Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bất tử bất diệt - Thần Đông

Năm 7840 chín nước tại Thiên vũ đại lục nổ ra đại chiến. Trải qua hơn mười năm giao tranh kết quả bốn nước bị diệt, năm nước còn lại thì nguyên khí cũng bị tổn thương nghiêm trọng không còn khả năng tiếp tục giao chiến. Vì vậy, cuối cùng giữa năm nước đã ngồi lại và cùng ký hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau. Sau cuộc đại chiến, cả đại lục như tan hoang phải làm lại từ đầu. Năm 7878, hơn hai mươi năm sau cuộc đại chiến giữa chin nước chỉ còn lại năm nước là Thanh Phong, Bái Nguyệt, Hán Đường, Vô Song cùng Tân Minh. Năm nước này sau nhiều năm ngưng chiến, nguyên khí cũng đã hồi phục . Cả đại lục tiêu điều khi xưa cuối cùng cũng phồn vinh trở lại. Trường sinh cốc thuộc phạm vi của Hán Đường đế quốc. Cây cối trong cốc quanh năm suốt tháng lúc nào cũng xanh tươi, tràn ngập sinh khí. Theo truyền thuyết tương truyền khi xưa Trường sinh cốc là nơi cư ngụ của một vị nhất đại ma quân, võ công đạt cảnh giới xuất thần nhập hóa, tung hoành khắp đại lục không có địch thủ. Không biết vì lý do gì mà vị ma quân đó lại chọc giận đến tiên nhân dẫn tới một cuộc đại chiến tiên ma ngay trong cốc. Vị ma quân đó không hổ là một võ học kỳ tài mang nhục thể phàm nhân của mình tiến nhập vào tiên ma chi cảnh, thực lực càng khủng khiếp tới mức khiến cho tiên nhân cũng cảm thấy khó khăn chống đỡ. Cuộc đại chiến kéo dài suốt ba ngày ba đêm, kết quả như thế nào không một ai biết. Chỉ biết rất lâu sau đó, các cư dân ở ngoài cốc mới dám tiến vào để xem thử thì thấy cảnh trong cốc hiện ra trước mắt rất tiêu điều. Dưới đất cây gãy lá rụng khắp nơi, xương thú chất cao thành núi. Cả hơn mười năm sau đó trong cốc cây cối không thể sinh sống, toàn cốc không hề có chút sinh khí gì mà chỉ bao phủ lấy một màu chết choc. Có lẽ phải trải qua hơn trăm năm u ám trong cốc mới từ từ khôi phục lại sinh khí. Trường sinh cốc lại được phủ lại màu xanh của cây cối, sinh khí lại tràn ngập như xưa. Nhưng dù vậy thì vẫn không có một ai dám tiến vào trong cốc một bước Tuy nhiên, thời gian cũng từ từ bắt đầu làm quên đi ký ức của con người. Năm 7878, Trường sinh cốc nghênh đón những vị khách đầu tiên. Đó là một gia đình bốn người cùng tiến vào cư ngụ bên trong cốc Vào một buổi tối ba tháng sau đó, vợ của chàng trai trẻ trong gia đình bốn người tới thời điểm sinh nở. Tiếng kêu đau đớn không ngừng từ trong cốc truyền ra trộn lẫn với tiếng an ủi, khích lệ của bà mẹ. Chàng thanh niên cứ đi tới đi lui ở bên ngoài, trên khuôn mặt hiện lên nét nôn nóng, lo lắng. Còn vị lão giả khoảng hơn năm mươi tuổi thì vẫn bình tĩnh ngồi yên trên ghế, không hề nói tiếng nào nhưng cũng không có chút lo lắng. “Ngôn Chí, con không cần phải đi tới đi lui như vậy đâu. Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu. Khi mẹ con sinh ra con ta cũng không hề có lo lắng cuống cuồng như con bây giờ. Nhớ lúc đó ta ngồi trong phòng cùng với thức ăn và rượu, tự ăn tự uống để chờ tin vui thôi” Người thanh niên dừng lại cười nói “ Thảo nào mà mỗi khi mẹ nhắc tới chuyện đó lại không ngừng trách móc cha” Đúng lúc này, một tiếng khóc vang lên phá tan màn đêm yên tĩnh “Sinh rồi, sinh rồi” Chàng thanh niên cao hứng thốt lên, đồng thời quay người chạy ngay vào trong phòng. Đúng lúc này bỗng nhiên phát sinh ra dị tượng. Từ trong tiểu ốc bỗng phát ra từng tia huyết hồng chi quang. Huyết hồng quang mang trong nháy mắt đã bao trùm lấy toàn bộ Trường sinh cốc để rồi sau đó bắn thẳng lên trời khiến cho ánh sáng của mặt trăng phải mờ đi. Chàng thanh niên kinh hãi đứng lại. Vị lão nhân cũng vội vã đứng dậy. Đồng thời lúc này có hơn mười vị vũ giả truy tầm vũ đạo như cùng lúc cảm ứng đều nhìn thẳng về hướng của Trường Sinh cốc. Trên đỉnh Thiên Phong thuộc Vô Song đế quốc, một vị bạch phát lão nhân đang ngồi tĩnh tọa. Đằng sau lưng là một thiếu niên rất anh tuấn Vị thiếu niên hỏi “ Sư phụ, không biết đạo huyết quang trùng thiên kia là cái gì” Hai mắt lão nhân hiện thần quang nhìn về đạo huyết quang đang hướng lên trời cách xa vạn dặm cảm thán nói “ Thật đúng là bất khuất, đúng là bất phục” Trong Nguyệt quang điện của Thanh Phong đế quốc, một lão bà bà cũng tự nói “ Sát lục đã tới rồi” (Chữ Sát lục bạn nào có từ thay thế thì giúp mình nha) Còn từ trong Vân Yên các của Tân Minh đế quốc thì truyền ra “ Một đoạn lịch sử đồ sát “(Đoạn ngoặc kép này bạn nào có từ thay thế thì giúp mình nha) Một vị lão giả tại Bái Nguyệt đế quốc nói “ Phá không phi tiên” Người của Hán Đường đế quốc nói “ Tiên ma đại chiến” Tại Vân Sơn điện thì nói “ Bất tử bất diệt” Đạo huyết quang bắn lên không trung khoảng nửa phút thì đột nhiên biến mất không rõ tung tích Chàng thanh niên lúc này như tỉnh lại, hét lớn lên một tiếng rồi chạy vào trong phòng. Chỉ thấy vợ hắn – một nữ nhân mỹ lệ, nằm trên giường. Còn vị lão phụ nhân mẹ của hắn thì đang bồng lấy một đứa bé trai. Đứa bé không hề khóc, cặp mắt đen láy của nó nhìn chăm chú vào hắn. Chàng thanh niên kích động hỏi “ Mẹ, đây là con của con đúng không?” “Hừ, nói nhỏ một chút không thì làm chi Đình Đình tỉnh lại bây giờ. Nó vừa mới sinh, thân thể còn rất yếu” Chàng thanh niên nôn nóng hỏi “ Đình Đình không sao chứ mẹ” Lão phụ nhân cười “ Không sao. Thật chẳng giống cha con chút nào, lúc nào cũng nóng nảy bộp chộp. Còn không mau lại đây coi bảo bối của con. Nhìn xem, nó thật dễ thương” Trên khuôn mặt lão phụ nhân tràn đầy nét vui sướng Chàng thanh niên tiếp lấy đứa bé, cái miệng không ngừng múm lại chọc đùa với đứa trẻ. “Mẹ, hồi nãy mẹ không nhìn thấy những tia huyết quang bắn lên trời sao?” Lão phu nhân trả lời “ Nói vớ vẩn cái gì thế. Ở đây làm gì có cái gì mà huyết quang chứ. Còn không mau ẵm tiểu bảo bối của ngươi ra cho cha ngươi xem đi” Chàng thanh niên ẵm đứa bé ra ngoài cao hứng kêu lớn “ Cha, là con trai” Lão nhân nói “Mau, mau bế nó và dẫn mẹ người vào trong đây. Cẩn thận kẻo làm nó bị thương đó” Chàng thanh niên cùng lão nhân tiến vào phòng. Không lâu sau thì lão phụ nhân cũng bước vào. Hai tròng mắt đen của đứa bé không ngừng đảo qua đảo lại nhìn ba người Lão phụ nhân nói “ Các người nhìn xem, đứa bé này thật khả ái. Vừa mới sinh ra đã có thể nhận biết mọi người, lại còn không hề khóc quấy nữa chứ” Lão nhân thần sắc ngưng trọng “ Phu nhân, khi đứa bé này trào đới thì có phát sinh ra sự việc kỳ quái nào không?” “Cha con hai người ngày hôm nay sao vậy. Toàn nói ra những điều khó hiểu” Lão nhân trả lời “ Phu nhân không biết đó thôi. Khi nãy phát sinh ra một việc rất kỳ lạ.” Tiếp đó lão nhân liền đem mọi chuyện kể lại cho lão phụ nhân nghe Lão phụ nhân nghe xong đứng bất động hồi lâu rồi mới nói “ Lúc nãy trong phòng không hề có chuyện gì quái dị cả. Cũng không hề nhìn thấy hồng quang gì hết” Lão nhân nói “ Tạm thời bây giờ không cần nghĩ tới nhiều chuyện làm gì. Chỉ cần hai mẹ con bình yên là tốt lắm rồi” Lúc này, chàng thanh niên đột nhiên kêu lớn “ A, tay của đứa bé có máu” Phu phụ lão nhân vội chạy tới xem thì thấy hai nắm tay nhỏ xíu của đứa bé nắm chặt lại, nêm trong nhỏ ra từng giọt máu. Lão nhân vội mở nắm tay của đứa bé ra thì thấy hai tay đứa bé đều có huyết tự, bên tay phải đứa bé có chữ “Bại”, tay trái của đứa bé có chữ “Thiên” Lão nhân lẩm bẩm tự nói với mình “ Tay phải “Bại”, tay trái “Thiên”, hợp lại ra cái tên “ Bại Thiên”. Quá khí phách, quá cuồng vọng. Đứa bé này không biết là thần thánh phương nào mà khi sinh ra trong tay lại có sẵn huyết tự như vậy” “Cha, người đang nói cái gì thế?” “Không có gì. Phu nhân cùng Ngôn Chí mau lập tức đi thu dọn đồ đạc. Chúng ta cần phải rời khỏi nơi này trong tối nay” “Lão gia, người có bị gì không vậy? Đình Đình vừa mới sinh, đứa bé còn quá nhỏ thì làm sao mà có thể chịu được khổ cực chứ?” “Mẹ, cha nói đúng đó. Chúng ta cần phải rời khỏi nơi đây ngay. Lúc nãy đã phát sinh dị tượng như vậy chắc chắn sẽ dẫn sự chú ý của các phương thế lực. Không lâu nữa sẽ có rất nhiều người tới đây. Nếu chúng ta còn tiếp tục ở lại nơi này, sinh hoạt sẽ không còn được như xưa đâu.” Lão phụ nhân trả lời “ Được rồi, ta sẽ đi thu dọn đồ đạc” “ …….Bại Thiên ………sinh ra trong tay đã có huyết tự…….chiến đấu chống trời …..chiến đấu chống trời….”    

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hộ Tâm - Cửu Lộ Phi Hương
Nếu đã đọc "Bổn vương ở đây", "Ma Tôn" của Cửu Lộ Phi Hương thì chắc chắn bạn không thể bỏ qua tác phẩm này. Vì yêu lầm mà mất đi tính mạng. Vì thương lầm mà kiếp hóa long đong "Hỏi thế gian ái tình là gì? "Mà vì nó biết bao kẻ si mê cuồng dại Mà vì nó biết bao kẻ đau thương ngang trái "Hỏi thế gian ái tình là gì?" Mà khiến hắn vì nàng từ bỏ một kiếp "Yêu", để chờ để đợi Mà khiến nàng vì hắn vứt bỏ một kiếp "Tiên", để đợi để chờ Núi Thần Tinh, Tam Trùng Sơn, Trảm Thiên Trận Hắn cùng nàng sống chết bên nhau Dẫu Tiên- Yêu hai đàng rồi ly biệt Dẫu mưa dầm dãi nắng đôi ngã quan san Hắn vẫn bên nàng, một đời một kiếp Nàng vẫn nhớ hắn, trọn kiếp long đong... Văn phong của chị Cửu lúc nào cũng vậy, trong bi có hài, trong hài có bi, mạch cảm xúc lúc lên lúc xuống vô cùng lôi cuốn, “Hộ tâm” cũng thế. Truyện nói về một cô gái mồ côi vô tình được một Chân nhân là Lăng Tiêu của núi Thần Tinh cứu, sau này đem về núi nhận làm đệ tử. Nàng tên gọi Nhạn Hồi, đáng lẽ phải chết từ lâu rồi nhưng có được vảy Hộ Tâm và nội đan của Yêu long ngàn năm nên mới sống được. Không những thế còn thông minh, nội lực cao hơn người bình thường. Sau này vì gây họa lớn, Lăng Tiêu ngoài mặt đuổi nàng ra khỏi sư môn xem như trừng phạt, nhưng thực chất là bảo vệ nàng tránh khỏi cuộc chiến Tiên Yêu sẽ diễn ra vào một ngày không xa… Hộ tâm là một bộ truyện dài, vừa bi vừa hài, một khi đã đọc sẽ không thể dứt ra được. Có thể nói, tình cảm của Nhạn Hồi và Thiên Diệu dành cho nhau vô cùng sâu đậm, phải trải qua bao phen khổ nạn mới có thể nhận ra tình cảm và vị trí vô cùng quan trọng của đối phương trong tim… Truyện khiến ta lúc thì cười đến chảy nước mắt, lúc lại khiến ta nghẹn ngào khóc, xót thương cho số phận đầy rẫy những bi kịch của họ. Nhưng cuối cùng, khi gấp cuốn sách lại, ta vẫn mỉm cười mãn nguyện với kết thúc viên mãn. Hình ảnh Nhạn Hồi lúc mạnh mẽ vui vẻ đầy sức sống hay lúc trưởng thành trải qua bao thăng trầm trở nên chững chạc hơn đều để lại một dấu ấn không thể phai nhòa trong tâm trí. Một Thiên Diệu thông minh quyết đoán, một Tử Thần dịu dàng thâm tình, một Lăng Tiêu trong nóng ngoài lạnh và một Nhạn Hồi mạnh mẽ đáng yêu, tất cả đã làm nên một cuốn truyện Hộ Tâm hoàn hảo và lôi cuốn. *** Hôm Nhạn Hồi bị đuổi khỏi núi Thần Tinh, nàng đã làm cho cảnh tượng lúc ấy có chút khó coi.   Thật ra nàng vốn định yên lặng ra đi, không muốn sinh sự nữa, nhưng chuyện trên thế gian này đâu dễ dàng được như ý nguyện.   Khi Nhạn Hồi nhìn chén đũa nàng đã từng ăn, chăn nệm nàng từng ngủ, còn có kinh thư nàng từng chép bao nhiêu năm nay bị Tử Nguyệt sư tỷ dùng chiếu cỏ gói lại, giơ chân đá xuống ba ngàn bậc thang dài, “loảng xoảng” lăn xa, thật ra nàng cũng chẳng nổi giận.   Nàng chỉ than thở trong lòng rằng, Tử Nguyệt sư tỷ này đấu đá với nàng bao nhiêu năm qua mà sao vẫn chẳng có đầu óc gì cả… Nàng đã bỏ những thứ đó lại thì chắc chắn đó là đồ bỏ đi, Tử Nguyệt trút giận lên những đồ bỏ đi đó đúng là rỗi hơi.   Tử Nguyệt đứng trước cửa núi, giống như một con khỉ đầu chó đánh thắng trận, đắc ý hếch mũi nhìn nàng.   Nhạn Hồi ngáp một hơi rồi xua tay, “Tỷ vui là được!” Nàng quay người đi mất.   Tử Nguyệt hừ lạnh, “Đứng lại, còn chưa xong đâu!” Nói xong nàng ta bỗng vứt ra một thứ, một cây trâm ngọc lướt qua bên cạnh Nhạn Hồi, rơi trên thềm đá, kêu một tiếng giòn giã rồi gãy thành mấy đoạn, sau đó leng keng lăn đi mất. ... Mời các bạn đón đọc Hộ Tâm của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Huyết Mạch Phượng Hoàng - Tố Niên Cận Thời
Tô Mạt là một cô gái rất đỗi bình thường, nhân duyên tình cờ được truyền thừa huyết mạch Phượng Hoàng, một trong những thần thú thượng cổ.   Chuyến hành trình khám phá sức mạnh của hậu duệ thần thú thượng cổ mang đến biết bao điều thú vị nhưng cũng đầy rẫy những hiểm nguy. Đồng hành cùng cô là các người bạn với những khả năng đã được giấu kín. Họ cùng nhau đối mặt với những cái chết thương tâm đầy bí ẩn, trải qua hỗn loạn nơi địa phủ, thu phục những oan hồn hoành hành gây họa chốn nhân gian, nắm tay nhau vượt qua những trận pháp liên hoàn không lối thoát… Bằng sự quả cảm và lòng bác ái, Tô Mạt đã can đảm đương đầu với kiếp nạn Thiên Niên Kiếp, với cái chết luôn trực chờ, với nỗi đau đớn khi Phượng Hoàng tắm lửa trùng sinh… Đan xen với những tình huống hiểm nguy trắc trở vô cùng hồi hộp là muôn vàn cung bậc cảm xúc của những trái tim yêu, yêu mà không thể giãi bày, yêu mà không thể nói, yêu mà không thể đón nhận, yêu mà oán hận…   Liệu Tô Mạt có thể vượt qua tất cả để hoàn thành sứ mệnh của bản thân? Cô và các bạn của mình có tìm thấy được bến đỗ hạnh phúc cho riêng mình, hóa giải được thù hận từ muôn kiếp trước hay mãi mãi lạc lối trong địa ngục bế tắc không lối thoát? *** Anh nói thật sao?" Trong phòng bệnh, một chàng trai trẻ có vẻ tiều tụy nhìn tấm danh thiếp trong tay, hỏi người đàn ông tự xưng là Trịnh Nguyên mang vẻ mặt nịnh hót đối diện. "Vâng, đúng vậy ạ, rất linh nghiệm. Mấy hôm trước bệnh viện gửi giấy thông báo ông cụ nhà tôi bệnh tình nguy kịch, còn bảo tôi chuẩn bị hậu sự, sau lại được một người giới thiệu, tôi nghĩ bụng còn nước còn tát cứ thử xem sao, không ngờ linh thật. Bây giờ ông cụ nhà tôi ở phòng bệnh kế bên, anh sang xem thử đi, tinh thần và khí sắc chẳng giống người sắp chết tẹo nào." Trịnh Nguyên vỗ ngực, nói chắc như đinh đóng cột. Chàng trai trẻ cầm danh thiếp đi theo Trịnh Nguyên đến cửa phòng bệnh kế bên, nhìn vào trong. Căn phòng được trang trí hệt như phòng bệnh của cha anh, đều là phòng chăm sóc đặc biệt, trên giường bệnh, ông cụ đang nói chuyện với một người phụ nữ bụng hơi nhô lên, thoạt nhìn sắc mặt cũng khá tốt, không giống như phải chuẩn bị hậu sự. "Vâng, cảm ơn anh, dù kết quả có thế nào đi nữa tôi vẫn sẽ nhớ ân tình này. Tôi là Tiêu Hàn, có việc cứ nói với tôi, chi cần làm được thì tôi nhất định sẽ cố hết sức. "Ôi, anh khách sáo quá, tôi biết anh mà, anh và cha anh lên ti vi suốt. Anh tên Tiêu Hàn, là một doanh nhân có tiếng của thành phố A chúng ta, còn cha anh thì càng khỏi phải nói, người cùng một tỉnh với nhau có thể giúp đỡ anh xem như là vinh hạnh của tôi. Vậy ngày mai anh cứ tìm theo địa chi này đi, anh đang bận tôi không quấy rầy nữa. Nói xong Trịnh Nguyên nhìn Tiêu Hàn, không còn vẻ mặt nịnh hót vừa rồi nữa mà lại khẽ mỉm cười. Tiêu Hàn thấy nụ cười của Trịnh Nguyên thì thoáng giật mình, vẻ mặt này sao lại khiến người ta cảm thấy bất an vậy kìa . Thôi kệ vậy, có lẽ anh ta muốn hợp tác với mình sau này thôi, Tiêu Hàn khẽ gật đầu rồi nhìn Trịnh Nguyên đi về phòng bệnh , quay người chuẩn bị trở lại phòng cha mình. ... Mời các bạn đón đọc Huyết Mạch Phượng Hoàng của tác giả Tố Niên Cận Thời.
Harry Potter và Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa - J. K. Rowling
Câu chuyện nghe rất đỗi thân thuộc: Sân ga  9 3/4, các tiểu phù thủy và pháp sư đáp chuyến tàu tốc hành Hogwarts Express, Sorting Hat (chiếc mũ phân loại) và cậu bé nhỏ, nhân vật dường như thu hút mọi phiền phức.   Khác với bảy phần trước của tiểu thuyết Harry Potter, "Harry Potter và Đứa Trẻ bị Nguyền rủa" phần I và II là kịch bản gốc của vở kịch mới của tác giả Rowling. Tập truyện này được viết dưới dạng kịch bản và chỉ bao gồm hội thoại giữa các nhân vật cộng với một chút thông tin chính. Cái thoạt đầu tưởng như rối rắm trở thành một trò chơi thú vị cho trí não, buộc người đọc phải tưởng tượng các nhân vật nói chuyện hơn là có những lớp tình tiết tinh vi. Tác phẩm tập trung vào thế hệ tiếp nối những anh hùng nhỏ tuổi trong Harry Potter trong bối cảnh yên bình vắng bóng thế lực Hắc ám. Cuốn sách hiện dù đang vấp phải rất nhiều lời chê bai từ chính những người hâm mộ bộ truyện. Nhưng vẫn rất nhiều người đang điên cuồng vị cuốn sách này. Mời các bạn đón đọc Harry Potter và Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa của tác giả J. K. Rowling.
Học Viện Ác Mộng 2: Quái Vật Trả Thù - Dean Lorey
Bộ truyện kỳ ảo đầy ắp hành động, vô cùng ly kỳ và cũng không thiếu hài hước Học viện ác mộng xoay quanh nhân vật chính Charlie Benjamin và những người bạn trong cuộc đối đầu với bọn Chúa Named, một giống loài độc ác từ dưới Âm Ti trồi lên đe dọa cuộc sống yên bình trên mặt đất. Những cuộc phiêu lưu xuất phát từ Học viện ác mộng, nơi huấn luyện các pháp sư và chiến binh tiêu diệt bọn quái vật sẽ khiến độc giả nhỏ tuổi say mê và kích thích trí tưởng tượng bay bổng… Là một sự kết hợp tuyệt vời giữa Harry Porter – Men in black – Monster’s Inc. Học viện Ác mộng hiện đã được xuất bản ở trên 20 quốc gia! Từng giành được giải thưởng “ Tiểu thuyết hay nhất dành cho thiếu nhi – 2008” do SCIBA trao tặng. - Phim hành động, giả tưởng, hài hước, do Will Smith thủ vai chính. - Phim hoạt hình “Tổng công ty Quái vật” của hãng Walt Disney. TẬP 2: Quái Vật Trả Thù Chúng ta đang bị tấn công! Lũ Named đang lần mò tìm đường lên mặt đất. Chỉ có một sinh vật bí hiểm có tên Kẻ Gác Đường mới ngăn được bọn quỷ, nhưng y đang chết dần... Chartlie và các bạn phải làm mọi cách để cứu y và giết cho hết bọn Named. Mọi việc thật khó khăn, vì mỗi Named có một bảo bối không dễ gì chống đỡ nổi.  Tuy nhiên, kẻ thù không phải lúc nào cũng mang hình dạng khổng lồ, ghê gớm, xấu xa. Hắn có thể ở ngay bên cạch mà ta không hề hay biết... *** Các kỳ thi cuối cấp bình thường sẽ không kết thúc bằng cái chết, nhưng Charlie Benjamin không phải là một đứa bình thường và kỳ thi cuối cấp nó cùng đám bạn sắp tham gia cũng vậy. “Bọn quái vật, hãy coi chừng!” Theodore kêu lên khi cùng Charlie và Violet tập hợp trên boong con tàu cướp biển ngay trên nóc Học viện Ác mộng. “Thi xong rồi bọn tao sẽ không còn là lũ Noob nữa đâu!” Suốt sáu tháng bọn trẻ học tập ở đây, cây đa khổng lồ ôm ấp Học viện trong các cành nhánh vững chãi đã gần như trở thành mái nhà của chúng - Charlie biết rõ mọi tấm ván dãi dầu của từng con thuyền hoang phế nương náu trong những cành cây đó. Nó cũng đã phải làm khá nhiều việc, dĩ nhiên rồi. Những vết cắn vết cào lãnh đủ từ bọn quái vật Hạng 1 ở lớp Trừ Tà Vỡ lòng là thôi rồi, khỏi đếm xuể; lại còn phải liên tục vận dụng mọi nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, tăm tối nhất để mở cổng ở lớp Khai cổng Nhập môn; đó cũng chẳng hề là chuyện chơi. Nhưng tất cả những chuyện đó đều không thành vấn đề, thật thế. Cứ với một chuyện tồi tệ xảy đến thì lại có ngay ba chuyện hay ho - bơi lội trong làn nước biển trong xanh cùng với Violet và Theodore, chơi cút bắt trong cái mạng lưới rối tung của đám cầu thang trên không, trong các con thuyền cùng những cành cây; ăn quả mận hoang và để những vệt nước tím ngọt ngào chảy đầy trên má. Mọi chuyện cứ như ở thiên đường... và tất cả đã dẫn tới khoảnh khắc này đây. “Thi cuối kỳ dễ như ăn kẹo!” Theodore la lớn. “Cứ để đây xử mấy con quái vật kia rồi các cậu sẽ thấy thế nào mới đúng là ‘khống chế lũ sâu bọ’! Tớ là bình thuốc Raid di động biết nói đây!” “Ấy, cậu đúng là vừa cao vừa còm nhom như bình thuốc Raid thật đấy,” Violet vừa cười vừa nói. “Và cũng có sức hủy diệt như thế,” Theodore phản pháo. “Tớ là Raid ‘sức mạnh vượt trội’ - chớ chĩa vào mặt, chớ dùng gần lửa, hãy rửa sạch tay sau khi dùng!” “ Cuối cùng ngày này cũng đã tới, làm tớ mừng ghê vậy,” Charlie nhăn răng cười. “Cứ tưởng bọn mình phải làm Noob mãi mãi rồi chứ.” ... Mời các bạn đón đọc tập thứ hai của bộ sách Học Viện Ác Mộng: Quái Vật Trả Thù của tác giả Dean Lorey.