Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phồn Giản - Quân Ước

ANH TỚI BẢO VỆ THẾ GIỚI - EM TỚI BẢO VỆ ANH Lời editor: - Nếu các bạn đã chán soái ca, mỹ nữ? Hãy nhảy hố của tớ. - Nếu các bạn thích mẫu nam chính gia cảnh bình thường, chịu khó, bao dung độ lượng, yêu hết mình. Còn nữ chính có cá tính, dám yêu dám tranh đấu. Hãy nhảy hố của tớ. - Nếu các bạn sợ đu hố mà k biết bao giờ editor mới làm xong. Vậy, xin mời các bạn uống miếng nước rồi quay lại cửa. - Đùa thôi, chào mừng các bạn đã đến với hố mới của Hamilk. *** Trước khi vào sân bay, điện thoại di động Nghê Giản để trong túi áo khoác sát đùi rung lên liên tục. Có lẽ Trình Hồng bị chọc giận sắp phát điên. Nghê Giản nghĩ vậy, lấy điện thoại ra, chờ nó không còn rung nữa, nhanh chóng nhấn nút tắt ném vào trong túi xách. Hàng chục tin nhắn chưa đọc trong hộp thư hoàn toàn bị bỏ qua. Hơn bốn giờ chiều, bay đến Bắc Kinh. Ngủ gần mười tiếng, đầu óc Nghê Giản quay cuồng. Từ nhà ga T1 đến nhà ga T2, nửa giờ sau ngồi máy bay bay đến thành phố C. Ai ngờ không lâu lắm, phi hành đoàn thông báo trục trặc kỹ thuật, máy bay phải quay lại sân bay để tiến hành kiểm tra. Nghê Giản hỏi người bên cạnh mới biết đã xảy ra chuyện gì. Lăn qua lộn lại chậm hai tiếng, chuyến bay bị hủy bỏ, Nghê Giản được xắp xếp bay chuyến 8:30. Lúc đến sân bay Vân Lâm của thành phố C, đã là mười một giờ đêm. Bên ngoài trời đang mưa, gió hơn lớn. Trong trí nhớ của Nghê Giản, tháng năm thời tiết phía nam lẽ ra phải ấm áp, nhưng lúc này cô đang rùng mình vì lạnh. Cô kéo khuy áo lên, một tay kéo chiếc va li nhỏ, một tay cầm chiếc túi xách màu trắng gạo, chạy chậm một mạch xuống dưới cầu vượt. Một lúc sau, trên mặt đầy nước mưa, áo khoác ướt một nửa, chỉ có chiếc túi ôm chặt trong lòng là may mắn thoát nạn. Nghê Giản khoác chiếc túi nhỏ lên vai tìm điện thoại. Tìm mấy lượt không thấy, cô cẩn thận lật tìm lần hai, phát hiện chiếc điện thoại thật sự không có ở đây. Cô nhớ, lúc trước vẫn thấy điện thoại ở sân bay Seattle, sau đó cô không hề chạm vào túi. Không đúng, sau khi chuyển máy bay cô có lôi một quyển sách từ trong túi ra. Nghê Giản dừng vài giây, xòe tay vuốt nước mưa trên mặt, bắt đầu tìm xe. Lúc này, với thời tiết như vậy, đừng nói khó tìm taxi, đến xe dù cũng cung không đủ cầu. Nghê Giản không ngừng tập trung vào hai chiếc taxi, xe còn chưa tới, đã có người chui vào. Cô chuyển sự chú ý của mình vào mấy chiếc xe dù. Cách đó không xa mấy chiếc xe đỗ thành hàng, lái xe đứng bên ngoài kiếm khách, nhiệt tình đến dọa người. Nghê Giản do dự một hồi, đi về phía chiếc xe dù cuối cùng đỗ ở trong góc. Cô quành ra sau trước, nhìn biển số xe, im lặng ghi nhớ. Đây là thói quen của cô, nhưng sau khi ghi nhớ cô mới nhớ là điện thoại đã bị mất. Chiếc xe đỗ ở vị trí không dễ thấy. Lúc Nghê Giản gõ cửa xe, người đàn ông trên ghế lái đang gọi điện thoại. " Vâng, cô ấy chưa trả lời, có lẽ vẫn đang tắt máy... Chú Nghê, chú không nên lo lắng, có thể đã đổi vé.. Vâng, được ạ". Nghê Giản gõ một lúc lâu, cửa sổ xe mới mở, cô thấy bên trong là một người đàn ông. Ánh sáng hơi tối, Nghê Giản không thấy rõ mặt anh ta, cũng không nhìn kỹ. Dù sao, có thể nhìn thấy bờ môi là được rồi. Cô cất tiếng hỏi: " Xin chào, có đi đến khu Tín Ninh không?". Người đàn ông khẽ sửng sốt. Nghê Giản đứng đó chờ anh ta gật đầu. Cô tin chắc anh ta sẽ đồng ý. Với kiểu thời tiết như thế này chạy đến sân bay kéo khách, nhất định là người rất muốn kiếm tiền. Thế nhưng đợi vài giây, người đàn ông vẫn không lên tiếng. Tuy dưới cầu mưa không xối đến, nhưng quần áo đầu tóc Nghê Giản đều ẩm ướt, gió thổi vào rất khó chịu. Cô rùng mình lần nữa. " Tôi sẽ trả anh phí cao". Cô nói. Người đàn ông nhìn cô một lúc rồi nói: " Cô lên đi". Trông thấy môi anh ta động đậy vài cái, Nghê Giản khẽ thở hắt ra, nhanh chóng mở cửa sau, kéo chiếc va li nhỏ vào, tiếp đó đặt chiếc túi xách lên chỗ ngồi phía sau, người cũng ngồi vào theo. " Đến nhà trọ Kinh Vĩ đường Thất Thụ". Cô nói xong nhớ ra đây là xe dù, còn anh ta cũng không phải là lái xe taxi chuyên nghiệp. " Anh biết đường đi không?". Người đàn ông ừ một tiếng. Nghê Giản thấy anh ta không có phản ứng, ngồi thẳng lên hỏi lại lần nữa: " Anh biết đường đấy chứ?". Rốt cuộc, người đàn ông quay đầu nhìn cô một cái: " Tôi sống ở khu Tín Ninh". Nói xong anh ta khởi động xe. Vừa rồi anh ta quay sang, đèn xe đằng sau vừa hắt tới, Nghê Giản không chỉ thấy miệng anh ta nói, mà còn thấy rõ cả khuôn mặt của anh ta. Nhìn rất đứng đắn. Nhất là ánh mắt, sâu đen trong suốt. Mặc dù dáng dấp không phải kiểu chất phác hiền lành, nhưng làm cho người ta cảm thấy không giống như người xấu. ... Nghê Giản yên tâm, dựa người vào sau ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ tối om. Nghê Giản bị đánh thức. Cô không biết mình đã ngủ như thế nào. Rõ ràng trên máy bay ngủ lâu như vậy. " Đến rồi". Người đàn ông trước mặt nói với cô. Nghê Giản dụi mắt ồ một tiếng, quay đầu nhìn ra bên ngoài, mưa hình như đã tạnh, đèn đường chiếu sáng mặt đất. Cô chui từ trong xe ra: " Mấy giờ rồi?". " 12:30 ". " Ồ". Nghê Giản lấy va li ra, rồi cầm chiếc túi xách đã bị mình ép thành gối. " Cảm ơn anh". Cô lấy từ trong túi ra ba tờ, đưa cho anh ta: " Đủ chưa?". " Một trăm là đủ rồi". Nghê Giản cảm thấy cô không nhìn lầm, người đàn ông này quả nhiên rất đàng hoàng. Cô nói: " Tôi đã nói sẽ trả anh phí cao mà". " Không cần". Anh ta rút một tờ từ trong tay Nghê Giản, quay người đi về phía ghế lái. Người đàn ông đóng cửa lái xe rời đi, Nghê Giản vẫn đứng ở đó không nhúc nhích. Gần nửa phút trôi qua, cô lấy lại tinh thần, trong đầu nhớ đến bóng lưng của người đàn ông kia. Tô Khâm. Cái tên này bị hàm răng Nghê Giản nghiền nát một lần nữa. Nghê Giản cắn mạnh môi dưới, cảm giác đau đớn khiến cô nhanh chóng tỉnh táo. Chỉ là giống bóng lưng mà thôi. Nghê Giản kéo va li vào trong tiểu khu, đi được hai bước, phát hiện bất thường - Túi xách của cô đâu? Nghê Giản nhấn chuông cửa, vài giây sau, cửa mở. Người mặc áo ngủ cá sấu đứng trong cửa, làn da trắng nõn, tóc ngắn, hơi gầy, dáng dấp thanh mảnh, khó phân biệt nam nữ. Nghê Giản thở dài: " Tiểu Thiên". " Sao điệu bộ như ma thế này?". Người được gọi là " Tiểu Thiên" vừa lên tiếng, liền bị giọng nói bán đứng. Cô nàng là con gái, tên đầy đủ là Mai Ánh Thiên, người quen hay gọi là Tiểu Thiên. " Không trả lời tin nhắn, điện thoại thì không liên lạc được, không phải có người đón cậu đấy chứ?". Mai Ánh Thiên xem ra rất bực, nhưng vẫn lập tức thò tay kéo va li của Nghê Giản vào. Chiếc va li mười hai kg trong tay cô nàng giống như một chiếc túi bánh mì. Nghê Giản vào cửa bước theo sau cô nàng, chiếc boot ngắn dẫm bùn nước lưu lại dấu chân trên sàn nhà sạch sẽ. Cô đá giày ra, đi bít tất dẫm trên sàn nhà. " Làm gì thế?". Mai Ánh Thiên lôi ra một đôi dép lê màu trắng xám từ trong tủ giày chỗ huyền quan: " Đi vào này". Nghê Giản rất nghe lời, xỏ dép đi đến bên cạnh sofa, cởi áo khoác vắt lên. Mai Ánh Thiên đưa cho cô cốc nước ấm. Nghê Giản lắc đầu: " Không muốn uống". Mai Ánh Thiên đặt cốc nước lên bàn trà, ngồi xuống sofa: " Xảy ra chuyện gì vậy?". " Mình làm mất bản vẽ". Lông mày Mai Ánh Thiên nhíu chặt: " Mất ở đâu?". Nghê Giản đem chuyện bực mình suốt dọc đường kể lại một lượt cho Mai Ánh Thiên. Mai Ánh Thiên nghe xong liền hỏi một câu: " Có nhớ biển số xe không?". Nghê Giản dừng một chút, gật mạnh đầu. Sự việc thoáng cái trở nên rất đơn giản. Nghê Giản biết Mai Ánh Thiên rất lợi hại, nhưng không nghĩ lại lợi hại như vậy. Sáng sớm ngày hôm sau, cô vừa rời giường liền đến bên tủ lạnh xem giấy nhớ, thấy trên đó viết một dòng địa chỉ. Tâm trạng Nghê Giản rất tốt, ăn xong bữa sáng Mai Ánh Thiên để lại, thay quần áo chuẩn bị ra ngoài tìm trung tâm dịch vụ sửa chữa ô tô Dương Quang. Mặc dù Nghê Giản sinh ra ở thành phố C, nhưng ngày bé thường sống ở Thành Đông, nên đối với Thành Tây có phần không quen. Bốn năm trước, cô theo Mai Ánh Thiên lén lút trở lại lần nữa. Nhưng ở được ba ngày thì bị Trình Hồng cho người tới bắt về. Trong ba ngày đó, cô chỉ kịp tới gặp mặt Nghê Chấn Bình. Nhớ tới Nghê Chấn Bình, Nghê Giản phát hiện mình đã quên một việc. Hôm qua bị mất điện thoại, đến bây giờ cô vẫn chưa liên lạc với Nghê Chấn Bình. Có lẽ, ông đang lo lắng. Cô dừng ở cửa tiểu khu ngẫm nghĩ một lát, đi đến siêu thị nhỏ bên cạnh mượn điện thoại, nhấn một dãy số. Nghê Chấn Bình thay mấy số điện thoại, cô không nhớ rõ, chỉ có số này cô chưa từng quên. Đó là số nhà riêng, vẫn giống như mười tám năm trước, không hề thay đổi. Bảy tuổi Nghê Giản rời khỏi ngôi nhà ấy, hai năm sau cô lén gọi về nhiều lần. Tuy lần nào cũng phải nhờ bà chủ béo của cửa hàng tiện lợi nghe điện hộ nhưng cô rất thỏa mãn. Chuyện cứ tiếp tục như vậy cho đến mười tuổi. Một ngày tháng sáu năm đó, Tŕnh Hồng sinh cho cô một đứa em trai, cả nhà đều rất vui mừng, cô ở trong chăn khóc cả đêm. Ngày hôm sau tan học, nhịn không được gọi điện cho Nghê Chấn Bình. Điện thoại kết nối, nhưng bà chủ nói cho cô biết người nghe điện phía bên kia là một phụ nữ. Từ đó về sau, Nghê Giản không còn gọi điện nữa. Cho đến cách đây bốn năm, trước khi quay về thành phố C, cô bảo Mai Ánh Thiên gọi điện cho Nghê Chấn Bình giúp mình. Sau lần gặp ấy, Nghê Chấn Bình đưa số cho cô lưu. Hai bố con cô thi thoảng nhắn tin cho nhau. Tai Nghê Giản không nghe được, gửi tin nhắn là phương thức liên lạc đường dài thuận tiện nhất. Nhưng hiện tại kiểu tình huống này lại không hiệu quả. Nghê Giản nhấn số xong liền nhờ cô gái trẻ bên cạnh nghe điện giúp. Cô gái trẻ hiểu rõ tình hình, vừa ngạc nhiên vừa nhìn cô thông cảm, vui vẻ giúp đỡ. Sau khi điện thoại được chuyển, cô gái trẻ dùng khẩu hình nói với Nghê Giản là phụ nữ. Nghê Giản nói: " Tôi là Nghê Giản, tôi tìm Nghê Chấn Bình". Cô gái trẻ thuật lại vào ống nghe: " Bên này là Nghê Giản, cô ấy muốn tìm Nghê Chấn Bình". Đầu kia, người phụ nữ hình như hơi ngạc nhiên một chút, mất một lúc mới trả lời: " Ông ấy không có ở đây, con gái bị bệnh, ông ấy đến bệnh viện chăm sóc rồi, có chuyện gì không?". Cô gái trẻ nhắc chi tiết cho Nghê Giản. Nghê Giản thoáng dừng một lát rồi nói: " Tôi không có việc gì, chỉ muốn nói một tiếng cho ông ấy biết, là tôi đã trở về, cũng thu xếp ổn thỏa rồi. Hôm qua bị mất điện thoại, không liên lạc được với ông ấy, bảo ông ấy đừng lo". Lời nói sau khi truyền qua, đầu kia, người phụ nữ trả lời: " Tôi biết rồi". Nghê Giản cúp máy, cảm ơn cô gái tốt bụng, thanh toán tiền rời đi. Trung tâm dịch vụ sửa chữa xe Dương Quang nằm trên đường Lâm Phổ, thực ra là một cửa hàng sửa xe, thuộc khu phố cổ, hai năm qua đang được cải tạo lại, vì thế cảnh vật xung quanh rất bề bộn, khắp nơi đều có thể nhìn thấy đội phá dỡ. Nghê Giản vòng hai vòng mới tìm thấy đối phương. Cô ngẩng đầu nhìn tấm biển sơn màu lam rộng mấy thước ở trên đỉnh, thoáng đối chiếu với tên cửa hàng ghi trên tờ giấy. Sau đó, nhìn vào bên trong tiệm, phát hiện tấm biển này hình như hơi cao. Cô lại gần, nhìn thấy chiếc xe đêm qua. Một thanh niên đang rửa xe bên cạnh trông thấy cô, đi đến hỏi: " Cô gái, rửa xe hay sửa xe vậy?". Nói xong nhìn lướt đằng sau cô, thấy không có xe, anh ta gãi gãi đầu nói: " ... Cô muốn gọi taxi? Hay là mua xe cũ?". Nghê Giản lắc đầu: " Xe này của anh à?". Anh ta hơi ngạc nhiên, nhìn theo ngón tay cô chỉ, đáp: " À, đây là xe của ông chủ chúng tôi. Cô thích chiếc xe này á... Nhưng mà chiếc này không bán đâu". Nghê Giản nói: " Tôi không mua xe, tôi tìm ông chủ của các anh". Anh ta nghi ngờ liếc nhìn cô: " Ông chủ của chúng tôi không có ở đây". Nghê Giản cau mày: " Tôi có thể nhìn trong xe được không?". " Cái này... cô muốn nhìn cái gì?". Bộ dạng chàng trai trẻ có chút khó xử: " Ông chủ chúng tôi rất quý chiếc xe, bình thường ngoại trừ anh Lục, bọn tôi đều không được sờ vào". " Đêm qua tôi đã ngồi xe này". Nghê Giản nói: " Tôi làm rơi đồ, nên muốn nhìn xem có trong đó không, được chứ?". Nói xong, cô liền thấy anh ta há hốc miệng, gương mặt lộ vẻ khó tin:"... Đêm qua cô ngồi chiếc xe này sao? Cô và ông chủ của chúng tôi là... là...". " Tôi có thể xem không?". Nghê Giản ngắt lời anh ta. Anh ta nhìn cô từ trên xuống dưới, mấy giây sau, vẫn bối rối đáp: " Cái này... cô đợi một lát, tôi hỏi anh Lục đã". Nói xong, quay người chạy hai bước, hướng về phía bãi đậu xe có mái che cách đó không xa hô một tiếng: " Anh Lục, bên này có chuyện, anh lại đây một chút". Nghê Giản thấy xa xa phía bên kia một người đàn ông đang chui ra khỏi một chiếc xe tải. Anh ta mặc một bộ quần áo lao động màu xanh đậm, vóc dáng cao dong dỏng. Anh ta bước tới, cách Nghê Giản ngày càng gần. Cô nhìn rõ dáng dấp của anh ta, mi mắt giương lên. ... Mời các bạn đón đọc Phồn Giản của tác giả Quân Ước.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

U Linh Cảnh
Thể loại: Đam mỹ, cường cường, thanh mai trúc mã, tương ái tương sát, phương Tây, HE Biên tập: Âu Dương Tình Văn án Y có một khát khao... Chỉ là không ngờ lại thực hiện được. Y kích động nắm chặt đất thần, ngón tay lại nhẹ nhàng sờ sợi tóc vàng óng lẫn trong nắm đất đó. Y hoảng hốt Không ngờ lại thành công… Dùng loại đất Thần từng tạo ra Adam còn thừa lại, cùng với sợi tóc của Raphael… Để tạo ra một Raphael. Một Raphael của riêng y. *** Có thể nói, chị Bơ đã xây dựng một mạch truyện cực kì thành công, cộng thêm bối cảnh hiện đại đan xen kì huyễn gợi sự thần bí và hấp dẫn và cả hoành tráng cho câu chuyện. Giọng văn vẫn kiểu hài hài tưng tửng tạo thêm không khi vui tươi và hài hước cho câu chuyện, còn giúp nhân vật mang theo vài phần trẻ con đáng yêu, nhất là a công, ngạo kiều moe moe ứ chịu nổi ???? Đề cử đọc thử! *** 【 Cửu Giới Hệ Liệt 】gồm có: 01 – U Linh Tửu Điếm | Hiệp Sĩ Hạt Đào Ba Quả Táo → Yingie (Hoàn) 02 – U Linh Boss | Zhu Yu Feng (Hoàn) 03 – U Linh Giới | Lạc Hữu Cung (Hoàn) 04 – Thất Lạc Phong Ấn | Fang Cao Yuan (Hoàn) 05 – U Linh Cảnh | Fang Cao Yuan ... *** Mãng xà ló mặt, không cậu còn ai.  Thời gian còn sớm, Asmodeus ngồi thang máy xuống thẳng cửa Bắc dọc hành lang cầu vồng trong đặc khu Đông ở tầng thứ bảy.  Mé phải hàng rào sắt, dưới cây bách xòe ra như chiếc dù có treo một tấm biển thoắt ẩn thoắt hiện. Nhìn kỹ sẽ phát hiện bên trên có khắc chữ “Có mãng xà ra vào” để cảnh cáo, nhưng chẳng qua lá cây bách quá xum xuê, cộng thêm một nhánh cây dài rũ xuống tình cờ che khuất tầm nhìn từ bên ngoài.  Asmondeus cũng không chú ý lắm mà cứ nhìn thẳng về phía trước và đi.  Con đường bằng ngọc chạm trổ hoa văn dẫn thẳng vào quảng trường giấu mình trong làn sương mù mịt, nơi từng một thời là sàn nhảy được cư đân địa ngục yêu thích nhất, địa thế bằng phẳng, diện tích rộng lớn, đèn đóm lộng lẫy, phong cảnh tươi đẹp, vào mỗi kỳ nghỉ là nườm nượp người ra kẻ vào. Sự đông vui tấp nập kéo dài đến mãi một trăm năm trước, sau khi trung tâm nghiên cứu khoa học Laboli cho ra đời thảm khiêu vũ trên không, quảng trường này mới dần bị bỏ hoang. Nhưng ít người lai vãng lại là tốt hơn cho thiên nhiên, cây cối rậm rạp, không khí tươi mát, vô cùng thích hợp để làm nơi hẹn hò vụng trộm hoặc giết người giấu xác, quả là một công đôi việc.  Đèn đường hai bên dần dần chuyển từ màu hổ phách sáng sủa sang màu cam đậm mập mờ, cũng có nghĩa bây giờ là mười lăm giờ rồi. Địa ngục không có mặt trăng mặt trời nên không thể nhìn màu trời để đoán thời gian, vậy nên lúc xây dựng đã quy ước dùng màu sắc của đèn đóm đánh dấu các mốc thời gian.  Asmodeus bước nhanh hơn, nhẹ nhàng lướt qua hành lang dài hai cây số để đến trung tâm quãng trường. Tuy khách xưa đã tìm kiếm niềm vui mới nhưng bề mặt quảng trường vẫn giữ nguyên nhiều loại địa hình đặc thù của đủ các kiểu khiêu vũ.  Người đưa ra lời mời – Beelzebub – đang đứng giữa những cây cột hình trụ dành cho điệu nhảy Hiphop.  Điệu Hiphop này là loại khiêu vũ giao lưu hữu nghị trên các loại cột cao thấp khác nhau, có yêu cầu rất cao về kỹ năng khiêu vũ cùng năng lực phản ứng, cũng là điệu nhảy phái nam ở địa ngục ưa chuộng khi tìm người yêu.  Đáng tiếc thời kỳ thịnh vượng “quần ma loạn vũ” đã qua, nơi này, vào lúc này đây chỉ còn lại một Beelzebub đứng lẻ loi giữa hai cây cột sặc sỡ. Thân hình cao to của gã đứng ngay hướng ngược sáng che khuất cả một cây đèn đường, ánh đèn màu vỏ quýt men theo đường nét trên cơ thể gã mà lan ra, từ xa trông như bóng đen được dùng bút màu viền lại.  Người đọc truyện tranh đều biết, khi hình ảnh này xuất hiện, tám chín phần mười là vẽ hung thủ đang gây án. Asmodeus tuy chưa từng đọc truyện tranh nhưng giác quan thứ sáu của y khiến y đề cao cảnh giác. Đặc biệt là nơi ánh sáng không chiếu tới được, những cột đá giờ đây chẳng khác nào hóa thân của bóng tối, để lại trên đất từng mảng u ám.  Y ngừng bước, trong đầu đột nhiên nảy ra ý định rời khỏi nơi này…  Nhưng đến còn nhanh hơn suy nghĩ của y là cái ôm nhiệt tình lại không thiếu phần mạnh mẽ của Beelzebub.  “As, cậu cuối cùng cũng đến, tôi chờ cậu lâu quá chừng.”  Giọng điệu oán trách khó giấu niềm hân hoan lại quá đỗi thân thiết nhắm chuẩn vào sự mềm lòng và hay thẹn thùng của Asmodeus khiến y lập tức quẳng cảnh giác ra khỏi đầu. Asmodeus cuống quýt nói: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”  Thật ra cũng không hẳn là muộn, đèn đường vào lúc này vừa chuyển sang màu đỏ cam của quýt chín chứng tỏ hiện tại là mười lăm giờ đúng.  Beelzebub không chữa lại mà nương theo nói tiếp: “Nếu chúng ta bàn luận thuận lợi thì chẳng hề phí công tôi chờ chút nào.”  Dù mới vào chiều nhưng một người đứng giữa nơi hoang vắng thế này đúng là quá đìu hiu. Asmodeus cảm thấy hơi áy náy, nhưng nơi này là do Beelzebub lựa chọn, “Là chuyện gấp lắm ư? Sao không bàn trong phòng làm việc của anh?”  Phòng làm việc của Beelzebub là nơi cất giữ nhiều món ngon vật lạ tươi sống nhất, hấp dẫn nhất ở địa ngục nên rất được khách dự họp của các giới ưa thích.  “Bàn chuyện ở đây hiệu suất cao hơn.” Beelzebub nói đầy ẩn ý: “Đây là một nhiệm vụ bí mật, số người biết chuyện không vượt quá năm. Cậu là một trong số đó, khoan hỏi, nghe tôi nói hết đã.”  Gã mở một bao mứt quả khô bắt đầu nhai nhóp nhép, thoạt nhìn có vẻ ung dung nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc, thậm chí cả tiếng nhai nuốt cũng lên xuống theo giai điệu trầm bổng.  “Trước đây từ rất lâu rồi, khi chúng ta còn trên thiên đường, Michael lén đọc trộm ‘Nhật ký tiên tri’ rồi kể lại với ngài Lucifer. Trong nhật ký viết rằng: Khi trái đất đi đến điểm tận cùng, nhân loại sẽ xuất hiện kẻ hủy diệt, chín giới vì vậy mà biến mất, không có cách nào cứu vãn, ngay cả vị Thần toàn năng của chúng ta cũng không thể ngăn cản việc này. Từ lúc ấy trở đi, ngài Lucifer bất kể đang ở nơi nào cũng không quên chú ý đến tin tức của kẻ hủy diệt. Đến mấy hôm trước, thám tử gài ở nhân giới báo tin về rằng kẻ hủy diệt đã xuất hiện.”  Beelzebub nhìn chằm chằm vào Asmodeus đang tỏ vẻ lo lắng, “Là những kẻ mạnh nhất trong chín giới, chúng ta cần phải ngăn cản lời tiên tri này không để nó biến thành hiện thực. Ngài Lucifer cùng tôi đều cho rằng cậu là nhân tuyển thích hợp nhất.”  Asmodeus nghe rất chăm chú, rất kinh hoàng, nhưng vẻ mặt lại là từ chối thẳng thừng: “Thần làm không được, tôi càng làm không được.” Sợ Beelzebub nghe không rõ, trên trán y thậm chí còn hiện lên một chữ “không” ánh vàng lập lòe.  Beelzebub nheo mắt vờ như không thấy, “Phần sau của nhật ký Thần để lại một lời chú thích, ‘Có lẽ thiên sứ cùng kẻ đọa lạc có thể mang lại cơ hội cuối cùng’.”  Asmodeus lắc đầu, “Không thể nào là tôi được. Lúc còn ở thiên đường, môn ‘Giải mã lời dạy của Thần’ tôi chưa bao giờ đủ điểm, chuyện quan trọng như vậy nên nhờ người nào thích hợp hơn tôi.”  “Thích hợp hơn cậu… Ví dụ như?”  “Mammon. Với số tài sản khổng lồ cùng trí thông minh hơn người, anh ấy có thể giải quyết vấn đề một cách hoàn mỹ.”  Beelzebub vì đã nhận phần hối lộ kếch sù của Mammon để thả cho hắn một kỳ nghỉ, nghe đến đây đương nhiên phải phủ quyết không chút do dự: “Bản chất dơ bẩn của đồng tiền chỉ khiến vấn đề càng thêm tha hóa, về phần trí tuệ của hắn ta… Ngoài nạp vào thẻ tình yêu cùng xài cho việc tính toán các khoản nợ tăng thêm từng ngày thì chẳng còn lại bao nhiêu.”  Asmodeus do dự rồi đề xuất nhân tuyển thứ hai: “Beria đi, sự thân thiện của cậu ấy sẽ giúp cho mọi việc thuận lợi.”  Beelzebub cười lạnh: “À ừ, một kẻ mắc bệnh tham ngủ mỗi ngày tỉnh táo chưa quá hai giây?”  Asmodeus: “…”  Đếm đi đếm lại chỉ còn người bạn thân duy nhất của y ở địa ngục: Abaddon.  Y hơi do dự nhưng nghĩ đến Abaddon bị vây giữa đủ các món nợ trong bao nhiêu năm nay, biết đâu đây là cơ hội để trả hết số nợ đó thì sao, vì vậy y bèn nhiệt liệt đề cử: “Abaddon có sức mạnh vô địch, đánh đâu thắng đó, nhất định có thể chấn chỉnh nhân giới.”  Beelzebub khinh bỉ không tiếc lời: “Ừ, đặc biệt cộng thêm trí tuệ thấp, khả năng khống chế bản thân kém, bất cứ lúc nào cũng có thể tay trong tay với kẻ hủy diệt, đẩy nhanh tốc độ hủy diệt chín giới.”  Mặc cho nhân tuyển mình tiến cử bị bác bỏ từng người một, Asmodeus vẫn quyết không bỏ cuộc. Đôi mắt đen mơ màng của y len lén nhìn lên, sau khoảnh khắc chần chừ thì dần trở nên kiên định.  Beelzebub vừa nhướng mày lên thì nghe y nói: “Thật ra anh mới là sự lựa chọn thích hợp nhất.” Giọng Asmodeus vừa chân thành lại dào dạt tình cảm: “Anh là tể tướng sáng suốt nhất của địa ngục ta, là vị cố vấn ngài Lucifer tin tưởng và tín nhiệm nhất, là nhân vật được cả ngàn vạn con dân địa ngục tôn sùng. Giải quyết công việc bằng cái đầu lạnh, điềm tĩnh, không tự cao, nhìn xa trông rộng, rộng lượng, dứt khoát… Bao nhiêu ưu điểm đều tập trung vào một người, đúng là nhân tuyển phù hợp nhất để cứu vớt chúng sinh trong cơn nguy khốn.”  Những lời khen tốt đẹp nhất không mất tiền cứ thế tuôn ra như thác.  Đây là lần đầu tiên Beelzebub cảm nhận được lời nói suông của Asmondeus lại có thể tạo cho y vỏ bọc cứng rắn khó nhằn đến mức này. Vậy nên gã đành phải dùng đến “cái đầu lạnh” để “điềm tĩnh” và “không tự cao” mà gật đầu, rồi sau đó mở miệng với phong thái “nhìn xa trông rộng” nhưng cũng không thiếu phần “rộng lượng” lại rất “dứt khoát”: “Chẳng phải là không được. Nhưng có điều trong thời gian ngài Lucifer bế quan, địa ngục cần phải chuẩn bị chu đáo nhỡ khi nhiệm vụ thất bại. Vậy nên cậu có bằng lòng chung vai gánh vác trách nhiệm dẫn dắt địa ngục chống lại nguy cơ tận thế hay không?”  …Đây là một lựa chọn khiến người khác vô cùng tuyệt vọng.  Hoặc phải gánh vác trách nhiệm với chín giới, hoặc phải chịu sức ép của địa ngục – Điều này hoàn toàn đi ngược lại với hình tượng ma vương ăn không ngồi rồi, mơ màng chờ chết của y.  “Giả sử chín giới biến mất, tôi tình nguyện đón nhận cái chết.”  Nói xong, y mới dám thở phào một hơi.  Nguy cơ Beelzebub đề cập đến, với y mà nói có lẽ không phải là vấn đề, mà là đáp án. Y thầm nghĩ: Vạn vật tan thành mây khói chưa hẳn là việc xấu. Ít nhất y còn có cơ hội cùng với… Hòa lẫn vào nhau quyện thành một nắm cát bụi?  Suy nghĩ ích kỷ hèn mọn vừa nhoáng lên, đầu y lại bất thình lình đau buốt.  Asmodeus đang đau đến loạng choạng lùi lại mấy bước, lưng bỗng nhiên va phải thứ gì đó cứng ngắc lạnh băng – Chẳng biết từ khi nào, cột đá đã chắn hết đường đi của y, giờ y mới chú ý thấy, những cột đá vốn nằm rải rác giờ đây đã lẳng lặng co cụm lại thành vòng vây kín kẽ bao lấy y như một nhà giam.  Có thể trong thời gian ngắn bố trí việc này mà không ai hay biết chẳng phải người nào khác ngoài vị ma vương còn lại ở đây, vị vua trong lĩnh vực thao túng khống chế những vật thể bù nhìn không có sinh mạng: Beelzebub.  Đối diện với ánh mắt chất vấn của đối phương, Beelzebub hoàn toàn không có ý định phủ nhận, gã còn mỉm cười nói: “Trong lúc chờ cậu đến, tôi đã chuẩn bị một món quà nhỏ, hy vọng cậu sẽ thích.”  Chữ “không” vàng kim trên trán Asmodeus biến to gấp đôi, thể hiện rõ ràng và triệt để lời từ chối của chủ nó.  Nhưng biết làm sao được, Beelzebub lựa chọn làm người mù tạm thời không cách nào chữa khỏi. Gã chỉ lên bầu trời, tươi cười bảo: “Giấy gói quà đã khiến tôi phải tốn biết bao nhiêu công sức.”  Nội tâm không muốn xem nhưng cổ Asmodeus lại thật thà ngẩng lên.  Bầu trời vốn tối đen như mực vì có ánh đèn mà bị nhuộm vàng một vùng. Những cột đá cao vút hệt như những thanh đao sắc bén cắt nát bầu trời thành nhiều mảnh vụn lộn xộn. Dưới ánh nhìn chăm chú của Asmodeus, mũi đao từ từ thò ra xúc tu dài ngoằng đung đưa nhè nhẹ.  Vào lúc này, Asmodeus chỉ hận sao thị lực của mình quá tốt.  Cách xa tận mười mấy mét, y vẫn có thể thấy rõ hoa văn trên vảy cùng với đầu lưỡi chẻ làm hai của lũ “xúc tu”.  “Tuy được gọi là mãng xà khổng lồ nhưng chúng cùng tộc người khổng lồ không có quan hệ gì cả. Chúng là một trong những đặc sản của địa ngục. Nghe nói chấm muối ớt ăn cũng ngon phết, tôi tìm lâu lắm mới gom đủ được mười ba con, hy vọng cậu sẽ thích món quà này.”  Beelzebub khá tự mãn với kiệt tác của mình. Ý tưởng khoét rỗng cột đá rồi nhét rắn vào sáng tạo nhường nào cơ chứ, nào phải ai cũng tùy tiện nghĩ ra được.  Mãng xà khổng lồ bị nhốt trong cột đá cả buổi trời, khó khăn lắm mới được thả ra. Vừa quen với môi trường một chút, chúng đã chầm chậm trườn dọc xuống cột đá.  Asmodeus nhìn chằm chằm vào động tĩnh của chúng, vị trí xương hồ điệp sau lưng bỗng nhiên nhô lên và xuất hiện một đôi cánh đen to lớn giang rộng.  Mãng xà cảm giác được uy thế của ma vương bèn cuống quýt ngừng lại, có mấy con thậm chí sợ quá còn rụt vào trong cột đá.  Beelzebub ngây ra.  Tại sao không giống những gì gã tưởng tượng cơ chứ? Theo tài liệu sưu tầm được, Asmodeus có chứng sợ rắn ăn sâu vào máu, đừng nói phản kháng, dù muốn chạy chân cũng nhũn ra… Lẽ nào kho tin tức của địa ngục cũng có chuyện tiền nào của nấy?!  Chính vào lúc gã đang cân nhắc vấn đề quản lý mạng lưới thông tin của địa ngục, đôi cánh của Asmodeus bỗng nhiên cong lên hướng về phía trước rồi khép lại, che kín cả người y đến cả đầu cũng không để lộ, trông chẳng khác nào một con đà điểu mặc đồ tây.  Beelzebub: “…”  Đến lúc phải thưởng cho nhân viên quản lý hệ thống tin tức một túi snack tôm rồi. Mời các bạn đón đọc U Linh Cảnh của tác giả Tô Du Bính.
U Linh Boss
Thể loại:  Đam mỹ, hài, thần bí, nhất thụ nhất công, HE. Edit: Rainy   Beta: Diệp Phong Diễn viên chính: Vương Tiểu Minh x Baal Quần chúng: Hạng Văn Huân, Đào Nhạc, Chử Chiêu, Giang Tuấn Kiệt, Tony, Isfel, Thạch Phi Hiệp, Thường Hải Đào Khác: Con thuyền Noah Vương Tiểu Minh có một điều bí mật mà không muốn ai biết đó là hắn thầm mếm anh bạn cùng giường Thường Hải Đào Vương Tiểu Minh có sở thích là đi đánh Baal trong Ám hắc’ để phát tiết. Điều đau khổ làm tổn thương trái tim của hắn là việc Thường Hải Đào đã có người quen biết . Nổi ám ánh đáng sợ của hắn chính là đang đánh BOSS mà Ball đứng sau lưng hắn hỏi hắn đang làm gì đó. Vương Tiểu Minh từng cho rằng cuộc sống 23 năm trước của cậu gộp lại thành một quyển “Vương Tiểu Minh xui xẻo kí”, nhưng mãi cho đến ngày 15 tháng 4 đó cậu mới biết, hóa ra cuộc sống 23 năm trước chỉ là lời dạo đầu của quyển “Vương Tiểu Minh xui xẻo kí” mà thôi. *** 【 Cửu Giới Hệ Liệt 】gồm có: 01 – U Linh Tửu Điếm | Hiệp Sĩ Hạt Đào Ba Quả Táo → Yingie (Hoàn) 02 – U Linh Boss | Zhu Yu Feng (Hoàn) 03 – U Linh Giới | Lạc Hữu Cung (Hoàn) 04 – Thất Lạc Phong Ấn | Fang Cao Yuan (Hoàn) 05 – U Linh Cảnh | Fang Cao Yuan ... *** ♥ Đôi nét về BOSS a.k.a Baal đại nhân của cta ♥ Bạn ý là ai… Bạn ý chính là Boss (*chọi đá*) E hèm… Bạn ý là đọa thiên sứ đại diện cho sự hủy diệt bởi cái sở thích ưa phá làng phá xóm của bạn =)). Bằng chứng là vào năm một ngàn chín trăm lâu lắc nào đó, do một phút bồng bột muốn dựng cờ bạo động, Boss nhà cta đã bị ‘Cửu giới liên hiệp quốc’ mà đại diện là Lucifer đại nhân đến từ địa ngục và Micheal đại nhân from thiên đường song kiếm hợp bích uýnh cho ko còn manh giáp, hoa tàn ngọc nát rồi đem phong ấn thân thể bạn ý vào hắc tinh châu. Và cũng vào một ngày khác của cái năm một ngàn chín trăm lâu lắc hồi ấy, bạn tiếp tục không an phận và khiến Lucifer đại nhân tức giận, liền quăng viên hắc tinh châu vốn chứa cái tấm thân hoa tàn ngọc nát của bạn vào cơ thể một con người. Điều kiện để bạn có thể lấy lại thân thể và phục hồi nó phong độ như xưa là phải dùng keo kon voi… ý ko phải… là tình yêu của nhân loại hay chính xác hơn là tình yêu của người đang nắm giữ hắc tinh châu chữa trị. Và Baal đại nhân của chúng ta, lại lên đường du hí nhân giới làm nhiệm vụ cao cả hòng lấy lại tấm thân ngàn vàng không ai thèm mua trở về. Luận về tính tình thì… Ngạo mạn có, lưu manh có, đê tiện có, mặt dày miễn bàn, gian trá, biến thái và cả thêm cái tật dê xồm nữa =))… tóm lại có thể hình dung anh ý trong hai từ VÔ SỈ… Cửu giới đệ nhất vô sỉ. Sở thích (và cũng là sở trường): Phá làng phá xóm, chia uyên rẽ thúy nhưng sau lại đổi thành mai mối lương duyên =)), rất thích thể dục thể thao đặc biệt là môn bơi lội (Ai muốn bik tại sao xin hãy theo dõi truyện ;D). Thứ ghek nhất: Người khác không quan tâm tới sự tồn tại của hắn (trẻ con ghê XD), Thạch Phi Hiệp (Muốn bik chi tiết xin mời đọc ULTĐ), Lucifer. Nỗi lòng thầm kín (tuyệt mật): “Mặt người lùn so với mặt hắn sờ đã hơn sao… cho dù là trước hay sau khi hồi phục thân thể, Vương Tiểu Minh cũng không có khao khát muốn sờ mặt hắn như thế a.” Định nghĩa về thế giới: Trước đây, hắn phân loại cửu giới ra làm: Đọa thiên sứ, nhân loại và… chính hắn :|. Sau này có tiến bộ hơn, thế giới bao gồm: Đọa thiên sứ, nhân loại, hắn và… Vương Tiểu Minh :| Xỉ vả anh vậy thôi chứ sau khi đọc xong ULB kết ảnh vô cùng vì ảnh trẻ con và dễ xương :”> Để biết thêm chi tiết xin mời đọc Giới thiệu trong VNS. ♥ Đôi nét về Tiểu Minh a.k.a con cừu non ngây thơ của cta ♥ (Warning: thuộc quyền sở hữu của Boss – cấm nhìn cấm sờ cấm đụng) Bạn sinh ra trong một gia đình bình thường và hoàn cảnh cũng bình thường như bao người bình thường khác. Nếu bạn có đặc biệt hơn người thì bởi là vì nữ thần may mắn luôn luôn không mỉm cười với bạn. Thế nhưng bạn là người hiền lành, thật thà, mặc dù IQ không cao cho lắm và có phần… tự kỷ. Khi biết mình bị đồng tính và thầm mến anh bạn cùng phòng, bạn chỉ biết thầm mến đơn phương để rồi đêm về nằm mộng xuân. Bởi ng ta bảo, ở hiền gặp điều không lành cho nên trời đã ban cho bạn vị thần hộ mệnh kiêm quân sư quạt mo để giúp cho tình yêu của bạn đơm hoa kết trái và quả đúng như thế. Tiểu Minh đúng là một con cừu ngoan ngoãn, thật thà, hiền lành, nhát gan nhưng đôi lúc cũng rất mạnh dạn thể hiện tình cảm của bạn ý dành cho Boss (chủ động dâng hiến XD), bạn nhiều khi thốt ra những câu khiến cho người đối diện câm nín (hầu như các em thụ của chỵ Bơ đều thế), nạn nhân thường xuyên là chú Abaddon (chú này thì không chấp bởi IQ gần như bị tuyệt diệt). Để biết thêm chi tiết xin mời đọc Giới thiệu trong VNS. *** [Cảnh báo spoil] Một câu chuyện cực đáng yêu của chị Bơ, kể về hai con người hai tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, sống ở cả hai thế giới khác nhau, nhưng lại được vận mệnh tình cờ đưa đẩy mà đến với nhau. Bạn nhỏ xui xẻo Vương Tiểu Minh có một bí mật thầm kín, đó là thầm mến bạn cùng phòng kí túc xá Thường Hải Đào. Thế nhưng vào một ngày đẹp trời, Thường Hải Đào tuyên bố hắn đã có Hải Đào phu nhân. Bạn nhỏ Vương Tiểu Minh liền đau khổ khôn nguôi. Để giải tỏa nỗi buồn, Vương Tiểu Minh liền làm việc mình thích nhất - mở "Ám Hắc" để đánh boss phản diện Baal. Có điều, như chúng ta đã nói, Vương Tiểu Minh là một bạn nhỏ xui xẻo, xui này nối tiếp rủi kia. Và điều xui xẻo nhất đến...lúc cậu đang đánh boss đến hăng say, thì cái vị bị cậu đánh trong tư tưởng ấy - Baal xuất hiện sau lưng cậu vừa cười vừa hỏi: "Ngươi đang làm gì vậy?" Vương Tiểu Minh bày tỏ, cậu sợ ngây người rồi... Tiếp theo chính là khoản thời gian khuất phục trước cường quyền của Vương Tiểu Minh. Cậu bị hắn đẩy đi tán tỉnh yêu đương với đủ loại người. Mặc dù là gay bẩm sinh, hơn nữa những người đó cũng không tệ, nhưng Vương Tiểu Minh thật sự hold không nổi...Thế nhưng không ngờ là, cậu lại bắt đầu yêu thích cái tên Baal thường xuyên bắt nạt cậu. (Phải chăng là bị ăn hiếp nhiều quá, nên mỗi lần công đối xử tốt với thụ là thụ liền rung động ????) Baal - đọa thiên sứ đại diện cho sự hủy diệt và cũng là công của Tiểu Minh. Vào một ngày nào đó hắn bị Lucifer và Micheal liên hợp đánh trọng thương, nhốt thân xác hắn vào một viên ngọc rồi quăng xuống đây, hơn nữa muôn khôi phục lại thân xác hoàn chỉnh dung nhập với linh hồn còn cần tình yêu chân thành của người giữ viên ngọc. Baal không còn cách nào khác là xuống trần, phát hiện viên ngọc ở trong người Vương Tiểu Minh, từ đây bắt đầu cuộc sống bám dính cậu. Vốn dĩ giữa hắn và cậu chỉ có một cuộc trao đổi sòng phẳng, hắn giúp cậu tìm người yêu, cậu giúp hắn lấy lại cơ thể, sau đó đường ai nấy đi. Thế nhưng từ lúc biết trong tim cậu có chỗ cho tên mình, tâm hắn liền rung động, càng ngày càng có nhiều tình cảm phức tạp đan xen. Khi đã rõ lòng mình, hắn dứt khoát đặt Vương Tiểu Minh bên người, đảm nhiệm vai trò người yêu của cậu, làm cậu yêu hắn sâu đậm, không thể rời bỏ. ========= Có thể nói, chị Bơ đã xây dựng một mạch truyện cực kì thành công, cộng thêm bối cảnh hiện đại đan xen kì huyễn gợi sự thần bí và hấp dẫn và cả hoành tráng cho câu chuyện. Giọng văn vẫn kiểu hài hài tưng tửng tạo thêm không khi vui tươi và hài hước cho câu chuyện, còn giúp nhân vật mang theo vài phần trẻ con đáng yêu, nhất là a công, ngạo kiều moe moe ứ chịu nổi ???? Đề cử đọc thử! Mời các bạn đón đọc U Linh Boss của tác giả Tô Du Bính.
Mê Vợ Không Lối Về
Bạn đang đọc truyện Mê Vợ Không Lối Về của tác giả Chiêu Tài Tiến Bảo. Độ ấm từ sau lưng chậm rãi vây quanh, hô hấp nóng bỏng ở bên tai: “Sợ không?”. Hơi thở xa lạ quanh quẩn bên tai khiến người ta lạnh lẽo đến không dám lên tiếng. Lâm Tử Lạp như cảm giác được người đàn ông hơi khựng lại, sau đó lại vang lên giọng nói của anh: “Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.” Cô căng thẳng siết chặt hai tay, lắc đầu: “Tôi không hối hận…” Cô đang ở trong thời kỳ xinh đẹp nhất, nhưng…   Một đêm này đau đớn mà dài lâu… Cuối cùng nửa đêm về sáng người đàn ông đứng dậy đi vào phòng tắm, Lâm Tử Lạp mới kéo thân thể mệt mỏi, mặc đồ ra khỏi phòng. Dưới lầu khách sạn có người phụ nữ trung niên giới thiệu công việc này cho cô đang đứng đó, thấy Lâm Tử Lạp đi tới, bà ta đưa cho cô một cái túi màu đen: “Đây là tiền thù lao của cô.”Lâm Tử Lạp gần như không chút do dự nhận lấy, cầm tiền nhanh chóng chạy đi, thậm chí còn không quan tâm sự đau đớn dưới thân, chỉ muốn nhanh chóng đến bệnh viện.   Bầu trời vẫn chưa sáng khiến hành lang rất im lặng, dưới đất trước phòng phẫu thuật để hai cái cáng cứu thương, vì không đóng tiền nên không được đưa vào phòng phẫu thuật. Lâm Tử Lạp nhìn mà đau lòng không thôi, nức nở nói: “Tôi có tiền, mau cứu mẹ và em trai tôi đi…” Cô nghẹn ngào đưa tiền trong tay cho bác sĩ, bác sĩ nhìn thoáng qua, đưa cho y tá kiểm kê, sau đó mới kêu nhân viên đưa người bị thương vào trong phòng phẫu thuật. Nếu yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Nam Phụ Làm Ấm Giường Cho Em và Con Đường Trở Thành Thiên Hậu. *** Độ ấm từ sau lưng chậm rãi vây quanh, hô hấp nóng bỏng ở bên tai: “Sợ không?” Hơi thở xa lạ quanh quẩn bên tai khiến người ta lạnh lẽo đến không dám lên tiếng. Lâm Tử Lạp như cảm giác được người đàn ông hơi khựng lại, sau đó lại vang lên giọng nói của anh: “Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.” Cô căng thẳng siết chặt hai tay, lắc đầu: “Tôi không hối hận…” Cô đang ở trong thời kỳ xinh đẹp nhất, nhưng… Một đêm này đau đớn mà dài lâu… Cuối cùng nửa đêm về sáng người đàn ông đứng dậy đi vào phòng tắm, Lâm Tử Lạp mới kéo thân thể mệt mỏi, mặc đồ ra khỏi phòng. Dưới lầu khách sạn có người phụ nữ trung niên giới thiệu công việc này cho cô đang đứng đó, thấy Lâm Tử Lạp đi tới, bà ta đưa cho cô một cái túi màu đen: “Đây là tiền thù lao của cô.” Lâm Tử Lạp gần như không chút do dự nhận lấy, cầm tiền nhanh chóng chạy đi, thậm chí còn không quan tâm sự đau đớn dưới thân, chỉ muốn nhanh chóng đến bệnh viện. Bầu trời vẫn chưa sáng khiến hành lang rất im lặng, dưới đất trước phòng phẫu thuật để hai cái cáng cứu thương, vì không đóng tiền nên không được đưa vào phòng phẫu thuật. Lâm Tử Lạp nhìn mà đau lòng không thôi, nức nở nói: “Tôi có tiền, mau cứu mẹ và em trai tôi đi…” Cô nghẹn ngào đưa tiền trong tay cho bác sĩ, bác sĩ nhìn thoáng qua, đưa cho y tá kiểm kê, sau đó mới kêu nhân viên đưa người bị thương vào trong phòng phẫu thuật. Lâm Tử Lạp không thấy bọn họ đẩy em trai mình vào, vội vàng nhào lên bắt lấy bác sĩ cầu xin: “Còn cả em trai tôi nữa, ông cứu thằng bé đi…” Bác sĩ thở dài: “Thật ngại quá, em trai cô đã không cứu được nữa rồi…” “Không cứu được nữa?! Lời này như tiếng sét động trời giáng mạnh lên đầu Lâm Tử Lạp, khiến trước mắt cô đen lại… Đau, lồng ngực như bị người ta dùng con dao quấy phá, đau đến run rẩy ngồi cuộn lại dưới đất, tám năm trước, cô mười tuổi, ba ngoại tình vứt bỏ mẹ, đuổi mẹ đang mang thai và cô ra nước ngoài xa lạ. Sau đó em trai được sinh ra, lúc ba tuổi phát hiện mắc bệnh tự kỷ, vốn cuộc sống đã túng thiếu, bệnh của em trai lại liên tiếp gặp nạn, cô và mẹ đi làm công cho người khác khắp nơi mới có thể sống qua ngày. Nhưng một vụ tai nạn giao thông, ở nước ngoài không có người thân, không có tiền, không ai giúp đỡ, khiến cô cảm nhận được cái gì là cùng đường. Bị ép đến đường cùng, cô đã bán đi mình cũng không thể cứu em trai về. Có một sự đau đớn, nó không dữ dội, nhưng lại khiến người ta cảm thấy không dễ chịu, hít thở cũng khó khăn, bầu trời thì xám xịt, nhưng cô phải chấp nhận, còn phải cười mà chấp nhận, vì cô còn mẹ. Mẹ cần cô. Sau khi được điều trị, sức khoẻ của mẹ chuyển biết tốt, nhưng khi biết em trai đã chết, bà như sụp đổ đến nơi. Là Lâm Tử Lạp ôm bà, khóc nói: “Mẹ, mẹ vẫn còn con, cố sống tốt vì con đi.” Suốt một tháng ở bệnh viện, Trang Kha Nguyệt thường xuyên ngẩn người ngồi bên giường, Lâm Tử Lạp biết bà nhớ em trai. Nếu không phải vì mình, chỉ sợ mẹ đã đi theo em trai rồi, vì phải chăm sóc mẹ, cô bị đuổi học, nhưng vết thương của mẹ đã chuyển biến tốt đẹp. Cô xách đồ ăn đi vào bệnh viện, đến trước cửa phòng bệnh, khi cô nâng tay vừa định mở cửa, lại nghe thấy giọng nói ở bên trong… Cô rất quen với nó, cho dù đã cách xa tám năm, cô vẫn nhớ rõ dáng vẻ ông ta ép mẹ ly hôn với mình. Sau khi đưa bọn họ đến đây, ông ta chưa từng đến nhìn bọn họ một cái, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện ở đây là có ý gì? “Kha Nguyệt, lúc trước bà và bà chủ nhà họ Tông tình như chị em, đã quyết định hôn ước từ nhỏ, theo đạo lý thì hôn ước bà quyết định phải do con gái bà lấy chồng…” “Lâm Viên Trung, ông có ý gì?!” Thân hình Trang Kha Nguyệt gầy yếu, bất chấp trên người còn có vết thương mà giãy dụa đứng lên muốn đánh ông ta, ông ta còn là người hay sao? Sắp xếp cho bà và con gái ở lại cái nơi quỷ quái xa lạ này, chưa từng quan tâm sống chết của bọn họ, hôm nay lại muốn con gái bà lập gia đình? “Cậu cả nhà họ Tông cũng là con trai bạn tốt của bà, trông ưa nhìn, dòng dõi nhà họ Tông bà cũng biết đó, lấy bên đó chỉ có hưởng phúc thôi…” Nói đến phía sau, giọng ông ta nhỏ lại. Cậu cả nhà họ Tông đúng là cao quý thật, dáng vẻ tuấn tú lịch sự, nhưng một tháng trước, anh ra nước ngoài làm việc bị rắn độc cắn, tê liệt thần kinh, không thể hành động, còn không thể làm chuyện kia. Gả qua đó chẳng khác nào ở goá cả. “Tôi lấy.” Lâm Tử Lạp đột nhiên đẩy cửa ra, cô đứng trước cửa, hai tay siết lại nắm chặt hộp đựng cơm trong tay: “Lấy chồng cũng được, nhưng tôi có một điều kiện.” Lâm Viên Trung nhìn ra cửa, thấy đứa con gái đã tám năm không gặp này, trong chốc lát hoảng hốt mất mấy giây. Lúc đưa cô đến, cô vẫn là một đứa nhỏ mười tuổi, bây giờ đã trưởng thành rồi, làn da cô trắng ngần, lại rất gầy, khuôn mặt nhỏ nhắn còn chưa lớn bằng lòng bàn tay, khô khan không hề tươi tắn chúng nào, như không được phát triển tốt vậy. Không hề khiến người ta yêu thích như con gái nhỏ trong nhà. Sự không nỡ trong lòng cũng bớt đi, dẫu sao vẻ ngoài của cô cũng không đẹp lắm, cho dù lấy người chồng không làm được chuyện kia cũng không quá uất ức. Nghĩ vậy, Lâm Viên Trung cũng không thấy có gì không tốt: “Điều kiện gì, nói đi.” “Tôi về nước với mẹ, trả tất cả những thứ thuộc về mẹ cho chúng tôi, tôi đồng ý lấy chồng.” Lâm Tử Lạp liên tục siết chặt tay, dần dần mới bình tĩnh lại được. Tuy hàng năm không ở trong nước, nhưng trước đây cô đã nghe nói tới nhà họ Tông của thành phố B, gia tộc khổng lồ, của cải bạc triệu, cậu chủ của nhà họ Tông đương nhiên là cao quý. Lâm Tử Lạp không cảm thấy chuyện tốt như vậy sẽ đến tay mình, nói không chừng cậu cả nhà họ Tông kia rất xấu, hoặc là thân thể có chỗ khiếm khuyết. Nhưng cho dù thế, đây cũng là một cơ hội rất tốt để về nước với cô, lợi dụng tốt, còn có thể giành lại tài sản là của hồi môn của mẹ. “Lạp Lạp…” Trang Kha Nguyệt muốn khuyên cô, chuyện lớn như cưới xin không thể đùa giỡn. Cô đã đi theo bà chịu rất nhiều khổ cực rồi, không thể để cô đưa cả hôn nhân vào được. Lâm Viên Trung nghe thấy thế, lo rằng Lâm Tử Lạp bị Trang Kha Nguyệt thuyết phục sẽ không muốn lấy chồng, vội nói: “Được, chỉ cần cô chịu lấy chồng, sẽ cho cô về nước.” “Của hồi môn của mẹ tôi thì sao?” Lâm Tử Lạp nhìn người ba trên danh nghĩa của mình, giọng nói cực kỳ lạnh lẽo. Lúc trước khi Trang Kha Nguyệt lấy ông ta thật sự có rất nhiều của hồi môn, đó là một số lượng không nhỏ, bây giờ kêu Lâm Viên Trung lấy ra khiến ông ta rất không nỡ. “Ba, có lẽ đứa em gái kia của tôi rất xinh đẹp, nó nên có thứ tốt hơn, nếu lấy một người đàn ông thân thể có chỗ thiếu hụt thì cả đời cũng xong rồi, huống hồ ông và mẹ tôi đã ly hôn, ông cũng nên trả lại tiền bà đưa đến nhà họ Lâm đúng không.” Lâm Viên Trung chột dạ né tránh không dám nhìn thẳng vào cô. Cô ở nước ngoài sao lại biết cậu cả nhà họ Tông kia là một người không vẹn toàn? Lâm Viên Trung nào biết Lâm Tử Lạp chỉ đang đoán thôi. Nghĩ đến cô phải lấy một người đàn ông không bình thường, Lâm Viên Trung nghiến răng: “Đợi cô gả qua đó sẽ đưa cho cô.” Con gái nhỏ của ông ta như hoa như ngọc, sao có thể lấy một người đàn ông không làm được chuyện kia chứ? Có cao quý bao nhiêu, không thể làm chuyện vợ chồng thì khác gì một người tàn phế đâu? Nghĩ đến đây, Lâm Viên Trung cũng không khó chịu như vậy nữa. Nhưng trong lòng lại ghét Lâm Tử Lạp hơn mấy phần, chỉ toàn nghĩ việc lấy tiền từ trong tay ông ta. Lâm Viên Trung lạnh lùng nhìn cô một cái: “Mẹ cô đúng là không dạy dỗ cô đàng hoàng, không hề biết lễ phép chút nào!” Lâm Tử Lạp rất muốn nói người làm cha là ông không có trách nhiệm hay sao? Ném cô lại đây chưa từng để tâm. Nhưng lúc này cô không thể nói, lợi thế của cô quá yếu, chọc giận Lâm Viên Trung không có lợi với cô. “Chuẩn bị một chút, ngày mai trở về.” Lâm Viên Trung vung tay áo rời khỏi phòng bệnh. Mời các bạn đón đọc Mê Vợ Không Lối Về của tác giả Chiêu Tài Tiến Bảo.
Thần Cố
Thể loại: Đam mỹ, kỳ huyễn, ma huyễn, cung đình hầu tước, dị thế đại lục, 1×1 Hệ liệt: Bộ cuối cùng trong Mộng đại lục hệ liệt Tình trạng bản gốc : 100 chương  Tình trạng edit: Đã hoàn ~  Edit: Nguyệt Bạch Beta: Âu Dương Tình *** Ban đầu Ningya vốn nghĩ mọi chuyện đã vô cùng thảm hại, không thể nào bết bát hơn. Sau đó lại phát hiện, thì ra có thể. Nếu đã bết bát như thế, vậy thì không cần đếm xỉa đến, nói không chừng là đạp phải vận phân chó mà … Một đống thật là lớn. *** Hệ liệt Mộng Đại Lục gồm 5 bộ, có chút liên kết với nhau, đều diễn ra trong không gian khác, trên mảnh đất Mộng đại lục. Lấy ma pháp và cung đình phương Tây làm bối cảnh, khá là ngạc nhiên là nó khiến một đứa vốn không ưa truyện có nhân vật ngoài-Trung-Quốc như mình thích đến vậy. Thứ nhất, văn của chị Bính hợp với truyện bối cảnh Tây phương. Câu từ của chị khá ngắn gọn, súc tích. Tình tiết diễn biến nhanh, càng đọc càng hồi hộp. Hơn nữa truyện không bị lạm dụng các thành ngữ tục ngữ của Trung Quốc, điều mà hình như các tác giả đam mỹ viết phương Tây mà mình từng đọc rất… khoái, còn đặc biệt nhét vài nhân vật TQ/ phương Đông hoặc sùng bái văn hóa TQ/ phương Đông vào để hợp lý hóa cái sự lậm của họ. Mình cực kỳ không thích cái ‘cố gắng thể hiện sự giao thoa văn hóa giữa hai phía Đông Tây’ bằng cái kiểu kết hợp nửa nạc nửa mỡ đó. Không rõ là do văn Bính vốn phù hợp như thế, hay chị thực sự để ý việc thể hiện rõ đặc trưng thế giới quan của mình, dù sao, mình thấy chị đã khá thành công, ít ra giảm thiểu tối đa nhưng điều khiến mình khó chịu trong thể loại Tây phương. Hơn nữa, trong này cũng có công không nhỏ từ bản edit ^^. Tất nhiên không phải tuyệt đối, nhưng mình thấy với văn phương Đông viết về phương Tây với bối cảnh cổ trang thì cả truyện lẫn bản edit đều làm khá ổn rồi ^^ Thứ hai, diễn biến truyện, đúng hơn cả hệ liệt, khá ổn định và có liên kết. Lúc đầu mình tưởng rằng cả hệ liệt sẽ xoay quanh St.Paders, khiến một đứa yêu thích Harry Potter như mình không khỏi có chút cảm giác so sánh. Tuy nhiên, chỉ có ‘Thánh viện’ là lấy bối cảnh học viện, nhằm giới thiệu về thế giới quan, ma pháp, gần như là nền để phát triển hệ liệt. Sang đến ‘Đế hỏa’, nội dung đã hoàn toàn tách khỏi việc ‘học ma pháp’, chuyển quan cung đình tranh đấu, đan xen là phân tranh giữa các quốc gia, thế lực bao trùm cả đại lục và điều đó càng được nhấn mạnh hơn trong ‘Vong tích’. Thứ ba, việc Bơ Bính sáng tạo ra một thế giới quan hoàn chỉnh, đồng thời còn khai thác rất tốt càng khiến mình thêm điểm cộng, càng thêm thích hệ liệt này. Phải nói trước giờ khi đọc truyện, dù truyện chữ hay truyện tranh, mình để ý nhất chính là bối cảnh, thế giới quan của nó. Chẳng có lý do gì khi xây dựng cả một thế giới quan mới lạ hoành tráng đầy thu hút để rồi phí hoài nó, nhất là với những truyện xây dựng một thế giới quan hoàn toàn độc lập như thế này, ngoài việc tác giả quá yếu kém đến nỗi để chính mình bị lạc trong đó, bị thế giới mình tạo ra dắt mũi. Nhưng nói chung, may là không phải truyện nào cũng mắc phải cái lỗi khai thác dở ẹc như Naruto ┐(─__─)┌. Lạc đề, quay lại chuyện đang nói. Bắt đầu từ một nơi gần như không dính tới thế lực phân tranh là St.Paders, dẫn dắt tới mối quan hệ của các quốc gia trong đại lục. Những quốc gia, thế lực có ảnh hưởng nhất định đều có đất diễn cố định và liên quan lớn tới cốt truyện, ví như Shamanlier tuy gần như không xuất hiện mấy, nhưng chắc chắn tác động đủ lớn tới diễn biến, hay như Soso tuy là nhân vật chính, nhưng sự ảnh hưởng của Julan gần như zero với nội dung truyện, cũng như ảnh hưởng của đất nước đó tới thế giới quan. Ngoài ra, còn có phân tranh giữa nội bộ cung đình Kanding, vai trò của hiệp hội ma pháp, quan hệ giữa ma pháp sư và kỵ sĩ, sự tác động của Quang minh thần hội, sự xuất hiện của thần, sự liên quan của pháp sư vong linh…, chị Bính đảm bảo cho mỗi thành phần trong thế giới mình tạo ra có đất diễn và có liên quan lẫn nhau. Đây là điều khiến mình rất tán thưởng trong bộ tác phẩm này. Sự đan xen, tranh đấu không ngừng khiến dòng chảy của hệ liệt gần như khó có thể kết thúc, vẫn còn nhiều điều để nói, nhiều thứ để khai thác, không biết Bính có định viết tiếp không, nếu có, mình sẵn lòng cắm cọc chờ tiếp. Mời các bạn đón đọc Thần Cố của tác giả Tô Du Bính.