Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bức Tranh Quái Dị

Một họa sĩ nghèo vô tình vẽ ra một bức tranh giết người... Và... *** Émile Erckmann là một nhà văn người Pháp, có mối liên hệ mật thiết với vùng Alsace-Lorraine. Hầu như tất cả các tác phẩm của ông được viết chung với Alexandre Chatrian dưới tên Erckmann-Chatrian.  *** Trước nhà thờ Saint Sébalt, nơi góc đường Des Trabans là một quán nhỏ, vừa hẹp vừa cao, cửa kính bụi bậm, trên nóc có dựng bức tượng Đức Mẹ Đồng Trinh bằng thạch cao. Đó là nơi tôi trải qua những ngày buồn thảm nhất đời. Tôi đến thành phố Nureemberg đê học hội họa từ các họa sư tên tuổi ở Đức, nhưng vì thiếu tiền nên đành phải vẽ ảnh, những ảnh xoàng xĩnh như các mụ to béo lắm lời, con mèo ngồi trên đầu gối, những ông xã trưởng đội mũ ba góc,những ông nhà giàu, đầu chụp tóc giả... Hết vẽ ảnh, tôi vẽ những bản phác họa (Croquis) và sau cùng vẽ hình bóng (Silhouettes). Với tôi, không có gì thê thảm cho bằng luôn luôn bị viên quản lý khách sạn hạch sách. Sáng nào ông ta cũng mím môi giọng ồn ào, vẻ xấc láo nạt nộ: "Chừng nào ông mới chịu trả tiền cho tôi? Ông có biết tiền phòng của ông lên tới bao nhiêu rồi không? Hai trăm đồng "florin" và mười đồng "kreutzer". Không có bao nhiêu phải không?". Những ai chưa nghe giọng xấc láo của tên quản lý khách sạn này không thê hiêu được nỗi khổ của tôi trong lúc bấy giờ. Tình yêu nghệ thuật, óc tưởng tượng, sự hăng hái đi tìm cái đẹp của tôi hoàn toàn khô héo. Tôi trở nên vụng về, nhút nhát. Bao nhiêu nghị lực đều biến cũng như lòng tự trọng... Và thấy ông xã trưởng từ xa là tôi đã cúi đầu chào cẩn thận. Một đêm, không một xu dính túi, quá lo ngại, sợ bị viên quản lý dê sợ kia cho vào tù, tôi nhất định tự tử bằng cách cắt họng. Với ý nghĩ đó, tôi ngồi trên chiếc giường tồi tàn ngó ra cửa sổ, triền miên nghĩ ngợi đến trăm ngàn ý nghĩ về triết lý. Tôi tự hỏi: "Con người là gì? Một con thú ăn tạp! Hai hàm răng có các loại răng chó, răng cửa, răng hàm chứng minh điều đó. Răng chó đê ăn thịt, răng cửa đê ăn trái cây và răng hàm đê nghiền. Nhưng khi không còn gì đê nghiền thì con người là một thứ vô nghĩa trong vũ trụ, một điều thừa, một bánh xe thứ năm...". Đó là những cảm nghĩ của tôi. Tôi không dám mở con dao cạo ra, sợ rằng tôi bỗng nhiên trở nên can đảm mà tự tử. Sau những lý luận như thế, tôi thổi ngọn đèn sáp, hoãn lại mọi việc vào ngày mai. Tên quản lý khách sạn đã làm cho tôi trở nên ngu ngốc hoàn toàn. Tôi không thấy gì khác hơn là những hình bóng và điều mong muốn duy nhất của tôi là có tiền đê ném vào mặt hắn mỗi khi hắn ta đến quấy rầy tôi. Nhưng đêm đó, có một cuộc cách mạng kỳ lạ trong đầu óc tôi. Tôi thức dậy vào lúc một giờ khuya, vẽ nhanh lên giấy một bức phác họa theo loại Hòa Lan, tức là loại kỳ quái, không có một chút liên hệ gì tới các quan niệm về hội họa thông thường của tôi. Các bạn hình dung, bức phác họa là một khoảng sáng tối âm u, nằm giữa những bức tường cao, loang lở. Những bức tường dầy đó có những móc sắt nhọn hoắt đóng ở trên cao vào khoảng hai ba thước. Người ta đoán ngay từ đầu khung cảnh đó là một lò sát sinh. Bên trại có một hàng rào mắt cáo. Bạn thấy một con bò mổ banh ra, treo lên trần bằng những cái móc to tướng. Những vũng máu chảy trên nền gạch và dồn xuống một đường mương đầy rác đến dị kỳ. Ánh sáng chiếu từ trên, giữa các ống khói. Bóng các mái nhà kế cận chồng chất lên nhau. Bên trong là một trại... Dưới trại là một đống củi. Trên đống củi có một cái thang, vài bó rơm, một đống dây, một chuồng gà và một chuồng thỏ phế thải. Làm sao các chi tiết ô hợp đó lại chạy vào trí tưởng tượng của tôi? Tôi cũng không biết, không thấy một cảnh nào như vậy đê nhớ lại rồi vẽ ra. Ấy vậy mà mỗi một nét bút chỉ là một nét vẽ chững chạc được nghiên cứu cẩn thận. Không thiếu một cái gì hết! Nhưng bên mặt, còn một góc bỏ trắng. Tôi không biết vẽ gì lên đó. Kìa, có một vật gì thấp thoáng cử động. Bỗng nhiên tôi thấy một bàn chân, một bàn chân lật ngược, tách khỏi mặt đất. Mặc dầu vị trí đó không thê có được tôi vẫn theo sáng kiến đó, không hề hiêu rõ mình sẽ vẽ gì đây. Bàn chân đó dính vào ống quyên... và trên ống quyên có một chéo áo... Liền sau đó, một mụ già, xanh xao, tiều tụy, tóc rối bời té sấp trên bờ giếng trong khi chống cự với một nắm tay đang siết cổ mụ... Thì ra tôi vẽ một bức tranh giết người. Ngọn bút rơi khỏi bàn tay tôi. Mụ già trong tư thế chống cự tận lực, nằm vắt lên thành giếng, mặt nhăn nhó vì kinh hãi, hay tay bám chặt lấy cánh tay của kẻ sát nhân, mụ ta làm tôi hoảng sợ... Tôi không dám nhìn mụ. Nhưng về phần tên sát nhân thì tôi không thấy, trừ cánh tay. Tôi không thê kết thúc được bức tranh. Tôi tự nhủ: "Mệt rồi. Chỉ còn có nét mặt của tên sát nhân nữa mà thôi. Ngày mai mình sẽ vẽ nốt. Dê mà!". Tôi nằm xuống giường, hãy còn kinh sợ trước những gì vừa thấy qua nét vẽ của chính mình. Năm phút sau, tôi ngủ như chết. Sáng hôm sau, tôi thức dậy khi trời hãy còn mờ tối. Vừa mặc quần áo xong và sắp sửa tiếp tục bức tranh bỏ dở thì có hai tiếng gõ cửa. Tôi lên tiếng: - Cứ vào! Cánh cửa mở. Một người đã già, cao, ốm, mặc toàn màu đen bước vào thềm. Hai mắt ông gần nhau quá, mũi ông quặp xuống như mũi két, trán ông rộng, xương xẩu. Gương mặt ông có vẻ nghiêm khắc, ông chào tôi, hỏi thật nghiêm: - Ông là họa sĩ Christian Vénius? - Chính tôi thưa ông. Ông ta gật đầu một lần nữa, tự giới thiệu: - Tôi là Nam tước Frederic Van Spreckdal! Sự xuất hiện của ông Van Spreckdal, chánh án tòa đại hình trước căn gác tối tăm của một họa sĩ vô danh khiến tôi thấy mất bình tĩnh. Tôi nhìn bàn ghế tồi tàn, sàn gác bụi bậm, xấu hổ trước cảnh nghèo của mình. Nhưng ông Van Spreckdal không chú ý đến những chi tiết đó. Ông ngồi trước bàn nhỏ của tôi nói: - Họa sĩ, tôi đến đây... Nhưng, cùng lúc đó, hai mắt ông dừng lại trên bức họa chưa hoàn thành... ông không nói hết câu. Tôi ngồi trên chiếc giường tồi tàn và sự chiếu cố bất ngờ của nhân vật này dành cho một trong các tác phẩm của tôi khiến tim tôi đập mạnh vì mối lo sợ khó nói. Độ một phút, Van Spreckdal ngước đầu lên nhìn tôi thật chăm chú. - Ông là tác giả bức họa kia? - Dạ phải. - Giá bức họa đó bao nhiêu? - Tôi không bán các bức phác họa. Đó chỉ là một dự án. Ông khách kêu lên một tiếng "A!" khi đỡ tờ giấy lên với mấy đầu ngón tay bằng vàng, ông lấy một kính phóng đại trong áo "gi lê" ra, bắt đầu nghiên cứu bức họa một cách trầm lặng. Ánh nắng mặt trời chiếu xiên xiên qua gác. Van Spreckdal không nói một lời nào, sống mũi ông quằm xuống, đôi mày ông cau lại. Không khí hoàn toàn im lặng, tôi nghe rõ tiếng vo ve của một con muỗi mắc trong lưới nhện. Sau cùng, không nhìn tôi, ông hỏi: - Khuôn khổ bức tranh này như thế nào? - Bề ngang ba bộ, bề dài bốn bộ. - Giá tiền? - Năm mươi đồng "ducat". Van Spreckdal đặt bức ảnh xuống, lấy trong túi chiếc ví dày màu xanh lá cây, giống như một quả lê. Ông trút các đồng tiền vàng ra: - Đây, năm mươi "ducát". Nam tước đứng lên chào tôi. Tôi nghe tiếng chiếc gậy cán ngà của ông nện trên các bậc thang gác. Khi ông ta xuống đến tầng dưới tôi mới hoàn hồn và sực nhớ chưa cảm ơn ông ta. Tôi chạy nhanh xuống năm tầng lầu. Nhưng ra tới đường, nhìn hai bên, con đường vắng tanh. Tôi hổn hên" "Lạ quá!", rồi hổn hên leo trở lên gác. Sự xuất hiện đột ngột của Van Spreckdai khiến tôi ngây ngất bàng hoàng. Ngắm chồng "ducat" ngời sáng dưới ánh nắng, tôi ngẫm nghĩ: "Hôm nay, mình tính cắt cổ tự tử vì mấy đồng "florin" không đáng, bây giờ thì cả một sản nghiệp từ trên trời rơi xuống. Mình không mở con dao cạo ra là phải! Và từ đây về sau, nếu có ý nghĩ tự tử nữa thì mình nên hoãn lại ngày hôm sau. Sau những cảm nghĩ đó tôi ngồi lại đê tiếp tục vẽ nốt bức tranh. Chỉ cần bốn nét bút là xong. Nhưng tôi thất vọng não nề. Bốn nét bút đó tôi không vẽ được. Tôi mất tong cảm hứng. Nhân vật bí hiêm kia, tôi không thê nào hình dung ra mặt mũi. Tôi cố suy nghĩ, cố phác họa, nhưng không vẽ ra hồn. Tôi đổ mồ hôi có giọt. Đúng lúc đó, tên quản lý bước vào phòng tôi, không gõ cửa theo thói quen. Hắn nhìn chồng tiền vàng, kêu lên: - A ha! Tôi bắt được quả tang ông có nhiều tiền vàng như thế này, thế mà ông bảo là không có tiền! Và mấy ngón tay nhọn hoắt của hắn quờ quạng về phía đống tiền vàng trên bàn. Tôi ngẩn ngơ vài giây. Rồi chợt nhớ tên quản lý luôn hoạnh họe bấy lâu nay, tôi nhảy xổ tới thộp cổ hắn tống ra khỏi phòng, rồi sập cửa, làm hắn dập cả mũi. Tất cả những việc đó xảy ra thật nhanh. Tôi nghe viên quản lý kêu ầm lên ở bên ngoài: - Trả tiền đây! Đồ ăn cắp! Những người mướn phòng xung quanh đổ ra ngoài. Tiếng họ lao xao: - Có việc gì vậy? Tôi mở cửa thật bất ngờ, đạp mạnh vào mông tên quản lý khiến hắn lăn ùng ục xuống lầu, có đến vài mươi bậc thang. Tôi hét lên: - Việc gì hả? Tôi tống cổ thằng chó đó xuống lầu. Chỉ có vậy thôi! Xong, tôi khóa cửa lại trong tiếng cười của các bạn phòng bên. Tôi rất hài lòng về chuyện vừa làm, xoa tay thích thú. Chuyện xảy ra khiến tôi hứng chí. Tôi ngồi xuống toan tiếp tục vẽ thì có tiếng động kỳ lạ. Đó là tiếng báng súng đặt xuống vỉa hè. Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy ba cảnh sát, súng dựng dưới chân, đứng canh trước cửa nhà. Tôi lo sợ hỏi thầm: "Thằng quản lý gãy tay, lọi cẳng chăng?". Các bạn có thấy điều kỳ quái trong đầu óc con người chưa. Ngày hôm qua tôi tính cắt cổ tự tử, mà bây giờ lại run rẩy khi nghĩ tới cảnh lính bắt về tội đạp tên quản lý té lầu! Có tiếng ồn ào trên thang lầu, tiếng chân người, tiếng súng khua, tiếng những lệnh truyền cộc lốc. Bỗng người ta cố mở cửa phòng tôi. Cửa đã khóa. Có tiếng hô to: - Mở cửa! Cho lính vào! Tôi đứng lên, run rẩy, hai chân lảo đảo. Mời các bạn đón đọc Bức Tranh Quái Dị của tác giả Erckmann-Chatrian.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ám Ảnh
Tên eBook: Ám ảnh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Carrie Jones Thể loại: Kinh dị, Tiểu thuyết, Giả tưởng, Văn học phương Tây Bộ sách: Need (Need #1) Người dịch: Trung Kiên Công ty phát hành: Phương Nam Nhà xuất bản: NXB Thời Đại Trọng lượng: 370g Kích thước: 13.5x20.5 cm Số trang: 388 Ngày xuất bản: 10-02-2010 Giá bìa: 65.000₫ Type+Tạo prc: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com  Giới thiệu:  Cơn đau buốt chạy ngang đầu tôi.  Sự giận dữ. Sự bùng nổ. Diễn ra cùng lúc.  Bóng đen phủ kín không gian trắng xóa và tôi biết chuyện gì đang sắp xảy ra.  Zara White đặt mối nghi ngờ về một gã dở hơi đang đi lén theo sau mình. Những nỗi sợ hãi luôn ám ảnh cô. Và sự thật là, kể từ ngày cha dượng mất, cô đã không còn là chính mình. Nhưng hơn thế, việc mẹ gửi cô đến sống với bà nội ở thị trấn Maine lạnh kinh hoàng là điều hết sức tệ hại. Mục đích của hành động đó cốt yếu muốn giúp cô sống hòa đồng trở lại… Dù vậy, Zara vẫn cho rằng mẹ cô đã không công bằng với mình.  Cô không thể nhầm. Hình ảnh một kẻ bám đuôi giờ không còn là sức tưởng tượng phong phú của Zara hư cấu nên. Trên thực tế, gã đang bám theo cô, để lại đằng sau là vệt dài những hạt bụi vàng đầy kì quái. Có khúc mắc ở đây - không giống con người - sự yên ắng lạ thường của thị trấn Maine, và mọi chỉ dẫn đều hướng đến Zara.  Kèm cảm giác sởn gai ốc, gay cấn tìm thấy ở tác phẩm truyện kinh di, nữ nhà văn Carrie Jones còn “pha chế” thêm những tình tiết lãng mạn, hồi hộp và một sinh vật mà bạn chưa từng nghĩ sẽ phải sợ chúng. Mời các bạn đón đọc Ám Ảnh của tác giả Carrie Jones.
Tiệc Báo Thù
AudioBook Tiệc Báo Thù     Người thứ nhất tan xác Người thứ hai nát bươm Người thứ ba rách tươm Ba người nữa chết cháy… Chuyện xưa không ai thấy Chuyện nay chẳng ai nghe Bọ ngựa rình bắt ve Hay đâu sẻ chực sẵn… Nếu hỏi, trong ba năm nay tác phẩm nào của Quỷ Cổ Nữ là ly kỳ nhất, thì Tiệc báo thù chính là câu trả lời. Một buổi trưa tháng Năm, Giang Kinh, trời lành cảnh đẹp, nhưng tại tầng hai hội quán ẩm thực nọ, rèm cửa lại buông sùm sụp, không phải để ngăn tầm nhìn khách khứa ra khoảng không ấm áp bên ngoài, mà để ngăn lũ bóng thám sát lởn vởn ở rìa cửa sổ ngó vào bên trong. Bởi bên trong ấy, là hiện trường của một tấn trò đời. Ở dưới sân, cảnh sát liên tục gọi loa vận động và yêu cầu đối thoại thả con tin. Đến một lúc, đường dây nóng rung lên, họ nhận được tin nhắn từ tầng hai gửi xuống: Muốn thương lượng, gọi Na Lan. Trong lúc ấy, Na Lan lại đang được mời đi ăn trưa tại một hội quán ẩm thực… Là tập thứ tư trong series Hồ sơ tội ác, nhưng Tiệc báo thù là một diện mạo khác hẳn. Men theo phong cách trinh thám cổ điển thuần túy, lồng ghép với hiệu ứng Rashomon - tái hiện sự vụ qua nhiều góc nhìn của các nhân chứng, câu chuyện đã từ bỏ hoàn toàn đám âm ảnh lởn vởn và màn sương truyền thuyết vẫn bao trùm các tập trước, để đi sâu vào những quanh co tăm tối của ân oán và lòng người. Mời các bạn đón đọc Tiệc Báo Thù của tác giả Quỷ Cổ Nữ.
Cầu Nối Của Những Hồn Ma - Meg Cabot
Cầu Nối Của Những Hồn Ma The Mediator Tên truyện: Cầu Nối Của Những Hồn Ma  Tập: 6 tập - Trọn bộ Tác giả: M eg Cabot Thể loại: Kinh dị, Văn học phương tây Nguồn: Sưu tâm Edit ebook: Kayako Saeki Đăng: www.dtv-ebook.com Thông tin tác phẩm The Mediator series Gồm các quyển: - Shadowland (Tháng 11 - 2000) - Ninth Key (Tháng 2 - 2001) - Reunion (Tháng 7 - 2001) - Darkest Hour (Tháng 12 - 2001) - Haunted (Tháng 2 - 2003) - Twilight (Tháng 1 - 2005) The Mediator series là về một cô gái 16 tuổi tên là Susannah "Suze" Simon. Suze là một Mediator (người hòa giải), cô có vai trò giúp các hồn ma kết thúc các hoạt động của họ trên Trái Đất để họ có thể đi đến thế giới bên kia. Vì mục đích này, cô ấy có thể nhìn thấy, chạm, giao tiếp, đánh, đấm, và "đá vào mông những hồn ma" khi cô cần. Bộ truyện bắt đầu sau khi người mẹ độc thân của Suze kết hôn với Andy Ackerman, vì vậy Suze đã chuyển đến Carmel, California, để sống trong một căn nhà cũ hoàn toàn với ba người anh họ. Tình hình càng tồi tệ hơn khi phòng ngủ của cô bị ám bởi hồn ma một chàng trai hấp dẫn tên là Jesse de Silva, đã qua đời 150 năm trước. Suze nhớ rằng ở New York cô đã từng được một bà bói nói với cô rằng cô là một Mediator (đã được chứng minh là đúng) và cô sẽ chỉ rơi vào tình yêu một lần nhưng nó sẽ kéo dài vô tận. Tình yêu của cô mãi mãi chỉ có thể dành cho Jesse. Liệu anh có đáp lại tình cảm của cô không? Bốn cuốn sách đầu tiên được chính thức phát hành dưới bút danh Jenny Carroll (điều này xảu ra khi Cabot đã làm việc với các nhà xuất bản khác nhau). Haunted là tựa đề đầu tiên có tên Meg Cabot về nó. Bốn cuốn sách đầu tiên sau đó được tái bản dưới tên thật của Cabot vào năm 2005 với bìa mới khi Twilight được phát hành với bìa cứng. Ở Anh bộ phim được phát hành với các tựa như sau: - Shadowland - Love You to Death, - Ninth Key - High Stakes, - Reunion - Mean Spirits, - Darkest Hour - Young Blood, - Haunted - Grave Doubts, - Twilight - Heaven Sent. The Mediator series đã được bán cho nhà sản xuất Julia Pistor, và sẽ được làm thành một bộ phim trong tương lai gần. Trong tháng 12 năm 2010, HarperTeen tái bản một ấn bản tổng hợp có tiêu đề The Mediator: Shadowland and Ninth Key. Trong năm 2011 và 2012, Cabot đề cập đến khả năng của một cuốn tiểu thuyết The Mediator thứ bảy và series trở thành một chương trình truyền hình thay vì một bộ phim trên blog cá nhân của mình. Tác Giả Meg Cabot Meg Cabot tên khai sinh là Meggin Patricia Cabot, sinh ngày 1 tháng 2 năm 1967 tại Indiana, Hoa Kỳ. Cô là tác giả của hơn 25 cuốn sách và nhiều sê-ri truyện nổi tiếng dành cho cả người lớn và thiếu nhi, thanh thiếu niên, với hàng chục triệu bản in trên toàn thế giới. Trong đó có thể kể đến: Size 12 không phải là mập; Every boy's got one; 1-800-WHERE-R-YOU; All American girls;..., đặc biệt là Nhật ký công chúa - tác phẩm được xem là thành công nhất của Meg Cabot, được Disney chuyển thể thành phim, được bán ra hơn 20 triệu bản và dịch ra hơn 38 ngôn ngữ trên khắp thế giới. Tại Việt Nam, tờ báo dành cho học sinh, sinh viên hàng đầu hiện nay - Hoa Học Trò - đã cho đăng tải, in ấn nhiều truyện của tác giả Cabot như: - Airhead; - Thần tượng teen; - Con gái Mỹ; - Sẵn sàng chưa nào?; - Tiền chuộc trái tim...   Một số tác phẩm khác rất được yêu thích của Meg Cabot: - Nhật ký công chúa - Airhead - Cấu nối của những hồn ma - Chàng và nàng; - Chàng trai nhà bên; - Mỗi chàng một nàng..
Âm Láy Ma Quỷ
Tên eBook: Âm láy ma quỷ (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tô Mịch Thể loại: Kinh dị, Tiểu thuyết, Ma quái, Dị năng, Văn học phương Đông Người dịch: Lương Hiền Đơn vị phát hành: Văn Việt Books Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn Kích thước: 14.5 x 20.5 cm Số trang: 420trang/tập Ngày xuất bản: 05/06/2015 Giá bìa: 210.000đ Tạo prc: Horcrux Nguồn: EbookFun&Free - fb.com/groups/eb.fun.free Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Cuộc sống này quá ư nhàm chán, buồn tẻ, nhạt nhẽo hơn cả nước đun sôi để nguội. Còn người mà anh yêu thương lại muốn rời xa anh chỉ vì thứ năng lực, khả năng kỳ lạ mà anh được trời phú và anh không thể kiểm soát, khống chế được nó. Anh biết thứ năng lực đó thực ra cũng là một tội ác. Bởi vì, không ai muốn bị người khác nhìn thấu mọi suy nghĩ. Nếu cô vì thế mà rời bỏ anh thì anh cũng không lấy làm ngạc nhiên. Anh sớm đã có sự chuẩn bị về tâm lý cho điều này, nhưng vì sao khi nó thực sự xảy ra, anh lại buồn đến thế? Nó giống như là thế giới này sắp mất đi ánh sáng vậy. ------ Không ai có thể khẳng định chắc chắn sẽ ở bên người nào đó mãi mãi, bởi vì tình cảm cũng có hạn bảo hành. ------------------------------------------------------- Tô Mịch Tô Mịch là một cô gái thuộc thế hệ 8x, sinh ra tại một thành phố mỹ lệ ven hồ Tây Tử, thích chốn náo nhiệt, đông người. Niềm yêu thích số một chưa từng thay đổi đó là: xách ba lô lên và đi vòng quanh thế giới. Cảm thấy may mắn vì trong suốt một phần tư cuộc đời đã qua những mong ước này phần nào đã được hoàn thành. Hy vọng trong một tương lai không xa, có thể ngồi trên những chiếc xe bus cũ kỹ, xóc nảy để cảm nhận vẻ đẹp huyền bí của vùng đất, thiên nhiên Tây Tạng. Mời các bạn đón đọc Âm Láy Ma Quỷ của tác giả Tô Mịch.