Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thần Sủng Tiến Hóa

Kỷ nguyên mới tiến đến, thiên địa dị biến. Động thực vật ở trái đất điên cuồng biến dị, phản tổ, các giống loài của dị giới cũng tiến vào trái đất, cuối cùng tại kỷ nguyên mới này loài người đã sinh ra một loại nghề nghiệp hoàn toàn mới đó chính là ngự sử. Thu phục quái vật, bồi dưỡng quái vật, huấn luyện quái vật, đây là ngự sử. Một người thiếu niên mang theo mơ ước trong lòng, tỉnh tỉnh mê mê bị một cước đá nhập vào trong Hoàng Kim Thịnh thế này. Cao Bằng: Dù có là một con heo, ta cũng có thể làm cho nó tiến hóa thành Thiên Bồng Nguyên Soái!               .               .               . Cao Bằng: Dù có là một con cá chạch, ta cũng có thể làm cho nó tiến hóa thành một con Chân Long bay lượn cửu thiên! ------------------- Phẩm chất quái vật: Phổ thông, Tinh nhuệ, Hoàn mỹ, Sử thi, Truyền thuyết, Thần thoại, Vĩnh Hằng. Đẳng cấp quái vật: Bình thường, Tinh anh, Thủ lĩnh, Lĩnh chủ, Vương cấp, Hoàng cấp, Đế cấp, Thánh cấp, Chuẩn thần, Thần cấp (Sơ vị thần, Trung vị thần, Cao vị thần, Chủ Thần) Đẳng cấp phân chia: 1 --> 10 : Cấp Bình thường                                       11 --> 20 : Cấp Tinh anh                                       21 --> 40 : Cấp Thủ Lĩnh                                       41 --> 50 : Cấp Lĩnh Chủ                                       51 --> 60 : Vương cấp                                       61 --> 70 : Hoàng cấp                                       71 --> 80 : Đế cấp                                       81 --> 90 : Thánh cấp                                       91 --> 100 : Chuẩn Thần  -------------------- Tác giả đã bảo đảm truyện sẽ không thái giám, hoan nghênh mọi người nhảy hố. *** Cao Bằng đeo một chiếc cặp sách màu đỏ, từ trong túi quần móc ra một chiếc thẻ ra vào, “Đinh.” Cửa sắt có chút cũ nát bị đẩy ra, phát ra âm thanh kẽo kẹt, bước lên trên chiếc cầu thang có chút cổ xưa, trên mặt đất còn chồng chất một ít rác rưởi, cũng may ở đây không có bất luận mùi vị kỳ quái gì. Dưới ánh đèn mờ nhạt là bóng dáng của Cao Bằng, Cao Bằng cúi đầu, ánh mắt hơi liếc qua mặt đất một chút, ở đó có một cái bóng đen nhánh dữ tợn đang không ngừng di chuyển qua lại trên mặt đất. Cao Bằng nhíu chặt lông mày ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy một con nhện to bằng cối xay đang chiếm cứ ở bên cạnh đèn tầng, đôi mắt màu đỏ tươi không ngừng lập loè cùng với mạng nhện màu xám trắng dày đặc trên nóc cầu thang. Cao Bằng thở dài, - Con nhện nhỏ bà Trần nuôi trong nhà lại trộm chạy ra ngoài rồi, lần này hình như là lần thứ bảy trong tháng đi. Sớm đã thành thói quen nên Cao Bằng nhắm mắt làm ngơ, trực tiếp bước trên bậc thang để lên lầu …… Chỉ để lại âm thanh bò sột xoạt trên trần nhà của con nhện ở phía sau. Bước chân của Cao Bằng hơi dừng giống như nghĩ tới cái gì, sau đó hơi có chút chần chờ quay đầu lại nhìn thoáng con nhện to lớn màu xám trắng đang bò tán loạn qua lại ở trên nóc kia. - Đây... Hình như là Hôi Bàn Vằn Chu? Nhớ rằng giáo viên đã từng nói qua... Thứ này hình như rất ôn hòa? Chớp chớp đôi mắt, chần chờ một lát, Cao Bằng gỡ cặp sách xuống rồi từ trong đó lấy ra một tờ giấy trắng, tùy ý đem nó vo thành một cục giấy, sau đó lại lấy ra một cái bật lửa từ trong túi. Mím môi một cái, Cao Bằng có chút do dự, dù Hôi Bàn Vằn Chu ôn hòa như thế nào đi nữa thì cũng là sủng vật nhà bà Trần ở trên lầu nuôi dưỡng...... Không đúng! Trọng điểm không phải cái này! Dù ôn hòa như thế nào đi nữa thì đây cũng là một con quái vật cấp bình thường! Đặt tại trước khi địa cầu dị biến thì đây chính là kẻ săn mồi đỉnh cấp có thể chém giết cùng sư tử hổ báo! Nếu mà chọc giận con quái vật này, lại ở bên trong không gian kín của cầu thang thì chính mình sẽ giống như một con dê đợi làm thịt, hoàn toàn không có cách nào chạy chốn. Thở dài một hơi, Cao Bằng lắc lắc đầu rồi xoay người tiếp tục lên lầu. Đột nhiên hắn dùng chiếc bật trong tay đốt cục giấy sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai ném một cái về nóc cầu thang ở phía sau, sau đó mở cửa một đường chạy như điên. - Mình nhớ thầy Trương đã nói qua gia hỏa này tính cách rất dịu ngoan. - Chít! Phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng kêu sắc nhọn táo bạo, Cao Bằng chạy nhanh lên lầu sau đó xoay người liếc mắt nhìn về phía sau. Chỉ thấy Hôi Bàn Vằn Chu ngã xuống khỏi nóc cầu thang phát ra một tiếng bịch, tám chiếc móng vuốt cuống quít quơ loạn khắp nơi rồi nhanh chóng bò lên trên một vách tường khác, mà ở địa phương ngược lại với nơi Hôi Bàn Vằn Chu đang bò có một cục giấy đang dần dần tắt rơi ở nơi đó. Ánh mắt của Cao Bằng sáng lên, đáy lòng thì nhảy lên thình thịch, con Hôi Bàn Vằn Chu này thật sự sợ lửa! Cmn! Đồ vật xuất hiện trong đầu của mình không phải ảo giác! Giờ phút này, Cao Bằng chỉ cảm thấy mình giống như một người đàn ông của gió vậy, một đường chạy như điên lên lầu, phía sau còn truyền đến tiếng kêu rất táo bạo của Hôi Bàn Vằn Chu. - Trời ơi, thầy Trương lừa gạt mình rồi, ai nói đồ chơi này rất dịu ngoan chứ! Lúc này đầu óc của Cao Bằng chuyển động nhanh chóng, nhưng dưới chân lại không dám có chút tạm dừng nào, loại quái vật đang bị chọc giận như thế này cũng không phải là chuyện đùa, nếu mà bị đuổi kịp thì không cẩn thận sẽ có kết cục đầu phá ruột bay a. Phải biết rằng đây chính là quái vật Dị Thứ Nguyên! Tại lúc địa cầu dị biến sơ kỳ, những quái vật này trong tay lây dính rất nhiều tánh mạng loại người, dù có ôn hòa như thế nào đi nữa thì cũng không thể thay đổi được sự thật bọn chúng là quái vật. Âm thanh phía sau càng ngày càng gần, Cao Bằng thậm chí có thể nghe rõ ràng tiếng va chạm rất nhỏ khi Hôi Bàn Vằn Chu nhảy lên ở cầu thang, nó giống như tiếng của từng đoạn ống thép đánh lên mặt đất. Còn có một lầu nữa là đến nhà của mình! Gần! Hai mắt của Hôi Bàn Vằn Chu huyết hồng, cái miệng dữ tợn lúc đóng lúc mở, những chiếc chân nhện mạnh mẽ hữu lực giống như lò xo cong xuống phía dưới rồi sau đó bỗng nhiên bắn lên phía trước! Mỗi một lần nhảy lên đều có thể nhảy xa đến bốn năm bậc cầu thang. Khoảng cách càng ngày càng gần...... - Hí! Một âm thanh tràn ngập phẫn nộ trầm thấp mang theo bá đạo xuyên thấu vách tường rắn chắc truyền khắp không gian của cầu thang, thanh âm kia vừa trầm thấp mà lại uy nghiêm. Hôi Bàn Vằn Chu vừa mới cong chân nhện liền nháy mắt cứng đờ, Nó căng thẳng đứng yên tại chỗ không động đậy, đôi mắt màu đỏ tươi không ngừng lập loè, trong miệng liên tiếp phát ra tiếng kêu chi chi. Nhưng mà con quái vật phát ra âm thanh phía trước kia không còn lên tiếng nữa. Hôi Bàn Vằn Chu chần chờ một lát, đôi mắt đỏ kia không ngừng lập loè, sau đó nhấc chân hướng về phía trước tiến bước. - Hí! Phảng phất như đã chịu đến khiêu khích nên tiếng kêu này so với lúc trước càng thêm phẫn nộ! - Chi chi chi chi ~ Hôi Bàn Vằn Chu vừa mới nhấc chân lên liền thu hồi lại trong nháy mắt, sau đó tung tăng nhảy nhót trốn xuống dưới. Cao Bằng thở ra một hơi rồi xoa xoa cái trán đầy mồ hôi, cái con nhện này sao lại chạy đi xuống chứ? Hay là vừa rồi nó chuẩn bị cùng mình chơi trò ngươi truy ta đuổi, giờ thấy chính mình chuẩn bị về đến nhà liền vui vẻ quay trở lại. Cao Bằng sờ sờ cằm của chính mình, a...... Chính hắn đều không mấy tin được loại chuyện ma quỷ này. Từ trong lồng ngực móc ra chìa khóa rồi mở cửa phòng, - Ba, mẹ, con đã trở về. Trên mặt Cao Bằng lộ ra nụ cười sáng lạn. Đẩy cửa ra, trong phòng trống không, nó yên tĩnh đến mức giống như đây là thế giới chỉ thuộc về một mình Cao Bằng. Chiếc sô pha màu nâu xám được đặt ở phòng khách, ở phía đối diện ghế sô pha là một cái TV tương đối cũ. Căn phòng rất sạch sẽ, gia cụ được bài trí ở trong phòng rất ít, nhưng mà có thể nhìn ra được chủ nhân của nó rất dụng tâm, thường xuyên quét tước. Cao Bằng đi vào phòng ngủ, rèm cửa sổ của phòng đã được đóng kín ngăn trở những tia sáng mặt trời rực rỡ chiếu vào làm cho hoàn cảnh trong phòng có chút ảm đạm. Giường đệm trong phòng ngủ đã được thu dọn lại chỉnh tề. Trên mặt Cao Bằng mang theo ý cười, rất vui vẻ nói: - Ba mẹ, cuộc thi lần này con cuối cùng cũng đứng thứ nhất của lớp, hai người nhất định đang rất vui vẻ chứ. Cao Bằng nói với một cái khung ảnh đen trắng. Trong hình là một đôi vợ chồng chụp ảnh chung, người nam thì ôn văn nho nhã, người nữ thì đoan trang hiền thục. Vợ chồng hai người đang cười rất vui vẻ, xuyên thấu qua tầng giấy hơi mỏng, người của hai mảnh thế giới phảng phất có thể trực tiếp đối mặt. Hai người trong ảnh chụp không có trả lời Cao Bằng, trên mặt họ vẫn chỉ mang theo nụ cười nhàn nhạt mãi mãi không thay đổi như cũ. Trên mặt của Cao Bằng lộ ra nét cười tự hào, - Thành tích của con trước kia vẫn luôn rất kém cỏi, hai người rất nhiều lần vì nó mà phê bình con, hiện giờ tại năm thứ tư con cuối cùng cũng được đứng đầu lớp rồi, hai người nhất định sẽ vui vẻ chứ? Hai người giờ không cần lo lắng về việc học của con nữa. Nói tới đây, viền mắt của Cao Bằng hơi hơi phiếm hồng. Thiếu niên mặc bộ quần áo đơn bạc cứ lẳng lặng đứng như vậy ở bên trong phòng ngủ, không ngừng bồi hồi suy nghĩ cùng với sự tĩnh lặng của căn phòng cho đến khi sắc trời ngoài cửa sổ hiện ra màu đen, lúc này người thiếu niên mới giật mình tỉnh lại, cười xin lỗi đối với vợ chồng hai người trong ảnh chụp: - Ba mẹ, ngày mai trường học sẽ tổ chức một chuyến du lịch cho chúng con, có khả năng mấy ngày nay con sẽ tạm thời không trở lại, hai người không cần lo lắng cho an toàn của con nhé, bởi vì trường học còn mời bảo tiêu đến chuyên môn bảo hộ an toàn cho chuyến đi. Đồng thời, Bản thân con cũng sẽ chú ý đến an toàn của mình! - Nghe nói bảo tiêu lần này được trường học mời chính là của công ty bảo an Lam Thuẫn. - Nghe nói bên trong công ty bảo an Lam Thuẫn có rất nhiều ngự sử chiến đấu, nếu con có thể trở thành một ngự sử chiến đấu thì không thể tốt hơn rồi. - Ban của con ít nhất có một nửa đồng học trở lên hy vọng có thể thành ngự sử đó! Trong căn phòng tối tăm, một thiếu niên gầy yếu không ngừng lẩm bẩm đối với một khung ảnh, hai tay thì không ngừng vung vẩy, tinh thần phấn chấn, trong mắt thì lập loè ánh sáng, trong đó bao hàm khát khao đối với tương lai, khát vọng có thể trở nên mạnh mẽ. Nhưng không có người nào trả lời hắn, vào lúc này thiếu niên rất hy vọng sẽ có một người vươn ngón tay cái sau đó nói ra lời cổ vũ đối với mình, hoặc là người trong ảnh chụp có thể đứng ra phản đối mộng tưởng của hắn thì cũng là một chuyện rất tốt. Nhưng mà không có ai, hai người vợ chồng trong ảnh chụp vẫn tựa sát vào nhau mỉm cười ấm áp. Căn phòng yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng hít thở của bản thân thiếu niên kia. Thiếu niên đột nhiên cảm thấy có chút lạnh, ôm cánh tay của mình, vẻ mặt chất chứa sự cô đơn, nhưng ngay sau đó nó đã bị nụ cười tự tin như ánh mặt trời che lại, người thiếu niên lại biến trở về con người rực rỡ lạc quan trước đó. Rời đi phòng ngủ, Cao Bằng rất cẩn thận đóng cửa phòng lại, giống như sợ quấy rầy hai người trong ảnh chụp. Không có người nào nhìn thấy, hoặc có lẽ do ánh sáng khúc xạ làm cho nụ cười của hai vợ chồng trong ảnh chụp càng đậm hơn một chút, cười rất ngọt ngào. ------------ Dịch: B Beta: B Team: MBMH Translate Mời các bạn đón đọc Thần Sủng Tiến Hóa của tác giả Tửu Trì Túy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tuyết Trung Hãn Đao Hành
Có một cái khuôn mặt như bạch hồ, mang song bội đao tên Tú Đông Xuân Lôi, muốn làm đệ nhất thiên hạ. Đáy hồ có lão khôi tóc bạc thích ăn mặn. Có một lão bộc gẫy răng cõng hộp kiếm. Trên núi có cái cưỡi Thanh Ngưu tuổi trẻ tiểu sư thúc tổ, không dám hạ sơn. Có cái cưỡi gấu mèo mang hoa hướng dương không quá lạnh thiếu nữ sát thủ. Cái giang hồ này, cao nhân xuất hành phải chú trọng hoá trang xuất trần, nữ hiệp hành tẩu giang hồ phải chú ý bồi dưỡng nhân khí, tông phái muốn cùng triều đình tạo mối quan hệ. Mà nhân vật chính, thì lại tiêu sái mang đao, đem giang hồ chọc cho một cái thông thấu. *** Bắc Lương Vương phủ long bàn hổ cứ (rồng nằm hổ ngồi) tại Thanh Lương sơn, thiên môn vạn hộ, nhà cửa công trình chen chúc.  Bắc Lương Vương Tử Kiêu là một công huân võ thần, không cùng họ vua, được xem như Vương thất sau khi trải qua sang lọc, tại triều đường cũng như giang hồ vừa khen vừa chê, có thể nói ngoài ngai vàng của Hoàng đế thì có tất cả mọi thứ, tại Tây Bắc ba châu, hắn chính là chúa tể, một tay che trời, phiên vân phúc vũ.  Khó trách trong triều đình cùng các vị vương gia khác chính kiến không hợp, nhiều quan lại khi có thể liền tỏ vẻ nho nhã mắng một tiếng mọi rợ, mà một chút bụng dạ khó dò, càng tru tâm địa chụp mũ "Nhị Hoàng đế".  Ngày hôm nay vương phủ rất náo nhiệt, Bắc Lương Vương quyền cao chức trọng tự mình mở trung môn, bày ra nghi thức trịnh trọng, nghênh đón một vị tiên phong đạo cốt lão giả, hạ nhân trong phủ chỉ nghe nói là Thần tiên đến từ Thánh địa Đạo giáo Long Hổ sơn, chọn Tiểu vương gia trúng si ngốc ngốc ngốc, muốn thu làm bế quan đệ tử, đây chính là thiên đại phúc duyên, Bắc Lương Vương phủ đều giải thích rằng kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.  Mà đúng vậy, Tiểu vương gia từ lúc sinh thành thì không có khóc, học chữ dốt đặc cán mai, sáu tuổi mới có thể nói được, ngược lại tên lại uy vũ khí phái, Từ Long Tượng, nghe đồn chính lão thần tiên Long Hổ sơn năm đó cho lấy, nói mười hai năm lại đến thu đồ, đây chẳng phải đúng hẹn mà tới.  Tại sân của vương phủ, Long Hổ sơn sư tổ Cấp một đạo môn lão tổ tông vân vê một sợi râu bạc phơ như tuyết, chau mày, lưng đeo một thanh kiếm gỗ đào, kết hợp tướng mạo của lão, quả thực xứng với hai chữ xuất trần, ai nhìn đều muốn từ đáy lòng tán dương một tiếng thế ngoại cao nhân.  Nhưng lần này thu đồ hiển nhiên gặp không ít trở ngại, cũng không phải là vương phủ phương diện có dị nghị, mà là tương lai của đồ đệ hắn tính tình cứng đầu mà thôi, hắn ngồi xổm ở một gốc dưới cây lê, dùng cái mông đối phó sư phụ, người mà thiên hạ đạo thống bên trong luận địa vị có thể xếp trước 3 hạng đứng đầu, về phần võ công, khụ khụ, trước ba mươi luôn có tên.  Ngay cả đường đường Đại trụ quốc Bắc Lương Vương cũng phải ngồi chổm hổm tại đây nịnh hót khuyên bảo, dần dần từng bước dụ dỗ, "Nhi tử, đi Long Hổ sơn học thành một thân bản lĩnh, về sau ai còn dám nói ngươi ngốc, ngươi liền đánh hắn, văn quan võ tướng tam phẩm trở xuống, đánh chết còn không sợ, cha cho ngươi chỗ dựa."  "Con a, ngươi khí lực lớn, không học võ vớt cái thiên hạ thập đại cao thủ cũng quá đáng tiếc. Học thành trở về, cha liền cho ngươi một chức như Thượng kỵ Đô úy, cưỡi ngũ hoa mã, khoác trọng giáp, khí phái biết chừng nào."  Tiểu vương gia hoàn toàn không để ý, gắt gao nhìn chằm chằm mặt đất, nhìn đến say sưa ngon lành.  "Hoàng Man nhi, ngươi không phải thích ăn mứt quả sao, Long Hổ sơn khắp nơi trên đất núi hoang, ngươi tùy tiện hái tùy tiện gặm. Triệu Thiên sư, đúng hay không?"  Lão thần tiên cứng rắn nặn ra một nét tươi cười, liên tục gật đầu xưng đúng. Thu đồ đệ thu được mức này, cũng quá khó coi, nói ra còn không bị khắp thiên hạ làm trò cười.  Nhưng dù là ở vào đường đường siêu nhất phẩm chức quan, nhất ngôn cửu đỉnh Đại trụ quốc miệng đắng lưỡi khô, thiếu niên vẫn là không có gì phản ứng, đoán chừng là không nhịn được lão cha nói đến ồn ào, chổng mông lên, phốc vừa đưa ra cái rắm vang trời, còn không quên quay đầu đối lão cha nhếch miệng cười một tiếng.  Khiến Bắc Lương Vương tức giận đến mức đưa tay làm bộ muốn đánh, nhưng nhấc lên tay giằng co một hồi, liền coi như thôi. Thứ nhất là không nỡ đánh, thứ hai là đánh không có ý nghĩa.  Thằng con trai này thật không làm thất vọng, Từ Long Tượng, lấy từ "Thủy hành bên trong long lực lớn nhất, lục hành bên trong tượng lực thứ nhất, uy mãnh như kim cương, là long tượng", đừng xem tên hiệu Hoàng Man nhi nhi tử ngốc ngu ngơ ngây ngốc, đến nay lớn chừng cái đấu chữ thì không biết, làn da bệnh trạng ố vàng, thân hình tương so với người đồng lứa thì lại quá gầy yếu, nhưng cái này khí lực, lại là nhất đẳng doạ người.  Từ Kiêu mười tuổi tòng quân giết người, từ Đông Bắc Cẩm Châu giết Hung Nô đến Nam bộ diệt lớn nhỏ sáu nước, hơn bảy mươi thành, lại đến Tây Nam trấn áp man di mười sáu tộc, thể lực kinh người nào chưa từng gặp qua, nhưng tiểu nhi tử như vậy nhưng trời sinh xương đồng da sắt lực bạt sơn hà, thật không có.  Từ Kiêu trong lòng nhẹ nhàng thở dài, Hoàng Man nhi nếu có thể thoáng thông minh một chút, tâm hồn khai mở một chút, tương lai nhất định có thể trở thành hãm trận đệ nhất vô song mãnh tướng a.  Hắn chậm rãi đứng dậy quay đầu nhìn về Đạo sĩ Long Hổ sơn xấu hổ cười một tiếng, sau ánh mắt ra hiệu không quan trọng, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi bi thương, thu cái đồ đệ đến mức này, cũng quá không phải vấn đề, một khi truyền đi còn không phải bị người trong thiên hạ trò cười. Tấm mặt mo này liền khỏi phải nghĩ đến bảy ra trước mặt đại đám đồ tử đồ tôn.  Thúc thủ vô sách, Bắc Lương Vương nảy sinh một kế, hắc hắc nói: "Hoàng Man nhi, ca ca ngươi sắp du hành trở về, xem giờ cũng ước chừng vào thành, ngươi không đi ra nhìn xem?"  Tiểu vương gia bỗng nhiên ngẩng đầu, biểu lộ ngàn năm không đổi khô khan cứng ngắc, nhưng bình thường vô thần đôi mắt vô thần lại bạo ra hiếm thấy hào quang, rất bức người, kéo tay của cha liền xông ra ngoài.  Đáng tiếc, Bắc Lương Vương phủ có tiếng trăm hành lang quanh khúc, bằng không cũng không dung được một tòa chịu đủ triều đình thanh quan sĩ phu, tay bị nhi tử nắm, Từ Kiêu đau nhức không thể không mấy lần nhắc nhở đi nhầm đường, đã đi thời gian một nén nhang, lúc này mới đi vào bên ngoài phủ.  ... Mời các bạn đón đọc Tuyết Trung Hãn Đao Hành của tác giả Phong Hỏa Hí Chư Hầu.
Thần Mộ Chi Huyết Đế - Không Biết Lấy Tên Gì
Phan Vân, một sinh viên trường đại học Bách Khoa của nước Việt Nam trong một lần đi mua đồ, ngoài ý muốn bị tia sẽ đánh trúng xuyên qua thế giới có tên là Tiên Ảo Đại Lục. Ở đây hắn trở thành thiếu gia của gia tộc Đông Phương - Đông Phương Trường Minh. Hắn vốn tưởng cuộc đời mình sẽ bình phàm trôi qua như bao người thường khác. Nhưng lão thiên đã cho hắn một cơ hội trở thành cường giả của thế giới này, hắn nhất định không để vụt mất. Với những diễn biến đã biết trong cuốn tiểu thuyết Thần Mộ, Trường Minh sẽ làm gì để thay đổi số phận bi thảm của chính mình? Mời các bạn đón đọc và theo dõi bước chân trở thành cường giả đỉnh thiên lập địa của Đông Phương Trường Minh. Mời các bạn đón đọc Thần Mộ Chi Huyết Đế của tác giả Không Biết Lấy Tên Gì.
Những Câu Chuyện Kỳ Thú Trong Kinh Thánh - Logan Marshell
Kinh thánh không giống bất kỳ một quyển sách cổ nào. Kinh thánh không phải được tìm thấy trong các thư viện lớn, hay những tu viện cổ, mà nó có mặt hầu hết trong mọi gia đình Công giáo trên thế giới. Không chỉ những học giả cao quý mà cả những công dân bình thường cũng có thể đọc và hiểu Kinh Thánh. Nhiều câu chuyện trong Kinh Thánh hết sức gần gũi, đời thường đã thu hút sự chú ý của các bậc phụ huynh và các em nhỏ. Hạnh phúc là điều mà đứa trẻ nào cũng được nghe và lặp đi lặp lại nhiều lần, những câu chuyện trong Kinh Thánh sẽ trở thành những hồi ức đẹp, khó phai trong ký ức của các em, làm nền tảng cho cuộc sống cao quý sau này. “Những câu chuyện trong Kinh Thánh” là những câu chuyện kỳ thú, có phần thần thoại, được tác giả Logan Marshall trích lục trong Kinh Thánh, phần lớn được trích trong Kinh Cựu Ước và Kinh Tân Ước. Mục đích của tác giả đưa ra những mẩu chuyện này là để phục vụ cho các độc giả nhỏ tuổi, với mong ước các em có được nhận thức về quy luật cuộc sống, lạc quan, tự tin và trung thực..., học tập thật tốt để trở thành những công dân có ích cho xã hội. Và đương nhiên yếu tố đạo đức, tình thương và lòng nhân ái là những đức tính không thể thiếu trong mỗi chúng ta, nhất là các em nhỏ, thế hệ tương lai của đất nước. Những Câu Chuyện Kỳ Thú Trong Kinh Thánh gồm có: ADAM VÀ EVA NOAH VÀ CON THUYỀN LỚN HAGAR VÀ ISHMAEL ABRAHAM VÀ ISAAC CHUYỆN VỀ JACOB BÁN QUYỀN THỪA KẾ NẤC THANG LÊN THIÊN ĐƯỜNG JOSEPH VÀ CHIẾC ÁO KHOÁC NHIỀU MÀU GIẤC MƠ CỦA MỘT ÔNG VUA ĐỒNG TIỀN TRONG BAO TẢI SỰ HUYỀN BÍ CỦA ĐỨA CON MẤT TÍCH MOSES, ĐỨA TRẺ ĐƯỢC TÌM THẤY TRÊN SÔNG NHỮNG CHÙM NHO TỪ CANAAN GIDEON VÀ BA TRĂM NGƯỜI LÍNH SAMSON - NGƯỜI ĐÀN ÔNG MẠNH MẼ CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI MÓT LÚA – RUTH CHUYỆN VỀ CẬU BÉ CHĂN CỪU CHIẾN ĐẤU VỚI NGƯỜI KHỔNG LỒ CHUYỆN VỀ HANG ĐỘNG Ở ADULLAM SOLOMON VÀ NGÔI ĐỀN CHUYỆN NHÀ TIÊN TRI ELIJAH JONAH VÀ CON CÁ VOI CÂU CHUYỆN VỀ CHIẾC LÒ LỬA DANIEL TRONG HANG SƯ TỬ VỊ THẦN LINH BÊN CẠNH BÁT HƯƠNG GIÊ SU, ĐỨA BÉ CỦA THÀNH PHỐ BETHLEHEM NGÔI SAO VÀ NHỮNG NHÀ THÔNG THÁI ĐỨA TRẺ TRONG THÁNH ĐƯỜNG CÂU CHUYỆN NƯỚC BIẾN THÀNH RƯỢU NGƯỜI LẠ MẶT BÊN GIẾNG NƯỚC CÂU CHUYỆN NGƯỜI ĐÁNH CÁ CÂU CHUYỆN THUYẾT GIÁO TRÊN NÚI NGƯỜI LÀM NHỮNG VIỆC THẦN DIỆU NGƯỜI CHỦ CHĂN THIỆN XẢO VÀ NGƯỜI SAMARIA TỐT BỤNG NHỮNG CÀNH LÁ CỌ CÂU CHUYỆN VỀ KẺ PHẢN BỘI NGÔI MỘ TRỐNG NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÀ CÁNH CỔNG XINH ĐẸP STEPHEN, VỊ THÁNH TỬ ĐẠO ĐẦU TIÊN Mời các bạn đón đọc Những Câu Chuyện Kỳ Thú Trong Kinh Thánh của tác giả Logan Marshell.
Sức Mạnh Hắc Ám - Kelley Armstrong
Kelley Armstrong là nữ tiểu thuyết gia người Canada sinh năm 1968 được biết đến như một bậc thầy về thể loại tiểu thuyết kỳ ảo. Bà bắt đầu bén duyên với thể loại này từ năm 2001, và sau đó xuất bản được 20 cuốn tiểu thuyết, trong đó có 2 cuốn thuộc thể loại hình sự. Một số tác phẩm nổi tiếng của bà có thể kể đến bao gồm Bitten (tiểu thuyết đầu tay, 2001); sê-ri Women of the Otherworld; Exit Strategy (tiểu thuyết hình sự đầu tiên, 2007)… Trong đó, bộ tiểu thuyết đưa tên tuổi của Kelley Armstrong trở nên đình đám chính là bộ ba nằm trong sê-ri Sức mạnh hắc ám (Darkest Power). Trọn bộ tiểu thuyết này bao gồm 3 cuốn: Triệu hồi (tựa gốc: The Summoning); Thức tỉnh (tựa gốc: The Awakenning) và Đền tội (tựa gốc: The Reckoning). Trong đó, Triệu hồi – cuốn tiểu thuyết đầu tiên trong bộ ba kể về những ngày đầu tiên trong chuyến phiêu lưu kinh hoàng của Chloe – cô bé có năng lực siêu phàm: nhìn thấy ma.   Tất cả những gì Chloe Saunders muốn là một cuộc sống như bao thiếu niên bình thường khác - có cơ hội hoàn thành chuyện học hành, kết bạn, và có lẽ là hẹn hò với một chàng trai. Nhưng đến khi Chloe bắt đầu trông thấy ma, cô biết cuộc sống ấy sẽ chẳng bao giờ còn như xưa nữa. Không lâu sau thì đâu đâu cũng có ma và họ đều muốn Chloe chú ý đến mình. Cuối cùng, khi tinh thần Chloe cũng bị suy sụp, cô được đưa vào một nhà mở dành cho trẻ gặp rắc rối. Ban đầu Nhà Lyle có vẻ ổn, nhưng thời điểm bắt đầu quen biết với những bệnh nhân khác - Simon quyến rũ và người anh trai lạnh lùng đáng ngại của cậu, Derek, Tori xấu tính và Rae, người có "thứ" tạo ra lửa - Chloe dần nhận ra rằng có điều gì đó kỳ lạ và hiểm ác đang ràng buộc họ với nhau, và đấy không đơn thuần là do thái độ cư xử "rắc rối" bình thường. Đó cũng là lúc cô bé và những người bạn sắp sửa khám phá ra, nhà Lyle không phải là một nhà mở thông thường... Với những tình tiết gay cấn, hấp dẫn, cuốn tiểu thuyết rất có thể sẽ khiến bạn không thể đặt sách xuống giữa chừng khi đang đọc. Năm 2009, Triệu hồi đã đứng số 1 trong danh mục Sách dành cho thiếu niên bán chạy nhất của tờ New York Times. *** XE TẢI CỦA CHÚ BAE đậu ngoài siêu thị cách đó chừng hai cây số. Một tháng trước, vì không muốn bị phát hiện, chú dùng giấy tờ giả mua xe và hình như chú ăn ngủ luôn trên xe thì phải. Giờ chú ném túi ngủ và thùng giữ lạnh ra sau cho rộng chỗ đón tất cả cùng lên. Tôi chẳng biết xe đi đâu nữa. Hình như đến Pennsylvania thì phải. Chẳng ai hỏi. Chẳng ai quan tâm. Một chuyến đi dài trong im lặng. Ngồi trên hàng ghế sau với dì Lauren, và dù thi thoảng Derek vẫn lo âu ngó xuống, tôi nhanh chóng ngủ thiếp đi trong tiếng trò chuyện se sẽ của Simon và cha cậu ấy ở hàng ghế trước. Tôi tỉnh giấc khi chú Bae tấp xe trước một nhà nghỉ ven đường. Sau khi chú thuê hai phòng, chúng tôi chia nhau ra: con trai ở một phòng, con gái ở một phòng. Chú Bae bảo chú đã gọi pizza đãi cả nhà. Ăn xong, mọi người sẽ cùng bàn bạc. Dì Lauren bảo không cần phải vội. Chẳng ai thấy đói, với lại hai anh em Derek chắc chắn muốn ở riêng với cha của họ. Liz và Tori cũng biết tôi nên có thời gian trò chuyện riêng với dì Lauren. Trước khi ra đi, Liz dặn bạn ấy muốn ra ngoài dạo chơi, sáng hôm sau sẽ quay về. Tori lấy cớ đau bụng nôn nao sau khi phải ngồi xe lâu nên nó sẽ ra ngoài ngồi cho thoáng. Dì Lauren dặn nó nhớ ngồi ngay phía sau hai phòng tụi tôi vừa thuê để không bị người lái xe trên đường cao tốc nhìn thấy. Đến lúc ấy tôi mới vỡ lẽ: bọn tôi chưa về nhà được, ít nhất là ngay lúc này. Lúc hai dì cháu ngồi bên nhau trên giường, dì quàng tay qua vai tôi. ... Mời các bạn đón đọc Sức Mạnh Hắc Ám của tác giả Kelley Armstrong.