Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyện Khuya

Review bởi: Tú Quỳnh Nguyễn - fb/hoinhieuchu Giới thiệu: Ta còn nhớ, người đứng bên bờ sông, trùm sa mỏng màu đen chết chóc; người khuấy động bình yên duy nhất của ta, khiến linh hồn ta từ ấy lưu lãng đảo điên. (bị tác giả gạch bỏ) Đây là câu chuyện đêm muộn (khuya tức là đêm đã muộn), thuộc seri chúc các bạn ngủ ngon được viết bởi Thiên thần Twentine, trong một phút lỡ làng đâm đầu vào một cái thể loại mà nàng ấy, sau khi kết thúc truyện đã từng có lời hứa: "sẽ ban thể loại này mãi mãi", nhá hàng câu này là để các độc giả đừng mong chờ về một điều gì đó rất - rất nặng ký, nó chỉ là cái loại truyện "chúc bạn ngủ ngon" thôi nghen. Ngày nảy ngày nay, ở một thành phố nọ, có 4 chủng tộc sinh sống, Vu tộc (phù thuỷ hay pháp sư), Sói tộc, Ma cà rồng tộc và Nhân tộc. Để duy trì cái nền hoà bình và văn minh, các tộc đã có hiệp ước với nhau như vầy: - Sói tộc và Ma cà rồng tộc cam kết không uýnh nhau, không xâm phạm địa bàn của nhau, Sói không lê la đến chỗ Ma cà rồng. - Sói tộc không uýnh nhân tộc. - Vu tộc đứng ở phe trung lập. - Còn nhân tộc (tính ra nên gọi là nhân loại, thôi cứ gọi tộc đi cho đồng bộ) thì vô tư như ruồi, chả biết gì. Ngày tháng cứ êm đềm trôi đi như thế, cho đến một ngày nọ, một nữ pháp sư đã thất học lại không đăng ký hành nghề pháp sư ở Vu tộc quyết định đi cưa cẩm một anh Sói xịp trắng còn chưa học hết lớp 12. Mà Sói xịp trắng, nghe giang hồ đồn là 12 tuổi mới dậy thì, tâm hồn non trẻ da dẻ hổng có nếp nhăn nhưng mặt đanh như cụ già, tôn thờ việc học - học nữa - học mãi - cho đến khi không hiểu nổi thì thôi, đã rụt rè sa vào lưới tình. Thủ đoạn của pháp sư ấy à: - Bám đến tận lớp học, quấy nhiễu tinh thần học tập nghiêm túc của Sói xịp trắng - Lừa phụ huynh đến làm gia sư trong khi bản thân mình là dân - thất - học - Mang đồ ăn đi cua Sịp trắng, vì mấy đĩa thịt bò mà cua đứt càng cua luôn .... Đáng tiếc thay cho một mầm non của Sói tộc, anh đã bị bán rồi còn thay pháp sư đếm tiền, hùng hồn tuyên bố: "Em là người được tôi chọn". Ổng nào biết để cua ổng, em pháp sư đã đầu tư hết mặt nạ đến kem dưỡng da, rồi quần quần áo áo, rồi cả pháp thuật tè le hột me... Than ôi, phí một đời Sói. Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói, nếu cái thế chân vạc Nguỵ - Thục - Ngô, í lộn, Sói - Ma cà rồng - Vu tộc mãi mãi giữ được thế cân bằng. Tiếc thay, ma cà rồng sắp tuyệt chủng rồi. Sói tộc Vu tộc còn sinh sản tự nhiên, Ma cà rồng thì ngược lại, chỉ có chuyển hoá và chuyển hoá, người ta nói "chết mới siêu sinh", cái mớ Ma cà rồng có chết đâu mà đòi "sinh", thế là phải nghĩ cách rồi. Nghe đồn đâu đó có Vua sói, phải kiếm thôi. Nghe đồn tim của Vua sói lợi hại lắm, phải tìm cách xài thôi Nghe đồn Sói trung thành lắm, phải kiếm cái gì nặng nặng kí làm đối trọng để Sói chạy theo thôi... Thế là cái màn giành giật vua Sói bắt đầu. Đã có giành giật là sẽ có đổ máu, máu ma cà rồng đổ, máu pháp sư đổ, máu Sói (à quên, máu chó) cũng đổ, tuy nhiên, tin vui là dù đổ cả xô máu chó nhưng nhiều người chỉ thấy mỗi Sói xịp trắng quẹt mồm một cái là hết máu nên cứ bình tĩnh đọc đến phút cuối đi ha. *** Đây là đường phân cách phát biểu cảm nghĩ Chuyện khuya là một câu chuyện đọc phì cười từ đầu tới cuối, phì cười cả cái kết của má Twentine. Má ấy cũng hồn nhiên thanh minh, do viết truyện mà không viết dàn ý, nên đi vấp cục đá quên mất tiêu mình định viết cái gì (xạo chơi đừng tin nha ????), nhưng với mình, má ấy viết giải trí vầy được rồi, cẩu huyết quá khuya hết ai dám ngủ luôn a. Điểm cộng rất lớn của Chuyện Khuya là câu thoại nào cũng buồn cười, cute phô mai que hết cỡ, nhân vật thì lạc quan, đối thủ thì thông minh quá đáng cũng có, ngu như heo cũng có nên cảm giác rất đa sắc thái. Ví dụ có cái anh ma cà rồng nọ, trước khi chuyển thế thì cái hồn cũng lang thang chạy đi ngó cái mộ phần của mình, ngó hoài đợi hoài chả có ma nào đến viếng, có mỗi 2 kẻ thù đến đốt giấy đưa ma. Đến khi anh ta sống lại, việc đầu tiên là đến quậy 2 kẻ thù của ảnh, quậy chơi cho vui vậy đó, thiệt là rảnh rỗi sinh nông nổi mà. Ủa nhưng cũng không đến nỗi quậy chơi, nhờ có ảnh mà chị pháp sư mới kiên quyết đi cua anh Sói con nít ranh nha. Điểm cộng nữa của Chuyện khuya là cái lối dịch của Bòn, nó khó tả ghê gớm nhưng mà thiệt tình là rất hợp với câu chuyện. Một khi Bòn không sắm vai thanh niên nghiêm túc nữa, lối dịch của Bòn cũng lầy lội xối xả, đọc lên cứ tưng tửng mắc cười ghê luôn. Điểm trừ ấy à, có điểm trừ không? Có nhưng tui thiên vị Twentine tui nhất quyết không trừ nha nha nha. Ai muốn trừ thì nhảy hố đi rồi trừ. *** Review Bạch Bách Bon:   Dù bộ này Twentine vẫn đang viết, dịch giả vẫn đang dịch, chưa bên nào hoàn cả nhưng mình vẫn muốn viết bài review để quảng bá cho nó. Ai yêu mến Twentine mà không đọc bộ này thì thực sự là một thiếu sót cựcccccccc kỳ lớn. Để nói về bộ truyện này thì… có lẽ khi đọc các bạn sẽ liên tưởng ngay đến series nổi tiếng Twilight của tác giả Stephenie Meyer vì có người sói, có ma cà rồng… nhưng đây hoàn toàn không phải là đạo phẩm (tất nhiên rồi) mà đây đơn thuần chỉ là một bộ truyện lấy cùng đề tài về một thế giới giả tưởng, kỳ bí. Bạn có thể hiểu là Twentine đã học hỏi nền tảng về ma cà rồng, về người sói ở Twilight. Còn nội dung thì đương nhiên là hoàn toàn khác nhau. Nên mình nói trước thế này chỉ để nhấn mạnh với các bạn một điều: Chuyện Khuya là một bộ truyện độc lập, mới mẻ, tuyệt vời và có cái chất riêng… rất Twentine  Vì thế hy vọng các bạn không so sánh Chuyện Khuya với Twilight và nói lời cay đắng với nó. Nếu không hãy đón nhận cơn thịnh nộ của ta đâyyyyyyyy  Nam nữ chính trong bộ truyện này đều là những người đặc biệt. Nữ chính Kiều Dĩ Sa là một phù thuỷ (hay gọi là Vu nữ của Vu tộc). Cô lớn lên bởi tình yêu của bà ngoại, bởi đòn roi của người cậu ruột, và cuối cùng trưởng thành trong thế giới đen tối tạp nham nhưng đầy tình nghĩa của Liễu Hà. 3 con người này đã góp phần tạo nên một Sa Sa rất đời, cô không phải là một cô gái hiền lành tốt bụng, nhưng cô đầy nghĩa khí, tình cảm. Nói chung là tính cách của nhân vật chính trong truyện của Twentine luôn như vậy, khiến cho người ta không sao ghét được. Nam chính bộ này thì… ờ chính là sói mặc quần lót trên ảnh bìa truyện đó. Dịch giả có tâm ghê gớm khi des cái bìa đúng dáng mặc quần lót của ẻm  À bộ này là tình chị em nha. Mình hóng hớt thấy dịch giả nói xấu Twentine như này: Ý bảo là khi con người ta càng nhiều tuổi thì sẽ càng thích zai trẻ, muốn biến ước mơ của mình thành sự thật ở trong truyện, nên mới viết ra tình chị em. Đây không phải là lời của mình, là lời của dịch giả, là mình chỉ nghe được vậy thôi nha. Muốn uýnh vì tội nói xấu Twentine thì hãy uýnh dịch giả. Tiếp tục nói về nam chính A Sâm của chúng ta nhé, mọi người biết ấn tượng đầu tiên của mình sau khi nghe cái tên Sâm là gì không? Mình thấy như tên của ông già ý, nghe thôi đã thấy già cỗi, kiểu như nhân sâm nghìn năm. Mà sự thật là dù mới có 18 tuổi nhưng tính tình ẻm khô khan tẻ nhạt như ông già, y như cái tên của ẻm. Ẻm là sói. Nên ẻm giống như bao chú “cẩu” khác đó là thích ăn thịt, thích ăn đến nỗi lần đầu tiên gặp nhau, Sa Sa chỉ cần dùng 4 đĩa thịt bò và 1 ly đá bào là đã dụ được ẻm đi theo mình . Tính tình ẻm đơn thuần, vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ (thực ra là mặt đơ mới đúng), đầu óc thì hơi “kém thông minh” (không phải thiểu năng đâu nha ) chỉ là ẻm có chí cầu tiến, chăm chỉ học hành nhưng học mãi không vô thôi. Túm lại ẻm là một cậu thanh niên không có gì ngoài cái mặt đẹp, và sức khoẻ, điển hình của cái câu “đầu óc ng. u si tứ chi phát triển”. Còn một điểm nổi bật nữa của ẻm, vì ẻm là “cẩu”, mà đặc tính của “cẩu” chính là trung thành. Hức, cưng một cách dễ sợ. Một chú sói con trưởng thành trong thế giới loài người, tuy rất giống người, nhưng vẫn có bản năng hoang dã và sự chung thuỷ ở tận sâu trong tiềm thức. Cái cảnh ẻm tỏ tình với Sa Sa. Không dùng lời hoa mỹ, không cầu kỳ cao sang. Những lời chân thật giản đơn của ẻm đã đủ để khiến trái tim mình rung rinh (dù những lời đó hổng dành cho mình, a cay ghê ) [Cậu nói: “Tôi không biết người khác như thế nào.” Cậu ngửa đầu nhìn cô. “Tôi chỉ biết tôi chính là tôi. Nếu tôi đã chọn em, thì tôi sẽ bảo vệ em.” Tầm mắt cậu không dịch chuyển, nói tiếp: “Nếu em cũng chọn tôi, vậy cả đời này chúng ta sẽ ở bên nhau.” …. “Được anh lựa chọn, đó là vinh hạnh của em.”] Sa Sa và A Sâm gặp nhau chưa lâu, thời gian quen nhau chưa đủ dài. Nhưng đó không phải là điều quan trọng. Miễn sao họ hiểu nhau, trân trọng nhau là đủ rồi. Họ đến với nhau đơn giản chỉ vì họ là một nửa của nhau, như là điều vốn dĩ nó phải thế. Mặc kệ thân phận, mặc kệ tuổi tác, họ yêu nhau bằng tình cảm đơn thuần nhất, yêu là bảo vệ, là che chở cho người kia. Cũng có lẽ họ có sự đồng cảm với nhau, bởi cả hai người đều là người cô độc, sống tách biệt với đồng loại của mình. Họ chọn cách sống tự do, không gò bó, cách sống khiến họ cảm thấy hạnh phúc.!~ Tình yêu giữa người với người đã là một điều thiêng liêng. Vậy tình yêu giữa phù thuỷ và một chú sói thuần hoá sẽ như thế nào? Mình thích cái cách A Sâm cọ cọ rúc rúc đầu mình vào người Sa Sa. Thích cái cách Sa Sa lén bứt trộm lông sói của A Sâm cất trong người. Thích cái cách mà A Sâm tin tưởng vô điều kiện vào Sa Sa, Sa Sa chế ra thuốc gì cũng uống, đắng đến mấy cũng chịu. Nói chung là, trong tình yêu, có điều gì đáng quý hơn lòng tin tưởng tuyệt đối dành cho nhau? Dàn nhân vật phụ của truyện cũng mang một cá tính rất riêng và nổi bật. Một Liễu Hà – Hà đại ca đáng thương, hổ báo cáo chồn không thua kém ai, mà bị bọn đàn em không đứa nào nó cho vào mắt. Một Sài Long hiếu thuận đến ngốc nghếch, chỉ vì muốn chữa bệnh cho mẹ mà sẵn sàng hy sinh thân mình. Cả 2 anh này tuy già nhưng đều cute phô mai que vô cùng. Một công chúa Sói tộc Lỗ Lai đầu trọc, lông mày trọc, xăm trổ đeo khuyên khắp người, mình nghĩ, cạo trọc thế đến lúc biến thành sói cùng là sói trọc à  mà Twentine không tả nên cũng không biết được  Còn cả ba Hồng Diêm Đức của Hồng Hựu Sâm, ông mất cả gia đình trong một vụ tai nạn, được chú sói con A Sâm cứu, và ông đã nhận nuôi A Sâm, cho A Sâm một gia đình, còn ông thì có một đứa con trai khác. Ông yêu thương A Sâm, bao nhiêu kỳ vọng đều uỷ thác lên người A Sâm, ông mong A Sâm sẽ được giỏi giang như đứa con đã mất của mình, tiếc là A Sâm lực bất tòng tâm, có lòng nhưng không được thông minh cho lắm nên toàn làm ông thất vọng Nhưng ông vẫn không ngừng nuôi hy vọng, ông muốn A Sâm được hoà nhập vào thế giới con người, vì ông biết A Sâm là người sói, lần đầu tiên A Sâm biến thành sói đã tấn công ông, dù bị thương nhưng ông vẫn tuyệt đối không buông tay, vẫn ôm chặt đứa con trai của mình vào trong lòng. Ông không những không kỳ thị hắt hủi, mà ông càng yêu thương và càng muốn để A Sâm được hoà nhập hơn. Chính vì tình cảm tuyệt vời đó của ông mà A Sâm đã nguyện cố gắng vì ông, dù học hành có khó khăn gian khổ đến đâu, A Sâm vẫn gắng sức để ông được vui lòng. Hồng Diêm Đức là một người cha điển hình, ông có thể khô khan nghiêm khắc, nhưng ông vẫn luôn bảo bọc yêu thương con trai mình.  Bộ truyện mới đi được non nửa quãng đường thôi, vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn nữa chưa được hé mở, đó là về ba mẹ đẻ của A Sâm, về thân thế đặc biệt của ẻm. Về âm mưu đen tối mà ma cà rồng đang nung nấu, ma cà rồng chính là kẻ thù không đội trời chung mà người sói gọi một cách khinh ghét là Muỗi. Cho đến hiện tại, tất cả mọi chuyện đều mới chỉ là mở đầu, chắc chắn đằng sau sẽ còn nhiều tình tiết gay cấn và hấp dẫn hơn nhiều. Chỉ mong là Twentine cho đôi chính HE, thì cũng sẽ cho một HE trọn vẹn cho tất cả dàn nhân vật phụ tuyệt vời của truyện. Các bạn hãy nhảy hố đi nào, ủng hộ cho Twentine và ủng hộ cho cả dịch giả của chúng ta nữa, để dịch giả của chúng ta có thể dịch nhanh nhanh chút.. Mình tin là các bạn cũng sẽ yêu thích bộ truyện này như mình thôi.  Mời các bạn đón đọc Chuyện Khuya của tác giả Twentine.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cậu Bé Cưỡi Rồng - Christopher Paolini
Eragon là một tiểu thuyết giả tưởng được xuất bản lần đầu vào năm 2003. Đây là phần đầu của bộ truyện Di sản kế thừa, thuộc thế giới huyền thoại hư cấu mang tên Alagaësia của nhà văn người Mỹ Christopher Paolini. Câu chuyện kể về cậu bé Eragon nhặt được một quả trứng kì lạ. Quả trứng ấy nở ra một con rồng cái và được Eragon đặt tên là Saphira. Eragon phải mang trọng trách của một kị sĩ rồng để cứu vương quốc Alagaësia khỏi bàn tay bạo chúa Galbatorix, người cai trị Alagaësia cũng như tìm lại nguồn gốc của chính mình. Eragon là sách bìa cứng bán chạy thứ ba của năm, là sách bìa mềm bán chạy thứ hai của năm 2005, và đã lọt vào danh sách những sách bán chạy trong 121 tuần không liên tiếp do New York Times bình chọn. Eldest (Đại ca), là quyển sách thứ hai của bộ truyện Di sản kế thừa đã xuất bản vào ngày 23 tháng 8 năm 2005. Brisingr (Hỏa kiếm) là quyển thứ ba được ra mắt ngày 23 tháng 9 năm 2008 Eragon cũng đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên, ra mắt vào ngày 15 tháng 12 năm 2006. Trái với tiểu thuyết, bộ phim được đánh giá không cao vì không thể hiện hết được nội dung của truyện cũng như diễn xuất của diễn viên. Trọn bộ Cậu Bé Cưỡi Rồng gồm có: Eragon 1 - Cậu Bé Cưỡi Rồng Eragon 2 (Eldest) - Đại Ca Eragon 3 (Brisingr) - Hỏa Kiếm  Eragon 4 (Inheritance) - Di Sản Thừa Kế *** Sinh năm 1983, nhà văn trẻ người Mỹ Christopher Paolini thực sự là một "hiện tượng văn học" khi ở tuổi 15 đã viết nên tập đầu của bộ tiểu thuyết "Di sản kế thừa" với tên gọi "Eragon" (bản dịch tiếng Việt do NXB Trẻ ấn hành đặt thêm là "Eragon - cậu bé cưỡi rồng"), để rồi chỉ ít thời gian sau khi được ra mắt bạn đọc, đã tạo nên một cơn sốt trên thị trường sách, được xếp vào loại sách best-seller của nước Mỹ... Từ đó đến nay, các tập tiếp theo của "Di sản kế thừa" vẫn tiếp tục được xuất bản và liên tiếp tạo nên hiệu ứng khiến ngay cả nữ văn sĩ J.K.Rowling, tác giả bộ sách trứ danh "Harry Potter" cũng phải kiềng nể! Nhân dịp xuân con rồng, xin được cùng ôn lại đôi chút hành trình sáng tạo đầy bất ngờ và thú vị của "cậu bé cưỡi rồng" Christopher Paolini. Khác với hầu hết bạn bè cùng trang lứa, thuở nhỏ, Christopher Paolini không theo học tại trường mà ở nhà nhận sự dạy dỗ trực tiếp của cha mẹ. Paolini cho biết, không chỉ mình cậu mà cả cô em gái kém cậu hai tuổi cũng được cha mẹ áp dụng cách học này vì họ tin rằng, chỉ như vậy con cái họ mới có thể thụ hưởng được một sự giáo dục tốt nhất. Năm Paolini 15 tuổi, cậu được cha mẹ đưa đi tham dự kỳ thi quốc gia và nhận được bằng tốt nghiệp phổ thông. Nhận thấy còn quá sớm để lựa chọn cho con một trường đại học, cha mẹ Paolini đã để con trai tiếp tục ở nhà, lấy lý do gia đình ở một nơi hẻo lánh. Khu thương mại, trường học hay rạp chiếu phim cách nhà ít nhất cũng 30km. "Tôi không hề hối tiếc khi không được hưởng thụ một nền giáo dục truyền thống hay đi học đại học. Tôi đang được trả tiền để làm công việc mà mình yêu thích"  - Paolini tâm sự. Từ nhỏ, Paolini đã yêu thích văn học giả tưởng. Cậu đọc ngấu nghiến các cuốn sách của J.R.R.Tolkien, C.S.Lewis, Mervyn Peake, Philip Pullman và Octavia Butler... Sau này, ở tuổi 14, 15, cậu thường được mẹ đọc cho nghe các tiểu thuyết của Jane Austen. Sau khi hoàn thành bậc học phổ thông, trong thời gian rảnh rỗi, Christopher Paolini bắt đầu nghĩ ra việc viết truyện như một cách giải trí. Thoạt đầu, kết quả không được như ý. Đọc lại những trang đã viết, tác giả trẻ nhận thấy nó "không phải là cuốn sách mà tôi định viết". Paolini bắt đầu quay sang viết lại cuốn truyện lần thứ hai. Một số tập phim "The Lord of The Rings" và "Harry Potter" mà Paolini được xem thời gian này đã mở ra một hướng mới trong sáng tác đầu tay của cậu. "Khi bắt đầu viết "Eragon", tôi đã nghĩ ngay tới việc đưa một số yếu tố thần thoại truyền thống châu Âu vào câu chuyện của mình. Từ đó, tôi tiếp tục phát triển những tứ mới trong từng cuốn truyện" -  Paolini cho biết. Không trông chờ "mắt xanh" của các nhà xuất bản, ngay sau khi đọc bản thảo "Eragon", cha mẹ Paolini đã quyết định bỏ tiền túi in sách cho con. Thậm chí, họ còn chu cấp một khoản tiền để Paolini rong ruổi khắp các nẻo đường nước Mỹ nhằm quảng bá và tiêu thụ sách. Đã có nhiều tình tiết bi - hài xảy ra. Chuyện kể rằng, một lần, tại hội chợ ngoài trời ở Livingston, để thuyết phục một người nông dân xứ Montana mua sách của mình, Paolini đã thách anh này cùng mình… vật tay. Paolini thắng và kết quả là một cuốn sách nữa của cậu đã được bán. Với nhiều cách thức đa dạng, trong một thời gian không dài, tác giả trẻ cùng cha mẹ đã bán được 10.000 cuốn "Eragon". Trong khi các bạn bè cùng tuổi đang suy tính nên chọn học tại trường đại học nào thì Paolini - với dáng vóc mảnh khảnh, vận chiếc áo sơ mi đỏ, quần chẽn bó ống màu đen bỏ trong ủng da, đầu đội mũ nồi đen… đã tổ chức tới 130 buổi giới thiệu tác phẩm đầu tay của mình tại các hiệu sách, thư viện, trường học…   Mời các bạn đón đọc Cậu Bé Cưỡi Rồng của tác giả Christopher Paolini.
Kiếm Phá Thương Khung - Cuồng Kiếm
Thanh Phong là người địa cầu nhưng bị bệnh mà hôn mê. Sau khi tỉnh lại, Thanh Phong lại phát hiện ra bản thân đang ở trong một căn phòng lạ hoắc. Tại Thiên Không Đại lục rộng lớ này, cường giả lớp lớp tung hoành đầy sát khí. Muốn tồn tại ở nơi này, tất cả đều dựa vào thực lực. *** Trở lại phòng trời đã tối, hai người kia lại không có ở trong phòng. Hoa Phong nghĩ chắc bọn họ đã ra ngoài tu luyện, do ban ngày bị đám người Dương kỳ chèn ép, thời gian để bọn họ tu luyện chỉ còn lại ban đêm. Hôm nay tu luyện quá mệt mỏi hắn liền thả một giấc, khi tỉnh dậy đã là sáng ngày hôm sau, nhìn quanh căn phòng nhỏ, nơi trú thân của mình trong vài ngày ngắn ngủi, do tốc độ tu luyện quá nhanh, số thời gian ở ngoài nhiều hơn trong nhà, sự luyến tiếc trong lòng không tồn tại, chỉ có vài phần cảm khái. ... Mời các bạn đón đọc Kiếm Phá Thương Khung của tác giả Cuồng Kiếm.
Phỏng Vấn Ma Cà Rồng - Anne Rice
Câu chuyện bắt đầu tại miền Nam New Orleans, Louisiana, nước Mỹ, năm 1791 với người đàn ông lương thiện Louis, chủ của một đồn điền chàm lớn. Khi người em trai thân yêu của Louis tự kết liễu cuộc đời mình, mọi nghi vấn về hung thủ giết người đổ dồn về phía anh. Louis tưởng chừng sắp bước theo đoạn đường của em trai khi đột ngột, ma cà rồng Lestat tấn công ngay trước cửa nhà, nhưng tất cả chỉ mới chỉ bắt đầu… Lestat thường hút máu những nô lệ ở đồn điền của Louis trong khi Louis, không thể chấp nhận việc vô đạo đức là giết người để tồn tại, nên anh chỉ hút máu của động vật. Khi những nô lệ biết được sự thật, họ đã nổi dậy chống lại ông chủ ma cà rồng của mình. Louis buộc phải tự tay đốt bỏ đồn điền và cùng Lestat giết sạch hết những người nô lệ để ngăn những lời đồn về sự tồn tại của ma cà rồng trong vùng. Dần dần, Louis chịu khuất phục dưới sự ảnh hưởng của Lestat. Anh để cho bản năng của ma cà rồng trong người trỗi dậy và bắt đầu làm quen với việc hút máu người. Tuy nhiên, từ trong sâu thẳm bản năng mình, Louis luôn khao khát rời khỏi Lestat. Lestat dường như đọc được ý nghĩ đó của Louis. Một đêm, Louis hút máu một cô bé đau khổ đang ngồi bên xác mẹ mình, biến cô trở thành ma cà rồng. Hắn đặt tên cho cô bé là Claudia và gọi cô bé là “con gái” của hai người. Dù kinh hoàng trước cách Lestat biến một đứa trẻ thành ma cà rồng, nhưng chính sự xuất hiện của Claudia đã níu chân Louis ở lại. Anh chăm sóc Claudia với tất cả tình yêu thương và sự dịu dàng của một người cha. Claudia học cách giết người và hút máu một cách nhanh chóng, nhưng khi nhận ra mình không thể lớn lên một cách bình thường, cô đã căm thù Lestat. Mặc dù thân thể Claudia chỉ là một cô bé 6 tuổi, nhưng tâm hồn cô bé vẫn trưởng thành theo năm tháng. Cô dần trở thành một phụ nữ thông minh và quyết đoán. Sau 60 năm chung sống cùng hai người “cha”, Claudia ngấm ngầm sắp đặt âm mưu giết Lestat và cùng Louis trốn thoát khỏi bàn tay của gã ma cà rồng độc ác ấy. Nhưng trong khi Louis và Claudia đang chuẩn bị cho chuyến bay đến châu Âu để tìm kiếm “Thế giới cổ” của ma cà rồng, Lestat bỗng xuất hiện. Hắn ta đã sống sót và bình phục sau vụ tấn công của Claudia và đang khát khao trả đũa hơn bao giờ hết. Một lần nữa, Louis và Claudia lại phải chiến đấu cùng tên khát máu Lestat. Phát hành lần đầu năm 1976, Phỏng vấn Ma cà rồng đã bán được hơn tám triệu bản trên toàn thế giới. Không lãng mạn và giàu chất thơ như nhiều tiểu thuyết khác về ma cà rồng, cuốn sách phơi bày những sự thực tàn nhẫn về sinh vật khát máu huyền bí nhất trong lịch sử loài người. Tuy nhiên, ẩn sau câu chuyện được gắn mác kinh dị của tác giả Anne Rice là thông điệp nhân văn sâu sắc về tình thương, mặt trái của những bản ngã xấu xa trong mỗi cá thể, về khát khao lương thiện của con người… 200 năm cuộc đời của ma cà rồng Louis từng được chuyển thể thành bộ phim cùng tên với sự tham gia của các ngôi sao lừng danh như Brad Pritt, Tom Cruise và Kirsten Dunst. Chicago Tribune đánh giá tác phẩm là một  “Tuyệt tác… Một câu chuyện ly kỳ đặc sắc, khó lòng cưỡng nổi". *** “Ta hiểu...” ma cà rồng trầm ngâm nói, rồi chậm rãi băng qua phòng đi về phía cửa sổ. Hắn đứng đó một hồi lâu, chắn đi ánh sáng mờ trên đường Divisadero và ánh đèn xe lướt qua. Lúc này chàng trai có thể thấy rõ hơn đồ đạc trong phòng, một bàn gỗ sồi tròn, vài cái ghế, một bồn rửa mặt gắn trên tường cùng tấm gương. Anh đặt cặp tài liệu lên bàn và chờ đợi. “Nhưng anh mang theo bao nhiêu cuộn băng đấy?” ma cà rồng hỏi, giờ đã quay lại để chàng trai có thể nhìn nghiêng người hắn. “Có đủ cho câu chuyện cả một đời?” “Tất nhiên, nếu đó là một câu chuyện hay. Thỉnh thoảng, nếu may mắn, tôi phỏng vấn ba bốn người một đêm. Nhưng đó phải là câu chuyện hay. Như thế mới công bằng, phải không?” “Hết sức công bằng,” ma cà rồng trả lời. “Nếu vậy ta sẽ kể anh nghe chuyện đời ta. Ta rất muốn làm thế.” “Hay lắm,” chàng trai nói. Anh nhanh tay lấy từ trong cặp ra một cái máy ghi âm nhỏ, kiểm tra cuộn băng cassette và pin. “Tôi rất nóng lòng muốn biết tại sao anh lại tin vào chuyện này, tại sao anh...” “Không,” ma cà rồng cắt ngang. “Chúng ta không bắt đầu như thế. Thiết bị của anh đã sẵn sàng chưa?” “Rồi,” chàng trai trả lời. “Ngồi xuống đi. Ta sẽ bật đèn trần.” “Nhưng tôi tưởng ma cà rồng không thích ánh sáng,” chàng trai nói. “Nếu anh nghĩ bóng tối sẽ làm tăng thêm không khí...” Nhưng rồi anh ngừng lại. Ma cà rồng đang nhìn anh, lưng quay về phía cửa sổ. Giờ chàng trai không thể nhìn thấy gì trên mặt hắn nữa, và có vẻ gì đó ở dáng người im phăng phắc kia khiến anh bị phân tâm. Anh đã định nói tiếp nhưng cuối cùng lại im lặng. Rồi chàng trai thở phào nhẹ nhõm khi ma cà rồng tiến tới bàn và với tay giật công tắc đèn. Ánh đèn vàng chói lòa lập tức bao phủ toàn bộ căn phòng. Và chàng trai, trân trối nhìn ma cà rồng, không ngăn nổi tiếng hổn hển. Những ngón tay anh run rẩy lùi lại để nắm lấy cạnh bàn. “Chúa ơi!” anh thì thào và cứ thế nhìn chằm chằm ma cà rồng, không nói nên lời. Ma cà rồng trắng bệch và nhẵn thín, như được khắc từ xương trắng, còn mặt hắn vô hồn như một bức tượng, ngoại trừ cặp mắt xanh lục sáng rực đang nhìn xuống chàng trai một cách chăm chú như hai ngọn lửa trong một cái đầu lâu. Nhưng rồi ma cà rồng nở nụ cười u sầu, và da mặt trắng bợt, nhẵn thín của hắn chuyển động với sự linh hoạt vô cùng nhưng lại với đường nét tối giản của một hình hoạt họa. “Anh thấy chứ?” hắn nhẹ nhàng hỏi. Chàng trai rùng mình, đưa cánh tay lên như muốn che chắn cho mình khỏi ánh sáng quá mạnh. Mắt anh chầm chậm nhìn xuống chiếc áo choàng đen với những đường may tinh tế mà anh mới chỉ thoáng thấy trong quán bar, những nếp gấp đổ dài trên áo, chiếc cà vạt lụa đen thắt nơ ở cổ họng, và ánh sáng yếu ớt từ cái cổ áo màu trắng, trắng như da thịt tên ma cà rồng. Anh nhìn chằm chằm mái tóc đen bóng, những gợn tóc được chải gọn về phía sau tai, những lọn xoăn vừa chạm đến mép cổ áo. “Nào, anh vẫn muốn tiếp tục cuộc phỏng vấn chứ?” ma cà rồng hỏi. ... Mời các bạn đón đọc Phỏng Vấn Ma Cà Rồng của tác giả Anne Rice.
Những Bí Mật Lịch Sử 3: Những Kẻ Bị Lãng Quên - Pittacus Lore
Cuốn sách được dịch bởi Green-Octopus​. TÔI BỪNG MỞ MẮT, NHƯNG TÔI KHÔNG THẤY GÌ CẢ. Chỉ toàn bóng tối. Phổi tôi đau nhức, như thể nó được phủ một lớp dày bụi bẩn, và khi tôi ho, một đám mây bụi bay lên xung quanh tôi, khiến tôi ho nhiều hơn cho tới khi phổi tôi muốn vỡ tung. Đầu tôi đau nhói, choáng váng và bất động. Tay tôi bị ép chặt bên thân tôi. Tôi đang ở đâu? Khi đám bụi đã lắng xuống, cơn ho của tôi cuối cùng cũng dịu đi và tôi bắt đầu nhớ lại. New Mexico. Dulce. Đợi đã - mọi thứ thực sự đã xảy ra à? Tôi muốn tin tất cả chỉ là giấc mơ thôi. Nhưng giờ tôi biết đủ nhiều để nhận ra là chẳng có gì gọi là chỉ là giấc mơ. Và đây không phải là mơ. Tôi là người đã đánh sập cả chỗ này. Dù chẳng biết tôi làm thế nào, tôi dùng sức mạnh mà Một cho tôi đánh sập cả một khoảng căn cứ của chính phủ tới tận nền móng của nó. Lần tới khi tôi làm một pha mạo hiểm thế này nữa, tôi sẽ đợi đến khi tôi không còn ở trong chỗ đó nữa trước khi tôi phá tan nó. Giờ thì nghe có vẻ hợp lí đấy. Tôi đoán là mình còn phải học nhiều về việc có một Biệt năng. Giờ mọi thứ quanh tôi chỉ là sự tĩnh lặng. Tôi cho đó là một dấu hiệu tốt. Nó có nghĩa là chẳng có ai cố giết tôi nữa. Có nghĩa là chúng hoặc cũng đang bị chôn vùi giống tôi hoặc chúng đã chết. Giờ thì tôi chỉ có một mình. Một đã chết. Chú Malcolm và Sam đã đi mất - họ có lẽ đã nghĩ là tôi cũng đã chết. Còn gia đình của tôi thì có lẽ họ sẽ thích thú hơn nếu tôi đã chết. Sẽ chẳng có ai biết nếu tôi từ bỏ ở đây, ngay bây giờ, và có một phần trong tôi cũng muốn thế. Tôi đã chiến đấu mạnh mẽ rồi. Chẳng lẽ tôi tới được điểm này là chưa đủ sao? ... *** Sau đây là hệ thống series Lorien Legacies đã xuất bản:    1. I Am Number Four (Tôi Là Số Bốn) 2. The Power of Six (Sức Mạnh Của Sáu) 3. The Rise of Nine (Số Chín Lên Ngôi) 4. The Fall of Five (Sự Sa Ngã Của Năm) 5. The Revenge of Seven (Sự Báo Thù Của Bảy) 6. The Fate Of Ten (Số Phận Của Mười) 7. United as One (Quy Tụ Làm Một) - (Final Book) Ngoài 7 tập truyện chính ra còn có 15 quyển phụ cho chúng ta biết thêm về các nhân vật, sự kiện được gọi là Hồ sơ thất lạc (The lost file). Và 15 quyển đó được gộp lại và chia thành 5 bộ với các tên gọi riêng. 1. Di sản (The Legacies) #1 - Di sản của Số Sáu (Six's Legacy) #2 - Di sản của Số Chín (Nine's Legacy) #3 - Những di sản đã mất (The Fallen Legacies) 2. Những bí mật lịch sử (Secrect Histories) #4 - Hành trình tìm kiếm Sam (The Search For Sam) #5 - Những ngày cuối của Lories (The Last Days Of Lorien) #6 - Những kẻ bị lãng quên (The Forgotten Ones) 3. Kẻ thù giấu mặt (Hidden Enemy) #7 - Di sản của Số Năm (Five's Legacy) #8 - Trở lại Paradise (Return to Paradise) #9 - Sự phản bội của Số Năm (Five's Betrayal) 4. Đồng minh phe nổi loạn (Rebel Allies) #10 - Kẻ chạy trốn (The Fugitive) #11 - Người điều hướng (The Navigator) #12 - Người bảo vệ (The Guard) 5. Giờ G (Zero Hour) #13 - Các biệt năng tái sinh (Legacies Reborn) #14 - Chốt chặn cuối cùng (Last Defend) #15 - Cuộc săn lùng các Garde (The Hunt For The Garde) Mời các bạn đón đọc Những Bí Mật Lịch Sử 3: Những Kẻ Bị Lãng Quên của tác giả Pittacus Lore.