Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Gác Đêm

Một vụ án vượt ngục ly kỳ chấn động, 22 kẻ đào phạm trốn ra ngoài xã hội, có người từng giết người, có người uống máu, lại có người chuyên phóng hoả đốt cô dâu... Những tên đào phạm này vô cùng hiểm ác, trở thành cơn ác mộng khiến cho người dân thành phố Nam An khó có thể yên giấc. Dưới áp lực vô cùng to lớn, một tổ chức bí mật dưới tên gọi “Người gác đêm” đã bị phủ bụi từ lâu có được cơ hội khởi động lại... Cơ chế đào thải của Người gác đêm rất thẳng tay, mỗi tuần đều có người bị loại khỏi cuộc chơi. Thế nhưng, điều tàn khốc hơn nữa chính là, dường như có kẻ đang ngầm chạy đua với họ. Cứ mỗi lần khi họ tiếp cận được với đào phạm, cuối cùng, thứ họ truy bắt được, đều chỉ là một nạn nhân vừa mới tử vong... 3 tháng, 22 đào phạm, 1 kẻ sát thủ thần bí, trong cuộc chơi đếm ngược thời gian này, cuối cùng ai mới là người có thể mỉm cười chiến thắng? *** S eri tiểu thuyết “Pháp y Tần Minh” đã xuất bản được năm cuốn rồi, tôi cảm thấy đã đến lúc bắt đầu viết một seri mới. Đây chính là lý do ra đời seri “ Người gác đêm ”. là khởi đầu cho sự đột phá trong sự nghiệp sáng tác của tôi Nói thực, câu chuyện này, tôi và các bạn trong công ty Văn hoá Truyền thông Nguyên Khí Xã cùng lên kế hoạch rất lâu rồi, chính là muốn cho mọi người được thưởng thức một câu chuyện phức tạp nhưng lại rõ ràng, hư cấu nhưng hợp lý và vô cùng hấp dẫn. Đến tận buổi tối hai hôm trước, đại cương của “Người gác đêm” mới thực sự hoàn thành, bộ não chuyển động liên tục không ngừng nghỉ mấy ngày đêm này của tôi mới được thả lỏng nghỉ ngơi. Tôi rất thích câu chuyện này, có ba lý do: Một là, câu chuyện này có mấy tuyến đường chính, mỗi tuyến đường chính đều có những sự giao thoa ở các mức độ khác nhau. Bởi vì đây là một câu chuyện vô cùng phức tạp, là một câu chuyện vô cùng hấp dẫn, cũng là một câu chuyện vô cùng hại não. Câu chuyện bắt đầu kể từ khi nước Trung Quốc mới được thành lập cho đến nay, sóng dâng ào ạt; câu chuyện được kết hợp từ những chi tiết nhỏ, tinh tế khéo léo. Đương nhiên, kết cấu câu chuyện phức tạp, rõ ràng là một thử thách rất lớn đối với một tác giả chuyên nghiệp. Nhưng, vì muốn đem lại cho mọi người một bữa tiệc đọc sách thịnh soạn, tôi bằng lòng đón nhận thử thách này. Hai là, tại sao tôi lại muốn làm cảnh sát? Rất nhiều bạn có thể cũng giống như tôi, trong lòng tràn ngập cảm giác chính nghĩa. Tôi cảm thấy cảm giác chính nghĩa vô cùng quan trọng, nó là một nhân tố quan trọng của sự phát triển trên quỹ đạo thông thường trong xã hội. Những độc giả đã đọc sách của tôi đều nói, bất luận hung thủ có hung ác đến đầu, seri “Pháp y Tần Minh” đều luôn làm rạng rỡ cảm giác chính nghĩa, có cái nhìn thù địch đối với những kẻ tội phạm và cả sự thương xót đối với những người vô tội đáng thương. Không chỉ như vậy, tám chữ mà tôi vẫn luôn muốn nói với mọi người chính là “lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt”. “ Người gác đêm” chính là kể về một nhóm người như vậy. Họ dùng cảm giác chính nghĩa trong lòng mình, hoàn thành sứ mệnh lịch sử của chính mình. Cũng có nghĩa là, “Người gác đêm” tiếp nối mục đích tinh thần của seri “Pháp y Tần Minh”, nhằm hướng chính nghĩa mà tiến đến chính nghĩa! - Ba là, tinh hoa của bộ truyện này chính là “tinh thần pháp trị”. Bốn chữ này nói ra thì dễ, làm được đến độ hoàn mĩ thì rất khó. May mắn thay, chúng ta hiện đang đề xướng thực hiện rộng rãi “y pháp trị quốc”, đây là nhân tố tất yếu để xây dựng đất nước hùng mạnh, duy trì sự ổn định. Và trong thời đại hừng hực khí thế thực hiện rộng rãi tư tưởng “y pháp trị quốc” này, sự ra đời của bộ seri mới này càng có ý nghĩa hơn. Từ khi đất nước Trung Quốc mới được thành lập cho đến nay, tiến trình pháp trị của nước tôi đã từng bước được đẩy mạnh, trên con đường này, các vị tiền bối hăng hái chăm lo việc nước, không ngừng tìm tòi, mới có được đại cục ổn định ôn hòa như hiện nay. Chủ nghĩa anh hùng cá nhân thái quá, có thể sẽ mang lại cho chúng ta sự vui mừng hân hoan trên phương diện tinh thần, nhưng thứ thực sự có thể đem lại sự bình yên ổn định cho nhân dân, bắt buộc là pháp trị. Những nhân vật chính trong phim. ảnh như “Dexter”, “Dạ xoa” không thể nào là mục tiêu để chúng ta ngợi ca, tuân thủ pháp luật một cách nghiêm túc. thực thi pháp luật một cách nghiêm túc, mới là tấm gương mẫu mực. “Người gác đêm” kể về một câu chuyện kéo dài mấy chục năm. Điều tôi muốn dùng câu chuyện này để bày tỏ nhất chính là: ý thức pháp trị. Trong cuốn sách, tổ chức Người gác đêm thần bí, đã phải trả một cái giá quá đắt trên con đường pháp trị, trong thực tế, tôi hy vọng ý thức pháp trị có thể ăn sâu gốc rễ vào lòng mỗi người, đặc biệt là trong lòng những người thực thi pháp luật. Như vậy, mỗi người sẽ đều cảm thấy an toàn, xã hội mới ổn định giàu mạnh. “Người gác đêm” là thành quả tâm huyết của tôi và các bạn trong công ty Văn hoá Truyền thông Nguyên Khí Xã, tôi hy vọng các bạn độc giả của tôi sẽ yêu thích nó. Tổ chức Người gác đêm mặc dù tồn tại một cách thần bí, nhưng nó cũng là một lá cờ, một sự ngưỡng vọng hướng tới. Nhóm người đó, có khả năng tồn tại hết sức bình thường ngay bên cạnh chúng ta, bảo vệ cho sự an toàn của chúng ta, canh giữ những đêm bình an cho biết bao gia đình. Tôi hy vọng, các bạn độc giả của tôi sẽ cầu nguyện cho họ. Tần Minh *** Review sách Người Gác Đêm | Pháp Y Tần Minh Tà Ngô:   Ngay vô đầu cuốn mới Người Gác Đêm của Tần Minh đã vô cùng kích thích. Kẻ bí ẩn đột nhập vào nhà bắt cóc em bé ngay dưới mũi của ba mẹ nó. Thế là một màn truy đuổi giành lại con ngoạn mục bắt đầu. Nhưng đau đớn thay, bà mẹ rượt cỡ nào cũng không theo kịp tên bắt cóc, và càng đau hơn nữa là vợ chồng nhà họ là giảng viên thể dục, cô ấy còn là quán quân điền kinh cấp tỉnh. Kẻ bắt cóc này không bình thường, quá không bình thường, chạy thì nhanh, băng tường như vượt đất bằng, đột nhập nhà dân mấy tầng cửa chống trộm mà chẳng lưu lại vết. Công an rơi vào bế tắc thì cậu cảnh sát trẻ Tiêu Vọng vô tình phát hiện ra, đây không phải chỉ là một vụ bắt cóc đơn lẻ mà là một chuỗi vụ bắt cóc, mỗi năm đúng ngày đúng tháng lại bắt một đến hai đứa trong suốt 22 năm. Mỗi đứa trẻ bị bắt cha mẹ chúng đều là những người ưu tú trong lĩnh vực nào đó. Đang tính đi giải quyết vụ bắt cóc thì một vụ án vượt ngục xảy ra với số lượng đào phạm là 22 tên. Lại không bình thường, tử tù hay phạm trọng tội mới cực chẳng đã phải vượt ngục, đằng này, ăn cắp vặt, vô ý đả thương, tai nạn.... mà cũng vượt ngục. Tiêu Vấn Thiên, là người phụ trách truy bắt lũ đào phạm, nhưng số lượng lớn, nhân thủ không đủ, khiến ông vô cùng đau đầu, ông đi xin ý kiến bố vợ (sếp cũ). Lão tía, bố vợ Tiêu Vấn Thiên khởi động tổ chức Người Gác Đêm, truy lùng bọn đào phạm. Trước đây tổ chức người gác đêm toàn anh tài xuất chúng, nay đám anh tài này người trẻ nhất cũng hơn 50 tuổi, ông thì đãng trí, ông thì tay run, ông thì giờ ngồi xe lăn phải có người đẩy. Team già này liệu có bắt được tội phạm chăng? Thế là, tuyển nhân tài trẻ khỏe vào, chia làm 2 đội, cạnh tranh lẫn nhau, đội nào thua mỗi tuần sẽ loại đi 1 người, trong vòng 3 tháng phải bắt sạch lũ vượt ngục. Tiêu Lãng và Lăng Mạc là nhóm trưởng của 2 nhóm, cạnh tranh trên mọi phương diện, mong muốn loại đối thủ ra khỏi cuộc chơi. Nhưng cuộc chơi này người chủ động lại là Kị Sĩ U Linh. Người Gác Đêm lần mò được tên trốn ngục nào định đi tóm thì đều bị Kị Sĩ U Linh hớt tay trên, giết ngay dưới mí mắt cảnh sát. Vậy Kị Sĩ U Linh là ai mà kinh dị dữ vậy, biết trước tất cả, hay trong nội bộ Người gác đêm có nội gián. Nếu có nội gián vậy tên nội gián đó là ai? Chắc phải qua tập 2 mới biết quá. Thật ra, nếu truyện chỉ có vậy thì cũng không hấp dẫn lắm, cái hấp dẫn tôi ở truyện này là Tần Minh không hề giấu giếm như những truyện khác, lộ 1 ít rồi để tới cuối cùng bùm 1 phát cho bất ngờ. Ở đây, mọi người trong tổ chức Người gác đêm từ lúc thu thập chứng cớ, thảo luận sách lược, đưa ra phương hướng, đều rành mạch rõ ràng hết. Độc giả nắm toàn bộ, nhưng không vì biết hết mà cảm thấy nhàm chán hết lôi cuốn Người ta thường nói ăn mặc nửa kín nửa hở mới hấp dẫn, tuột ra hết chả còn gì hứng thú, nhưng Người Gác Đêm như 1 cô gái quá đẹp dù nude sạch sẽ cũng quyến rũ toàn tập. Sau thoát y sạch trơn, cô gái sexy Người Gác Đêm không bùm như ai kia mà biểu diễn 1 màn múa cột bốc lửa mang tên: Tiêu Lãng, Lăng Mạc vs Kị Sĩ U Linh. OMG! Tội nghiệp 2 anh cảnh sát trẻ gì đâu. Anh Lãng thì bị Kị Sĩ U Linh đâm, rồi chọt rồi ngoáy te tua tơi tả, anh Mạc nằm kế bên mà mồ hôi mẹ mồi hôi con mồ hôi nóng mồ hôi lạnh tuôn như mưa, còn tôi đọc tới khúc chọt ngoáy đó thốn hết cả người. Hành xong anh Lãng thì Kị Sĩ U Linh hành tới anh Mạc, phang từ trong tối ra tới ngoài sáng, phang từ trong hẻm xém phang xuống hầm. Anh Mạc bị dần thiếu điều mất nửa cái mạng. Xem truyện mà cứ tưởng đang nghe giọng cổ kiểu lên 100 chữ, lên không không thấy xuống, chạy theo muốn dứt hơi, muốn tắt thở. Và hiện tại kết thúc cuốn 1 này, Tần Minh nhốt tôi ở trên đỉnh tháp không cho xuống, muốn xuống thì đợi quyển 2, mà chưa chắc quyển 2 đã xuống, sợ bị đưa lên cao hơn nữa. Hóng quyển 2, thần kinh vô cùng căng thăng, hy vọng anh Vọng không tèo. Ps: Cài đặt quá hay! *** Người Gác Đêm- cuốn sách dành cho những ai không sợ hãi bóng tối. Câu chuyện mở đầu là một vụ bắt cóc trẻ em. Người lạ đột nhập vào nhà bắt đứa trẻ đi ngay khi bố mẹ đứa bé cũng đang ở nhà. Bố mẹ đứa trẻ phát hiện ra liền cố sức rượt đuổi, thấy con ngay trước mắt mà không thể giữ lại, để kẻ xấu chạy mất. Thân thủ kẻ này đúng là phi phàm, bởi vì hắn cõng một đứa bé mập mạp bỏ chạy mà lại thoát được sự truy đuổi của hai người nổi tiếng là quán quân điền kinh cấp tỉnh… Lần theo manh mối để lại, cậu sinh viên học viện cảnh sát Tiêu Vọng bỗng phát hiện một bí mật động trời. Vào đúng ngày 8 tháng 6 âm lịch hàng năm đều có một vài đứa trẻ bị bắt đi. Lẽ nào có liên quan tới mê tín thời phong kiến, dùng trẻ em để tế lễ? Vậy là có phải 31 đứa trẻ bị bắt đi suốt 22 năm đó đã chết hay nếu còn sống thì chúng đang bị nhốt ở đâu? Mang theo mối nghi hoặc này, Tiêu Vọng đào sâu tìm hiểu thì phát hiện ra, bố mẹ của những đứa trẻ này đều không phải là những người thường: kiện tướng thể thao, kiến trúc sư cao cấp, cảnh sát lão luyện, sĩ quan kiệt xuất hay thậm chí là hacker nổi tiếng… Đang điều tra vụ án mất tích 31 đứa trẻ kì lạ này thì bỗng nhiên một vụ vượt ngục chấn động xảy ra, 22 tên phạm nhân đào tẩu cùng một lượt. Thường thì những người phạm trọng tội, mang án tử hình sẽ đào tẩu vì chúng không còn gì để mất nhưng những người chỉ phạm tội nhẹ như ăn cắp vặt, đánh nhau… cũng vượt ngục thì đúng thật là khó hiểu. Vì vậy nên một tổ chức bí mật gọi là “Người gác đêm” được tái khởi động để điều tra. Nhưng thành viên của những tổ chức này nếu tính những người trẻ nhất cũng không dưới 50, còn lại toàn những người đã 60-70, có người phải ngồi xe lăn, có người tay chân run lẩy bẩy như mắc bệnh Parkinson… liệu những người như vậy thì điều tra được cái gì? Vậy là phải tuyển nhân tài vào tổ chức, đề thi chính là vụ vượt ngục trên, những người mới được đề cử vào chia làm hai nhóm để thực hiện cuộc sát hạch, mỗi tuần nhóm nào thua sẽ phải đào thải ít nhất một người trong vòng ba tháng. Vậy thì cũng không có gì đáng nói, cái thú vị nhất ở đây chính là cuộc suy luận để rượt đuổi nghi phạm của các thành viên mới này, trong đó có cả Tiêu Vọng. Mỗi người một sở trường, mỗi người một suy luận, cuối cùng, nhóm người đó liệu có bắt được 22 đào phạm? Nếu tò mò thì mua sách về đọc liền. Không chỉ đơn giản như vậy, truyện của Tần Minh hấp dẫn bởi cái cách ông tạo nên những nút thắt gay cấn, giả dụ như đang có vụ án điều tra 31 đứa trẻ mất tích thì bỗng có một vụ án li kỳ hơn là vượt ngục xảy ra, đang điều tra để bắt kẻ vượt ngục về thì bỗng nhảy ra một anh “Kị sĩ u linh” tự xưng là thay trời hành đạo, hớt tay trên của các nhóm trong tổ chức Người gác đêm. Cứ điều tra được ai là kẻ đó bị giết trước khi cảnh sát tìm được, một bài báo ca tụng “Kị sĩ u linh xuất hiện”, hầu hết dư luận xã hội đều đồng tình, thậm chí tung hô “Kị sĩ u linh”. Vậy “Kị sĩ u linh” làm vậy có thật sự đúng? Hay pháp luật và cảnh sát mới là những người mà nhân dân nên tin tưởng? Câu trả lời bạn sẽ tìm thấy trong cuốn truyện này. Đó, đọc tới đó chắc chắn ai cũng nghĩ ồ cái anh nhân vật chính tên là Tiêu Vọng chắc luôn, nhưng xin thưa main của chúng ta là Tiêu Lãng- em trai Tiêu Vọng. Với một cái mũi thính suýt bằng chó nghiệp vụ, đôi mắt tinh tường và một thái độ lơ đãng có chút bất cần, tham gia vào tổ chức Người gác đêm vì cá cược với bố và muốn ở gần cô bạn đáng yêu Đường Đang Đang, Tiêu Lãng là một điểm sáng, là tâm cười trong mạch truyện căng thẳng. Cái cách suy nghĩ lạc quan, cách nói chuyện dí dỏm của Tiêu Lãng sẽ khiến người đọc cảm thấy yêu thích cậu nhóc ngay từ những trang sách đầu tiên. “Người gác đêm” của Tần Minh là một câu chuyện rất cuốn hút và dễ đọc, tuy một vài chỗ suy luận có chút gượng ép nhưng về cơ bản thì đều logic. Nhân vật chính Tiêu Lãng không tạo cảm giác nặng nề như với Phương Mộc trong series tâm lý tội phạm của thầy Lôi Mễ, không thần thánh như Eumenides của Chu Hạo Huy hay không phải là những tiến sỹ có kiến thức cao siêu như trong những cuốn truyện của Tử Kim Trần. Vì còn là một cậu nhóc nên chúng ta cảm thấy gần gũi hơn, chứng kiến quá trình phá án cũng là chứng kiến quá trình trưởng thành của cậu, độc giả sẽ thấy gần gũi hơn rất nhiều. Nói tóm lại, “Người gác đêm” là một cuốn sách rất đáng đọc. Đọc quyển 1 rồi lại hóng quyển 2, vì những câu hỏi gợi mở trong quyển 1 thôi thúc người ta muốn biết câu trả lời. Quá khứ của tổ chức Người gác đêm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, “Kị sĩ u linh” thực chất là người của tổ chức nào, Tiêu Vọng đã đi đâu… chắc phải chờ quyển 2 mới rõ. Nguồn hình và bài viết: Độc giả giấu tên fan Cổ Nguyệt Books *** Tần Minh & series Người gác đêm: Lại thêm một sát thủ thay trời hành đạo Người gác đêm là một series trinh thám mới của Tần Minh, đánh dấu sự chuyển mình của tác giả từ thể loại thiên về khoa học giải phẫu tử thi sang phong cách trinh thám hiện đại. Độc giả yêu mến truyện trinh thám thường khó tính và kỳ vọng cao, tôn thờ chủ nghĩa logic lạnh lùng chính xác, nếu tạo ra bất ngờ nữa thì lại là điều tuyệt vời. Thế nhưng để tìm được những cuốn trinh thám hay như vậy thường không hề dễ dàng! Nếu bạn yêu mến những pha rượt đuổi ly kỳ nghẹt thở, những hành động mãn nhãn kết hợp với logic khám phá vật chứng một cách khoa học, hãy đến với series trinh thám hình sự của Jeffery Deaver và phiêu lưu cùng Lincoln Rhyme. Nếu bạn muốn khám phá ra tên hung thủ đầy bất ngờ theo kiểu té ghế, “hắn nằm trong số chúng ta”, hắn ở ngay cạnh bên mình, hắn là kẻ “không thể tin được”, thì hãy đọc hết series trinh thám cổ điển của nữ hoàng Agatha Christie Có thể bạn chưa đọc : Vụ ám sát ông Roger Ackroyd: Cứ đọc đi, rồi bạn sẽ bị lừa Nếu bạn cần tìm những cuốn trinh thám ngược, kiểu hung thủ sẽ thắng thế, chào mừng bạn tới với thế giới của Tử Kim Trần, nơi quan tham sẽ bị “thanh trừng” thân bại danh liệt, còn hung thủ thì nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Tiêu biểu : Mưu sát và lời cảnh tỉnh cho những cán bộ chốn quan trường Không thích bất cứ một điều gì ở trên? Chỉ có yêu thích khoa học, logic, giải phẫu tử thi và những vụ án đơn thuần nhạt nhẽo, mời bạn ghé thăm series án mạng của Pháp Y Tần Minh. Tất nhiên, những cuốn sách của Tần Minh như Người giải mã tử thi, Kẻ dọn rác hay Kẻ nhìn trộm vẫn là những tác phẩm đáng đọc, chỉ có điều “món ăn lạ” ăn nhiều sẽ bị ngán! Có lẽ bởi vì sợ độc giả bị “bội thực” với những vụ án “nhạt nhẽo” của mình, lần này Tần Minh đã mang đến cho chúng ta một series hoàn toàn mới, nơi bác sĩ pháp y chỉ là kép phụ, và dàn thám tử phá án cũng không 100% làm cảnh sát. Họ đơn giản chỉ là dân thường đóng vai cảnh sát thực tập, dưới danh nghĩa cái tên “Người ác đêm” Thẳng thắn mà nói, Tần Minh mặc dù có kinh nghiệm lâu năm trong nghề với chuyên môn cao, điều này được thể hiện qua kiến thức và cách giải thích chi tiết của tác giả trong các tác phẩm của mình. Tuy nhiên, để đạt đến cảnh giới cao về logic & cẩn mật lạnh lùng thì vẫn thua Tử Kim Trần một bậc. Bởi thế nên trong tập 1 của Người gác đêm, Tần Minh đã mang đến một gia vị vừa quen vừa lạ, để giải thích cho những trường đoạn thiếu logic của mình Động cơ vượt ngục Xuyên suốt câu chuyện Người gác đêm là hành trình truy bắt những phạm nhân vượt ngục. Và kết quả cuối cùng, phạm nhân lên kế hoạch thực hiện mang bí danh V đồng thời cũng đóng vai trò là kị sĩ U Linh, là người đạo diễn của mọi thứ Nhưng động cơ gì để khiến 21 người còn lại ngoan ngoãn nghe theo kế hoạch được V sắp đạt tỉ mỉ, và thực hiện nó một cách hoàn hảo đến như vậy? Tác giả trả lời: Thôi miên! Đây là một bước lùi của tác giả trong việc khắc họa nên một câu chuyện trinh thám ly kỳ và lôi cuốn. Mặc dù thôi miên là một phương án khả thi, nhưng hoàn toàn có thể tạo ra một bối cảnh khác logic hơn, hoàn hảo hơn. Chẳng hạn như Prison break, series nổi tiếng của truyền hình Mỹ đã tạo nên một thiên tài Michael Scofield hoàn hảo, khiến cho hành trình vượt ngục của anh & đồng bọn trở hành siêu phẩm, với hàng loạt những lý do hành động hết sức logic và chặt chẽ (season 1). Nhưng chúng ta cũng nên thông cảm với Tần Minh, anh đâu thể nào tạo ra được siêu phẩm sánh ngang với các đạo diễn hàng đầu của FOX được! Motip Thay trời hành đạo quen thuộc Thật đáng tiếc vì đọc đến giữa chừng độc giả sẽ lại ngao ngán phát hiện ra, lại thêm một sát thủ thay trời hành đạo nữa ra đời. Chúng ta đã quá quen với những hình tượng như vậy. Ánh sáng thành phố của Lôi Mễ, Sát thủ Thông báo tử vong của Chu Hạo Huy, Kẻ nhắc Tuồng của Donato, hay mới đây có Kẻ Trừng Phạt của Vi Nhất Đồng. Và lần này đến lượt Tần Minh với Kị sĩ U Linh. Hắn sát hại hết những phạm nhân bỏ trốn với tội phạm nghiêm trọng. Mục đích của hắn là gì? Đem lại một thứ ánh sáng công lý cho thành phố như Giang Á, hay theo đuổi mục tiêu “hành đạo” kiểu Chu Hạo Huy? Và có lẽ cuốn sách sẽ trở thành một tác phẩm vứt đi, nếu như tên sát thủ đứng đằng sau tất cả không lộ diên ở cuối tập 1. Chính vì những bí ẩn chưa được giải đáp của tập này khiến cho câu chuyện trở nên hấp dẫn, tò mò hơn trong con mắt của những độc giả trinh thám khó tính! Đầu tiên là sự ngắt quãng của mạch truyện. Tác giả dành 2 chương để nói về bắt cóc trẻ em rồi “bỏ quên” câu chuyện và trở lại với series truy sát tù nhân vượt ngục. Bí ẩn này nên được độc giả hiểu như thế nào cho hợp lý? Dành một chương dài hơi để kể về vụ bắt cóc bí ẩn. Nạn nhân là con trai bé bỏng của một cặp vợ chồng có truyền thống siêu đẳng về thể dục thể thao. Ấy vậy mà hung thủ còn cao tay hơn, hắn mở khóa đi vào nhà ngay trong đêm không để lại một chút dấu vết, thậm chí còn chạy nhảy trèo tường tốc độ cao hơn cả 2 vợ chồng, người vợ vốn nổi tiếng là quán quân vận động viên điền kinh của tỉnh. Tác giả còn dành hẳn một chương dài hơn nữa để kể về quá trình Tiêu Vọng điều tra hàng loạt vụ bắt cóc trẻ sơ sinh bí ẩn tương tự. Tổng cộng có hơn 30 vụ mất tích của trẻ sơ sinh, và rõ ràng là hung thủ đang tuyển chọn gen để đào tạo ra một lứa “tài năng” mới. Để đảm trách việc gì, thì qua tập 1 này chúng ta hoàn toàn có thể suy đoán ra: Chính là tạo ra những “sát thủ” như “Kị sĩ U Linh”. Tất cả những đứa trẻ tài năng thừa hưởng gen tốt từ cha mẹ chúng, lớn lên sẽ là những “Người gác đêm” phiên bản tà ác, được tổ chức kết nạp và săn lùng tội phạm, thay trời hành đạo. Về điểm này, mô típ quen thuộc từ Bản thông báo tử vong của Chu Hạo Huy lại được Tần Minh tái hiện. Điểm cộng là khác với Chu Hạo Huy, lần này vị bác sĩ pháp y của chúng ta đã diễn đạt câu chuyện theo hướng ngắn gọn và súc tích hơn. Bí ẩn thứ hai là LÝ do nào khiến cho tổ chức Người gác đêm phiên bản 1.0 bị hủy bỏ? Qua cái kết của câu chuyện trong tập 1, dễ dàng có thể kết luận: tồn tại cùng lúc 2 lý tưởng trong tổ chức, có thể hiểu là Phiên bản Người gác đêm thiện và người gác đêm ác. Và ngay từ phiên bản tổ chức 1.0 đã tồn tại 2 phiên bản trái ngược nhau này, dẫn tới đấu đá lẫn nhau, khiến cho tổ chức lụn bại & giải thể. Phiên bản Người gác đêm thiện thì lặng lẽ chờ thời, và nhân vụ vượt ngục 22 tù nhân bỏ trốn đã có lý do chính đáng để khởi động lại tổ chức. Phiên bản Người gác đêm ác thì lạnh lùng hơn, bắt cóc trẻ em gen tốt & đào tạo ngay từ khi tổ chức 1.0 bị giải thể, và đến nay tổ chức đã trở nên hùng mạnh hơn, tạo ra những phiên bản sát thủ oai hùng hơn, họ chính là những Kị sĩ U Linh phiên bản hoàn thiện! Nếu những suy đoán này là đúng khi giải mã bí ẩn thứ 2, thì rất có thể độc giả sẽ được chứng kiến một tập 2 hoàn toàn kịch tính với sự cuộc nội chiến siêu anh hùng tương tự phiên bản Civil War đã được tái hiện trên màn ảnh bởi Marvel. (Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của người viết) - Hoang Lao Hac Mời các bạn đón đọc Người Gác Đêm của tác giả Tần Minh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hy Sinh
“Cái sự kiện có khả năng kích động cả hệ thần kinh ấy, bạn sẽ nhận ra nó ngay lập tức giữa tất cả các sự cố khác trong đời, bởi vì ngay khi nó xảy đến, bạn biết rằng nó sẽ gây ra những tác động khủng khiếp lên bạn, rằng điều xảy ra với bạn là không thể đảo ngược. Chẳng hạn như ba phát đạn từ một khẩu súng trường lên đạn bằng tay bắn vào người phụ nữ bạn yêu.” Đó chính là điều đã xảy ra với Camille, tức thiếu tá Verhoeven trứ danh, và Anne Forestier, người tình mới của ông và cũng là nhân chứng duy nhất của một vụ cướp nữ trang trên đại lộ Champs-Élysées. Nhân chứng mau chóng trở thành nạn nhân. Nhưng là nạn nhân của cái ác hay của sự hy sinh? Và rốt cuộc, phải chăng chỉ có duy nhất sự hy sinh ấy? Sau Alex, một lần nữa Pierre Lemaitre lại bất ngờ thộp lấy bạn, đẩy bạn vào những cơn run rẩy dồn dập chết người với những độc giả yếu tim nhất, và thiết lập một bầu không khí ám mùi cái ác ở trạng thái nguyên chất. Một lần nữa, tác giả lại khẳng định lối viết và tài năng của mình trong thế giới văn chương trinh thám. *** Tác phẩm này đã đoạt Giải CWA International Dagger năm 2015 Trở lại với thanh tra Camille lùn tịt nhưng siêu thông minh trong Alex, mà không hiểu sao Nhã Nam không cho dịch hai cuốn của series 4 quyển về Camille luôn đi. Mình thích quyển này lắm lắm.   Cụ thể thì về mặt nội dung, quả là khó nói. Anne, có thể coi là người tình của Camille, bị tấn công tàn bạo sau khi chứng kiến một vụ cướp liều lĩnh của bốn tên cướp. Mấy chục trang đầu cuốn sách là để tác giả thuật lại vụ tấn công đáng sợ này. Cái hay ở đây là tác giả vừa miêu tả thông qua góc nhìn của Camille khi xem lại đoạn băng ghi hình vừa tường thuật một cách hờ hững trong tư cách là một người thứ ba quan sát sự việc. Mình cực kì mê cách viết của tác giả luôn ấy, từ quyển Alex rồi. Lối kể chuyện vừa nằm trong đầu nhân vật nhưng đồng thời cũng giữ một thái độ khách quan của người kể chuyện khiến cho giọng văn mang tính giễu cợt, nhưng vẫn gây cảm xúc mạnh nơi người đọc. Đặc biệt ở đoạn đầu này, sự bạo lực được miêu tả vô cùng khắc nghiệt. Mình càng đọc thì tính bạo lực càng được đẩy lên cao đến mức mình phải nín thở để có thể đọc tiếp (đùa tí, không đến mức nín thở đâu). Những gì Anne phải hứng chịu làm mình không nghĩ là cô vẫn đủ sức níu kéo mạng sống – thế mà cô vẫn làm được. Sau đó, Camille, vì tình riêng đã quyết định lừa dối cấp trên và đồng nghiệp để được điều tra vụ cướp này. Chúng ta bắt đầu một màn đấu trí một sống một còn giữa một viên thanh tra lùn đầy quyết tâm và một tên hung thủ man rợ không còn tính người. Rốt cuộc thì ai là kẻ chiến thắng? Camille có để cảm xúc che mờ lý trí? Khác với cuốn Alex, nhịp truyện trong này tương đối chậm (kể cả đoạn bạo lực đầu truyện) nên mình thấy không nhiều người đánh giá cao cuốn này. Về cá nhân mình, nhịp chậm như vậy khiến mình lúc nào cũng trong trạng thái hồi hộp, chờ đợi màn phá án nhanh nhạy tiếp theo của Camille. Đáng tiếc là mình không đọc cuốn đầu tiên của series này nên bị spoil hoàn toàn cuốn đó – cuốn này có liên quan chặt chẽ tới cuốn đầu tiên. Nhưng dù sao thì điều đó vẫn không cản trở mình tận hưởng từng giây một việc đọc cuốn sách này. Sao mà mình vẫn ngưỡng mộ Camille thế nhỉ? Ông ấy cao có mỗi 1m45 mà ai ai cũng phải phục, và ông vẫn có người yêu đàng hoàng đấy chứ! Kiểu mình cũng khá thấp (chưa đến 1m50 cơ) nên mình đồng cảm với ông ấy ghê gớm luôn. Ông thật là thông minh, quyết đoán và cái gì cũng nhìn ra được chân tướng vụ việc. Mình đọc mà cứ thấy sợ là lý trí ông sẽ bị lu mờ đi bởi chuyện xảy ra đến Anne, nhưng thực sự là quá may mắn khi tác giả đã không cho Camille đi vào lối mòn đó. Dĩ nhiên là việc ông lừa dối cấp trên chỉ vì Anne cũng để lại hậu quả lớn mà ông sẽ phải đối mặt sau đó. Và rồi những gì ông phát hiện ra làm giọng văn trầm hẳn xuống – mình như cảm nhận được cả tâm trạng tác giả khi viết những dòng này, gần như là một cách để chia tay với nhân vật Camille và kết thúc cả series. Camille bẽ bàng nhận ra những gì ông đã làm từ đầu đến giờ, trong truyện, thực chất chỉ vì ông đã quá tin tưởng, quá ngu ngốc. Ông phải sửa chữa lại mọi thứ. Cuốn này mang nhiều điều suy ngẫm hơn, có lẽ vì chúng ta biết đây là thời khắc chia tay nhân vật Camille mãi mãi. Hy sinh chính là dòng chảy chính của truyện, Camille đã phải hy sinh cái gì để bắt hung thủ phải trả giá, Anne đã phải hy sinh cái gì khi vô tình bị bọn cướp tấn công. Nhưng nói thật là, mình chẳng quan tâm lắm tới cô Anne này đâu. Mình chỉ quan tâm tới Camille thôi. Kết quá quá là buồn, còn buồn hơn cả trong Alex. Mình cũng buồn, vì mình không muốn tạm biệt Camille đâu, mình muốn vẫn còn cuốn nữa cơ. Điểm: 5/5 Hương Spy *** “Máu chảy. Chảy tiếp. Không suy nghĩ, cô vớ một lọ nhựa đựng cồn chín mươi độ trong tủ thuốc, không có gạc, cô xòa bàn tay, đổ cồn vào đó rồi cứ thế áp lên mặt. Cơn đau đớn kéo đến… Cô gào lên và nắm tay đấm mạnh vào bồn rửa, các ngón tay cô, không được bảo vệ vì những thanh nẹp đã bị rơi ra, làm cô lại hét lên lần nữa. Lần thứ hai, xòe bàn tay, đổ cồn ra rồi áp trực tiếp lên mặt. Cô tì hai bàn tay vào mép bồn rửa, tưởng như sắp xỉu đến nơi, nhưng cô vẫn đứng vững”. Vì ấn tượng mạnh với tác phẩm Alex của Pierre Lemaitre nên khi cuốn “Hy sinh” được xuất bản, dù không được PR rầm rộ nhưng Biển vẫn không do dự rước nó về. Lần đầu đọc thì Biển chưa thấy hay nên đã đem cất, đến lần thứ hai thử đọc lại thì thấy cuốn hút hơn nhiều nên đã đọc đến hết. Tuy vậy, vẫn có vài đoạn Biển lướt nhanh vì thấy hơi lan man. Độc giả vốn đã biết đến thanh tra Camille Verhoven qua truyện Alex. Trong cuốn “Hy sinh”, ông đã phần nào vượt qua nỗi đau mất vợ để bắt đầu xây dựng mối quan hệ – có thể gọi là “mối tình” – với người phụ nữ tên Anne Forestier. Một buổi sáng đẹp trời, Anne tình cờ bước vào con hẻm phía sau tiệm kim hoàn và chạm mặt ba tên cướp đang chuẩn bị hốt một mẻ lớn. Chúng chưa kịp kéo mặt nạ xuống. Chẳng nói chẳng rằng, tên cao lớn nhất trong bọn bước đến, dùng báng súng nện vỡ xương gò má của Anne, sau đó là một trận đòn khiến cô thương tích đầy mình, tính mệnh khó níu giữ. Sự việc đã gây nên cú sốc to lớn trong lòng thanh tra Camille – vốn là một người đàn ông nhạy cảm. Ông che giấu sự thật rằng nạn nhân chính là tình nhân hiện tại của mình, nhất quyết tiếp nhận vụ án trong khi cõi lòng mang đầy phẫn uất và không có chút manh mối nào. Qúa trình điều tra diễn ra rất chậm, có vẻ như sai lầm nối tiếp sai lầm, khiến cấp trên nổi giận còn đồng nghiệp thì dùng hết khả năng để bao che cho Camille. Tuy đã đưa người nhà đọc trước và bị dọa rằng “cuốn này dở lắm” nhưng vì thích cuốn Alex nên Biển quyết định đọc cuốn “Hy sinh” với tâm thế như một tờ giấy trắng, không định kiến. Lâu lâu đọc trinh thám Pháp đúng là có phong vị hoàn toàn khác với thể loại trinh thám Mỹ tốc độ nhanh và cốt truyện dữ dội mà Biển thường đọc. “Hy sinh” có lối viết hơi chậm, sau phần mở đầu dồn dập và tàn bạo thì gần như 300 trang đầu không hé lộ thêm gì mới, chủ yếu miêu tả cảm xúc của thanh tra Camille và vài diễn tiến sau khi vụ tấn công xảy ra. Nếu không vì thiện cảm với tác giả và sự tò mò cao độ với kết cuộc của vụ án thì có lẽ Biển đã xếp sách cất để sau này đọc tiếp. Tuy nhiên, sau khoảng 300 trang thì tình tiết kịch tính hơn, khiến Biển cảm thấy thú vị hơn và có động lực đọc đến cuối. Thanh tra Camille Verhoven, hay chính tác giả Pierre Lemaitre liệu có phải là một người mang chút tư tưởng body-shaming, vì trong cuốn “Hy sinh” có hai chỗ phê phán ngoại hình của những phụ nữ thừa cân, điều này khiến người viết review này cảm thấy không vui vì chính cô ấy cũng thừa cân. Biển hy vọng tác giả chỉ đưa vào những đoạn như vậy nhằm mục đích trào phúng chứ không thật sự có ý chê bai ngoại hình của bất cứ ai. “Camille nhìn cô ta, thầm vẽ chân dung cô ta trong đầu, cô ta cũng gây ấn tượng nhưng chỉ là khi nhìn lướt qua. Bởi vì khi xem xét đến từng chi tiết thì lại là chuyện khác: chân to, mũi ngắn, các đường nét hơi thô kệch, bộ mông rất phì nhiêu nhưng lại vênh lên quá cao. Bộ mông của một vận động viên leo núi. Cô ta cũng xức nước hoa… Có mùi i ốt. Có cảm giác mọi người đang tranh luận bên cạnh một sọt hàu”. Tuy nhiên, ngoài chút cảm giác khó chịu với chuyện body-shaming thì Biển khá ưng ý với những câu đậm chất triết lý về nhân gian quan hệ thỉnh thoảng xuất hiện trong truyện. Đọc văn của Pierre Lemaitre giống như đang trò chuyện với một vị tiền bối trung niên nắm vững nghệ thuật kể chuyện. Người đọc sẽ có cảm giác như đang ngồi trong quán rượu và lắng nghe một câu chuyện được kể lại bằng giọng điệu nhàn tản nhưng lôi cuốn, không thiếu những đoạn cao trào và những câu sâu sắc về tâm lý con người. “Việc ta là ai đối với người khác chính là một mối liên kết vô cùng mạnh mẽ”. “Họ bước cùng nhau trong một khoảng thời gian mà không biết gì về nó, một khoảng thời gian ngắt quãng, không chắc chắn và có thể tiếp diễn”. “… một người phụ nữ bốn mươi tuổi và một người đàn ông năm mươi tuổi nói chuyện gì khi gặp nhau kia chứ, ngoài việc tìm cách giảm thiểu những thất bại của bản thân nhưng lại không che giấu chúng hoàn toàn, nhắc đến những vết thương lòng mà không trưng chúng ra, cố gắng nói về chúng càng ít càng tốt”. “ ‘Chỉ cần anh xem qua thôi’, có nghĩa là: tôi muốn nghe ý kiến của anh, tôi có chút nghi ngờ, chính anh phải cho tôi biết, tôi không nói gì với anh cả, tôi không muốn gây ảnh hưởng đến anh, và giá anh có thể làm nhanh việc này…”. Cũng như cuốn Alex, trong cuốn “Hy sinh” có những đoạn miêu tả chi tiết về các đoạn hành hung hoặc bạo hành, được viết với một giọng văn lạnh lẽo thản nhiên cứ như đang nói chuyện thời tiết, càng tăng hiệu ứng tàn bạo của hành động, thể hiện rõ bản chất tàn nhẫn của nhân vật phản diện. Tuy nhiên, không chỉ nhân vật phản diện mới có thể tàn nhẫn, ngay cả một nhân vật phụ đáng thương cũng có thể tàn nhẫn nếu cách xử sự của anh ta / cô ta cho thấy sự vô tâm hời hợt khi người khác gặp nạn.. Trước khi đọc cuốn “Hy sinh” thì Biển khá thích cái bìa đơn giản nhưng ấn tượng của nó, sau khi đọc thì Biển hiểu rằng bìa sách minh họa cho nhiều cảnh trong sách. Tiếng Pháp chắc là khó dịch hơn tiếng Anh nên có vài câu / vài đoạn Biển không thể nắm rõ ý khi đọc, nhưng nhìn chung truyện đã được dịch thuật và biên tập tốt, không có lỗi chính tả hoặc lỗi in ấn. Gần cuối sách là một câu nói đáng lưu ý của thanh tra Camille về việc hy sinh: “Cho dù có rơi vào tình cảnh bi đát nhất, tôi vẫn thấy là không tồi khi có ai đó để ta có thể vì họ mà hy sinh một điều quan trọng. Trong thời đại của chủ nghĩa vị kỷ này, thậm chí đó còn là một thứ xa xỉ, cậu không thấy thế sao?” (Sea, 28-5-2020) Phía sau hình minh họa cho review này là một câu chuyện vui. Cáo Biển Non Xanh *** 10:00 Một sự kiện được coi là có tính chất quyết định khi nó khiến cuộc đời bạn lệch hẳn khỏi trục của nó. Đó chính là điều mà Camille Verhœven đã đọc được, vài tháng trước, trong một bài báo về “Sự tăng tốc của lịch sử”. Cái sự kiện mang tính quyết định, đột ngột, bất ngờ và có khả năng kích động cả hệ thần kinh ấy, bạn sẽ nhận ra nó ngay lập tức giữa tất cả các sự cố khác trong đời, bởi vì sự kiện ấy chứa đựng một nguồn năng lượng và chiếm một tỷ trọng đặc thù: ngay khi nó xảy đến, bạn biết rằng các hậu quả của nó sẽ gây ra những tác động khủng khiếp lên bạn, rằng điều xảy ra với bạn là không thể đảo ngược. Chẳng hạn như ba phát đạn từ một khẩu súng trường lên đạn bằng tay bắn vào người phụ nữ mà bạn yêu. Đó chính là điều đã xảy ra với Camille. Dẫu hôm đó, cũng giống như ông, bạn đang trên đường đến dự lễ tang người bạn thân nhất của mình, và bạn có cảm giác chừng ấy đã đủ nặng nề cho một ngày, thì cũng chẳng còn gì là quan trọng nữa. Số phận không có kiểu hài lòng với một sự tầm thường như thế, và mặc kệ chuyện đó, nó hoàn toàn đủ khả năng hiển hiện dưới hình dạng của một kẻ giết người được trang bị một khẩu Mossberg 500* cưa nòng, cỡ 12 ly. Bây giờ, chỉ còn tìm hiểu xem bạn sẽ phản ứng thế nào. Toàn bộ vấn đề nằm ở đó. Bởi vì suy nghĩ của bạn đờ đẫn đến nỗi trong phần lớn các trường hợp, bạn sẽ phản ứng thuần túy theo bản năng. Chẳng hạn như khi người phụ nữ bạn yêu, trước khi lĩnh ba phát đạn, bị dần cho một trận nhừ tử theo đúng nghĩa của từ này, và sau đó bạn nhìn thấy rõ mồn một kẻ giết người giơ súng lên ngắm sau khi lên đạn bằng một cử chỉ nhanh và dứt khoát. Chắc hẳn chính trong những thời khắc ấy, những con người phi thường sẽ lộ diện, những con người biết đưa ra quyết định đúng đắn trong hoàn cảnh tồi tệ. Nhưng nếu bạn là một ai đó bình thường, bạn sẽ tự vệ theo khả năng của bản thân. Và rất thường xuyên, khi phải đối diện với một cơn địa chấn như thế, bạn buộc phải hành động theo kiểu được chăng hay chớ hoặc theo cách sai lầm, nếu chưa rơi thẳng vào trạng thái bất lực. Khi đã đến một độ tuổi nhất định hoặc khi những chuyện kiểu đó từng giáng xuống đời bạn, bạn sẽ tưởng rằng mình được miễn dịch. Đó chính là trường hợp của Camille. Người vợ đầu của ông đã bị sát hại, một cơn tai biến, ông đã mất nhiều năm mới hồi phục được. Khi đã trải qua một thử thách như vậy, bạn sẽ nghĩ rằng chẳng còn chuyện gì có thể xảy đến với bạn nữa. Đó chính là cái bẫy. Bởi vì bạn đã mất cảnh giác. Đối với số phận, vốn có con mắt rất tinh tường, thì đây chính là thời điểm phù hợp nhất để tóm cổ bạn. Và nhắc cho bạn nhớ về tính đúng lúc không chệch đi đâu được của sự tình cờ. Anne Forestier bước vào hẻm thương mại Monier ít phút sau giờ mở cửa. Hành lang chính gần như vắng ngắt, vẫn còn thoang thoảng thứ mùi váng vất của chất tẩy rửa, các cửa hàng chậm rãi mở cửa, người ta bày ra các sạp sách vở, đồ trang sức, các tủ trưng bày. Hẻm thương mại này, được xây dựng vào thế kỷ 19 ở cuối đại lộ Champs-Élysées, bao gồm các quầy hàng cao cấp, quầy văn phòng phẩm, quầy đồ da, quầy đồ cổ. Hành lang được che phủ bằng kính màu, và khi ngước mắt lên, người đi dạo tinh mắt có thể phát hiện ra cả đống những chi tiết trang trí theo phong cách Art deco, những mảnh sành sứ, những gờ mái, những ô kính ghép màu nhỏ. Anne cũng có thể ngắm nghía chúng nếu muốn, nhưng cô sẵn lòng thú nhận rằng cô thường uể oải vào buổi sáng. Và vào giờ này, những thứ trên cao, các chi tiết và các khoảng trần nhà là thứ cuối cùng mà cô muốn quan tâm. Trước hết, cô cần một cốc cà phê. Đen đặc. Bởi vì hôm nay, như một việc cố tình, Camille vẫn nằm ườn trên giường. Trong khi trái ngược với cô, ông thường tỉnh táo vào buổi sáng. Nhưng Anne không quá để tâm đến việc đó. Do vậy, trong lúc nhẹ nhàng đẩy lùi những mơn trớn của Camille - ông có đôi bàn tay rất ấm, không phải lúc nào cũng dễ dàng cưỡng lại, cô đã chuồn vào tắm vòi sen mà quên mất cốc cà phê rót ra trước đó, cô vừa quay trở vào bếp vừa lau khô tóc, và thấy cốc cà phê đã nguội ngắt, chộp vội một trong hai mắt kính áp tròng khi nó chỉ còn cách lỗ thoát nước trong chậu rửa vài milimét... Sau đó thì đến giờ, cô phải đi. Với cái bụng rỗng. Vừa đến hẻm thương mại Monier, quá mười giờ vài phút, cô liền ngồi vào hàng hiên của một quán giải khát nhỏ nằm ngay lối vào, và cô là khách hàng đầu tiên. Bình pha cà phê vẫn còn đang đun, cô phải chờ trước khi được phục vụ, và nếu cô có nhìn đồng hồ nhiều lần thì cũng không phải vì đang vội. Mà là vì anh chàng nhân viên phục vụ. Để tìm cách làm anh ta nản chí. Bởi vì không có việc gì đáng kể để làm trong lúc chờ cà phê được đun nóng, nên anh ta nhân cơ hội đó cố bắt chuyện với cô. Anh ta vừa lau các bàn xung quanh vừa lén nhìn cô qua khe cánh tay, và vờ như vô tình, xáp lại gần cô theo những đường tròn đồng tâm. Đó là một gã cao lớn, gầy gò, lẻo mép, có mái tóc vàng hoe bóng dầu, kiểu người mà ta thường gặp trong những khu du lịch. Khi lau xong vòng cuối cùng, anh ta đứng sững bên cạnh cô, một tay chống hông, cất tiếng thở dài đầy ngưỡng mộ trong lúc nhìn ra ngoài và nói thành tiếng những gì anh ta nghĩ về thời tiết ngày hôm đó, những suy nghĩ tầm thường đến thảm hại. Anh chàng nhân viên phục vụ này là một gã ngốc, nhưng anh ta có thị hiếu không tồi, bởi vì ở độ tuổi bốn mươi, Anne trông vẫn rất rạng rỡ. Mái tóc màu nâu tinh tế, đôi mắt đẹp màu xanh sáng, nụ cười khiến người ta ngây ngất... Quả là một người phụ nữ tỏa sáng. Lại còn có lúm đồng tiền. Với những cử chỉ chậm rãi, uyển chuyển, bạn sẽ không cưỡng nổi ý muốn được chạm vào cô, bởi vì ở cô, mọi thứ đều có vẻ tròn trĩnh và rắn chắc, đôi bầu vú, cặp mông, chiếc bụng thon nhỏ, cặp đùi, và thật ra tất cả đều rất tròn trĩnh và rắn chắc, theo một kiểu khiến người khác phát điên. Mỗi lần nghĩ đến chuyện đó, Camille đều tự hỏi cô làm gì với ông. Ông đã năm mươi tuổi, hơi hói, nhưng nhất là, nhất là, ông chỉ cao có một mét bốn mươi lăm. Để dễ hình dung, đó gần như là chiều cao của một thằng nhóc mười ba tuổi. Chẳng thà nói rõ ngay lập tức để mọi người khỏi phải đoán già đoán non: Anne không cao nhưng dù sao cũng hơn ông hai mươi hai xăng ti mét. Thế cũng là cao hơn ông gần một cái đầu rồi. Anne đáp lại những cử chỉ cầu thân của anh chàng nhân viên phục vụ bằng một nụ cười quyến rũ, rất biểu cảm: anh làm ơn biến đi cho (anh chàng ra hiệu là đã hiểu, một bài học cho anh ta mỗi khi muốn tỏ ra dễ mến), và ngay sau khi uống xong cốc cà phê, cô đi qua hẻm Monier để tiến về hướng phố Georges-Flandrin. Khi gần đến đầu kia hành lang, cô chợt thọc tay vào túi xách, hẳn là để lấy ví, và cảm thấy có thứ gì đó ẩm ướt. Các ngón tay cô dính đầy mực. Một cái bút đã bị chảy mực. Đối với Camille, nói đúng ra thì chính là vì cái bút này mà mọi chuyện bắt đầu. Hoặc vì việc Anne chọn đi theo lối hành lang này mà không phải là một hành lang khác, đúng vào sáng hôm đó chứ không phải một sáng khác, vân vân. Tổng thể của những sự trùng hợp cần thiết để một thảm họa xảy ra quả là điều khiến người ta phải bối rối. Nhưng cũng chính nhờ tất cả những sự trùng hợp đó mà đã có cái ngày Camille gặp được Anne, thế nên ta không thể lúc nào cũng than thở về mọi chuyện. Mời bạn đón đọc Hy Sinh của tác giả Pierre Lemaitre & Nguyễn Thị Tươi (dịch).
Ai Đó Dõi Theo Em
.. tại một nơi bạn thù không tài nào phân biệt. ... nơi sự thật trở thành thứ vũ khí khủng khiếp hơn hết thảy. ... nơi kết thúc lại chính là điểm khởi đầu... Micheal Valente, một tỷ phú đẹp trai, từng ngồi tù nhưng chưa bao giờ hết kiêu ngạo - một con mồi quyến rũ cứ lẩn tránh hoài cái lưới luôn giăng sẵn của giới cảnh sát, công tố viên liên bang Mỹ. Leigh Kendall, nữ diễn viên tài hoa xinh đẹp, huyền thoại sống của sân khấu Broadway, kẻ tình nghi số một trong vụ mất tích bí ẩn của người chồng thành đạt. Nhờ định mệnh, anh đã quen cô. Do định mệnh, anh đã nhường cơ hội tình yêu cho một kẻ hóa ra không hề xứng đáng. Anh đã tưởng, tình yêu của anh, chỉ cần là lặng lẽ đi sau một người, dõi theo từng bước chân của người ấy bằng cả trái tim. Cô vẫn nghĩ, hạnh phúc của cô, đơn giản là khi cô thất vọng, khi cô không đủ dũng khí tiến lên phía trước, thì chỉ cần ngoảnh đầu nhìn lại, sau lưng cô vẫn luôn có một người. Nhưng hóa ra, hạnh phúc không nằm ở sự hy sinh thầm lặng, tình yêu đích thực không thể thiếu đấu tranh. Chính là khi họ nhận ra rằng... NẾU THẬT SỰ YÊU, ĐỪNG BAO GIỜ TỪ BỎ *** Nhận định "Judith McNaught là một đẳng cấp riêng." - USA Today "Tác giả ăn khách bậc nhất New York Times đã khéo léo dệt nên một câu chuyện ly kỳ đắm chìm trong bầu không khí căng thẳng hồi hộp, đầy những nhân vật không thể quên và chằng chịt những mạch ngầm dữ dội của khát khao, tham vọng." - Amazon.com "Một câu chuyện tình yêu đích thực hòa trộn giữa sự hài hước, hồi hộp, bí ẩn và lãng mạn khôn cùng."- Regan *** JUDITH McNAUGHT (1944) được xem là một trong những tác giả được yêu thích nhất mọi thời đại với thể loại tiểu thuyết lãng mạn cổ điển. Trước khi bước vào sự nghiệp viết lách, McNaught đã thành công trong lĩnh vực phát thanh, điện ảnh và tài chính. Bà đã quyên góp và làm rất nhiều việc từ thiện. Judith McNaught hiện đang sống ở Houston, Texas. Tác phẩm: Hơn Cả Tuyệt Vời Như Cõi Thiên Đường 11 Năm chờ 11 Tuần yêu Ai Đó Dõi Theo Em Whitney Yêu Dấu Vương Quốc Của Những Giấc Mơ Em Có Để Ta Hôn Em Không? Hạnh Phúc Nhân Đôi Tender Triumph Trong Từng Hơi Thở Tiếng Sét Xanh Định Mệnh Yêu Em Cho Đến Hơi Thở Cuối Cùng Một Lần Và Mãi Mãi Điều Kỳ Diệu Remember When Thiên Đường ... *** Khi đoàn xe hộ tống rẽ vào Broadway thì trời đã nhập nhoạng, và O’Hara cho chiếc limousine chạy chậm lại. Khách bộ hành trên đường ngoái nhìn theo khi họ lướt qua, cố nhòm vào bên trong cánh cửa sổ tối màu của chiếc Mercedes dài. Từ ghế sau, Michael liếc ra ngoài cửa sổ, chờ dòng tên “Leigh Kendall” bật sáng trên mái rạp hát của Solomon. Đó là một thói quen của anh - chờ tên cô xuất hiện trên mái rạp hát. Anh vẫn làm thế nhiều năm rồi, cả vô thức lẫn chủ tâm, bất cứ khi nào anh có mặt ở Broadway. Lần nào cũng vậy, hễ nhìn thấy tên cô trên đó, trong lòng anh lại trào dâng nỗi hoài niệm, và ngay sau đó là ý thức về sự nghiệt ngã của số phận vì ngày xưa anh đã để lỡ cơ hội với cô. Nhưng số phận đã cho anh cơ hội thứ hai, Michael hân hoan thầm nghĩ, và lần này anh đã không bỏ lỡ, cũng không lãng phí thời gian. Ba tháng trước, Leigh còn là vợ của Logan Manning. Từ đó đến nay, Michael đã đưa cô từ một quả phụ trở thành một cô dâu - và trên đoạn đường đó là một điểm dừng dành cho thiên chức làm mẹ. Chỉ mới mười hai tuần trước, cô đứng trước mặt anh trong một buổi tiệc, mặc bộ váy đỏ và che giấu vẻ khinh thị đằng sau lớp mặt nạ lịch sự. Đêm nay, cô đang ngồi cạnh anh trong xe của anh, mặc bộ váy cưới lộng lẫy và nắm tay anh. Chưa đầy một tiếng đồng hồ nữa, cô sẽ đứng cạnh anh trước một vị thẩm phán tối cao và tự nguyện gắn kết cuộc đời cô với cuộc đời anh. Và sau bảy tháng rưỡi nữa, cô sẽ mang đến cho anh đứa con đầu lòng. Dĩ nhiên anh cũng được hỗ trợ bởi sức hút giữa hai người, một sức hút quá mạnh và quá trọng yếu đến nỗi ngay lập tức bừng tỉnh sau mười bốn năm ngủ yên. “Anh đang nghĩ gì vậy?” Leigh hỏi anh. “Cơ hội thứ hai,” anh mỉm cười nói, nhìn khuôn mặt đang ngước lên của cô. “Anh đang nghĩ về số phận và cơ hội thứ hai. Anh cũng đang nghĩ rằng nếu Solomon còn chưa sẵn sàng đợi chúng ta ở nhà hát, anh sẽ đích thân lôi anh ta vào trong xe bất kể anh ta đang mặc - hay không mặc gì - khi anh gặp anh ta.” Leigh bật cười trước lời dọa dẫm của anh và hất đầu ra ngoài cửa sổ xe. “Chúng ta sắp đến nơi, và em nhìn thấy Jason đang đứng trên vỉa hè rồi, nhưng có vẻ như anh ấy lại đang gặp rắc rối.” Michael nhìn ra cửa sổ và thấy tấm biển trên nhà hát của Solomon đang bật sáng dòng chữ BLIND SPOT, nhưng tên của Leigh thì tối thui. Solomon đang đứng trên vỉa hè trong bộ vest tuxedo, đầu ngửa ra sau nhìn về phía tấm biển, điện thoại di động áp sát tai. Eric Ingram đứng cách đó vài mét, cũng trong bộ vest tuxedo, nhìn lên tấm biển. Ở quầy bán vé, mọi người đang xếp hàng hy vọng vào giờ chót vẫn còn sót tấm vé xem kịch không có người nhận cho họ mua. “Tội nghiệp Jason,” Leigh giải thích, khẽ thở dài cảm thông. “Từ hôm công diễn đến nay anh ấy đã gặp không biết bao nhiêu phiền phức với vấn đề ánh sáng rồi.” Tâm trí Michael vẫn đang tập trung vào đám cưới, không phải tấm biển, vì vậy anh không nghe ra sắc thái dịu dàng khác thường trong giọng cô khi cô nói, “Chúng ta ra ngoài một phút được không? Nếu không, anh ấy sẽ đứng mãi ở đó mà bực bội với bản thân và la hét trên điện thoại với người phụ trách ánh sáng mất.” Anh gật đầu chịu thua, thích thú nhận ra với dân ca kịch, vấn đề ánh sáng rõ ràng được đặt trên mọi vấn đề khác, kể cả đám cưới sắp diễn ra. Hơi cao giọng lên, anh nói với O’Hara, “Dừng lại trước nhà hát nhé, càng gần vỉa hè càng tốt. Chúng tôi sẽ xuống xe. Solomon đang gặp vấn đề về ánh sáng.” “Anh đùa chắc!” O’Hara kêu lên, sửng sốt nhìn Michael qua kính chiếu hậu. “Hai người đang mặc quần áo cô dâu chú rể, còn tôi có bốn cảnh sát ngồi trên xe máy ở phía trước và bốn gã nữa ở đằng sau. Solomon không thể gọi thợ điện như người khác vẫn làm sao?” “Rõ là không,” Michael mỉa mai. .... Mời các bạn đón đọc Ai Đó Dõi Theo Em của tác giả Judith McNaught.
Velma (Từ Giã Cuộc Tình)
Thám tử Philip Marlowe là một cựu cảnh sát, người luôn nhúng mũi vào những chuyện được cảnh báo là nên tránh xa. Xuất hiện không đúng nơi, đúng lúc, Marlowe trở thành nhân chứng bất đắc dĩ của hai vụ giết người, bị cuốn vào vụ cướp nữ trang và một âm mưu tống tiền. Los Angeles một ngày ấm áp cuối tháng 3, trong một quán rượu ở Đại lộ Trung tâm, Marlowe vô tình trở thành nhân chứng bất đắc dĩ chứng kiến cảnh Malloy - một tên cướp nhà băng vừa mới ra tù giết người. Được cảnh sát nhờ kiếm tìm giúp tên tội phạm nguy hiểm, Marlowe tiếp tục bị cuốn vào vụ án cướp nữ trang và cái chết của Marriott – bạn của của phu nhân Grayle cũng là chủ nhân của chuỗi ngọc phỉ thúy bị cướp. Trong quá trình tìm kiếm tội phạm, Marlowe đã phát hiện ra Velma – cô ca sĩ tóc đỏ của quán rượu 8 năm về trước có thể là đầu mối và nút thắt duy nhất của vụ án? Nhưng phải làm thế nào khi cô gái ấy biến mất không dấu vết? Ai mới là chủ mưu thật sự sau tất cả? *** Raymond Chandler, là người đồng thời với Agatha Christie và Dashiell Hammett, hai đại diện lớn của tiểu thuyết trinh thám, có thể nói ông là người thứ ba có vị trí “ngang ngửa” so với hai tác giả này mặc dầu 45 tuổi mới được biết đến và tác phẩm để lại không nhiều như các đồng nghiệp khác.   Tên đầy đủ của ông là Raymond Thornton Chandler. Ông sinh ngày 23/7/1888 tại Chicago, bang Illinois. Năm 18 tuổi, ông sang Paris (Pháp), rồi sang Đức nghiên cứu ngôn ngữ và luật quốc tế. Mùa xuân năm 1907, ông nhập quốc tịch Anh. Trước khi trở thành một nhà văn chuyên nghiệp, Chandler làm đủ nghề: đầu tiên ông làm phóng viên cho tờ Tin nhanh hàng ngày ở London, rồi làm thơ, viết kịch ngắn, viết báo, dịch thuật cho các tạp chí. Năm 24 tuổi, ông về Hoa Kỳ, đi khắp Los Angeles làm những việc lặt vặt. 25 tuổi, qua một khóa học thủ thư, ông giữ chân thủ thư và kế toán cho một hãng bột sữa. Vào nửa cuối Thế chiến I (1917 – 1918), ông đăng lính trong lực lượng viễn chinh Canada, sang Pháp, rồi lại chuyển sang Không quân Hoàng gia. Sau khi giải ngũ, ông làm việc cho một ngân hàng Anh ở San Francisco. Ba năm sau, ông lại làm thủ thư và kiểm toán cho tập đoàn dầu mỏ Dabney, và nhanh chóng được thăng chức Phó chủ tịch. Thế nhưng 10 năm sau, ở tuổi 44, ông bị đuổi việc vì uống rượu và hay bỏ việc. Phải đến tuổi 45, sau khi công bố truyện trinh thám đầu tiên Vụ tống tiền không tiếng súng, ông mới chấm dứt giai đoạn lang thang làm đủ mọi nghề để chuyên tâm viết văn. Năm 31 tuổi, ông quan hệ với một người đàn bà đã có chồng, tên là Pearl Cecily Hurburt, và 5 năm sau, họ mới kết hôn. Lúc này Hurburt đã ở tuổi… 54, hơn ông 18 tuổi. Họ sống với nhau đúng 30 năm thì bà mất (1954). Các nhà viết tiểu sử Chandler sau này đều thừa nhận rằng cuộc đời ông còn rất nhiều khoảng trống bí ẩn, nhất là vì ông cứ nay đây mai đó, thay đổi chỗ ở liên tục. Hơn nữa, ông lại là người có hai quốc tịch, là dân Anh đến 49 năm, và chỉ ba năm trước khi mất (1956), ông mới trở lại quốc tịch Hoa Kỳ. Nhưng ai cũng thừa nhận rằng ông kiếm sống khá vất vả, nhất là trong những năm đầu trở thành nhà văn trinh thám chuyên nghiệp. Vì hai lý do: ông chưa bao giờ là một văn sĩ viết nhiều và thời gian đầu, khoảng năm sáu năm sau cuộc đại khủng hoảng kinh tế, nhuận bút cũng rất thấp. Những hóa đơn, chứng từ thanh toán của ông còn sót lại, cho thấy năm 1936, ông kiếm được 1.500USD nhuận bút từ 5 truyện ngắn. Mời các bạn đón đọc Velma (Từ Giã Cuộc Tình) của tác giả Raymond Chandler.