Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó

Kỷ nguyên Tiên Võ, ba tháng ba. Dưới sự nỗ lực không ngừng của chưởng môn, Thanh Vân Đạo tông rốt cuộc nghênh đón đệ tử thứ tám Diệp Bình. Vì muốn lưu lại và có được sự tôn trọng của Diệp Bình, tông môn dùng hết các thủ đoạn lừa gạt. Nói khoác bản thân là tuyệt thế thiên tài kiếm đạo, tuyệt thế thiên tài tu hành, tuyệt thế thiên tài luyện đan, tuyệt thế thiên tài luyện khí, tuyệt thế thiên tài xem bói, tuyệt thế thiên tài trận pháp, tuyệt thế thiên tài giám bảo, tuyệt thế chi tử số mệnh. Hơn nữa vì duy trì hình tượng thiên tài, càng loạn dạy một trận. Tùy tiện một vết kiếm khiến Diệp Bình lĩnh ngộ ra tuyệt thế kiếm ý. Tùy tiện xuất ra cái nồi lớn rồi Diệp Bình luyện ra cực phẩm đan dược. Tùy tiện ném ra một đồng tiền để Diệp Bình tính ra tuyệt thế thiên cơ. Vốn chỉ hi vọng Diệp Bình phát hiện chân tướng trễ một chút, ở tông môn lâu hơn. Nhưng lại khiến mọi người không nghĩ tới chính là. Tiểu sư đệ mới tới này... rõ ràng thật học xong. --- Quyển sách này lại có tên là "Tu tiên thật sự khó nha", "Tiểu sư đệ thường thường không có gì lạ", "Làm thế nào để tiểu sư đệ tin tưởng chúng ta là lý luận phái?", "Chỉ cần các ngươi dám nói ta liền dám làm", "Hóa ra trên thế giới này thực sự có thiên tài", "Tiểu sư đệ tư chất bình bình". *** Sáng sớm.  Trời còn chưa sáng.  Ở Thanh Châu.  Thanh Vân Đạo tông.  Chỉ là một tông môn nhỏ.  Chẳng hề có phẩm cấp gì, thuộc loại tông môn lúc nào cũng có thể biến mất.  Nhưng ngày hôm nay, ở trong chính điện.  Thanh Vân Đạo tông có khoảng bảy đệ tử, lúc này, cả bảy người đều vô cùng căng thẳng và kích động.  Bởi vì ba hôm trước, chưởng môn truyền về một lá thư, báo rằng Thanh Vân Đạo tông bọn họ sẽ tiếp đón người đệ tử thứ tám.  Đúng vậy, chính là nghênh đón một tiểu sư đệ mới.  Có lẽ đối với những tông môn khác, có thêm một đệ tử mới là một chuyện cực bình thường.  Nhưng đối với Thanh Vân Đạo tông, có thêm một đệ tử mới quả thực là chuyện khó như lên trời.  Giống như giới phàm tục khi chọn lựa đầu quân vào các thế lực, ý nghĩ đầu tiên của đa số tu sĩ khi bái nhập vào một tông môn chính là hy vọng tìm được một tông môn thật tốt để làm chỗ dựa cho mình.  Chưa nói tới chuyện sẽ có thêm đủ loại tài nguyên tu luyện, cho dù không có tài nguyên, thì tông môn càng mạnh, độ an toàn sẽ càng cao.  Đệ tử của những môn phái nhỏ khi đi ra ngoài mà bị người ta ăn hiếp thì chỉ biết nghiến răng chịu đựng.  Nhưng đệ tử của những tông môn tốt mà đi ra ngoài bị người ta ăn hiếp sẽ có tông môn ra mặt cho.  Cũng chính vì vậy, rất nhiều tu sĩ mới đều chọn đến những tông môn mạnh một chút.  Mà xưa nay những tông môn lớn đó cũng không hề coi thường những tu sĩ mới, trái lại có khi còn chăm lo cho một chút trước khi nhận vào.  Chẳng có ai ngu cả, cũng chẳng có tông môn nào cuồng vọng tới mức không cần có đệ tử mới gia nhập vào mình.  Cũng chính vì vậy, mà tông môn mạnh càng mạnh hơn, tông môn yếu lại càng thêm yếu.  Loại môn phái như Thanh Vân Đạo tông thì nhiều năm rồi chẳng thu thêm được một đệ tử mới nào cả.  Hôm nay nghe nói lại có một đệ tử mới tới, làm sao toàn thể tông môn không kích động cho được!  Làm sao mà không vui vẻ cho được!  Thanh Vân Đạo tông, ngay giữa chính điện.  Có bảy người ngồi trong chính điện.  Năm nam hai nữ, nam trái nữ phải.  Vào lúc này, cả bảy người đều có vẻ hơi căng thẳng và kích động.  Người nam đầu tiên bên trái lên tiếng trước, phá vỡ sự yên lặng trong đại điện.  "Chư vị sư đệ muội, hiện giờ sư phụ đang ở bên ngoài, mà lại mang tới cho Thanh Vân Đạo tông chúng ta một đệ tử mới, đây là một việc vui rất lớn."  "Nhưng cân nhắc đến những vấn đề xảy ra mấy lần trước, trong thư sư phụ đã không ngừng dặn rằng, chúng ta không thể nhiệt tình quá, không được khiến cho tiểu sư đệ này cảm thấy chúng ta là phế vật, cũng không được để cho hắn cảm thấy rằng tông môn chúng ta thiếu người."  "Cho nên chúng ta nhất định phải trấn định, hơn nữa còn phải bày ra dáng vẻ cao nhân, hết sức bình tĩnh, chỉ cần vị tiểu sư đệ này chịu ở lại tông môn chúng ta đủ một năm là chúng ta có thể nộp hồ sơ xin xét duyệt làm tông môn cấp ba rồi."  Nam tử này tuổi tác không lớn, chỉ chừng hai bảy hai tám, mày kiếm mắt sáng, tuy chỉ mặc một bộ áo bào đơn giản, nhưng chỉ cần nhìn tướng mạo của y cũng đã tạo cho người ta một cảm giác không thể tả được thành lời, giống như một kiếm khách tuyệt thế vậy.  Y tên là Tô Trường Ngự.  Là Đại sư huynh của Thanh Vân Đạo tông.    Mời các bạn đón đọc Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó của tác giả Hắc Dạ Di Thiên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bất Hủ Phàm Nhân - Ngã Thị Lão Ngũ
Sách Nói Bất Hủ Phàm Nhân   Người phàm chỉ có phàm căn, phàm nhân thì không có vĩnh sinh. Chúng ta đều là phàm nhân, nhưng chúng ta cũng có ngạo cốt và phương thức sinh tồn của riêng mình! Hãy cùng xem câu chuyện về một người phàm tục Mạc Vô Kỵ, làm cách nào giữa đông đảo cường giả thoát khỏi trùng vây, Chứng Đạo Bất Hủ! Đây là truyện mới ra lò, nóng phỏng tay của Lão Ngũ – Bất Hủ Phàm Nhân. Các đạo hữu yêu thích Diệp Mặc và Ninh Thành cùng phong cách viết của Lão Ngũ với Tạo Hóa Chi Môn, Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi, Công Tử Điên Khùng , hãy cùng đón đọc bộ truyện này nhé. *** - Ha ha ha ha... Nhược Nhân, ta rốt cục đã luyện ra Khai Mạch dược dịch rồi, ta thành công rồi... Trong phòng thí nghiệm có chút xốc xếch, Mạc Vô Kỵ nắm lấy bình sứ trong tay cười ha ha, giống như một kẻ điên cuồng. - Keng... Tiếng ly thủy tinh rơi trên mặt đất, nước trà bắn ra bốn phía. Một cô gái xinh đẹp mặc sườn xám đứng ở cửa vào, ngơ ngác nhìn Mạc Vô Kỵ đang điên cuồng cười to, một hồi lâu mới run rẩy nói: - Vô Kỵ, ngươi thành công rồi? Thực sự thành công rồi? Mạc Vô Kỵ nhìn thấy cô gái đẹp ở cửa, biết là Nhược Nhân mang trà cho hắn. Nhược Nhân hiển nhiên giống như hắn, cũng là bị tin tức này làm kinh sợ, lúc này mới bị kích động, đem ly nước đánh rơi trên mặt đất. - Nhược Nhân, lần này tuyệt đối không sai. Ta vừa rồi nếm nửa bình, có thể rõ ràng cảm thụ được một cái kinh mạch được mở ra, thật giống như một cái hoả tuyến thiêu đốt vậy, sau đó kinh mạch dần dần mở rộng. Lúc này kinh mạch còn đang trong quá trình khai phá, chúng ta thành công rồi. Mạc Vô Kỵ cầm chặt bình sứ, kích động đi tới trước mặt nữ tử, nắm hai tay của nàng: - Nhược Nhân, những năm gần đây, ta vì nghiên cứu Khai Mạch dược dịch, trái lại đã bắt nàng chiếu cố ta, nàng đã cực khổ rồi. Chúng ta hãy kết hôn nhé, sau đó khai trương công ty, chuyên môn sản xuất loại dược dịch này. Ta tin tưởng, công ty của chúng ta rất nhanh thì sẽ oanh động toàn bộ thế giới. Nữ tử rốt cục bình phục lại, thanh âm vẫn run rẩy như cũ nói: - Phương thuốc đã có rồi sao? Mạc Vô Kỵ gật đầu: - Nhược Nhân, không cần lo lắng, hết thảy tư liệu đều tại trong máy vi tính xách tay của ta kia, ta cho nàng xem một chút... Mạc Vô Kỵ nói xong, xoay người đi về phía Laptop của mình. Nhưng vào lúc này, hắn bỗng nhiên cảm giác được hậu tâm mát lạnh, theo đó là một loại xé rách đau đớn. Lập tức hắn nhìn thấy một mũi đao xuất hiện trước ngực hắn, đó là một thanh đao nhọn đâm từ sau lưng của hắn, xuyên qua trái tim hắn. Đau đớn mang đến cảm giác cực độ ngất xỉu, cả người khí lực đều đang từ từ biến mất. Mạc Vô Kỵ từ từ quay đầu lại, dùng ánh mắt mờ mịt nhìn Hạ Nhược Nhân đang nắm chuôi đao, mở to hai mắt thì thào hỏi: - Nhược Nhân, vì sao? Vì sao??? Hắn đến bây giờ còn không tin, người nữ nhân đâm sau lưng hắn lại là người hắn yêu thương nhiều năm, là người hắn tin tưởng không giữ lại chút nào. - Xin lỗi, Vô Kỵ, xin lỗi... Tay Hạ Nhược Nhân đang run rẩy, cả người cũng đang run rẩy. Nàng tự tay giết người yêu yêu nhau hơn mười năm, tự tay giết nam nhân yêu nàng không giữ lại chút nào. Hai giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu từ khóe mắt Mạc Vô Kỵ tràn ra, hắn cảm thấy thân thể càng ngày càng lạnh lẽo. Tri giác của hắn dần dần biến mất, quang mang trong mắt cũng bắt đầu tán loạn, thế nhưng hắn vẫn như cũ không muốn nhắm hai mắt, chỉ là nhìn chằm chằm Hạ Nhược Nhân: - Nếu mà nàng muốn phương thuốc này... Nàng chỉ cần nói một lời... Ta sẽ cho nàng... Vì sao... Hắn không phải là vì sinh mệnh sắp biến mất mà rơi lệ, từ khi bắt đầu trưởng thành, Mạc Vô Kỵ hắn chưa từng rơi lệ. Nhưng ngày hôm nay, hắn bị thương nặng nhất không phải là vết thương xuyên ngực, mà là trái tim hắn. Có lẽ ngay cả chính bản thân Hạ Nhược Nhân cũng không biết địa vị của nàng tại trong lòng Mạc Vô Kỵ, chỉ cần nàng nguyện ý, hắn tùy thời sẽ vì nàng mà chết. Mà hôm nay, nữ nhân hắn nguyện ý vì nàng mà chết, lại tự tay cầm dao đâm vào sau trái tim của hắn. Có lẽ là một lúc lâu không có được đáp án, cũng có lẽ là chết không nhắm mắt, ánh mắt của hắn tản ra hào quang chậm rãi nhắm lại, chỉ còn hai giọt lệ đọng ở khóe mắt. - Lạch cạch... Hạ Nhược Nhân rốt cục chảy xuống hai hàng nước mắt, nước mắt rơi vào khóe mắt Mạc Vô Kỵ, đem hai giọt nước mắt của Mạc Vô Kỵ cuốn trôi đi. (sau khi Tạo Hóa Chi Môn kết thúc, ngày hôm nay lão ngũ ra truyện mới 《 Bất Hủ Phàm Nhân 》 rốt cục cùng các bằng hữu, bạn đọc gặp mặt. Mong được các bạn đọc ủng hộ nhiệt tình!) ... Mời các bạn đón đọc Bất Hủ Phàm Nhân của tác giả Ngã Thị Lão Ngũ.
Lạc Hồng Ký - Long Giang
Tu đạo, trường sinh, thần tiên là gì? Hiểu được bản chất của thiên địa, ngộ ra thâm ý của vạn vật, vượt qua được ranh giới của sinh – lão – bệnh – tử rồi sẽ ra sao? Biết tận căn cơ, xương tủy của đạo, trở thành thần tiên, thọ ngang trời đất cuối cùng cũng không rũ bỏ được quá khứ của một phàm phu tục tử. Hỏi trời đất, có thèm không cảm giác hỷ - nộ - ái - ố? Có thèm không một cảm giác được yêu thương, mong ngóng? Khi người ta đạt được đến cảnh giới cuối cùng mới nhận ra rằng, điều quan trọng không phải là sự trường sinh bất tử mà là cảm xúc của một con người bình dị, sống một cuộc sống vô ưu bên cạnh người mà mình thương yêu nhất. Thế nhưng, cho dù một người ngộ ra, trăm triệu người khác vẫn tranh đấu khốc liệt, vẫn ôm giấc mộng một lần bước đến ngưỡng cửa thần thánh. Trong cuộc ganh đua ấy, có mưu ma chước quỷ, có thủ đoạn tàn khốc, có máu, có nước mắt, có những thiên anh hùng ca được viết lên không phải bởi những thần tiên đắc đạo mà từ chính những con người phàm trần, nhỏ bé. Mời các bạn đón đọc Lạc Hồng Ký của tác giả Long Giang.
Phế Thiên - Long Giang
Phế Thiên Kiếm - Một kiếm xẻ đôi thiên địa Định Thiên Kiếm - Một kiếm định lại giang sơn Truyền thuyết kể rằng, từ thủa hỗn mang, khi chưa có thần tiên, yêu ma, quỷ quái và con người, linh khí trong vũ trụ đã hình thành Phế Thiên Kiếm và Định Thiên Kiếm. Qua tỷ tỷ năm, song kiếm chu du khắp 3000 đại thiên thế giới. Song kiếm đi đến đâu núi sụp, đất lở, biển sâu dậy sóng, gặp thần giết thần, vô cùng bá đạo. Tương truyền, một kiếm phóng ra có thể xẻ đôi trời đất. Lại một kiếm nữa phóng ra, giang sơn được định lại thủa ban đầu. Mời các bạn đón đọc Phế Thiên của tác giả Long Giang.
Vĩnh Hằng Chí Tôn - Kiếm Du Thái Hư
Võ đạo đỉnh phong, di sơn đảo hải, truy tinh nã nguyệt, nghịch loạn thời không! Kiếm cực cảnh, nhất kiếm thành đạo, nhất kiếm thông thần, nhất kiếm phá vạn pháp! Thiếu niên Lý Phù Trần, ngẫu nhiên đạt được Kim Sắc Tiểu Phù, Linh hồn không ngừng tiến hóa. Ở thế giới thiên tài như mưa, cường giả như mây, dùng kiếm trong tay, đăng lâm tuyệt đỉnh. Trời đất cuối cùng cũng ngã xuống, duy ta muốn vĩnh hằng bất hủ. *** Vạn Kiếm Quy Tông có danh tiếng quá lớn. Mỗi khi nhắc tới Thương Lan Tông, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu rất nhiều cao thủ hầu như là về bí pháp Vạn Kiếm Quy Tông. Trong phạm vi hơn mười vạn dặm, được chia thành rất nhiều khu vực, cùng đông đảo các thế lực lớn nhỏ, mọi người đều nhất trí đồng ý Vạn Kiếm Quy Tông là bí pháp 5 sao mạnh nhất, không có bí pháp nào sánh bằng. Năm đó, Tông Chủ đầu tiên của Thương Lan Tông cũng chính là người sáng lập lên tông môn, dựa vào Vạn Kiếm Quy Tông, không biết đã giết chết bao nhiêu cao thủ, rất nhiều đối thủ có thực lực tương đương với hắn, đều bị giết chết trong nháy mắt chỉ với một chiêu, căn bản không có sức chống cự lại. Từng tông môn đều có lá bài tẩy của riêng mình, không cần phải nghĩ cũng biết được, Vạn Kiếm Quy Tông chính là một trong những lá bài tẩy của Thương Lan Tông. “Đây là bí pháp Vạn Kiếm Quy Tông sao? Chớp mắt đã xuất hiện mấy nghìn đạo kiếm khí, hơn nữa mỗi một đạo kiếm khí đều có uy lực rất mạnh, cùng giới hạn của kiếm chiêu quả nhiên không giống nhau.” Lý Phù Trần có nhãn lực hơn người, hắn có thể nhìn ra được, mỗi một đạo kiếm khí trong hư không, đều có uy lực rất lớn, kiếm khí dày đặc dường như muốn xé mở trời cao, xuyên thủng hư không, đừng nói đối đầu trực diện với Vạn Kiếm Quy Tông, chỉ sợ vừa mới liếc mắt nhìn đã tê dại toàn thân, hồn vía lên mây. Mà giới hạn của kiếm chiêu, là hy sinh lực sát thương, để tăng lên số lượng công kích. ... Mời các bạn đón đọc Vĩnh Hằng Chí Tôn của tác giả Kiếm Du Thái Khư.