Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Đầu Của Tiểu Yêu

Một con chồn tinh và một con hồ ly tinh vì ăn trộm Mị đan quý hiếm nên bị Hồ tộc phái xuống núi với trọng trách nặng nề là phải tiêu diệt tên hôn quân đường triều, gây ra một cuộc gió tanh mưa máu, thiên hạ đại loạn, thay triều đổi đạ để giữ sự bình yên cho Hồ tộc. Nhờ tài ca múa, hai tiểu yêu đã lọt vào mắt xanh của hôn quân, nhưng khi chưa kịp thực hiện kế hoạch thì hôn quân đột ngộ băng hà. Tân đế lên ngôi. Hai tiểu yêu đã chuẩn bị sẵn sàng để làm nhiệm vụ với tinh thần cực kỳ phấn chấn, vì tân đế quá anh tuấn phong độ, khí chất ngời ngời. Nhưng chẳng ngờ, tân đế lại là một vị minh quân, việc đầu tiên sau khi lên ngôi là giải tán vô số các cung tần mỹ nữ ở chốn hậu cung. Sau ba năm chẳng làm nên trò trống gì, hai nàng vẫn không ngừng nghĩ đến nhiệm vụ, quyết tâm biến vị minh quân kia thành một tê hôn quân để quyến rũ. Đến cuối cùng, hai nàng tiểu yêu, một ngốc nghếch bẩm sinh, một thì thông minh lanh lợi nhưng lạ háo sắc và tốt bụng liệu có thể hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình, hay lại để mình rơi vào lưới tình của chốn nhân gian. *** #Review TÌNH ĐẦU CỦA TIỂU YÊU Tác giả: Thủy Hợp Thể loại: Cổ đại, huyền huyễn, cung đấu, có sủng có sắc, HE Độ dài: 22 chương + 2 NT Tình trạng: Hoàn - đã xuất bản. ----------------------------------- Chuyện kể rằng, vào nghìn năm trước, trên ngọn núi Ly Sơn có một bộ tộc Hồ ly sinh sống. Họ rất chan hòa, không gây sự, chỉ muốn yên ổn tu luyện và duy trì dòng giống. Thế nhưng, năm Bảo Lịch thứ hai đời Đường, dưới sự cai trị của một tên hôn quân, toàn bộ tộc Hồ có nguy cơ diệt chủng vì thú vui săn hồ ly của hắn. Không còn cách nào khác, Tộc trưởng đành phải ra quyết sách cuối cùng, dùng bí kiếp ngàn đời của Hồ ly để bảo vệ bộ tộc, chính là đưa một con Hồ ly đã được huấn luyện đến hoàng cung dụ dỗ tên hôn quân kia. Người được chọn là Thúy Hoàng. Để mọi chuyện trở nên thuận lợi, Tộc trưởng dự định cho Thúy Hoàng ăn quả Mị đan, 80 năm mới cho quả 1 lần, để hoàn thiện vẻ đẹp và mê lực của mình. Kế hoạch hoàn hảo là vậy, thế nhưng ngay thời điểm then chốt lại xảy ra một chuyện động trời khiến cho tất cả dự liệu đều phải thay đổi. Chính là vì hai con tiểu yêu Hồ Phi Loan và Hoàng Khinh Phụng. Khinh Phụng vốn không phải là Hồ ly, mà là chồn tinh. Nàng ta và Phi Loan là chị em kết nghĩa, bởi vì mẹ của Khinh Phụng chính là nhũ mẫu của tiểu hồ ly Phi Loan. Hai người thân thiết từ nhỏ, nhưng tính cách thì hoàn toàn trái ngược. Phi Loan hiền lành và nhút nhát bao nhiêu thì Khinh Phụng lại lanh lợi hoạt bát bấy nhiêu. Chính vì mình là chồn sống bên cạnh hồ ly xinh đẹp, Khinh Phụng luôn có cảm giác mình xấu xí, nên vừa nghe nói Mị đan có thể làm tăng thêm vẻ quyến rũ kinh động lòng người thì nàng ta lập tức hái trộm. Lại không muốn phải phạm tội một mình, nàng ta mới dụ dỗ Phi Loan ngây thơ cùng ăn Mị đan. Kết quả, người đang xinh đẹp thì càng xinh đẹp hơn, còn nàng ta, hầu như chẳng thay đổi được gì cả. Nhưng cho dù thế nào, thực tế là hai nàng cũng đã ăn Mị đan, kế hoạch vẫn phải tiến hành. Thế là trong sự bất an đến cùng cực, Tộc trưởng cũng đành phải quyết định đưa hai nàng xuống núi, thực hiện nhiệm vụ “hồng nhan họa thủy”. Hai con tiểu yêu lần đầu đến kinh thành, vô cùng háo hức. Nhưng chưa kịp bày mưu tính kế thì đã bị lôi vào một cuộc chiến tranh giành đoạt vị. Vừa được hoàng đế chú ý thì ngay đêm đó tên hôn quân kia đã bị ám sát trước sự chứng kiến của hai nàng. Haizzzzz, đây có phải là “hồng nhan họa thủy” trong truyền thuyết không vậy? Nhiệm vụ chưa cần ra tay đã hoàn thành, lẽ ra hai nàng phải trở về núi phục mệnh. Thế nhưng bản tính ham chơi của Khinh Phụng trỗi dậy, nàng ta lại thuyết phục Phi Loan cùng ở lại với mình, với lý do rất chi là hùng hồn, chính là, cử 2 người đi, thì phải diệt được 2 tên hoàng đế! Phi Loan ngây thơ lại nhút nhát, một lòng một dạ nghe lời tỷ tỷ. Vừa quyết định ở lại chưa bao lâu, trong cung lại có biến. Vị vua mới vừa được đưa lên lại ngay lập tức bị phản thần tiêu diệt. Một lần nữa, nhiệm vụ của hai nàng lại được người khác hoàn thành. Lần này đúng là không còn lý do để ở lại nữa, thế nhưng ngay khi vừa gặp được người kế vị tiếp theo, Khinh Phụng đã không thể nào nhấc chân nổi nữa. Câu chuyện “Tình đầu của tiểu yêu” chính thức được bắt đầu. Hoàng đế mới tên gọi là Lý Hàm, anh tuấn và khí chất, khiến cho Khinh Phụng vừa gặp đã yêu. Nàng rơi vào lưới tình, ngày ngày vận dụng đầu óc thông minh nhanh nhạy của mình để có thể ngày càng đến gần chàng hơn. Cũng từ đó, trong hậu cung xuất hiện toàn những trò tinh quái nhưng không kém phần lém lỉnh của nàng. Cuối cùng nàng cũng được toại nguyện. Hoàng đế Lý Hàm đã để ý đến cả hai nàng, nhưng lại có vẻ mê mẩn sắc đẹp của Phi Loan hơn. Thế này thì không được rồi, Khinh Phụng nàng không muốn vậy đâu. Thế là, bằng một nỗ lực vô cùng xuất sắc, nàng đã khiến cho tình đầu của Phi Loan xuất hiện. Thư sinh Lý Ngọc Khê, mang một niềm tin lớn lao đối với khoa cử, ngay từ lần đầu gặp mặt đã trúng tiếng sét ái tình của Phi Loan. Cùng với sự giúp đỡ có chút lòng riêng của Khinh Phụng, cuối cùng hai người đã đến được với nhau. Cũng trong lúc đó, những hành động dường như vô tình lại dường như hữu ý, khiến cho hoàng đế Lý Hàm dần thay đổi cách nhìn đối với tiểu chồn tinh Khinh Phụng. Sự thông minh lanh lợi của nàng, khiến cho một vị hoàng đế cao cao tại thượng nhưng thân bất do kỷ như chàng, cảm thấy việc sống giữa những toan tính thâm sâu kia cũng còn có một chút an ủi là nàng. Cứ như vậy, tình chàng ý thiếp, nồng nàn mật ngọt. Lại nói một chút về Thúy Hoàng, con hồ ly bị cướp mất Mị đan. Thật ra, nàng ta vốn là một con thanh hồ vô cùng xinh đẹp, cũng chính vì vậy mà từ trên người nàng luôn tỏa ra một loại thần thái kiêu ngạo, không dễ đến gần. Sau khi hai tiểu yêu kia phụng mệnh xuống núi đã ba năm, tộc hồ ly cũng không còn gặp nguy hiểm nữa mà vẫn chưa chịu về. Tộc trưởng mới lệnh cho nàng xuống tìm hiểu tình hình. Có ai ngờ được, khi nàng đến hoàng cung, trong lúc vô tình lại bị cuốn vào âm mưu soán ngôi của một nữ phi tiền triều. Nhưng đó chưa phải là vấn đề mấu chốt. Nàng trong hình hài của nữ phi đó, đã nảy sinh một thứ tình cảm vô cùng xa lạ với một người vô cùng không có khả năng, chính là tên thái giám bên cạnh nữ phi, Hoa Vô Hoan. Và đây, cũng là tình đầu của nàng. Ba con tiểu yêu xuống núi, đều yêu phải người phàm. Nghĩ thôi cũng đủ biết, khó khăn đến nhường nào. May cho các nàng, gặp được Vĩnh đạo sĩ có đạo pháp phi thường và một trái tim nhân hậu. Bản tính ngông nghênh nhưng lại vô cùng ấm áp. Vĩnh đạo sĩ cảm động trước sự chân thành của các nàng, đã rất nhiều lần ra tay cứu giúp, mới khiến các nàng bảo toàn sinh mệnh. Ai bảo đó là tình đầu của các nàng chứ. Có thương tích đầy mình, có hiểm nguy trùng trùng, các nàng cũng không hề sợ hãi. Con người ta khi yêu, tự khắc sẽ có thêm một loại sức mạnh, gọi là dũng khí. Chính vì có dũng khí, tiểu hồ ly Phi Loan vượt ngàn dặm đi tìm đan dược, chỉ mong có thể sinh con cho người mình yêu, cho dù phải đánh đổi 300 năm làm người quét lá. Chính vì có dũng khí, thanh hồ Thúy Hoàng mới dẹp bỏ sự kiêu ngạo của mình và sự khiếm khuyết của thái giám kia, bằng lòng ở bên hắn, sống cuộc sống phiêu diêu tự tại. Chính vì có dũng khí, tiểu chồn tinh Khinh Phụng mới quyết định ở bên cạnh hoàng đế Lý Hàm, cho dù là dưới hình dạng người hay chồn. Câu chuyện của ba nàng tiểu yêu này được kể lại một cách rất đáng yêu, giọng điệu vui vẻ và hài hước. Tuy chuyện này diễn ra trong thâm cung, giữa những âm mưu đen tối của các thế lực, nhưng điều đó không những không làm cho câu chuyện nặng nề, mà càng làm tăng thêm những tình cảm nhẹ nhàng quý giá giữa những toan tính lọc lừa ấy. Phi Loan được vua để mắt, nhưng lại bằng lòng ở bên cạnh một chàng thư sinh tay trắng, tình cảm này trong sáng biết bao. Thúy Hoàng vì muốn ở cạnh người mình yêu, bằng lòng sống trong hình hài của một nữ phi suốt ngày đau ốm, tình cảm này độ lượng biết bao. Khinh Phụng không màng sống chết, kiên quyết ở bên cạnh hoàng đế trong cảnh loạn lạc triều chính, máu chảy thành sông, tình cảm này khắc cốt biết bao. Không thể nói các nàng là dại khờ, hay là may mắn, vì cuối cùng cũng được sống với người mình yêu, cho dù chỉ là quãng thời gian ngắn ngủi. Chỉ biết rằng, đó là mối tình đầu tiên của các nàng, là thứ tình cảm xa lạ nhưng cũng vô cùng thú vị, khiến các nàng trong lúc mê mải đã bước vào từ lúc nào không hay. Tình yêu mà, phải có dằn vặt, có đau khổ, có biệt ly. Nhưng tuyệt nhiên không có hối hận. Các nàng đã dốc lòng rồi, mang hết tất cả những tâm tình mình có trao hết cho người kia. Không sợ đắng cay, không sợ khổ cực, chỉ sợ không được bên nhau. Tình đầu, thường dang dở. Vì người ta chưa từng yêu, nên cũng không biết thử thách chông gai có thể lớn đến chừng nào đã vội bỏ cuộc. Không ai chỉ cho chúng ta biết cách vượt qua như thế nào, chỉ có thể chắc chắn một điều, nếu không có dũng khí để tiến lên, thì sẽ không bao giờ biết, hạnh phúc phía bên kia vẫn đang chờ đợi mình. “Nếu ta đã động lòng, dù chỉ là một nhánh cây, ngọn cỏ ta cũng có thể thích, vì sao lại không thể thích ngươi?” ------------------------------------ " ": trích từ truyện Review by #Lâm Tần - lustaveland.com *** Thủy Hợp Thuở nhỏ sống ở Nam Kinh, học hành thì qua loa đại khái nhưng lại cực kỳ yêu thích tiểu thuyết. Trong số đó đã từng say mê những truyện phong hoa tuyết nguyệt, thần tiên ma quái, đến nay thì thích nhất Ngụy Tấn lục triều, thích tưởng tượng những văn nhân nhạy cảm ẩn nấp trong số những nhân vật phong lưu, và mong một ngày nào đó có đủ khả năng để hạ bút viết về những nhân vật đầy mâu thuẫn như vậy... *** Một ngàn một trăm chín mươi năm trước, vào năm Bảo Lịch thứ hai, đời Đường, hoàng đế đương triều mang họ Lý, tên chỉ có duy nhất một chữ Trạm, tục gọi Đường Kính Tông. Năm đó, vị hoàng đế này mới tròn mười sáu tuổi, đương tuổi thanh xuân niên thiếu, tinh thần cũng phấn chấn vui tươi. Nghe một cung nữ già ở cung Đại Minh kể lại, ngày bệ hạ của họ xuất thế giữa trời tháng Sáu, mây hồng ráng đỏ trải dài vô tận, đàn hạc trắng đang bơi lội tung tăng trong hồ Thái Dịch cũng vút lên trời cao, dang đôi cánh rộng chao liệng xung quanh cung Đại Minh, tiếng hạc du dương vang xa, dù có đứng ở cung Thái Cực cũng có thể nghe thấy được. Hoàng đế vừa mới chào đời đã mang theo điềm lành như vậy, dáng vẻ lại phấn điêu ngọc trác, như bảo như châu, cho nên luôn được cưng chiều hết mực. Mười sáu năm ròng hắn sống trong nhung lụa, đương nhiên sẽ bị chiều chuộng thành hư. Bởi vậy, dù mới kế vị có hai năm ngắn ngủi, vị hoàng đế trẻ tuổi ấy đã bộc lộ đủ mọi tư chất của một tên hôn quân mẫu mực. Hắn mê rượu, háo sắc, ham vui. Hôm nay hắn vừa gióng trống khua chiêng đòi xây dựng một cung điện mới thật nguy nga tráng lệ, ấy thế mà khi cung điện mới được xây dựng xong, chưa ở được mấy ngày hắn đã lại muốn xuất cung “vi hành”. Mà hoạt động hắn thích nhất mỗi khi “vi hành” chính là đến Ly Sơn để “đả dạ hồ”. “Đả dạ hồ” nghĩa như tên gọi, chính là buổi tối lên núi săn hồ ly. Hồ ly trời sinh có tập tính hoạt động về đêm, vì thế, chiêu này của hắn chẳng khác nào đuổi tận giết tuyệt cả Hồ tộc. Hắn cứ năm lần bảy lượt dẫn người đi săn như vậy, khiến cho chúng hồ ly sắp không thể tiếp tục sống ở Ly Sơn được nữa. Chuyện này cuối cùng cũng chọc giận đến tộc trưởng Hồ tộc. “Nếu cứ tiếp tục thế này, đám đồ tử đồ tôn của chúng ta sẽ bị tên hoàng đế đó giết sạch mất. Thật đáng hận!” Tộc trưởng của Hồ tộc là Hắc Nhĩ mẫu mẫu giậm mạnh cây quải trượng bằng gỗ táo xuống nền đất, nói. “Hồ tộc chúng ta và người phàm xưa nay vốn là nước giếng chẳng phạm nước sông. Mặc dù đời tổ tiên chúng ta đã từng có mấy vị nương nương xuống núi, hại chết mấy tên hôn quân, hủy hoại mấy cái giang sơn xã tắc, nhưng đó là vì chúng ta nhận sự ủy thác của người khác chứ thực chất không liên quan gì đến chúng ta cả...” Chuyện xa xưa tạm thời chưa cần nhắc đến, chỉ nói về chuyện của tám mươi năm trước đây. Nghe nói khi đó có một vị hoàng tử, vì bất mãn chuyện phụ hoàng muốn cướp vương phi của mình nên đã nghe theo lời khuyên của một lão đạo sĩ, lấy ranh giới năm trăm dặm xung quanh Ly Sơn làm thù lao để nhờ Hồ tộc giúp hắn tạo ra một thế thân, đưa vào cung vua cha của hắn. Mà vị “hồng nhan họa thủy” ấy sau này đã dùng kế kim thiền thoát xác[1], thăng thiên thành tiên ở dốc núi Mã Nguy. Trong suốt tám mươi năm qua, đây luôn là câu chuyện được người trong Hồ tộc nhắc đi nhắc lại nhiều nhất. Cũng chính vì thế mà hôm nay, khi bị một vị hoàng đế thích giữa đêm lên núi săn hồ ly hành hạ như vậy, bọn họ lại không tự chủ được mà nghĩ đến mấy chữ “hồng nhan họa thủy” này. [1]. Kim thiền thoát xác (Ve sầu lột xác) là một trong ba mươi sáu kế của Binh pháp Tôn Tử (bộ sách về chiến lược quân sự của Trung Quốc thời xưa), sử dụng trong lúc hỗn chiến giữa hai bên. Trong khi hai bên giao đấu, dùng kế “kim thiền thoát xác” để thay đổi hình dạng, đánh lừa đối phương để từ đó trốn thoát hoặc quay lại tập kích đối phương. - Người dịch (ND) Thế là, Nhị đương gia của Hồ tộc, Khôi Nhĩ mẫu mẫu, bèn hiến kế cho tộc trưởng. “Mẫu mẫu, tám mươi năm thoắt cái đã qua, trên gốc cây Mị của Hồ tộc chúng ta cũng đã kết được một hạt kim đan, chuyện này không thể chậm trễ được nữa, hay là chúng ta cứ sắp xếp cho một cô nương xuống núi thu phục tên hoàng đế độc ác kia đi!” Hắc Nhĩ mẫu mẫu nghe Khôi Nhĩ mẫu mẫu nói như vậy, trong lòng còn do dự không quyết. “Cho dù tên hoàng đế đó thực sự hung tàn, nhưng suy cho cùng hắn vẫn là thiên tử được Ngọc Hoàng đại đế đích thân lựa chọn. Hồ tộc chúng ta chưa từng tự ý xuất thủ bao giờ, lần này không phải nhận mệnh từ Nữ Oa nương nương[2], cũng không có hoàng tộc đến nhờ vả, nếu như chúng ta cứ tùy ý hành sự, chỉ e sẽ bị trời phạt...”       [2]. Nữ Oa nương nương là vị nữ thần thủy tổ và được coi là vị thần Thượng cổ vĩ đại nhất trong thần thoại Trung Quốc. Liên quan đến nội dung trong tác phẩm, tương truyền xã hội Trung Quốc cổ phát triển đến thời nhà Thương (khoảng hơn 1000 năm trước Công nguyên), dưới thời trị vì của Trụ Vương, dân chúng lầm than đói khổ, xã hội không thể phát triển được, đi vào bế tắc. Nữ Oa không muốn chứng kiến cảnh sinh linh lầm than nên đã phái Hồ ly tinh Đát Kỷ xuống núi mê hoặc quân vương, mục đích là để diệt nhà Thương, xây dựng một triều đình mới tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, sau khi xuống núi, Đát Kỷ bị nhiễm những thói tham lam tàn bạo của người phàm, càng tạo nghiệt cho chúng sinh hơn nên đã bị Nữ Oa trừng phạt. (ND) Mời các bạn đón đọc Tình Đầu Của Tiểu Yêu của tác giả Thủy Hợp.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phản Diện Siêu Cấp
Thế là xuyên việt, Trần Khuynh Địch bỗng trở thành Đạo tử chân truyền của Thuần Dương Cung - một trong thập đại thế lực. Càng vui mừng hơn chính là hắn sở hữu thiên phú dị bẩm, tu vi cao cường khiến bao nhiêu vị muội muội phải ước ao. Nhưng bên cạnh đó, hắn cũng bị ai khi phát hiện chính là một nhân vật phản diện "30 năm Hà Đông, 30 năm Hà Tây, chớ ép thiếu nữ nghèo!" "Ở kiếp trước ngươi đoạt thiên phú của ta, sống lại ở kiếp này, ta muốn ngươi phải nợ máu trả bằng máu!" "Ca ca, lần này ta nhất định sẽ vượt qua ngươi!" Nếu các bạn là fan của thể loại Xuyên Không và Hệ Thống thì không thể bỏ qua Phản Diện Siêu Cấp. Một thanh niên Trần Khuynh Địch vô tình Xuyên Việt trở thành đạo tử Thuần Dương Cung – Một trong mười thánh địa, thân là đạo tử, nghĩa phụ là chưởng giáo, thiên phú, thể chất đều xứng với danh xưng thiên tài trong thiên tài. Nhưng hắn phát hiện ra mình không phải là nhân vật chính a, mà hắn là nhân vật phản diện sẽ chết trong vòng 10 năm tới ! Là người xuyên việt mang trong người một cái Hệ thống mà cái hệ thống này lại hố cha nó. Có thể nói cái hệ thống bựa hơn con ngựa. Đây là một trong những bộ có cái hệ thống cực bựa, có thể nói là một hệ thống không đáng tin cậy chuyên môn rắc tâm lừa ký chủ. Trần Khuynh Địch chỉ muốn an an ổn ổn sống đời nhàn hạ nhưng đời không như là mơ cái hệ thống chuyên gia hố hắn mà nếu nhiệm vụ không hoàn thành thì chỉ có 1 kết quả – XÓA BỎ KÝ CHỦ. Sau bao ngày suy nghĩ hắn đã nghĩ ra một cách để sống sót vừa không bị nhân vật chính giết chết vừa không bị hệ thống xóa bỏ đó chính là ÔM ĐÙI NHÂN VẬT CHÍNH khác. Mang trong mình quyết tâm làm một nhân vật phản diện nhưng thiện lành, niềm tin vào nhân vật chính DƯƠNG XUÂN sẽ giúp hắn sống qua một kiếp nếu phải đối mặt với một nhân vật chính khác TRẦN TIÊM TIÊM. Thăm dò di tích, đánh phó bản nếu có nhân vật chính thì còn lo gì nữa, nhân vật chính ăn thịt còn mình thì húp tí canh, có nhân vật chính kế bên thì hung hiểm củng hóa thành cơ duyên. Trích một đoạn hệ thống: Hệ thống: “Muốn mạnh lên sao, muốn được vạn người kính ngưỡng sau? Câu hỏi này của ký chủ đúng rồi! Chỉ cần tăng thiên phú lên, ngài liền có thể đi được càng xa trên con đường nghịch thiên cải mệnh” Trần Khuynh Địch: “Bớt nói nhảm, làm thế nào?” Hệ thống: “Nạp tiền a! không nạp tiền ngài làm sao mà mạnh lên được?” Cảnh giới: – Hậu Thiên: Sơ Khuy Môn Kính, Tiểu Hữu Sở Thành, Xuất Thần Nhập Hóa, Đăng Phong Tạo Cực – Tiên Thiên: Luyện Tinh Hóa Khí, Luyện Khí Hóa Thần, Luyện Thần Phản Hư, Phản Hư Hợp Đạo. – Võ đạo tông sư – Trên võ đạo tông sư *** Tại đại thế giới Trung Thổ, ở bên ngoài Thuần Dương Cung —— thánh địa võ đạo, đang diễn ra một trận giao phong ngôn ngữ kịch liệt. Trong đó, một bên là thiếu niên mặc áo xanh, trên ống tay áo thêu một con cự long vàng óng, nhìn qua không quá mười sáu, bảy tuổi, còn bên kia thì mặc một bộ áo vải, niên kỷ cũng lớn hơn thiếu niên một chút. Hai người giằng co, người chiếm ưu thế lại là thiếu niên không quá mười sáu, mười bảy tuổi kia. "Trần Khuynh Địch! Rốt cuộc là ngươi mạnh hơn ta ở chỗ nào? !" "Ồ?" Trần Khuynh Địch rất hứng thú nhìn đối phương, mà đối phương thì than thở khóc lóc, tiếp tục lên án: "Ta vào lúc ba tuổi đã tu võ, tám tuổi rèn luyện gân cốt, mười hai tuổi đạt đến Sơ Khuy Môn Kính, mười lăm tuổi đạt đến Tiểu Hữu Sở Thành, hai mươi tuổi đạt đến Xuất Thần Nhập Hóa. Nếu ngươi có tình cảnh như ta, sẽ không có lý do mạnh hơn ta!" Trần Khuynh Địch chớp chớp mắt nói: "Quả thật, với thiên phú của ngươi, cũng coi như là người ưu tú trong đệ tử nội môn. Trong tương lai cũng không phải là không thể trở thành đệ tử chân truyền, nhưng..." Trần Khuynh Địch lớn tiếng nói: "Ta có một người cha tốt." Lời vừa được nói ra, đệ tử nội môn kia lập tức đỏ bừng mặt, thở mạnh nói: "Ta tu luyện khắc khổ từ nhỏ, đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục (*), không biết phải bỏ ra bao nhiêu nỗ lực mới có tu vi và địa vị như bây giờ!" (*) Một câu ngạn ngữ, “tam cửu” và “tam phục” lần lượt là hai thời điểm lạnh và nóng nhất trong năm, bởi vậy nên “đông luyện tam cửu hạ luyện tam phục” ý chỉ người siêng năng thì kể cả vào thời điểm khắc nghiệt nhất cũng không bỏ qua rèn luyện. Trần Khuynh Địch nói: "Ta có một người cha tốt." Đệ tử nội môn gầm thét một tiếng: "Thiên phú võ học của ta hơn ngươi, một lòng suy nghĩ cho tông môn, mấy lần tham gia nhiệm vụ tông môn đều hoàn thành viên mãn!" Trần Khuynh Địch nói: "Ta có một người cha tốt." Đệ tử nội môn lắc lư mấy lần, sự phẫn nộ trong mắt giống như có thể hóa thành hỏa diễm, nói: "Ta hòa ái dễ gần với các sư đệ, tôn kính hữu lễ với các trưởng lão, còn đoạt được quán quân trong trận thi đấu nhỏ hôm qua của tông môn!" Trần Khuynh Địch bình tĩnh nói tiếp: "Ta có một người cha tốt." "Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi!" Đệ tử nội môn phát run như động kinh, dùng tay phải chỉ vào Trần Khuynh Địch, đã cà lăm. "Tông, tông môn có một tên gia hỏa dựa vào lão cha trèo lên cao như ngươi, sẽ ngày càng mục nát..." "Ngươi nói cái gì!" Trần Khuynh Địch lập tức vô cùng giận dữ, chỉ vào con cự long vàng óng trên quần áo của mình nói: "Ngươi hãy chú ý lời nói cho ta. Ta là Đạo Tử chân truyền, một đệ tử nội môn cỏn con như ngươi cũng dám khiêu chiến? Có tin ta phái ngươi đi đến Nam Cương trấn áp Man tộc, gặm khoai tây hàng ngày hay không? !" Đầu tiên, đệ tử nội môn kia bị khí thế của Trần Khuynh Địch dọa cho lui về sau một bước, nhưng nghĩ đến việc mình khắc khổ nỗ lực như thế, kết quả còn không bằng một tên dựa vào lão cha, trong lòng lập tức tức giận, càng ngày càng giận dữ, muốn rút trường kiếm bên hông ra để liều mạng với tên phú nhị đại (*) lớn nhất tông môn này. (*) Phú nhị đại hay còn gọi là "thế hệ siêu giàu thứ hai", cụm từ này dùng để chỉ tầng lớp các cậu ấm cô chiêu được sống cuộc sống xa hoa từ trong trứng nước, hầu như họ đều là con của những chủ tập đoàn, công ty lớn. "Hừ." Trần Khuynh Địch nhíu mày, khí tức khổng lồ chảy ra từ trong thân thể, trực tiếp áp lên người của tên đệ tử nội môn. "A! Luyện Tinh Hóa Khí...ngươi thế mà đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên?" Đệ tử nội môn cảm thấy bất khả tư nghị nói, võ học Hậu Thiên có bốn tiểu cảnh giới, hắn đã đạt đến cảnh giới thứ ba Xuất Thần Nhập Hóa, nhưng tu vi của Trần Khuynh Địch còn vượt xa hắn, thậm chí là đã siêu việt Hậu Thiên, đạt đến cảnh giới Tiên Thiên. Cái cảnh giới này, cho dù là ở trong tông môn cũng chỉ có một số ít đệ tử chân truyền và các trưởng lão đạt được. "Được rồi, bản Đạo Tử cũng không so đo với ngươi, đi xuống đi." Trần Khuynh Địch mỉm cười, sau đó mặc kệ tên đệ tử nội môn không cam lòng, nghênh ngang rời đi. Sau khi đi vào sơn môn nhà mình, Trần Khuynh Địch mới thu hồi nụ cười ở trên mặt, lộ ra vẻ mặt lạnh nhạt văn nhã. Thân là một phần tử xuyên việt, Trần Khuynh Địch may mắn hơn đại bộ phận. Lúc tỉnh lại đã phát hiện ra mình trở thành Đạo Tử chân truyền của một trong thập đại thế lực trong thiên hạ —— Thuần Dương Cung, ở bên trên không chỉ có nghĩa phụ của mình —— cung chủ Thuần Dương Cung, ở phía dưới còn có một nhóm lớn đệ tử làm trợ thủ, ngoài ra còn duy trì quan hệ tốt đẹp với tất cả các trưởng lão, thiên phú của bản thân cũng làm nghĩa phụ vui vẻ, còn trẻ tuổi đã đạt đến cảnh giới Tiên Thiên. Có lẽ đây chính là phú nhị đại a. Vấn đề duy nhất chính là... "Ôi, Khuynh Địch, chuẩn bị thế nào rồi? Lần này ngươi đã đột phá đến cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, còn chủ động đề xuất muốn rời cung lịch luyện... Đúng rồi, nếu lần này ngươi cũng rời cung, thì cũng không ngại trông nom nhóm đệ tử ngoại môn đi ra ngoài lần này, lúc đầu người lĩnh đội chỉ có tu vi Hậu Thiên đỉnh phong, tông môn cũng hơi không yên tâm." Một trung niên nam tử đi tới trước mặt Trần Khuynh Địch, mặc phục sức trưởng lão Thuần Dương Cung, khẽ cười nói. "Ồ?" Trần Khuynh Địch ngẩn ngơ, nhưng lập tức liền phản ứng lại: "Lâm trưởng lão cứ yên tâm đi, Khuynh Địch làm sao có thể khiến cho nghĩa phụ thất vọng, ta sẽ tận lực hỗ trợ." "Ha ha, cũng đúng, đứa bé khi đó, bây giờ đã có tu vi như thế này, đã không cần ta phải quan tâm nữa rồi." Trung niên nam tử bật cười lớn, sau đó chắp tay với Trần Khuynh Địch rồi quay người rời đi. Mà sau khi tiễn đối phương đi, Trần Khuynh Địch cũng khẽ thở dài một tiếng, lấy một quyển trục viết đầy tư liệu từ trong ngực ra, chầm chậm mở ra: "Lạc Viêm Thành, là một toà thành nhỏ ở biên thuỳ Viêm Hán Quốc —— nước thuộc hạ của hoàng triều Đại Càn, xác thực có bốn tiểu gia tộc bất nhập lưu, người mạnh nhất ở trong đó cũng chỉ là cảnh giới Hậu Thiên đỉnh phong." "Gia tộc cần tìm hẳn là Dương gia ở trong bốn gia tộc nhỏ. Trong bốn gia tộc, Dương gia cũng chỉ coi như là đứng hàng trung bình, trong các đệ tử của gia tộc, cũng xác thực có một người tên là Dương Xuân." "Quả nhiên, thật sự là có người này a." Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, sau đó đưa ý thức vào trong cơ thể, rất nhanh liền nhìn thấy tấm bảng đen to lớn giống như bảng đen trong lớp học trước khi xuyên việt. Trên tấm bảng hiện ra mấy hàng chữ lớn màu vàng chói lọi—— "Thời gian còn lại trước khi kí chủ tử vong: Mười năm." Không sai, đây chính là vấn đề duy nhất mà Trần Khuynh Địch gặp phải từ khi xuyên việt cho đến nay. Qua mười năm nữa, hắn sẽ không còn sống nữa. "Cái gì mà hệ thống chứ, lúc đầu ta còn tưởng đây là ngón tay vàng, không ngờ được kết quả lại là bùa đòi mạng..." Mời các bạn đón đọc Phản Diện Siêu Cấp của tác giả Cao Lạnh.
Thần Sủng Tiến Hóa
Kỷ nguyên mới tiến đến, thiên địa dị biến. Động thực vật ở trái đất điên cuồng biến dị, phản tổ, các giống loài của dị giới cũng tiến vào trái đất, cuối cùng tại kỷ nguyên mới này loài người đã sinh ra một loại nghề nghiệp hoàn toàn mới đó chính là ngự sử. Thu phục quái vật, bồi dưỡng quái vật, huấn luyện quái vật, đây là ngự sử. Một người thiếu niên mang theo mơ ước trong lòng, tỉnh tỉnh mê mê bị một cước đá nhập vào trong Hoàng Kim Thịnh thế này. Cao Bằng: Dù có là một con heo, ta cũng có thể làm cho nó tiến hóa thành Thiên Bồng Nguyên Soái!               .               .               . Cao Bằng: Dù có là một con cá chạch, ta cũng có thể làm cho nó tiến hóa thành một con Chân Long bay lượn cửu thiên! ------------------- Phẩm chất quái vật: Phổ thông, Tinh nhuệ, Hoàn mỹ, Sử thi, Truyền thuyết, Thần thoại, Vĩnh Hằng. Đẳng cấp quái vật: Bình thường, Tinh anh, Thủ lĩnh, Lĩnh chủ, Vương cấp, Hoàng cấp, Đế cấp, Thánh cấp, Chuẩn thần, Thần cấp (Sơ vị thần, Trung vị thần, Cao vị thần, Chủ Thần) Đẳng cấp phân chia: 1 --> 10 : Cấp Bình thường                                       11 --> 20 : Cấp Tinh anh                                       21 --> 40 : Cấp Thủ Lĩnh                                       41 --> 50 : Cấp Lĩnh Chủ                                       51 --> 60 : Vương cấp                                       61 --> 70 : Hoàng cấp                                       71 --> 80 : Đế cấp                                       81 --> 90 : Thánh cấp                                       91 --> 100 : Chuẩn Thần  -------------------- Tác giả đã bảo đảm truyện sẽ không thái giám, hoan nghênh mọi người nhảy hố. *** Cao Bằng đeo một chiếc cặp sách màu đỏ, từ trong túi quần móc ra một chiếc thẻ ra vào, “Đinh.” Cửa sắt có chút cũ nát bị đẩy ra, phát ra âm thanh kẽo kẹt, bước lên trên chiếc cầu thang có chút cổ xưa, trên mặt đất còn chồng chất một ít rác rưởi, cũng may ở đây không có bất luận mùi vị kỳ quái gì. Dưới ánh đèn mờ nhạt là bóng dáng của Cao Bằng, Cao Bằng cúi đầu, ánh mắt hơi liếc qua mặt đất một chút, ở đó có một cái bóng đen nhánh dữ tợn đang không ngừng di chuyển qua lại trên mặt đất. Cao Bằng nhíu chặt lông mày ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy một con nhện to bằng cối xay đang chiếm cứ ở bên cạnh đèn tầng, đôi mắt màu đỏ tươi không ngừng lập loè cùng với mạng nhện màu xám trắng dày đặc trên nóc cầu thang. Cao Bằng thở dài, - Con nhện nhỏ bà Trần nuôi trong nhà lại trộm chạy ra ngoài rồi, lần này hình như là lần thứ bảy trong tháng đi. Sớm đã thành thói quen nên Cao Bằng nhắm mắt làm ngơ, trực tiếp bước trên bậc thang để lên lầu …… Chỉ để lại âm thanh bò sột xoạt trên trần nhà của con nhện ở phía sau. Bước chân của Cao Bằng hơi dừng giống như nghĩ tới cái gì, sau đó hơi có chút chần chờ quay đầu lại nhìn thoáng con nhện to lớn màu xám trắng đang bò tán loạn qua lại ở trên nóc kia. - Đây... Hình như là Hôi Bàn Vằn Chu? Nhớ rằng giáo viên đã từng nói qua... Thứ này hình như rất ôn hòa? Chớp chớp đôi mắt, chần chờ một lát, Cao Bằng gỡ cặp sách xuống rồi từ trong đó lấy ra một tờ giấy trắng, tùy ý đem nó vo thành một cục giấy, sau đó lại lấy ra một cái bật lửa từ trong túi. Mím môi một cái, Cao Bằng có chút do dự, dù Hôi Bàn Vằn Chu ôn hòa như thế nào đi nữa thì cũng là sủng vật nhà bà Trần ở trên lầu nuôi dưỡng...... Không đúng! Trọng điểm không phải cái này! Dù ôn hòa như thế nào đi nữa thì đây cũng là một con quái vật cấp bình thường! Đặt tại trước khi địa cầu dị biến thì đây chính là kẻ săn mồi đỉnh cấp có thể chém giết cùng sư tử hổ báo! Nếu mà chọc giận con quái vật này, lại ở bên trong không gian kín của cầu thang thì chính mình sẽ giống như một con dê đợi làm thịt, hoàn toàn không có cách nào chạy chốn. Thở dài một hơi, Cao Bằng lắc lắc đầu rồi xoay người tiếp tục lên lầu. Đột nhiên hắn dùng chiếc bật trong tay đốt cục giấy sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai ném một cái về nóc cầu thang ở phía sau, sau đó mở cửa một đường chạy như điên. - Mình nhớ thầy Trương đã nói qua gia hỏa này tính cách rất dịu ngoan. - Chít! Phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng kêu sắc nhọn táo bạo, Cao Bằng chạy nhanh lên lầu sau đó xoay người liếc mắt nhìn về phía sau. Chỉ thấy Hôi Bàn Vằn Chu ngã xuống khỏi nóc cầu thang phát ra một tiếng bịch, tám chiếc móng vuốt cuống quít quơ loạn khắp nơi rồi nhanh chóng bò lên trên một vách tường khác, mà ở địa phương ngược lại với nơi Hôi Bàn Vằn Chu đang bò có một cục giấy đang dần dần tắt rơi ở nơi đó. Ánh mắt của Cao Bằng sáng lên, đáy lòng thì nhảy lên thình thịch, con Hôi Bàn Vằn Chu này thật sự sợ lửa! Cmn! Đồ vật xuất hiện trong đầu của mình không phải ảo giác! Giờ phút này, Cao Bằng chỉ cảm thấy mình giống như một người đàn ông của gió vậy, một đường chạy như điên lên lầu, phía sau còn truyền đến tiếng kêu rất táo bạo của Hôi Bàn Vằn Chu. - Trời ơi, thầy Trương lừa gạt mình rồi, ai nói đồ chơi này rất dịu ngoan chứ! Lúc này đầu óc của Cao Bằng chuyển động nhanh chóng, nhưng dưới chân lại không dám có chút tạm dừng nào, loại quái vật đang bị chọc giận như thế này cũng không phải là chuyện đùa, nếu mà bị đuổi kịp thì không cẩn thận sẽ có kết cục đầu phá ruột bay a. Phải biết rằng đây chính là quái vật Dị Thứ Nguyên! Tại lúc địa cầu dị biến sơ kỳ, những quái vật này trong tay lây dính rất nhiều tánh mạng loại người, dù có ôn hòa như thế nào đi nữa thì cũng không thể thay đổi được sự thật bọn chúng là quái vật. Âm thanh phía sau càng ngày càng gần, Cao Bằng thậm chí có thể nghe rõ ràng tiếng va chạm rất nhỏ khi Hôi Bàn Vằn Chu nhảy lên ở cầu thang, nó giống như tiếng của từng đoạn ống thép đánh lên mặt đất. Còn có một lầu nữa là đến nhà của mình! Gần! Hai mắt của Hôi Bàn Vằn Chu huyết hồng, cái miệng dữ tợn lúc đóng lúc mở, những chiếc chân nhện mạnh mẽ hữu lực giống như lò xo cong xuống phía dưới rồi sau đó bỗng nhiên bắn lên phía trước! Mỗi một lần nhảy lên đều có thể nhảy xa đến bốn năm bậc cầu thang. Khoảng cách càng ngày càng gần...... - Hí! Một âm thanh tràn ngập phẫn nộ trầm thấp mang theo bá đạo xuyên thấu vách tường rắn chắc truyền khắp không gian của cầu thang, thanh âm kia vừa trầm thấp mà lại uy nghiêm. Hôi Bàn Vằn Chu vừa mới cong chân nhện liền nháy mắt cứng đờ, Nó căng thẳng đứng yên tại chỗ không động đậy, đôi mắt màu đỏ tươi không ngừng lập loè, trong miệng liên tiếp phát ra tiếng kêu chi chi. Nhưng mà con quái vật phát ra âm thanh phía trước kia không còn lên tiếng nữa. Hôi Bàn Vằn Chu chần chờ một lát, đôi mắt đỏ kia không ngừng lập loè, sau đó nhấc chân hướng về phía trước tiến bước. - Hí! Phảng phất như đã chịu đến khiêu khích nên tiếng kêu này so với lúc trước càng thêm phẫn nộ! - Chi chi chi chi ~ Hôi Bàn Vằn Chu vừa mới nhấc chân lên liền thu hồi lại trong nháy mắt, sau đó tung tăng nhảy nhót trốn xuống dưới. Cao Bằng thở ra một hơi rồi xoa xoa cái trán đầy mồ hôi, cái con nhện này sao lại chạy đi xuống chứ? Hay là vừa rồi nó chuẩn bị cùng mình chơi trò ngươi truy ta đuổi, giờ thấy chính mình chuẩn bị về đến nhà liền vui vẻ quay trở lại. Cao Bằng sờ sờ cằm của chính mình, a...... Chính hắn đều không mấy tin được loại chuyện ma quỷ này. Từ trong lồng ngực móc ra chìa khóa rồi mở cửa phòng, - Ba, mẹ, con đã trở về. Trên mặt Cao Bằng lộ ra nụ cười sáng lạn. Đẩy cửa ra, trong phòng trống không, nó yên tĩnh đến mức giống như đây là thế giới chỉ thuộc về một mình Cao Bằng. Chiếc sô pha màu nâu xám được đặt ở phòng khách, ở phía đối diện ghế sô pha là một cái TV tương đối cũ. Căn phòng rất sạch sẽ, gia cụ được bài trí ở trong phòng rất ít, nhưng mà có thể nhìn ra được chủ nhân của nó rất dụng tâm, thường xuyên quét tước. Cao Bằng đi vào phòng ngủ, rèm cửa sổ của phòng đã được đóng kín ngăn trở những tia sáng mặt trời rực rỡ chiếu vào làm cho hoàn cảnh trong phòng có chút ảm đạm. Giường đệm trong phòng ngủ đã được thu dọn lại chỉnh tề. Trên mặt Cao Bằng mang theo ý cười, rất vui vẻ nói: - Ba mẹ, cuộc thi lần này con cuối cùng cũng đứng thứ nhất của lớp, hai người nhất định đang rất vui vẻ chứ. Cao Bằng nói với một cái khung ảnh đen trắng. Trong hình là một đôi vợ chồng chụp ảnh chung, người nam thì ôn văn nho nhã, người nữ thì đoan trang hiền thục. Vợ chồng hai người đang cười rất vui vẻ, xuyên thấu qua tầng giấy hơi mỏng, người của hai mảnh thế giới phảng phất có thể trực tiếp đối mặt. Hai người trong ảnh chụp không có trả lời Cao Bằng, trên mặt họ vẫn chỉ mang theo nụ cười nhàn nhạt mãi mãi không thay đổi như cũ. Trên mặt của Cao Bằng lộ ra nét cười tự hào, - Thành tích của con trước kia vẫn luôn rất kém cỏi, hai người rất nhiều lần vì nó mà phê bình con, hiện giờ tại năm thứ tư con cuối cùng cũng được đứng đầu lớp rồi, hai người nhất định sẽ vui vẻ chứ? Hai người giờ không cần lo lắng về việc học của con nữa. Nói tới đây, viền mắt của Cao Bằng hơi hơi phiếm hồng. Thiếu niên mặc bộ quần áo đơn bạc cứ lẳng lặng đứng như vậy ở bên trong phòng ngủ, không ngừng bồi hồi suy nghĩ cùng với sự tĩnh lặng của căn phòng cho đến khi sắc trời ngoài cửa sổ hiện ra màu đen, lúc này người thiếu niên mới giật mình tỉnh lại, cười xin lỗi đối với vợ chồng hai người trong ảnh chụp: - Ba mẹ, ngày mai trường học sẽ tổ chức một chuyến du lịch cho chúng con, có khả năng mấy ngày nay con sẽ tạm thời không trở lại, hai người không cần lo lắng cho an toàn của con nhé, bởi vì trường học còn mời bảo tiêu đến chuyên môn bảo hộ an toàn cho chuyến đi. Đồng thời, Bản thân con cũng sẽ chú ý đến an toàn của mình! - Nghe nói bảo tiêu lần này được trường học mời chính là của công ty bảo an Lam Thuẫn. - Nghe nói bên trong công ty bảo an Lam Thuẫn có rất nhiều ngự sử chiến đấu, nếu con có thể trở thành một ngự sử chiến đấu thì không thể tốt hơn rồi. - Ban của con ít nhất có một nửa đồng học trở lên hy vọng có thể thành ngự sử đó! Trong căn phòng tối tăm, một thiếu niên gầy yếu không ngừng lẩm bẩm đối với một khung ảnh, hai tay thì không ngừng vung vẩy, tinh thần phấn chấn, trong mắt thì lập loè ánh sáng, trong đó bao hàm khát khao đối với tương lai, khát vọng có thể trở nên mạnh mẽ. Nhưng không có người nào trả lời hắn, vào lúc này thiếu niên rất hy vọng sẽ có một người vươn ngón tay cái sau đó nói ra lời cổ vũ đối với mình, hoặc là người trong ảnh chụp có thể đứng ra phản đối mộng tưởng của hắn thì cũng là một chuyện rất tốt. Nhưng mà không có ai, hai người vợ chồng trong ảnh chụp vẫn tựa sát vào nhau mỉm cười ấm áp. Căn phòng yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng hít thở của bản thân thiếu niên kia. Thiếu niên đột nhiên cảm thấy có chút lạnh, ôm cánh tay của mình, vẻ mặt chất chứa sự cô đơn, nhưng ngay sau đó nó đã bị nụ cười tự tin như ánh mặt trời che lại, người thiếu niên lại biến trở về con người rực rỡ lạc quan trước đó. Rời đi phòng ngủ, Cao Bằng rất cẩn thận đóng cửa phòng lại, giống như sợ quấy rầy hai người trong ảnh chụp. Không có người nào nhìn thấy, hoặc có lẽ do ánh sáng khúc xạ làm cho nụ cười của hai vợ chồng trong ảnh chụp càng đậm hơn một chút, cười rất ngọt ngào. ------------ Dịch: B Beta: B Team: MBMH Translate Mời các bạn đón đọc Thần Sủng Tiến Hóa của tác giả Tửu Trì Túy.
Wechat Của Ta Kết Nối Thông Tam Giới
(*WeChat hay còn có tên gọi Weixin tại Trung Quốc, là ứng dụng di động cho phép người dùng chat bằng video, âm thanh hoặc văn bản trực tiếp trên smartphone…)   Lâm Hải vốn là một sinh viên phổ thông, sau khi Wechat của hắn được đổi mới, bị kéo vào trong vòng bằng hữu của Thiên Đình, từ đó sinh hoạt càng trở nên nhiều màu nhiều sắc.   Vương Mẫu nương nương dùng xong mặt nạ rồi sao? Lấy mười quả bàn đào tới đổi, không trả giá.   Thái Thượng Lão Quân muốn hút thuốc lá sao? Mười khỏa Thiên Địa Tạo Hóa Đan, không cho ký sổ.   Hồng Hài Nhi muốn uống Coca ? Lấy Tam Muội Chân Hỏa tới, nhanh lên.   Hằng Nga muốn mặc tình thú nội y? Ai nha, cái này không dễ làm, để ta tự mình đi qua một chuyến, đo đạc kích thước xong rồi lại nói.   Tần Nghiễm Vương muốn chiếc xe đua kiểu mới? Chờ một chút, đây là kết nối đến Địa Phủ sao? Lấy Sổ Sinh Tử ra, đem tên của ca ra xem trước... *** Đại học Giang Nam, trước cửa ký túc xá nữ sinh.  “Chúng ta chia tay đi.” Ngữ khí của Vương Đình băng lãnh, không mang theo một chút tình cảm nào nói.  Lâm Hải đứng đối diện một mặt ngơ ngẩn, hơn nửa ngày mới cố nặn ra vẻ tươi cười.  “Đình Đình, đừng nháo.”  “Người nào cùng ngươi nháo, nói thật cho ngươi biết đi, ta đi cùng với ngươi, chỉ vì là muốn tìm một cái phiếu cơm dài hạn mà thôi, thế nhưng ngươi thì sao? Hừ, đến làm cái phiếu cơm cũng không hợp cách, ta lúc đầu thật sự là mắt mù!”  “Đình Đình, cái trò đùa này không buồn cười gì cả, ta...”  “Đủ rồi!” Lời nói của Lâm Hải, bị tiếng nói bén nhọn của Vương Đình cắt ngang.  “Ta sẽ không lãng phí thanh xuân của mình, ở trên thân một cái tiểu tử nông thôn nghèo.”  “Về sau không cần quấy rầy ta nữa!”  Nhìn thân ảnh Vương Đình quay người rời đi, Lâm Hải đứng một chỗ mà tan nát cõi lòng.  Trở lại ký túc xá, mấy tên bạn bè cùng phòng đang xả thân quên mình mà chơi LOL (*Viết tắt của cụm từ “League of Legends” – Liên Minh Huyền Thoại)  Lâm Hải nằm ở trên giường, hai mắt vô thần, nhìn trần nhà ngẩn người.  “Leng keng!”  Thanh âm của Wechat.  Lâm Hải cầm điện thoại di động lên nhìn một chút.  Wechat cập nhập phiên bản mới, bạn có muốn đổi mới không?  Đổi mới!  Lâm Hải hữu khí vô lực ấn đồng ý.  “Ừm?”  Vừa đổi mới xong, tin tức đã thông báo, có một người gọi là Thái Thượng Lão Quân mời Lâm Hải gia nhập vào quầy giao dịch Thiên Đình.  Đồng thời được mời, còn có Thái Bạch Kim Tinh, Nhị Lang Thần, Lôi Công, Điện Mẫu, Đông Hải Long Vương, Thiết Quải Lý, Cự Linh Thần, Cửu Thiên Huyền Nữ, Hằng Nga, Thác Tháp Thiên Vương...  Người vật bên trong Thần thoại Cố sự, cái gì cần có đều có.  Lâm Hải không khỏi ung dung cười một tiếng, đến một đám đậu bỉ như vậy, này là do xem nhiều kịch thần thoại a.  Vừa mới chuẩn bị rời khỏi, trong đám liền có người nói chuyện.  Nhị Lang Thần: Ai là chủ nhóm a, phát cái hồng bao trước, không phát ta có thể thả chó cắn người á. (phía sau gửi theo một cái biểu lộ cười xấu xa)  Hạo Thiên Khuyển: Gâu Gâu!  Dạ Du Thần: Trước đừng ngủ vội, ngồi đợi hồng bao (phía sau gửi kèm một cái biểu lộ chảy nước miếng)  Thái Thượng Lão Quân: Ta là chủ nhóm, bất quá đây là quầy giao dịch, không phải quầy hồng bao, muốn hồng bao, @ Thần Tài.  Thần Tài: Liên quan đến ta cái rắm ấy, người nào bầy quầy người ấy phát. (phía sau đi theo một cái biểu lộ liếc mắt)  Hồng Hài Nhi: @ Thần Tài, đừng nói nhiều, tranh thủ thời gian, nếu không ta phun lửa đốt ria mép của ngươi.  Thái Bạch Kim Tinh: Đúng vậy, phát nhanh lên @ Thần Tài  Ngộ Không: Lão quỷ, phát nhanh, phát nhanh, hay muốn ăn đòn! @ Thần Tài  Thái Thượng Lão Quân: Đồng ý Thần Tài Phát hồng bao, đánh +1  Nhị Lang Thần: +1  Điện Mẫu: +1  Lôi Công: +1  Hằng Nga: +1  Ma Lễ Thanh: +1  ...  Cả đám trong nháy mắt đều bị xoát bình phong.  Lâm Hải có chút im lặng, thật là một đám gia hỏa nhàm chán.  Thần Tài: Được rồi, ta phát còn không được à, một đám tiện nhân (phía sau kèm theo một cái biểu lộ nổi nóng)  “Leng keng!”  Bỗng nhiên, một cái hồng bao to lớn xuất hiện tại trên màn hình điện thoại di động.  Lâm Hải vô ý thức ấn xuống.  “Ngươi nhận được hồng bao của Thần Tài.”  Một điểm Công đức?  Điểm Công đức? Cái đồ vật gì vậy? Lâm Hải có chút mộng bức.  Ấn mở túi tiền, thấy bên trong quả nhiên có thêm một dòng chữ “Công đức”, số dư phía sau còn lại là 1.  Khẳng định là đạo cụ trò chơi, đoán chừng là chức năng mới sau khi đổi mới Wechat đi.  Lâm Hải chỉ có thể hiểu như vậy.  Lúc này, trong đám lại vỡ tổ.  Mời các bạn đón đọc Wechat Của Ta Kết Nối Thông Tam Giới của tác giả Lang Yên.
Vua Xám
Truyền thuyết xưa đã rất xưa trên vùng miền Bắc xứ Wales đầy huyền thoại kể rằng, cây đàn hạc vàng kỳ diệu mất tích rồi sẽ được tìm thấy trên ngọn đồi bí mật nào đó, nhờ một cậu bé theo sau là chú chó lông trắng mắt màu bạc - con vật tinh khôn có thể nhận biết cả tiếng gió thổi. Will Staton chưa từng nghe qua chuyện đó cho đến lúc cậu tới xứ Wales, ngay trước lễ Halloween. Thế rồi khi gặp Bran cùng chú chó Cafall của nó, ký ức đã bừng tỉnh trong cậu. Will, một cậu bé cũng không bình thường, là Cổ Nhân cuối cùng, người phụng sự tài năng của Ánh Sáng trong cuộc chiến chống lại thế lực Bóng Tối bạo tàn đang rắp tâm hủy diệt thế giới. Nhiệm vụ tối trọng của Will là phải đánh thức - bằng tiếng ngân vang réo rắt của cây đàn hạc vàng chưa tìm thấy - sáu Người Say Ngủ vẫn còn yên giấc trên ngọn đồi cổ sơ nào đó của xứ Wales. Chỉ khi những chàng kỵ sĩ bừng tỉnh khoác áo lên đường, Ánh Sáng mới sẵn sàng cho trận chiến sinh tử cuối cùng với thế lực Bóng Tối.  Vua Xám, tập thứ tư của bộ sách thiếu nhi đặc sắc Bóng Tối trỗi dậy đã đưa về cho Susan Cooper Huân chương Newbery. *** Bởi một tấm bản đồ cũ nát giấu trong căn phòng bí mật của ngôi nhà cổ, Simon, Jane và Barney đã bất ngờ bị cuốn vào một cuộc phiêu lưu vừa đáng sợ vừa hứng thú. Bọn trẻ không ngờ có những kẻ xấu xa cũng đang thèm muốn chiếm lĩnh vật báu mà tấm bản đồ dẫn tới. Bởi cái ác trong hình vóc của Bóng tối đã trỗi dậy, và những đứa con nhà Drew vô tình đặt cuộc sống của chúng vào vòng nguy hiểm. Chén thánh thiêng liêng của vua Arthur huyền thoại chính là chiếc chìa khóa của cuộc truy tìm bí hiểm đó. Trên biển khơi, dưới đá thẳm - tập truyện đầu tiên trong bộ truyện kỳ ảo cuốn hút Bóng tối trỗi dậy của Susan Cooper, một tượng đài trong nền văn học thiếu nhi thế giới thế kỷ XX. “Susan Cooper là một trong số ít những nhà văn đương đại có một trí tưởng tượng mãnh liệt, khả năng kể chuyện và cái nhìn đạo lý cho phép bà sáng tạo ra một cuộc đối đầu lớn lao giữa cái thiện và cái ác, mô típ tâm điểm của mọi tác phẩm văn học kỳ ảo vĩ đại. Tolkien có điều đó, C.S.Lewis cũng vậy. Và Cooper là người tiếp bước họ.” - Psychology Today “Một câu chuyện dẫn ta tới đỉnh điểm hưng phấn, ngập tràn những huyền thoại, bí ẩn và hàm ý ngụ ngôn.” - Horn Book Tác giả Tác giả Susan Cooper   Susan Cooper được biết đến nhiều nhất với bộ tiểu thuyết kỳ ảo nổi tiếng Bóng tối trỗi dậy gồm năm tập: - Trên biển khơi, dưới đá thẳm;  - Bóng tối trỗi dậy (sách đoạt Huy chương Newbery 1974); - Phù thủy Xanh;  - Vua Xám (sách đoạt Giải Newbery 1976); - Bạc trên cây, ra mắt bạn đọc từ những năm 1960 và 1970 Bóng tối trỗi dậy miêu tả cuộc giằng co giữa hai thế lực Thiện và Ác, hay Ánh sáng và Bóng tối. Bộ tiểu thuyết này dựa trên truyền thuyết về vua Arthur, được viết chủ yếu cho độc giả trẻ. Các tiểu thuyết khác dành cho độc giả trẻ của bà: Seaward (Về phía biển) và Dawn of Fear (Bình minh của sợ hãi). Bà cũng viết ba cuốn dành cho thiếu nhi: Thím bò Bạc, Cô gái Selkie và Tam Lin; cả ba đều do Warwick Hutton minh họa. Cộng tác với diễn viên Hume Cronyn, bà soạn vở kịch Foxfire (Lửa Cáo) cho sân khấu Broadway và - dành tặng Jane Fonda - bộ phim truyền hình Dollmaker (Người làm búp bê), cả hai đều giành được giải Humanitas 1985. Sinh ra tại Buckinghamshire, nước Anh, Susan Cooper đã chuyển sang Mỹ từ năm 1963 và hiện sống tại Cambridge, Massachusetts. *** Susan Mary Cooper sinh năm 1935 tại Burnham, Buckinghamshire, nước Anh. Bóng tối trỗi dậy là bộ sách quan trọng nhất trong sự nghiệp sáng tác của bà, đem lại cho tác giả các giải Newbery và Carnegie danh tiếng cùng một chỗ đứng không thể bỏ qua trong nền văn học thiếu nhi thế giới. Tác phẩm đã dung hợp những huyền thoại cổ của nước Anh với các chất liệu dân gian độc đáo, làm nên một thế giới nơi Thiện và Ác đối đầu trên một bình diện sử thi, thường được ví với những gì J. R. R. Tolkien và C. S. Lewis đã sáng tạo ra. Mặc dù các nhân vật trong cuốn truyện này là hư cấu, nhưng các địa danh thì đều có thật. Tuy nhiên tôi đã mạn phép thay đổi một chút địa lý của thung lũng Dysynni và hồ Tal y Llyn, và không có khu trại nào nằm ở nơi tôi đã đặt trang trại Clwyd, trang trại của Prichard và Ty-Bont. Brenin Llwyd thì không phải do tôi sáng tác nên. Tôi rất biết ơn cha Kenneth Francis, ông J.L. Jones và bà Eira Crook vì đã vui lòng giúp tôi sửa lại các câu tiếng Wales.   Vào ngày vong nhân, khi năm sắp tàn, Người trẻ nhất mở ra rặng đồi cổ nhất, Qua cánh cửa của loài chim, nơi làn gió dừng lại, Lửa bùng lên từ người thiếu niên ô thước Và cặp mắt bạc nhìn thấy được phong ba, Và Ánh Sáng sẽ giành được cây đàn hạc vàng. Bên hồ nước đẹp tươi những Người Say Ngủ nằm lại, Trên Đường Cadfan nơi chim cắt gọi nhau; Dù bóng đen của Vua Xám có âm thầm phủ xuống, Đàn hạc vàng du dương sẽ chỉ dẫn cho ngươi Làm vỡ tan giấc mộng, giục giã họ lên đường. Khi ánh sáng từ miền đất bị lãng quên lại chiếu rọi, Sáu Người Say Ngủ lên ngựa, sáu Dấu Hiệu cháy bùng, Và nơi gốc cây hạ chí vươn cao Dưới thanh gươm Pendagron, Bóng Tối phải quỳ hàng Y maent yr mynyddoedd yn canu, ac y mae'r arglwyddes yn dod.   *** “Con tỉnh chưa, Will? Will? Dậy đi, cưng, đến giờ uống thuốc rồi…” Một khuôn mặt chao đảo như quả lắc đồng hồ, đu đưa tới lui; vươn lên cao thành một đám hồng hồng mờ ảo; rồi lại hạ xuống; chia ra thành sáu mảng hồng nhạt, tất cả đều xoay tít tựa những bánh xe. Cậu nhắm mắt lại. Cậu cảm thấy mồ hôi lạnh đang tươm ra ướt trán, một nỗi hoảng loạn khiến đầu óc cậu cũng lạnh ngắt đi. Mình quên mất nó rồi. Mình đã quên mất rồi! Ngay cả trong bóng tối, thế giới xung quanh cậu vẫn quay cuồng. Trong đầu cậu có thứ âm thanh gì ù ù dữ dội như tiếng nước chảy xiết, cho đến khi một giọng nói lại vang lên, xuyên qua âm thanh ấy trong thoáng chốc. “Will! Chỉ một tí thôi, dậy đi con...” Đó là giọng của mẹ cậu. Cậu biết vậy, nhưng vẫn không thể tập trung nổi tinh thần. Bóng tối quay cuồng, gào rú. Mình đã để mất cái gì đó. Nó đã biến mất. Đó là cái gì nhỉ? Nó hết sức quan trọng, mình phải nhớ lại, mình phải nhớ được. Cậu quằn quại cố tỉnh dậy, và nghe thấy tiếng rên của chính mình như từ xa lắm vẳng lại. “Nào.” Một giọng nói khác. Giọng ông bác sĩ. Một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy vai cậu, môi cậu chạm vào vật gì bằng kim loại lành lạnh, một thứ nước thuốc được khéo léo đổ vào miệng cậu. Cậu cứ thế mà nuốt xuống. Thế giới lại quay tít. Nỗi kinh hoàng lại kéo tới. Mấy từ ngữ lờ mờ thoáng hiện ra trong óc cậu rồi lại biến mất như một đoạn nhạc cực ngắn, trí nhớ của cậu vội vồ lấy chúng, giữ thật chặt - “Vào ngày vong nhân.” Bà Stanton lo lắng nhìn xuống khuôn mặt trắng bệch, cặp mắt thâm quầng nhắm nghiền và mái tóc đẫm mồ hôi của đứa con trai. “Nó vừa nói gì thế?" Đột nhiên Will ngồi bật dậy, mắt mở to nhìn trân trân. “Vào ngày vong nhân...”. Cậu nhìn mẹ vẻ van vỉ mà không nhận ra bà. “Tôi chỉ nhớ được có thế thôi! Nó đã biến mất rồi! Có một điều gì đó tôi phải nhớ, một điều gì đó tôi phải làm, nó quan trọng hơn hết thảy, nhưng tôi đã để mất nó rồi! Tôi đã quên mất...” Mặt cậu méo xệch đi và cậu tuyệt vọng nằm vật xuống, nước mắt chảy ràn rụa trên má. Mẹ cậu cúi xuống bên cậu, vòng tay ôm lấy cậu, khe khẽ nói những lời an ủi như thể cậu vẫn còn là một đứa bé. Một lát sau, cậu bắt đầu dịu đi, và thở đều đặn hơn. Bà lo sợ ngẩng lên. “Có phải nó đang mê sảng không?” Bác sĩ lắc đầu, khuôn mặt tròn trịa của ông đầy vẻ thông cảm. “Không, thằng bé đã qua giai đoạn ấy. Về mặt thể chất thì cơn nguy hiểm đã qua rồi. Cái này có lẽ là một cơn ác mộng, một thứ ảo giác nào đấy - mặc dù có thể nó đã quên mất điều gì đó thật. Đôi khi tinh thần và sức khỏe của cơ thể có liên quan rất chặt chẽ với nhau, ngay cả đối với trẻ em... Bà đừng lo. Nó ngủ ngay thôi. Và từ giờ trở đi, nó sẽ khỏe lên hơn từng ngày đấy.” Bà Stanton thở dài, vuốt ve vầng trán đẫm mồ hôi của đứa con trai út. “Tôi rất biết ơn. Ông hay đến thăm cháu nó quá - không có mấy bác sĩ lại...” “Ôi dào,” ông bác sĩ Armstrong nhỏ bé gạt đi, cầm lấy cổ tay của Will giữa ngón trỏ và ngón cái để bắt mạch. “Chúng ta đều là bạn cũ cả mà. Thằng bé đã ốm rất, rất nặng trong một thời gian đấy. Nó sẽ còn yếu khá lâu nữa - ngay cả lũ trẻ cũng không thể bật dậy ngay sau một trận ốm như thế này. Tôi sẽ quay lại, bà Alice ạ. Nhưng dù sao cũng phải bắt nó nằm trên giường ít nhất là một tuần nữa, và sau đó thì phải nghỉ học một tháng. Bà có thể gửi nó đến đâu đó không? Mấy người họ hàng của nhà ta ở Wales thì sao, mấy người mà bà đã gửi cháu Mary đến vào dịp lễ Phục sinh ấy?” “Vâng, cháu nó có thể đến đó. Tôi dám chắc là nó có thể. Thời tiết tháng Mười ở đó rất dễ chịu, và không khí biển... Tôi sẽ viết thư cho họ.” Will quay đầu trên gối, miệng lầm bầm, nhưng không thức dậy.   Mời các bạn đón đọc Vua Xám của tác giả Susan Cooper & Lê Minh Đức (dịch).