Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

33 Ngày Thất Tình

Sau 1 thời gian chia tay với cuộc sống sâu gạo, ta đã trở lại và tất nhiên trình độ ăn hại cũng tăng lên :V 14/02. Valentine không gấu. Khi phố xá ngập tràn tình nhân, ta chìm đắm trong "33 ngày thất tình". Ầy, đừng hiểu nhầm, không phải ta đang thất tình đâu nhé (làm chi có tình đâu mà thất) chỉ là với một kẻ FA siêu lười như ta thì lượn phố ngắm tình nhân có vẻ không thích thú bằng ở nhà đọc truyện. Ta nghĩ, chắc hẳn cũng có ai đó giống như ta, cho nên 1 mình tự kỷ chi bằng chia sẻ với mọi người 1 bộ truyện ta mới đọc, coi như 1 gợi ý cho nho nhỏ cho các FA lười như ta nhé.   Thất tình là gì? Bằng kinh nghiệm của 1 kẻ chưa từng kinh qua tình yêu giống ta mà nói, chỉ có hai chữ thôi: "Không biết". Nhưng theo các nhà khoa học, khi trong cơ thể có sự tăng lên đột ngột của một số loại hoocmon với cái tên dài dằng dặc, đọc na ná adrenalin gì đó sẽ gây ra tim đập, chân run và vô số biểu hiện yêu đương. Qua thời gian, khi mà cái thứ hoocmon đó không còn tồn tại chúng ta sẽ hết yêu. Vấn đề là, chỉ có một bên hết yêu, hết chất kích thích, bên ngược lại vẫn còn dư thừa thứ chất ấy, tình huống này nôm na gọi là thất tình. Con người ấy, ai chẳng đã từng thất tình, đang thất tình hoặc đang tiến trên con đường thất tình. Thất tình chẳng qua chỉ là một câu chuyện cũ rích của những kẻ đã, đang và chuẩn bị yêu. Và "33 ngày thất tình" là một cuốn nhật ký về “chuyện thất tình cũ rích” ấy của cô nàng tên là Tiểu Tiên! Mối tình của Tiểu Tiên tan vỡ một cách chóng vánh, hoàn toàn không có màn dạo đầu, chỉ có mùi nước hoa nhàn nhạt và âm thanh rạn nứt của tình yêu và tình bạn. Bị người yêu và người bạn thân phản bội, cô không gào khóc, không làm loạn, chỉ quay lại căn phòng của mình, lặng lẽ trong cái không gian im lìm nghẹt thở, nghe tiếng trái tim "co giật từng hồi". Ngày đầu tiên thất tình, cô tỉnh dậy với cái cổ bị sái và nguy cơ bị sa thải. Ngày đầu tiên thất tình, cô bị ông chủ mắng té tát và bị giao công việc tổ chức đám cưới cho người khác. Trớ trêu thay! Tiểu Tiên bên ngoài có vẻ giống như rất hận thù hai kẻ phản bội kia nhưng thực tâm, cô ấy vẫn luôn chờ đợi. Chờ bạn trai cho cô một lời giải thích. Chờ cô bạn thân nói mọi chuyện chỉ là một giấc mơ. Có điều thực tế luôn là một kẻ rất tàn nhẫn. Tiểu Tiên cuối cùng cũng đợi được bạn trai gọi đến nhưng là cuộc gọi để kết thúc 5 năm yêu đương. Mộng tưởng tan vỡ, Tiểu Tiên không sụp đổ, cô ấy chỉ cảm thấy có những “nỗi hoang mang đang xếp thành hàng sau lưng”. Tiểu Tiên vùng vẫy trong những kỷ niệm cũ, đau đớn nhận ra mối tình này tan vỡ một nửa nguyên do lại xuất phát từ cô. Bởi vì lòng tự tôn kiêu ngạo của bản thân Tiểu Tiên đã đẩy cuộc tình của mình vào đường cùng không lối thoát. Lúc nhận ra sự thật ấy, Tiểu Tiên muốn chạy theo chiếc taxi của bạn trai, muốn nói "em sai rồi", muốn nói "thế giới hiểm ác, chỉ có anh là an toàn. Em có thể bỏ đi lòng tự trọng chỉ mong anh quay lại." Khi chiếc taxi dừng lại trước đèn đỏ, Tiểu Tiên giống như tìm thấy hy vọng, cố sức đuổi theo. Nếu không có cái bạt tai giữa đường ấy, có lẽ Tiểu Tiên sẽ không nhận ra cho dù "trên thế giới này không có gì thấp hèn hơn lòng tự trọng nhưng trong phần đời còn lại cô lại cần như hình với bóng cùng cái lòng tự trọng ấy". Một mối tình kết thúc, cả người ấy và cô đều sai. Cô từng là giấc mộng của người ấy, trong tương lai của người ấy cũng từng luôn có cô. Chỉ là, cô đã phá vỡ giấc mộng của người ấy, còn người ấy lại không thể đợi đến tương lai có cô. Cất lại kỷ niệm cũ, xếp lại quá khứ, đòi lại “công bằng” cho thân phận bị ruồng bỏ, Tiểu Tiên làm tất cả mọi điều để bước qua hố đen thất tình nhưng tất cả những điều đó chỉ giống như pháo hoa bắn lên trong đêm đen ẩm ướt. Đâu mới là lối thoát cho cô? *** Trong suốt hành trình vượt qua nỗi đau thất tình của Tiểu Tiên không thể không kể đến sự xuất hiện của Vương Nhất Dương (tên thường gọi là Vương Tiểu Tiện). Anh ấy không phải loại nam chính điển hình trong ngôn tình. Anh ấy là một "tên khốn có phẩm chất cao quý", một kẻ "bóng lộ" độc mồm độc miệng lại âm hiểm cay nghiệt. Một chàng trai mang trái tim thiếu nữ mười ba tuổi. Thú thực là ta xem phim "33 ngày thất tình" rồi mới đọc truyện, cá nhân ta cho rằng điểm thành công nhất của phim này là xây dưng được 1 Tiểu Tiện quá sát với truyện. Trong ấn tượng của ta, khi nhắc đến nhân vật này luôn là một tên ăn mặc chỉn chu, gọn gàng, lúc nào cũng thích tô son dưỡng, bôi kem chống nắng, đến phấn rôm cũng hận không thể mang theo, quả thực không thể không khiến người ta nghi ngờ vấn đề giới tính. Mặc dù không phải "perfect man" nhưng ta lại cực thích nhân vật này bởi vì ta có thể nhìn thấy cả một thế giới trong đó. Trong chuỗi ngày Tiểu Tiên đau khổ nhất, chính là có Tiểu Tiện ở bên quan tâm, mặc dù là lời nói cay độc nhưng lại giúp cô vượt qua tháng ngày thất tình đau khổ và không đánh mất chính mình. Đằng sau dáng vẻ của một "tiểu thụ", Tiểu Tiện chính là 1 "người đàn ông đích thực." Đi cùng "33 ngày thất tình" của Tiểu Tiên còn có những câu chuyện tình yêu đặc biệt. Là câu chuyện về cô nàng giả tạo mở mồm ra là LV ngậm miệng là Prada Lý Khải với người đàn ông hoàn mỹ "thực dụng" Nguỵ Y Nhiên. Là câu chuyện hôn nhân 50 năm thăng trầm của thầy Trần và cô Ngọc Lan cảm động và sâu sắc. Có ba đoạn ta cực thích trong truyện. Thứ nhất là cảnh lúc sếp Vương gọi Tiểu Tiên đi ăn khi cô ấy thất tình ngày thứ ba. Một cảnh vừa hài hước lại có một sự cảm động không nói lên lời. Lúc đọc đoạn ấy ta lại tưởng tượng nếu có một ngày ta thất tình, phải chăng baba ta cũng sẽ ngồi cùng ta nói những lời như thế. Thứ hai là cảnh cô Ngọc Lan đánh bại kẻ thứ ba, không một lời nói tục, không một lời dư thừa nhưng lai khiến kẻ "không biết xấu hổ" kia đau đớn đến nghẹt thở, không có cách nào khác ngoài việc buông tha. Cảnh thứ ba là đoạn cô Ngọc Lan phải cấp cứu và bức thư của thầy Trần. Khi lên phim, bức thư có thay đổi chút ít nếu ta nhớ không nhầm thì nội dung là thế này: “Ngọc Lan, anh đã để socola em thích ăn nhất ở túi áo bên trái. Em nhớ phải ăn nhé. Thư Khôn (tên thầy trần)” Ban đầu ta có chút khó hiểu với nội dung thư, ta nghĩ nếu là 1 bức thư đọc trong đám cưới vàng chắc hẳn phải là 1 bức thư mùi mẫn và cảm động. Bức thư này hình như quá đơn giản rồi. Nhưng rồi lúc nghĩ lại, ta tự hỏi, tại sao lại là socola? Tại sao là túi áo bên trái? Và rồi ta hiểu ra điều mà thầy Trần muốn nói: tình yêu của thầy đều đặt cả trong trái tim cô và nơi con tim ấy cũng là toàn bộ tình yêu cô dành cho thầy. Trong truyện, nội dung bức thư của thầy Trần khác một chút, vẫn hay nhưng có vẻ không được cảm động như trong phim. Kết thúc truyện là cảnh Tiểu Tiện chở Tiểu Tiên về bằng chiếc xe đạp cũ kỹ giữa những ánh đèn đỏ kéo dài phía sau và cơn mưa mịt mù phía trước. Giữa không gian tưởng chững chẳng thể quay lại cũng không thể tiến lên, chỉ có thể đứng tại chỗ, Tiểu Tiện lại giúp Tiểu Tiên tìm ra một lối đi khác. Cuối cùng Tiểu Tiên cũng vượt qua "33 ngày thất tình", cô ấy đã có thể niêm phong ký ức, chờ đến một ngày nào đó, có thể là 5, 10 năm sau, khi đủ can đảm để lại đối mặt với nó cô ấy sẽ mở chúng ra, nhìn lại để chợt thốt lên “Hoá ra mình từng có một mối tình như thế”. Cô ấy có thể lại bắt đầu 1 cuộc tình mới, có thể là với Tiểu Tiện, ai biết được, tương lai luôn là thứ khó đoán, thay vì ngồi đó mò mẫn, chi bằng tiến lên phía trước, sau cơn mưa biết đâu lại có cầu vồng. Ta có ấn tượng sâu sắc với cảnh kết của truyện và cảm thấy cảnh kết của phim có phần hơi vội vàng, mặc dù khiến người xem thoả mãn nhưng lại không thể hiện hết ý nghĩa của truyện. Dù sao thì theo ta đây cùng là một bộ phim đáng xem, một bộ truyện hay nên đọc. Ta nghĩ, nếu là 1 fan ngôn tình, bạn có thể bỏ thời gian ra xem 1 chút, nhất là trong tối Valentine ở nhà buồn chán như ta (PR trắng trợn =))))) Thất tình có muôn vàn cách biểu hiện nhưng tựu chung lại thất tình chẳng qua chỉ giống như cơn đau đớn sau cuộc phẫu thuật ruột thừa. Nếu bạn mạnh mẽ, lạc quan, cơn đau sẽ sớm qua, cuộc sống vẫn tươi đẹp như trước. Nếu bạn yếu đuối, u sầu, vết sẹo xấu xí sẽ luôn nhắc bạn nhớ đến cơn đau của quá khứ. Trái đất vẫn quay, chỉ có bạn lệch khỏi quỹ đạo, chìm nổi giữa những giày vò của kỷ niệm. Thời gian có thể chữa lành tất cả, tôi không thể nói cho bạn biết bạn phải mất bao lâu để vượt qua cái hố thất tình. Nhưng yêu là điên cuồng, không yêu là kiên cường. Thất tình rồi hay đang và sắp thất tình thì cũng mạnh mẽ nên, trải nghiệm "33 ngày thất tình" của Tiểu Tiên để thấy rằng phía sau một cuộc tình tan vỡ, dù chờ đợi bạn không phải là cầu vồng rực rỡ mà chỉ là một con đường trắng xoá cơn mưa cũng sẽ có một người khác nguyện ý dùng chiếc xe đạp cũ kỹ, nắm tay dắt bạn về nhà <3
--------------- Review by Mỹ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tận mắt thấy người yêu mình dắt tay tình mới, thế giới trở nên vô cùng đáng ghét vào phút giây tôi thử nước hoa trong Tân Quang Thiên Địa. Tôi cắn chặt môi, chạy thẳng về nhà, lúc nằm vật ra ghế sofa đã mệt tới mức không thể thở nổi, tôi của giây phút ấy dù xét ở phương diện nào cũng đều ngắc ngoải, thoi thóp. Tôi chớp chớp mắt, khóe mắt rất khô, tôi không gào khóc thảm thiết nhưng trong suy nghĩ của tôi, khắp căn phòng dường như đang phát một bản tình ca buồn. Trái tim tôi co giật từng hồi, ngón tay cũng hơi run rẩy. Tôi kiệt sức, rã rời, muốn tựa vào ghế nhưng lại phát hiện chiếc sofa quá lớn. Cả thế giới không có một điểm tựa. Tình tiết này quá cũ, hơn nữa lên hình quá đột ngột, thậm chí không có đoạn giới thiệu trước. Nhưng tôi và anh luôn hạnh phúc như vậy, ăn ý như vậy, thậm chí, hôm trước ngày xảy ra chuyện, anh còn nói “Anh yêu em”. Tôi cố gắng nhớ lại tình cảm tốt đẹp từng có giữa chúng tôi, song mức độ chân thực của chúng lúc này thật đáng ngờ. Nếu chỉ như vậy có lẽ vẫn không đến nỗi làm tôi sụp đổ tan tành đến vậy. Tôi vẫn có thể giống như lần yêu nào đó trước đây, lập tức chia tay, trong lòng thầm chửi rủa, nhưng vẫn cười chúc đối phương sau này mọi việc thuận lợi. Còn lần này, tôi chỉ vào cặp đôi hạnh phúc kia mà chửi như tát nước bởi vì tình mới thẹn thùng bên anh ta lại là cô bạn suốt ngày lăn lộn mọi chốn vui chơi từ hồi cấp hai cùng chúng tôi. Đây là sự thật đã khiến tôi sụp đổ. Sự thật này khiến tôi cảm giác người có vấn đề là tôi. Đã từng có biết bao dấu hiệu ép tôi tỉnh ngộ, song tôi lại lựa chọn có mắt không tròng. Một người rốt cuộc phải thảm hại đến nông nỗi nào mới có thể gặp chuyện như vậy: Kẻ thứ ba là bạn thân của mình? Bỗng chốc tôi có thể nghe thấy ông trời đang nhìn xuống từ trên cao, lạnh nhạt bàng quan, cười khinh miệt. Từ nhỏ đến lớn, cô bạn thân chứng kiến mỗi lần tôi và bạn trai gây chiến, các bạn trai tôi cũng đều không ít thì nhiều gặp phải cảnh tôi và cô bạn thân tùy ý làm càn: Khi giận cô bạn, tôi liền đi tìm bạn trai để xả; khi cãi nhau với bạn trai, tôi đi tìm cô bạn tâm sự đêm khuya. Nhưng lúc này, tôi lại bị hai bên cùng vứt bỏ, toàn bộ cơ thể giống như linh kiện rớt khỏi băng chuyền, bản thân cảm thấy cô đơn gấp bội, song đó không phải trọng điểm, trọng điểm là tôi không còn bất cứ cảm giác tồn tại nào đối với thế giới. Tôi cứ ngồi ngơ ngẩn như vậy trên ghế sofa, tới lúc sắp hóa thạch thì điện thoại bỗng reo lên, cùng với tiếng chuông điện thoại, toàn bộ lỗ chân lông trên người tôi như đều nở hết cỡ để lắng nghe. Có thể là ai trong hai người gọi tới? Hay nắm tay nhau cùng gọi tới? Muốn xin lỗi tôi hay muốn thuyết phục tôi đó chỉ là ảo giác, cảnh vừa nãy chỉ là tôi hoa mắt? Tôi căng thẳng đến mức run rẩy, tiếng chuông điện thoại dần dần trở nên hết nhẫn nại, tôi dường như có thể nghe thấy, người bên đầu kia điện thoại đang nói: Này, cơ hội có hạn. Tôi vội túm lấy điện thoại, khẽ khàng nói: “A lô?”, sau đó liền ngậm chặt miệng, chuẩn bị tùy cơ ứng biến. Bên kia đầu dây điện thoại, một người đàn ông gào to, “Cô đang ở đâu hả? Có phải không muốn làm không? Tôi nói cho cô biết, Hoàng Tiểu Tiên! Chỗ tôi đây không phải không thể thiếu người như cô! Quay về làm việc cho tôi ngay!” Tôi cầm điện thoại sững sờ hồi lâu mới phản ứng lại, người đàn ông đang gào thét với tôi là ông chủ tôi – sếp Vương. Không biết mọc đâu ra dũng khí khiến tôi sau khi sững sờ hồi lâu, sổ ra một câu vốn muốn dành cho đôi uyên ương kia. “Đồ khốn! Các người đều là đồ khốn!”. Lần này sếp Vương đờ ra, vài giây sau, ông im lặng cúp máy. Tôi quỳ trên nền nhà, lắng nghe dư âm ngân nga sau tiếng hét vang vọng khắp căn phòng. Làm tốt lắm, Hoàng Tiểu Tiên, tôi tự nói với mình, trong một ngày, đầu tiên là mất đi người yêu, sau đó mất đi người bạn thân, tiếp nữa lại gào thét với sếp nên mất việc, tiếp theo, mày chỉ cần đứng dậy, đóng cửa sổ, vào bếp, nhẹ nhàng bật ga, rồi lặng lẽ hít sâu, không bao lâu mày có thể tới cõi Niết Bàn. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng chuyển động của kim đồng hồ. Tiếng kim đồng hồ chạm nhau lanh lảnh vang lên, tôi ngẩng đầu nhìn, kim giờ kim phút kim giây đều chỉ không giờ. Tôi nghênh đón ngày thất tình đầu tiên như vậy đấy. Mời các bạn đón đọc 33 Ngày Thất Tình của tác giả Bảo Kình Kình.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bình Hoa - Khốn Ỷ Nguy Lâu
Đằng sau cái vẻ ngoài hoa lệ đến choáng ngợp của giới giải trí này, lại chỉ toàn là chông gai và cạm bẫy. Những cạm bẫy xấu xa và bẩn thỉu ấy sẵn sàng bóp nghẹt những nghệ sĩ non trẻ, ngây thơ, lại không có vai vế, không người chở che như Cố Ngôn. Bởi vậy, Cố Ngôn đã lựa chọn con đường thực tế nhất - chấp nhận sự giúp đỡ của ông chủ Tần Trí Viễn, làm một bình hoa ngoan ngoãn biết nghe lời. Cười lúc nên cười, nói lúc nên nói, và giả ngốc giả đần lúc cần thiết.  Dù là đối phó với dư luận, hay với những lời đường mật nửa thật nửa giả của đàn ông. Bình hoa vô tâm, kim chủ vô tình, tiền trao cháo múc. Cố Ngôn khẽ nhếch khóe miệng, vẽ nên một nụ cười hoàn hảo. Cả đời này cậu chỉ diễn tốt một vở kịch duy nhất. Đó là giả bộ không yêu người ấy. *** Khốn Ỷ Nguy Lâu là một tác giả tôi rất thích. Lối hành văn gọn gàng, thong dong, song ẩn dưới tầng tầng lớp lớp câu từ, có khi là sóng gió, có khi là đau đớn xé lòng, cũng có khí, là dịu dàng ấm áp. Cố Ngôn có thể vì Tần Trí Viễn mà rào trước đón sau, cùng anh chơi một ván cờ cược lấy tình yêu. Nhưng khi phát hiện ra anh chưa buông bỏ được người cũ, cậu lại kiên quyết ra đi. Đây là một điểm tôi rất thích ở Cố Ngôn. Cậu không yếu đuối, mà rất quyết đoán, mạnh mẽ.  Cố Ngôn bị gọi là bình hoa, là loại diễn viên phải lên giường cùng kim chủ mới có thể sống được. Thế nhưng tôi lại cảm thấy, trong câu chuyện này, Cố Ngôn là người duy nhất kiểm soát được cuộc sống và mong muốn của mình. Về Tần Trí Viễn. Anh là một người tốt. Anh dịu dàng và quan tâm Cố Ngôn, đối với cậu tốt lắm. Không thể trách anh chuyện có người trong lòng, vì dù sao đó cũng là tình cảm thuộc về cá nhân. Nghe ở phía trên thì chắc sẽ có người cảm thấy Tần Trí Viễn hơi “tra” nhỉ? Thực ra không phải. Nếu như tra đến vậy, anh đã không run rẩy khi nghe thấy thương thế của Cố Ngôn, cũng không cứng rắn theo đuổi cậu lại từ đầu. Cậu luôn ở bên anh khi anh cảm thấy mệt mỏi, anh lại có những năm tháng đẹp nhất của cậu. Cậu là người dạy anh cách chấp nhận và buông bỏ, đi tìm hạnh phúc cho riêng mình. Chỉ tiếc rằng, Tần Trí Viễn nhận ra hơi muộn, nên khi anh thực sự muốn cùng Cố Ngôn nói chuyện trăm năm, cậu đã dứt áo ra đi rồi. Tần Trí Viễn rốt cuộc nhận ra, anh yêu Cố Ngôn biết mấy. Vì thế anh bèn trút bỏ thân phận kim chủ, trở về là một chàng trai bình thường, đuổi theo tình yêu khiến mình say đắm. “Bình hoa” là một truyện hay, nhưng cách viết kết của Khốn Ỷ Nguy Lâu vẫn thế, kiểu úp mở phần cuối khiến độc giả không biết đâu mà lần. Rõ ràng hai người đã về bên nhau, nhưng phần cuối lại hé lộ những sóng gió (và có thể là bi kịch nữa) có thể phát sinh trong tương lai. Cơ mà bỏ qua tất cả những điều đó, nếu bạn thích cường thụ và ngược luyến thì không nên bỏ qua “Bình hoa” đâu ạ. ^^   Mời các bạn đón đọc Bình Hoa của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu.
Hoàn Châu Cát Cát - Quỳnh Dao
Hoàn Châu Cát Cát kể về cuộc đời của một cô gái mồ côi có tên Tiểu Yến Tử thay đổi khi tình cờ cô ấy trở thành Cách Cách. Đối với thể loại này , truyện đấu đá tranh giành ân sủng với nhau trong hậu trong của các phi tần mỹ nữ không phải là chuyện cũ ,có lẽ trong chúng ta ai cũng đã có 1 lần xem trong phim rồi ,tôi cũng thế Nhưng lần này tôi được đọc ,không chỉ cảm nhận sự lôi cuốn và hấp dẫn trong từng câu chuyện đấu đá nhau của cung phi tôi còn cảm nhận được văn phong sắc sảo mà không kém phần mỹ miều của tác giả ,khiến những hình ảnh tôi đọc được cũng không kém phần sống động so với trong phim ảnh. Truyện kể về cô cung nữ Châu Hoàn lần đầu bước vào cung và ở tập 3 ,những tình tiết càng khác hẳn hơn ,cũng làm cho tôi cảm thấy những điều ly kì này chuyển sang ly kì khác ,lạ lẫm mà hấp dẫn .Phải nói một điều là hình ảnh nhân vật trong truyện này khá giống như trong phim ,đều xuất phát từ 1 cô cung nữ hiền hành nhưng khi vào cung ,để sống sót thì phải có ưng sủng của bậc Đế Vương thế nên nàng cũng dần thay đổi tính nết ,tàn nhẫn và lạnh lùng .nhưng có lẽ điều khiến tôi cảm thấy khác biệt nhất ở thể loại sánh này là nó khiến tôi dễ cảm nhận được tính cách của mỗi nhân vật hơn ,sống động và không kém chân thực. *** Quỳnh Dao (sinh ngày 20 tháng 4 năm 1938) là nữ nhà văn, biên kịch, nhà sản xuất người Đài Loan chuyên về tiểu thuyết lãng mạn dành cho độc giả nữ. Tập truyện ngắn đầu tay của bà mang tên Ngoài khung cửa sổ ra đời trong khoảng thời gian bà tốt nghiệp trung học và dự thi vào đại học nhưng không thành công. Các tác phẩm của bà được dịch ra và xuất bản rộng rãi ở Việt Nam từ cuối thập niên 1960. Ngoài ra, bà còn là một nhà sản xuất phim với những bộ phim truyền hình dựa theo chính nội dung các cuốn tiểu thuyết của bà. Tác phẩm: Song Ngoại (1963) Hạnh Vận Thảo (1964) Lục Cá Mộng (1964) Thố Ty Hoa (1964) Dòng sông ly biệt (Yên Vũ Mông Mông - 1964) Triều Thanh (1964) Kỷ Độ Tịch Dương Hồng (1964) Thuyền (1965) Nguyệt Mãn Tây Lâu (1966) Hàn Yên Thúy (1966) Tử Bối Xác (1966) Tiễn Tiễn Phong (1967) Thái Vân Phi (1968) Xóm vắng hay Vườn rộng sân sâu (Đình Viện Thâm Thâm - 1969) Tinh Hà (1969) Thủy Linh (1971) Hồ ly trắng (Bạch Hồ - 1971) Hải Âu Phi Xứ (1972) Băng Nhi (1985) Tuyết Kha (1990) Hoàn Châu cát cát (1999) Đoạn Cuối Cuộc Tình (tháng 8/2006) Không phải hoa chẳng phải sương (2013) Thủy Vân Gian Cỏ Xanh Bên Hồ Giấc Mộng Sau Rèm Mời các bạn đón đọc Hoàn Châu Cát Cát của tác giả Quỳnh Dao.
Tiểu Thiếu Gia Và Ma Thần - Hoa Ngộ Nha
Miếng bánh ngon vô phương chống đỡ. Miếng bánh ngọt siêu cấp đáng yêu!! Đặc biệt dễ thươnggggg! Vườn đào ngâm trăng: Một bộ điềm văn nhỏ rất dễ đọc trước khi đi ngủ. Tiểu thiếu gia vừa mềm mại vừa đáng yêu cực kì. Công là ma thần, thụ khi còn nhỏ đã kí khế ước với công. Trong những năm tháng tiểu thiếu gia còn sống, ma thần sẽ quay lại nơi y thuộc về. *** Ma thần, Ma hậu tân hôn năm thứ tư, Nhân gian và Ma giới lần đầu tiên chính thức tương giao trên mặt ý nghĩa, tam công chúa điện hạ xin phép được đến Ma giới tu hành đã được phê chuẩn. Sau lần đó Tam công chúa liền an cư lạc nghiệp ở Ma giới, thỉnh thoảng mới trở lại thăm người thân, tránh được việc tranh giành hoàng quyền. Tam công chúa đến Ma giới được 1 tháng thì cũng cử hành hôn lễ, không phải thành thân với thanh niên Ma giới nào khác mà là thú nữ tử đã cùng nàng tiến vào Ma giới, A Lan. Ma thần, Ma hậu đều tới tham dự. Bởi vì Ma hậu và tân nương cửu biệt gặp lại, có quá nhiều lời muốn nói, trực tiếp ném một tân nương khác và Ma thần hai mặt nhìn nhau ra sau đầu, hai người tay trong tay đi ăn quà vặt, chuyện tiếp theo là gì thì sau này hãy nói…   Mời các bạn đón đọc Tiểu Thiếu Gia Và Ma Thần của tác giả Hoa Ngộ Nha.
Hoang Đường - Phong Tử Tam Tam
"Hoang đường" là một câu chuyện khá ngược tâm, có độ dài vừa phải. Truyện diễn biến không quá nhanh nhưng có nhiều cao trào rất thích hợp cho team thích ngược nè. Nếu đây là thể loại bạn yêu thích thì đừng ngại ngần mà nhảy hố thôi nào!  Tôi đã từng nghe ở đâu đó rằng, nếu một cô gái mặt dày vứt bỏ cả tự tôn để theo đuổi một người con trai thì có hai khả năng xảy ra. Một là cô ấy chẳng hề yêu thích người kia mấy, hai là cô ấy yêu người kia rất nhiều. Bởi vì không yêu nên chẳng cần lo mất giá trong mắt đối phương, nhưng cũng có thể bởi vì yêu mà ngay cả tự tôn cũng chẳng cần. Đối với Đàm Dĩnh, thì là trường hợp thứ hai. Đàm Dĩnh và Thẩm Lương Thần có thể xem là thanh mai trúc mã. Cô từ bé đã thích đi theo anh rồi quấn lấy anh chẳng rời. Cho dù từ trước đến giờ anh đều không để cô vào mắt, anh đối với cô luôn tỏ thái độ không nóng không lạnh, không xa nhưng cũng chẳng gần. Nhưng mà Đàm Dĩnh vẫn cứ ngốc nghếch thích anh như thế, cô cứ khờ dại trao hết tình cảm của mình bao nhiêu năm dù không nhận được hồi đáp. Đến khi trưởng thành, Thẩm Lương Thần sang Mỹ du học. Đàm Dĩnh không thể đi theo, nhưng cô vẫn luôn nhớ đến anh. Có một lần Đàm Dĩnh bất chấp khoảng cách rất xa mà đến Mỹ thăm Lương Thần, nhưng rồi cô nhận được tin anh đã có bạn gái. Tình cảm bao nhiêu năm của cô giống như đã đổ sông đổ biển, đến nước này thì Đàm Dĩnh chỉ có thể buông tay và chúc phúc cho anh mà thôi. Ngày Thẩm Lương Thần chia tay bạn gái, đêm đó căn nhà anh ở đột nhiên bị cháy. Trận hỏa hoạn suýt nữa làm Lương Thần mất mạng, nhưng may mắn đã có Đàm Dĩnh liều mình cứu sống anh. Nhưng ba mẹ Đàm Dĩnh lại chôn mình trong đám tàn tro ấy. Kể từ khi ấy, Lương Thần đối xử với Đàm Dĩnh ân cần hơn nhiều, luôn ở bên cạnh chăm sóc cô. Nhưng mà Đàm Dĩnh vẫn không thể nắm bắt được hoàn toàn cảm xúc của Lương Thần, vì thái độ của anh rất thất thường. Cô không phân biệt được, rốt cục anh đối xử tốt với cô hơn, là do yêu thích cô, hay chỉ đơn thuần là cảm kích ơn cứu mạng mà thôi? Hơn nữa, cha của Đàm Dĩnh chính là người đốt cháy căn nhà kia làm cho Lương Thần suýt mất mạng, anh vẫn còn đối xử tốt với cô là vì sao? Mời các bạn đón đọc Hoang Đường của tác giả Phong Tử Tam Tam.