Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngôi Làng Cổ Mộ (Thục Linh)

Nếu là một người yêu thích tiểu thuyết kinh dị, bạn sẽ không thể bỏ qua Ngôi làng cổ mộ của tác giả trẻ Thục Linh.

Những chi tiết rùng rợn, những tình huống gay cấn, căng thẳng, sợ hãi, góc nhìn trong cuộc của người đang phải chạy trốn hay đương đầu với những thế lực huyền bí ở Ngôi làng cổ mộ sẽ lôi cuốn bạn không ngừng. Từng câu chữ của Thục Linh sẽ dẫn dắt bạn đọc như lạc vào chính xứ sở u linh trong câu chuyện, trải nghiệm cảm giác ghê rợn một cách chân thực nhất như chính các nhân vật.

Không chỉ dừng lại ở yếu tố kinh dị, điều đặc sắc hơn cả là đằng sau bức màn câu chuyện huyền bí tâm linh, Thục Linh sẽ kể cho độc giả một bức tranh đời thực trần trụi nhất, sự đương đầu giữa cái ác và cái thiện trong cuộc sống, tình yêu thương và xúc cảm bản năng nhất của con người, những giá trị nhân văn mà đôi lúc dường như ta đã vô tình lãng quên…***

Thục Linh

Cô tốt nghiệp khoa Sư phạm của trường Đại Học Quốc Gia Hà Nội và hiện đang là giáo viên bộ môn Ngữ văn. Tìm mua: Ngôi Làng Cổ Mộ TiKi Lazada Shopee

Thục Linh bắt đầu viết truyện từ năm 2017 và nhận được sự quan tâm rất lớn từ các độc giả yêu thích truyện tâm linh trên mạng xã hội. Mỗi tác phẩm của cô đều được độc giả đánh giá cao về đồ li kì, ma mị và tính nhân văn. Ngoài sở thích viết lách, cô còn có niềm đam mê với bộ môn huyền học Tarot và đàn hát, vẽ tranh.

“Ngôi làng cổ mộ” là sách xuất bản đầu tay của tác giả Thục Linh. Ấn phẩm đã bán hết 1000 bản sau 1 tháng ra mắt.***

Trưa hôm ấy về nhà, tôi thấy mẹ tôi đang khóc. Mẹ gần như hoảng loạn. Bố tôi không có nhà, không biết giờ này ông còn đi đâu.

“Hoài à,…” Mẹ tôi nói trong nước mắt: “Bố con không may mắn, giờ phá sản rồi… Cái nhà này cũng phải bán đi…” Mẹ tôi nấc lên từng cơn: “Mẹ e là… e là… chúng ta phải trở về đấy…”

Thông tin đến tai tôi đột ngột khiến mọi thứ dưới chân tôi sụp xuống. Chúng tôi đã sống ở đây hơn mười năm. Năm nay tôi vào lớp mười một, mười sáu tuổi. Tôi đã quen với nhịp sống của thành phố ồn ã nhộn nhịp này, giờ đột nhiên phải chuyển đi, tôi thực sự không sao chấp nhận nổi.

Tôi ngồi thụp xuống đất dưới chân mẹ, từng dòng nước mắt ứa ra: “Chúng ta… giờ đi đâu hả mẹ…”

“Về… về đó…” Mẹ tôi ôm mặt ra vẻ sợ sệt lắm.

Về đâu cơ?

Mẹ tôi chỉ khóc chứ không thể nói gì thêm.

Tối muộn hôm ấy, bố tôi về nhà. Người ông nồng nặc mùi rượu. Ông nói bằng giọng lè nhè: “Từ giờ đến cuối tuần, dọn hết đi… Người ta đến siết nhà giờ đấy…” Nói rồi ông đi vào phòng.

Tôi cũng trở về phòng, từng bước đi thất thểu. Tôi mở cửa phòng. Căn phòng tối om chỉ có ánh đèn lờ mờ sáng từ ngoài phòng khách hắt vào. Nhi, con em gái tôi đang ngồi vẽ trong lặng lẽ. Năm nay nó mới chín tuổi, học lớp ba. Nó rất thích vẽ, cả căn phòng ngủ nhỏ của hai chị em dán đầy những bức tranh nguệch ngoạc của nó.

“Mọi người sao thế?” Nó hỏi bằng giọng véo von mà không ngoảnh đầu lại.

“Không sao đâu…” Tôi lẩm bẩm rồi nằm vật xuống giường.

Những ngày sau đó chỉ có tôi và mẹ lặng lẽ thu dọn mọi thứ trong nhà, cho vào thùng các tông để chuẩn bị chuyển đi. Bố tôi giam mình trong phòng cả ngày không ra, chỉ đắm chìm trong men rượu. Nhìn ông, tôi vừa thương vừa giận. Những nỗi uất ức cứ nghẹn lên trong họng tôi. Tôi chẳng có tội lỗi gì mà vẫn phải hứng chịu nỗi bất hạnh này. Tôi phải rời xa căn nhà yêu dấu, lớp học với bao nhiêu bạn bè… Giờ tôi sẽ phải tới một nơi khỉ ho cò gáy nào đó không có lấy một chút thân thuộc.

Những ngày sau, tôi chia tay bạn bè trong nước mắt. Ai cũng bất ngờ với tin tôi phải chuyển đi gấp. Thực sự tôi không muốn xa nhóm bạn của tôi…

Đêm trước ngày chuyển, tôi nghe tiếng đồ đạc đổ vỡ vọng ra từ phòng ngủ của bố mẹ. Tôi tò mò tiến lại gần.

“Bắt buộc phải chuyển về đấy sao? Không còn cách nào khác à? Em nghe…” Giọng mẹ tôi vang lên.

“Không về đấy thì về đâu? Tôi hỏi cô, còn chỗ nào để đi nữa?…” Bố tôi gắt lên.

“Anh biết là không tốt cho bọn trẻ mà!?”

“Đừng nghe ngóng linh tinh… Giờ còn mỗi căn nhà đấy thôi… Tôi trắng tay rồi!”

Xoảng… nghe đâu như bố tôi bực dọc quật vỡ thứ gì đó trong phòng.

Mẹ tôi im bặt.

Tôi bỏ ra đi thu dọn nốt đống đồ đạc còn lại trong phòng ngủ. Dưới sàn nhà vương vãi những bức tranh của con em gái tôi. Tôi gắt lên: “Đừng bày nữa, không thấy tao dọn chưa đủ mệt sao?”

Con bé trốn sau tấm rèm cửa, cười khinh khích. Tôi nhặt những bức tranh lên. Những bức tranh đều giống giống nhau: Những ngôi nhà san sát nằm trên một ngọn đồi nhỏ, đằng sau là một ngọn núi to. Những người que đang đi đi lại lại ở phía dưới.

Tôi chẳng bận tâm, cho hết vào thùng. Thực sự tôi chỉ muốn ném hết đi nhưng con bé sẽ khóc lóc nếu như không thấy tranh. Nó đã chín tuổi mà nhiều lúc tôi cảm giác như nó mới chỉ bốn, năm vậy.

Sáng hôm sau, gia đình tôi chuyển ra từ sớm. Mọi thứ được chất lên xe rất nhanh. Phải tới hai xe tải mới chở hết đồ trong nhà.

Tôi đứng bần thần ở ngoài cửa, nhìn vào trong gian nhà trống, cổ họng cứ nghẹn lại, mắt nhòe đi. Căn nhà này đã chứa đựng bao kỉ niệm vui buồn của tôi trong suốt mười năm qua. Tôi nhớ những tháng ngày gia đình vui vẻ đầm ấm bên mâm cơm. Giờ tất cả chỉ là hư vô…

“Hoài… Đi thôi con!” Giọng mẹ tôi khàn khàn gọi tôi.

Tôi quay lưng bước đi. Tôi đưa tay đóng cánh cửa lại, khép lại quãng thời gian yên bình nhất cuộc đời mà tôi từng có.

Thực sự tới giờ tôi vẫn chẳng biết là nhà mình sẽ chuyển đi đâu. Tôi chỉ biết là đó là một căn nhà dưới quê mà ông nội đã để lại cho bố tôi. Giờ chẳng còn nơi nào để đi nên nhà tôi sẽ về đó sống.

Chòng chành trên xe rất lâu, chúng tôi nghỉ đêm tại một nhà nghỉ cũ kĩ ven đường quốc lộ. Dự là sáng sớm ngày hôm sau sẽ tới nơi.

Đêm hôm ấy tôi nằm mơ thấy một giấc mơ. Tôi đi lạc trong sương mù. Phía trước tôi là một cô bé, bé tuổi hơn Nhi. Nó dẫn tôi chạy, chạy mãi. Tiếng nó vang vọng trong không gian: “Đi đi… Hoài, đừng về…”

Cơn mơ ngột ngạt làm tôi thức dậy giữa đêm. Biến cố lớn trong cuộc đời làm tôi vẫn chưa hết sốc. Tôi nằm xuống cố ngủ lại, mai còn về nhà mới.

Sáng hôm sau xe đi sớm. Cảnh vật ngày càng hoang sơ, khác xa sự nhộn nhịp của thành phố tôi đã từng ở. Chẳng hiểu sao nhìn từng rặng cây tôi lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Xe đang leo lên dốc thì Bốp, một tiếng nổ lớn vang lên. Xe đã bị nổ lốp.

“Chết rồi… Không mang lốp dự phòng đâu…” Tài xe gãi gãi đầu đầy bối rối.

“Cũng gần tới nơi rồi…” Bố tôi nói: “Dù sao xe đồ kia cũng lên trước rồi. Giờ từ đây chúng tôi đi bộ. Lát anh gọi người sửa xe đi nhé…”

Nói rồi bố tôi ngoắc ba mẹ con xuống xe. Bố bảo chúng tôi đi trước còn xếp đồ. Ông sẽ ở lại trông xe và giúp bác tài xế.

Tôi, mẹ và Nhi lếch thếch leo lên sườn dốc quanh co. Con đường ngày càng heo hút. Hai bên dày đặc những cây rừng và bụi rậm.

“Lâu quá rồi… chẳng nhớ có đúng không nữa…” Mẹ tôi lẩm bẩm.

Hóa ra bà đã từng về đây rồi à? Đây không phải quê nội cũng chẳng phải quê ngoại của tôi. Chỉ biết ở đây, trong ngôi làng này có một căn nhà mà ông nội để lại cho bố tôi.

“Đây là làng gì hả mẹ?…” Tôi cất tiếng hỏi.

“Làng Thổ Hà, con ạ…”

Tôi im lặng bước đi. Con đường này dường như tôi đã từng đi qua rồi, nhưng chẳng thể nhớ rõ.

Chúng tôi leo lên đỉnh dốc thì ngôi làng hiện ra. San sát bên cạnh nhau là những ngôi nhà mái ngói, hai hay ba tầng. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ít ra nó cũng không quá quê mùa như tôi tưởng tượng. Đằng sau ngôi làng, nằm xa xa là một ngọn núi lớn.

Điều khiến tôi giật mình đó chính là cảnh vật ở ngôi làng Thổ Hà này giống bức tranh của con Nhi một cách gai người. Nó mới có chín tuổi, chắc chắn nó chưa bao giờ về đây.

Tôi bước theo sau mẹ, tiến gần đến ngôi nhà mới của chúng tôi mà tôi không biết rằng tôi đang từng bước lại gần những cơn ác mộng dai dẳng sau này.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ngôi Làng Cổ Mộ PDF của tác giả Thục Linh nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Order Một Tình Yêu Cao Cấp (Ngải Tiểu Đồ)
Còn chưa kịp phản ứng lại, Chu Phóng đã bị Tống Lẫm ôm chặt trong lòng. Anh ôm rất chặt, chặt tức mức Chu Phóng sắp không thở được nữa “Tại sao em không thể chỉ là một người con gái bình thường chứ?” Tống Lẫm tức giận chỉ trích cô. “Chu Phóng, tham vọng của em thật quá lớn.” Chu Phóng bị Tống Lẫm ôm chặt. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng. Cô hỏi: “ Nếu em chỉ là một người con gái bình thường, liệu anh có chú ý tới em không?” Hồi lâu, bốn bề tĩnh lặng, Chu Phóng nghe thấy Tống Lẫm trả lời từng chữ một “ Anh sẽ không”Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Order Một Tình Yêu Cao Cấp PDF của tác giả Ngải Tiểu Đồ nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Nuốt Ngược Nước Mắt Để Trưởng Thành Hơn (Tiểu Quỹ)
Đằng sau những tiếng lòng ngần ngại muốn nói lại thôi, những mâu thuẫn sợ người ta nhìn thấy, lại sợ người ta không nhìn thấy, những ngông cuồng không sợ trời chẳng sợ đất, luôn có một người khiến lòng dạ bạn ngổn ngang trăm mối, chẳng thể lắng dịu. Trước kia, đọc tác phẩm của Lỗ Tấn, tôi thường không thể hiểu trọn vẹn. Nhiều năm về sau đọc lại, tôi đã hiểu được nhiệt huyết hừng hực, chính nghĩa chân thành, trái tim hướng về phía tươi sáng của một người thiếu niên. Người ấm áp, chẳng qua là sau khi nhìn thấu mặt tối tăm của nhân tính, vẫn lựa chọn bước về phía có ánh sáng. Bạn và tôi bước đi giữa nhân gian coi trọng vật chất, hầu hết đều phải chịu đựng sự ấm ức như vậy, có người trải qua một lần đả kích suy sụp, đã thêm phần cẩn trọng và đề phòng. Tìm mua: Nuốt Ngược Nước Mắt Để Trưởng Thành Hơn TiKi Lazada Shopee Gặp chuyện không còn xung trận ngựa lên trước, không còn lòng thương xót, phản ứng đầu tiên đối với người đến gần là phòng ngự. Tiếp theo đó, chỉ cần phát hiện ra chuyện chẳng liên quan đến mình, sẽ bưng tai bịt mắt. Lòng không gợn sóng, buồn vui ở đâu? Chúng ta đang lạnh lùng chống lại thế giới bên ngoài, cũng đang lạnh lùng giết chết cảm nhận sâu sắc của chính mình. Chúng ta dốc sức dấn bước, chèo thuyền ngược dòng, chẳng qua là bởi chỉ khi ai ai cũng sẵn lòng cố gắng làm một người ấm áp vươn lên, mới có hy vọng tạo nên một thời đại ấm áp vươn lên. Càng hiểu sự lạnh lùng vô tình của thế giới này thì càng biết trân quý những ấm áp trong cuộc đời. “Dẫu đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, khi cúi người nhìn thấy cỏ cây đâm chồi, gió xuân tươi mát, vẫn thấy lòng phơi phới.” Mãi ấp ôm một phần tình cảm dịu dàng đối với thế giới này, mới có thể trở thành người ấm áp.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Nuốt Ngược Nước Mắt Để Trưởng Thành Hơn PDF của tác giả Tiểu Quỹ nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Những Đứa Trẻ Không Có Ô (Hỉ Dương Tử)
Những đứa trẻ không được sinh ra đã ở vạch đích luôn luôn phải nỗ lực hơn rất nhiều. Cuộc đời mỗi người vốn không ai giống ai. Có những đứa trẻ sinh ra đã ở vạch đích, nhờ sự hậu thuẫn của bố mẹ mà dễ dàng đạt được thành công, nhưng cũng có những đứa trẻ sinh ra trong hoàn cảnh khốn khó, ngày đêm vật lộn với cuộc sống mưu sinh, chắt chiu từng đồng một để có cơm ăn áo mặc. Song điều đó không đồng nghĩa với việc tương lai của chúng sẽ mãi chìm đắm trong sự đói nghèo. Cơ hội và thành công không bỏ qua bất cứ ai chăm chỉ và nỗ lực hết sức mình. Sau khi bước chân vào xã hội, rất nhiều người trẻ bắt đầu nảy sinh nghi hoặc với niềm tin và lý tưởng của bản thân, họ tựa như con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương mênh mông, nhất thời lạc mất phương hướng. Hoàn cảnh biến đổi chớp nhoáng khiến mọi người không ngừng lo lắng về những vấn đề cá nhân, chỉ muốn giải quyết chúng ngay tức khắc, bởi vậy con người rất dễ hình thành tâm lý âu lo về xã hội, thường quá chú trọng đến những nhu cầu cơ bản và các mục tiêu bình thường nhất, để rồi mất niềm tin và lý tưởng. Tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ Barack Hussein Obama về hưu ở độ tuổi 50, Donald John Trump 70 tuổi mới trở thành tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ. Mỗi người đều phát triển theo cách của riêng mình, và thành công không bao giờ là muộn cho dù bạn ở bất kỳ độ tuổi nào. Vì vậy, xin đừng hoài nghi, hay so sánh mình với cuộc đời của người khác, cũng đừng bỏ cuộc giữa chừng, chỉ cần bạn không từ bỏ bản thân, thành công cũng sẽ không bao giờ rời xa bạn. Những Đứa Trẻ Không Có Ô giống như một món quà gửi tặng các bạn trẻ đang phải vật lộn giữa cuộc sống mưu sinh như một niềm an ủi cũng những lời khuyên về cuộc đời hay cách làm thế nào để thành công trong cuộc sống mà còn đưa lại những ví dụ về những người nổi tiếng, những doanh nhân thành đạt - những cuộc đời trải qua sự cơ cực trong suốt quãng thời gian còn trẻ như ốm đau bệnh tật, cái nghèo luẩn quẩn hay bị những người xấu hãm hại, và trải qua nhiều thất bại nhưng họ vẫn không ngừng nỗ lực học hỏi, phấn đấu, ngã ở đâu đứng lên chỗ đó để gặt hái được những trái ngọt thành công. Hi vọng cuốn sách này sẽ thắp sáng lại ngọn lửa nhiệt huyết trong các bạn, sưởi ấm con tim lạnh giá vì cuộc đời, tuyết chảy băng tan, đón ánh nắng mùa xuân tràn đầy rực rỡ để viết lại một khởi đầu mới, hướng đến một tương lai sáng lạn. Tìm mua: Những Đứa Trẻ Không Có Ô TiKi Lazada Shopee Hãy nhớ, bất kể làm việc gì, chỉ cần dám bắt tay vào hành động, thì bạn đã thành công một nửa rồi.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Những Đứa Trẻ Không Có Ô PDF của tác giả Hỉ Dương Tử nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Những Cô Gái Trong Thành Phố (Hạ Bất Lục)
Bạn là FA? Bạn là cô gái nhỏ đang chìm đắm trong tình yêu? Bạn là một cô gái mạnh mẽ, dù không có tình yêu vẫn sống vô cùng thoải mái? … Bạn là ai giữa vô vàn những cô gái sống trong thành phố này? Tìm mua: Những Cô Gái Trong Thành Phố TiKi Lazada Shopee Thời gian vốn chảy trôi không ngừng, còn vòng quay của vận mệnh phụ thuộc vào chính suy nghĩ của mỗi “cô gái” trong lòng bạn. Đừng quá quan tâm đến việc người khác đánh giá bạn thế nào, hãy sống theo cách mà bản thân cảm thấy tốt nhất. Làm tốt việc của mình, đi tốt con đường của chính mình. Bởi vì sống trong mắt người khác, chính là chuyện đáng thương nhất trong cuộc đời này. HY VỌNG BẠN CÓ THỂ SỐNG ĐÚNG VỚI CON NGƯỜI MÌNH, LÀM MỘT CHÍNH MÌNH TUYỆT VỜI NHẤT!Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Những Cô Gái Trong Thành Phố PDF của tác giả Hạ Bất Lục nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.