Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mê Mẩn Vì Em

VĂN ÁN Ông chồng không phải là người mà là ma! Từ ngày Du Lệ tiếp nhận “Chi bảo gia truyền” thì được trao ngay một nhiệm vụ gia tộc thần thánh đó là: Tìm một người đàn ông có thể cùng cô sinh con gái! Du Lệ: Ha ha (Cười)! Sau này người đàn ông cùng cô sinh con gái ấy không tìm nổi mà ngược lại lại tìm được một người đàn ông có thể giúp cô trục quỷ hàng ma. Nhưng thực sự không thể ngờ được là đại ma đầu lớn nhất lại ở ngay sát sườn cô, làm bạn hàng ngày với cô, hàng đêm nhập mộng quấy rầy cô. Ma đầu: Anh mê mẩn vì em, em lại nhẫn tâm không nghe không thấy và không gặp! Du Lệ (≧︿≦) Khóc: Ai biết người đàn ông trong mộng hóa ra hiện thực, còn là một loại không phải người nữa, dọa chết người chứ chẳng chơi! PS: Đây là một Đại Ma Đầu ngủ say đột ngột thức tỉnh, ngày nào cũng muốn ăn nữ chính ngon lành, song không nỡ, đành phải ăn liên tục không ngừng, cứ ăn ăn ăn mãi rồi cuối cùng biến nữ chính thành bà vợ của chính anh. *** Ma giới có một truyền thuyết về cổ ma đã ngủ say từ hàng ngàn năm trước đây.   Tại sao lại là bảo là truyền thuyết? Bởi vì đó là chuyện đã xảy ra từ rất lâu, rất lâu rồi. Lâu đến mức mà chỉ có một số ít cổ ma còn sống đến ngày nay mới biết đến sự tồn tại của ma tộc đó.   Truyền thuyết nói rằng, khi nó thức tỉnh, cánh cổng ma giới sẽ mở về phía nhân gian, cả thế giới sẽ chìm trong đen tối, tham dục, tà ác,... Toàn bộ sinh linh đều sẽ rơi vào kết cục bị hủy diệt.   Không ai ngờ sau những năm tháng dài đằng đẵng, có một ngày, ma tộc đã ngủ sâu mấy ngàn năm kia lại thức tỉnh, còn đi vào nhân gian...   ***   "Trên thế giới này còn rất nhiều chuyện thần kỳ, chỉ là chúng ta chưa phát hiện ra thôi!"   Trong một căn nhà nhỏ ở cuối con hẻm Thanh Xuyên, bên trong cánh cửa cũ kỹ in hằn dấu vết năm tháng qua đi để lại, rất nhiều câu chuyện kỳ bí chưa có lời giải vẫn đang diễn ra hàng chục năm qua, những người dân sống quanh đó đồn rằng…   Thật ra thì mình bịa thôi chứ chẳng có ai đồn gì cả. Nhưng cũng không phải không có chuyện lạ xảy ra.    Du Lệ thường xuyên mơ cùng một giấc mơ, cô ở trong màn sương mù mờ ảo, có thể thấy thấp thoáng dáng vẻ của một người đàn ông nhưng lại không thể nhìn rõ mặt anh, cũng chưa từng nghe anh nói gì, lần nào nhập mộng người đó cũng chỉ đứng nhìn cô từ xa.   Ngoài chuyện đó ra thì còn có một việc khác càng đáng sợ, khiến tam quan người ta sụp đổ hơn nữa. Du Lệ trời sinh có thể chất hút drama, ấy không, phải là hút ma quỷ mới đúng. Những chuyện kỳ bí cứ nối tiếp nhau xuất hiện xung quanh cô ngày càng nhiều.    Nói đến chuyện lạ này thì phải quay ngược về mấy năm trước đây, khi đó Du Lệ vẫn là một nhân loại bình thường tin vào thuyết vô thần. Cho đến khi… những "thứ" không phải là người lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc sống của cô.    Ban đầu chúng chỉ là màn sương đen mờ nhạt, giống như sinh linh ngây thơ tò mò với thế giới chung quanh, cũng không có tính công kích. Song gần đây chúng càng ngày càng lợi hại, lực lượng lại càng biến mạnh.    Hôm nay là một ngày Du Lệ xui xẻo bị đám phi nhân loại đó cuốn lấy, muốn kéo cô vào màn sương đen, may mà có một người đàn ông đẹp trai đi ngang qua cứu lấy cô.   Cái kết của câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân sẽ là gì? Tất nhiên là phải lấy thân báo đáp rồi. Nhưng đó là chuyện của sau này.   Còn bây giờ, Du cô nương được người đại diện tìm một hộ vệ giúp cô đuổi quỷ trừ ma. Mà trùng hợp, hộ vệ đó cũng chính là anh đẹp trai đã kéo cô ra khỏi màn sương đen kia.   Nói một chút về Du Lệ, cô là một bình hoa nổi tiếng trong giới giải trí, nhưng không phải là kiểu bình hoa mà mọi người thường nghĩ tới đâu. Rõ ràng là cô cũng rất chăm chỉ, rất cố gắng, mặc dù diễn xuất không phải quá xuất sắc nhưng cũng chẳng thể nói là tồi. Nhưng vì nhan sắc quá nổi bật mà từ lúc mới xuất đạo đã bị gắn cái mác bình hoa di động, danh hiệu này vẫn kiên trì đeo bám cô cho đến ngày hôm nay.    Còn hộ vệ mới của cô - Chử Hiệt tiên sinh lại là một người đàn ông "ba không" đúng tiêu chuẩn, không tiền, không xe, không nhà. Nghèo đến nỗi chỉ có thể dựa vào cô mà sống.   Mọi người trong giới đều biết gần đây bên cạnh Du Lệ có thêm một vệ sĩ thùng cơm, cô nuôi anh ăn uống no đủ, để anh có thể tận tâm bảo vệ mình trước những sinh vật phi nhân loại kia, nhưng trong mắt người ngoài lại thấy như cô đang bao nuôi vị vệ sĩ này.   Nhờ vào nhan sắc diễm lệ của mình, Du Lệ được một đạo diễn nước ngoài nổi tiếng nhìn trúng cô cho vai nữ thứ ba trong bộ phim mới của ông. Tưởng đâu nhờ sự kiện này mà cô sẽ bước một chân vào hàng sao Hollywood, nhưng trớ trêu thay, Du nữ thần với thể chất hút ma quỷ bẩm sinh lại xui xẻo đi vào hang ổ của quỷ hút máu! Từ đó, cô liên tục bị cuốn vào những chuyện kỳ bí xoay quanh tòa lâu đài cổ, loài quỷ hút máu tồn tại trong truyền thuyết và cả yểm ma bị phong ấn trong những bức họa treo trên tường.   Du Lệ không thể nào biết được, đây cũng là nút thắt đầu tiên để cô tháo gỡ bí mật về bản thân và gia tộc mình.    Trong chuyến hành trình huyền bí này, người luôn đồng hành bên cạnh cô không ai khác chính là Chử Hiệt. Cùng nhau trải qua bách chuyển thiên hồi, quan hệ giữa hai người ngày càng gắn bó. Ở bên anh, cô luôn ngập tràn sự tự tin. Người đàn ông này mang lại cho cô cảm giác, chỉ cần có anh, cô không cần phải e sợ hay lo lắng điều gì cả.    Nên cho dù anh không hiểu phong tình, cũng chẳng biết lãng mạn. Không có bữa tối dưới ánh nến, cũng thiếu những lời tỏ tình dịu ngọt, nhưng vì người đó là anh, Du Lệ sẵn sàng chấp nhận.    Cô cứ ngây thơ tin tưởng anh tuyệt đối, trong lòng luôn mặc định anh là thiên sư trảm yêu trừ ma, thế nhưng mà, anh không phải là con người!   ***   "Xin lỗi em, anh chẳng cách nào thay đổi được chủng tộc của mình."   Trong muôn đời, tình cảm dù là oanh oanh liệt liệt, biển xô sóng trào, hay nhẹ nhàng ấm áp như ánh nắng ban mai mơn man qua làn tóc, đều có khả năng cảm hóa, thay đổi một con người và cả… một con ma.   Thế nên khi Du cô nương phát hiện ra đại ma đầu thật sự lại ở ngay bên cạnh mình, và còn là người bạn trai trông có vẻ đáng tin của cô, cùng ăn cùng ngủ với cô, ngày ngày ôm ấp hôn môi, thậm chí còn định cả hôn nhân đại sự. Phản ứng đầu tiên của cô lại không phải là sợ hãi, không phải phẫn nộ, mà là đau lòng.   Chủng tộc khác nhau thì đã sao chứ? Cô cũng không thấy lo lắng hay e ngại về những khác biệt giữa họ. Cô chỉ biết, Chử Hiệt là người luôn đặt cô lên đầu quả tim, anh luôn nhớ rõ từng một chuyện cô nói, sau đó sẽ nghiêm túc thực hiện vì cô. Vậy thì cho dù anh có là gì, dáng vẻ như thế nào, thì anh vẫn là Chử Hiệt của cô.   ***    "Mục đích anh đến thế giới loài người là gì chứ?"   "Vì tìm em."   Thời gian anh ngủ say quá lâu, lâu đến mức nhân gian biến hóa thương hải tang điền. Đến mức mà cô chỉ cho anh ngủ cùng thôi, anh đã tưởng là cô muốn cùng mình nói chuyện trăm năm.   Trong đôi mắt xanh băng sâu thẳm từng bao lần khiến cô nghĩ đến đại dương sông băng, lại mỗi lần nhìn thấy cô, tất cả băng giá đều muốn tan chảy thành dòng nước mùa xuân ấm áp, để mặt hồ tĩnh lặng, để bên trong được cuồn cuộn sóng trào. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Dòng máu thanh khiết trên người Du Lệ là hấp dẫn trên trí mạng đối với ma tộc như anh, nhưng Chử Hiệt lại yêu người con gái này. Tình yêu đó cháy bỏng và say mê, anh không nỡ tổn thương cô dù chỉ là một chút, sao có thể thật sự ăn cô. Vậy thì chỉ có thể "ăn" cô theo cách khác, dù sao thì, ăn kiểu nào cũng là ăn mà đúng không?    Đại ma đầu như anh lần đầu tiên phát hiện ra thế giới này còn có thứ đồ tuyệt mỹ như thế, đã ăn một lần lại tham lam muốn có thêm nhiều lần sau. Khiến kẻ vừa biết mùi vị như anh muốn nhịn cũng không cách nào nhịn nổi.   Song thời khắc ngọt ngào chưa kéo dài bao lâu, mà hiểm nguy đã kéo về sau cánh cửa.   Người ta hay nói mắt bão là nơi bình yên nhất khi cơn bão đến, nhưng tai họa nào phải là thứ có thể đứng yên. Rồi cũng đến một ngày họ phải thực sự đối mặt với vận mệnh của mình.   ***   Bia Mễ Nại Tư là tấm bia trấn giữ ma giới, là lực lượng cân bằng giữ cho ma giới không bị sụp đổ. Từ hàng ngàn năm trước, nó đã bị vỡ thành nhiều mảnh nhỏ, được trấn áp ở những ma cảnh khác nhau, do những cổ ma mạnh mẽ trấn giữ.    Song khi lực lượng này không còn giữ được thế cân bằng, để tránh cho ma giới thoát khỏi diệt vong, chúng ma chỉ còn cách tìm ra huyết mạch của người thủ hộ ma môn, dâng lên tế bia.    Tấm bia này có mối quan hệ sâu xa với Chử Hiệt, trước khi chìm vào giấc ngủ triền miên, trí nhớ của anh bị nó cắn nuốt, khiến anh mất đi ký ức. Nhưng anh biết mình đến đây là vì cô, để trở thành vệ sĩ ở bên cạnh cô, cũng là anh tự mình sắp đặt mọi thứ.    Anh đã từng canh giữ ở nơi sâu nhất của ma giới trăm năm, ngàn năm, vạn năm,... Yên tĩnh và cô độc, xa rời thế nhân. Không hiểu vì sao mà sống, cũng chẳng biết sống vì lẽ gì, cho đến một ngày anh mất đi ký ức, quên đi bản thân và trách nhiệm của mình, lần theo một loại khí tức quen thuộc mà đến thế giới của con người.    Từ một khắc nắm tay người con gái đó kéo cô ra khỏi màn sương đen, anh đã biết mình không sống một cuộc đời vô nghĩa. Anh biết, mình sống là vì cô. Trái tim vô định đã lâu, cuối cùng cũng tìm được chốn về.   Cô như vầng dương bé nhỏ, là mặt trời duy nhất trong thế giới của anh. (*)   Chử Hiệt muốn bảo vệ cô dưới đôi cánh của mình, thay cô giải quyết hết mọi hiểm nguy, giữ cho cô một ốc đảo bình yên, để cô được bình an sống như một con người bình thường.   Anh giúp cô bố trí ổn thỏa mọi thứ, cứu cô thoát khỏi vận mệnh của mình, đồng thời cũng biến mất, khiến cô đau khổ vạn lần…   Ma tộc xảo trá này lúc nào cũng nói muốn tốt cho cô, rồi lại tự ý cướp mất của cô quyền được lựa chọn.   ***   "Thích là một chuyện tốt đẹp đến cỡ nào, lại khiến cô lúc nào cũng chỉ muốn gọi tên người đàn ông tên Chử Hiệt?"   Cũng khiến anh dù đã hoàn toàn mất đi ký ức, chẳng còn nhận ra cô nữa, vẫn đầy yêu thương và chiếm hữu đối với cô.   Để họ dù xa cách, vẫn có thể lần nữa quay về bên nhau.   “Tiểu Lệ Chi, anh đã về.”   Đây là thế giới của họ, là cuộc sống củi gạo dầu muối, là nhân gian tươi đẹp, bầu trời trong xanh, hạnh phúc bình phàm.    ***   Với cá nhân mình thì mình nghĩ mọi người nên đọc bộ truyện này khi mà bản thân thật sự có nhiều thời gian. Truyện khá dài với 240 chương nhưng nội dung khá dàn trải, tình tiết đôi khi hơi lê thê. Tác giả cũng hơi tham trong việc xây dựng quá nhiều nhân vật phụ khiến mạch truyện bị kéo dài ra. Nhưng về tổng thể thì mình vẫn thấy đây là một bộ truyện khá đáng đọc, nội dung mới lạ, hình tượng nhân vật chính được xây dựng hợp lý và đáng yêu. Mình nghĩ nhiều bạn sẽ thích một nam chính thâm tình, đôi lúc có hơi ngốc ngốc nhưng lại siêu cấp đẹp trai như Chử Hiệt ^^  ____   Chú thích:  "...": Trích từ truyện (*) Trích Mây đen gặp trăng sáng - Đinh Mặc (Có chỉnh sửa cho phù hợp với lời dẫn của reviewer)   *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. *Nếu trong bài review có trích dẫn từ truyện, mọi người vui lòng tham khảo nguồn chuyển ngữ mà review-er đọc nhé ^^ Cre pic: Google/huaban Nguồn chuyển ngữ: Dương tỷ  Mời các bạn mượn đọc sách Mê Mẩn Vì Em của tác giả Vụ Thỉ Dực. 

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Kiếp Chủ
Một quyển Đạo Nguyên Chân Giải, giấu giếm đại đạo huyền cơ, một thuật thôi diễn vạn pháp, 3000 đại đạo tại ngực. Hàn môn thiếu niên quật khởi, khổ đọc mười năm thấy được chân kinh! Cuối cùng được một kiếm ra Huyền Hoàng, một tay hộ thương sinh! Ba ngàn năm đại kiếp giáng thế, cũng chỉ làm trong lòng bàn tay Thần Binh, từ đây trên Tiên lộ, ai dám anh kỳ phong? Tác giả của Lược Thiên Ký , viết chắc tay lắm , bạn đọc yên tâm nha. *** "Tại tiên môn chúng ta a, lĩnh nhiệm vụ không gọi lĩnh nhiệm vụ, gọi lĩnh phù chiếu, có phù chiếu, cũng là có có tư cách làm nhiệm vụ kiếm thù lao, đả hảo chiêu hô về sau, có phương diện này công việc, tự nhiên là thông tri ngươi tới nhận, Linh Dược giám nhiệm vụ là nhiều nhất, bất quá thù lao thấp nhất, nhưng thích hợp ngươi tới làm, những cái nhiệm vụ khác thù lao khả năng cao đến dọa người, lại không phải tạp dịch đệ tử có thể làm được!" Ngồi Tôn quản sự một chiếc rách rưới Mộc Diên kia, hai người chậm rãi từ từ bay đến trên Thanh Lô Phong sau Ngọc Phong Nhai. Phương Nguyên quan sát bốn phía một phen, đã thấy một tòa cổ phác đại điện này, chung quanh tràn ngập thanh đạm mùi thuốc, chung quanh có không ít tạp dịch vừa đi vừa về bận rộn lấy, cũng thỉnh thoảng có tiên môn đệ tử ngự kiếm vãng lai. Trong một mảnh bận rộn cảnh tượng, dưới cổ tùng ở cửa điện, đang có một cái đầu bạc lão ông, tại cùng một vị tuổi không lớn lắm váy đỏ nữ hài nhi đánh cờ, xem ra thanh tĩnh nhàn nhã, rất có ý cảnh. "Vị kia liền là Linh Dược giám tổng quản. . ." ... Mời các bạn đón đọc Đại Kiếp Chủ của tác giả Hắc Sơn Lão Quỷ.
Cửu Thiên Khuynh Ca - Trúc Yến Tiểu Sinh
Mãnh liệt nhất, đớn đau nhất, say đắm nhất phải là việc nàng mở từng lớp khóa trái tim mỏng manh để đặt vào đó cái tên Trọng Uyên. Chàng không phải là Đông phương Thanh đế Phục Nghi trong sách ghi chép, cũng không phải là Nguyệt Hoa thượng thần Phất Tức của hiện tại, chàng chỉ là người sẵn sàng chịu ba trăm lôi hình thay nàng nơi Lôi Trạch, dám bỏ hết công lao tu tập ngàn năm vì nàng… Rốt cuộc là thứ tình yêu gì lại có thể khiến chàng tình nguyện hy sinh tất cả vì nàng? Tại hạ nhưng mà là vương mẫu trên núi một cái không quá chịu đợi gặp Tiểu Phượng hoàng, như thế nào có thể được nguyệt hoa thượng thần chi chiếu cố. Không thể tưởng được này cái gọi là nguyệt hoa thượng thần nhưng mà là cái cầm đèn đốt lửa phái đi, chỉ là như thế này bất nhiễm trần tục nhân, vì sao sẽ là ủy khuất như vậy? Thì ra của ngươi nguyên thân, cư nhiên như vậy đáng yêu… Từ nay về sau, ta còn là gọi ngươi tiểu sủng hảo. Cửu Thiên huyền nữ, thanh đế Trọng Uyên, nhạc thần Trường Cầm. Cũng hoặc là vương mẫu sơn hạ điềm xấu chim chóc Tiểu Bạch hoàng, chiết cánh hậu thế nguyệt hoa thượng thần, hóa thành mây khói chẳng biết đi đâu thái tử Trường Cầm. Đó là một về Ngũ Đế chi chiến trước sau, không khổng lồ mà lại không ngược luyến tiểu chuyện xưa. Sơn hải hồng hoang trung thần tiên, tiện tay mà viết, ba phần thực đến thất phân bịa đặt. *** Lâm Yên chỉ là một tiểu cô nương chưa đầy ba tuổi nhưng thiên bẩm thông minh đĩnh ngộ, là tiểu thần tiên được chú ý nhiều nhất từ trước đến nay. Thế nên từ nhỏ cô bé đã có khí chất nổi trội hơn hẳn những bạn bè cùng trang lứa. Cô thích nhất là được khai đàn thuyết pháp bên bờ suối Dao Sơn. Giữa đám đông tiểu bằng hữu đồng lứa xúm xít vây quanh, Lâm Yên tỏ vẻ uyên thâm lắm, bắt đầu kể chuyện bằng một câu thế này: Cha nói rằng… Dân chúng bốn bề Dao Sơn đều biết cha Lâm Yên là ai, cho nên chỉ cần nghe những lời ấy là đã đủ tò mò háo hức lắm rồi. Lâm Yên càng được dịp thể hiện, khua khoắng tay chân, chỉ trỏ đông tây, nói chưa tròn chữ nhưng vẫn liên thiên như đúng rồi, chốc chốc còn dụ thêm được vài linh thú chưa được khai sáng tìm đến lắng nghe. Một ngày nọ, Lâm Yên vừa kể hết đoạn “Âm phù kinh” cha giảng cho bèn đưa mắt trông về phía xa, thấy con đại dã thú vẫn ngồi yên vị ở chỗ cũ, đôi mắt sáng quắc không thôi liếc nhìn mình. Cô bé cảm thấy vô cùng hiếu kỳ, nghiêng đầu săm soi mấy lần, nói với đám bạn vài câu gì đó, rồi nhanh chân chạy như bay về phía đại dã thú. Nếu là một đứa trẻ bình thường, nhất định đã phải sợ hãi lắm, hoặc ít ra cũng không tự dấn thân vào chốn nguy hiểm như thế. Nhưng Lâm Yên thì khác hẳn. Thân thể khỏe khoắn, hơn nữa sau lưng lại có một cao nhân đắc đạo phi phàm. Tuy tiểu cô nương hãy còn thấp bé, nhưng số pháp bảo cất trong thắt lưng không ít hơn chục loại. Chẳng trách từ trước tới giờ Lâm Yên luôn hành xử vừa quyết đoán vừa cẩn trọng, không e sợ điều gì. Đại dã thú thấy Lâm Yên đuổi theo bèn quay người chạy về phía rừng sâu. Lâm Yên cho là nó sợ mình, nên càng bám sát, miệng la lớn: “Nè, ngươi chớ có chạy…”. ... Mời các bạn đón đọc Cửu Thiên Khuynh Ca của tác giả Trúc Yến Tiểu Sinh.
Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về - Nhược Ngã Túy
Lạc Thủy thượng thần nhặt được một con hổ màu tím trên đường lại chưa từng tu luyện thành hình người. Nếu như nàng đã không được chào đón thì mình tạm nuôi vậy. Ba trăm năm sau, Lạc Thủy thượng thần vì bảo vệ con hổ tím đó mà bị thương, sau đó hổ tím được giao cho Đạp Vũ thượng thần chăm sóc dùm. Con hổ tím liều mạng lắc lắc cái đầu nhỏ: “Ta không muốn, ta muốn đi theo ngài, theo ngài có thịt ăn.” Lạc Thủy thượng thần an ủi nó: “Ngoan, nghe lời.” Yên lặng rồi lại yên lặng, chung quy có chút cảm giác không ổn, nhưng lại không nghĩ ra cái gì nữa, chỉ có thể nói với Đạp Vũ thượng thần: “Đừng cho người khác ức hiếp nàng.” Đạp Vũ không ngờ người quyết đoán, lạnh lùng như Lạc Thủy lại có lúc dong dài đến vậy. Hắn dừng một chút rồi vui vẻ giống như đám yêu ma quỷ quái đang ăn ngon xem kịch vui lại giống như chúng tiên hớn hở đến hội bàn đào ăn uống. Quạt ngọc lay động hai cái, nụ cười phong lưu lại mang chút nghiêm trang bảo: “Ta sẽ nhận nàng làm đồ đệ có được không? ài, ta đây, một sư phụ vừa mạnh mẽ lại đẹp không chê vào đâu được, đến lúc đó tiểu nha đầu ở cùng ta sớm sớm chiều chiều chung một mái nhà, chắc chắn sẽ nảy sinh tìm cảm ám muội với ta, như vậy sẽ tạo nên một đoạn sư đồ cấm luyến chấn động lục giới, vang đội cổ kim, làm cho thiên địa quỷ thần phải xúc động a!” Lạc Thủy thượng thần trước sau vẫn không có biểu hiện gì, dường như có nhíu mày suy nghĩ một lúc, giọng nói tựa suối trong chảy qua đá ngọc bay vào trong tai mọi người: “Nếu như muốn một đoạn sư đồ cấm luyến, nàng còn chưa bái ta làm thầy.” …. Hỏa phượng kiêu ngạo bay lướt tới, con hổ nhỏ nghi hoặc: “Ta và ngươi quen biết nhau sao?” Con hỏa phượng nào đó tức giận nói: “Sở Từ.” Con hổ nhỏ chợt hiểu ra: “Thì ra là con chim nhỏ màu đỏ kia à.” Con hỏa phượng kiêu ngạo xinh đẹp nào đó tiếp tục tức giận nói: “Cái gì con chim nhỏ màu đỏ! Bổn đại gia là hỏa phượng! Hỏa phượng!” Tiếp tục thở dài: “Ài, khó trách người không nhận ra, chưa thấy hỏa phượng à? Huống chi lúc đó bổn đại gia bị ám toán nên trọng thương, thu nhỏ nguyên hình…” …. A, con đường thành tiên thật dài? Con hổ nhỏ dựng tai lên, ào ào nói: “Ai nói ta muốn thành tiên? Ta muốn thành thần!” Giàu nhất lục giới? Được cưng chiều nhất lục giới? Nữ thần đáng yêu? Đều là mây bay! Con hổ nhỏ nào đó ở trong lòng ngực ấm áp thơm mát của vị thần nào đó nghiêm túc tổng kết: “Hạnh phúc chính là có thịt ăn, có thoại bản đọc, có đánh nhau, ờ, còn có vị thần nào đó ôm…” Hãy nhìn xem con hổ nhỏ, bước đường đi lên sung sướng thành thần. *** Duyệt Nhi có một giấc ngủ ngon nhất từ khi đến Thánh giới, lúc tỉnh dậy thì Tức Mặc Ly đã không còn ở Yểm Tịch sơn. Cô hổ nhỏ buồn thiu, rầu rĩ không vui ăn điểm tâm Ninh Tê làm. Đang nghĩ xem một lúc nữa đi đâu chơi thì được thì Ngu Ngư đã hốt ha hốt hoảng chạy tới bẩm báo: “Duyệt Nhi cô nương, Cấp Quỳnh Thánh quân ở chủ sơn nói muốn gặp cô, phụ thân bảo ta đến hỏi cô, nếu cô không muốn gặp, vậy người sẽ ngăn lại.” Duyệt Nhi nhớ lại mấy đoạn chơi xấu trong thoại bản, cười hắc hắc nói: “Nói với nàng ta, bổn quan bệnh rồi, không tiện gặp người khác.” Mọi người:…………. Ngu Ngư ho khan một tiếng, nhịn cười không được nói: “Vậy tại hạ trước đi bẩm báo với phụ thân.” Không ngờ Cấp Quỳnh còn mặt dày đến thế, nàng ta không dùng địa vị thân phận của Thánh quân tới gặp Duyệt Nhi, mà nói đơn giản là muốn gặp Duyệt Nhi. Theo như cách nói của Cửu Kiếm, nàng ta nhất định là đến châm ngòi ly gián. Cấp Quỳnh nhiều lần tới gặp không có kết quả, sau đó trực tiếp giao đấu với Ngu Cực, cũng bất chấp thể diện, bay tới Yểm Tịch sơn tìm Duyệt Nhi. Lúc tìm được Duyệt Nhi, nàng đang ở trong hồ ngồi trên ngọc liên, đôi chân thon dài trắng nõn ngâm trong nước đùa nghịch cùng mấy chú cá. ... Mời các bạn đón đọc Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về của tác giả Nhược Ngã Túy.
Tiên Lôi Cuồn Cuộn Đến - Thập Tứ Khuyết
Chuyện xưa viết về một vị muội muội lên núi tu chân gặp được các loại sự kiện ly kỳ, cuối cùng đánh đâu thắng đó không gì cản nổi  ~ ——————————— Giang Dạ Bạch, nữ nhi của kẻ giàu nhất thiên hạ, từ nhỏ không có mục tiêu  gì, không có theo đuổi  gì. Bởi vì  mọi thứ chiếm được rất dễ dàng.  Sau lại đi vào Thục Sơn mới hiểu được mình nhỏ yếu, tính mệnh tùy thời đều có thể mất đi. Cố gắng sinh tồn, có điểm nét phác thảo tính cách dần dần trở nên cứng cỏi, dũng cảm, cho dù lại gian nan khốn cảnh, cô nương ấy cũng có thể cười đi đến cuối cùng!  Luôn cảm thấy cô nương này có chút ngốc nghếch.  Luôn lo lắng nàng bị người ta lừa, kỳ thật là nàng giả trư ăn thịt hổ!  Làm bộ như bị ức hiếp, kì thực ở trong bố cục từng bước đều lưu lại đường lui cho mình.  Chính là cảm tình luôn không thể khống chế, nàng vẫn là dần dần thích cái tên Cảnh Nguyên mà nàng cảm thấy thực dối trá kia, ở thời điểm cuối cùng tuyệt vọng,  trong lòng nàng thậm chí còn có chút vi hi vọng, hi vọng hắn cuối cùng có thể cứu nàng. ... Nam chính nhìn như vô tình, kì thực thâm tình, thật sự là che giấu quá sâu.  Không nghĩ tới  tất cả mọi việc đều là vì nữ chính, chỉ là vì một cái kết cục đã  định .  Hắn trả giá rất nhiều, một mình vượt qua bao nhiêu gian nan.  Lại nhìn đến người kia vẫn là không thể nhận mặt, không thể yêu nhau, thậm chí chỉ có thể dùng thần sắc thật lãnh đạm đối đãi nàng.  Đợi cho đến cuối cùng mới dám đem lòng tràn đầy vui mừng tiết lộ ra.  ... Nam phụ cũng cực kỳ thâm tình, nhưng tình cảm của hắn đến mức chấp mê mà nhập ma. *** Cảnh Nguyên với quyết tâm cùng nghị lực lớn nhất của một nam nhân, đã thản nhiên tiếp nhận chuyện thực sự Giang Dạ Bạch cũng đến Thục Sơn. Sau đó, xoay người đi tìm Quỳnh Hoa, bắt hắn cứu người. Lúc này hắn rốt cục đã tìm được chỗ an trí thiên thư. Đó là —— Giang Dạ Bạch. Vào lúc Quỳnh Hoa thi pháp cứu Giang Dạ Bạch, Cảnh Nguyên bất động thần sắc lợi dụng áo tàng hình của hắn, đem thiên thư lặng lẽ đưa vào cơ thể Giang Dạ Bạch. Làm được hết thảy người không biết quỷ không hay, Quỳnh Hoa đang thi pháp, cùng Nhất Cửu bên trong Giang Dạ Bạch cũng không phát hiện. Tiếp theo tất cả đều thuận lý thành chương .... Mời các bạn đón đọc Tiên Lôi Cuồn Cuộn Đến của tác giả Thập Tứ Khuyết.