Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Làm Dâu Nhà Ma - Võ Anh Thơ

“ Trong cuộc đời, người ta phải học rất nhiều thứ. Và bài học khó nhất chính là Từ bỏ! ” Một cô nàng dễ thương, tinh nghịch và lắm chiêu, Yến Phi. Một anh chàng ma đẹp trai, hiền lành, có nụ cười như trẻ con, Du Hạo. Một anh chàng là con người luyện phép ma với vẻ đẹp lạnh lùng, độc ác nhưng đôi khi cũng khá ngốc, AJ. Ba con người, ba tính cách và ba số phận khác nhau nhưng lại chung một câu chuyện… … Làm dâu nhà ma.  *** Sáng hôm sau, Du Hạo vươn vai bước ra khỏi nhà gỗ, toàn thân ê ẩm vì cuộc chiến kịch liệt chiều hôm qua. Đưa mắt nhìn khu vườn vào buổi sớm mai, cậu thấy lòng bình yên nhẹ nhõm. Tất cả sau cùng cũng chấm dứt. Mừng nhất là AJ đã không chết bởi thuật phong ấn nhưng còn việc cậu ấy truyền hết ma thuật thì cậu vẫn thấy buồn. Một sự thật không vui còn giấu kín… Chợt từ xa, Song Song chạy lại nói gấp gáp: “Du Hạo, không xong rồi! AJ… AJ lại mất tích!” Vài phút sau, Du Phương, Du Hạo và Song Song đã có mặt tại phòng AJ ngủ hôm qua. Trên chiếc giường, chăn mền được xếp ngay ngắn, trống trải. “Sao AJ lại biến mất? Cậu ấy còn yếu lắm!” – Du Hạo sốt sắng. “Tớ không biết. Tối qua AJ còn ngủ ở đây, tớ đã bên cậu ấy suốt. Lúc gần sáng tớ chợp mắt một tí, khi tỉnh dậy đã không thấy cậu ấy.” – Yến Phi kể. “Hừ, cái tên đó đến lúc này mà vẫn làm người khác lo lắng. Quá quắt thật! Kệ cậu ta đi, lo làm gì!” – Song Song bực mình, bảo. “Song Song, đừng nói thế. Bây giờ là phải tìm AJ về nhưng biết cậu ấy ở đâu mà tìm đây.” – Du Hạo vò đầu, nghĩ ngợi. “Yến Phi, em suy nghĩ xem AJ sẽ đi đâu! Ví dụ như nơi nào AJ có thể đến nhất. Em hãy nghĩ kỹ lại, nơi AJ từng có kỷ niệm khó quên hoặc là mối liên quan đặc biệt.” – Du Phương gợi ý. “Kỷ niệm khó quên? Nơi đặc biệt…?” Yến Phi cố moi trong bộ não đang rối bời của mình một điều gì đó, một chút manh mối… Bỗng, mắt sáng lên, Yến Phi quay qua nói nhanh: “Em biết rồi! Em biết AJ đi đâu!” Dứt lời Yến Phi lao ra ngoài. Hai đứa nọ toan chạy theo thì Du Phương ngăn: “Đừng! Đó là chuyện riêng của Yến Phi và AJ, cứ để Yến Phi tự lo!” Du Hạo nhìn Song Song, thở dài. Du Phương vỗ vai em trai: “Thôi, đừng lo lắng mọi chuyện sẽ ổn. À đúng rồi, hôm nay đến ngày thoa thuốc cho em, suýt nữa thì chị quên.” “Sao, lại thoa thuốc nữa ư?” – Du Hạo ngán ngẫm. “Mấy tháng qua vì mãi lo quá nhiều chuyện nên em đã không được chị thoa thuốc rồi. Bây giờ cằn nhằn cái gì, ngồi xuống mau!” – Du Phương ra lệnh. Bên cạnh, Song Song ngạc nhiên hỏi: “Bộ cậu bị thương hay sao mà phải thoa thuốc?” “Ừm, đó thật ra là vết thương đã lành từ lâu rồi nhưng tại chị Du Phương cứ lo lắng mãi nên tháng nào chị ấy cũng thoa thuốc cho tớ hết!” “Vết thương đã lành? Là vết thương như thế nào, cho tôi xem đi!” Du Hạo thở ra, đưa tay vén nhẹ mái tóc trước lên. Song Song tròn xoe mắt khi trông thấy trên vầng trán cậu là một vết sẹo dài. “Vì sao cậu lại bị thương? Bị từ lúc nào?” Du Hạo toan trả lời thì giọng Du Phương đã vang lên: “Em có tin vết sẹo đó của Du Hạo là của mười năm trước không? Mười năm nhưng nó vẫn chưa biến mất. Tối hôm đó Du Hạo vì cứu một cô bé nào đấy nên giao chiến với lũ Dạ Ma rồi bị chúng “tặng” ngay một vết thương dài trên trán!” Tim Song Song đập dồn dập. Nó vừa nghe gì thế? “Mười năm trước Du Hạo vì cứu một cô bé nào đấy nên giao chiến với lũ Dạ Ma rồi bị chúng “tặng” ngay một vết thương dài trên trán!” Lẽ nào… “Du Hạo!” – Song Song bất ngờ nắm chặt vai anh chàng – “Có phải lúc gặp, cô bé ấy bị tấn công bởi hai con Dạ Ma, một con mập và một con ốm? Vì đỡ cho cô bé ấy, cậu đã trúng phép? Tia phép xoẹt ngang qua trán cậu lẫn cả cô bé kia, đúng chứ?” “Song Song, sao cậu biết?” – Du Hạo không giấu nỗi vẻ ngạc nhiên. Tự dưng Song Song cười. Nó thấy sung sướng. Một niềm vui lớn dâng trào trong lòng. Song Song xúc động và mắt đỏ hoe, cuối cùng cũng tìm được… “Song Song, có gì ư? Sao cậu lại biết chuyện đó?” Song Song cố kìm cảm xúc lại, nhìn cậu bạn bảo: “Tớ biết điều đó là vì…” Vừa nói Song Song vừa vén tóc sang một bên, để lộ vết sẹo dài trên trán như ký ức đẹp đang ngủ yên. Du Hạo lúc đầu nhíu mày khó hiểu nhưng sau đó dường như đã phát hiện ra điều gì thật bất ngờ. “Chẳng lẽ… cô bé tớ cứu mười năm trước chính là… cậu?!” Song Song mỉm cười, gật đầu: “Tớ tìm cậu suốt mười năm rồi. Ngày nào trước khi đi ngủ tớ cũng cầu nguyện mong được gặp lại cậu, dù chỉ một lần!” Du Hạo ngỡ ngàng đến nỗi không tin đây là sự thật. Kế bên, Du Phương cũng bất ngờ không kém: “ Cả hai đã gặp nhau mười năm trước…?” *** Khi đó trong rừng, ở một ngôi nhà gỗ nhỏ bình yên, AJ đang đứng lặng lẽ trong làn gió sớm. Trước mặt cậu, năm bia mộ đá lặng im, buồn bã. AJ từ từ cúi xuống, đưa tay mò mẫm từng nét chữ khắc trên bia đá, cái nhìn của đôi mắt buồn chợt nhiên bất động. AJ không lên tiếng, chỉ mãi nhìn năm mộ bia nhạt màu vì gió mưa. Nhẹ nhàng tháo sợi dây chuyền bạc đeo trên tay ra, một cách cung kính, cậu đặt nó lên bia đá có khắc tên “Thẩm Cố Nhiên”. “Bố, mẹ, anh hai, anh ba, chị tư, con chỉ muốn trao kỷ vật này lại cho mọi người. Con không biết phải nói gì lúc này. Không biết.” AJ cúi đầu, mái tóc trải dài hòa vào làn gió. Gió lướt qua vai cậu như vỗ về. “Con đã không trả thù nhà họ Du! Con làm thế là đúng? Chắc hẳn mọi người cũng muốn điều đó, đúng không?...” … Lần cuối cùng, AJ đã quay gót bước đi thật nhanh, để lại sau lưng năm bia mộ bình yên chìm ngập trong những cành hoa bay êm đềm, để lại sau lưng thù hận để lòng nhẹ nhàng, thanh thản và để lại sau lưng câu hỏi còn bỏ dở không ai trả lời… Chắc hẳn mọi người cũng muốn điều đó, đúng không?... AJ chỉ mang theo duy nhất một thứ, là tình yêu dành cho những người than.  Mãi mãi, mãi mãi là như thế…! *** Và sau đó, AJ lại trở về khu đồi núi ngay phía sau trường tiểu học. Bước chân đạp lên bãi cỏ xoàn xoạt, nghe buồn tẻ. Nơi này lúc nào cũng vậy, chỉ nắng và gió rượt đuổi nhau thật hồn nhiên. Dù trải qua bao nhiêu chuyện, khu đồi vẫn không thay đổi. Vì vậy AJ mới mong muốn trở về. AJ ngước mặt trông thấy cây cổ thụ to, lại nhớ cái ngày mười năm trước khi cậu và Yến Phi gặp nhau. Một kỷ niệm về vải nơ đỏ. Bất chợt, sau thân cây sần sùi, AJ thấy mái tóc dài vung xòa trong gió. Tò mò, cậu tiến đến vòng ra phía trước rồi đôi mắt buồn tròn xoe phản chiếu hình ảnh cô gái đang ngước nhìn bầu trời xanh trong trẻo. Một lần nữa, người con gái ấy lại xuất hiện dưới làn hoa bay lất phất, một lần nữa trái tim AJ lại thổn thức, bừng tỉnh và cảm nhận niềm hạnh phúc bất tận. Yến Phi nghe tiếng động liền xoay qua thấy AJ, đã mỉm cười: “Tớ chờ cậu nãy giờ. Sao cậu đến trễ thế?” AJ tự dưng im lặng, giờ thấy bối rối không biết nói gì. Hiểu tâm trạng của người yêu, Yến Phi bước đến gần, thật chậm chạp. “Cậu đột nhiên biến mất như vậy khiến mọi người lo lắm, đừng thế nữa.” “Xin lỗi… xin lỗi Yến Phi… AJ chỉ là…” Không cần gì hết, không lời nói nào, chỉ là một cái ôm dịu dàng của Yến Phi cũng đủ để cảm xúc ngổn ngang trong AJ vỡ òa. “Qua hết rồi, mọi thứ đã kết thúc! Cậu hãy để tất cả lại sau lưng nhé AJ! Tớ và cậu, chỉ hai chúng ta thôi, sẽ bắt đầu lại!” Tựa cằm lên bờ vai Yến Phi, AJ chợt thấy mình nhỏ bé, cần che chở. Câu nói “Qua hết rồi, mọi thứ đã kết thúc! Cậu hãy để tất cả lại sau lưng nhé AJ!” của cô gái khiến toàn thân cậu run nhẹ. Cậu đã khóc, thật nhiều… Yến Phi ôm chặt AJ, miệng không ngừng thì thầm vào tai cậu bạn trai: “Chúng ta hãy làm lại từ đầu.” Hoa trải dài trong gió, ngọn đồi xưa ngập mình trong ánh nắng buổi sớm mai. Rồi đây, nơi này sẽ trở thành kỷ niệm, đáng gìn giữ trong mỗi người. *** Song Song nhìn Yến Phi đang thu xếp đồ đạc, hỏi: “Vậy là cậu và AJ sẽ đi sao? Cả hai đã quyết định như thế à?” Yến Phi gật đầu: “Ừm, chúng tớ sẽ đi xa một thời gian. Điều quan trọng là để AJ bình tâm lại sau tất cả những chuyện vừa xảy ra.” Song Song giấu tiếng thở dài, tuy buồn nhưng biết làm sao được: “Ừ, thôi thì đó là quyết định của cậu, chỉ cần cậu vui thì tớ cũng sẽ vui! Mà sao nãy giờ không thấy AJ?” “AJ đang ở ngoài nói chuyện với Access.” Bên ngoài, Access bay trên cao, nhìn xuống cậu bạn: “Thế là tôi có thể yên tâm được rồi. Tuy mất hết ma thuật nhưng như vậy sẽ tốt hơn cho cậu. Tôi rất vui vì cậu chọn lựa điều này.” “Ừm, ta và Yến Phi sẽ rời khỏi đây một thời gian. Mi có dự định gì không?” “Tôi hả? Chắc tôi cũng sẽ ra đi. Mặc dù chưa biết đi đâu nhưng tôi tự lo được.” – Access cố giấu nỗi buồn, bảo – “Mong cậu và Yến Phi sẽ hạnh phúc. Điều tôi mong muốn cũng chỉ có thế!” AJ tự dưng thấy tên tiểu yêu trưởng thành hẳn, không còn giỡn cợt hay trách móc mà rất nghiêm túc. Cậu mỉm cười: “Mi cũng phải hạnh phúc nhé! Acc à, cám ơn mi nhiều lắm.Vì tất cả!” Trông nụ cười thân thiện của AJ, Access chợt nghe tiếng gọi thân thương của một thằng nhóc của ngày xa xưa… “Acc à, Acc ơi! Mi ở đâu rồi Acc?” – AJ mười tuổi, cười rạng rỡ giơ cả hai tay lên cao, mắt nhìn lên tán cây rậm rạp gọi Access. Access ngồi đung đưa trên nhánh cây to, đảo mắt nhìn xuống. Hắn đã ngẩn người khi thấy nụ cười đáng yêu của AJ. Để rồi Access tự nhủ rằng, mãi mãi hắn sẽ bảo vệ thằng nhóc đó, nhất định là vậy…” Giờ thằng nhóc đó đã lớn, đã có cuộc sống mới. Một cuộc sống của riêng nó mà không cần Access bên cạnh. Nghĩ vậy thôi là hắn lại muốn khóc. “Thôi, tôi đi đây. Cậu nhớ giữ gìn sức khỏe. Tạm biệt!” ... Mời các bạn đón đọc Làm Dâu Nhà Ma của tác giả Võ Anh Thơ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Dị Nhãn Phòng Đông - Tập 1
An Nhiên – chàng nhân viên kế toán sống một cuộc đời bình thường suốt 20 năm cuộc đời. Nhưng chỉ sau tai nạn của người cha đã mất, vào một ngày không đẹp trời lắm cậu bất ngờ có “siêu năng lực”. Nhưng thật buồn vì đây là điều anh ta không mong muốn. Chẳng ai lại tự nhiên muốn nhìn thấy một đám ma quỷ cả. An Nhiên vội vàng tìm người ở cùng căn nhà của cậu, để bớt sợ hãi. Thật không ngờ khách thuê nhà của cậu lại chẳng phải hạng xoàng – một người đô con có tướng “đại ca xã hội đen”, cùng em trai anh ta – một tên thiếu gia nhà già phách lối. Ba người ở cùng nhau, cùng đối mặt với thử thách ly kỳ của tâm linh. Cuộc sống cùng nhà lạ lùng và thú vị… Muốn biết thú vị ở đâu thì cùng mở nhau mở trang sách ra đọc nào… *** Tác giả: Hương Thảo – 香草 Họa sĩ: Thủy Lê – 水梨 Số tập: 6 Nhà xuất bản (Đài Loan): Ma Đậu Nhà xuất bản (Việt Nam): Amak Books Dự kiến phát hành: Tháng 2/2020 Bộ này cùng tác giả với Vị hiền giả của đêm ^3^~ Mong các bạn đón đọc nha!!! Tóm tắt: An Nhiên là một thanh niên hai mươi tuổi, mẹ mất sớm, ba tháng trước cha cậu mất trong một tai nạn giao thông. An Nhiên sau khi xem lại mớ hình ảnh cha lưu trữ trong ngân hàng, phát hiện một tấm hình bị xé rách một nửa, người trong hình cực kỳ giống cậu, nhưng lại không phải là cậu. Kể từ đó, An Nhiên bỗng dưng có năng lực nhìn thấy linh hồn người đã khuất. Quá sợ hãi, An Nhiên không dám sống một mình. Cậu quyết định cho thuê hai tầng lầu căn nhà mình đang sống. Cuộc sống nhàm chán buồn tẻ lẫn đáng sợ do những hồn ma ám ảnh của An Nhiên dần thay đổi khi có hai vị khách đến ở trọ trong căn nhà của cậu. Giới thiệu nhân vật nằm trong từng hình, mọi người nhấp vào từng hình xem nha. Nhận xét lảm nhảm: Tác phẩm này chủ đề mặc dù là kinh dị, nhưng rất dễ thương. Truyện của Hương Thảo thì đơn giản, dễ đọc dễ hiểu, không xoắn não như mấy bà khác, tuy vậy tình tiết đan xen và ẩn giấu nhiều, để độc giả từ từ khám phá. Bộ này tuyến chính là BG, nhưng hint bay khắp chốn, nam chính mặc dù có người yêu, nhưng muốn gầy harem cũng không khó, đọc nhiều lúc không có cảm giác BG mà có cảm giác nam chính là tổng thụ :3 chai đẹp cả rổ, thêm mấy con ma, cho nên nam chính trở thành trung tâm của một đống anh từ người cho tới ma :3 Nói chung nếu đầu óc thoáng không quá câu nệ chuyện BG – BL thì đọc bộ này cũng không thành vấn đề, rất dễ xương, bỏ uổng lém nhen ^_^ Nguồn: Novel Đài fanclub *** Nhận xét lảm nhảm: Tác phẩm này chủ đề mặc dù là kinh dị, nhưng rất dễ thương. Truyện của Hương Thảo thì đơn giản, dễ đọc dễ hiểu, không xoắn não như mấy bà khác, tuy vậy tình tiết đan xen và ẩn giấu nhiều, để độc giả từ từ khám phá. Bộ này tuyến chính là BG, nhưng hint bay khắp chốn, nam chính mặc dù có người yêu, nhưng muốn gầy harem cũng không khó, đọc nhiều lúc không có cảm giác BG mà có cảm giác nam chính là tổng thụ  chai đẹp cả rổ, thêm mấy con ma, cho nên nam chính trở thành trung tâm của một đống anh từ người cho tới ma  Nói chung nếu đầu óc thoáng không quá câu nệ chuyện BG - BL thì đọc bộ này cũng không thành vấn đề, rất dễ xương, bỏ uổng lém nhen Mời các bạn đón đọc Dị Nhãn Phòng Đông - Tập 1 của tác giả Hương Thảo & Ái Linh (dịch).
Bảy Thanh Hung Giản
Người dịch: Cụt Thiết kế bìa: Tâm Tít Tắp Tựa gốc:  Thất căn hung giản Chắc có lẽ theo lịch sử của Trung Quốc ai cũng biết được sau khi nhà Chu suy vi, chán nản với thế sự hiện tại nên bậc đại đức Lão Tử quyết ý lui về ở ẩn, chọn  trâu đen làm bạn đồng hành vượt ải Hàm Cốc. Ở đây có một vị quan trấn ải Doãn Hỉ hay tin, hết lòng muốn giữ ông lại mà không được, bèn nói: “Tiên sinh học vấn uyên bác như vậy, không muốn để lại cho thế gian chút gì sao?” Sử viết, Lão Tử dừng chân ba tháng, soạn ra bộ Đạo Đức Kinh dài năm ngàn chữ. Cũng có lời đồn rằng, thứ Lão Tử để lại, ngoài Đạo Đức Kinh, còn có một quyển lấy Phượng, Hoàng, Loan ba loài chim thần phong ấn, gọi là bảy thanh Hung Giản. —— Cụt: Truyện này đã từng được chuyển ngữ bởi Lê Linh và Trà Hương (Thành Thời Gian) nhưng lại ngừng ở chương 12 quyển 2, đọc thấy tiếc quá nên tôi quyết định làm lại cả bộ. Tên gốc của truyện là Thất căn hung giản, xin mạn phép được giữ nguyên theo cách dịch của các dịch giả trước. Dịch giả Lê Linh giải thích về tên truyện như sau: Về cái tên truyện, “Thất căn hung giản” ở đây có thể hiểu là “Bảy thẻ tre mang tai họa” cũng có thể hiểu là “Bảy cuốn sách làm từ thẻ tre mang tai họa, điềm xấu.” “Hung Giản”, “Hung” là điềm xấu, không lành, “Giản” là để chỉ thẻ tre, do Trung Quốc thời xưa chưa có giấy nên họ ghi chữ lên thẻ tre nhằm mục đích ghi chép, hoặc làm sách. *** #REVIEW: BẢY THANH HUNG GIẢN Tác giả: Vĩ Ngư Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, trinh thám Tình trạng: Đang xuất bản (4 tập). Review bởi: Tú Quỳnh Nguyễn Chỉnh ảnh: Tờ  Giới thiệu tóm tắt quyển 1: Con rối dây câu Ai cũng nói, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, vậy mà La Nhận không hề thấy thế. Chỉ trong một thời gian rất ngắn, người chú vốn uyên bác điềm tĩnh của anh bỗng nhiên biến thành sát thủ máu lạnh, giết người trong chớp mắt rồi tự sát, để lại cô con gái vì chứng kiến hành vi của mình mà đã phát điên. Hai năm ròng rã điều tra, anh mới phát hiện ra, chú mình không phải là trường hợp duy nhất, và các thủ phạm đều chết một cách kỳ dị không ai lý giải nổi. Nếu cả đời La Nhận chỉ có thể làm một chuyện, thì đó là làm rõ chuyện này.  Giới thiệu tóm tắt Quyển 2: Tiên nhân chỉ lối Thôn Ngũ Châu ở Hợp Phố vốn nghề săn ngọc trai. Một năm kia, không thể nào tìm thấy trai dưới lòng biển nữa, cả thôn lục tục kéo nhau rời Ngũ Châu, duy chỉ có ông trưởng thôn là không cam lòng, chở một thuyền đầy bài vị ra giữa biển rồi chìm vào đáy biển sâu. Tiểu Tam Tam, cậu bé bị đuổi đi khỏi thôn sớm nhất, cũng là cậu bé trở về Ngũ Châu đầu tiên. Tiên nhân chỉ lối cho cậu về lại Ngũ Châu. Trăng trên đầu vẫn tròn như thế, chỉ là cảnh còn người mất, Hợp Phố phát hiện ra hạt ngọc trai lớn nhất, nhưng có những người mãi nằm dưới đáy biển kia rồi.  Giới thiệu tóm tắt Quyển 3: Hổ phách màu son Mấy ai trên đời vượt qua được chữ "tham"? Ông nội của Viêm Hồng Sa, vì đánh dấu một cái giếng có bảo khí mà trên tay nhuốm máu một mạng người. Tuổi cao, sức yếu, muốn hốt cú chót trước khi giải nghệ nên cùng cháu gái tìm lại chốn xưa với hy vọng đào được đá quý. Đá quý không thấy, lại chỉ gặp được búp bê cầu nắng và hổ phách màu son. Ở đời, đã vay là phải trả, chỉ là trả sớm hay trả muộn mà thôi.  Giới thiệu tóm tắt Quyển 4: Gió cuốn cát bụi Vũ khí sắc bén nhất mà con người có là gì? Chính là "miệng lưỡi". Miệng lưỡi có thể đổi trắng thay đen, có thể làm người ta hạnh phúc như ở trên mây, cũng có thể làm người ta tan nhà nát cửa. Đi tìm thân phận của mình, Mộc Đại lập tức bị vận rủi quấn thân. Mọi manh mối đều chỉ về một hang động đen ngòm với cuồng phong và tiếng tim đập thình thịch. 20 năm, chuyện xưa đã phủ bụi, nào ngờ một trận gió cuốn, lại lộ ra dưới ánh sáng ban ngày. Đây lẽ nào là thanh hung giản thứ 4?  Giới thiệu tóm tắt Quyển 5: Mưa giăng mộ Tần Ngày Lão Tử phong ấn 7 thanh hung giản, quan địa phương Doãn Hỉ lúc đó có hỏi ngài: Nếu một ngày lồng Phượng Hoàng Loan bị phá thì sẽ thế nào? Lão Tử trả lời: Người không thể phá được. Nhưng rồi Lão Tử và Doãn đại nhân cũng đã thiết kế nên Bát quái tinh đài, phân phó hậu nhân mỗi đêm đều phải xem tinh tượng trong Bát quái. Nếu nó không có ánh sáng, hãy còn là điềm tốt. Vạn nhất có 7 ngôi sao, và đều đồng loạt sáng lên như chòm Bắc Đẩu, vậy vận đen đến rồi. Doãn Hỉ đại nhân lại hỏi: Nếu 7 ngôi sao đều sáng, nên làm cái gì? Lão Tử trầm ngâm thật lâu sau rồi trả lời: "Cự tử khả kỳ" Nhà Tần năm đó, đốt sách chôn nho, mộ Tần bây giờ, mưa giăng kín lối. Là ai, đã đưa họ đến Mộ Tần?  Giới thiệu tóm tắt Quyển 6: Bóng săn tiếng báo Vốn dĩ, ai cũng cho rằng, hung giản tuy động nhưng "bất động", sẽ ở yên tại chỗ tác quái và chờ họ đến. Nhưng lần này không phải thế, hoạ lớn tới cửa rồi. Là một lính đánh thuê đào tẩu, ngỡ rằng mọi sự đã ngủ yên trên Mindanao, nhưng ân oán giang hồ cũng như tiểu thuyết chương hồi kéo dài không hết. Chuyện xưa tuy cũ, nhưng bụi không phủ mờ. Kẻ thù tuy cũ, nhưng ân oán không phải nói một câu là giải. Cùng La Nhận vén bụi thời gian, bóng săn tiếng báo.  Giới thiệu tóm tắt Quyển 7: Phượng Hoàng niết bàn Trời có thất tinh, chính là sao Bắc Đẩu Đất có thất căn, chính là 7 thanh hung giản Người có thất tội, chính là nguồn cơn tội lỗi của loài người. Hung giản tắm máu không biết bao người, cũng bao nhiêu lần bị phong ấn bởi máu của nhóm 5 người truy tìm hung giản. Bao giờ thì Phượng Hoàng niết bàn? ---  Bảy thanh hung giản là câu chuyện về bảy thẻ tre được Lão Tử dẫn từ 7 tội ác đầu tiên của loài người, rồi phong ấn bởi sức mạnh của Hoàng, Loan, Phượng và ngũ hành. Yên ổn được hơn 2000 năm thì "chúng nó" phá cũi sổ lồng gây hại cho đời. Độc giả sẽ theo chân La Nhận, Mộc Đại và đoàn đội của họ để đi tìm chân tướng sự việc và làm mọi cách để "hung giản" bị vô hiệu hóa. Hung giản vốn đại diện cho cái xấu xa, tội ác, lồng Phượng Hoàng Loan vốn tượng trưng cho chính nghĩa, nhưng theo thời gian, liệu thế gian này có phải chỉ còn hai màu đen - trắng hay không? Liệu cái thiện có thể biến tướng, trở nên xấu xa và cái xấu có thể trở nên thiện lành? 7 thanh hung giản khi xuất thế đều không còn là 7 thẻ tre nguyên bản, chúng đã chọn cho mình một hình thái tồn tại khác, khi là mảnh da người bám lên con người, khi bám lên con trai, khi là cục hổ phách..., mỗi lần theo chân La Nhận và đồng đội đi tìm kiếm và chiến đấu với hung giản đều là một lần tim nhảy bình bịch, tóc dựng đứng và nổi da gà.  Hung giản đáng sợ không? Đáng sợ chứ, ai đó tự nhiên bị cắt phăng một cái chân trong khi mình chẳng hề biết gì, mở mắt ra đã thấy máu cháy lênh láng, sợ không? Xuống biển tìm trai lại bị trai kẹp chết, sợ không? Lên rừng tìm đá quý, bị treo ngược cành cây tới suýt chết, sợ không? Bị xe ô tô tông suýt chết, sợ không? Ngủ một đêm tỉnh dậy đã thấy mình có thêm tội danh giết người và vướng vòng lao lý, sợ không? ... Sợ chứ, đến người đọc cũng hết hồn. Nhưng mà, cổ nhân cũng có nói: "một lần lạ, hai lần quen, đã vượt qua được một lần, ngoảnh đầu nhìn lại, cũng chỉ đến thế mà thôi".  Cuốn theo câu chuyện dài về hung giản là câu chuyện đời của các nhân vật, cái mà họ đối mặt, không chỉ là hung giản, mà còn là bí mật, là đau thương, là quá khứ... của mỗi người. Lão Tử nói: "Thắng người là kẻ có sức, tự thắng là kẻ mạnh" phải chăng cũng đúng trong trường hợp này? Khác với các tác phẩm khác, set up của Bảy thanh hung giản đã mang tính đoàn đội hữu duyên. Cũng khác với các tác phẩm khác khi chọn set up là "nữ chính", Bảy thanh hung giản bắt đầu với xoay quanh câu chuyện của nam chính, dù ban đầu, có vẻ như anh mang đầy bóng dáng của một kẻ qua đường.  Đoàn đội ô hợp của họ, đúng như tên gọi cái bar "Tụ tán tuỳ duyên" nơi Mộc Đại làm cô chủ nhỏ. Một anh chàng đẹp trai mặt lạnh và nguy hiểm La Nhận, một cô nàng cừu non Mộc Đại võ công giỏi nhưng thiếu cả kinh nghiệm lẫn trải nghiệm, một tay móc túi điêu luyện bị ép giải nghệ Tào Mập, một anh phục vụ quán bar tham tiền đã dính phốt lừa đảo Tiểu Tam Tam, nhìn sao cũng thấy khập khiễng, thế mà vô tình lại cùng nhau giải quyết được bề nổi của một vụ án kéo dài 22 năm, tưởng chừng ứng với câu "mèo mù bắt cá rán".  Bạn sẽ gặp (lại) Thần Côn với chức vụ "cố vấn kỹ thuật" cho cả đội, Thần Côn tiên sinh trong ngưỡng mộ của Mộc Đại lại tềnh toàng như một kẻ lang thang, tay xách một bao tải hành lý hùng hổ đi vào quán ngày khai trương khiến các chủ nhân méo mặt tính cho tiền lẻ để ổng "biến". Bạn sẽ gặp một Tào Mập "lừng danh" chốn giang hồ, kiếm sống bằng nghề móc túi, khi giả làm "đại ca xã hội đen" đã mua miếng dán hình xăm về để doạ người, té ra ổng "miệng cọp gan thỏ", còn không bằng một gã lừa đảo có nghề như Tiểu Tam Tam. Một Tiểu Tam Tam tham vọng chẳng hề tự hài lòng với hiện tại, khi giảng đạo lý giang hồ: "Giang hồ ấy à, cảnh giới cao nhất là như nước chảy, gặp mạnh thì luồn, gặp yếu thì quét", chứ ai như La Nhận "cứng quá thì gãy thôi". Một Viêm Hồng Sa tưởng chừng như mờ nhạt, nhưng giờ phút cần quyết định, luôn dũng cảm sáng suốt, một mình tả xung hữu đột để bảo vệ Mộc Đại đến cùng. Không thể không nói, so với các nữ cường khác của Vĩ Ngư, Mộc Đại có phần "lành", lành chứ không hiền, ấy là bởi lành nếu đủ trải nghiệm sẽ thành "dữ". Một Mộc Đại lần đầu thực chiến, bị dí dao vào cổ thì sợ đến nước mắt rơi, một Mộc Đại thiện lương đến nỗi đánh nhau thì phải trừ cái huyệt vị nguy hiểm ra vì sợ người kia chẳng may bán thân bất toại, một Mộc Đại ngờ nghệch đang ở trạng thái "bích hổ du tường" đi theo dõi người khác thì bị hun khói như hun chuột mà cứ vậy chịu trận,... Mộc Đại của thuở đầu đúng là trang giấy trắng được bao bọc kỹ càng.  Ấn tượng sâu sắc với độc giả hơn là La Nhận, bí ẩn, mạnh mẽ, lợi hại, có trí có mưu có dũng, có cả hung tàn, tựu chung lại là một "kẻ nguy hiểm" chính hiệu. La Nhận không chỉ nguy hiểm, quan trọng hơn là La Nhận có tình, và nặng tình. Chính vì nặng tình, anh mới thuyết phục được Mộc Đại bằng câu nói: "Nếu đời tôi chỉ có thể làm một việc, thì đó là việc này". Một La Nhận có vẻ đen tối như bước ra từ bóng đêm lại có tình với một Mộc Đại như tờ giấy trắng, thứ tình cảm ấy, biết nói thế nào nhỉ, chưa đủ nồng nàn để trở thành đậm sâu, nhưng lại thừa sâu sắc để không nhạt nhoà như bọt nước. Khoảng cách giữa họ không phải là ngăn sông cách núi, khoảng cách giữa họ là làm sao để đặt những bí mật của mình vào tim nhau. Như La Nhận có lần tự lẩm bẩm: "Có đôi khi, mang theo trong mình bí mật thì có thể gần bên nhau, nói ra bỗng nhiên lại thấy khoảng cách càng thêm xa". Những bí mật của Mộc Đại hay La Nhận đều như những củ hành tây, càng bóc càng cay mắt. Vậy hay là thôi đừng bóc nữa? Thích một người là gì? La Nhận nói: "Thích hay không thích, là phản ứng bản năng, không cần đến đầu óc suy nghĩ". Thích một người là gì? Là khi Mộc Đại đứng trước câu hỏi của sư phụ: "Hắn có chỗ nào tốt?" thì suy nghĩ rồi cắn môi trả lời: "Cũng không có cái gì tốt cả, chẳng qua là ... con thích hắn" Thích một người là gì? Là khi La Nhận đứng trước câu hỏi của sư phụ Mộc Đại: "Mộc Đại nhà ta, có cái gì tốt?" thì nghẹn lời đáp: "Con không nghĩ được nàng có cái gì không tốt".  Bonus vài đoạn tình của đôi trẻ: Người ta yêu nhau có đôi khi còn nề hà sống chết, còn La Nhận từng nói: "Nếu biết mình sẽ chết, chi bằng nhân lúc còn sống, liều mạng cùng anh yêu đương cho nhiệt tình đến khắc cốt ghi tâm, lúc đó, cho dẫu em còn sống hay sẽ chết đi, anh đều có em trong lòng, đời này mãi nhớ, mắc mớ chi ngồi xuân thương thu buồn". Ấy vậy mà khi Mộc Đại hỏi ngược lại: "nếu người biết mình sẽ chết là anh thì sao?" thì La Nhận lại nói: "anh sẽ nghĩ cách để chia tay với em, hoặc làm em hiểu rằng, anh không thích em, để em chẳng nuôi chút hy vọng nào về anh nữa" - "Vì sao, vì sao lại không cùng em yêu đương sống chết để em nhớ mãi không quên?" - "Bởi vì anh mong sẽ có ai đó chiếu cố em, không muốn em thương tâm suốt đời vì anh". - "Vì sao anh hay giảng đạo lý với em?" - "Mộc Đại, anh là người từng trải, có chút kinh nghiệm, tuy không nói rằng tuyệt đối chính xác, nhưng với anh, nó hữu dụng, nên mới mang ra dạy em. Không chỉ là kinh nghiệm, cả đồ đạc của anh, lớn là kỹ năng sinh tồn, kỹ xảo phòng ngự, nhỏ là cách biến báo, mưu mẹo đầu cơ trục lợi đều hận không thể mang hết cho em dùng. Vì nếu có một ngày, anh thân bất do kỷ mà rời khỏi em, nếu em có thể sử dụng kinh nghiệm mà đi giải quyết vấn đề, đi khắc phục khó khăn, anh sẽ cảm thấy như mình vẫn đang bên cạnh chiếu cố em" Giống như, ngày mưa gió, ở cạnh có thể giúp em bung dù, che chở em, nếu lỡ như không còn có thể ở bên, em cũng có thể kiên cường mà sống tiếp, không vì thiếu vắng anh mà kinh hoảng nghẹn ngào. (reviewer vừa edit vừa phóng tác, La Nhận ca ca xin đừng mắng mỏ) ---  Một sáng tháng 4 đầy nắng và đầy hớn hở bỗng nhiên xẹp lép dự án đi chơi xa, mình ngồi bắt đầu với Bảy thanh hung giản của tác giả Vĩ Ngư qua bản dịch của Cụt. Mình từng tự hỏi tại sao mình thích Vĩ Ngư? Câu trả lời quanh quẩn trong đầu nhiều nhất vẫn là vì sức sáng tạo và vì nhân vật. Sáng tạo là bởi, Vĩ Ngư cho tác phẩm của mình một không gian đủ rộng, đặc biệt là thường khai phá các yếu tố linh dị, hoang đường. Với những sự kiện không giải thích được bằng khoa học thì luôn kích thích người đọc, cũng như không giới hạn rập khuôn sự sáng tạo của tác giả, vì chỉ cần đảm bảo logic của mạch truyện, đâu cần phải đem những sự kiện huyền bí đi soi rọi cho nó sáng lóa dưới ánh sáng của chủ nghĩa duy vật biện chứng đâu . Khi chọn cho mình lối sáng tác hiện thực kiêm huyền bí, Vĩ Ngư đã có sự nghiêm cẩn trong nghiên cứu, chọn lựa bối cảnh sáng tác để đảm bảo có sự nhất quán trong mạch truyện và những truyền thuyết dân gian, do đó cốt truyện có sự đầu tư và thuyết phục. Còn về nhân vật, có thể nói là nhân vật của Vĩ Ngư đều độc đáo, họ có sở trường sở đoản, họ có mặt tốt và cả mặt xấu, thật như họ mang sức sống bước thẳng từ cuộc đời vào trang sách. Nhân vật của Vĩ Ngư được mình yêu mến còn bởi, tính phản biện của nhân vật rất cao, luôn lạc quan và cao thủ sát thủ phong cảnh với cách suy nghĩ không giống ai. Chưa kể các nhân vật từ chính đến phụ luôn có đủ đất để tung hoành, nhiều lúc bạn sẽ thấy họ có vẻ vô dụng, ấy thế mà khi cần lại rất đắc dụng, không một tình tiết nào bị vẽ rắn thêm chân. Bạn nghĩ xem, cốt truyện mặn, nhân vật mặn, tác giả dĩ nhiên phải là thùng muối, vì thế, những câu chuyện của Vĩ Ngư không hề nhạt, chỉ là bạn có hợp gu với nó hay không mà thôi. Được rồi, thật ra thì, Ngư tổng cũng chẳng phải thần thánh gì mà không có nhược điểm, Ngư tổng ấy à, bả viết không ra cái "tình" mà chúng con dân giới ngôn luôn thèm "cơm có thịt", tình yêu của Ngư tổng chắc chỉ nên ép plastic để treo, hầu như mấy cuốn mình đọc đều cùng lắm thì nắm tay với "mổ cò" được vài phát vào môi, rồi chìm sâu vào trí tưởng tượng thần thánh của độc giả.  Bản dịch của Cụt không phải là bản dịch đầu tiên của Bảy thanh hung giản mà mình biết, nhưng mình có sự mến yêu không hề nhẹ với dịch giả. Như mình từng nói, yêu mến không phải vì Cụt chuyển ngữ thuần Việt, mà bởi vì cảm giác ở bản dịch có sự tôn trọng tối đa nguyên tác. Nhiều bản chuyển ngữ có thể rất phiêu, rất mượt, nhưng đó không phải là cảm giác mang lại từ nguyên tác, ở bản dịch của Cụt mà mình tiếp xúc, văn phong Vĩ Ngư có cái tưng tửng của giọng văn, có cái hời hợt của nhân vật, có cái sâu sắc trải nghiệm, cũng có cái bông đùa ngầu đời, do đó, dẫu bản dịch chưa hoàn, nhưng mình tin là với sự "thúc đít" không ngừng nghỉ của độc giả, dịch giả nhà ta sẽ sớm đóng dấu "finish" đối với tác phẩm này. Tiến độ bản dịch hiện tại đã hoàn quyển 2 Tiên nhân chỉ lối, hoan nghênh các bạn nhảy hố.   Mời các bạn đón đọc Bảy Thanh Hung Giản của tác giả Vĩ Ngư.
Quỷ Ấn
Xin chào tất cả mọi người, một lần nữa chào mừng mọi người tiếp tục đồng hành trong một bộ truyện mới nhưng cũ của tác giả Trường Lê. Tại sao lại nói ” mới ” nhưng ” cũ ” ? Đó là vì nhân vật trong bộ truyện này vẫn chính là thầy Lương. Một ông thầy Tàu dã quen thuộc với mọi người trong Miếu Hoang. Nhưng lần này, hành trình của thầy Lương đã thay đổi. Ông không còn ở lại làng Văn Thái nữa, trêи con đường trả nghiệp của mình, ông tiếp tục chu du khắp nơi trêи đất nước Việt Nam. Lần này, số phận đưa ông đến một nơi khác, một nơi được mệnh danh ” Rừng Thiêng Nước Độc “.  Liệu ở đây, thầy Lương sẽ gặp phải chuyện gì khi một lần nữa, ông phải chống lại thầy phù thủy của Việt Nam, hay còn được gọi bằng cái tên ” Thầy Mo “. Ám ảnh quá khứ về ” Thầy Mo Dân Tộc ” chưa bao giờ cho thầy Lương một giấc ngủ yên.  ” Quỷ Ấn ” một phần trong seri truyện về ” Thầy Tàu ” chính thức được bắt đầu. Hi vọng sẽ đem lại cho tất cả các bạn những phút giây thư giãn theo một cách nào đó.  ————  Lưu ý : Những địa danh trong truyện chỉ mang tính tưởng tượng, không có ý xúc phạm đến vùng miền hay bất cứ cá nhân, tập thể nào. Truyện sáng tác dựa trêи quan điểm của tác giả, không truyền bá mê tín, dị đoan. Đọc truyện là để cảm nhận chứ không mang mục đích xấu. Đọc cần có não – không não miễn đọc. Xin cảm ơn.  ( Để chắc ăn, một số địa danh sẽ được nói lái hoặc đổi tên, miễn thắc mắc có thật hay không. Trong truyện có nhắc đến tên gọi riêng của một vài đồng bào dân tộc thiểu số, nhưng tất cả các đoạn hội thoại đều được viết bằng tiếng Kinh. Tránh thắc mắc sao người đồng bào lại nói tiếng Kinh sõi thế :)) Vì đây là truyện, ok, thông não rồi thì bắt đầu vào truyện.)  ————  Tại một vùng núi hoang vu luôn ngập chìm trong sương mù……Lúc này đang là nửa đêm.  ” Kẹt….kẹt…kẹt..”  Cánh cửa tre tồi tàn vang lên những âm thanh gai người khi vừa được ai đó khẽ khàng mở ra dù đã rất nhẹ tay. Ngôi nhà sàn lụp xụp nằm sâu bên trong khu rừng tối om, heo hút bị bao phủ bởi màn đêm vô tận.  ” Phừng “  Ngọn đuốc được thắp sáng, ảnh lửa cháy bùng lên soi rõ bên trong ngôi nhà ọp ẹp. Vách tường gỗ đã mục nát, trêи xà nhà mạng nhện giăng kín với những mảnh tơ trắng phau đang khẽ lay động mỗi khi có một cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa từ bên ngoài vào.  ” Kẽo….kẹt..”  Người đàn ông tay cầm đuốc bước chân trêи sàn gỗ khẽ cất tiếng nói :  — Tôi đến rồi đây.  Đáp lại lời nói của ông ta là một giọng phụ nữ :  — Đến rồi, ông ấy đến rồi…..Dậy đi con, dậy đi con ơi.  Vừa nói, bà ta vừa khẽ dùng tay lay lay người cô con gái đang nằm bên trong góc nhà, trêи người đắp một cái chăn đơn được dệt bằng sợi gai. Khi cây đuốc được cắm xuống bệ đá, người đàn ông mới từ từ lấy trong bụng áo của mình ra một bọc gì đó được gói ghém kỹ lưỡng và cẩn thận. Đặt cái bọc xuống sàn nhà, người đàn ông nói :  — Ăn đi, hãy còn nóng đó.  Đưa vào bếp vài thanh củi, người đàn ông châm lửa rồi dập tắt ngọn đuốc. Người phụ nữ khẽ nói :  — Lửa sáng vậy liệu có…có…sợ không..?  Người đàn ông đáp :  — Bà nó đừng lo, giờ đã là quá nửa đêm rồi. Ngôi nhà này lại nằm sâu trong rừng, đã bỏ hoang bao năm nay. Sẽ chẳng có ai đến đây tầm này đâu, để tôi đun cho con Sương chút nước ấm, lát nó uống.  Cô con gái giờ cũng đã gượng dậy, cô gái có mái tóc dài đen nhánh, nước da trắng nhưng có phần hơi nhợt nhạt cất tiếng nói yếu ớt :  — Con làm khổ bố mẹ quá.  Người đàn ông và người phụ nữ này chính là bố mẹ của Sương, vì một lý do nào đó mà họ phải giấu Sương trong ngôi nhà sàn đã bỏ hoang lâu năm này rồi bí mật đêm hôm đưa đồ ăn, nước uống tới cho con gái.  Và đây chính là lý do, khi Sương cố gắng ngồi lên thì chiếc chăn đơn khẽ rơi xuống để lộ ra cái bụng bầu có lẽ đã sắp đến kỳ sinh nở.  Mẹ Sương nhìn con gái xót xa :  — Bố mẹ chỉ thương mày thôi, nào, cố ăn chút cơm để còn có sức. Khổ thân con tôi.  Nói đoạn bà mở cái cặp lồng đựng cơm mà chồng vừa đem đến, lấy thìa, lấy đũa bà đưa cho Sương.  Trong lúc Sương ăn, hai ông bà ngồi nói chuyện với nhau, bố Sương cho thêm củi khô vào lò, mẹ Sương hỏi nhỏ :  — Mà có đúng là lúc ông đến đây không có ai nhìn thấy không đấy..?  Bố Sương đáp :  — Đã bảo là không có ai rồi, đêm hôm thế này bà bảo ai người ta chú ý, họa chăng chỉ có thú rừng với ma là thấy tôi thôi. Cứ lo xa thế bảo sao đến lửa không dám nhóm, làm con bé lạnh run cầm cập. Hai mẹ con cố gắng ở đây ít ngày, con Sương cũng sắp sinh rồi, ngay khi con bé nó sinh xong, tôi sẽ đưa hai mẹ con nó trốn khỏi đây.  Mẹ Sương nói :  — Vậy sao không đưa mẹ con nó đi ngay đi, còn ở lại ngày nào, tôi sợ…..  Bố Sương thở dài :  — Tôi cũng muốn thế, nhưng con Sương nó đang yếu, lại sắp sinh rồi, đường xá xa xôi, băng rừng, vượt suối có muốn xuống dưới xuôi cũng phải mấy mấy ngày. Bụng mang dạ chửa thế kia làm sao đi nổi. Vậy nên cực chẳng đã mới phải đưa nó vào sâu trong rừng này để mà ẩn nấp. Trước mắt bà cứ ở đây với con nó, việc ở buôn làng, tôi sẽ có cách. Giờ chỉ cầu mong sao, buổi lễ ngày mai……” người được chọn ” không phải là nó.  ” Vù….ù…ù…”  Mời các bạn đón đọc Quỷ Ấn của tác giả Trường Lê.
Bảy Nàng Dâu (Nàng Dâu Thứ 7 Nhà Họ Hoàng)
Tác giả Thiên Yết được biết đến là một tác giả nổi tiếng với hơn 80,000 lượt theo dõi. Thiên Yết được đông đảo bạn đọc biết đến bởi những tác phẩm hot cộng đồng mạng như: Bảy nàng dâu, Bảy kiếm trùng sinh, Phi công tuổi 19…. Bộ tiểu thuyết Bảy nàng dâu là bộ sách đầu tay xuất bản của Thiên Yết và đây là bộ sách hứa hẹn đem lại nhiều cung bậc cảm xúc cũng như cực kỳ xứng đáng với mong đợi của độc giả. *** Ngày 15/7 trời âm u gió lộng, những người ở thôn Nguyệt Quế thi nhau ra đường đứng, nghe nói hôm nay nhà họ Hoàng rước dâu, mỗi lần nhà họ cưới dâu đều cho gia nô vác kiệu đi khắp thôn, còn rất hào phóng rải tiền khắp nơi trêи dọc đường, kiệu sẽ đi hết một vòng rồi mới quay về nhà, sở dĩ người dân ở đây biết chắc vì họ đã được nhận tiền từ nhà họ Hoàng những sáu lần, bây giờ họ cưới thêm một dâu, tất thảy đúng bảy người, mỗi năm nhà họ lại cưới một người, năm nay đã là năm thứ bảy tính từ ngày con trai nhà họ chết yểu, bảy nàng dâu trẻ đẹp son sắt lại chịu cảnh làm góa phụ, chẳng biết tại sao họ cưới nhiều dâu như thế, mọi người cũng đồn đoán rất nhiều, có người nói cậu chủ nhà đó chết rồi làm quỷ nhập tràng, hút máu trinh nữ mới sống được, có người lại nói linh hồn cậu ấy phá phách không chịu yên, đòi cưới vợ nên gia đình mới lo lót cưới, còn nhiều cái nữa nhưng chỉ dám nói sau lưng, đồn đoán thì cũng chỉ là đồn đoán mà thôi, chưa ai xác thực được, kể cả hỏi cũng chưa từng dám hỏi người làm nhà đó, thấy vẫn làm ăn phát đạt, có bị gì đâu  “Tính ra cậu chủ nhà họ Hoàng đó sung sướиɠ thật, chết rồi mà còn được cưới tận 7 người vợ!”  “Nhà họ giàu, tiền của ăn mấy đời chưa xê dịch một miếng nhỏ nữa là, nói gì cưới có bảy người con dâu!”  “Bao nhiêu con gái đẹp trong làng nhà họ bê về hết, chẳng sót một người”  “Không biết khi nào kiệu hoa đi ngang nữa, đợi từ sáng giờ!”  “Tôi đứng đây từ hồi 4 giờ sáng đấy! Mà yên tâm đi lát là tới ngay!”  Vừa nói xong thì tiếng kèn trống đã vang lên xa xa, mọi người hô hức nhốn nháo nhìn lên  Phía xa xa kiệu khiêng tới đâu tiền bạc bay ngập trời tới đó, tiền thật và tiền âm phủ lẫn lộn vào nhau, họ không kịp nhìn mặt cô dâu đã vội vàng lượm lấy lượm để, họ chen chút nhau, giành giật như hổ đói, lựa tiền thật mà lấy, họ vừa chen chút vừa hô hoán, thậm chí còn muốn đánh nhau, cô ngồi trêи kiệu hoa, đầu cài trâm vàng, người mặc bộ xiêm y thêu phượng, mắt vẽ thành mắt phượng môi đỏ hồng đào, đôi mắt tinh anh liếc qua đám người bên dưới  Họ thấy cô không rải tiền lên nữa mới ngẩn mặt lên nhìn, ai nấy đều há hốc mồm rồi quay lại nhìn nhau  “Con Hoài Thục ở thôn Vĩnh Kiên đây phải không, sao lại là nó nhỉ, chứ không phải là cưới tiểu thư Lam Phương bên thôn Vĩnh Hà sao?”  Mọi người thay nhau chỉ chỉ trỏ trỏ vào mặt cô rồi thắc mắc, cô nắm một nắm tiền âm phủ quăng xuống rồi kiệu lại tiếp tục đi chầm chậm, bọn họ không nhặt được tiền thật nữa mới sinh bực mình quát tháo  “A… Cái con ăn mày này, hôm nay được làm dâu nhà Họ Hoàng rồi thì lên mặt gớm nhỉ? Mày tưởng tao là âm binh cô hồn à mà quăng toàn tiền âm phủ thế?”  Mọi người nhìn theo mà còn không tin vào mắt mình, lúc ấy có hai ba người lại vả vào mồm người đàn ông đang chửi bới đó, họ lấy cả cái miếng gỗ dẹp và đập vào miệng ông ta  Kiệu cô vừa đi qua tới thôn Vĩnh Kiên thì nhìn xuống, mắt cô đảo quanh như tìm kiếm một thứ gì đó  “Chị hai ơi! Chị hai!”  Thằng Cò nó ốm nhom lùn tè nên bị lấn át bởi đám đông, cô thấy nó thì giơ tay cầm sấp tiền thật rãi xuống, thôn Vĩnh Kiên này cô đã sinh ra và lớn lên, người ở đây ai cô cũng biết, thấy họ cô mỉm cười rồi rãi xuống rất nhiều tiền, họ vừa nhặt vừa hô hoán mừng rỡ  Thằng Cò len lỏi qua đám người rồi chen lên nắm cái kiệu của cô  “Chị hai, chị đi lấy chồng rồi chị có quay lại không? “  “Có, chị có, em cầm lấy, muốn ăn cái gì thì ăn!”  Cô đưa nó mấy tờ tiền giấy rồi xoa đầu nó, kiệu cô lại đi qua thôn khác, rãi hết chỗ tiền đó mới chính thức quay về nhà chồng  Cô kéo tấm màng xuống rồi co người ngồi trong kiệu, lời nói của bà thầy bói điên hôm ấy vẫn vang vọng trong đầu cô  “Này, cô gái!”  Cô đang nhổ mạ, nghe bà kêu thì quay lại!  “Mắt cô đẹp quá đi, đẹp quá đi!”  Thấy bà mặt mũi lấm lem, trêи tay còn cầm theo một cái tô lớn, tay chống gậy, cô liền hỏi  “Sao thế bà?”  Thấy bà như thế tưởng là ăn xin nên cô liền nói  “Bà đói hay sao, cháu đi ruộng không có mang theo tiền, bà lại phía kia kìa, bà thấy cái nhà đó không, nhà cháu đó, bà vào nói thằng em con nó mời cơm bà ăn, cháu nhận nhổ hết đám mạ này mới được!”  Cô vừa nhìn bà vừa chỉ, bà mỉm cười rồi quẹo đầu qua một bên  “Mắt đẹp quá!”  Bà chỉ cười hì hì rồi lại khen mắt đẹp, cô nhíu mày rồi nói  “Bà từ đâu tới, sao cháu chưa thấy bà bao giờ! “  Bà không trả lời chỉ ngồi thộp xuống rồi ngẩn mặt ra nhìn, cô nhìn lên thấy mặt trời đã lên cao, nắng gắt vô cùng, cô tháo cái nón trêи đầu xuống đội lên đầu bà một cái rồi rửa tay rửa chân leo lên bờ, cô xách tay bà rồi kéo đi  “Nắng gần chết mà bà lại lang thang đi đâu thế? Về với cháu!”  Nói rồi cô dắt bà về nhà, vừa tới sân đã gọi thằng Cò om sòm  “Cò ơi, mày dọn cơm ra đi Cò!”  Cô quay ra sau rửa mặt rồi quay lại, bà ấy ngồi trêи sạp ngoài cửa rồi mỉm cười, cô liếc qua cái mà giật mình, cô quay vào nhà thấy thằng Cò nó ngủ say, cô bước xuống bếp cái rồi đem ra một tô cơm có cá ngon lành đưa ra cho bà  “Bà ăn đi, cháu vào múc cho bà một tô canh, nhà không có gì nên bà ăn tạm đi nhé!”  Bà cầm lên vừa ăn vừa run, cô nhìn quanh người bà, trêи người chẳng có gì quan trọng, cũng không có gì đáng giá, làng này ai cũng biết Hoài Thục cô, hễ có ai đói kém hay người già không nơi nương tựa đều đến nhà cô xin cơm, người thiện chí họ bảo cô tốt bụng, người ích kỷ lại nói lo chuyện bao đồng, rảnh rỗi rảnh hơi  “Bà người ở đâu thế?”  Cô phẩy cái quạt rồi nhìn bà hỏi  “Bên kia!”  Cô hỏi thế thôi, người ở đâu thì không quan trọng, cô vừa quạt vừa nói  “Bà ăn đi nhé, xong thì ngủ một giấc, cháu ra nhổ xong đám mạ cháu vô!”  Bà đang ăn thì chợt dừng lại, bà lườm lườm cô rồi liếc ra ngoài cánh đồng, bà nói vu vơ  “Có một con quỷ…”  Bà nói rồi thì lại cắm cúi ăn, bà vừa ăn vừa lầm bầm trong miệng  “Đừng ra đồng nữa, quỷ…”  Nói rồi cô ngẩn người ra, cô hỏi  “Bà nói gì?”  “Đừng nhổ mạ nữa, sét sẽ đánh quỷ, sẽ trúng vào đầu cô!”  Cô nhíu mày rồi mỉm cười, chợt hỏi  “Bà là thầy bói à?”  Bà bỏ tô cơm xuống rồi nói, tay chỉ ra phía ruộng chỗ cô đứng rồi nói  “Một con quỷ một mắt, râu rậm!”  Cô chợt nổi gai ốc rồi buông cái quạt xuống, tháng trước có một vụ trâu hút người khiến người ta chết ở dưới ruộng đó, còn nghe nói bị lòi một mắt, là một tên đâm trâu ngoài đầu làng, nổi tiếng đến độ cả làng ai cũng sợ, dạo ấy nghe nói trâu bò bên làng Vĩnh Kiên chết hàng loạt không có lí do, người dân trong làng nôn nao đồn đoán, đến nổi còn có mấy thầy bên làng bên được mời qua cúng bói đủ thứ, người ta nói ông ấy sinh thời đã hành nghề giết trâu, hôm ấy căn yếu nên bị trâu hút chết, nhưng do tâm tính dữ tợn nên quay lại trả thù, giết hết trâu trong làng, nghe phong phanh vậy thôi chứ cô không biết, hồi đó là lúc đồng mới gặt, trâu được thả ra ruộng ăn, ông ấy đi nhậu về ngang thì bị hút một phát chết tươi, tính ra cũng đã cả tháng, mảnh đất đó giờ mạ đã lên cao, ông chủ đất lại không mướn được ai ra nhổ, cô lại không sợ nên cô đứng ra nhổ, hôm nay nghe bà ấy nói thì giật mình, bán tính bán nghi  “Sao bà biết?”  Cô thấy nghi ngờ rồi nhìn bà, nếu bà là thầy bói thật thì đã làm bói cho người ta kiếm được tiền, không phải ăn xin thế này, cô cầm cây quạt lên phe phẩy rồi nhìn, bà lại tiếp tục ăn, lát bà nói  “Tin hay không tùy cô, lúc nãy tôi đi ngang đó còn thấy tên đó ngồi lù lù giữa ruộng, chuyện sống chết là chuyện của trời, nhưng thấy cô hiền lành tốt tính, tôi nói thế cho cô tránh!”  Cô vừa tưởng tượng vừa nổi da gà, từ phía sau thằng Còi nó mở cửa ra, cô giật bắn mình rồi nói  “Thằng khỉ, mày làm chị giật mình, thức dậy rồi ra sau bắt cơm đi, chạy qua thôn Vĩnh Hà gọi mẹ về ăn cơm, để nồi cơm lát chị canh lửa, nhanh!”  Nó quay lại thấy bà lão thì ngáp một cái, nó nói  “Chị lại dẫn ăn xin về à, nhanh nhanh đi đi, để lát mẹ về lại chửi cho, em đi gọi mẹ đây, bã mà đánh bài thua lại nắm đầu em chửi!”  Nói rồi nó cầm cái nón đội lên, chân chạy thoan thoát đi, nói với lại  “Chị tự mình bắt cơm đi!”  Cô nhìn theo rồi thở dài, lát quay qua bà rồi giật mình  “Trời ạ, bà khom lại sát mặt cháu giật cả mình! “  Bà lúi húi mở cái gói bằng vải trong tay ra rồi nói  “Đây là bảo vật của ta, ta già rồi nên thôi hôm nay cho cháu luôn này, cháu không chê thì cầm lấy đi nhé!”  “Thôi bà cầm lấy đi, có gì đâu!”  Bà bóc ra rồi xòe tay ra, cô không lấy nhưng cũng tò mò nhìn, vừa khom người xuống đã thấy một lớp bụi đen bay vào mắt, bà thổi bụi đó vào mắt cô rồi nói  “Đây coi như lời cảm ơn của ta, ta sẽ cho cô đôi mắt này của ta, sau này mong rằng nó sẽ giúp cô thoát nạn, nhớ kĩ lời ta, đừng ra ngoài trong bảy ngày tới, đừng ra sông hay suối, nói có nước nhiều, hạn của cô rất lớn, có thể sẽ chết, nhưng mà không cần phải lo, ta sẽ thay cô, tạm biệt nhé, nếu có lòng tốt hãy gọi tên ta về trong mỗi bữa ăn, cứ gọi là bà bói điên!”  Nói rồi bà đi đâu mất, cô thì quằn quại trong cơn đau, mắt cô lợn cợn đau nhức, cứ tưởng rằng sẽ bị mù luôn rồi chứ, cô bò ra sau nhà rửa nước mà vẫn không khỏi, cô cảm thấy đau đớn như chết đi sống lại, không hiểu tại sao bà già kia lại làm như vậy, cô thầm khóc rồi tức giận, lỡ cô mù luôn thì phải làm sao  Đang gào khóc trong nhà thì chợt nghe ngoài đồng có một tiếng sét nổ vang trời, cô ngơ người ra mấy giây thì mẹ và thằng Còi về tới, cô nheo mắt rồi nhìn ra, lúc ấy cô không thấy gì cả, mẹ phải mời thầy thuốc đến khám cho, đến tối khi cô nằm trêи giường, mẹ và Còi đã ngủ từ lâu, cô nằm đó oán trách bà cụ, vừa khóc vừa tức, đáng lẽ không nên dẫn bà ấy về, biết bà ấy bị điên nhưng vẫn ngồi nghe bà ấy nói, cô khóc xong thì ngủ quên, sáng sớm ra mẹ đã lay cô dậy  “Hoài Thục ơi! Hoài Thục!”  Cô mở mắt ra, mắt đã sáng bình thường, cô nhìn quanh rồi nói  “Mẹ, mắt con!”  Rồi cô nhìn ra cửa, một đám người đứng đó rồi chỉ tay vào nhà  “Bà nói đứa này à?”  “Đúng vậy!”  Mẹ cô cúi đầu rồi nói  Bên cạnh có thêm một người con gái trẻ, và thêm một người phụ nữ nữa  “Mày sẽ gả thay con gái tao! Về nhà họ Hoàng!”  Cô ngẩn mặt lên rồi thấy mẹ cô cắn môi  “Là sao mẹ, bà ấy nói vậy là sao?”  Cô quay qua hỏi mẹ, bà chỉ cúi đầu rồi im lặng, người phụ nữ bên kia đã cướp lời  “Là sao hả, để tao nói mày nghe! Mẹ mày thiếu tao ngót nghét đúng 5 cây vàng, bây giờ không trả nổi nên lấy mày ra thế thân con gái tao!”  “Thế thân?”  “Mấy hôm nữa nhà họ Hoàng sẽ đến rước con tao, nhưng mà mày biết con trai nhà họ đã chết bảy năm rồi, tao đâu thể nào gả con tao cho một người chết, mày gả thay nó, tao đã hứa gạt nợ cho mẹ mày, mà bên họ còn cho thêm 100 cây vàng nữa, mày gả đi thì chỉ có lợi thôi, cái thân mày cả đời chưa kiếm nổi 5 cây nữa nói chi là 100, mày chuẩn bị đi, tao đã nói rồi đó!’  Nói rồi hai mẹ con đó rời đi, cô quay qua mẹ rồi nói  “Bà làm vậy là sao, bao nhiêu năm nay tôi đối xử với bà thế nào? Dù cho bà là mẹ kế đi chăng nữa tôi vẫn gọi bà là mẹ, bà lại đem bán tôi cho người ta, bà điên rồi!”  “Hoài Thục, mẹ xin lỗi, mẹ không phải là sợ chết, họ nói sẽ đem thằng Còi đi nhận nước nếu không đồng ý, con thương em đi được không? “  “Bà thương nó tại sao lại đâm đầu vào cờ bạc, không chịu đi làm chứ?”  “Hoài Thục à, mẹ chỉ muốn thắng lớn để hai con được ăn mặc đầy đủ ấm no, mẹ chỉ muốn con bớt khổ thôi!”  Cô nhìn gương mặt khắc khổ của bà, thấy bà quỳ xuống chân mình khóc lóc tự nhiên nước mắt cô chảy ra rồi quay lại nhìn lên bài vị của ba, cô thương bà nhưng cũng giận bà, sở dĩ năm đó nhà chỉ có hai ba con, nhà nghèo mà mẹ lại mất sớm, ba đón mẹ kế về ở để chăm cô, ba đi làm xa mới yên tâm, lúc rước bà về cô hay nghe mấy bà hàng xóm dọa nạt, bà ấy sẽ đánh cô, nhốt cô, mẹ kế không ai tốt lành cả, cô vừa sợ vừa ghét, lúc ấy lại còn nhỏ nên phải nghe theo ba, ở nhà với dì có cái gì ngon cũng cho cô, tối lại quạt cho ngủ, dần sau này sinh thằng Còi ra vẫn đối tốt với cô, lớn lên chút thì ba mất, cô gọi bà là mẹ, đến bây giờ thương bà quá nên cô cắn răng gật đầu  “Cái mạng tôi có mất thì bà ráng mà nuôi dạy thằng Còi cho tử tế, 100 cây vàng đó để dành mà làm ăn, bà mà còn đánh bài nữa tôi chết cũng không yên lòng! “  Bà trốn trong góc nhà rồi khóc, cô cúi mặt xuống gối mà khóc nức nở, tuổi 18 chưa có mối tình nào, gái ở làng toàn là mai mối cưới hỏi, cô cũng chỉ lo làm lụng kiếm ăn, đùng ra cái bây giờ phải đi lấy chồng, mà còn là lấy người chết nữa, cô vừa khóc vừa tủi  Nghe bảo cô gái được chọn kia sinh cùng ngày cùng tháng với cô, mẹ của nó phải van xin lắm nhà họ Hoàng mới chịu đổi cô dâu, hôm người ta đến búi tóc thay đồ cho cô rất đông, nhà họ giàu lắm, người khiêng kiệu cũng hơn chục, người búi tóc trang điểm cũng hai người, toàn mặc quần áo đỏ, cô ngồi thất thần rồi chờ giờ đẹp lên kiệu khiêng về, sáng ấy kiệu đến thôn Vĩnh Hà thì chợt nghe thấy tiếng kèn trống đám ma, cô mở màn ra vừa rải tiền vừa nhìn qua cái tấm ảnh của người chết, cô giật mình vì tấm ảnh đó là người con gái hôm đến nhà cô, nói đúng hơn là cô gái đã được tráo với cô, là người bắt cô đi gả thay, mới đây thôi tại sao cô ấy lại chết, cô nhìn kĩ rồi chợt lạnh người, ngày cô gả đi thay cho cô ta lại là ngày cô ta chết, trời ơi, nếu cô ta ngay từ đầu đã chịu gả đi thì có phải chết không? Cô ớn lạnh tay run tun vừa rãi tiền vừa lầm bầm  “Nam mô…mong cô ra đi thanh thản! “  Nói rồi cô chợt nghe người bên tai có mấy người bàn tán  “Đấy là tiểu thư của nhà bà phú hộ bên thôn Vĩnh Hà đấy! Nghe nói mới bị đuối nước hồi sáng nay, tìm thấy xác lúc tinh mơ, người dân đi đánh cá ngoài đó vớt lên, mà nghe nói đầu cắm xuống bùn, miệng ngậm toàn là bùn đất không! Mà coi ngày thấy thầy bảo là phải hỏa táng gấp, bây giờ khiêng đi đó!”  “Đuối nước? “  Cô nghe mang máng rồi lầm bầm, cô nhíu mày rồi chợt lời nói của bà cụ hôm trước hiện lên trong đầu  “Đây coi như lời cảm ơn của ta, ta sẽ cho cô đôi mắt này của ta, sau này mong rằng nó sẽ giúp cô thoát nạn, nhớ kĩ lời ta, đừng ra ngoài trong bảy ngày tới, đừng ra sông hay suối, nói có nước nhiều, hạn của cô rất lớn, có thể sẽ chết, nhưng mà không cần phải lo, ta sẽ thay cô, tạm biệt nhé, nếu có lòng tốt hãy gọi tên ta về trong mỗi bữa ăn, cứ gọi là bà bói điên!”  Cô rùng mình cái rồi chợt suy nghĩ, có khi nào… Phải rồi có khi nào mình thay cô ta gả đi, còn cô ta thay mình đi chết?  Cô trợn mắt lên rồi chân chợt lạnh toát  “Đúng rồi đó!”  Giọng nói ở đâu thổi vào tai cô, sự lạnh lẽo giữa buổi sáng này lại khiến trán cô nhễ nhại mồ hôi, cô nuốt nước bọt, tiền vàng mã tự dưng bị một cơn lốc xoáy thổi văng tung tóe, và kể từ giây phút cô nhận ra chuyện này, cô đã biết, lời bà lão nói hôm trước có ý nghĩa gì, và kể từ giây phút đó, cô nhận ra, bà lão nói tặng cho cô đôi mắt của bà là ý gì rồi, cô thấy được ma  Lúc ấy cô còn chưa tin, mắt lướt quanh một lượt, cô gái lúc nãy rõ là đã chết, thế người đứng giữa đường kia là gì, không phải là ma thì là gì? Cô ấy mặc một cái váy trắng, là dạng váy bằng lụa bóng loáng, dân nhà giàu mới có thể mặc, người ướt sũng, cô nhìn cô ấy trừng trừng, mắt cô long lanh ánh nước, cô ấy nhìn thẳng vào mắt cô, môi tái nhợt xanh xao, mắt có một quần đỏ hằn lên, kiệu càng đến gần cô càng nổi gai óc, cô nuốt nước bọt rồi cuối cùng kiệu cũng dần xuyên qua người cô ta, nghe thấy tiếng rột rột phát ra bên ngoài kiệu, giống như móng tay cào vào, là ma thật rồi, cô quay lại nhìn thêm một lần nữa, thấy cô ta quay đi, bước theo cái quan tài mà mọi người khiên đi về phía ngược lại kia, cô ta còn ngoái lại nhìn cô, mỉm cười lạnh lẽo, cô quay ngược lại rồi tát vào mặt mình  “Tại sao mình lại nhìn cô ta? Mình thấy ma? Tại sao lại thấy ma? Ma…”  “Bà già ấy làm mình thấy ma, tại sao lại thấy ma chứ? Ảo giác? Là ảo giác mà thôi!”  “Không phải đâu! Là tao đó!”  Cô đứng hình rồi liếc qua cái rèm phất phơ bên kiệu, một ánh mắt ló nhìn vào, còn liếc qua liếc lại, cô nín thở mà môi run run  “Trời ơi sao kiệu nặng quá!”  “Mọi người ơi, bỏ xuống một lát, gãy vai mất!”  Một cái rầm, khói bụi bay mịt trời, lá cây xào xạc ngoài kia, người dân xì xào bàn tán, cô trong kiệu mà toát mồ hôi, một bàn tay giơ ra túm lấy miệng cô, hai chân cô ta bấu vào nhau, co rúm lại như bị tật vậy, móng chân cúp vào lòng bàn chân, cô liếc xuống rồi lại liếc lên, một người bên ngoài hô hoán lên  “Mau quay về gọi bà Hậu ngay, nhanh lên, dâu không khiêng nổi rồi, mau lên!”  Cô nghe thấy người chạy ầm ầm, tay cô cứng đờ không cử động được, cô ta lúc còn sống trông xinh đẹp bao nhiêu bây giờ lại nhìn kinh khϊế͙p͙ bấy nhiêu, cô mếu máo chảy nước mắt rồi run run, bên tai nghe thấy tiếng phì phò từ cổ họng cô ấy phát ra, một giọng nói lọt vào tai cô  “Tại sao tao lại phải chết thay cho mày?”  Cô lắc lắc đầu, cô không biết, cô thật sự không biết, nước trêи tóc cô ta nhiễu xuống mặt cô, móng tay cô ta bấm vào mặt cô, cô tưởng chừng nó đã đâm sâu vào hàm của mình mất rồi  “Trả lại cho tao, trả mạng!…”  Một tiếng hét vang lên, cô cảm giác màng nhĩ bị xuyên thủng, lỗ tai ong ong không nghe được gì nữa, lúc sau có người nói  “Cút…”  Một cái bốp vang lên, một người lật cả kiệu lên, cô ngồi im trong đó nhìn ra, một người phụ nữ tuổi trạc 40 nhìn vào người cô, bà ta quay qua nhìn cái kiệu nằm sau lưng cô rồi một phát phóng một cây nhang cắm cái bựt vào cái kiệu, nó lêu lách tách rồi khói trắng bốc lên, một giọt nước trêи tóc cô rơi xuống nước, nước từ con ma đó nhiễu ướt cả tóc cô, bà ấy hô lớn  “Khiêng lên, mau lên! Không được trễ giờ lành!”  Cái nóc kiệu nằm lăn lóc giữa đường, cái ghế ngồi cô vẫn ngồi trêи đó, người được gọi là bà Hậu ấy bước lại đưa cho cô một cái ô rồi thì thầm  “Che lại, lát đừng nhìn vào mắt người âm nữa có biết không? Muốn chết à? Cô gan thật đó!”  Nói rồi mấy người đó nhấc kiệu lên, tiền bạc bay tán loạn, bà Hậu đi kè kè theo vừa rãi tiền vừa quay lại quát to  “Chia ra 3 nam đem cái nóc kiệu đó xuống sông ngâm!”  Người bên cạnh đi theo bà Hậu liền thắc mắc hỏi  “Tại sao lại ngâm vậy cô?”  Mời các bạn đón đọc Bảy Nàng Dâu (Nàng Dâu Thứ 7 Nhà Họ Hoàng) của tác giả Thiên Yết.