Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Năm Chú Heo Con

Giới thiệu tóm tắt tác phẩm: Câu chuyện lấy ý tưởng từ một bài đồng dao của trẻ em Anh, với năm nhân vật là nghi phạm trong một vụ án: Chú heo con này đi ra chợ Chú heo con này ở nhà trông  Chú heo con này ăn bò nướng  Chú heo con này bụng rỗng không  Chú heo con này khóc “oa oa oa” suốt đường về nhà Nhiều năm trước, một vụ án mạng xảy ra làm kinh động xã hội: bà Crale bị buộc tội đầu độc chồng – một họa sĩ tài hoa, và nhận án chung thân. Bà chết sau một năm thụ án. Nhưng con gái bà không tin mẹ mình là thủ phạm, cô đã đề nghị thám tử lừng danh Poirot điều tra lại vụ án này. Poirot đã tiếp cận năm người có mặt khi sự việc xảy ra – năm nghi phạm, và lần về quá khứ 16 năm trước để vén bức màn bí mật, tăm tối quanh cái chết của họa sĩ lừng danh Amyas Crale. Tiểu thuyết đỉnh cao này là một câu chuyện tinh tế và tài hoa, một chuyện tình sâu sắc và một đại diện tiêu biểu của nghệ thuật kể chuyện, trong đó có năm cách kể khác nhau của cùng một vụ giết người. Theo bình chọn của nhiều độc giả, đây là tác phẩm hay nhất của nữ hoàng truyện trinh thám Agatha Christie. *** GIỚI THIỆU CARLA LEMARCHANT Hercule Poirot nhìn người phụ nữ trẻ đang được dẫn vào phòng với sự tò mò thích thú. Không có gì đặc biệt trong lá thư cô viết. Đó chỉ là một lá thư xin hẹn gặp mà không hề có thêm ẩn ý gì bên dưới lời yêu cầu. Một lá thư ngắn gọn và thuần công việc. Chỉ có nét chữ dứt khoát kia biểu lộ Carla Lemarchant là một phụ nữ trẻ. Giờ cô đã xuất hiện bằng xương bằng thịt – một phụ nữ trẻ cao ráo mảnh dẻ mới vừa đôi mươi. Kiểu phụ nữ trẻ mà người ta không thể không ngoái nhìn. Trang phục chỉn chu, áo choàng cắt may đắt tiền cùng với váy và khăn choàng lông thú sang trọng. Vẻ thông minh đĩnh đạc, cô có hàng chân mày xếch, chiếc mũi nhỏ thanh tú, và một chiếc cằm cương nghị. Trông cô đầy sức sống. Hơn cả vẻ đẹp của cô, chính vẻ ngoài đầy sức sống đó mới là thứ giúp cô trở nên nổi bật trong mắt người khác. Trước khi cô đến, Hercule Poirot đang tự thấy mình thật già cỗi, giờ đây ông như trẻ lại lần nữa… người tràn đầy sức sống… mãnh liệt! Khi tiến đến chào cô gái, Poirot nhận ra đôi mắt xám sẫm của cô đang chú mục vào ông. Cô quan sát ông với một sự nghiêm túc cao độ. Cô ngồi xuống và nhận điếu thuốc ông mời. Sau khi châm lửa, cô ngồi yên hút thuốc trong một hai phút, vẫn tiếp tục nhìn ông với vẻ nghiêm túc kia, ánh mắt đầy suy tư. Poirot ôn tồn lên tiếng. “Vâng, trước sau gì cô cũng phải quyết mà, đúng không?” Cô giật mình. “Ông nói gì cơ?” Cô sở hữu một giọng nói thu hút, có một chút khàn khàn dễ chịu trong giọng nói ấy. “Cô đang cân nhắc, đúng không, rằng tôi có phải là một tên bịp bợm, hay chính là người cô cần?” Cô mỉm cười, nói. “Vâng, đúng vậy… đại loại thế. Ông thấy đó, ông Poirot, ông… trông ông chẳng giống tí nào với hình dung của tôi cả.” “Và tôi già rồi, phải thế không? Già hơn cô tưởng?” “Vâng, cả chuyện đó nữa.” Cô ngập ngừng. “Ông thấy đó, tôi sẽ thẳng thắn vậy. Tôi muốn… tôi phải có được người giỏi nhất.” “Cô yên tâm đi,” Hercule Poirot nói. “Tôi chính là người giỏi nhất!” “Ông chẳng khiêm tốn gì cả… Dù vậy, tôi muốn tin ông.” Carla trả lời. Poirot điềm tĩnh nói. “Cô biết đó, người ta không phải lúc nào cũng dùng đến cơ bắp. Tôi không cần phải lăn lê, đo dấu chân hay nhặt những đầu lọc thuốc lá và quan sát những ngọn cỏ gãy. Đối với tôi, chỉ cần ngồi trên ghế và suy luận là đủ. Chính là cái này,” ông gõ gõ vào cái đầu hình quả trứng của mình, “nó mới là thứ hoạt động!” “Tôi biết,” Carla Lemarchant nói. “Đó là lý do tôi đến tìm ông. Ông thấy đó, tôi muốn nhờ ông làm một việc có hơi kỳ quặc!” “Nghe có vẻ hứa hẹn!” Hercule Poirot đáp. Ông nhìn cô gái chờ đợi. Carla Lemarchant hít một hơi dài. “Tên tôi,” cô nói, “không phải Carla. Mà là Caroline. Giống với tên mẹ tôi. Tôi được đặt tên theo bà.” Cô ngập ngừng. “Và tuy là trước nay tôi vẫn dùng họ Lemarchant… nhưng họ thật của tôi là Crale.” Trán của Hercule Poirot thoáng nhăn lại đăm chiêu. Ông lẩm bẩm. “Crale… hình như tôi có nhớ…” Cô nói. “Cha tôi là họa sĩ, một họa sĩ khá nổi tiếng. Vài người nói ông từng là một họa sĩ xuất chúng. Tôi cũng thấy thế.” Hercule Poirot nói. “Amyas Crale ư?” “Đúng thế.” Cô ngập ngừng, rồi tiếp. “Còn mẹ tôi, Caroline Crale, bị xét xử vì tội sát hại ông ấy!” “À ha,” Hercule Poirot nói. “Giờ thì tôi nhớ ra rồi… nhưng vẫn mơ hồ lắm. Lúc đó tôi đang ở nước ngoài. Cũng đã lâu lắm rồi.” “Mười sáu năm,” cô gái đáp. Gương mặt cô giờ trắng bệch, còn đôi mắt thì như hai ngọn đèn rực sáng. Cô nói. “Ông có hiểu không? Mẹ tôi bị đưa ra xét xử và kết án… Bà không bị treo cổ vì họ thấy là có vài tình tiết giảm nhẹ, thế nên hình phạt được giảm xuống còn khổ sai chung thân. Nhưng bà chết chỉ một năm sau đó. Ông thấy không? Chuyện đã qua lâu lắm rồi…” Poirot lặng lẽ hỏi. “Rồi sao nữa?” Cô gái với cái tên Carla Lemarchant ép chặt hai tay vào nhau. Cô nói chậm rãi và đứt quãng nhưng với một sự nhấn mạnh rõ ràng, kì lạ. Cô nói. “Ông phải hiểu – hiểu cho chính xác – chuyện của tôi bắt đầu từ đâu. Tôi chỉ mới năm tuổi khi vụ việc… xảy ra. Quá bé để hiểu được nội tình của nó. Tôi nhớ được mẹ và cha tôi, dĩ nhiên, và tôi nhớ việc mình rời khỏi nhà vô cùng đột ngột… bị đưa đến vùng thôn quê. Tôi nhớ những chú heo và vợ một người nông dân mập mạp tốt bụng, mọi người đó đều rất tử tế, và tôi còn nhớ khá rõ cái nhìn kỳ lạ họ dành cho tôi, tất cả mọi người đều thế, kiểu khi ta lén lút nhìn gì đó. Dĩ nhiên tôi biết, trẻ con luôn biết, rằng có gì đó không ổn… nhưng tôi không rõ đó là gì. “Rồi tôi lên một con tàu, một chuyến đi mới vui làm sao, cuộc hành trình kéo dài suốt mấy ngày, tôi đến Canada và chú Simon gặp tôi, tôi sống ở Montreal với chú ấy cùng cô Louise, và mỗi khi tôi hỏi về cha hay mẹ thì họ trả lời rằng cha mẹ tôi sẽ đến đây sớm thôi. Và rồi… và rồi tôi nghĩ mình đã quên mất… tôi chỉ mơ hồ biết là họ đã chết mà không nhớ nổi có ai thực sự báo tin cho tôi hay không. Bởi lúc đó, như ông thấy, tôi không còn nghĩ về họ nữa. Tôi đã rất hạnh phúc, ông biết đó. Chú Simon và cô Louise rất thương tôi, rồi tôi đến trường, có nhiều bạn bè, và tôi gần như đã quên hẳn là mình từng có một cái tên khác không phải Lemarchant. Ông thấy đó, cô Louise nói với tôi rằng đó là tên của tôi ở Canada và tôi thấy có lý lắm, Lemarchant chỉ là cái tên Canada của tôi thôi, nhưng như đã nói dần dà tôi quên mất là mình còn một cái tên khác nữa.” Cô hất chiếc cằm cương nghị lên. Cô nói. “Nhìn tôi xem. Nếu ông thấy tôi, hẳn ông sẽ nói: ‘Kia là một cô gái vô ưu vô lo!’, đúng không nào? Tôi khá giả, sức khỏe tuyệt vời, tôi nhìn cũng không đến nỗi nào, tôi có thể tận hưởng cuộc sống. Ở tuổi hai mươi, tôi chẳng mong đổi chỗ với cô gái nào khác trên thế giới cả. “Nhưng ông biết đó, tôi bắt đầu đặt câu hỏi. Về cha mẹ ruột của tôi. Họ là ai và họ đã làm gì? Tôi hẳn đã được định trước là sau này sẽ rõ mọi chuyện… “Và đúng như thế, họ đã kể tôi nghe sự thật. Khi tôi hai mươi mốt tuổi. Họ phải làm thế thôi, bởi lẽ tôi đến tuổi được hưởng số tiền của mình. Và rồi, ông thấy đó, còn vì lá thư nữa. Lá thư mẹ để lại cho tôi khi bà chết.” Biểu cảm của cô thay đổi, dịu đi. Mắt cô không còn là hai đốm sáng rực nữa mà như hai hồ nước mờ tối. Cô nói. “Đó là lúc tôi biết được sự thật. Rằng mẹ tôi đã bị kết án vì tội giết người. Điều đó thật… khủng khiếp.” Cô ngừng lại. “Có một chuyện nữa tôi phải nói ông biết. Tôi đã đính ước. Người ta nói chúng tôi phải đợi, chúng tôi chỉ có thể cưới nhau khi tôi hai mươi mốt tuổi. Khi tôi biết mọi chuyện, tôi hiểu ngay lý do.” Poirot cựa mình và bây giờ mới cất tiếng. Ông hỏi. “Và hôn phu của cô phản ứng như thế nào?” “John ư? John không quan tâm. Anh nói với anh chẳng có gì khác biệt cả. Anh và tôi vẫn là John và Carla, còn quá khứ không ảnh hưởng gì hết.” Cô chồm về phía trước. “Chúng tôi vẫn đính ước. Nhưng dù như thế, ông biết không, chuyện rõ ràng là có ảnh hưởng. Nó ảnh hưởng đến tôi. Và nó cũng ảnh hưởng đến John nữa… Không phải quá khứ ảnh hưởng đến chúng tôi, mà chính là tương lai.” Cô siết chặt hai tay. “Chúng tôi muốn có con, ông thấy đó. Cả hai chúng tôi đều muốn có con. Và chúng tôi không muốn chứng kiến cảnh con mình lớn lên và sợ hãi.” Poirot nói. “Cô không biết là ai ai cũng có ông bà tổ tiên với quá khứ bạo lực và độc ác à?” “Ông không hiểu rồi. Dĩ nhiên là có. Nhưng mà này, không phải ai cũng biết về quá khứ của họ. Còn chúng tôi thì biết. Quá khứ đó quá gần với chúng tôi. Và đôi khi… tôi thấy John nhìn tôi. Một cái nhìn lướt qua, chỉ chớp qua thôi. Giả sử là chúng tôi lấy nhau và có một trận cãi nhau đi, rồi nếu tôi thấy John nhìn tôi và… và anh nghi ngại?” Hercule Poirot hỏi. “Cha cô bị giết như thế nào?” Giọng Carla rõ ràng và dứt khoát. “Ông ấy bị đầu độc.” Hercule Poirot đáp. “Tôi hiểu rồi.” Một thoáng im lặng. Rồi cô gái nói tiếp bằng một giọng bình tĩnh, đều đều. “Ơn chúa, ông thật tinh ý. Ông thấy là chuyện đó ảnh hưởng thế nào, và nó can hệ ra sao. Ông không cố tìm cách khỏa lấp hay buông ra những lời an ủi.” “Tôi hiểu rất rõ,” Poirot nói. “Cái mà tôi không hiểu là cô muốn gì ở tôi?” Carla Lemarchant nói đơn giản. “Tôi muốn cưới John! Và tôi sẽ cưới John! Và tôi muốn có ít nhất hai đứa con gái và hai con trai. Và ông sẽ là người khiến chuyện đó thành sự thực!” “Ý cô là… Cô muốn tôi đi nói chuyện với hôn phu của cô ư? À không, tôi nói thế có ngốc không chứ! Cô đang đề nghị tôi làm một chuyện khác hẳn. Nói tôi nghe cô đang nghĩ gì trong đầu nào.” “Nghe này, ông Poirot. Tôi muốn ông hiểu, và hiểu cho rõ. Tôi muốn thuê ông điều tra một vụ án mạng.” “Ý cô là…?” “Đúng, chính là chuyện đó. Một vụ án mạng vẫn cứ là án mạng dù cho nó mới xảy ra hôm qua hay mười sáu năm trước đi nữa.” “Nhưng cô gái thân mến ơi…” “Chờ đã, ông Poirot. Ông vẫn chưa nghe hết chuyện đâu. Còn một điểm vô cùng quan trọng nữa.” “Là?” “Mẹ tôi vô tội,” Carla Lemarchant nói. Hercule Poirot cọ cọ mũi. Ông lẩm bẩm. “Ừ thì, thông thường… tôi hiểu…” “Đó không phải là cảm tính. Có lá thư của mẹ tôi. Mẹ để lại cho tôi trước khi bà chết. Lá thư được định là sẽ trao cho tôi khi tôi hai mươi mốt tuổi. Bà để lại chỉ nhằm khẳng định điều đó, tôi khá chắc như vậy. Trong thư chỉ nói về mỗi việc này. Rằng bà không phải hung thủ, bà vô tội, và tôi luôn có thể chắc chắn về nó.” Hercule Poirot đăm chiêu nhìn gương mặt trẻ trung đầy sức sống kia đang chiếu ánh mắt chăm chú vào mình một cách vô cùng nghiêm túc. Ông chậm rãi nói: “Dù sao đi nữa…” Carla mỉm cười. “Không, mẹ tôi không như thế! Ông đang nghĩ là bà nói dối… nói dối để tôi yên lòng ư?” Cô sốt sắng chồm tới trước. “Nghe này, ông Poirot, có những thứ trẻ con biết rõ. Tôi có thể nhớ được mẹ của mình, dĩ nhiên chỉ là những ký ức rời rạc thôi, nhưng tôi nhớ khá rõ bà là người như thế nào. Bà không nói dối… dù là nói dối vì mục đích tốt. Nếu có gì đó gây ra đau đớn bà cũng sẽ nói thẳng ra cho ta hay. Đi nha sĩ, hay gai đâm vào ngón tay – những thứ đại loại như vậy. Sự thật như là… là một thôi thúc tự nhiên trong con người bà. Tôi không nghĩ ngày đó tôi thực sự yêu quý mẹ lắm, nhưng tôi tin bà. Tôi vẫn tin bà! Nếu mẹ nói rằng bà không giết cha tôi thì tức là bà không giết ông ấy! Bà không phải là loại người long trọng viết ra những lời dối trá khi biết mình sắp chết.” Hercule Poirot chậm rãi, gần như miễn cưỡng, gật đầu. Carla tiếp tục. “Đó là lý do tôi có thể an tâm cưới John. Tôi biết mình có thể. Nhưng anh thì không. Anh tin rằng việc tôi nghĩ mẹ mình vô tội là lẽ tự nhiên thôi. Chuyện này phải được làm rõ, ông Poirot ạ. Và ông sẽ là người làm việc đó!” Hercule Poirot chậm rãi lên tiếng. “Cứ cho những gì cô nói là sự thật đi, thưa cô, nhưng đã mười sáu năm rồi!” Carla Lemarchant đáp ngay. “Ồ! Dĩ nhiên là chuyện này sẽ khó khăn lắm chứ! Không ai ngoài ông làm được cả!” Hercule Poirot khẽ hấp háy mắt. Ông nói. “Cô thật khéo nói, nhỉ?” Carla nói. “Tôi từng nghe danh của ông. Những vụ ông đã làm. Cái cách mà ông giải quyết chúng. Ông hứng thú với tâm lý học, đúng không? Vâng, thứ đó không thay đổi theo thời gian đâu. Những thứ vật chất đã mất rồi: đầu lọc thuốc lá và các dấu chân, những ngọn cỏ gãy. Ông không thể tìm thấy những thứ đó nữa. Nhưng ông có thể xem lại toàn bộ tình tiết vụ án, và có lẽ là nói chuyện với những người liên quan lúc đó nữa, tất cả họ đều còn sống, và rồi… và rồi, như ông vừa mới nói đây thôi, ông có thể ngả người ra ghế và suy luận. Và ông sẽ biết được chính xác chuyện gì đã xảy ra…” Hercule Poirot đứng lên. Một tay vuốt bộ ria mép. Ông nói: “Thưa cô, tôi rất vinh hạnh! Tôi sẽ không phụ lòng tin của cô. Tôi sẽ điều tra vụ án mạng giúp cô. Tôi sẽ lục lại những sự kiện từ mười sáu năm trước và tôi sẽ tìm ra sự thật.” Carla đứng lên. Mắt cô lấp lánh. Nhưng cô chỉ nói. “Tốt quá.” Hercule Poirot lúc lắc ngón tay trỏ đầy dứt khoát. “Chờ tí đã. Tôi nói là tôi sẽ tìm ra sự thật. Nhưng cô hiểu cho, tôi không thiên về phía nào cả. Tôi không tin lời cam đoan mẹ mình vô tội của cô đâu. Nếu bà ấy có tội thật… ây chà, thì sao đây?” Carla kiêu hãnh ngẩng đầu lên. Cô nói. “Tôi là con gái của bà. Tôi muốn sự thật!” Hercule Poirot đồng ý. “Được, vậy thì, tiến tới. À, nói thế không đúng. Phải là ngược lại. Trở về…” Mời các bạn đón đọc Năm Chú Heo Con của tác giả Agatha Christie & Trương Trung Tín (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quyền Lực Tuyệt Đối
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Quyền Lực Tuyệt Đối của tác giả David Baldacci & Đỗ Tuấn Anh (dịch). Trong một biệt thự được canh phòng cẩn mật ở khu ngoại ô Virginia sang trọng dành cho giới thượng lưu, một người đàn ông và một người đàn bà đang bắt đầu màn yêu đương nóng bỏng, mà không hề biết có một tên trộm già đang náu mình sau bức tường bí mật. Và rồi khi phút giây đam mê bỗng trở thành chết chóc, nhân chứng bất đắc dĩ đào thoát vào bóng đêm đen đặc, những gì lão vừa chứng kiến là một vụ giết người tàn bạo liên quan đến Tổng thống Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Luther Wwhitney là một tên trộm già đời lão luyện, nhưng lần này lão đã xuất hiện không đúng lúc, không đúng chỗ chút nào. Alan Richmond là vị Tổng thống Mỹ đầy quyến rũ với quyền lực siêu khủng khiếp để có thể phạm bất kỳ tội ác nào. Còn Jack Graham là chàng luật trẻ bị kẹt giữa guồng xoáy dữ dội của chân lý tuyệt đối và… "... Nụ cười trên môi người đàn ông vụt biến mất khi cái đầu gồi của người phụ nữ thúc thẳng vào giữa hai chân ông ta, khiến ông ta gập người xuống, tất cả những gì vừa cương cứng giờ đây đã xẹp lép như bóng bóng xì hơi. Ông ta nằm co quắp trên sàn, miệng hớp hớp không ra tiếng, ngoài hơi thở nặng nề trong khi người phụ chụp lấy cái quần lót và bất đầu mặc vào. Ông ta chụp lấy mắt cá chân người phụ nữ và kéo cô ta ngã vật ra sàn, chiếc quần lót mới chỉ vừa kéo lên đến ngang đùi. "Con đĩ ranh này". Những từ đó phọt ra trong hơi thở hổn hển và đứt quãng của người đàn ông đang cố kìm nén cơn đau choáng người, trong khi tay ông ta vẫn túm chặt mắt cá chân người phụ nữ, kéo cô ta lại sát gần mình. Cô ta co chân đạp ông ta túi bụi. Bàn chân cô ta đạp huỳnh huỵch vào mạng sườn người đàn ông, nhưng ông ta vẫn nhất định không buông. "Con điếm ranh con này," ông ta nguyền rủa. Trước vẽ đe doạ chết chóc trong giọng nói của người đàn ông, bất giác Luthet tiến thêm một bước về phía chiếc gương, lao giơ vụt  một bàn tay lên bề mặt kính láng bóng, như thể muốn xuyên qua đó, túm lấy người đàn ông kia, bắt ông ta phải buông tha Người đàn ông nín đau lảo đảo gượng dậy, vẽ mặt ông ta lúc này khiến Luther rùng mình, ớn lạnh. Hai bàn tay người đàn ông lúc này đã chụp lấy cổ họng người phụ nữ Bộ não còn thấm đẫm hơi cồn của người phụ nữ cũng vụt hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nỗi khiếp đảm hiện rõ trên đôi mắt lúc này đang đảo hết sang trái lại sang phải trong khi áp lực trên cổ người phụ nữ mỗi lúc một tăng lên, hơi thở của cô ta cũng yếu dần. Những ngón tay của cô ta bấu chặt lấy cánh tay người đàn ông, cào xé điên cuồng. Luther nhìn thấy máu bầm lên trên da người đàn ông ở những chỗ bị tấn công, nhưng hai bàn tay ông ta đang xiết quanh cổ người phụ nữ vẫn không hề nới lỏng...".  - “Một tác phẩm trinh thám cực kỳ lôi cuốn…xuất sắc.” - Houston Chronicle - “Baldacci mang vào trong tác phẩm sự hiểu biết của một người trong cuộc.” - New York Times Book Review - “Rất nhiều những tình tiết nguy hiểm và bất ngờ… các nhân vật có tính cách rất phức tạp và khó đoán… tạo nên sức hấp dẫn to lớn cho tác phẩm.” - San Jose Mercury News - “Cuốn hút từ đầu đến cuối” - Atlanta Journal-Constitution - “Baldacci đặc biệt xuất sắc trong việc sáng tạo ra những nhân vật chính diện rồi bắt họ phải đối mặt với những khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua.” - Newsdays *** Tác giả: David Baldacci. Dịch giả: Đỗ Tuấn Anh Thể loại: Trinh thám Mỹ. Mức độ ưa thích: 8/10 . . Luther Whitney là một tay trộm già đời đã vào tù vài lần. Kate Whitney – con gái của Luther – vì căm ghét cha mình nên đã trở thành một công tố viên luôn rất quyết liệt đưa ra những hình phạt đích đáng đối với bọn tội phạm trộm cắp, nhưng Jack Graham – luật sư, bạn trai cũ của Kate – lại có sự tôn trọng và đồng cảm với Luther. Trong lần đột nhập vào ngôi biệt thự xa hoa ở Virginia và đang trốn trong gian phòng bí mật chứa của cải, Luther Whitney đã tình cờ trở thành nhân chứng của một vụ sát hại dã man. Nạn nhân chính là nữ chủ nhân trẻ tuổi của ngôi biệt thự mà Luther đang trộm. Thân phận và thế lực của những kẻ thủ ác khiến Luther vô cùng sợ hãi, nhưng khi đã vượt qua quãng thời gian đắn đo và quyết định để công lý được lên tiếng, ông đã lao mình vào cuộc chiến tàn khốc mà mỗi phút giây đều đe dọa sẽ lấy đi tính mạng của ông.   Ngay từ những chương đầu, cốt truyện của “Quyền lực tuyệt đối” khiến tôi liên tưởng và so sánh với cuốn “Công lý cho ai” (Phillip Margolin). QLTĐ giống như một phiên bản dài hơn và thú vị ngang bằng với “Công lý cho ai”. Đúng như lời bình luận ngắn được in ngay trên bìa của QLTĐ, nội dung khiến người đọc đồng cảm sâu sắc rằng “Quyền lực tuyệt đối sẽ đẻ ra sự tha hóa tuyệt đối”. Nạn nhân đầu tiên lẽ ra không phải chấm dứt cuộc sống một cách tàn bạo và đáng tiếc như thế nếu gã đàn ông ở bên cạnh cô lúc đó kiềm chế được thú tính của bản thân. Rồi vì địa vị cao quý của cấp trên, vì tuân thủ mệnh mệnh một cách mù quáng, vì nảy ra những âm mưu bẩn thỉu mà tất cả thuộc hạ của gã đã đồng lòng bước lên con đường giết chóc sai lầm và vô nhân tính. Sau khi đọc vài quyển sách đề cập đến giới thượng lưu và chính khách, tôi quyết định rằng mình không muốn dính dáng gì đến họ. Khi còn trẻ dại, tôi thường mơ mộng được làm người yêu của bạch mã hoàng tử hoặc quân vương, nhưng giờ tôi đã sáng mắt ra rằng quyền lực đi đôi với trách nhiệm, và hoàng tử hoặc quân vương cũng chỉ là con người. Nam chính trong QLTĐ là chàng luật sư Jack Graham, được tác giả xây dựng hình tượng như một nhân vật chính nghĩa điển hình. Anh đã vượt qua được cám dỗ của sắc đẹp và tiền tài để trung thành với lương tâm, trung thành với niềm tin vào điều thiện trong lòng người khác. Cảnh sát Seth Frank là một nam chính khác của truyện (vì tôi không nghĩ anh này là nam phụ) cũng đã hành động nhạy bén và kịp thời để sự thật được đưa ra ánh sáng. Địa phương nào cũng có cảnh sát như Seth Frank thì có lẽ người dân sẽ bớt lo lắng về trật tự trị an. __ Tôi không thích nữ chính Kate Whitney cho lắm vì nghĩ rằng cô ấy hơi vô dụng và khóc quá nhiều (dù tôi cũng vô dụng và khóc nhiều!), tôi vốn đã quen hình tượng nữ chính mạnh mẽ giỏi giang như Tracy Crosswhite hoặc Eve Dallas rồi. Cuối truyện có phần Ghi Chú của Tác giả, trong đó David Baldacci gửi gắm vài suy tư của ông về các nhân viên trong Cơ quan Mật vụ Mỹ. Trong số những nhân vật phản diện của truyện này, có hai nhân viên Mật vụ khiến tôi vừa căm thù vừa tội nghiệp họ. Phần tâm lý và hành động của tuyến nhân vật phản diện được tác giả miêu tả kỹ đến nỗi đất diễn của họ không thua kém tuyến nhân vật chính diện. Tuy hiểu được đôi chút rằng hầu hết động cơ của tội ác đều bắt nguồn từ những góc khuất của lòng người (như bản năng tình dục, tham lam, ghen tỵ…) nhưng khi nhìn thấy hậu quả của những động cơ đó, tôi vẫn thấy buồn bã và bất lực. Cái kết của QLTĐ lẽ ra sẽ khiến một đứa ưa thích happy ending như tôi phải hài lòng, nhưng tôi chỉ cảm thấy kết như vậy hơi khiên cưỡng và hơi ảo. Khi tra tựa tiếng Anh của truyện này, tôi mới biết truyện đã được chuyển thể thành phim, nhưng có lẽ tôi sẽ không xem phim vì nghĩ rằng đọc sách thú vị hơn. Cuốn sách to dày bìa cứng này đã khiến tôi trải qua suốt mấy ngày như đang sống trong một bộ phim hành động. Phần dịch thuật rất ổn, dễ đọc dễ hiểu. Cảm ơn một vị tiền bối trong hội trinh thám đã cho Biển mượn sách. (Sea, 9-2-2020) Camellia Phoenix *** Tóm tắt: Trong một biệt thự ở ngoại ô Virginia, Tổng thống Hoa Kỳ Alan Richmond đã giết người tình của mình, Pamela Rose. Luther Whitney, một tên trộm chuyên nghiệp, đã chứng kiến vụ giết người nhưng đã kịp thời trốn thoát. Jack Graham, một luật sư trẻ, được giao nhiệm vụ bảo vệ Luther. Tuy nhiên, Jack sớm nhận ra rằng mình đang đứng giữa ranh giới của sự thật và quyền lực. Review: Quyền Lực Tuyệt Đối là một cuốn tiểu thuyết trinh thám hấp dẫn, với những tình tiết kịch tính và bất ngờ. Tác phẩm được đánh giá cao bởi cách xây dựng nhân vật và cốt truyện chặt chẽ. Nhân vật: Luther Whitney là một nhân vật chính hấp dẫn và đáng nhớ. Ông là một tên trộm tài năng nhưng cũng là một người đàn ông có trái tim nhân hậu. Jack Graham là một nhân vật phức tạp và đáng đồng cảm. Ông là một luật sư trẻ đầy nhiệt huyết, nhưng cũng bị cám dỗ bởi quyền lực và tiền bạc. Alan Richmond là một nhân vật phản diện đáng ghê tởm. Ông là một tổng thống tham vọng và tàn bạo, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bảo vệ quyền lực của mình. Cốt truyện: Cốt truyện của Quyền Lực Tuyệt Đối được xây dựng rất chặt chẽ và hấp dẫn. Tác phẩm có nhiều tình tiết kịch tính và bất ngờ, khiến người đọc không thể rời mắt. Đánh giá: Quyền Lực Tuyệt Đối là một cuốn tiểu thuyết trinh thám xuất sắc, xứng đáng là một trong những tác phẩm kinh điển của thể loại này. Điểm cộng: Nhân vật được xây dựng tốt, có chiều sâu và tính cách phức tạp. Cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn và có nhiều tình tiết bất ngờ. Thể hiện rõ ràng những mâu thuẫn giữa quyền lực và công lý. Điểm trừ: Một số tình tiết hơi phi logic, khiến người đọc cảm thấy khó hiểu. Kết luận: Quyền Lực Tuyệt Đối là một cuốn tiểu thuyết đáng đọc cho những ai yêu thích thể loại trinh thám. Mời các bạn mượn đọc sách Quyền Lực Tuyệt Đối của tác giả David Baldacci & Đỗ Tuấn Anh (dịch).
Ván bài Đô Mi Nô
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Ván bài Đô Mi Nô của tác giả Thiên Hạ Vô Hầu. Đây là một câu chuyện phục thù và chuộc lỗi. Một tuần sau khi người phụ nữ lầm lỡ Trương Tố Quyên treo cổ tự tử, thì Kim Nhất Minh - Ông chủ của công ty bảo vệ Kim Thuẫn cũng bị hại chết thê thảm ở cùng địa điểm đó. Mọi chứng cứ ở hiện trường đều nhằm vào Trương Khởi Phát - em trai của Trương Tố Quyên, và chỉ một ngày sau đó Trương Khởi Phát đã nhảy lầu. Hai người báo án là Lý Danh, Lý Lượng và ông chủ của họ - Lâm Đại Chí cũng lại chết cùng trong một chiếc xe. Các vụ án mạng kỳ lạ liên tiếp xảy ra và liên quan đến nhau, là nguyên nhân kết quả của nhau, giống như những quân bài đô mi nô, chỉ cần một quân bài đổ là lập tức gây lên hiệu ứng cánh bướm. Cảnh sát Tần Hướng Dương cũng bị ''thiết kế'' để đưa vào trong ván bài đó. Anh sẽ đối phó như thế nào trước cục diện hết sức phức tạp và bí ẩn ấy? Ông chủ lớn cuối cùng của ván bài đó là ai? Và sau rốt, họ sẽ đối diện ra sao trước thử thách giữa cái thiện và cái ác của nhân tính?  TỘI ÁC LIÊN HOÀN - TẬP 1: VÁN BÀI ĐÔ MI NÔ Chương 1: Kẻ sát nhân Chương 2: Hiện trường kỳ lạ Chương 3: Khám phá bất ngờ Chương 4: Chuỗi/Loạt chứng cứ Chương 5: Kẽ hở tự nhiên Chương 6: Hiệu ứng cánh bướm của kẽ hở Chương 7: Đóng kịch tìm ra chứng cứ giả Chương 8: Máy bán ma túy bán tự động Chương 9: Nhân quả màu đen Chương 10: Khởi nguồn Chương 11: Màn kịch hay Chương 12: Món quà từ hung thủ Chương 13: Sự phân tích chí mạng Chương 14: Đại họa trên đầu Chương 15: Những ngày quên mình Chương 16: Vụ án oan sai đầu tiên Chương 17: Bằng chứng đơn lẻ mà không đơn lẻ Chương 18: Cái giá của việc tìm chứng cứ Chương 19: Khởi động đồng thời hai vụ án Chương 20: Đánh cược trên bản đồ Chương 21: Chủ động làm lộ Chương 22: Thỏa thuận quân tử Chương 23: Sự thật tàn khốc Chương 24: Chiếc răng dưới xương sườn Chương 25: Truy sát Chương 26: Trở về Chương 27: Mười tám chén rượu Chương 28: Quyết chiến Chương 29: Ván bài Đô Mi Nô *** Tóm tắt Cuốn sách Ván bài Đô Mi Nô của tác giả Thiên Hạ Vô Hầu là một câu chuyện trinh thám xoay quanh một vụ án mạng kỳ lạ. Người phụ nữ lầm lỡ Trương Tố Quyên treo cổ tự tử, sau đó em trai cô là Trương Khởi Phát cũng bị hại chết ở cùng địa điểm. Mọi chứng cứ đều nhằm vào Trương Khởi Phát, và chỉ một ngày sau đó anh cũng nhảy lầu. Hai người báo án là Lý Danh, Lý Lượng và ông chủ của họ - Lâm Đại Chí cũng lại chết cùng trong một chiếc xe. Các vụ án mạng liên tiếp xảy ra và liên quan đến nhau, giống như những quân bài đô mi nô, chỉ cần một quân bài đổ là lập tức gây lên hiệu ứng cánh bướm. Cảnh sát Tần Hướng Dương được giao nhiệm vụ điều tra vụ án, anh sẽ phải đối phó như thế nào trước cục diện hết sức phức tạp và bí ẩn ấy? Ông chủ lớn cuối cùng của ván bài đó là ai? Và sau rốt, họ sẽ đối diện ra sao trước thử thách giữa cái thiện và cái ác của nhân tính? Review Cuốn sách được viết với văn phong mạch lạc, logic, có chiều sâu và giàu cảm xúc. Tác giả đã xây dựng một cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn với nhiều tình tiết bất ngờ. Các nhân vật được miêu tả chân thực và sinh động, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Cuốn sách đề cập đến những vấn đề xã hội sâu sắc như tội ác, oan sai, chuộc lỗi và lòng tham. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp về sự công bằng, chính nghĩa và giá trị của cuộc sống. Ưu điểm Cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn với nhiều tình tiết bất ngờ. Các nhân vật được miêu tả chân thực và sinh động. Đề cập đến những vấn đề xã hội sâu sắc. Nhược điểm Một số chi tiết có thể hơi phi logic. Kết luận Ván bài Đô Mi Nô là một cuốn sách trinh thám đáng đọc, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị và suy ngẫm sâu sắc. Đánh giá Tôi đánh giá cuốn sách Ván bài Đô Mi Nô 4/5 sao. Đây là một cuốn sách trinh thám xuất sắc, với cốt truyện chặt chẽ, hấp dẫn và nhiều tình tiết bất ngờ. Các nhân vật được miêu tả chân thực và sinh động, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Cuốn sách cũng đề cập đến những vấn đề xã hội sâu sắc, khiến người đọc phải suy ngẫm. Tôi đặc biệt ấn tượng với cách xây dựng nhân vật của tác giả. Mỗi nhân vật đều có những nét tính cách riêng biệt, được thể hiện một cách chân thực và sinh động. Điều này giúp cho câu chuyện trở nên hấp dẫn và lôi cuốn hơn. Cốt truyện của cuốn sách cũng được xây dựng rất chặt chẽ, với nhiều tình tiết bất ngờ. Người đọc sẽ bị cuốn theo mạch truyện và không thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cuốn sách Ván bài Đô Mi Nô là một lựa chọn tuyệt vời cho những ai yêu thích thể loại trinh thám. Mời các bạn mượn đọc sách Ván bài Đô Mi Nô của tác giả Thiên Hạ Vô Hầu.
Tội Phạm IQ Thấp
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Tội Phạm IQ Thấp của tác giả Tử Kim Trần & Vũ Thị Hà (dịch). Trong góc của thành phố, hai tên trộm ngu ngốc đang định gây ra một vụ án lớn nổi danh giang hồ. Vì danh lợi, một nhóm nhân vật tai to mặt lớn với đầy mưu sâu kế hiểm đã triển khai trận giao đấu ngầm khốc liệt. Trong Sở công an thành phố Tam Giang Khẩu, một người cảnh sát rất hay gặp may đang phải đối diện với hiểm nguy, đem quân đi bắt đầu tiến hành cuộc điều tra bí mật… *** Tử Kim Trần là nhà văn Trung Quốc viết tiểu thuyết trinh thám nổi tiếng. Năm 2012, anh được vinh danh đạt hai giải thưởng “10 tác giả xuất sắc nhất trong năm” và “10 tác phẩm xuất sắc nhất” của văn học Thiên Nhai. Anh được các bạn độc giả Trung Quốc yêu mến phong tặng danh hiệu “Keigo của Trung Quốc”. Văn phong của anh súc tích, ngắn gọn, lạnh lùng và cẩn mật, đặc biệt chú ý đến chi tiết suy luận, dàn dựng nên cốt truyện có tầm vóc, kết thúc luôn khiến độc giả bất ngờ. Tác phẩm “Tội phạm IQ thấp”, truyện mang văn phong hài hước mới lạ, thổi một luồng gió mới vào thể loại truyện trinh thám vốn có phần khô khan. Một loạt các vụ án liên hoàn tiếp nối nhau dồn dập, cuộc so tài đọ sức gay cấn giữa “bọn trộm ngốc” và “thần thám”. Sau các cuốn sách xoắn não “Tội phạm trí tuệ cao” lại đến cuốn “Tội phạm IQ thấp” khiến độc giả luôn phải ôm bụng cười… *** Mua quyển này cùng vài quyển trinh thám trước Tết để cày thì mãi đến bây giờ mình mới đọc xong để review cho các bạn đây. Có nên đọc quyển này không – NÊN, NÊN ĐỌC nhé. Tử Kim Trần là tác gỉa mà chúng ta không lạ gì trong danh sách những tác giả viết trinh thám xuất sắc của Trung Quốc rồi. Mình bị ấn tượng bởi cách hành văn viết mà như không viết, cùng lối phê phán các tệ nạn đang còn tồn tại trong xã hội rất rõ nét, văn phòng của tác giả có gì đó sâu cay nhưng cũng để lại nhiều nét nuối tiếc (đối với bản thân mình nhất là khi đọc quyển Đêm trường tăm tối). Cứ ngỡ rằng sau quyển Đêm trường tăm tối thì sẽ không tìm được quyển nào ấn tượng nữa thì lại va vào em Tội phạm IQ thấp này. Buồn cười gần chết luôn, đọc cả quyển truyện mà cứ như xem phim hành động hài vâỵ. Cuốn hút lắm và cũng rất nhiều twist bất ngờ. Hệ thống xây dựng nhân vật hơi ”ngợp” chút, khiến mình ghi nhớ tên hơi khó nhưng đọc hết một nửa là có thể nhớ hết rồi hehe. Tác giả viết khiến người đọc như mình nhiều đoạn phải phì cười và không nghĩ rằng văn phong nghiêm túc thường ngày của Tử Kim Trần có thể viết được buồn cười và duyên dáng đến như vậy. 1000likes cho anh! Duyên dáng từ nhân vật trong tuyến cảnh sát cho đến cốt truyện ”đá xéo” bộ phận công an với nhau rồi nhiều cái lắm, k spoil đâu, phải đọc chứ hehee…. Điều mình khá ngạc nhiên là ông xây dựng hệ thống kịch bản truyện dài như vậy là không khiến độc giả cảm thấy chán mà lúc nào cũng chỉ mong chờ xem diễn biến tiếp theo như thế nào, rất hồi hộp. Truyện này như kiểu án chồng án vậy, nhưng không mang không khí nặng nề mà khiến cho người đọc 1 mong muốn thôi thúc xem diễn biến giải quyết các vụ án thế nào và cảm thấy rằng đúng là không chỉ có tội phạm có IQ thấp mà ngay cả cảnh sát cũng thiếu “muối” lắm luôn kekee. Đọc truyện này cứ như xem phim vậy. Tuyến phản diện nhiều, có thể nhiều hơn so với các tác phẩm khác của TKT, đội ngũ cảnh sát thì thao tác nghiệp vụ và kỹ năng phá án có thể nói thế nào nhờ vừa buồn cười vừa khâm phục. Ngôn từ cũng như cách hành văn của TKT rõ ràng, mạch lạc thêm nét hài hước khiến tác phẩm trở nên cuốn hút hơn rất nhiều. Đến gần cuối thì mình đoán được phần nào hung thủ nhưng không vì thế mà mình bỏ dở không đọc nữa. Cái hay của tác giả là đánh vào những tâm lí không ngờ tới của hung thủ rồi cân não cùng nhau và tạo nên những đòn cười hay cho cả câu chuyện của mình. Theo mình nghĩ đây là cuốn truyện ĐÁNG ĐỌC – RẤT NÊN ĐỌC – CẦN PHẢI ĐỌC của Tử Kim Trần nha các bạn. Hồng Hồ *** Với cuốn sách này, tôi ko biết rằng mình đang đọc trinh thám hay là kiếm hiệp Kim Dung nữa. Bởi lẽ chúng ta bắt gặp rất nhiều nhân vật Thiên Long Bát Bộ trong này. Kiểu những suy luận nghe Hư Trúc nhưng lại rất Mộ Dung Phục ấy mà, làm người đọc cứ ngớ ra hoặc phì cười vì ko đỡ nổi nét duyên và khiếu hài hước của tác giả. Tôi vốn không nghi ngờ gì khả năng trào phúng của anh Tử, cho nên với tôi, một cốt truyện hay đá thêm vài nét trào phúng là xuất sắc rồi, như Tử Kim Trần vẫn thế. Cuốn IQ thấp này thì lại mang đậm nét hài hước và châm biếm xuyên suốt tác phẩm. Tuy vậy tôi khá ngạc nhiên khi Tử Kim Trần có thể viết duyên đến thế cả hơn 500 trang sách mà ko hề lặp lại hay nhàm chán. Hệ thống nhân vật trong IQ thấp có lẽ dày đặc nhất trong các tác phẩm của Tử Kim Trần. Nói vậy chớ ko đáng sợ đâu. IQ thấp giống hệt một bộ phim ăn khách dễ xem. Mà tôi tin tác phẩm này dựng thành phim thì phải vào hàng bom tấn. Tuy vậy tôi thích cốt truyện đi sâu vào một vấn đề hơn. Tác phẩm này quá nhiều câu chuyện, sự việc dàn trải. Rất may là ngôn từ mạch lạc và văn phong hài hước của Tử Kim Trần vẫn khiến cuốn sách trở nên hấp dẫn, nhưng theo một cách khác, ko giống với Tử Kim Trần trước giờ ta vẫn biết. IQ thấp chắc chắn ko gây nên ý kiến trái chiều như Mưu sát, ko làm độc giả day dứt như Đứa trẻ hư, ko đầy ám ảnh và khắc khoải như Đêm trường tăm tối… mà nó đánh dấu một phong cách mới của Tử Kim Trần, khiến anh trở thành tác giả đa màu sắc và toàn diện hơn. Tôi luôn yêu thích Tử Kim Trần bởi mọi thứ, không nhỏ trong đó chính là sự dám viết và dám thử thách những thứ mới lạ của anh. Chợt muốn nói mấy lời sến súa, cám ơn chị Ly và Cổ Nguyệt, vì đã mang Tử Kim Trần về với Việt Nam, để độc giả có thể trải nghiệm nhiều tác phẩm hay và mới lạ thế này. Phi Nhi Mời các bạn mượn đọc sách Tội Phạm IQ Thấp của tác giả Tử Kim Trần & Vũ Thị Hà (dịch).
Những Kẻ Sát Nhân
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Những Kẻ Sát Nhân của tác giả Elia Kazan. ELIA KAZAN người gốc Hy Lạp, quê hương của các vị thần, tên thật là Elia Kazanjoglous, từng nổi tiếng nhờ công lao phát hiện tài tử lừng danh James Dean qua những bộ phim thượng thặng của ông như Phía đông vườn địa đàng, Boomeran, Trên bến tàu, Một người trong đám đông... Ngoài điện ảnh, ông còn nhiều thành công vang dội ở lĩnh vực sân khấu, và nhất là văn học, với các cuốn tiểu thuyết gây tranh cãi ồn ào nhất, bán chạy nhất thế giới. Đã một lần, tờ New York Times in ở trang nhất bài viết đại ý rằng: Một hai bộ phim gần đây của Elia Kazan không thành công như mong muốn khiến ông quyết định ngưng làm phim để cầm bút. Hãy nên cám ơn sự thất bại đó, bởi nhờ vậy chúng ta mới được đọc những cuốn tiểu thuyết khiến văn đàn xôn xao như The Arrangement, The Assassins.  *** Tóm tắt Những Kẻ Sát Nhân là một tiểu thuyết của nhà văn Elia Kazan, được xuất bản năm 1975. Tác phẩm kể về câu chuyện của một nhóm thanh niên Mỹ, những người đã tham gia vào một vụ giết người. Vụ án này đã gây chấn động dư luận, và những kẻ thủ ác đã phải đối mặt với một cuộc truy lùng gắt gao của cảnh sát. Câu chuyện bắt đầu với nhân vật chính, tên là Paul, một sinh viên đại học. Paul là một người trẻ tuổi thông minh và nhạy cảm, nhưng anh cũng là một người có tính cách nổi loạn và dễ bị kích động. Một ngày nọ, Paul tình cờ gặp một nhóm thanh niên khác, những người đang âm mưu thực hiện một vụ giết người. Paul bị thu hút bởi sự hấp dẫn của nhóm thanh niên này, và anh đã quyết định tham gia vào kế hoạch của họ. Vụ án xảy ra vào một đêm hè nóng nực. Nhóm thanh niên đã bắt cóc một người đàn ông và sát hại anh ta. Vụ án này đã gây chấn động dư luận, và cảnh sát đã bắt đầu điều tra. Paul và những kẻ đồng phạm của anh ta phải chạy trốn khỏi cảnh sát. Họ lẩn trốn trong rừng và trên đường phố, và họ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm. Cuối cùng, họ đã bị bắt và phải ra hầu tòa. Tại tòa án, Paul đã thú nhận tội ác của mình. Anh ta nói rằng anh ta đã tham gia vào vụ án vì cảm thấy bị tổn thương và bị bỏ rơi. Paul đã bị kết án tù chung thân, và anh ta phải đối mặt với một cuộc sống trong ngục tối. Review Những Kẻ Sát Nhân là một tiểu thuyết hấp dẫn và gây tranh cãi. Tác phẩm đã khám phá những khía cạnh tối tăm của tâm hồn con người, và nó đã đặt ra những câu hỏi về bản chất của tội phạm và sự trừng phạt. Tiểu thuyết đã được đánh giá cao về mặt văn chương. Kazan đã sử dụng một phong cách viết táo bạo và chân thực để kể câu chuyện của mình. Ông đã mô tả một cách chi tiết những hành động của những kẻ sát nhân, và ông đã không né tránh những khía cạnh đẫm máu và tàn bạo của vụ án. Tuy nhiên, tiểu thuyết cũng đã gây ra nhiều tranh cãi. Một số người cho rằng tác phẩm đã cổ súy cho bạo lực và tội phạm. Những người khác cho rằng tác phẩm đã mang tính chất voyeurism, và nó đã lợi dụng nỗi đau của các nạn nhân để thu hút sự chú ý của độc giả. Dù có những tranh cãi, Những Kẻ Sát Nhân vẫn là một tác phẩm văn học đáng đọc. Đây là một tác phẩm phức tạp và gây suy ngẫm, và nó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả. Ưu điểm Câu chuyện hấp dẫn và gây tò mò Cốt truyện chặt chẽ và có logic Nhân vật được xây dựng chân thực và đa chiều Ngôn ngữ phong phú và giàu hình ảnh Nhược điểm Một số chi tiết bạo lực có thể gây khó chịu cho một số độc giả Tác phẩm có thể gây tranh cãi về mặt nội dung Đánh giá chung Những Kẻ Sát Nhân là một tiểu thuyết đáng đọc và đáng suy ngẫm. Đây là một tác phẩm văn học xuất sắc, và nó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả. Mời các bạn mượn đọc sách Những Kẻ Sát Nhân của tác giả Elia Kazan.