Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cô Dâu Áo Đen

Rùng mình, li kì, hồi hộp. Cô Dâu Đen là một cuốn tiểu thuyết trinh thám hình sự với những bí ẩn kinh dị theo kiểu cổ điển. Tin chắc rằng, sau khi đọc cuốn sách này, nó sẽ ám ảnh bạn trong một thời gian dài. Cách tác giả xây dựng câu chuyện, người đọc như được bao quanh bởi sự mờ hồ. Càng đọc bạn sẽ càng bị lôi cuốn nhiều hơn. Đằng sau tấm khăn choàng cô dâu, hung thủ thật sự là ai? Từng người một, những người đàn ông đang hấp hối, những cái chết có vẻ như vô tình và chẳng hề liên quan đến nhau. Mối liên kết duy nhất là trước khi chết, người mà các nạn nhân nhìn thấy cuối cùng là một người phụ nữ mặc áo cưới màu đen và những lời nói ngắn ngủi, khó hiểu của cô. Họ không biết cô là ai, cô đến từ đâu hay tại sao cô bước vào cuộc đời họ. Trước mắt họ, cô hóa thân thành nàng thơ kiều diễm, người tình trong mộng, nữ thần săn bắn Diana lùa con mồi vào chỗ chết. Mỗi lần cô xuất hiện, một người đàn ông sẽ bị bỏ bùa. Mỗi khi cô biến mất, một kẻ xấu số sẽ phải bỏ mạng. *** CÔ DÂU ĐEN – Cornell Woolrich Cấu trúc của truyện theo mình tương đối độc đáo. Tác giả giới thiệu luôn nhân vật chính là cô gái tên Judith đồng thời cũng là thủ phạm ngay từ đầu, sau đó trong các sự kiện diễn tiến tiếp theo, nhân vật cô gái chỉ xuất hiện trong vai trò thứ hai. Mạch truyện đặc biệt ở đây là do tác giả đi theo các nạn nhân vốn là nhân vật phụ thì đóng vai trò then chốt để đẩy mạnh cốt truyện, thay vì đi theo nhân vật trọng tâm, nhân vật chính là cô gái. Nhưng ta vẫn luôn biết Judith là nhân vật chính, vì được giới thiệu ngay từ đầu và xuất hiện xuyên suốt trong toàn bộ câu chuyện, ngoài nhân vật thanh tra Wanger. Câu chuyện được chia theo các chương tương ứng với mỗi nạn nhân, mà sau đó cái chết của họ đều bị gây ra bởi một người phụ nữ bí hiểm mà người đọc đều biết nhân dạng là Judith được giới thiệu từ đầu truyện. Trong từng mẩu truyện nhỏ này tác giả lại lần lượt giới thiệu nhân vật chính – nạn nhân – với đầy đủ tính cách, gia cảnh thế nào, rồi gặp gỡ thủ phạm – Judith – tiếp xúc với cô, và cuối cùng chết, rồi cảnh sát tham gia điều tra, và kết thúc câu chuyện. Cái hay là tác giả thay đổi các phương thức giới thiệu nhân vật, diễn tiến từng vụ án diễn ra khá đa dạng từ góc độ của người quan sát. Người đọc được tham gia trực tiếp vào quá trình gây án, và đôi khi cảm thấy rất bức bối, khó chịu khi biết thủ phạm ở ngay đó, ngang nhiên phạm tội trong khi nạn nhân vẫn ngây ngô không biết gì. Nhưng xen kẽ với sự bức bối đó lại là sự tò mò, hồi hộp dần dần tăng lên khi người đọc muốn biết lần này thủ phạm sẽ gây án kiểu gì, khác với các lần trước thế nào, sẽ gặp những khó khăn gì. Qua đó mình lại thấy tính cách của Judith – hung thủ – dần dần được bộc lộ qua mỗi lần giết người: một con người tính toán, mưu mô, rất thông minh, nhưng đồng thời có những giá trị đạo đức rất rõ ràng. Tuy vậy, người đọc vẫn sẽ chưa đồng cảm đủ với Judith, cớ nào mà cô phải ra tay giết những người đó? Các nạn nhân trong truyện được mô tả không hề xấu xa, mà ngược lại, họ cũng có ước mơ, có gia đình, có người yêu thương. Kết thúc mỗi vụ án là sự bất lực, bó tay của thanh tra Wanger trong việc điều tra. Bình thường đọc ở nhiều cuốn crime thriller thì việc này sẽ khiến mình ức chế. Nhưng với cách xây dựng cốt truyện đặc biệt ở đây thì vai trò của cảnh sát không được tô vẽ quá nhiều, khiến mình cũng thấy việc Wanger phải đóng lại vụ án mà không truy ra được nghi phạm rất bình thường, vì mạch hấp dẫn chủ yếu nằm ở chính đường dây của nhân vật Judith. Vì vậy, tác giả gói gọn lại toàn bộ quá trình điều tra ở mẩu truyện cuối cùng rất gọn ghẽ. Vì cuốn này không phải là trinh thám suy luận nên những gì mà Wanger tiết lộ và giải thích động cơ hành động của hung thủ được trình bày thành một bài dài dòng, đủ hợp lý, chứ không có những chứng cứ cụ thể rải rác trong suốt cuốn sách. Theo mình thì truyện khá dễ đọc, dễ hiểu, không cần phải động não trong quá trình phá án. Cốt lõi của truyện là người đọc tham gia vào hành động của Judith, nhưng bị giấu đi nguyên nhân tại sao cô ấy lại làm thế, cho đến cuối cùng, thanh tra trực tiếp vào cuộc và giải mã những chuỗi án mạng này. Nhưng trong lời giải thích đó người đọc, và chính hung thủ lại được tiết lộ một bí mật mới, khốc liệt hơn nhiều và khiến tất cả chúng ta, người đọc lẫn nhân vật chính, bàng hoàng và cảm thấy mọi thứ xảy ra từ đầu đến giờ thật vô nghĩa. *** Hương Spy Những người đàn ông không biết cô là ai, cô đến từ đâu hay tại sao cô bước vào cuộc đời họ. Trước mắt họ, cô luôn hoá thân thành nàng thơ kiều diễm, người tình trong mộng, nữ thần săn bắn Diana lùa con mồi vào chỗ chết. Mỗi lần cô xuất hiện, một người đàn ông sẽ bị bỏ bùa. Mỗi khi cô biến mất, một kẻ xấu số sẽ phải bỏ mạng. Những vụ án mạng rời rạc tưởng chừng không liên quan gì đến nhau. Dường như thanh tra Lew Wanger là người duy nhất nhận ra điểm chung giữa chúng: sự hiện diện của một nữ nghi phạm xinh đẹp, người luôn biến mất một cách bí ẩn ngay sau khi gây án. Liệu ông có kịp thời tìm ra CÔ DÂU ĐEN trước khi người phụ nữ nguy hiểm ấy hoàn tất hành trình trả thù đẫm máu của mình? Vẫn kết cấu như Điểm hẹn đen, 5 vụ án, nhưng ở quyển này chỉ có 4 nạn nhân. Cô gái trong Cô dâu đen mang một cá tính rất khác biệt. Nàng ta khéo léo đi giữa thành phố, lần lượt lần lượt giết những người đàn ông khác nhau, mỗi lần xuất hiện là một ngoại hình khác. Điều mình thích ở cô nàng sát thủ này chính là cô nàng tuy giết người nhưng rất tốt, cô không làm liên lụy đến bất cứ ai. Khi có thể ngụy tạo bằng chứng vu oan cho người khác, cô nàng không làm. Khi người khác trở thành kẻ tình nghi, cô nàng gọi điện luôn đến sở cảnh sát để chứng minh. Điểm hấp dẫn nhất của Woolrich làm mình chưa bao giờ thất vọng đó chính là giọng văn rất mượt mà, khắc hoạ rất rõ tâm lí của từng nhân vật trong truyện, từ thủ phạm – đa phần là những cô gái hay chàng trai bị mất người yêu hoặc vợ, chồng ngay trước ngày kết hôn đến những nạn nhân của từng vụ án – không hề biết là mình sắp bị giết. Mặc dù thiên về tâm lí nhưng truyện của ông thường khá mỏng với khổ bé. Thích hợp cho những người thích đọc liền mạch. Đặc biệt đến cuối truyện, 1 cú plot twist to đùng làm mình khá bất ngờ. Dường như những thứ tận mắt mình nhìn thấy cũng chưa chắc đã là sự thật. Chốt lại, nếu có điều kiện, chắc chắn mình sẽ sưu tầm đủ bộ sách của Cornell Woolrich để đọc. Điểm: 7,5/10 *** Minh Sơn Cô dâu đenCÔ DÂU ĐEN 1. Về tựa đề sách: Cô dâu đen. Một cái tên đơn giản, dễ hiểu tóm gọn trong 3 từ, thâu tóm và làm nổi bật được chủ đề của câu chuyện. Một cô dâu “đen” đúng nghĩa. 2. Hình thức Bìa theo mình chưa ấn tượng lắm. Sách cầm vừa tay và số lượng trang cũng vừa phải. Dịch thuật khá ổn. Tuy nhiên một số lỗi cơ bản vẫn xuất hiện trong cuốn này: lỗi chính tả, dính chữ… Về cơ bản vẫn chấp nhận được. 3. Về cốt truyện Cái cách mà Woolrich xây dựng cốt truyện trong Cô dâu đen: không màu mè, đơn giản mà hiệu quả, lôi cuốn. Nếu bạn đọc đang tìm một cuốn trinh thám nhập môn, bắt đầu tìm hiểu về trinh thám với cốt truyện không rườm rà, không lan man thì Điểm hẹn đen là một trong những lựa chọn tuyệt vời. Nhịp điệu vừa phải, không quá nhanh cũng không quá chậm đủ để người đọc vừa theo dõi vừa kịp suy ngẫm. 4. Tuyến nhân vật Nhân vật được xây dựng ở mức tròn vai. Ngoại trừ “cô dâu đen” nhỉnh hơn một chút. “Cô dâu đen” xinh đẹp, đa tài, suy luận sắc bén, quyết đoán,… chỉ tiếc là đã nhúng chàm và mãi không thể có hạnh phúc trọn vẹn. Chấm điểm: 8.0/10 (phê) *** Phan Thế Sơn Cornell Woolrich (1903-1968) được coi là một trong những nhà văn lớn trong thể loại truyện noir fiction (tiểu thuyết đen). Ông cũng là tác giả trinh thám có số lượng lớn truyện chuyển thể thành phim. Những bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết của Woolrich thường trở thành những phim ăn khách. Cô dâu đenCÔ DÂU ĐEN 4 vụ án 4 người đàn ông bị giết bởi một phụ nữ trẻ trung xinh đẹp đầy bí ẩn. Không ai biết về người phụ nữ trẻ đó. Nàng xuất hiện không ai hay, ra đi bỏ lại đằng sau xác 1 nam nhân to cao cường tráng… Nàng thực hiện 4 vụ án theo 4 cách khác nhau, khi thì xuất hiện như 1 nàng thơ xinh đẹp, lúc thì giống nữ thần săn bắn, hay người trong mộng của các nạn nhân. Họ không hay biết về sự nguy hiểm đang rình rập mình… khi phát hiện ra đã quá muộn màng… Nàng vẫn tiếp tục dấn bước để trả thù. Danh sách những cái tên cần phải xóa bỏ vẫn còn.. Toàn cuốn sách được bao phủ bởi một bầu không khí bất an, làm người đọc hồi hộp … với bóng tối và những cái chết bất ngờ… Những vụ án trên xảy ra ở địa bàn thanh tra Lew Wanger phụ trách. Không ai ngoài ông đã phát hiện ra sự liên quan giữa các vụ án. Ông có tìm ra nàng và lý do tại sao 1 người đẹp mỏng manh như nàng lại quyết tâm theo đuổi 1 quá trình trả thù đẫm máu như vậy… Sau rốt, đến những trang cuối cùng bạn vẫn còn bị 1 cú lừa ngoạn mục của tác giả… Huỳnh Thu Giang   *** Cô dâu đen - Cornell Woolrich Tác giả: Cornell Woolrich Phát hành: Sách Phúc Minh Reviewer: Điền Yên  —– Đây là cuốn thứ hai của Cornell Woolrich mà tôi đọc, sau Ám ảnh đen. Mặc dù nhan đề cũng có chữ “đen” nhưng không u ám, huyền bí như cuốn kia. Nhân vật trung tâm là một cô gái xinh đẹp, thông minh, nhưng hơn tất cả, nàng giết người bằng lòng thù hận, quyết tâm và bình thản như thiên thần giáng thế. Nàng biết rõ việc mình làm, tính toán cẩn thận, điềm tĩnh và khoáng đạt hơn vô số thủ phạm tôi từng xem qua. Nàng thay hình đổi dạng để tiếp cận nạn nhân, không ai có thể nghi ngờ câu chuyện nàng bịa ra nên tất cả các nạn nhân đều như chết vì tai nạn bất ngờ. Rồi nàng biến mất không vết tích, cho đến vụ án sau. Điều tuyệt vời nhất là nàng không lạm sát. Tôi đã đọc rất nhiều truyện, thủ phạm vì nhằm mục đích che giấu bản thân mà giết người vô tội. Truyện này thì không. Nữ chính chỉ giết người nàng muốn giết. Thậm chí, khi biết có người vô tình bị liên lụy, nàng lập tức gọi đến đồn cảnh sát yêu cầu thả người bằng vẻ lãnh đạm, bình thản, và thấu suốt đến mức tôi muốn yêu nàng. Công bằng mà nói, tính trinh thám của Cô dâu đen không nhiều. Các vụ án rơi vào bế tắc vì cảnh sát không tìm ra động cơ và mối liên quan giữa thủ phạm và nạn nhân chứ dấu vết hình sự để lại có mà hàng đống. Nếu không vì sự nhầm lẫn của anh chàng nhân viên mới thì nàng vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật. Thế nhưng cuốn sách này, bạn nhất định nên xem vì nữ chính hấp dẫn vô cùng, quyến rũ trên từng hành động, đến giây phút cuối cùng. Tôi thật muốn nói với nàng: “Chị đại, chị là nữ, em vẫn yêu.” Nếu xuyên thư, tôi sẽ xuyên vào thời điểm đầu truyện, cứu vớt đời nàng và we live happily ever after. *** Dang Thi Quynh Anh Thật ra ban đầu không định mua Cô Dâu Đen của Cornell Woolrich về đọc. Lý do không mua thì rất đơn giản, thấy chữ cô dâu thì nghĩ ngay đến mấy chụy nữ bị phụ tình gì đó rồi hận nọ kia, sau đó thì cả cuộc đời chìm trong oán thán, tâm lý nặng nề, xin lỗi styles đó không hợp với mình. Mình chỉ thích giết tì tì chết tè tè, càng giết nhiều chết nhiều càng khoái. Hehe. Nhưng anh Nam Đỗ nói cuốn này thuộc gu của cô đó, đọc cũng nhanh, ok mua luôn, và rồi mới biết được nếu không có Nam Đỗ mình đã bỏ lỡ 1 tác phẩm hay ơi là hay. Ngay từ đầu vô tác giả khiến tôi đồng cảm sâu sắc với nữ chính, dù rằng chưa rõ lắm lý do bả giết người nhưng chắc cú bả giết là có cái lý của bả. Mấy thằng bị giết dù không rõ ràng lắm hồi trước bọn nó làm gì nhưng chắc là chúng đáng chết. Nhưng bên cạnh đó thì có cái gì đó là lạ, kiểu như sao tôi lại thấy thương cho nạn nhân, tôi không ác cảm gì với bọn họ. Một anh chàng rất galang, lịch sự với phụ nữ. Một anh chàng với trái tim lãng mạn. Một anh họa sỹ hiền lành, nhiệt huyết với công việc. Và đặc biệt, nạn nhân mà tôi thích nhất, một ông chồng có chức cao nhưng sẵn sàng để vợ sai khiến mua nước tương mắm muối khi bả cần, luôn luôn lắng nghe mặc dù nhiều khi không hiểu mấy lời dặn dò lê thê không đâu vào đâu của bả mà không cáu kỉnh, vẫn đầy yêu thương bao dung. Một người cha rất khoa học với con cái, không la rầy, thậm trí là không thể hiện chữ stop với hàng loạt hành động chơi tới không có điểm dừng của con trẻ. Hazzz, nhưng nạn nhân với phẩm hạnh tuyệt vời như thế đã phạm phải tội ác gì mà khiến nữ chính điên cuồng trả thù??? Một câu hỏi lớn, mở ra quá khứ đầy đau thương, có bức xúc, phần nộ, tuyệt vọng hối hận tè le hột me luôn. Mỏng mỏng ít trang, truyện nhỏ mà có võ, hồi hộp và bất ngờ tới phút cuối cùng. Truyện hay nhưng ấn tượng sâu sắc với tôi là thoại, công nhận thoại cực hay, hài hước dí dỏm thông minh. Thoại chất, chỉ vài chữ mà chứa quá trời thứ, từ hé lộ dấu vết để suy luận, làm dịu không khí, chọc cười nhẹ nhàng….vv.vvv Túm lại, nôm na rằng, tác phẩm cô dâu đen như 1 cô gái đẹp nếu thêm nữa thì thừa mà bớt đi thì lại thiếu. Nó vừa khít rồi. Điểm: 8.75 *** Tà Ngô Đọc tiểu thuyết trinh thám mà tôi cứ ngỡ mình đang đọc một cuốn tản văn nào đó. Một lối hành văn hết sức bình thản, nhẹ nhàng, thậm chí còn có cảm giác như cuộc sống trong cuốn sách này chậm đi một nhịp so với đời thực. Một người phụ nữ với 4 nạn nhân, những người đàn ông bị giết với những phương thức gây án gần như là một, chỉ khác ở cách thức thực hiện. Nhưng vẫn là nó, vẫn là cái thái độ thân tình đó. Cô ta luôn xuất hiện hết sức nhẹ nhàng, dễ dàng lấy được cảm tình của tất thảy nạn nhân mặc dù như không quen biết và tự thấy 4 anh chàng này quá ư là dễ tin người. Quá tài tình trong việc chuẩn bị tươm tất cho “trò chơi giết người” của mình và lại biến mất một cách không có chút dấu vết. Đọc lần lượt các vụ án mạng tôi phải liên tục thốt lên rằng “ôi, một người phụ nữ biến thái”. Bạn dễ dàng nhận ra cô ta là kẻ gây án nhưng không tài nào lí giải được động cơ. Tất cả những gì Woolrich cho chúng ta biết về cô dâu đen chỉ là vẻ đẹp đầy thu hút rồi biến mất và để lại đằng sau là những cái chết bất ngờ. Nhưng, cô ta là 1 “quân tử” đúng nghĩa, dám làm dám nhận. Thực sự thì may mắn là cuốn sách không quá dày và trí tò mò của tôi khá lớn nên đã không bỏ lỡ cái hay ẩn giấu ở đằng sau. Vừa đọc vừa hi vọng vừa chờ đợi một cái gì đó thật khác nhất sẽ có. Khi người ta thông báo đến vụ án thứ 5 mà tôi cứ sợ, sợ rằng cái kết quá đơn giản làm tôi thất vọng về cuốn sách này. Nhưng, ôi may quá, chương cuối này ẩn chứa một sự thật đáng kinh ngạc, điều tôi hi vọng đến 1 cách tuyệt diệu đến ngỡ ngàng, 1 cú lừa ngoạn mục của Woolrich. Đảo ngược vị trí của con mồi và kẻ đi săn. Một thứ hận thù mù quáng đã nhuốm đen trái tim thuần khiết đó. Ôi thôi, tôi nói nhiều quá rồi, các bạn đọc đi nhé. ~ 8/10 *** Thương Nguyễn Cô dâu đen  là cuốn truyện trinh thám khá lạ. Bốn vụ án mạng đã xảy ra. Bốn người đàn ông bị chết bởi bốn cách khác nhau. Trước khi họ bị chết không biết tình cờ hay cố ý mà họ đều gặp một người phụ nữ bí ẩn. Cô ta vô cùng xinh đẹp, thông minh, sắc sảo nhưng vô cùng bí ẩn. Họ bị thu hút bởi cô. Họ không hề quen biết cô. Vậy tại sao họ đều bị chết sau khi gặp cô. Người phụ nữ bí ẩn này là ai? Cô có liên quan gì tới những người đàn ông bị giết? Động cơ gây án là gì? Là tác phẩm mở màn cho thời kỳ huy hoàng của Woolrich, Cô dâu đen không hoàn toàn là cuốn tiểu thuyết trinh thám đen thông thường mà còn mang giá trị nghệ thuật. Cuốn tiểu thuyết không tập trung khai thác những yếu tố giật gân, gây sốc mà khai thác vào cốt truyện, lời thoại và việc “đặc tả” nhân vật – cô gái xinh đẹp tựa nữ thần nhưng lại luôn mặc áo cưới và khăn mạng che mặt màu đen. Cô Dâu Đen – đúng như cái tên của nó là một câu chuyện nhuốm màu đen tối. Tội ác, chết chóc, báo thù và công lý. Tất cả cuốn sách có thể gói gọn trong từng ấy câu. Thế nhưng trên nền một câu chuyện đơn giản tác giả lại có thể viết lên cả một tác phẩm ghi dấu ấn sâu đậm trong dòng văn chương ông theo đuổi. Quả thực điều này không dễ dàng. Truyện mở đầu rất lặng lẽ, cảm khái, như một khúc nhạc du dương: “… Đôi bờ vai trắng ngần nhô cao trên bộ váy đen nhiều lớp đã làm tan biến bầu không khí lãng mạn trong ngày cưới…”, cùng vẻ đẹp thanh nhã đó là ánh mắt lạnh lùng hình viên đạn với khuôn mặt kiều diễm sẽ làm tim bạn đóng băng khi chiêm ngưỡng nó. Cô len lỏi, lảng tránh, giễu cợt làm nản lòng các quý ông trong bữa tiệc cưới. Để rồi cái chết đến thật bất ngờ chớp nhoáng nhanh điện xoẹt. Cô đến và đi trong gió, rất điềm tĩnh, tự tin để lại bao nhiêu nỗi hoài nhớ. Cô đẹp mơ màng, quyến rũ chết người, một cái chết ngọt lịm tỏa ra từ vẻ đẹp mê hồn của nữ thần băng giá. Cô tôn trong trực giác, vì vậy mà may mắn luôn mỉm cười với cô; ra tay rất chậm dãi, ung dung, thư thái, mạnh mẽ một cách lặng lẽ. Cô luôn tìm kiếm săn đuổi một cách kiên định bằng đôi mắt xanh biếc, sâu thẳm và sắc bén liếc nhìn như tia X làm tan biến tất cả. Với cô có những thứ chỉ được đổi bằng tính mạng. Vẫn là những vụ giết người quỷ khóc thần sầu làm cho thanh tra Wanger lực bất tòng tâm, ảo não suy tư ròng rã mấy năm trời theo đuổi. Mỗi lần cô xuất hiện thì cái chết đến mà không báo trước, tuy tàn nhẫn nhưng cô xuống tay rất đẳng cấp rất đẹp. Lối viết cũng rất lạ khi bạn biết hung thủ là người phụ nữ bí ẩn nhưng lại không tìm ra đâu là động cơ gây án, tại sao cô ta lại hành động như vậy? Cô ta thoáng xuất hiện trước khi các nạn nhân bị chết nhưng cũng lại biến mất một cách đầy bí ẩn như chưa hề có bóng dáng mình ở đó. Mời các bạn đón đọc Cô Dâu Áo Đen của tác giả Cornell Woolrich & Trang An (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Truyện Ngắn Trinh Thám
Tập Truyện Ngắn Trinh Thám này gồm có: Kẻ đội lốt Hai chàng thợ săn và một cô gái Chiếc hộp bí mật Không có cánh bay Bà góa Ephese Nhân chứng có ba bộ mặt Cây cầu bằng thủy tinh Một vạn đô-la Được ăn cả, ngã về không Tiếng còi trong sương đêm Không thương tiếc Hai cái chết *** Bốn giờ sáng, hai viên cảnh sát mặc đồng phục áp giải hắn vào văn phòng của nhà giam trung tâm. Ở đây, người ta kiểm tra người hắn, tịch thu mọi đồ dùng cá nhân của hắn, trừ gói thuốc lá, chiếc khăn tay và đưa cho hắn một tờ giấy biên nhận. Sau đó người ta lấy dấu vân tay của hắn và dán vào khẩu súng lục mà người ta tìm thấy trong người hắn một mẩu giấy có chữ “vật chứng”. Viên đội trưởng hỏi tên họ và hắn trả lời mình là George Carter. Với những câu hỏi tiếp theo như tiền án, tiền sự... thì hắn trả lời là không. Cảnh sát còn hỏi trên một chục câu hỏi khác rồi ghi vào sổ nói rõ hắn bị bắt về tội ăn cướp trong tay có vũ khí. Cuối cùng người ta giam hắn trong một xà lim chưa có người. Khi còn lại một mình, việc làm đầu tiên của hắn là châm một điếu thuốc lá rồi nằm dài trên một trong bốn chiếc nệm. Rủi ro làm sao! Hắn cay đắng nghĩ. Số phận mới đen đủi làm sao! Hai tiếng đồng hồ trước đây, theo một kế hoạch đã lập ra một cách tỉ mỉ trong một tuần lễ liền, hắn đã đột nhập vào một quán rượu ở giữa thành phố trước giờ đóng cửa để ăn cướp. Hắn đợi cho chủ quán đóng cửa hàng trong khi hắn vẫn ở trong nơi ẩn nấp, sau đó hắn nhốt ông chủ khốn khổ vào trong toa-lét còn hắn thì đi lục lọi trong quán. Kết quả thật là bất ngờ: hai hoặc ba ngàn đô-la trong két sắt ở văn phòng. Trước khi tẩu thoát, hắn còn nhặt thêm bốn chai úych-ky hảo hạng thêm vào món chiến lợi phẩm ấy. Cho đến lúc ấy, mọi việc diễn ra êm đẹp. Hắn đã nghĩ đến những cuộc đi nghỉ thú vị mà hắn có thể thực hiện được bằng cách tính toán lưng vốn của mình: khoảng trên một ngàn năm trăm đô-la để dành đặt ở một nơi an toàn. Tổng cộng là năm ngàn đô-la đủ để nghỉ ở Mê-hi-cô ba hoặc bốn tháng, nếu hắn không hoang phí. Nhưng hắn sẽ không làm như vậy vì hắn không phải là kẻ không biết sử dụng tiền bạc. Một căn hộ khiêm tốn ở thành phố, một tủ quần áo hiện đại và về mặt giải trí, buổi chiều hắn sẽ đi dạo, nói chuyện về các cuộc chơi bóng pơ-lốt, các cuộc đua chó và đi uống một cốc vào buổi tối; dự những trận đầu bò tót vào ngày Chủ nhật ở Acapulco; thỉnh thoảng cho các cô thu tiền hoặc các cô phục vụ xinh đẹp một khoản tiền boa hào phóng... Đó là tất cả. Những nhu cầu của hắn rất đơn giản, không tốn kém, giống như những người làm công có thu nhập ở mức trung bình trong mỗi kỳ đi nghỉ. Tuy nhiên có sự khác nhau giữa hắn và người những ấy, vì người ăn lương phải tiết kiệm cả một năm trời để đi nghỉ, còn hắn, hắn chỉ cần ba hoặc bốn phi vụ trong một năm, mỗi phi vụ chỉ cần bốn năm phút đồng hồ thôi. Và hai ba năm nay mọi việc đều diễn ra một cách trôi chảy. Nhưng bây giờ tất cả đã kết thúc - hắn nghĩ. Chuyện đó diễn ra một cách khá bất ngờ: khi hắn ra khỏi kho rượu thì va phải người em trai chủ quán đánh xe đến để đón anh về. Nếu cuộc đụng độ ấy không quá đột ngột, nếu trong một hoàn cảnh khác, hắn chỉ cần hạ gục người đàn ông ấy rồi lủi cho nhanh. Nhưng tình hình lại không phải như vậy vì người em chủ quán lại là một cảnh sát trong đội chống nạn mại dâm, tuy không phải đang trong giờ làm việc nhưng anh ta vẫn còn đeo súng bên người. Rất vô ích mà nói rằng viên cảnh sát không nghi ngờ gì khi thấy hắn với hai chiếc túi căng phồng và bốn chai rượu trên tay tuy đèn lúc này chỉ lờ mờ sáng. Anh ta chỉ giơ súng lên và thế là George bị tóm gọn. Đúng hai tiếng đồng hồ sau đó, George bị kết tội ăn cướp có vũ khí và bị tống giam. Việc khai tên giả của hắn cũng sẽ chẳng kết quả gì vì sau đây bốn mươi tám tiếng nữa, với những dấu vân tay, FBI sẽ biết rõ cái tên George Carter mà hắn đã khai là giả mạo mà chính George Maxwell mới là tên thật của hắn. Mà George Maxwell đã bị ngồi tù hai lần vì tội trộm cướp: lần đầu, hai năm vì tội ăn cắp, thời ấy hắn mới vào nghề, và lần thứ hai, năm năm vì tội ăn cướp có vũ khí, việc này xảy ra cách đây ba năm. Như vậy hắn được tự do mới có ba mươi sáu tháng. Lần này, với những tiền án ấy, chắc chắn án hai mươi năm tù sẽ treo trước mũi hắn. Năm nay ba mươi nhăm tuổi... Hai mươi năm ngồi bóc lịch, thế là kết thúc cuộc đời... Thật là đen đủi - hắn lại nghĩ với tiếng thở dài não nề khi thấy giấc mộng đi nghỉ ở Mê-hi-cô đã tan thành mây khói. Hắn ném điếu thuốc đi để mặc nó tiếp tục cháy. Sau đó, quay mặt vào tường, nghĩ đến tương lai ảm đạm của mình. ... Mời các bạn đón đọc Truyện Ngắn Trinh Thám.
Phái Viên Mật - Graham Greene
Đây không phải là cuốn trinh thám dạng "giải trí", không gay cấn, hồi hộp...mà nặng nề, ám ảnh, day dứt, phiền muộn. *** Graham Henry Greene (2 tháng 10, 1904 - 3 tháng 4, 1991) là tiểu thuyết gia người Anh. Ông sinh tại Berkhamsted, Hertfordshire, Anh quốc, là con của một hiệu trưởng, và theo học Đại học Oxford. Ông làm việc cho tờ báo London Times trong giai đoạn 1926-1929 (từng làm tổng biên tập) rồi hành nghề ký giả tự do. Năm 1935, ông nhận chân điểm phim cho tờ Spectator, và đến 1940 nhận chân chủ bút văn học. Trong thời gian 1942-1943, ông phục vụ Bộ Ngoại giao Anh ở miền đông châu Phi. Sau Thế chiến thứ Hai (1939-1945), ông đi đến nhiều nơi. Ông viết nhiều, là một trong các tác giả tiêu biểu của văn học Anh thế kỷ XX. Tác phẩm đầu của ông được xuất bản năm 1925. Graham Greene khởi đầu sự nghiệp văn chương với những sách thuộc loại “giải trí” vì thuộc thể loại hành động, như truyện gián điệp. Dần dà, ông mới chuyển qua thể loại “tiểu thuyết,” nổi tiếng nhất là The quiet American (Người Mỹ trầm lặng - 1955), gần đây được dựng thành phim hợp tác với điện ảnh Việt Nam (15 tiểu thuyết của ông đã được dựng thành phim). Ông cũng viết một kịch bản dành riêng cho phim truyện, và một số tác phẩm cho trẻ em. Graham Greene có xu hướng viết về những đấu tranh tâm linh trong một thế giới đang mục rữa. Tác phẩm của ông có đặc tính đi vào chi tiết sống động, và lấy bối cảnh đa dạng ở nhiều nơi (Mexico, châu Phi, Haiti, Việt Nam), miêu tả nhiều nhân vật sống dưới những áp lực khác nhau về xã hội, chính trị hoặc tâm lý. Tác phẩm cuối cùng, A world of my own: A dream diary (1994), được viết trong những tháng cuối cùng trong cuộc đời của tác giả, có tính nửa hư cấu nửa tự thuật dựa trên 800 trang tác giả ghi lại qua 24 năm.   Mời các bạn đón đọc Phái Viên Mật của tác giả Graham Greene.
Ngôi Nhà Số 12 - John Milne
Nancy bốn mươi sáu tuổi, một người phụ nữ trầm lặng, cô đơn, sống cô độc trong ngôi nhà và mớ tài sản do cha mẹ cô để lại. Chẳng có người bạn nào bên cạnh, Nancy đến Eastbourne để nghỉ dưỡng và kiếm bạn mới. Và cô đã gặp được Henry John, xấp xỉ ngũ tuần, góa vợ và đang sống cùng người em Isobel Jones trong một thị trấn nhỏ gần London. Cuộc gặp gỡ với Henry đã khiến Nancy nghĩ rằng từ nay cô sẽ không bao giờ phải cô đơn nữa. Nhưng Nancy đâu ngờ rằng, sau hôn lễ lặng lẽ, một cuộc đời bi đát hơn đang chờ đợi cô trong ngôi nhà mang số 12 đại lộ Rừng Sồi... Tình tiết nhanh, ngắn gọn, John Milne một lần nữa mang đến độc giả một bí ẩn mới đậm chất John Milne như đã từng gặp trong các tác phẩm như Con mèo đen, Đường hầm, Oliver Twist,... Liệu văn phòng thám tử Terry Mason và những người bạn của mình có phát hiện ra được bí mật đen tối trong ngôi nhà số 12? Liệu Nancy có thoát khỏi căn nhà u ám đó trước khi quá muộn hay chịu nằm chờ chết trong tuyệt vọng? Tất cả còn chờ các bạn độc giả cùng khám phá. *** Những nhân vật trong truyện Nancy Robert là một thiếu phụ bốn mươi tuổi. Cô ta đã sống cùng gia đình nhiều năm ở Ấn Độ. Đến năm 1970, gia đình cô chuyển sang nước Anh sinh sống. Cha mẹ cô giờ đây đã chết. Nancy trở thành một người phụ nữ trầm lặng và cô đơn. Henry John xấp xỉ tuổi ngũ tuần và góa vợ. Vợ hắn đã mất một năm trước đây. Isobel Jones trạc tuổi Nancy. Cô ta sống với anh trai mình là Henry John trong một thị trấn nhỏ gần London. Terry Mason là một người làm công tác văn phòng nhưng anh ta không thích công việc của mình. Anh ta luôn muốn trở thành thám tử. Một ngày nọ, Terry được hưởng một số tiền từ di chúc của người cậu quá cố, và giờ đây Terry Mason đã lập một văn phòng thám tử tư. Sheila Williams là bạn của Terry Mason trong nhiều năm. Cô ta làm việc cho một văn phòng môi giới bất động sản. Bill Evans là một người giao sữa. Anh ta lái một chiếc xe chở sữa đi đến các căn hộ để giao sữa vào mỗi sáng sớm. Tom Matthews là một cậu bé bán báo mười ba tuổi. Cậu ta cũng giao báo đến các hộ trong khu phố vào mỗi sáng sớm. Bob Wilkinson là một người bạn của Terry. Anh ta làm việc tại Sở Xã Hội. Gordon Burgess là bạn của bạn Terry. Anh ta làm việc tại Tòa Thị Chính.   Mời các bạn đón đọc Ngôi Nhà Số 12 của tác giả John Milne.
Đời Tổng Thống K. Thứ Tư - Mario Puzo
Bạn đọc Việt Nam đã từng làm quen với Mario Puzo qua các tác phẩm Bố già, Sicily miền đất dữ. Đời tổng thống K. thứ tư là tác phẩm mới nhất của ông. Đời tổng thống K. thứ tư là một tác phẩm văn học hư cấu, viết về tấn bi kịch trong đời tư của một Tổng Thống Hoa Kỳ... Vừa phát hành, tác phẩm đã được báo chí và các phương tiện thông tin đại chúng ở Hoa Kỳ hết lời ca ngợi và đươợ in ở nhiều nước với nhiều thứ tiếng khác nhau. Bản dịch này, chúng tôi dịch theo bản gốc do Bantam Books tái bản năm 1992 và đồng thời in, phát hành tại Hoa Kỳ và Canada. Tác phẩm mới nhất của Mario Puzo, người đã “sinh” ra từ BỐ GIÀ đến SICILY MIỀN ĐẤT DỮ... ĐỜI TỔNG THỐNG K. THỨ TƯ, tuy có dựa vào một vài sự kiện có thật, có mang dáng dấp của một vài nhân vật có thật, nhưng như chính tác giả tuyên bố, nó vẫn là một tác phẩm hư cấu, vẫn là một tiểu thuyết văn học trăm phần trăm. Nó VIẾT VỀ TẤN BI KỊCH TRONG ĐỜI RIÊNG CỦA MỘT TỔNG THỐNG MỸ. Và cũng như hầu hết các tác phẩm của MARIO PUZO, vừa ra đời năm 1992, ĐỜI TỔNG THỐNG K. THỨ TƯ đã được các phương tiện thông tin đại chúng phương Tây chào đón rầm rộ như một sự kiện văn học trọng đại nhất trong năm. *** Oliver Oliphant đã tròn trăm tuổi và tâm trí vẫn sáng trong như tiếng chuông. Thật bất hạnh cho lão! Đấy là một tâm trí sáng trong, còn tinh nhạy tới mức khi phá bỏ rất nhiều phép tắc đạo lý, nó tẩy sạch trơn lương tâm lão. Một tâm trí xảo quyệt tới mức Oliver Opliphant chưa lần nào bị vấp những cái bẫy hầu như khó tránh khỏi trong cuộc sống hàng ngày, lão chưa hề lấy vợ, chưa từng là một ứng cử viên giữ chức vụ mang màu sắc chính trị và chưa hề có người bạn tin tưởng tuyệt đối. Oliver Opliphant, người giàu có nhất Hoa Kỳ và có lẽ là công dân ẩn dật có uy quyền nhất, đang đón đợi Christian Klee, con trai đỡ đầu của lão, chưởng lý Tối cao pháp viện Hoa Kỳ, tại dinh cơ đồ sộ có đội vệ sĩ tuyển lựa kỹ canh gác cẩn mật chỉ nằm cách Nhà trắng mười dặm. Sức quyến rũ của Oliphant không thua kém gì sự tài giỏi của lão: quyền lực của lão dựa vào cả hai điểm này. Tuy đã tròn trăm tuổi, các vĩ nhân tin tưởng khả năng phân tích của lão lũ lượt kéo tới lắng nghe lời khuyên bảo của Oliphant đông đến nỗi lão được mệnh danh là “Oracle” (1). Với tư cách cố vấn Tổng thống, Oracle đã dự đoán trước các cuộc khủng hoảng về kinh tế, các vụ sụp bể ở Wall Street, đồng đô la mất giá, cuộc tháo chạy của tư bản nước ngoài, những mức tăng vọt không thể tưởng tượng nổi của giá dầu. Lão dã sự đoán trước những bước thăng trầm về chính trị ở Liên Xô, những đường lối bất ngờ của các đối thủ trong Đảng Dân chủ và Cộng hoà. Nhưng cái chính là lão đã tích luỹ được mười tỷ đô la. Lời khuyên của một người giàu nứt đố đổ vách như vậy, thậm chí dù sai trái, cũng đều như vàng ngọc là lẽ tự nhiên. Nhưng Oracle thường dự đoán gần đúng. Bây giờ, vào Ngày Thứ Sáu Thánh Thiện này, Oracle đang bận tâm tới mỗi một điều: tổ chức lễ sinh nhật mừng ngày một trăm năm có mặt trên Trái đất này của lão. Buổi lễ sẽ được tổ chức vào Chủ Nhật Lễ Phục Sinh tại Rose Garden trong Nhà trắng, đích thân Tổng thống Hoa Kỳ là Francis Xavier Kennedy chủ trì lễ tiệc... Tâm trạng phấn chấn vui mừng trước một việc thu hút sự chú ý của mọi người là một sự phù hoa chấp nhận được đối với Oracle. Thế giới lại nhớ tới lão trong giây phút ngắn ngủi. Lão buồn rầu nghĩ bụng, có lẽ đây là sự xuất hiện cuối cùng của lão trên vũ đài. Tại Rome, vào Ngày Thứ Sáu Thánh Thiện, bảy tên khủng bố đã hoàn tất công việc chuẩn bị vụ ám sát Giáo hoàng. Bọn chúng gồm bốn gã đàn ông và ba phụ nữ, chúng tin rằng chúng là những kẻ giải thoát cho nhân loại. Chúng tự mệnh danh là Đức Chúa của Bạo Lực. Trưởng nhóm đặc biệt là một tên thanh niên người Italia dày dặn kỹ thuật khủng bố. Mật danh của hắn khi tham gia chiến dịch đặc biệt là Romeo: cái tên gọi này gây hào hứng cho tính châm biếm trẻ trung của hắn và nó thật gợi cảm mơn dịu tình yêu đầy trí tuệ đối với loài người. Chiều tối Ngày Thứ Sáu Thánh Thiện, Romeo đã nằm nghỉ trên chiếc giường cũ kỹ trải khăn hoen ố trong căn nhà an toàn do International One Hundred bố trí. Miệng ngậm thuốc lá, lòng bồn chồn một nỗi lo ám ảnh suốt bao ngày đêm, hắn đọc cuốn anh em nhà Karamazov loại in phổ thông bán rẻ. Cơ bắp chân hắn bị chuột rút vì căng thẳng, có lẽ vì sợ hãi, nhưng chẳng sao. Thường thì rồi đâu sẽ vào đấy cả. Thế nhưng nhiệm vụ lần này thật đặc biệt, thật phức tạp, kéo theo bao nguy hiểm cho thể xác và tinh thần trong lần thi hành nhiệm vụ này, hắn thực sự là Đức Chúa của Bạo Lực, một cái tên nghe đích thực Thiên chúa giáo nên mỗi khi nhớ tới nó hắn lại phá lên cười. Romeo là con trai của gia đình Armando Giangi một gia đình cao sang giàu có. Bố mẹ hắn muốn con trai trở thành một người thuần tính, giàu sang, ngoan đạo, nhưng những ước muốn đó trái ngược hắn bản chất khổ hạnh của hắn nên đến năm Romeo mười sáu tuổi, hắn đã khước từ mọi của cải vật chất và không chịu đi lễ nhà thờ. Và bây giờ, vào năm hai mươi ba tuổi, chẳng hiểu sao hắn lại nảy ra cái ý nổi loạn ghê gớm là ám sát Giáo hoàng? Hắn bị một sự mê tín kinh hãi luôn ám ảnh. Lúc còn nhỏ, một hồng y giáo chủ mà hắn căm ghét đã làm lễ kiên tín cho hắn. Romeo thường bị ám ảnh cái mũ màu đỏ báo điềm gở của vị Hồng y Giáo chủ nọ rất giống màu lửa hun ở dưới địa ngục. Do đó, hình ảnh lửa hun nơi địa ngục ấy cứ khắc sâu dần trong tâm trí hắn theo từng buổi đi lễ, Romeo tự chuẩn bị cho bản thân để gây một tội ác khủng khiếp làm hàng ngàn người sẽ phải nguyền rủa tên tuổi hắn, rồi người ta sẽ biết rõ tên thật của hắn. Hắn sẽ bị bắt. Hắn đã trù tính như vậy. Nhưng lại vào dúng lúc hắn, Romeo, được tôn sùng là vị anh hùng đã ra tay cứu giúp làm thay đổi trật tự xã hội tàn ác hiện đang tồn tại. Những điều bỉ ổi kéo dài suốt trăm năm qua sắp được tẩy rửa sạch tinh. Nhưng nếu ngược lại, Romeo mỉm cười thầm nghĩ. Hàng thế kỷ trước đây, vị Giáo Hoàng đầu tiên được khoác cái tên “Innocent” (2) đã ban bố sắc lệnh cho phép tra tấn hành tội và ra rả truyền bá niềm tin thực sự và cứu rỗi những linh hồn dị giáo. Nhà thờ sắp phong thánh cho vị Giáo chủ mà Romeo sẽ giết, điều đó càng khơi gợi tính châm biếm trẻ trung của hắn. Hắn sẽ dựng lên một vị thánh mới. Hắn vô cùng căm ghét họ, tất cả các vị giáo chủ đó. Những vị Innocent IV, Giáo chủ Pius, Giáo chủ Bennedid, ôi, quá nhiều các vị thánh, các vị này cóp nhặt của cải, các vị này đàn áp niềm tin thực sự của con người được tự do lựa chọn, các vị này dùng phép thuật ngu dân và lời lăng nhục gay gắt gây khủng hoảng niềm tin để khoe trương tài cán che giấu những nỗi bất hạnh trên đời. Hắn, Romeo, một trong số Một Trăm Đầu Tiên của Đức Chúa của Bạo Lực sẽ vạch trần cái trò ma thuật thô bạo ấy. Một Trăm Đầu Tiên này được gọi một cách thông tục là bọn khủng bố, toả ra khắp các nước Nhật Bản, Đức, Italia,Tây Ban Nha... Kể cũng lạ là không hề thấy một tên nào trong số Một Trăm Đầu Tiên xuất hiện ở Hoa Kỳ. Tại cái đất nước dân chủ này, trong chiếc nôi của tự do này chỉ toàn thấy những nhà cách mạng trí thức hễ thấy máu đổ là mặt mày tái mét. Như vậy biết kiếm đâu ra kẻ đánh bom các toà cao ốc đã xua hết mọi người rời ra ngoài, biết kiếm đâu ra kẻ cho rằng thông dâm công khai ngay tại trên bậc thềm cửa nhà là một hành động chống đối mang tính duy tâm. Chúng thật đáng khinh. Do đó, không một tên người Hoa Kỳ nào dám ra nhập vào nhóm Một Trăm Đầu Tiên là điều chẳng lấy gì phải ngạc nhiên. Romeo tạm bứt khỏi dòng suy nghĩ mơ mộng. Hắn chẳng rõ quái quỷ thế nào mà lại phải là một trăm. Có thể năm chục hoặc sáu chục cũng được chứ sao, đây chẳng qua chỉ là một con số tượng trưng. Nhưng, những điều tượng trưng như vậy mới tập hợp được quần chúng và lựa chọn ra được những người thích hợp. Điều duy nhất, hắn, Romeo, thực sự hiểu rõ: hắn là một trong số Một Trăm Đầu Tiên, cũng như Yabril, bạn và kẻ sẽ hỗ trợ hắn. Một trong số cơ man nhà thờ ở Rome đang kéo chuông. Gần sáu giờ tối Ngày Thứ Sáu Thánh thiện... Một tiếng nữa Yabril sẽ tới để xem xét, kiểm tra lại toàn bộ các bước trong chiến dịch phức tạp này. Kẻ giết Giáo hoàng có thể sẽ là kẻ đi một nước cờ rất vẻ vang, nên cả một loạt hành động phiêu lưu trào tới kích thích cái đầu lãng mạn của Romeo. Yabril là tên đàn ông duy nhất không hề run sợ Romeo, cả thể xác lẫn tinh thần. Gã biết rõ những trò gian dối của các nhà cầm quyền, những bộ mặt đạo đức giả của các nhà chức trách do luật pháp dựng lên, những mối nguy hiểm do tính lạc quan của những kẻ cuồng tín gây nên, những sơ suất bất ngờ về niềm tin thậm chí cả ở những tên khủng bố mù quáng nhất. Nhưng điều nổi bật nhất của Yabril thể hiện rõ ở điểm gã là một tài năng hiếm có trong cuộc chiến tranh cách mạng. Gã coi khinh lòng nhân từ tầm thường và tình thương hại ấu trĩ gây mủi lòng người. Yabril chỉ có một mục tiêu duy nhất: giải phóng tương lai. Do đó Yabril tàn nhẫn hơn Romeo nhiều. Romeo giết hại người dân vô tội, bất hiếu với bố mẹ và phản bội bè bạn, giết viên luật sư đã từng chở che bảo vệ hắn. Nhưng có lần Yabril bảo hắn: “Nếu mày không dám liệng một trái bom vào vườn trẻ thì mày chưa phải là một kẻ khủng bố thực sự”. Romeo đã đáp: - Cái đó thì tao chịu. Nhưng Romeo lại có thể giết chết một vị Giáo hoàng. ... Mời các bạn đón đọc Đời Tổng Thống K. Thứ Tư của tác giả Mario Puzo.