Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Văn Thuyết

Thể loại: Cổ đại, tiên hiệp, ngôn tình. Edit: Yunchan Các cô nương đều tương tư đại sư huynh Mộ Sơ Lương của phái Không Thiền. Vừa tuổi trẻ tài cao, lại còn ôn nhu, nhã nhặn. Thế mà không hiểu sao Vân Khâm cứ cảm giác vị đại sư huynh này chẳng giống như trong lời đồn chút nào, không lẽ đây là đại sư huynh giả?! =__= *** Hệ liệt Mộ Thâm Viện của Hạnh Dao Vị Vãn: 1. Tỏa Hồn (Sở Khinh Tửu - Tô Tiện) 2. Văn Thuyết (Mộ Sơ Lương - Vân Khâm) 3. Vãn Thiền (Minh Khuynh - Yến Hạ) 4. Thu Sát (Quân Linh - Phó Nhiên/ tác giả đã drop) *** Edit: Yunchan  Trên núi tuyết gió lạnh thổi rít qua như dao cắt, một bóng người để lại bước chân nông sâu giữa nền tuyết trắng, chẳng biết qua bao lâu mới ngẩng đầu lên trong vùng hoang dã, nhìn sơn môn cao ngất ngưỡng ở cách đó không xa.  Không Thiền phái.  Vào mười năm trước, đây chính là đầu não của tông môn chính đạo, là danh môn đại phái nhất hô bá ứng, nhưng hôm nay, nó chỉ còn là một vùng ven nằm giữa núi tuyết bị người đời quên lãng.  Thình lình một cơn gió thổi thốc tới, màn tuyết lại vùi lấp tầm mắt một lần nữa, gió tuyết thổi quét qua khiến người nọ phải siết chặt mũ trùm đầu, cắn răng sải bước nhanh hơn, nhắm về hướng đại môn của Không Thiền phái cách đó không xa.  Người đang vượt qua cơn gió tuyết này là một thiếu nữ choàng chiếc áo khoác bằng da cừu trắng muốt, tuổi tầm mười lăm mười sáu, vì gấp gáp mà dáng vẻ vô cùng chật vật, môi tái nhợt và khô nẻ, đôi mắt vô thần nhìn thẳng tới trước, gương mặt vốn đẹp đẽ lộ ra chút tiều tụy, chỉ thả từng bước vô hồn.  Chẳng biết phải mất bao lâu, cái sơn môn dường như mãi mãi cũng không tới được ấy cuối cùng cũng xuất hiện ngay trước mắt.  Nhìn xuyên qua cánh cửa nọ là một bậc đá dài tít tắp, trên đó trải tuyết mỏng, bốn bề vắng lặng như tờ, chẳng có gì khác với con đường vừa mới đi qua.  Không Thiền phái tọa lạc trước mắt chỉ có vài tòa đại điện gác cao trống rỗng đứng sừng sững trên đỉnh núi, khó phát hiện ra chút hơi thở sự sống nào.  Thiếu nữ không khỏi thở dài một tiếng, nàng mệt mỏi ngã ngồi xuống đất, kề hai tay bị đông cứng lên mép hà hơi.  Nàng nhìn chằm chằm vào bậc thang dài không có điểm tận cùng, như đang do dự mình có nên đi tiếp hay không.  Gió tuyết dường như đã bớt đi đôi chút, trên đầu là ánh mặt trời chẳng mấy ấm áp, nhưng dưới nền tuyết trắng ánh mặt trời lại vô cùng chói mắt. Thiếu nữ hơi che mắt lại, đương lúc chần chừ thì chợt nghe cách đó không xa vọng tới một giọng nói: “Lạc đường à?”  Thiếu nữ nghe tiếng thì ngẩn ra, ngẩng phắt đầu lên nhìn về hướng giọng nói, lúc này mới phát hiện đằng sau góc sơn môn là một tiểu cô nương. Cô nương nọ nom chỉ trạc mười hai mười ba tuổi, mặt mũi xinh xắn, phấn điêu ngọc mài. Nàng khoác một chiếc đạo bào rộng lùng nhùng càng làm nổi bật thân hình gầy gò nhỏ nhắn, ôm trong lòng một cây chổi còn cao hơn mình, dựa vào bên cạnh cửa, đôi mắt đen láy trong veo đang nhìn thiếu nữ kia một cách vô cảm.  Thiếu nữ lấy lại phản ứng rất nhanh, khẽ lắc đầu coi như trả lời.  Tiểu cô nương quét sân bèn hỏi tiếp: “Vậy là tới tìm người?”  Lúc này thiếu nữ mới gật đầu.  Tiểu cô nương gật đầu nghiêm túc, rồi ôm cây chổi bước tới trước mặt thiếu nữ, chìa tay ra với nàng.  Thiếu nữ sững sờ giây lát, sau đó mới đưa tay ra cho nàng đỡ mình dậy. Tiểu cô nương đỡ người dậy xong thì quay lưng bước dọc theo bậc thang trước mắt, nói mà không ngoái đầu lại: “Đi theo ta.”  Bề ngoài của nàng nhỏ nhắn đáng yêu, nhưng cách nói chuyện lại vô cùng đứng đắn, khá có phong thái của người từng trải, thiếu nữ nhìn nàng xách cái đạo bào rộng thùng thình sải bước nghiêm trang lên núi mà mọi khổ nhọc đều quên hết, lại mỉm cười tít mắt.  Thiếu nữ vội bước theo, giọng nhẹ nhàng: “Tên của tỷ là Hoa Tình, tới Không Thiền phái để bái sư theo lệnh của cha mẹ.”  Tiểu cô nương đi trước không lên tiếng đáp lại, cứ như đang nghiêm túc đánh nhau với vạt đạo bào không vừa người.  Thấy vậy Hoa Tình lại bước lên hai bước, tới trước mặt tiểu cô nương nọ, cất giọng hỏi tiếp: “Muội tên gì, là đệ tử của Không Thiền phái sao?”  “Ta à?” Tiểu cô nương nghe vậy thì lắc đầu đáp thờ ơ: “Không phải, ta chỉ là đệ tử tạp dịch thôi.”  “Tạp dịch?” Hoa Tình dừng chân lại, có vẻ không tin lắm.  Tiểu cô nương hất cằm về hướng bậc thang trước mắt, sau đó liếc Hoa Tình: “Ừ, toàn bộ đều do ta quét hết.” Nói rồi nàng kéo Hoa Tình qua, lẩm bẩm: “Ta mới quét xong, đừng làm dơ.”  Hoa Tình không ngờ sẽ nhận được câu trả lời thế này, chỉ biết “A” lên ngạc nhiên, sau đó đi đường cũng cẩn thận hơn rất nhiều, không để tuyết ven đường vẩy lên sơn đạo.  Sơn đạo này quá dài, mà tiểu cô nương có vẻ không thích nói chuyện nên không chủ động mở lời, Hoa Tình chỉ còn biết lủi thủi theo sau ngước mắt nhìn theo bóng lưng nàng, hai người đi được hồi lâu, cuối cùng cũng lên tới núi, tới khoảng sân trống mênh mông bên ngoài chính điện của Không Thiền phái.  Ở đây cũng vắng lặng như bên ngoài, tuy lầu cao khá nhiều nhưng chẳng có lấy một bóng người, tiểu cô nương như cũng đã quen với cảnh lạnh lẽo này nên trong giọng nói chẳng chút gợn sóng, chỉ thấp giọng hỏi: “Cô tìm ai?”  “Môn chủ Không Thiền phái, Mai Phương Viễn.”  Tiểu cô nương chỉ về phía đại điện đằng trước, nhướng mày nói: “Cô đi tới đó, tự động sẽ có người dẫn cô đi gặp môn chủ.”  “À.” Hoa Tình gật đầu một cái, hoang mang hỏi: “Muội không đi chung với tỷ sao?”  Tiểu cô nương lắc đầu: “Ta còn việc phải làm.”  Thấy tiểu cô nương nọ sắp đi mất, Hoa Tình phân vân chốc lát, cuối cùng gọi với theo: “Tiểu cô nương, muội tên gì?”  Tiểu cô nương đi được hai bước thì ngoái đầu lại, đáp: “Vân Khâm.”  “Còn nữa, đừng gọi ta là tiểu cô nương, ta với cô không hơn nhau bao nhiêu tuổi đâu.” Vân Khâm sửa lại vạt áo, nói với giọng rất là bất mãn: “Ta mười lăm tuổi rồi.”  Hoa Tình ngây ra giây lát như bị bất ngờ, đến khi muốn đổi lại cách xưng hô thì phát hiện Vân Khâm đã đi khá xa rồi, nàng mỉm cười nhìn theo bóng lưng của Vân Khâm, sau đó mới đi về hướng chính điện mà Vân Khâm chỉ.  *  Trong khi đó, sau khi rời khỏi khu vực chính điện, Vân Khâm ôm cây chổi to về lại chỗ ở của đệ tử.  Chỗ ở của đệ tử nằm ở phía tây của Không Thiền phái, vì trước đây Không Thiền phái có rất đông đệ tử nên nơi này có rất nhiều nhà, được chia thành ba khu trúc tùng mai, mỗi khu đều có chừng trăm căn nhà, nhưng hôm nay Không Thiền phái ít nhân khẩu nên những căn nhà này đều để trống.  Vân Khâm đi tới nơi ở của đệ tử, nhìn vô số khung cửa sổ tối om trống hoác xung quanh, tìm hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được chỗ ở của mình là gian ba mươi bốn chữ tùng.  Nàng đẩy cửa bước vào.  Trong phòng bày biện rất đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, một chiếc bàn và một cái ghế, trên tường treo vài bộ đạo bào sờn cũ, trên bàn đặt cái chai nhỏ cắm một nụ hoa mai trắng chưa nở.  Đóng cửa phòng lại xong, Vân Khâm lập tức cởi chiếc áo khoác không vừa người xuống, vóc dáng nàng gầy gò, làn da trắng trẻo khuất dưới lớp đạo bào trắng, cổ tay mảnh dẻ không giống với người quen làm lụng.  Nàng chọn một bộ đồ treo trên tường để thay vào, lúc này mới như nhớ ra điều gì, đảo mắt tìm trong phòng.  Chỉ lướt qua một cái, nàng đã nhìn thấy thứ quấn vải màu xám tro đặt ngang trên cửa sổ.  Thứ nọ trông như cây gậy, bị lớp vải tối màu bọc kín, không nhìn ra hình dáng của vật bên trong, Vân Khâm lấy vật đó khỏi cửa sổ rồi dựa nó vào góc tường, lẩm bẩm nói: “Hôm nay Không Thiền phái có người mới đến.”  “Có phải ngạc nhiên lắm không, nơi quỷ quái này mà cũng có người tìm tới.” Nàng cụp mắt về lại bàn, ngồi chống cằm, như đang chờ nụ mai trắng trong bình nở: “Người đó nói tới đây bái sư theo lệnh của cha mẹ, vậy là cuối cùng Không Thiền phái cũng có đệ tử mới rồi.”  Nói tới đây, Vân Khâm chợt bật cười, hàng mi mảnh nhướng lên một độ cong xinh xắn: “Thể nào Mai sư bá cũng vui lắm cho coi.”  Trong phòng yên tĩnh, ngoài nàng ra chẳng còn ai khác, nhưng nàng cứ như đang trò chuyện với ai đó: “Ở đây cũng được ba năm rồi, chúng ta cũng sắp phải đi, ngươi nói xem có đúng không?”  Nàng nói xong thì nghiêng đầu nhìn vào góc đặt cây gậy.  Nhưng trong góc trống trơn, chẳng có cây gậy nào cả.  Vân Khâm chẳng kinh ngạc chút nào, hướng mắt về cửa sổ, thấy bên ngoài cửa sổ có một nữ đệ tử Không Thiền phái đang đi ngang qua đây, nhìn thấy Vân Khâm trong phòng nàng ta cũng chỉ gật đầu qua loa, rồi cứ thế đi lướt qua.  Trong Không Thiền phái, tính cả chưởng môn, đệ tử và tạp dịch như nàng thì chưa vượt qua bảy người, trong bảy người này, trừ nàng và Mai sư bá ra thì cũng chỉ có đệ tử mới đi ngang qua đây là nữ.  Vân Khâm mỉm cười với nữ đệ tử nọ xong, đợi cho bóng người đi khuất mới thu nụ cười lại, vội vàng lôi cây gậy đã treo về lại cửa sổ từ lúc nào không hay, đặt cạch xuống bàn nói: “Ngươi thích ngắm Cận Sương sư tỷ lắm hả.”  Cây gậy nằm im trên bàn không rục rịch gì.  “Lần nào giáo huấn thì ngươi cũng giả chết.” Vân Khâm chọt chọt cây gậy, càm ràm: “Ngươi là đồ kiếm lưu manh.” Nàng ngừng lại, nghĩ ngợi một chút rồi bồi thêm: “Chẳng biết ai dạy ngươi ra cái dạng này nữa.”  Vân Khâm nói tới đây thì suy nghĩ lại dần bay xa, hồi lâu sau nàng mới hoàn hồn lại, thấp giọng nói: “Đệ tử mới tới cũng là một tiểu cô nương, cô ấy lớn hơn ta không bao nhiêu, còn rất xinh đẹp, nhìn rõ ràng là một đại gia khuê tú, không hiểu sao lại tới Không Thiền phái này chịu khổ nữa.”  Nàng nói xong thì nhìn một cái, cây gậy kia đã lỉnh khỏi cái bàn, nhưng chẳng mấy chốc Vân Khâm đã tìm thấy nó ở cạnh cửa.  “…” Nàng nhấc cây gậy đó lên, lắc đầu nói: “Không được ra ngoài, cũng không được nhìn cô nương kia, ngươi ngoan ngoãn ở lại đây cho ta.”  Cây gậy bay vọt khỏi tay Vân Khâm như một làn khói, treo mình về tường.  Vân Khâm cười ngất, lúc này mới mở miệng nói: “Ngày mai sẽ mang ngươi đi nhìn cô ấy một chút.”  Trời đã trở tối, những việc Vân Khâm muốn làm cũng đã làm xong cả rồi, ăn qua loa ít thứ xong thì ôm chăn đi ngủ, mãi tới rạng sáng hôm sau.  Vân Khâm bị hàng loạt tiếng động “Lạch cạch” đánh thức, nàng dụi mắt ngồi dậy thì phát hiện cây gậy vốn treo nghiêm chỉnh trên tường bây giờ lại đứng ở trước giường, gõ vào mép giường cộp cộp.  Vân Khâm dụi mắt tóm cây gậy ném vào góc, sau đó ném chăn qua trùm nó lại.  Đợi tới khi thay áo xong Vân Khâm mới đào cây gậy ra khỏi chăn, xốc lại tinh thần nói: “Đi thôi, mang ngươi ra ngoài ngắm thử.”  Nàng bẻ gãy cán gỗ trên cây chổi, rồi lấy cây gây bọc vải tối màu thay vào đó, ngụy trang thành một cây chổi bình thường, xong xuôi mới xách nó ra ngoài. Suốt đường đi không nói gì, chẳng mấy mà Vân Khâm đã tới khoảng sân rộng của Không Thiền phái, khoảng sân bình thường trống hươ trông hoác, hôm nay lại có một người đang múa kiếm.  Không Thiền phái quanh năm phủ tuyết trắng, rét lạnh vô cùng, mà Không Thiên phái ngoài nàng ra thì sáu người còn lại kể cả tông chủ môn chủ đều thà ở trong nội điện trầm tư tu luyện còn hơn là ra ngoài luyện kiếm, người có tinh thần ra ngoài luyện kiếm vào những ngày tuyết rơi thế này cũng chỉ có đệ tử mới mà thôi.  Vân Khâm bước đến gần, quả nhiên thấy người luyện kiếm chính là thiếu nữ tên Hoa Tình mới tới hôm qua.  Hoa Tình có lẽ đã gia nhập Không Thiền phái, thứ nàng mặc là đồng phục trắng của đệ tử Không Thiền phái, múa kiếm một cách linh hoạt kỳ ảo, nhìn thật đẹp, Vân Khâm xách gậy đứng nhìn hồi lâu, cuối cùng Hoa Tình mới dừng tay, ngoái đầu lại mỉm cười với Vân Khâm.  Vân Khâm không ngờ nàng sẽ chú ý tới mình, thấy đối phương chào hỏi cũng đành phải gật nhẹ đầu.  Chẳng qua Vân Khâm không ngờ rằng, cây gậy đó cứ như xem Hoa Tình luyện kiếm tới phát nghiện, ngày hôm sau cũng gõ đầu giường Vân Khâm như phát rồ, mãnh liệt biểu đạt nguyện vọng muốn ra ngoài của mình.  Vì vậy Vân Khâm lại ngụy trang nó thành một cái cán chổi để nhìn người ta luyện kiếm.  Cứ tưởng đâu Hoa Tình là người mới nên mới luyện kiếm sáng giữa trời tuyết, Vân Khâm ngỡ rằng chỉ nhìn thêm vài ngày thì chẳng cần tới nữa, nhưng không ngờ Hoa Tình lại luyện suốt một tháng ròng. Trong thời gian này Vân Khâm cũng rảnh chẳng có việc gì làm, nên chiều ý cây gậy kia tới xem luyện kiếm mỗi ngày, tuy nàng và Hoa Tình không trao đổi với nhau, nhưng luôn nhìn nhau, hoặc mỉm cười hoặc vẫy tay, qua vài lần lui tới cũng bắt đầu quen thuộc.  Nhưng hôm nay, Hoa Tình luyện kiếm xong thì không thu kiếm rồi ra về như trước, mà sau một hồi do dự lại mím môi bước lại gần Vân Khâm.  Vân Khâm không cử động, chỉ nhìn chằm chằm Hoa Tình đang đi về hướng này, không biết nàng muốn làm gì.  Hoa Tình đến gần Vân Khâm rồi mới mỉm cười một tiếng, kéo Vân Khâm tới cạnh bậc thang ngồi, hai người hàn huyên mấy câu nàng mới thử dọ lời: “Ta thấy ngày nào muội cũng tới đây nhìn ta luyện kiếm, có phải thật ra muội… cũng rất muốn tu luyện không?”  “…” Vân Khâm cau mày, không ngờ được Hoa Tình lại nghĩ tới chuyện này.  Hoa Tình thấy Vân Khâm không đáp thì nghĩ rằng mình đoán đúng, bèn nói tiếp: “Ta nghe chưởng môn nói muội ở Không Thiền phái làm tạp dịch ba năm rồi, nếu muội muốn tu luyện thì tại sao không bái nhập Không Thiền phái tu hành?”  Vân Khâm nghe câu hỏi của Hoa Tình mới vỡ lẽ thiếu nữ trước mắt đang muốn nói tới điều gì.  Ánh mắt nàng có một thoáng rối rắm, giọng cũng nhỏ xuống, lắc đầu đáp: “Cô hiểu lầm rồi, ta không muốn tu luyện, cũng không muốn bái nhập Không Thiền phái.”    Mời các bạn đón đọc Văn Thuyết của tác giả Hạnh Dao Vị Vãn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thôn Thiên Ký
Viêm Hoàng Cổ Vực, hạo hãn vô biên, vô tận trong năm tháng sinh ra rất nhiều Thái Cổ Tiên Yêu, xé rách thiên địa, siêu thoát Tam Giới Ngũ Hành. Càng có vạn vật Thần Linh, trời sinh Thần thể, xuyên toa hư không, nghịch loạn Âm Dương, không gì không làm được. Hiện nay là Tiên Đạo thịnh thế, vạn pháp thông thiên, chúng sinh tu đạo, yêu nghiệt hoành hành! Đông Ngô thái tử Ngô Dục, trong tuyệt cảnh được phía đông tuyệt thế Chiến Tiên chi y bát, từ đó hoành không xuất thế, nghịch thiên quật khởi. Hàng tỉ người đời trong lòng, hắn là phổ độ chúng sinh Đế Tiên! Đầy trời Tiên Phật trong mắt, hắn là thôn phệ thiên địa Yêu Ma! *** Viết xong một chương này, 《 Thôn Thiên Ký》 liền triệt để đã xong.  Nếu như chưa có xem Phong Tử sách cũ《 Long Huyết Chiến Thần》, khả năng liền sẽ không cuối cùng xuất hiện cái kia cá nhân là ai, đó là Long huyết nhân vật chính.  Quyển sách này không phải đặc biệt dài, tổng cộng550 vạn tự, đổi mới không tính chậm, đã viết không đến hai năm thời gian.  Câu chuyện so sánh nguyên vẹn, xa hơn sau khuếch trương thế giới đã không có ý nghĩa, nên ghi câu chuyện đã viết xong.  Khiến cho nó ở chỗ này chấm dứt.  Ta là ghi huyền huyễn xuất thân, Long huyết thành tích thật tốt quá, ta nghĩ ghi một chút không giống nhau.  Cho nên, đã viết tiên hiệp câu chuyện.  Quyển sách này là của ta một cái nếm thử, có lẽ có rất nhiều không hoàn thiện địa phương, mời đại gia thứ lỗi.  Gần nhất hai quyển sách đều tại ghi, cho nên so sánh mệt mỏi, đến nay cuối cùng kết thúc, ta cũng nhẹ nhàng thở ra, có thể chuyên tâm ghi《 Thánh Long Đồ Đằng》.  Tại viết sách trên đường, ta cũng một mực ở tiến bộ, đi tăng lên chính mình, đem kinh nghiệm tổng kết tại tác phẩm mới bên trên.  Thôn Thiên Ký có không ít so Long huyết tốt địa phương, hi vọng mới Thánh Long Đồ Đằng, có thể rất tốt.  Những năm này, ta cũng đi qua không ít đường quanh co, thử một chút mới thứ đồ vật, đến hôm nay, ta xác thực không phải vừa bắt đầu viết sách khi đó, có thể điên cuồng bạo càng Phong Tử.  Tâm là có, chính là thể lực theo không kịp.  Bất quá, sách mới trước mắt mới chỉ, vẫn là mỗi ngày4 chương, ngẫu nhiên còn có bạo càng, mấy tháng này rất mệt a, bất quá ta thích thú.  Viết sách, đối ta thì là vui vẻ sự tình.  Thôn Thiên Ký cùng Long Huyết Chiến Thần, bởi vì cùng một cái nhân vật phản diện mà liên tiếp cùng một chỗ, cộng đồng cấu thành Phong Tử Thế Giới Quan.  Đối với Long câu chuyện, ta còn không có ghi đủ, cho nên Thánh Long Đồ Đằng xuất hiện.  Nó là Long Huyết Chiến Thần tỷ muội quyển sách, nhưng sẽ không là Long Huyết Chiến Thần.  Bởi vì, ta không giống nhau, tác phẩm cũng không giống nhau.  Lúc tuổi còn trẻ, am hiểu kích tình sảng khoái, hiện tại lại nguyện ý đem nhân vật ghi được càng mảnh trí, càng đầy đặn, cự tuyệt thủy cùng nhân vật vẻ mặt hóa.  Ngô Dục câu chuyện, là ta đối Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không tưởng tượng, ta ưa thích Trung Quốc văn hóa, ưa thích Long, ưa thích cái này thần lời nói trong truyền thuyết, khắc ở chúng ta người Châu Á thực chất bên trong nhân vật.  Từng nam hài, đều có một cái Tôn Ngộ Không mộng. Cho nên ta để cho Ngô Dục kế thừa hắn cái này mộng, trong cái thế giới này đi về phía trước.  Mỗi cá nhân đều nên có đánh vỡ thông thường tinh thần, đừng làm cho khuôn sáo đã hạn chế chúng ta tưởng tượng lực, người còn sống cả đời, hay là muốn tiêu sái một chút.  Có lẽ, đây là ta truy tìm chính là Tề Thiên tinh thần.  Quan hệ tới loại tinh thần truy tìm, Thôn Thiên Ký lý đã viết xong.  Tương lai sách của ta lý, còn có thể có nghịch phản, có phá hư thông thường, có nhiệt huyết, có kịch đấu.  Lộ còn có thể dài, ta hội không ngừng tiến bộ, ta khát vọng có thể viết ra tác phẩm hay hơn, đến hồi quỹ đại gia, đây là ta tánh mạng ý nghĩa.  Tại đây, cảm tạ tất cả chứng kiến Thôn Thiên Ký, ưa thích qua bên trong nhân vật các độc giả!  Tại đây, cảm tạ tất cả ủng hộ qua ta, cho ta cổ vũ các huynh đệ tỷ muội!  Tại đây, càng thêm cảm tạ, theo Long huyết bắt đầu, liền ưa thích tác phẩm của ta các bằng hữu!  Sáng tác lộ, có các ngươi làm bạn, là ta lớn nhất vinh hạnh.  Không biết nên như thế nào hồi báo, ta chỉ có thể lại dùng tâm một chút, đem Thánh Long Đồ Đằng viết xong.  Chúng ta, tại‘ Thánh Long Đồ Đằng’ gặp.  Long Thần cùng Ngô Dục, đang tìm kiếm lấy vĩnh hằng tiến lên chi lộ, kế tiếp, lại nhìn chúng ta Khương Tự Tại giật mình người nghe nói mạo hiểm câu chuyện.  Đến quyển sách này, ta càng thành thục, lúc này đây, ta hi vọng ghi chính là một quyển từ đầu tới đuôi đều vô cùng tinh trí tác phẩm.  Mà không phải phía trước tốt, đằng sau dài dòng.  Trước mắt mỗi ngày đổi mới 4 chương, ngẫu nhiên bạo càng10 chương, đổi mới có thể cam đoan.  Mới hành trình, cùng một chỗ kề vai sát cánh đi về phía trước a.  Ta yêu sáng tác, cảm ơn các vị.  Phong Thanh Dương, vẫn là Phong Tử...    Mời các bạn đón đọc Thôn Thiên Ký của tác giả Phong Thanh Dương.
Võ Đạo Tông Sư
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Huyền ảo Võ Đạo Tông Sư của tác giả Mực Thích Lặn Nước. Thứ nhất, đừng cười tên sách. Thứ hai, đừng cười bìa sách. Thứ ba, đừng cười giới thiệu vắn tắt. Nếu như mọi người bên trên ba câu nói hiểu ý nở nụ cười, nói rõ phong cách quyển sách nên rất thích hợp các ngươi. Ở chỗ này, võ đạo không còn là hư vô mờ mịt truyền thuyết, mà là thiết thiết thực thực truyền thừa, đi qua cùng khoa học kỹ thuật đối kháng về sau, triệt để sáp nhập vào xã hội, đã có đủ loại võ đạo trận đấu, văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị! Lâu Thành đạt được võ đạo một đại lưu phái đoạn tuyệt truyền thừa về sau, hướng về ước mơ ban đầu, hướng về quang vinh trong lòng, từng bước một tiến lên, trong đô thị vẫn có hào hiệp, đương kim thời đại dựa vào anh hùng! *** Tóm tắt Võ Đạo Tông Sư là một tiểu thuyết huyền ảo kể về hành trình của Lâu Thành, một chàng trai trẻ có ước mơ trở thành võ đạo tông sư. Lâu Thành sinh ra trong một gia đình nghèo khó, nhưng từ nhỏ đã có thiên phú võ thuật. Anh được một cao nhân võ lâm thu nhận và truyền thụ võ công. Sau khi trưởng thành, Lâu Thành bắt đầu hành tẩu giang hồ, tìm kiếm những người có cùng chí hướng với mình. Anh cũng tham gia các cuộc thi võ thuật để khẳng định tài năng của mình. Trong quá trình hành tẩu, Lâu Thành đã gặp gỡ nhiều người bạn mới, đồng thời cũng phải đối mặt với nhiều nguy hiểm. Anh đã phải cố gắng hết sức để vượt qua mọi thử thách, để đạt được ước mơ của mình. Review Võ Đạo Tông Sư là một tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật chính Lâu Thành được xây dựng rất thành công. Anh là một người có tài năng, nghị lực và lòng kiên trì. Lâu Thành là một hình tượng anh hùng đáng ngưỡng mộ. Tác phẩm có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động, mang lại cho người đọc cảm giác mãn nhãn. Ngoài ra, tác phẩm còn đề cao những giá trị nhân văn như lòng dũng cảm, ý chí kiên cường, tinh thần thượng võ, khát vọng công lý, chính nghĩa. Điểm cộng của truyện Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật được xây dựng rất thành công, có cá tính riêng biệt. Hành động gay cấn, hấp dẫn, các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động. Đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp. Điểm trừ của truyện Đôi khi có những tình tiết hơi phi lý, khó tin. Một số đoạn văn có thể bị trùng lặp. Nhìn chung, Võ Đạo Tông Sư là một tiểu thuyết huyền ảo đáng đọc, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Dưới đây là một số nhận xét của độc giả về tác phẩm: "Truyện rất hay, lôi cuốn, hấp dẫn. Nhân vật Lâu Thành được xây dựng rất thành công, là một hình tượng anh hùng đáng ngưỡng mộ." "Truyện có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động." "Tác phẩm đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp, mang đến cho người đọc những suy ngẫm sâu sắc." Nếu bạn là một fan hâm mộ của thể loại huyền ảo, thì Võ Đạo Tông Sư là một tác phẩm mà bạn không nên bỏ qua. *** Lâu Thành cỡ nào nhĩ lực, không cần tận lực liền nghe rõ ràng Hà Tử cùng Diêm Tiểu Linh đối thoại, suýt nữa cười lên tiếng. Có người thì hành tẩu tiết mục ngắn tay, có người thì là hành tẩu tiết mục ngắn. . . Hắn thần sắc bình thản gật đầu nói: "Vậy ta trở về nhìn xem trong bưu kiện cho, suy nghĩ một chút lại cho trả lời chắc chắn." "Phiền phức học trưởng." Hà Tử không mất tự nhiên mỉm cười. Vào phòng, Lâu Thành trước đem bưu kiện sự tình để ở một bên, cho Nghiêm Triết Kha phát tin tức nói: "Ngươi nói ngươi ca là có ý gì?" Nữ hài rất mau trở lại phục, "Mười ngón đan xen chống đỡ cái cằm" nói: "e mm mm. . . Hẳn là mục tiêu mới mới động lực đi, lúc trước hắn điên cuồng luyện võ, tập trung tinh thần nghĩ là đền bù dượng tiếc nuối, dẫn đầu Tùng Đại võ đạo xã cầm cái quán quân, vì chuyện này thậm chí nguyện ý bất kể đại giới." "Đạt tới mục tiêu về sau, có lẽ liền có chút động lực không đủ đi. . . Ta đoán. . . Dù sao thuần túy vì mạnh lên vì võ đạo người cơ hồ không có, cho dù có, cũng cần khác kích thích." Nàng nói một hơi đống lớn, Lâu Thành đương nhiên là biểu thị đồng ý: "Ừm, 'Long Vương' tính tương đối thuần túy, nhưng cũng muốn 'Võ Thánh' loại này mạnh kích thích tồn tại mới có thể đi đến bây giờ cấp độ." "Anh ta đại khái là tại chiến loạn địa khu tìm tới nhân sinh mới ý nghĩa đi, ừ, hơn phân nửa là dạng này." Nghiêm Triết Kha "Chậm chạp gật đầu" . "Cái này cũng không tệ lắm." Lâu Thành hồi tưởng đi qua chứng kiến hết thảy, thở phào nhẹ nhỏm nói, "Chờ ca của ngươi nhờ vào đó ma luyện ra, phóng qua Long Môn, trở thành Ngoại Cương, cho dù ở chiến loạn địa khu cũng sẽ không có cái gì quá lớn nguy hiểm." ". . . Thân là 'Ôn thần' 'Tai hoạ' ngươi không có tư cách nói câu nói này." Nghiêm Triết Kha "Mờ mịt ngồi yên" . Đối với cái này, Lâu Thành chỉ có thể "Che mặt thở dài" .   Mời các bạn đón đọc Võ Đạo Tông Sư của tác giả Mực Thích Lặn Nước.
Vô Địch Thăng Cấp Vương - Khả Ái Nội Nội
Trạch nam Lâm Phi xuyên qua đến Dị Giới Đại Lục... Thực thần kỳ Đan Dược? Lão Tử bình thường làm đồ ăn vặt ăn... Rất lợi hại Võ Công Bí Tịch? Lão Tử có thể đóng gói bán ra... Cái gì... Ngươi là tuyệt thế Thiên Tài? Lão Tử đánh liền là các ngươi này đó Thiên Tài... Vì cái gì ta sẽ như vậy lợi hại... Bởi vì ta có 1.0 bản gốc thăng cấp Hệ Thống. *** Lâm Phi là người ở thế giới hiện đại. Sinh viên đã tốt nghiệp đại học chưa bao lâu nhưng đã có được công việc đáng ước mơ. Có thể nói cuộc đời anh đến lúc ấy luôn thoải mái và bình yên. Nhưng mọi chuyện lại chấm dứt vào một lần anh nằm mơ thấy bản thân trở thành Hoàng đế, người đứng đầu văn võ bá quan, sở hữu tam cung lục viện. Mỹ nhân kề bên, thức ăn sơn hào hải vị, rượu ngon gần sát. Một cuộc sống muốn gì có nấy. Có lẽ vì nằm mơ quá hạnh phúc khiến Lâm Phi bất ngờ tỉnh dậy, nhưng nhìn ngó xung quanh lại cảm thấy có gì không đúng.  Dưới giường không được trải nệm mềm mà thay vào loại gỗ cứng ngắt. Gian phòng hiện đại bị biến đổi, trang trí như thời cổ đại. Thân thể này cũng vô duyên vô cớ đau nhức, như bị thương rất nặng vậy. Khi bình tĩnh thì mới có thể dung hòa được tất cả ý thức đang tràn vào đầu hắn. Bản thân chỉ chợp mắt ngủ mà đã xuyên không. Còn nhập vào thân chủ cũng tên Lâm Phi, năm nay hắn ta mới 17 tuổi. Là đệ tử ngoại môn của môn phái đứng thứ hai ở vương triều Bất Lạc tên Thần Võ Môn. Nói rõ ràng hơn thì thân chủ này hoàn toàn không có bối cảnh hay xuất thân đặc biệt gì. Nhưng sự thật chính là địa vị Tam thiếu gia Lâm gia, còn là kẻ vô cùng trăng hoa. Thích trêu hoa ghẹo nguyệt. Đối với thế giới mới, liệu Lâm Phi có thích ứng được và tương lai sẽ gặp những gì ?   Mời các bạn đón đọc Vô Địch Thăng Cấp Vương của tác giả Khả Ái Nội Nội.