Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Giải Ngải Ký - Yamiyugi Atemu

Câu chuyện mang sắc màu tâm linh, kể về quá trình phiêu lưu tìm hiểu những điều thần bí, kinh dị giữa chốn đô thị phồn hoa, bên cạnh đó tác giả vẫn không quên tạo ra những tiếng cười giúp độc giả bớt "căng não". *** 11h tối, tôi ngồi lặng lẽ trong viện, chán nản ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, ánh đèn tuýp ảm đạm chiếu vào mắt không đủ khiến tôi phải cau mày. Thở dài. Tôi có thằng bạn tên Cường, cậu ta vừa bị tai nạn xe máy, có người gọi cho tôi lúc hơn 9h. Ngay khi nghe điện, tôi đã có một linh cảm xấu, người ta hỏi tôi có phải là Minh, người gọi cuộc gọi cuối cùng cho nạn nhân này không, “nạn nhân” cái từ này nghe nặng nề quá, tôi chỉ vội đáp vâng, đầu dây bên kia tiếp, nạn nhân là một nam thanh niên tuổi từ 22 tới 24, vừa bị tai nạn xe máy, hiện đang nằm trong bệnh viện huyện, cần người quen tới gấp để xác nhận thông tin… Sau khi nghe loáng thoáng được những từ cuối, tôi ghi lại số phòng và lập tức phóng xe tới bệnh viện, lúc đó đầu tôi trống rỗng, không phải do lo lắng, chỉ là tôi bất ngờ quá thôi. Cường là thằng bạn cùng phòng với tôi, chúng tôi làm cùng một công ty gang thép, trụ sở đặt tại Thái Nguyên, trong phòng còn có hai thằng nữa, đều là người khác quê, ở cùng nhau cũng đã được tám chín tháng. Chúng tôi ai cũng biết tính thằng Cường, tên như người, cậu ta to cao nhưng không phải dạng cục mịch, tôi thấy thằng này hay đi trêu các cô bán thực phẩm, hay mấy em gái người dân tộc thỉnh thoảng ghé qua chỗ chúng tôi chơi. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ thấy cậu ta gây gổ với ai, vì tính Cường cẩn thận, không quá chén, không hút thuốc lá trước mặt phụ nữ, không phóng nhanh vượt ẩu, đặc biệt là đi đêm, thằng này cẩn thận có tiếng. Cũng vì thế mà cậu ta chưa bao giờ nghĩ tới chuyện vượt rào với các em gái ở đây, sợ là yêu không cưới rồi nó bỏ bùa cho thân bại danh liệt. Thế mà Cường bị tai nạn, lúc chiều thằng này lấy xe máy đi chở một em gái từ công ty về làng, đi tới mãi 8h thì tôi gọi để nhờ có qua quán tạp hóa thì mua cho anh em bao thuốc lá. Lúc đấy cậu ta chỉ bảo là nhà em gái giữ lại ăn cơm, tôi biết vậy, còn nghĩ là sướng cái thân mày nhé, dễ bố mẹ em nó ưng cái bụng mày rồi, làm rể miền núi này cũng không tệ, há há. Hơn 9h Cường bị tai nạn, chắc trên đường về thì gặp chuyện. Tới viện, việc đầu tiên tôi làm là chạy tới phòng trực hỏi cô y tá xem người bị tai nạn xe máy nằm phòng 301 đi lối nào. Cô y tá chỉ dẫn tận tình và không quên hỏi tôi có mang tiền đi đóng viện phí cho nạn nhân không. Tôi gật đầu, giờ còn tiền nong gì, bạn tôi đang nằm kia không biết sống chết thế nào, tôi phải qua xem tình hình đã. Lên tầng 3, phòng đầu tiên, bên trái hành lang. Vì giờ đã vào đêm lên trong viện vắng hoe, cả dãy tầng 3 chỉ có hai phòng duy nhất sáng đèn, một là phòng 301, hai là một phòng ở cuối dãy. Tôi mở cửa bước vào, cảm giác đầu tiên là cái ớn lạnh kỳ lạ từ trong phòng thổi vào người, tiếp theo tới thứ mùi gây gây pha lẫn giữa mùi máu và mùi thuốc sát trùng, cuối cùng là nụ cười rất thân thiện của chị y tá đang đứng kiểm tra cho Cường. Chị y tá không xinh, nhưng cười rất hiền, ít nhất là vẫn dễ nhìn hơn người đang nằm trên giường kia. – Anh là người nhà của bệnh nhân? Chị y tá mở lời. – Vâng, tôi là bạn của cậu ta. – Anh này vừa được chúng tôi khâu 11 mũi ở chân trái, tình hình vết thương không nghiêm trọng, lúc nhập viện anh ta còn tỉnh táo, người đưa anh ta tới viện nói là gặp anh ta tông vào dải phân cách trên dốc Đèo Cái. – Ngoài khâu 11 mũi ra thì cậu ta có bị gì nữa không thưa chị? – Đầu và mặt không có thương tích, tay trái bị xước do ma sát với mặt đường, chân bị mảnh kim loại đâm qua, ngoài ra chỉ là những vết trầy không đáng ngại. – Vâng, thế giờ cậu ấy đang ngủ thưa chị? – Chúng tôi tiêm một mũi gây mê và truyền nước cho anh ta, giờ thuốc vẫn còn tác dụng, có lẽ 2 3 giờ nữa sẽ tỉnh, anh ngồi đây trông tới khi nào bạn anh tỉnh thì gọi chúng tôi tới kiểm tra. Nói xong chị y ta lại cười hiền hậu, tôi yên tâm rồi, thấy tôi không hỏi gì nữa chị y tá liền rời đi. Giờ tôi mới nghĩ tới việc nhìn vào cái người đang nằm trên giường kia, đúng là mặt không thấy có thương tích gì, tay thì bị băng bó kín mít, kiểu này chắc là lúc xòe thì cho tay lên đỡ mặt. Người đưa Cường tới bảo thằng này đâm vào dải phân cách, đường dốc Đèo Cái to như đường quốc lộ, không ngoằn nghèo, không gấp khúc, đi thế nào mà đâm được vào đấy mới tài. Chẳng lẽ là ở nhà em gái uống rượu nếp cẩm nhiều quá nên choáng, có khi thế thật. Nhưng mà lúc đưa tới đây thằng này vẫn còn tỉnh táo, thế quái nào mà uống rượu đâm vào dải phân cách không ngất luôn đi, vậy tức là đầu óc thằng này lúc trước khi bị tai nạn hoàn toàn bình thường? Tôi ngồi xuống ghế, mặt phân vân, không biết thằng này bị cái gì mà đi đứng cẩu thả thế, tội cho cái xe, chủ nó rách chân rách tay thế này, nó không biết còn thương tích tới đâu nữa. Mài yếm, mài bô xuống đường thì may ra chỉ xước, nặng hơn có thể là vỡ yếm, thằng Cường nó làm như trâu để kiếm tiền mua xe cho bố mẹ ở nhà mát mày mát mặt, giờ cái xe có mệnh hệ gì chắc thằng này nó không thiết sống nữa. Tôi nhìn thằng bạn đang nằm trên giường, mặt nhăn dúm lại, mồ hôi túa ra, chắc đau hay là gặp ác mộng gì đó, thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, khi nào cậu ta tỉnh, tôi sẽ tìm mấy lời tốt đẹp nhất mà an ủi, dù lỗi là do ai thì bị thương như này cũng không thể mắng chửi được. Lúc sau tôi mới lấy điện thoại di động ra xem có trò gì hay hay giết thời gian. Ngồi chơi một lúc, tới khi điện thoại báo hết pin, tôi mới ngẩn ra, giờ là 10h43, vậy là cũng ngồi đây được một tiếng rồi, thằng Cường vẫn nằm im thở khì khì, mặt vẫn nhăn nhúm. Chán rồi đấy, tôi rời khỏi ghế, lúc này tâm trí tôi cần tìm một cái gì đó để giải khuây, tôi nhìn rộng ra khắp phòng, đây là một phòng ghép, có ba cái giường trống nữa ở bên kia. Do cuối tuần người ta về hết nên phòng này còn mỗi giường chúng tôi, không biết các phòng cạnh đây có còn người không, tôi thấy cả dãy tối om hay là do họ tắt đèn đi ngủ hết rồi. Lúc tôi tới có để ý là phòng ở cuối dãy hành lang vẫn sáng đèn, chắc phòng ấy cũng có bệnh nhân. Nhìn mấy chiếc giường giăng vải trắng tinh, đầu giường nào cũng đặt một chiếc tủ sắt, cảm giác lúc này trống trải và im ắng kỳ lạ. – TRÁNH! Tôi giật mình, quay đầu nhìn thấy Cường há miệng, cậu ta vừa rồi hét cái gì vậy? -TRÁNH! TRÁNH! … Cường lại hét lên, hai mắt vẫn nhắm nghiền, có cái gì đó đang hiện lên trong đầu cậu ta, là cảnh tượng lúc diễn ra tai nạn? -Dừng lại!…Dừng…Dừ..ng… Tiếng của cậu ta nhỏ dần, tôi không nghĩ ra nên làm gì lúc này, đây là nói mớ phải không, nói mớ có nguy hiểm tới vết khâu không, có phải gọi y tá tới xem thế nào không? Tôi đâu có kinh nghiệm với việc này, bản thân chưa từng đi trông người ốm bao giờ, trước nay chỉ có bố mẹ trông tôi chứ tôi còn chưa tự trông nổi mình, đừng nói tới đi trông cho người khác. Cường không hét lên nữa, chỉ thấy cậu ta mấp máy trong miệng cái gì đấy, không rõ là muốn nói hay muốn thở. Tôi chết lặng ở cạnh giường, mấy giây sau tôi mới dám bước tới lay lay vai cậu ta, còn chuẩn bị tinh thần đợi cậu ta choàng mắt bật dậy như quỷ nhập tràng. Nhưng không, sau đó Cường lại thở đều đều, hình như là ngủ tiếp, không thấy dấu hiệu gì bất thường nữa, mặt vẫn nhăn nhúm như cũ. Tai nạn là điều khủng khiếp, chắc chắn nó ảnh hưởng tới tinh thần nhiều lắm, tôi thấy Cường ngủ lại được thì cũng thở phào, cứ ngủ cho xong đi rồi dậy la hét sau, vừa ngủ vừa la hét thế này tao sợ lắm. Đang nghĩ bất giác tôi cúi đầu xuống sàn nhà, gạch ốp sàn là loại sáng màu, ánh đèn tuýp phản chiếu trên mặt sàn tạo thành một thứ ánh sáng mờ mờ, không sáng không tối, hắt lên khung cảnh nhợt nhạt với một màu trắng đục, không có gì bắt mắt. Tôi chăm chú nhìn những viên gạch ốp sàn dưới chân mình, nó không có hoa văn, bề mặt hơi sần lên những gợn sóng nhỏ, người ta làm thế để tăng ma sát và tạo cảm giác sạch sẽ. Hết nhìn gạch tôi lại nhìn sang những rãnh nhỏ giữa hai viên gạch ốp, thoạt nhìn tôi thấy nó màu đen, nhưng nếu nhìn kỹ thì thấy nó là màu nâu đỏ, mà nếu tò mò cúi hẳn xuống quan sát, sẽ thấy nó thực chất là màu đỏ sẫm. Cái màu đỏ này khiến tôi liên tưởng tới máu, giống như là nó chảy lênh láng trên sàn nhà, người ta có cố lau tới đâu, thì cũng không thể sạch hết máu trong các khe này được. Vì vậy mà nó đọng lại, nhiều dần thì kết thành một tầng sẫm màu, có thể nhầm với cáu bẩn. Nghĩ cái gì vậy, trong viện thì chuyện máu chảy lênh láng là điều bình thường, đâu cần ngạc nhiên quá chứ, phải biết là mỗi ngày ở đây có bao nhiêu người ra vào, bao nhiêu người đổ máu, hoặc là bao nhiêu người…chết. Ò óe… Ò óe… Ò óe… Ò óe… Chợt tôi nghe thấy tiếng xe cứu thương, còi của nó kêu chói tai vô cùng. Tôi từng cho rằng nếu như ai sắp chết mà nghe thấy tiếng còi xe này, chắc sẽ phải bật dậy vì nhức đầu, nó có khi cũng là một cách sơ cứu trước tiên. Tiếng còi xe vẫn vang lên inh ỏi, không biết là cấp cứu ca nào đây, có nên ra nhòm thử không. Đắn đo một lúc, tôi liền mở cửa ra, tiếng ò óe lúc này càng rõ rệt, nó kêu như ngay sát bên tai tôi vậy, bình thường tôi không nghĩ nó vang được như thế. Đèn cao áp ngoài sân bật sáng trưng, khoảng sân bên dưới kia có vài chiếc xe hơi đậu, tôi không thấy có xe cứu thương nào vào sân cả. Mà tiếng còi xe vẫn kêu inh tai, chẳng lẽ nó đang chạy ngoài đường lớn, còi xe ở viện này dùng loa thùng hay sao mà kêu được vậy. Tôi ra hẳn ban công đứng nhìn xuống, không có, rõ ràng là không có xe cứu thương đậu dưới sân viện, nếu có thì phải thấy bác sĩ chạy ra, hay là nó đậu ở sân khác, khu viện này chỉ điều trị sau cấp cứu thôi, khu đối diện mới là để cấp cứu? Ò oé… Ò óe… Ò óe…. Cứ kêu như vậy thì các bệnh nhân khác sao ngủ được, đêm hôm rồi mà người ta không để ý chút sao, bác sĩ gì vô lương tâm thế. Ò óe… Hồi còi xe cuối cùng cũng tắt, cái không khí tĩnh lặng lập tức được khôi phục, gió cũng không thổi, khoảng sân trước mặt hiện lên dưới ánh sáng vàng tịch mịch, cây cối lấp trong bóng tối âm trầm, như đợi một ai đó vô tình bước trên khoảng sân kia thì lao ra vồ họ. Lạch cạch… Lạch cạch… Ồn ào… Có tiếng người nói, không nghe ra là tiếng gì, chỉ thấy xèo xèo như tiếng loa rè. Lạch cạch… Lạch cạch… Tôi có thể hiểu được đây là tiếng bánh xe lăn trên nền gạch, qua mỗi rãnh ốp sàn sẽ xóc lên một cái, bánh xe nảy lên rồi lại va xuống mặt sàn tạo ra thứ âm thanh rời rạc kia. Tiếng động mỗi lúc một gần. Ồn ào. Âm thanh hỗn độn, có tiếng của phụ nữ, có tiếng của đàn ông, họ đang rất gấp, tôi thấy được họ rồi. Trên hành lang xuất hiện một tốp người, có năm người tất cả, đang vội vã đẩy cái cán cứu thương, trên cán có người nằm, vì hành lang tối quá nên tôi chưa biết người nằm trên cán là nam hay nữ. Những người chạy xung quanh cán đều mặc đồ phẫu thuật, họ là y bác sĩ trong viện này, nhìn cách họ di chuyển, tôi có thể chắc rằng ca này rất nguy kịch. Nhóm người lao về phía tôi, theo phản xạ tôi lập tức áp sát người vào cửa để nhường lối đi cho họ. Tiếng nói vẫn xèo xèo bên tai, tôi hoàn toàn không thể nghe thấy họ nói gì, họ đang tranh luận về ca này sao, hay là họ đang phân công trước phẫu thuật? Tôi nghe không ra, khi nhóm người đó chạy tới trước mặt, mắt tôi bất giác dán vào cán cứu thương, lòng hiếu kỳ khiến tôi nảy sinh một khát khao, khát khao được thấy mặt người nằm trên đó. Lạch cạch… Thứ đầu tiên tôi thấy là cánh tay, một cánh tay trắng xanh thò ra khỏi cán, máu từ trên tay thấm vào tấm chăn phủ ngoài và cứ thế nhỏ tong tong xuống nền nhà. Mất máu nhiều vậy. Trong một khắc tôi lia mắt theo cánh tay đó, nhìn theo đường máu thấm trên mảnh chăn phủ, loang lổ. Người kia là nữ, chăn đắp tới cổ, tóc và máu dính bết vào mặt, khuôn mặt vì thế mà bị che đi ít nhiều. Nhưng khi mắt tôi nhìn tới khuôn mặt người kia, nó lập tức trở lên rõ ràng, màu da xám lại vì mất máu, môi tái nhợt, và hai mắt mở trừng trừng. Lạch cạch… Tôi bỗng chết lặng, hai con ngươi đen sẫm kia, hai hốc mắt sâu hoắm trên khuôn mặt kia, đang trừng trừng liếc tôi. Cô ấy đang nhìn tôi, giữa những sợi tóc bết máu, giữa những bóng áo y bác sĩ vụt qua, cô ấy dán hai con ngươi kia vào người tôi, hai con ngươi bất động. Tôi bất giác bám chặt hai tay vào thành cửa, tôi sợ hai con ngươi đen hun hút kia sẽ kéo tôi theo, như cảm giác được một luồng lực khổng lồ đang nắm lấy người mình, chân tôi bỗng tự di chuyển. Không! Hai con ngươi ấy cứng đờ như mắt cá, như hai hố đen đặc quánh tụ lại trên khuôn mặt vốn đã thành xác chết, nó đang muốn hút tôi vào đó. Lạch cạch… Nhóm người lao vụt qua, họ chạy rất gấp, dường như họ không thấy tôi đứng cạnh hành lang này, cứ như vậy nhóm người ấy chạy về cuối hành lang. Nơi đó có một căn phòng vẫn sáng đèn. Lạch cạch… Cửa phòng mở ra và nhóm người ấy hối hả đẩy cán vào. Kẽo kẹt. Cửa phòng tự khép lại. Xung quanh lập tức im ắng lạ thường, họ chạy qua trong giây lát, tôi không thấy rõ mặt một ai trong những y bác sĩ ấy, cũng không nghe thấy bất cứ lời nào mà họ nói với nhau, tất cả đều nhòe nhoẹt như một thước phim cũ. Thứ duy nhất tôi thấy được bây giờ là vệt máu dài của bánh xe lăn dẫn vào căn phòng cuối hành lang. CẠCH! Tôi mở choàng mắt, hai tay vung lên và người đổ về phía trước. Hóa ra là tôi vẫn đang ngồi trên ghế, hai mắt mơ hồ, ánh đèn tuýp rọi thẳng vào mắt khiến tôi phải nhắm nghiền chúng lại. Cái gì vừa rồi vậy, ác mộng, chắc chắn là ác mộng, mẹ kiếp, từ bé tới giờ đây là lần đầu tôi mơ thấy chuyện kinh khủng như vậy, dù là từng chứng kiến bao nhiêu vụ tai nạn, xem bao nhiêu phim ma tôi cũng chưa từng mơ thấy chuyện này. Tôi đã ngủ quên trên ghế lúc nào không biết. Cảm giác mơ mơ thực thực vừa rồi khiến tôi hoang mang, rõ ràng như là vừa xảy ra trước mắt, tiếng còi xe cứu thương, tiếng cán xe chạy trên nền gạch, tiếng nói chuyện ồn ào, và cả hai con mắt tối đen nhìn theo tôi kia nữa. Đấy là mơ sao, có ai mơ mà được rõ nét vậy không chứ, tôi cũng hay mơ nên tôi biết, giấc mơ nào có thể tồn tại được khi mình tỉnh dậy? Không thể nào, không thể nào… Tôi vùi mặt vào giữa hai bàn tay, một cảm giác vô lực ập tới, không thể nghĩ được gì nữa, chuyện vừa rồi thật sự kinh khủng. Chợt tôi nhớ ra là lúc mình tỉnh dậy, có cái gì đó rơi xuống thành tiếng rất lớn. Nghĩ một lát thì mới nhận ra là cái điện thoại, chắc lúc ngủ tôi cầm trên tay nên mới làm rơi như vậy. Gạt hết những điều vừa rồi đi, cùng lắm thì cũng chỉ là giấc mơ, dậy rồi là xong. Tôi cúi đầu tìm điện thoại, may mà nó rơi ngay chân ghế tôi ngồi, chỉ cần với tay xuống là nhặt được. Tách… Tách… Tiếng gì vậy? Tách… Tách… Nước chảy? Có ai làm đổ nước ra sàn? Hay thằng Cường dậy rồi? Tách… Tách… Tôi định ngẩng đầu lên nhìn xem thằng bạn đang làm gì, chợt mắt lại bị một thứ khác thu hút. Dưới nền gạch sáng trắng, một vũng máu đang loang dần ra, chảy vào các rãnh dưới nền nhà. Máu vẫn đang nhỏ xuống thành tiếng. Tách… Tách… Là từ giường của thằng Cường, tôi giật mình ngước mắt nhìn, một cánh tay thò ra ngoài mép giường, máu là từ trên cánh tay, thấm qua tấm chăn, chảy xuống mu bàn tay rồi tới ngón tay, sau cùng là giỏ thành từng giọt xuống nền nhà. Tay cậu ta băng bó kỹ lắm rồi mà! Chẳng lẽ cậu ta tỉnh lại rồi bóc lớp băng bó ra để xem vết thương trên tay sao, ai lại chơi lầy như vậy không, lúc nào xem chẳng được, người ta vừa băng bó cho mà lại đi tháo ra. Thầm mắng thằng bạn đầu tôm, tôi đứng dậy tính hỏi sao mày lại làm thế. Chợt tôi giật mình, vừa nhìn vào mặt thằng Cường, người tôi lạnh băng đi, hai mắt thằng Cường mở trừng trừng, lỗ đồng tử giãn to, mắt tối sầm lại, chỉ còn thấy hai hốc đen ngòm trên mặt nó. Mà hai cái hốc mắt ấy lại đang dán vào tôi, con ngươi bất động. Tôi gần như nghẹn thở, tim thắt lại và tay đổ mồ hôi. Sao thằng Cường lại trừng tôi như vậy. Hai con ngươi không có dấu hiệu sự sống kia cứ nhìn chòng chọc vào tôi, có thể đọc được từ đó một nỗi thâm thù cay độc, như muốn moi từ trong người tôi ra tất cả mọi thứ. Cảm giác ớn lạnh truyền từ trong ánh nhìn ấy tới mắt tôi, rồi theo các dây thần kinh chạy thẳng tới não, một giây đó tôi như thấy mặt cô gái kia hiện lên trong đầu mình. Đôi mắt đen lạnh kia là của cô ấy, chính là cô ấy. Hay là tôi còn chưa tỉnh ngủ, mẹ ơi, ai đánh cho tôi tỉnh lại đi, ai khép đôi mắt kia lại đi. ... Mời các bạn đón đọc Giải Ngải Ký của tác giả Yamiyugi Atemu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bản Thảo Bằng Đá
Tên ebook: Bản Thảo Bằng Đá (full prc, pdf, epub) Tác giả: Luis García Jambrina Thể loại: Best seller, Kỳ bí, Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Tây   Dịch giả: Phạm Triệu Lập - Phạm Thủy Hương Nhà xuất bản: NXB Dân Trí Công ty phát hành: Nhã Nam Số trang: 400  Giá bìa: 74.000 đồng  Nguồn: Romance Book Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Bản Thảo Bằng Đá - Luis García Jambrina Giới thiệu: Cuối thế kỷ XV, Fernando de Rojas, sinh viên luật của trường Đại học Salamanca, được trao nhiệm vụ điều tra vụ giết hại một giáo sư Thần học. Và từ đó Rojas bước vào cuộc điều tra kỳ bí, trong đó tình trạng của người Do thái và người cải đạo, những cảm xúc sâu sắc, những lý thuyết phi tôn giáo, tính nhân văn nổi bật, được miêu tả sắc nét. Một Salamanca ngầm ẩn tích, cùng lịch sử và truyền thuyết hấp dẫn của một thành phố trong một thời kỳ đầy biến động, đã dần hiện ra. Trong quá trình điều tra, Rojas đã lần lượt khám phá ra nhiều bí ẩn, vượt qua nhiều cạm bẫy để tìm ra điều ẩn giấu đằng sau vẻ giản đơn bề ngoài. Anh đã dấn thân vào một cuộc phiêu lưu cam go, thông qua một mê cung đầy bất ngờ và nguy hiểm, nơi cuộc điều tra của anh trở thành cuộc mạo hiểm đầy sáng tạo đượm chất nhân văn, với kết quả vô cùng bất ngờ, kịch tính   Bản thảo bằng đá thuộc thể loại tiểu thuyết dã sử, trinh thám, bí hiểm, đồng quê... nhưng đã vượt lên trên tất cả các thể loại đó nhờ chất biểu tượng hiếm có cùng những nhân vật không bao giờ trôi vào quên lãng. Luis García Jambrina  sinh năm 1960, là giáo sư văn học Tây Ban Nha tại trường Đại học Salamanca. Ông còn là tiến sĩ triết học, chuyên viết kịch bản phim và truyền hình. Ông có nhiều bài viết và một số sách bình luận về văn học, đã biên soạn và xuất bản tuyển tập về các nhà thơ lớn của Tây Ban Nha. Trong số những phần thưởng cao quý, ông đã nhận Giải bình luận văn học Fray Luis de Leon  năm 1999 và Giải truyện ngắn của tờ Công báo khu vực năm 2006 . Ông còn là nhà bình luận thơ cho tờ phụ san ABCD về Mỹ thuật và Văn học. Là tác giả của những tập truyện ngắn như Đối lập với nhà xác và những thanh toán (1995) và Những xác chết S.A.  (2005). Sách của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng khác nhau. Bản thảo bằng đá là tiểu thuyết đầu tay của ông. Cuốn tiểu thuyết tuyệt hay này khiến người ta nghĩ tới Tên của đóa hồng của Umberto Eco. ― José Maria Pozuelo Yvancos   Mời các bạn đón đọc Bản Thảo Bằng Đá của tác giả Luis García Jambrina .
Quả Cam Luân Hồi
AudioBook Quả Cam Luân Hồi Tên ebook: Quả Cam Luân Hồi (full prc, pdf, epub) Tác giả:  Hồng Nương Tử Thể Loại: Hài hước, Kinh dị, Giả tưởng, Trinh thám, Tiểu thuyết, Văn học phương Đông Dịch giả: Thanh An Dạng bìa: Bìa mềm Số trang: 336 Khổ sách: 13 , 5x21 cm Ngày phát hành: 31/10/2012 Công ty phát hành: Quảng Văn Nhà xuất bản: Văn học Giá bìa: 79.000 VND Chụp pic: Thuyduong Le Type: Thùy Dương, Nguyễn Thị, Ha Huyen, Phuong Minh, Huong Nguyen, Tiểu Tú Tú, Koibito Yo Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Quả Cam Luân Hồi - Hồng Nương Tử    Giới thiệu:     Quả Cam Luân Hồi là tiểu thuyết kinh dị nhưng vô cùng hài hước và hấp dẫn, bởi đọc xong nó bạn sẽ sởn tóc gáy và cười đau bụng! Nếu bạn muốn tìm đọc một cuốn tiểu thuyết kinh dị nhưng vẫn không thiếu những tình huống hài hước khiến bạn cười lăn lộn thì Quả Cam Luân Hồi chính là lựa chọn dành cho bạn. Hạ Thi Đình là một cô nhân viên bình thường, có phần ngô nghê, ngốc nghếch. Bình thường là thế nhưng cô lại có một số phận không bình thường chút nào bởi bát tự (ngày giờ sinh) đặc biệt của mình. Cô làm bạn với ma rồi bị ép học đạo, trở thành đạo cô của giáo phái Đường môn, một giáo phái đã bị tuyệt diệt từ lâu. Sứ mệnh của cô là chống lại tên ác ma Vương Bác Du, ngăn cản hắn tìm được quả cam luân hồi, vật dẫn để hồi sinh người chết. Chặng đường đó ngập tràn gian nan nguy hiểm nhưng cũng không thiếu những pha hài hước dở khóc dở cười bởi sự vụng về và ngây thơ của chính cô   Hồng Nương Tử  là nữ nhà văn trẻ của Trung Quốc, hiện đang sống ở Thâm Quyến. Là một nhà văn viết truyện kinh dị xuất sắc. Truyện của cô vừa đa đoan kỳ ảo nhưng cũng lắm khi thê lương mà huyền bí. Ngôn từ sử dụng tinh túy mà duy mỹ vẽ nên những cung bậc khác nhau trong lòng mỗi độc giả. Có người đọc truyện của cô thấy sợ hãi, có người cảm thương, có người lại buồn bã. Cô sử dụng một phong cách rất độc đáo mà tạo nên những câu chuyện rất riêng của mình. Cô được biết đến với biệt danh là  “Nữ hoàng kinh dị”  của Trung Quốc.   Các tác phẩm kinh dị tiêu biểu:    -         Hồng đoạn  (Tấm vải đỏ),  -         Huyết sắc diện cụ   (Mặt nạ máu), -         Nghiệt oán tóc xanh , -         Chanh tử  (Quả cam luân hồi), -         Lục môn  (Cánh cửa xanh),  -          Thất bộ kiều   (Cầu bảy bước)   Mời các bạn đón đọc Quả cam luân hồi của tác giả Hồng Nương Tử.
139 eBook Trinh Thám - Kinh Dị hay [PRC]
Đây là 1 số ebook mình sưu tầm được. Mời các bạn đón đọc.   Danh sách:   1. Ăn kiêng và chết - Wenzell Brown 2. Ân Oán Của Người Ăn Mày - Fernando Sorrentino 3. Bá tước Dracula 4. Bàn Tay Của Người Đồng Tính Luyến Ái Nilsen - Trần Hải 5. Bàn Tay Định Mệnh - Guy Der Cars 6. Bản thảo tìm thấy trong chai - Edgar Allan Poe 7. Bảy đêm quái đản. 8. Bên bờ nước - Robert Bloch 9. Bí mật tông đồ thứ 13 - Michel Benoit 10. Blaze 11. Bóng tối và cô đơn - Paul Kenny 12. Bông Uất Kim Hương đen - Alexandre Dumas 13. Bùa Lỗ Ban ... thực hư ... thiện ác - Thiên Hùng 14. Bức chúc thư bằng mật mã - Paul Jacques Bonzon 15. Bức họa chết người - Agatha Christie 16. Bức tranh quái dị - Erckmann- Chatrian 17. BƯỚM TRẮNG - Walter Mosley 18. Các xác không đầu – Topa 19. Cái bẫy - Actua Pôtgié 20. Cai rìu, cây đàn Koto và cánh hoa cúc (Seshi Yokomizo) 21. Cái hôn của tử thần 22. Cạm Bẩy Hồng Nhan - Jean Louis Viot 23. Căn Nhà Trên Đường An Địa - Bồ Giang Tuyết Điểu 24. Cánh cửa mở - Edmond J.Lane 25. Cảnh sát và thám tử tư - Dorothy McFalls 26. Chiếc áo bùa ma - Dino Buzzati 27. Chiếc áo da báo - Jean Francois 28. Chiếc áo dị kỳ - Dino Buzzati 29. Chiếc ghế đa tình – Edogawarampo 30. Chiếc măng - tô trắng kẻ ô vuông - Kazimierz Korkozowicz 31. Chỗ Hẹn - Jonh Christophe 32. Chúng Đớp Đấy - Anthony Soucher 33. Chuyện trại Fear 34. Chuyen xay ra tren duong tau toc hanh phuong đong 35. Cô gái có hình xăm rồng 36. Con chồn hôi ma quỷ - “Saki” (H. H. Munro) 37. Con quạ - Edgar Allan Poe 38. Con quỷ áo xanh - Walter Mosley 39. Con Quỷ Truyền Kiếp - Jessie D. Kerruish 40. CORALINE - NEIL GAIMAN 41. Cửa địa ngục - James Dawson 42. Cuộc so tài - Joen Vatsek 43. CUỘC TÌNH CUỐI CỦA CHÀNG CẢNH SÁT - Jerry Cotton 44. Dao kề gáy 45. Đảo kinh hoàng - Dennis Lehane 46. Dark Water 47. Đầu giáo sư Dowel - A. R. Beliaev 48. Đau thương đến chết - Phan 1 Van Kiep 49. Đau thương đến chết – Phan 2 Luân hồi 50. Đề thi đẫm máu - Loi Me 51. Death Notes LA BB Murder Cases 52. Đêm đen - David Morrell 53. Đia đồ di cốt 54. Dia nguc tang thu 19 55. Điệp Viên Giữa Sa Mạc Lửa - Nhị Hồ 56. Điều lệnh thứ mười một - Jeffrey Archer 57. Điệu Nhảy Thầy Tu - Jarson Dark 58. Đợi chờ - John Le Carré 59. Gia tộc ma cà rồng 60. Giấc Mơ – Bachim 61. Giai Điệu Dưới Tầng Hầm - John Trinian 62. Gói thuốc lá - Thế Lữ 63. HÃY ĐẶT NÀNG LÊN TẤM THẢM HOA - James H. Chase 64. Hồn ma hải tặc Râu Đen - Ben Stahl 65. Hồn Ma Trong Biển Máu - Nguyễn Lê Quan 66. Jerry Cotton - Truy Lùng Tên Sát Nhân 67. Kẻ chết giả - Dino Buzzati 68. Kẻ kế vị - Richard Carduis 69. Ke Tam Xuong - Jeffery Deaver 70. Khu vuon xuong 71. KIEP NAN TROI DINH 72. Kiếp Nào Yêu Nhau - Đinh Lâm Thanh 73. Kinh Hoàng - C.B. Gilford 74. Kỳ án ánh trăng 75. Lâu đài ma quỷ - Kotoko 76. Lều số 13 77. Liêu trai chí dị 78. Độc giả thứ 7 79. Ám hà 80. Luật im lặng - Mario Puzo 81. Lưỡi dao bị nguyền rủa 82. MẶT CHÓ SÓI - Katharina Fischer 83. Mạt cưa mướp đắng - Villi Breinholst 84. Mắt mèo 85. Mặt nạ máu 86. Mật thám thiếu niên 87. Một hai ba những cái chết bí ẩn 88. Mụ phù thủy 89. Mũi tên thứ tư - Jean-Francois Nahmias 90. Mưu Trí - Phillips M. Margolin 91. Ngày hành quyết – RisacKhaduic 92. Người đàn ông vận đồ đen 93. Người vô tội - Harlan Coben 94. Nhạc vương - Huỳnh Dị 95. Những con chim - Daphne Du Maurier 96. Những người đàn ông có vấn đề - Donald Honig 97. Những vụ án nổi tiếng thế giới - Phương Hà, Vĩnh Hồ 98. NIGHTMARE - Nguyễn Đại. 99. Nỗi đau đom đóm. 100. Nụ cười của người đã chết - Robert Arthur 101. OAN NGHIỆT - Peter Robinson 102. Ông già mù và con chó què 103. Phát súng trượt - Stuart Woood 104. Phép lạ lúc bốn giờ - Price Day 105. Quán trọ hoang thôn 106. Quỷ ám 107. Bảy ngôi làng ma 108. Resident Evil 1 109. RING - Vòng Tròn Ác Nghiệt - Suzuki Koji 110. ROBOT nói láo - Isaac Asimov 111. Rực lửa miền băng tuyết - John Gadner 112. Sáu ngày của Condor - James Grady 113. Tấm mạng - E.E 114. Tấm vải đỏ 115. Tên của đóa hồng - Umberto Eco 116. Thần đang nhìn ngươi đấy 117. Thanh toán - Robet Atonio 118. Thay Hồn Đổi Xác - Thu Nga 119. The Alibi man 120. Thi nhân và sát nhân 121. Thời hạn - Dino Buzzati 122. Thùng rượu Amontillado - Edgar Allan Poe 123. Tiếng súng từ đêm tối - Avram Davidson 124. Tình Yêu Và Tội Lỗi - Siphrit Vanhon 125. Trai Hoa Do - Di Li 126. Trái tim thú tội - Edgar Allan Poe 127. Trang nhật ký đẫm máu - Mary Higgins Clark 128. Trên Chuyến Bay Đêm - Ken Follett 129. Tượng Đài Thương Tiếc - Mặc Nhiên 130. Vành đai khí độc 131. Vết bớt màu cà phê sữa 132. Vô hạn khủng bố 1-17 133. Vô hạn khủng bố 18 134. Vô hạn khủng bố 19 135. Vũ điệu của thần chết 136. Vũ điệu quỷ 137. Vụ giết người trên sân Goft 138. Xâu chuỗi ngọc màu nâu - H.H Munro 139. Xử án trong tu viện - Robert van Gulik
Vụ Án Ngôi Cổ Mộ ở ngoài thành Bắc Kinh
Tên ebook: Vụ Án Ngôi Cổ Mộ ở ngoài thành Bắc Kinh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tương Dương Thể loại: Kinh dị, Ma quái, Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Đông Nhà xuất bản: NXB Tổng hợp Đồng Nai Đánh máy: : hcm_bluerose Nguồn: e-thuvien.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Vụ Án Ngôi Cổ Mộ ở ngoài thành Bắc Kinh - Tương Dương Giới thiệu: Tác giả Tương Dương gửi đến bạn đọc một truyện trinh thám pha lẫn yếu tố truyện ma đầy bí ẩn và thu hút. Lạc vào câu chuyện là lạc vào một thế giới mới, lạc vào truyện là lạc vào vòng xoay mới, vòng xoay của những gì còn ẩn chứa, có phải hay không có lời nguyền phủ bụi lên tất cả, có phải hay không tất cả đều nhuốm màu thời gian, có phải hay không, tất cả chỉ là dàn dựng, có hay không sự thực sau lời đồn đại. Tất cả sẽ làm bạn không thể thoát ra khỏi câu chuyện ly kì Vụ Án Ngôi Mộ Cổ Ở Ngoại Thành Bắc Kinh. Vụ Án Ngôi Mộ Cổ Ở Ngoại Thành Bắc Kinh là hành trình tìm kiếm những bí ẩn cất giấu đằng sau những thứ tưởng chừng như bình yên. Đọc truyện mới thấy được hết những điều này, có đi, trải qua những gì tác giả đề cập đến mới thấy được hết những đặc sắc của tác phẩm. Lối kể chuyện mộc nhưng không nhàm chán, cách xây dựng nhân vật giản dị nhưng không tầm thường, mỗi cái một nét riêng, đặc trưng. Sau Phụng Tiên Tự độ 500 – 700m có hai ngôi mộ cổ nằm cạnh nhau trên một ngọn đồi thông. Nhưng hai ngôi mộ đó theo những chuyện xa xưa kể lại thì một Hoàng tử triều Mãn và Công chúa út của Sùng Trinh Hoàng đế đã cầm gươm báu giết chết đại Công chúa và những người con gái khác của ông để khỏi bị quân Mãn Châu làm nhục rồi ngài tự vẫn ngay trong cung điện. Tuy nhiên một cung phi có mang bốn tháng đã thoát khỏi hoàng cung mang theo một giọt máu của Sùng Trinh Hoàng đế. Bào thai này chính là con gái út của ngài. Sau này khi lớn lên nàng gặp và yêu thương một Hoàng tử triều Mãn. Khi chết hai người được chôn gần nhau. Dân chúng trong vùng quen gọi là mộ ông Hoàng Mãn bà chúa Hán. Tôi chỉ biết câu chuyện này có vậy thôi. Không biết có đúng là Uyên Ương mộ không. Nếu Dương tiến sĩ cần biết thêm tôi sẽ tra cứu thêm và trả lời sau. Quan Linh Phụng mải mê với những tình tiết cô đang kể không nhận ra từng nét đổi thay trên gương mặt của ông Dương. Đôi mắt ông ta lóe lên những ánh mắt thật lạ, môi ông run run như định nói điều gì nhưng xúc động không nói lên được và mồ hôi đã rịn trên trán ông ta rằng mùa xuân ở Bắc Kinh nhiệt độ đang từ 10 – 15 độ C. Bí mật đằng sau tất cả là gì, còn gì ẩn giấu nữa, mời bạn đón đọc truyện để tìm ra cái kết. Mời các bạn đón đọc  Vụ Án Ngôi Mộ Cổ Ở Ngoại Thành Bắc Kinh của tác giả Tương Dương.