Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Căn Hộ Số 203

“Cũng không có gì quá to tát cả.” Đầu dây bên kia, người môi giới nhà đất cười khô khốc. “Chỉ là cô gái ở đó hồi trước bùng tiền nhà rồi chuồn mất thôi. Cô gái trẻ Okimura Kiyomi lên Tokyo học đại học và vô cùng háo hức với cuộc sống mới tự lập, xa gia đình. Nhưng liên tục có những việc kỳ lạ xảy ra trong căn hộ Kiyomi thuê khiến cô sợ hãi mà không thể nào lý giải được: Mùi hôi kỳ lạ bay khắp phòng, liên tục nghe thấy tiếng chân chạy rầm rập khắp nơi, khi ngủ, cô luôn gặp ác mộng bị một người đàn ông đuổi theo đánh đập, là mơ nhưng thức dậy, Kiyomi vẫn thấy người đau ê ẩm… Kiyomi đang đối mặt với thế lực bí ẩn gì? Liệu cô có thoát được khỏi căn phòng đó hay không? Đây là cuốn sách có thể khiến bạn không bao giờ muốn đọc lại lần thứ hai. *** Cô đơn không phải chỉ là ở một mình, mà là ở giữa rất nhiều người nhưng không tìm được ai hiểu tiếng nói của mình. Kiyomi nằm lặng yên trong căn phòng số 203. Không nhìn. Không thấy gì. Không thèm quan tâm. Không nhìn. Cánh cửa sổ bị cong. Rèm cửa đung đưa. Côn trùng lúc nhúc tại góc nhà. Không thấy gì. Sàn nhà ấm một cách lạ thường. Mùi hôi thối xộc lên vào mũi. Tiếng kẽo kẹt. Tiếng rì rầm. Tiếng cãi nhau. Không thèm quan tâm. Đôi chân hàng đêm xuất hiện trong giấc mơ. Tiếng hét khản đặc không thoát ra khỏi cổ họng. Bóng đèn chập chờn không sáng. Điệp khúc ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Kiyomi, cô tự nhủ rằng nếu mình không để ý đến những điều ấy, mọi thứ rồi cũng sẽ biến mất. Giống như cách con người tìm ra lời giải thích cho những điều bất thường xảy đến với họ. Chuột chạy. Ống nước bị rò. Gió thổi. Hàng xóm cãi nhau. Nhưng cứ mỗi khi Kiyomi nhắm mắt, cô cảm thấy có cái gì đó cứ bóp nghẹt trái tim, “có cái gì đó đen tối, khó chịu cứ bám riết lấy tâm hồn cô”. Người đàn ông bí ẩn đêm nào cũng đến cãi cọ với cô, đánh đập cô đến ê ẩm nhưng không bao giờ Kiyomi nhìn thấy mặt hắn. Tất cả cứ chập chờn thoắt ẩn thoắt hiện khiến cô không biết đâu là thực, đâu là mơ. Căn hộ số 203 của tác giả Kamon Nanami hội tụ đầy đủ các yếu tố ghê rợn thường thấy của truyện kinh dị Nhật Bản. Được ví như Dark Water của nhà văn lừng danh Suzuki Koji, tác giả của Ring, cuốn sách một phần nào thể hiện nỗi cô đơn mòn mỏi của loài người, mỗi khi gặp trắc trở, họ không có ai tin tưởng để chia sẻ. Giống như Kiyomi, cô không thể kể cho bố mẹ, vì họ sẽ cười vào thói tự lập cố chấp của cô, cũng không thể kể cho bạn bè, khi họ chỉ coi những điều cô nói là hoang tưởng. Cuốn sách cũng giải thích nguyên nhân tại sao những điều kỳ quái thường xảy ra với các cô gái trẻ. Sống một mình, nhạy cảm trên mức cần thiết, lạc lõng giữa xã hội là những điểm chung mà mọi người thường nhìn vào họ. Cho dù có quyết liệt chống trả nhưng phút huy hoàng lại nhanh chóng bị dập tắt, nếu không mang một tâm lý vững vàng, các cô gái sẽ chẳng thể vượt qua được nỗi sợ hãi của chính mình. Căn hộ số 203 không mang quá nhiều chi tiết giật gân, mà thay vào đó gieo rắc nỗi ám ảnh một cách từ từ, chậm rãi, len lỏi sâu vào tâm trí người đọc. Bản thân mỗi chúng ta cũng giống như Kiyomi, mù mờ không biết gì mà theo chân cô dần dần lật mở những điều bí ẩn. Chỉ có điều ta làm điều đó vì tính tò mò, còn Kiyomi phải chiến đấu vì sự sống của chính mình. Vốn không dành cho những ai yếu tim, nhưng với những ai đủ dũng cảm để đọc, Căn hộ số 203 sẽ khiến bạn khó mà buông tay nhưng cũng không dễ đọc lại lần hai. *** Mở khóa, Okimura Kiyomi chậm rãi nhìn vào trong phòng. Từ cửa sổ, ánh mặt trời rọi vào căn phòng trống. Kiyomi nheo mắt, nhìn ngắm khung rèm như muốn xác nhận điều gì đó, rồi khẽ gật đầu: “Mình muốn đặt một cái giường ở chỗ đó.” Chỉ cần chọn rèm màu nhạt một chút, có họa tiết nhã nhặn một chút là ổn. Cô nở một nụ cười nơi khóe miệng. Bất chợt, ở phía phòng tắm, từng giọt nước rơi xuống bồn rửa tạo ra những âm thanh lạnh lẽo… *** Cô chọn sống một mình khi vào đại học. Đó không phải là vì cô bất hòa với bố mẹ hay anh chị em, mà chỉ là đến tuổi này, cô không muốn phải mệt mỏi vì sự can thiệp quá mức của gia đình vào cuộc sống riêng. Thêm nữa, mong muốn được lên thành phố một lần cứ thôi thúc cô, cô không muốn mãi chôn chân ở nơi mình sinh ra. Ấy thế mà, thay vì thích thú, cô lại thấy sốt ruột vì phải đổi mấy lượt xe buýt lẫn tàu điện mỗi khi rời khỏi thành phố này. Cùng một hãng sản xuất mà sao đồ bán ở đây lại có vẻ khác với đồ bán ở Tokyo nhỉ? Mỗi lần nghĩ đến điều đó, trong lòng Kiyomi lại nhen lên cảm giác khao khát và ghen tị. Không phải cô có mối quan tâm đặc biệt gì với hàng hiệu, chỉ là những nhãn hiệu ở Tokyo quả thật có sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô từng tới Tokyo một lần trong chuyến tham quan hồi trung học nhưng chẳng ấn tượng gì với tòa nhà quốc hội. Những gì đọng lại trong ký ức cô chỉ là sự đông đúc tấp nập của mấy khu mua sắm Harajuku và Shinjuku. Từ ga Harajuku nhìn xuống, con đường Takeshita lúc nào cũng như được nhuộm màu đen bởi những đầu người đang di chuyển. Ở ga Shinjuku và khu vực xung quanh, người đi trên đường và sân ga nhiều tới mức không nhìn ra nổi chỗ trống nào trên mặt đất nữa. Cảnh tượng ấy khiến Kiyomi liên tưởng đến đàn kiến bò lổm ngổm trên chiếc bánh xốp. Những cửa tàu điện hay lối ra vào trung tâm thời trang như đang nhịp nhàng nuốt vào, nhả ra dòng người nối đuôi nhau đi vào và đi ra khỏi đó. Kiyomi bị cuốn hút bởi những con người, những dãy phố ấy. Cô nhớ mình từng nôn nao và đau đầu như thể đang bị xuất huyết não nên phải dừng lại một chỗ chỉ vì Shibuya quá đông người. Đúng là con đường gần khu trung tâm có khác. Những người đi trên đường ai nấy đều trông có vẻ hơn tuổi Kiyomi dù họ đều là những nam thanh nữ tú chưa tới hai mươi tuổi. Họ đi theo nhóm vài người một, hầu hết đều nhuộm tóc màu nâu nhạt, ăn vận chải chuốt theo phong cách đặc trưng chỉ có ở Tokyo. Họ đi lướt qua Kiyomi đang đứng như trời trồng mà không chạm tới một cọng tóc của cô. “Chả có ai đâm vào mình cả.” Kiyomi nghĩ, vẫn chưa hết hoa mắt chóng mặt. “Họ không nhìn mình, không đâm vào mình. Thậm chí họ cũng không nhận ra là họ đang làm lơ mình.” Nói là thế chứ không thể có chuyện họ không thấy cô, rõ mười mươi là họ đột ngột nghiêng vai khi đi qua để tránh chạm vào cô. Nhưng cô vẫn cứ nghĩ trong nhận thức của những người đi trên đường không có sự hiện diện của mình. Cô có cảm giác như mình là người vô hình trong mắt họ. Đúng lúc đó, cô nhận ra, người vô hình không chỉ có mình cô. Người nào người nấy, theo phản xạ, giữ khoảng cách với nhau như những thỏi nam châm cùng chiều, chẳng thèm để tâm xem tại sao lại như vậy. Không nhìn. Không thấy gì. Không thèm quan tâm. Đó là kỹ năng đối nhân xử thế khôn ngoan để sống được ở thành phố bộn bề và đông người này. Không làm được như vậy thì không có tư cách sống ở đây. Nuốt ngược vào trong, Kiyomi đưa ra đánh giá như vậy về Tokyo. Không nhìn. Không nghe. Không thèm quan tâm. (Nghe chừng hay đấy.) Kiyomi thở dài khi nghĩ đến viễn cảnh đó. Khi ngắm nhìn từ ban công tầng hai, Tokyo khác xa hoàn toàn so với những gì mà cô đã hình dung. Từ khu phố chật hẹp với những căn nhà nhỏ nằm san sát, chỉ cần đi thêm một chút là ra đến cánh đồng. Không có những căn nhà cổ lợp mái tranh, nhưng gọi nơi này là thành phố thì hơi quá. Việc thuyết phục bố mẹ đồng ý cho cô học đại học ở Tokyo diễn ra khá thuận lợi. Nhưng ngôi trường cô đỗ vào lại ở ngoại ô. Căn hộ cô tìm được cũng không thể gọi là gần khu trung tâm. Bởi vì giá thuê nhà tại Tokyo đắt đỏ, cô lại ngại không muốn để bố mẹ gánh khoản tiền thuê nhà, nên đành bỏ qua những căn hộ nhỏ xinh gần trung tâm. Cân đo đong đếm mãi, rốt cuộc cô chọn căn hộ có một phòng, rộng khoảng sáu thước, có sàn lát gỗ. Dù khác biệt lớn so với mơ ước của mình, nhưng trái tim Kiyomi vẫn đập rộn ràng với sự khởi đầu này. Niềm vui sướng khi ước mơ trở thành hiện thực, được rời khỏi nhà và sống tự lập, còn lớn hơn niềm vui được tới Tokyo. Căn phòng của cô ở nhà bố mẹ bây giờ phủ đầy bụi và đầy ắp những kỷ niệm. Những con gấu bông, những đĩa CD cũ kỹ, ảnh của ngôi sao mà ngày xưa cô yêu thích choán hết chỗ trên giá và ngăn kéo, trong tủ thì nhét đầy những bộ quần áo không mặc đến nữa nhưng cũng chẳng nỡ vứt đi. Vì còn vương vấn nên cô vẫn giữ lại những đồ vật ấy, và vì thế theo thời gian, chúng mang vẻ u ám hơn. Cô rời xa gia đình, đồng thời cũng rời xa căn phòng đã chở che cô suốt thời niên thiếu ấy. Miền đất mới và căn phòng mới này hy vọng sẽ đáp lại niềm mong ước của Kiyomi. Cô thở mạnh, nhìn khung cửa sổ. Chắc chắn đây không phải tòa nhà đẹp đẽ gì. Tòa nhà xây đã được sáu năm, có hai tầng với màu sơn quen thuộc mà đâu đâu cũng có thể bắt gặp. Cửa sổ quay ra hướng nam, từ đó có thể nhìn thấy cái cửa ra vào bằng thép rẻ tiền. Hai bên trái, phải là bếp và phòng tắm xây đối diện nhau, ở giữa là một phòng trống. Khoảng không gian trong phòng rất ít. Chỉ có cái tủ tường dán hoa văn vân gỗ ngăn giữa bếp và phòng chính. Phòng khách kiêm phòng ngủ nửa vời rộng khoảng ba mươi mét vuông, trần nhà thì thấp, chắc hẳn sẽ có nhiều người thấy bức bối với căn phòng này. Dù vậy, Kiyomi thấy thoải mái với cái sàn gỗ trắng, bức tường trắng vừa dán lại. Hơn tất thảy, niềm vui được độc chiếm không gian này làm cho mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ. Cô nghĩ: “Mình sẽ dùng căn phòng này tùy theo ý thích của mình.” Gió thổi làm cái rèm mới lắp chạm vào cánh tay cô. Cuộn tay trong tấm rèm, Kiyomi mỉm cười mãn nguyện. Cô chọn rèm màu xanh rêu in họa tiết hoa lá. Giường của cô là một chiếc giường sô pha loại dùng nệm, cô cũng đặt ti vi ở vị trí thuận tiện để có thể nằm hoặc ngồi trên giường và xem được thoải mái. Giữa sàn là tấm thảm lông dài, trên thảm đặt cái bàn tháp kiểu cổ điển. Cô không cần tủ quần áo, quần áo và những đồ khác cô nhét tạm trong tủ để chăn cũng được. Bồn rửa mặt có thiết kế trông có vẻ thô kệch, còn các đồ dùng nhà tắm thì làm bằng nhựa trong nhìn giống như những món đồ thiết kế, nhưng trông chúng cứ giả tạo thế nào đó. Đương nhiên là chỉ giống thôi, chứ chúng không phải là đồ thiết kế của hãng nào. Những vật dụng đó, cũng như rèm và bát đĩa, đều là những đồ dễ dàng mua được khi lượn vài vòng cửa hàng lớn hay cửa hàng một trăm yên. Dù nơi đây tập trung toàn đồ rẻ tiền, Kiyomi vẫn hài lòng ví von nó như một căn phòng sang trọng mà cô hay thấy trên tạp chí nhà ở. “Mấy đồ đạc nhỏ xếp ở quanh bếp, cái để cốc và bàn chải đánh răng để vào chỗ bồn rửa mặt nữa là xong.” Nhận ra mình đang nín thở ngẫm nghĩ, cô khẽ cười. Cô nghĩ cô chọn đồ đạc cho phòng còn nghiêm túc hơn cả chọn môn ở trường đại học: “Đáng lẽ mình nên chọn trường mỹ thuật và học ngành nội thất mới phải.” Kiyomi nhẹ nhàng đi đến bếp ở cách xa ban công. Pha cốc trà rồi ngồi xuống bàn, cô thấy mỏi nhừ cả người. Cuộc sống của cô dạo gần đây là thế, luôn phấn khích với môi trường mới, quay vòng vòng trong bộn bề của dọn dẹp, mua sắm, rồi chuẩn bị bài trước giờ học. Hồi cấp ba, cô từng ở trong câu lạc bộ quần vợt nên có thừa tự tin về thể lực, nhưng sự mệt mỏi hiện giờ lại khác hoàn toàn với khi vận động. Cô nghĩ rằng đây mới là môi trường Tokyo. Xung quanh thành phố có trường học, có căn hộ, nhưng khi cần mua đồ đạc hay sắm sửa gì đó, cô lại phải vào tận trung tâm và tới những cửa hàng lớn. Ở khu trung tâm, điều ngạc nhiên nhất là chỗ nào cũng thấy người. Cô luôn thấy thích thú với những cửa hàng mở tới tận khuya và những ánh đèn mờ ảo trong đêm ở nơi đây. Nơi cô sống trước đây cũng có cửa hàng tiện lợi và nó cũng mở cửa đến mười một giờ đêm, nhưng không thể nào so sánh nổi với ánh sáng của Tokyo. Mấy hôm đầu, khi ở trong căn phòng này vào buổi tối, Kiyomi ngạc nhiên tột độ khi thấy phía bầu trời thành phố tỏa sáng rực rỡ. Khi nhận ra góc đó là Shinjuku, tim cô thực sự cảm thấy bồn chồn và bất an như bị bóp nghẹt. Đương nhiên, chút yếu đuối đó nhanh chóng biến mất. Nhưng sự mệt mỏi thì không như vậy, ngay cả khi cô đã đặt mình xuống nghỉ ngơi, nó vẫn dai dẳng đeo bám cô, đó là điều mà cô chưa từng cảm thấy khi còn ở vùng quê đầy cây xanh của mình. Nhấp chút trà thảo mộc, Kiyomi cuộn tròn người trên chiếc thảm. Đúng vậy, cứ khi nghỉ ngơi, duỗi tay chân ra là sự mệt mỏi lại gọi cơn buồn ngủ tới. “Mình muốn có gối ôm với lớp vỏ thật mềm.” Cô nằm ngửa mặt, đặt hai tay trên bụng. Từ ô cửa sổ mở toang, làn gió xuân ấm áp thổi vào. Kiyomi áp tay lên gò má, thả lỏng người. Người thấm mệt như bông ngấm nước, chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc ngủ. “Mình chỉ ngủ một chút thôi.” Cô nhắm mắt, định thưởng cho bản thân một giấc ngủ ngắn thì bên ngoài vang lên những âm thanh đứt quãng, vọng vào tai cô như gợi lên nỗi niềm luyến tiếc. Là tiếng trẻ con. Tiếng động cơ ô tô… Ngay lúc sau, cô nhận ra âm thanh mình nghe được đang ở rất gần, cô mở to mắt. Tối quá. Kiyomi lập tức quờ quạng tay và nhận ra, bóng tối ấy đơn thuần chỉ là do trời tối. Sững người, cô đưa mắt nhìn xung quanh. Bên ngoài, mặt trời sắp lặn. Cô hầu như không nhớ là mình đã ngủ hay chưa, có lẽ cô đã ngủ mê mệt ngay khi nhắm mắt lại. Kiyomi thở nhẹ, bỏ hai tay đặt trên ngực xuống. Hơi thở của cô như nghẹn lại. Chắc do đặt tay lên ngực mà cô gặp giấc mơ đáng ghét. Âm thanh mà cô nghe thấy không rõ là thật hay mơ, nhưng chắc chắn là của đàn ông. Anh ta nói gì nhỉ? Cô cố nhớ lại. Lời nói như trêu chọc, lại vừa như dọa dẫm cứ lởn vởn trong đầu cô như làn khói. Kiyomi hít thật mạnh, đến mức tạo thành cả nếp nhăn giữa đôi lông mày. Có mùi lạ. Đó là mùi cống rãnh cộng với mùi thối rữa, chúng như bám chặt lấy niêm mạc mũi của cô. Kiyomi nhăn mặt, ngồi dậy và nhìn xung quanh. Lấy lí do chưa ổn định cuộc sống nên cô hiếm khi nấu nướng, nhưng không phải là nhà cô không có rác sinh hoạt. Nhưng mùi hôi mà cô ngửi thấy lần này hoàn toàn khác với mùi đó. Nó giống với mùi hôi trong ống nước thải. “Không biết là mùi hôi từ đâu nhỉ?” Nhà cô không đến mức sạch như lau như li, nhưng cũng chưa có ai nói cô ăn ở luộm thuộm, bừa bãi. Vốn sợ chuột bọ nên cô cực nhạy cảm với đồ ăn đã dùng xong. Vì vậy, mùi này không phải từ trong phòng cô. “Chắc tại ống cấp nước của chung cư này bẩn quá.” Kiyomi bật đèn lên, kiểm tra đường ống ở bếp và bồn tắm. Không có mùi gì lạ. Lúc nhận ra điều đó thì cái mùi kỳ lạ đã biến mất rồi. Một lần nữa, cô nhíu mày, chạm tay vào vai mình. Không biết có phải do ngủ quên trên sàn không mà cô đau cứng hết cả vai. Hay do cái cửa sổ để mở không đóng? Vai cô lạnh ngắt. Bỗng nhiên, cô thấy tâm trạng mình u ám. Kiyomi xoay vai, trèo lên giường rồi đóng cửa sổ lại. Ánh đèn tỏa ra khắp căn phòng phản chiếu bóng cô trên kính cửa sổ. Nó cũng chiếu vào trong mắt cô, theo phản xạ, cô lùi người lại. Cô nghĩ chắc kính bị cong vì thi thoảng, hình ảnh phản chiếu trong cái cửa sổ này như bị nhòe thành hai. Hình như có một cái bóng của ai đó sau lưng đang chồng lên bóng của cô. Không hiểu sao dù đứng xa ra hay đổi góc độ thì cô vẫn thấy cái bóng đó. Nhưng lạ là lúc cô vừa xoay người thì cái bóng lại biến mất. Ban đầu, khi bên môi giới nhà đất dẫn cô đến đây xem phòng đã như vậy rồi. Lúc định xem quang cảnh bên ngoài, vừa chạm tay vào cửa sổ, Kiyomi đã giật mình quay lại. Trong khoảnh khắc, cô tưởng đấy là người môi giới đứng sau lưng mình. Dù là ảo giác đi chăng nữa, nhưng rõ ràng cô cảm nhận được hơi người ở phía sau. Nhưng ông già môi giới nhà đất, trông có vẻ thích thú, vẫn đang khoanh hai tay sau lưng đứng ở sảnh. “Cái kính cửa sổ này bị cong thì phải.” Cô khẽ thì thầm không để người môi giới biết mình đang dao động. “Cô thấy thế à? Ờ, có lẽ thế đấy. Ngoài ra, không có gì khác khiến cô bận tâm đúng không?” Người đàn ông không còn trong độ tuổi lao động nháy mắt, khẽ đung đưa người sang hai bên. Cười nhăn nhó đáp lại, cô kéo mạnh cái rèm. Sự lo lắng khi hoàng hôn buông xuống chắc là do nhớ nhà. Lên Tokyo hồi tháng Ba, tháng đầu tiên, Kiyomi vẫn chưa quen được người nào để có thể coi là bạn. Từ khi lên đây, những người nói chuyện với cô hầu như là người bên môi giới nhà đất hay nhân viên của cửa hàng nào đó. “Cũng chẳng còn cách nào khác.” Cô nghĩ đi học ở trường, rồi đi làm thêm thì sẽ nguôi đi phần nào nỗi nhớ đó. Nếu mà có bạn trai thì cô sẽ quên luôn cả buồn ấy chứ. “Kể cả đồ ăn, có khi anh ấy sẽ đến cửa hàng tiện lợi mua cho mình cũng nên.” Cô gật đầu một mình, vui vẻ ngồi xuống giường.   Mời các bạn đón đọc Căn Hộ Số 203 của tác giả Kamon Nanami & Nguyễn Phương Chi (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngũ Đại Thần Thú
Phần 1: Ký Sự Bản Ma ~ Chương 1 Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có đôi lần mắc sai lầm. Có những sai lầm khiến chúng ta phải trả một cái giá rất đắt nhưng cũng có những sai lầm khiến chúng ta trưởng thành hơn, chính chắn hơn. Ngày hôm nay tôi muốn kể lại cho các bạn nghe một câu chuyện của đời mình. Một kỉ niệm có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên ,bởi chính nó đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi. [....] " Reng...reng..."tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi lười nhác chui ra khỏi chăn cầm điện thoại lên xem là ai gọi. Đang cau có vì bị phá giấc ngủ ngon lành thì ánh mắt tôi rơi vào màn hình điện thoại, là một dãy số lạ . tôi bắt máy , từ đầu dậy bên kia một giọng phụ nữ vang lên. - A lô chào Nam , cô là Thùy chủ phòng khám đa khoa Tâm Đức , hồm vừa rồi Nam có đến phỏng vấn xin việc phải không?" Tôi suy nghi trong đầu một lát cố nhớ lại. Chả là tôi là một sinh viên mới ra trường vì học hành chẳng giỏi dang gì nên chỉ đậu vào một trường trung cấp y . ra trường mấy tháng nay đi xin việc ở các cơ sở y tế tư nhân, mãi tới hôm nay mới có một cơ sở liên hệ lại. Dù chưa nhớ ra cái phòng khám Tâm Đức này nằm ở đâu nhưng tôi vẫn trả lời lại , tránh làm phật ý người ta. - à vâng..chào cô! Cháu là Nam đây ạ. Đầu dây bên kia người phụ nữ tên Thùy nọ cười nói. - cô vào vấn đề chính luôn nhé. Hiện tại phòng khám của cô đang tổ chức một chuyến công tác khám và chữa bệnh cho bà con vùng núi. Rất cần những người trẻ năng động như cháu. Không biết là cháu có muốn tham gia không? Nghe cô Thùy nói như vậy, tôi không khỏi vui mừng. Cuối cùng sau mấy tháng tìm việc vất vả cũng có phòng khám nhận tôi vào làm. Tôi vui vẻ trả lời ngay mà không cần suy nghĩ. - vậy tốt quá. Cháu cũng rất thích được đi đó đây. - vậy hẹn Nam 2 giờ chiều nay đến phòng khám, cô sẽ trao đổi cụ thể về công việc nhé.... Cúp máy tôi vui như trúng số phi xuống giường chui vào nhà tắm , tuốt tát lại một chút. Nhìn lên đồng hồ cũng hơn 1 giờ chiều rồi. tôi hí hửng ăn vội bát mì rồi lấy xe phi đến địa chỉ phong khám Tâm Đức mà trong lúc tắm tôi mới nhớ ra. Phi xe khoảng 20 phút tôi đã có mặt tại phòng khám. - Nam phải không ? vào đây cháu. Phía trong phòng khám một người phụ nữ tầm 45 , 46 tuổi ăn mặc sang trọng bước ra vẫy tay gọi tôi. Tôi rụt dè tiến vào trong , nhìn thấy tôi có vẻ rụt dè cô Thùy khẻ cười, cô đợi cho tôi ổn định lại tâm lí lúc này cô Thùy mới lên tiếng - Công việc cũng không có gì khó khăn lắm đâu vậy nên cháu cũng không cần lo lắng quá. - Dạ vâng. Vì sau khi ra trường đây là nơi đầu tiên cháu làm việc nên có chút khẩn trương cô ạ. Mà lần đi khám bệnh này cụ thể là ở đâu vậy cô. Tôi tò mò về nơi mình sắp đến nên quay sang cô Thùy hỏi. - Lần này đoàn chúng ta lên các bản làng vùng núi tỉnh Hòa Bình khám bệnh và bán một số loại thuốc thực phẩm chức năng cho dân bản xung quanh. Nghe cô Thùy nói tới đây tôi không khỏi thắc mắc. Không phải cô ấy nói là đi khám và chữa bệnh sao. Tôi nhìn thấy quảng cáo nhan nhản trên ti vi thực phẩm chức năng không phải là thuốc và không có tác dụng điều trị bệnh cơ mà. Suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong đầu tôi, tôi cũng không tiện hỏi. trò chuyện một chút về công việc thì tôi biết được vị trí của mình trong đoàn. Trong đoàn phân ra các mục khám bệnh. Đo độ loãng xương, đo huyết áp , siêu âm ổ bụng, phần phụ bằng máy siêu âm mini và cái quan trọng nhất là tư vấn về các loại bệnh để bán thuốc. Tôi một sinh viên trung cấp mới ra trường tất nhiên nằm trong mục đo huyết áp. Nghĩ cũng thấy nản một chút nhưng dù sao có công việc mà làm vẫn hơn là nằm nhà ăn bám bố mẹ. Buổi trò truyện kết thúc bằng việc thỏa thuận lương của tôi. 3 triệu một tháng nếu mồm miệng khéo léo chen được chân vào cái gọi là tổ tư vấn thì sẽ được tính phần trăm nếu bán được thuốc. Phải biết vào những năm 2013 mức lương 3 triệu lại nuôi ăn ở có xe đưa đón khi đi làm với một đứa sinh viên trung cấp mới ra trường như tôi là quá tốt rồi. lúc đó tôi như bị sự vui sướng khi tìm được công việc và những đãi ngộ rất tốt của phòng khám làm mờ mắt. Không mất quá nhiều thời gian, tôi đồng ý nhận việc và giao một số giấy tờ mang tính chất pháp lí cho cô Thùy mà không hề hay biết mình đang bước chân vào một tổ chức đem sức khỏe của người khác ra để chục lợi. Chiều tối ngày hôm đó tôi về nhà trong sự vui mừng , phấn khích. Tôi khoe với bố mẹ về công việc mình mới tìm được. Bố mẹ tôi là dân quê chân chất chẳng để ý đến tiền lương của tôi được bao nhiêu, họ chỉ cần thấy tôi vui, kiếm được công việc theo đúng những gì đã được học, không uổng phí mấy năm đèn sách lại giúp được mọi người. như vậy là 2 người vui rồi. Một tuần sau tối nhận được điện thoại của cô Thùy - Cháu chuẩn bị đồ đi nhé, ngày mai đoàn sẽ xuất phát. Xe tiện đường đi qua nhà cháu sẽ đón cháu luôn Tôi vâng dạ liên hồi sau đó chuẩn bị mấy bộ quần áo cùng đồ dùng cá nhân. Mẹ tôi thấy con trai đi làm xa nhà, sợ con chịu khổ nên rúi vào tay tôi 2 triệu bà nói - Mới đi làm không có tiền, con cầm lấy lên đó thích ăn gì thì ăn, không lạ đồ ăn thức uống lại ốm ra , với cả công việc nếu con thấy không thích hợp thì nói với người ta một tiếng rồi về tìm việc khác. Mày tìm được công việc mẹ cũng vui nhưng chẳng hiểu sao từ qua đến giờ ruột gan cứ cồn cào. Trên đó rừng thiêng nước độc mọi chuyện phải cẩn thận nghe chưa con. Nghe mẹ dặn dò thân là con trai nhưng tôi cũng không kìm nỗi nước mắt, tôi ôm lấy mẹ mà nói - Mẹ yên tâm, con trai của mẹ sẽ làm được, con không để mẹ thất vọng đâu mà. Bố mẹ ở nhà giử gìn sức khỏe nhé. Lần đi khám bệnh này chắc phải mấy tháng liền ấy mẹ. Con nghe nói đi Hòa Bình rồi Sơn La nữa. Mẹ ngân ngấn nước mắt gật gật đầu. Lúc này xe của phòng khám cũng đỗ trước cửa nhà. Tôi vội vã sách ba lô vẫy tay chào mẹ sau đó lên xe cùng cả đoàn. Xe lăn bánh đưa tất cả chúng tôi lên đường tới mọt nơi mà có lẽ cả cuộc đời tôi về sau sẽ không bao giờ có thể quên được. - Xin chào tân binh Một anh lớn tuổi thấy tôi bước lên xe liền cười nói , kế đó mấy anh chị cùng mấy đứa tầm tuổi tôi trong đoàn cũng lên tiếng chào hỏi. xem ra đoàn này cũng đã đi đây đó khá nhiều nơi rồi. - Này cậu cũng là lần đầu tiên đi khám bệnh như thế này đúng không. Một cô bé có ngoại hình dễ thương ngồi kế tôi quay sang hỏi. Tôi hơi bị ngẫn người trước nét đẹp trong sáng của cố bé, một lát sau mới trả lời - ừ, tôi mới ra trường, còn cậu...cậu tên gì, cũng lần đầu đi như thế này phải không ? cô bé cười hiền lành sau đó trả lời. - mình tên Trang , mình cũng mới ra trường .đây là công việc đầu tiên của mình đấy. Nhìn Trang vẻ mặt vui mừng tôi cũng không ngạc nhiên, vì chính tôi cũng vậy mà. - Mình tên Nam rất vui được làm quen với Trang. Cùng cố gắng nhé! Trang cười tít mắt . lúc cả 2 đứa đang nói chuyện vui vẻ thì cô Thùy ở ghế đầu lên tiếng. - Mọi người, mọi người. ngày hôm nay đoàn chúng ta có thêm 4 thành viên mới. Nam, Trang ,Đưc, Mai. Mọi người hướng dẫn kèm cặp các em nó nhé. Mọi người ai nấy đều vui vẻ đồng ý. Phía đầu xe tiếng một thanh niên vang lên - Anh là Hùng tài xế, đẹp trai và ga lăng. Xìn chào mấy tân binh nhé. Thì ra là anh tài xế phụ trách an toàn của cả đoàn trong chuyến đi này. Qua giọng điệu tôi đoán anh ấy là một người vui tính. Kế đó các anh chị còn lại trong đoàn cũng lên tiếng giới thiệu. Chị là Trinh, Chị là Dung, anh là Tâm, anh là Duy, anh là Việt rất vui khi được làm việc cùng các em. Nhìn không khí đoàn kết của cả đoàn tôi rất vui thầm nghĩ . công việc mình tìm được này quá thật không uổng phí mấy tháng lặn lội. tôi đưa mắt nhìn mặt mọi người như muốn nhớ kĩ khuôn mặt từng người cùng tên của họ, bất chợt tôi quay lại phía ghế sau. Vẫn còn một người nữa nãy giờ vẫn im lặng. Mũ tai bèo cụp hẵn xuống che toàn bộ khuôn mặt, tôi tặc lưỡi. có lẽ người ấy đang ngủ. Cũng không tiện đánh thức ngươi ta kẻo chưa kịp làm quen đã tạo ấn tượng xấu rồi. xe chạy rất lâu tôi không thể ngủ được vì sự háo hức, ghé mắt ra ngoài cửa ngắm phong cảnh núi rừng. Lúc này xe đang đi qua con đường núi khá chênh vênh, phía bên phải là núi , bên trái lại là vực thẳm không khí tỉnh mịch của núi rừng vừa làm phấn khích cái tính thích phiêu lưu mạo hiểm của tôi vừa mang đến trong tôi một sự mơ hồ hay nói đúng hơn là rờn rợn. Chả là ngày nhỏ tôi hay được bà nội kể cho nghe về những ông hổ, hay trăn lớn ăn thịt người. nghĩ đến cảnh sắp tới phải ăn nằm trong bản ở sâu trong rừng tôi lại thấy hơi rợn người. xe chạy thêm một đoạn thì anh Hùng tài xế nói - Sắp đến trạm xăng rồi. mọi người xuống xe tranh thủ đi vệ sinh nhé. Nghỉ ngơi một lát rồi lại lên đường. Tầm 2 tiếng nữa là đến nơi thôi. Xe dừng tại trạm xăng cả đoàn kéo nhau xuống xe đi vệ sinh. Người ngồi ghế sau lúc này cũng tỉnh ngủ. Tôi nhìn kĩ người ngồi ghế sau thi ra là một ông chú tuổi cũng tầm 50 , chẳng trách gì được đối với sự sôi nổi của đám thanh niên chúng tôi chú chẳng để tâm đến . tôi nhìn ra chú là người lầm lì ít nói, khuôn mặt góc cạnh sương gió. Vì là người mới nên tôi cũng chủ động làm quen vì sau này còn làm việc với nhau dài dài. - Dạ cháu chào chú. Cháu tên là Nam tân binh của đoàn chúng ta. Sau này trong công việc có gì cháu chưa biết rất mong chú chỉ dạy thêm cho cháu ạ. Tôi lễ phép chào hỏi chú với một bộ mặt vô cùng thân thiện nhưng đáp lại tôi là một ánh mắt dò xét của chú , khiến tôi không khỏi lạnh người. chú im lặng một hồi sau đó cất tiếng. - ừ. Một câu trả lời lạnh đến không có gì có thể lạnh hơn, tôi nghĩ thầm. - Thế thôi hả. Chú này cũng thật kì lạ. Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng tôi cũng không phải là kẽ dễ bỏ cuộc. Tôi lại tiếp tục hỏi. - Chú tên gì ạ. Chắc chú đi khám bệnh như thế này nhiều lắm rồi phải không chú. Đi khám như thế này chắc vui lắm chú nhỉ. Vừa được đi du lịch lại vừa kiếm được tiền. Chú nọ liếc mắt nhìn về phía tôi trả lời - Vui... ? hừ. từ từ rồi biết. Đoàn này thay người liên tục ấy mà. Mời các bạn đón đọc Ngũ Đại Thần Thú của tác giả Hoàng Nam.
Tân Nương Là Nữ Quỷ
Những câu truyện ma về thế giới tâm linh là đề tài được các tác giả khai thác ở nhiều góc độ khác nhau. Thế giới ma quỷ luôn có điều gì đó thu hút người đọc một cách lạ kỳ,đặc biệt là câu chuyện về những Tân Nương Là Nữ Quỷ mà tác giả Độc Hành Nhân giới thiệu dưới đây. Giới thiệu nội dung truyện: Lúc tôi 5 tuổi, có một bà đồng đã từng nói với tôi rằng: "Cô bé này chỉ có một nửa linh hồn, một nữa còn lại đã bị thất lạc. Trước khi về được nhà chồng, nhất định phải cẩn thận. Nếu không...e là nửa linh hồn này cũng bị người ta lấy mất!" Ảnh hậu Ninh Phồn Di với tính tình vô cùng đắc tội người khác, cô ngoài người bạn trai là bác sĩ pháp y ra thì còn lại chính là khối tài sản kếch xù. Sau khi cãi nhau với người cha và mẹ kế ở Pháp, cô bèn chi ra một đống tiền mua lại một căn nhà hoài cổ tứ hợp viện ở thành phố Trùng Khánh. Trên chuyến bay lúc nửa đêm quay về Trung Quốc, cô nằm mơ nghe thấy một giọng nói kì quái, sau đó ở viện pháp y gặp một chiếc băng cát xét cũ phát bài hát kỳ quặc. Sau khi dọn về căn nhà tứ hợp viện đó, một loạt những chuyện ma quái xảy ra. Lúc đã không còn chịu đựng nổi nữa, cô quyết định đào sâu quá khứ, vén lên tấm màn rùng rợn, sự thật vì bộ giá y kia. *** “Tôi đồng ý!” Ba chữ ấy thốt ra khỏi miệng tôi trong sự tan nát cõi lòng. Lai sinh, tôi được sống trong nhung lụa, có tiền có quyền. Vì vậy mà tôi đâu thể mặc cho họ chết đi. Tình yêu ư? Trái tim tôi vỡ tan rồi. Liệu Cảnh Dã kiếp này có còn giúp tôi lai sinh ở kiếp sau hay không. Hay anh ấy từ đây sống trong cô độc một mình mãi mãi, khép mình trong tội lỗi và bi thương. Cô ta cất một tràng cười đắc thắng rồi nói: “Ta không thể chiếm giữ thân xác của ngươi lâu được. Nếu ngươi muốn cứu gia đình mình, hãy phối hợp với ta.” Cô ta ném xuống cho tôi một tấm da người có khắc chữ, tôi đọc nó mà lệ rơi nhoè cả mắt. Tôi cắn môi, cắn đếm mức chảy máu, máu tanh hoà quyện với nước mưa chảy vào trong miệng tôi. Sau khi được cô ta thả ra, tôi đưa ba người họ về lại khách sạn. Họ đều mệt nhoài ngủ li bì, còn riêng tôi trải qua một đêm thức trắng. Thời hạn đã đến, 9 giờ sáng hôm sau tôi cùng cô ta đến căn hộ của Cảnh Dã. Anh ấy cũng giống như đã một đêm không ngủ rồi, anh ấy phờ phạt như người bệnh nặng. Không biết anh ấy có biết được điều gì không, chỉ là trông thấy tôi, anh ấy vươn tay quàng qua cổ tôi giữ lại, sau đó phủ lên môi tôi một nụ hôn. Nụ hôn ấy rất nhẹ nhàng, nó không giống như là hôn, mà chỉ là một sự hỏi thăm. Tôi nghe một giọt lệ ấm nóng rơi xuống vươn trên môi mình, là nước mắt của Cảnh Dã, tại sao anh ấy lại khóc? Tôi lấy con dao trong túi quần ra, run rẩy đâm anh ấy một cái. Cảnh Dã dừng lại, anh không hoảng loạn, không bất ngờ mà chỉ từ tốn thả tôi ra. Anh ấy không nhìn vết đâm dưới bụng mà chỉ lẳng lặng nhìn tôi, trong đôi mắt ấy chứa đầy buồn thương, oán giận. “Cảnh Dã, xin lỗi anh!” Tôi không nói thành lời, chỉ nghèn nghẹn câu ấy trong cổ họng. Con dao đó là cô ta đưa cho tôi, nó được làm bằng xương con quái vật nào đó. Theo lời cô ta, nó không hề gì với Cảnh Dã, chỉ là hút mất chút pháp lực của anh mà thôi. Cô ta xuất hiện, trong cái hình dạng đàng hoàn và rõ ràng. Cảnh Dã đảo mắt nhìn cô ta, không rõ là vui hay buồn. Cô ta nhìn tôi rồi nhìn Cảnh Dã, đắc ý nói: “Thanh Phù, linh hồn yếu đuối phản bội ngươi rồi. Cô ta vì gia đình mình mà bán đứng ngươi, đâm ngươi một dao theo ý của ta. Ngươi biết con dao đó là gì mà, phải không?” Tôi run rẩy nhìn Cảnh Dã, lông mày anh ấy hơi nhếch lên, điều đó chứng tỏ con dao đó không hề tầm thường. Tôi bị cô ta lừa rồi, thì ra tôi vẫn là ngu ngốc như vậy. Cô ta lại tiếp tục nói: “Nhưng ta có thuốc giải, nếu như ngươi đâm cô ta, ta sẽ đưa thuốc giải cho ngươi. Nếu không, lần này ngươi không xong rồi.” Cảnh Dã rút con dao trong bụng ra, dần dần đưa lên ngang ngực. Tôi nuốt khan, câu nói của cô ta đêm qua vang vọng lại trong đầu tôi: “Khi Thanh Phù đâm con dao đó vào tim ngươi, sẽ là lúc đoá hoa bỉ ngạn trên vai ngươi và ta hợp lại hoàn chỉnh. Khi ấy, linh hồn ngươi sẽ tan biến. Và ta sẽ chiếm giữ thân xác của ngươi, từ đây thay ngươi sống tiếp một đời bất tử.” Nước mắt tôi không ngừng tuôn trào, khoảnh khắc trước giây phút chia ly tử biệt này mới thê lương làm sao. Cảnh Dã vẻ mặt lạnh tanh giơ con dao lên, vẻ mặt này tôi đã nhìn thấy qua ở đâu rồi. Là lúc moi tim tế thần thú Trá Dũ, đúng rồi, anh ấy lại muốn hy sinh sao? “Nửa hồn vương vấn nơi mồ lạnh Nửa hồn thanh thản bước luân hồi!” Đó là câu nói duy nhất mà Cảnh Dã nói khi đâm dao vào ngực mình. Tôi gào thét tên anh, nhào tới giành lấy con dao trong vô vọng và đã quá muộn. Bởi vì Cảnh Dã đã đâm vào ngực anh ấy rồi. Cảnh Dã khụy xuống đất, máu thấm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng. Tôi cuống quýt ấn vào chỗ dao đâm để ngăn không cho máu chảy, vừa khóc: “Sao anh lại làm như thế. Tại sao chứ?” Cảnh Dã vươn tay âu yếm sờ lên má tôi, anh nở một nụ cười: “Di Di ngốc! Anh đã từng nói với em rồi. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, hãy nói với anh, đừng sợ. Cho dù hiện tại Tử Thần có đến đòi mạng, anh cũng sẽ chết thay em.” “Không được, anh không thể chết. Người đáng chết là em, là em này.” Tôi ôm lấy Cảnh Dã, sau đó quay đầu nhìn cô ta. Vẻ mặt cô ta vẫn thất vọng như vậy, giống như lần đó cô ta điều khiển thần thú Trá Dũ vậy. Không đúng, cô ta giống như đang tuyệt vọng vậy. Lúc này nên ngoài có người đẩy cửa đi vào, là bà đồng. Nhìn thấy Cảnh Dã nằm dưới vũng máu, bà ta thoáng chút kinh ngạc rồi chằm chằm nhìn cô ta. Đem trong túi xách ra một tờ giấy cũ kĩ, bà đồng nói: “Bắc Cung Phồn Di, ngươi hết thời gian rồi. Bọn họ ở dưới đã chuẩn bị bắt ngươi đi, nên ngươi mới làm tới nước này phải không? Nếu như chiếm được thân xác ấy, ngươi đường hoàng là con người rồi.” Bà đồng nhìn tôi và Cảnh Dã rồi nói tiếp: “Rất tiếc, ngươi lại thua rồi. Ngươi chưa bao giờ thắng được Thanh Phù.” Cô ta ra sức lắc đầu, giống như không chấp nhận nổi sự thật. Bất chợt cô ta dừng lại rồi nhìn ra cửa, bên ngoài có một người lăn xe lăn đi vào. Người đó mặc bộ Tăng y, đầu không còn tóc, là một người xuất gia. Tôi vừa kịp nhìn thấy mặt người đó, người đó đã vội lăn xe trở ra. Tôi không nhìn nhầm, đó chính là Phàn Vĩ, cậu ấy đã xuất gia rồi. Bóng Tăng vừa khuất, cô ta đã vội vã chạy theo. Bà đồng đi đến xem vết thương cho Cảnh Dã, sau đó cho anh ấy uống loại thuốc gì đó. Bởi vì không phải là loại vết thương bình thường, nếu đã uống được thuốc giải sẽ lành lại trong chớp mắt. Bà đồng nói với Cảnh Dã đã sắp xếp xong rồi, mặc dù tôi không hiểu gì nhưng cũng không muốn hỏi nữa. Hai người đó cứ mất tích như thế đến ba ngày sau mới xuất hiện. Câu chuyện đại khái là sau lần tai nạn đó, Phàn Vĩ đã nhìn rõ kiếp trước, cuối cùng xuống tóc quy y. Ba ngày giải nói, ân oán giữa hai bọn họ đã có thể hoá giải. Cô ta đồng ý để cho Phàn Vĩ giúp đỡ lai sinh, nhưng cô ta bị dính lời nguyền, nếu như chưa xuất giá thì không thể siêu sinh. Nhưng ai sẽ cưới một con quỷ? Chỉ có thể là Cảnh Dã mà thôi. Thời gian không còn nhiều nữa, bà đồng đã tìm được một bộ áo cưới gần giống cái áo của cô ta. Chọn đại một ngày làm lễ bái đường. Nhà cũng đã cháy rồi, vì vậy bốn ngày sau, trước mặt vài người thân thích, làm một lễ cưới đơn giản. Bà đồng tìm được một nơi bày tiệc nhỏ trong núi. Tôi cũng đồng ý cho cô ta mượn xác một ngày. Truyền thông đưa tin ảnh hậu Ninh Phồn Di kết hôn với bạn trai pháp y tại một lễ đường nhỏ trong núi. Bạn bè trong giới đều không được mời đến dự, nghe nói gia thế của cô dâu rất lớn, không muốn để lộ ra ngoài. Thực chất không ai biết rằng cô dâu không phải tôi, mà cô dâu là một nữ quỷ. Lễ thành hôn, bọn họ đều chỉ bái thiên địa sơn thần. Đêm ấy, cô ta viết một bức thư để lại cho tôi rồi giao trả thân xác. Trong thư, cô ta nói với tôi, cô ta đã để lại nửa linh hồn còn lại cho tôi, chỉ có ý niệm của cô ta về dưới chịu tội. Từ đây, tôi đã có một linh hồn nguyên vẹn, tôi đã có thể sống như một người bình thường. Bà đồng nhìn về núi rừng, nở một nụ cười nhẹ nhõm nói với tôi: “Cô ấy đi rồi, Quỷ Sai đã đưa ý niệm của cô ấy đi rồi. Cô ấy đi rất thanh thản.” Một tháng sau, ba chúng tôi đến chùa gặp Phàn Vĩ, cậu ấy không nói nhiều nữa, nhìn cậu ấy rất thanh thản. Lúc ra đến cổng chùa, đột nhiên bà đồng quay đầu lại rồi mỉm cười. Tôi hỏi bà cười vì cái gì, bà ấy nói: “Quỷ nhi, nó cũng được đi rồi. Vừa nãy nó đến bái tạ cô.” Tôi cũng cười, kể từ khi đó tôi đã là một người bình thường, không còn nhìn thấy mấy thứ đó nữa. Nghe Cảnh Dã nói, Kha Vĩnh Trạch vỡ trận đang bị truy nã rồi. Vừa ra khỏi cổng chùa, bà đồng nói với Cảnh Dã: “Thanh Phù, cuối cùng ngươi cũng được mãn nguyện rồi. Sống cho tốt nhé, vĩnh biệt.” “Bà đồng, bà phải đi rồi sao?” Tôi hỏi, bà đồng lại cười nói: “Ta đương nhiên phải đi, sống hơn năm trăm năm rồi, còn tham gì nữa.” “Bà rốt cuộc là ai?” “Ta là một bà đồng ương dở sống cùng thời với Thanh Phù, hắn là một pháp sư tài giỏi, có khả năng thấy trước tương lai. Năm xưa hắn thấy ngày hôm nay, nên khi ngươi tiến vào vòng luân hồi chuyển thế hắn đã độ cho ta một pháp thuật, để ta đi theo bảo vệ ngươi. Hắn đã nghịch thiên không ít lần, nhưng cũng làm không ít việc thiện. Tuy nhiên bị trời đánh lần đó hắn triệt để phế rồi, lai sinh lần này cũng không tệ, tuy rằng mồ côi cha mẹ, nhưng kết giao toàn người tốt. Cuộc sống cũng rất thoải mái.” Người tốt? Tôi chợt nghĩ đến Kha Vĩnh Trạch mà sầu. Cảnh Dã trợn mắt nhìn bà đồng nói: “Đi đi, cố gắng cho tốt. Kiếp sau gặp lại.” “Vĩnh viễn cũng đừng gặp lại, ta không còn nợ ngươi gì nữa rồi.” Bà đồng gắt gỏng, Cảnh Dã bật cười rồi gật đầu, sau đó bà một thân cô độc bước đi. Cảnh Dã nắm lấy tay tôi, cả hai dạo bước trên con đường đầy hoa cải nở. Từ đây, tôi đã có thể sống bình thường, với một linh hồn hoàn chỉnh. Nửa năm sau, truyền thông đưa tin ảnh hậu Ninh Phồn Di sau khi kết hôn đã rời khỏi giới giải trí, cùng chồng về Pháp kế nghiệp gia đình. Chương trình giải trí xàm xí buổi sáng phát trên tivi, người giúp việc bận rộn lau chùi. Mẹ kế tôi đang nấu ăn trong bếp, Vị Ương lăn xăn vì trễ việc ở công ty đến buồn cười. Tôi đứng ngoài ban công nhìn cây xanh hoa lá nở rộ bạt ngàn xung quanh toà lâu đài. Bố tôi ngồi trước sân đọc sách, thi thoảng có cấp dưới ra vào báo cáo sổ sách. Cảnh Dã trở về từ viện pháp y, anh ấy đến bên cạnh tôi nhìn nắng sớm. Đây là khung cảnh tôi mơ ước ngần ấy năm, cuối cùng cũng thành hiện thực. Mẹ kế đã nấu xong bữa sáng, người giúp việc ra sân mời bố tôi. Đây cũng là một trong những bữa sáng thường lệ trong suốt nửa năm nay. Mọi người ở trên bàn ăn nói cười rôm rả, bố tôi luôn hỏi han Cảnh Dã về công việc mà ông ấy giới thiệu ở viện pháp y thế nào. Mời các bạn đón đọc Tân Nương Là Nữ Quỷ của tác giả Độc Hành Nhân.
Tân Nương Của Quỷ
Tôi càng lớn lại càng cảm thấy cuộc sống trở nên khỏ khăn hơn. Tới độ tuổi này rồi tôi mãi vẫn còn cô đơn chiếc bóng. Không phải tôi không tìm được người yêu nhưng không hiểu sao những người đàn ông từng thân cận với tôi đều gặp phải chuyện không may. Mẹ tôi vì bức thiết muốn tôi lập gia đình, nên tháng cô hồn năm nay mẹ tôi lại muốn tôi cùng với một con quỷ... *** Câu nói của hắn làm tôi suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Tôi nuốt nước miếng, suýt chút nữa nói: "Không phải anh “không được” sao" nhưng những lời này đã bị tôi nuốt xuống trong bụng, uyển chuyển nói: "Em nghe lời anh, nếu anh muốn thì chúng ta liền làm như vậy đi." ​Cố Nam Phong nghe xong cảm thấy rất vui vẻ, muốn tiếp tục nữa. ​Mẹ kiếp, bình thường đều là tôi làm những chuyện không đứng đắn vwois hắn, nhưng bây giờ hắn thật sự muốn động vào tôi rồi, tôi ngược lại cảm thấy rất khẩn trương. Đầu óc tôi co lại, bật thốt ra một câu: "Không phải anh “không được” sao?" ​"Không được?" Cố Nam Phong nhìn tôi với vẻ mặt thâm trầm đến cực điểm: "Em tốt nhất nên đem những lời vừa rồi nói rõ ràng lại cho ta nghe." ​Thì ra cho dù là nam nhân ôn nhu cỡ nào cũng sẽ không chịu được nữ nhân nó hắn “không được”. ​Tôi lắp bắp nói: "Sau khi hai ta ở cạnh nhau, không phải anh vẫn luôn không động chạm vào em sao?" ​Tôi chỉ nói một câu kia, sắc mặt hắn đã càng ngày càng trở nên khó coi, tôi nhanh chóng giải thích "Kỳ thật em cũng không quá chú trọng chuyện này, cho dù anh “không được” thì cũng không sao đâu, ưm..." ​Cố Nam Phong đột nhiên cúi đầu xuống chặn miệng tôi lại. Hắn tra tấn tôi đến khi tôi sắp không thở nổi hắn mới chịu bỏ tôi ra, hắn ghé vào tai tôi, buồn bã nói: "Trước kia ta không động vào em, là vì ta chưa đoạt lại được chân thân của mình, ta không thể làm như vậy, hơn nữa lúc ấy thực lực của ta còn chưa khôi phục, không bảo vệ được em, nhưng bây giờ thì khác..." ​Hắn nói hết câu đã muốn tiếp tục nữa, tôi ngăn hắn lại, nói: " Vậy hiện giờ anh đã đoạt lại được chân thân của mình rồi à?" ​Tôi hỏi cái gì Cố Nam Phong cũng ậm ừ một tiếng. Cuối cùng chũng tôi cũng chính thức trở thành vợ chồng. ​Mấy ngày ở cùng Cố Nam Phong tôi cảm thấy rất vui vẻ, hắn nói hắn đã phát hiện ra người áo đen kia là ai và hắn cũng đã giúp tôi diệt trừ hắn rồi. ​Tôi tò mò hỏi: “Hắn ta là ai?” ​“Hắn ta là Lý Húc Dương.” ​Nghe được câu này tôi thấy rất bất ngờ. Tôi và hắn ta quen biết cũng chưa lâu, tại sao hắn ta lại muốn giết tôi? ​Cố Nam Phong giải thích: “Hắn là người tu đạo, hắn ta biết được tương lai em sẽ là người giết hắn nên hắn muốn giết em trước để diệt trừ hậu họa.” ​“Vậy còn Tạ Linh Linh và mấy người kia?” ​“Ta đã giúp bọn họ siêu thoát rồi.” ​Tôi mỉm cười, nằm gọn trong lòng hắn. Tôi cảm thấy cho dù trời có sập xuống cũng sẽ có hắn bảo vệ tôi. Có hắn ở bên cạnh thật tốt. ​Nhưng rồi bỗng một đêm, Cố Nam Phong bỗng lặng lẽ rời đi, tôi không biết là hắn đi đâu như có lẽ hắn khống muốn để tôi biết nên tôi liền nhắm mắt giả bộ ngủ. Nhắc tới cũng kỳ, Cố Nam Phong vừa rời đi, tôi liền đột nhiên nghe thấy tiếng cửa chính mở. ​Chờ đến khi thân ảnh của Cố Nam Phong mất hút, tôi mới ngồi dậy, khoác thêm một cái áo rồi đi theo hắn. Tôi trốn ở một góc, lặng lẽ nhìn xuống dưới tầng. Một cô gái mặc váy dài màu đỏ đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi. ​Trái tim tôi đập thình thịch, tôi nhanh chóng rụt đầu về bởi vì lúc tôi nhìn thấy cô ấy, cô ấy cũng đang nhìn về phía tôi, tôi không biết cô ấy đã phát hiện ra tôi chưa như tôi thấy ánh mắt của cô ấy trông rất đáng sợ. ​Cố Nam Phong đưa lưng về phái tôi, hắn đang nói chuyện với cô ấy. ​"Cao Nguyệt, sao ngươi lại đột nhiên xuất hiện ở đây?" ​Tôi thấy thanh âm của Cố Nam Phong có chút tức giận, tôi không biết hắn giận cái gì. Dù sao từ trước tới nay tôi chưa từng thấy hắn nói chuyện với ai lạnh lùng đến vậy. ​Thì ra người này là phu nhân Minh giới tên là Cao Nguyệt, trong lòng tôi suy nghĩ không biết quan hệ giữa bọn họ là thế nào, tôi chợt nghe thấy Cao Nguyệt nói: "Cao Nguyệt? Trước kia ngươi không có gọi ta như vậy? Sao? Mười năm không gặp ngươi liền quên ta rồi ư?" ​Sau đó tôi nghe thấy tiếng nói lạnh băng của Cố Nam Phong: "Phong phu nhân, thỉnh ngươi tự trọng." ​Tôi có chút tò mò, lén lút thò đầu ra nhìn bọn họ, tôi thấy sắc mặt Cao Nguyệt ửng hồng, cô ấy cúi đầu không biết đang nghĩ đến chuyện gì. ​Cố Nam Phong lạnh lùng nói: "Không có chuyện gì thì đừng đến quấy rầy chúng ta." ​Nói xong câu đó, hắn liền quay người muốn rời đi. ​"Ngươi đi đi, vĩnh viễn đừng trở về, giống như lúc ngươi vứt bỏ ta vậy!" ​Cao Nguyệt ngẩng đầu nhìn về phía Cố Nam Phong, nước mắt nhanh chóng chảy xuống hai gò má trắng nõn, chẳng mấy chốc cả khuôn mặt cô ấy đã bị che phủ bởi nước mắt. ​Tôi bị lời nói của cô ấy làm cho khiếp sợ, thật lâu sau vẫn chưa khôi phục lại được tinh thần, rốt cuộc thì giwuax cô ấy và Cố Nam Phong đã có chuyện gì? Sao Cao Nguyệt lại nói Cố Nam Phong vứt bỏ cô ấy? Tôi biết Cố Nam Phong không phải là người như vậy! ​Cố Nam Phong thở dài: "Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, chúng ta phải sống vì tương lai." ​Nói xong hắn muốn đi lên lầu. Lúc này tôi mới lấy lại tinh thần, nhanh chóng trốn vào phòng. Rồi tôi chợt thấy Cao Nguyệt vọt lên, ôm Cố Nam Phong từ phía sau, cô ấy áp mặt vào lưng Cố Nam Phong khóc nấc lên, trong miệng còn nói mấy lời gì đó. ​Cố Nam Phong đứng đấy bất động, thở dài, hắn cạy tay Cao Nguyệt ra, xoay người lại rồi cúi đầu nói gì đó với cô ấy. ​Lúc này tôi chẳng còn tâm tư muốn nghe bọn họ thì thầm nói cái gì, tôi chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây. Bởi vì Cố Nam Phong không phản bác lời nói của Cao Nguyệt, thậm chí có thể nói hắn chấp nhận cô ấy..., chẳng lẽ hắn thật sự đã bỏ rơi cô ấy sao? ​Tôi không tin Cố Nam Phong lại là người bạc tình phụ nghĩa như vậy, nhưng tôi càng tin vào hai mắt của mình hơn. Tôi lo lắng Cố Nam Phong sẽ phát hiện ra tôi nên tôi liền nhanh chóng trở về phòng. ​Đại khái là khoảng tầm ba phút sau, tôi nghe thấy trong phòng có tiếng mở cửa, tôi liền biết Cố Nam Phong vào phòng, tôi nhanh chóng giả bộ như đang ngủ. Không biết lúc tôi đi, Cố Nam Phong đã khuyên Cao Nguyệt như thế nào để cô ấy rời đi. ​Cố Nam Phong tới, hắn nhẹ nhàng vuốt má tôi, thở dài: "Kỳ thật giữa ta và cô ấy không giống với những gì em nghĩ đâu." ​Nghe hắn nói như vậy, tôi liền biết hắn đã phát hiện ra tôi. Tôi không gải vờ nữa mà dứt khoát ngồi dậy, hỏi: "Vậy giữa hai người đã có chuyện gì?" ​Nói xong, trong lòng tôi lại có chút khó chịu, nước mắt không nhịn được mà chảy xuống. ​Cố Nam Phong ngược lại còn nở nụ cười: "Được rồi, ta vẫn nên đem hết mọi chuyện kể cho em nghe." ​Tôi quên cả khóc, chờ Cố Nam Phong giải thích. Thì ra hắn, Phong Cương và Cao Nguyệt lớn lên bên nhau từ nhỏ. Quan hệ giữa mấy người bọn họ vốn rất tốt, nhưng về sau không biết có chuyện gì, Phong Cương muốn làm Quỷ Vương nên đã hại cả nhà ta. Vốn dĩ cha ta muốn ta lấy Cao Nguyệt, nhưng sau khi Phong Cương cướp được ngôi vị Quỷ Vương thì Cao Nguyệt liền gả cho hắn. ​Tôi suy đoán: "Có phải là Phong Cương thích Cao Nguyệt, nhưng Cao Nguyệt lại thích anh? Có phải bọn họ vì yêu mà sinh hận không?" ​Cố Nam Phong cười lắc đầu: "Ta không biết." ​Tuy hắn nói cho tôi biết chuyện này, nhưng có một việc tôi vẫn không hiểu, nên tôi liền hỏi: "Vậy chuyện Cao Nguyệt nói anh bỏ rơi cô ấy là sao? Có phải là trước kia hai người từng có hôn ước nên đã đã hứa hẹn gì với nhau rồi đúng không?" ​Tôi rất nghiêm túc hỏi hắn, nhưng Cố Nam Phong lại cười nói: "Em suy nghĩ nhiều quá. Chúng ta chỉ là thanh mai trúc mã, sau đó đôi khi cũng bị người khác trêu chọc, nhưng kỳ thật ta không có ý đấy. Với lại lúc ấy ta cũng không thích em nên cha ta muốn ta lấy cô ấy thì ta cũng không phản đối. Sau đó xảy ra chuyện, vấn đề này ta cũng nói rồi, cô ấy đã kết hôn." ​"Nếu hiện giờ cô ấy không kết hôn..., có phải là anh sẽ lấy cô ấy không?" ​Nghĩ đến khả năng này tôi liền cảm thấy rất khó chịu. ​Cố Nam Phong cười nói: "Em muốn nghe anh nói thật hay nói dối?" ​"Đương nhiên là nói thật rồi." ​"Được, nếu là nói thật thì ta cũng sẽ không lấy cô ấy. Bởi vì ta muốn báo thù cho cha ta, nên ta chẳng muốn quan tâm đến chuyện nữ nhi tình trường." ​Nói chuyện cùng Cố Nam Phong lâu như vậy, chúng tôi mới nằm ngủ, cứ như vậy, hai ngày trôi qua. Cố Nam Phong nói hắn có chuyện phải rời đi, Hạ Dương cũng đi cùng với hắn. ​ ​Cố Nam Phong chưa đi được bao lâu thì ngay trong đêm đó. Tôi lại một lần nữa gặp Cao Nguyệt. ​Nhìn thấy bộ dáng thù địch của tôi, Cao Nguyệt nở nụ cười: "Ngươi đừng sợ, ta sẽ không động thủ với một người nhỏ yếu như ngươi, ta chỉ muốn hỏi ngươi mấy câu thôi." ​"Ngươi muốn hỏi cái gì?" Tôi khẩn trương nhìn chằm chằm vào cô ấy​ ​"Ngươi thích Cố Nam Phong sao?" ​Cô ấy đang nói nhảm à? Nếu như tôi không thích hắn thì sao tôi lại cam tâm tình nguyện ở cùng với quỷ chứ? ​Tôi không chút do dự nói: "Đương nhiên là ta thích hắn rồi." ​Nghe tôi nói như vậy, Cao Nguyệt lại nở nụ cười: "Ngươi đã bao giờ nghĩ tới chuyện hắn là quỷ, hơn nữa còn là con trai của Quỷ vương, hắn có thể sống mãi, không chết không già, nhưng ngươi lại chỉ là một con người yếu đuối, nhỏ bé." ​"Ngươi muốn nói cái gì?" ​Tôi không tin cô ấy có ý tốt muốn nói cho tôi biết, chẳng là cô ấy muốn tôi rời xa Cố Nam Phong thôi. ​"Dĩ nhiên là ta muốn ngươi rời xa Cố Nam Phong, ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi." ​Tôi cười nói, "Vậy thì ta cũng khuyên ngươi một câu, bây giờ người đã là vợ người khác rồi, cho dù ta không thể ở bên Cố Nam Phong mãi mãi nhưng chỉ sợ ngươi còn không so được với ta ý." ​Có lẽ Cao Nguyệt không ngờ tôi lại phản bác như vậy, cô ấy tức giận nói: "Nhiều người như vậy, ngươi nghĩ tại sao Cố Nam Phong lại chọn ở bên ngươi?" ​"Tại sao?" ​Cao Nguyệt cười lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa, tôi còn muốn hỏi cô ấy nhưng chớp mắt cô ấy đã biến mất. ​Cao Nguyệt đi rồi nhưng tôi lại ưu sầu không ngủ được. Cao Nguyệt sẽ không vô duyên vô cớ mà nói như vậy, lời của cô ấy nhất định là có nguyên do. ​Mấy ngày sau, Cố Nam Phong trở về, hắn nói Cao Nguyệt đã thiết kế để cô ấy và Phong Cương tan thành mây khói. ​"Trước khi đi, Cao Nguyệt đã nói với ta rồi." Cố Nam phong kiên định nói: "Bất luận em có biến thành bộ dạng gì, ta vẫn sẽ thích em. Hơn nữa, sau khi em chết cũng là quỷ rồi, chẳng phải chúng ta có thể vĩnh viễn ở cạnh nhau sao?" ​Nói xong hắn sờ lên đầu tôi, cười sủng nịnh. ​"Thế nhưng cho dù là vậy, anh cũng vẫn là một con quỷ đẹp trai, còn em thì đã trở thành một bà quỷ già khọm rồi." ​Cố Nam Phong lấy từ trong người ra một vật tròn tròn phát sáng: "Lúc đó, ta có thể dùng đến sức mạnh của Quỷ Vương, biến em trở nên trẻ mãi không già." Mời các bạn đón đọc Tân Nương Của Quỷ của tác giả Nhan Uyển Huyên.
Hồn Ma Trinh Nữ
Trí tưởng tượng là nguồn cảm hứng vô tận cho cuộc sống con người. Nếu như không có trí tưởng tượng, thì ngày nay nhân loại đã không có những sản phẩm văn hoá độc đáo… Truyện ma quỉ, thần linh, tiên bụt cũng xuất phát từ trí tưởng tượng kỳ diệu ấy. Nó thể hiện khát vọng của con người trước cuộc sống, trước cuộc đấu tranh với thiên nhiên khắc nghiệt để tồn tại… Trước khi có chữ viết, đã có rất nhiều câu chuyện truyền kỳ, ma quái xuất hiện, được lưu truyền từ đời này qua đời khác. Sau này, sử sách đã ghi chép lại, trở thành những áng văn bất tuyệt. *** Truyện Kinh Dị Chọn Lọc:  Hồn Ma Báo Mộng Nghiệp Chướng Sợi Dây Thừng Người Chết Người Đàn Bà Của Bóng Đêm Bến Đò Biệt Ly Vết Xăm Ma Ma Tình Một Xác Hai Hồn Linh Hồn Trong Ngọn Nến Trò Chơi Ma Quái Tình Người Kiếp Rắn Trở Về Từ Kiếp Sói Chuyến Xe Cuối Cùng Đồng Xu Nhuốm Máu Bức Tranh Chết Chóc Chiếc Áo Khoác Trên Mộ Tiếng Khóc Trên Mộ Gốc Cây Mặt Quỷ Bóng Người Trên Biển Vắng ... Mời các bạn đón đọc Hồn Ma Trinh Nữ của tác giả Thạch Bất Hoại.