Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cực Hạn Khủng Cụ - Vô Hạn Sợ Hãi (Bỉ Ngạn Hoa Sát)

Truyện Cực Hạn Khủng Cụ - Vô Hạn Sợ Hãi của tác giả Bỉ Ngạn Hoa Sát được viết khi chủ đề tận thế được bàn tán xôn xao trên khắp thế giới.

Ngày tận thế chỉ còn cách một năm, hàng loạt các quái vật tưởng như chỉ có trong phim ảnh, truyện tranh, tiểu thuyết hàng lâm đến Trái đất. Vương Thần, sinh viên mới tốt nghiệp, đã có những giấc mơ kì lạ về nó trước khi mọi thứ trở thành hiện thực.

Gia đình bị giết, chỉ còn một thân một mình tồn tại giữa thế giới sắp diệt vong, ngày tận thế đang đến gần. Phải mạnh mẽ, phải sống sót... Ông trời không bao giờ tuyệt đường ai cả. Chuyện gì sẽ xảy ra...

***

Thanh âm của thiếu nữ: "Xin hãy cứu vớt cái thế giới này..." Tìm mua: Cực Hạn Khủng Cụ - Vô Hạn Sợ Hãi TiKi Lazada Shopee

"Cái gì?"

Thanh âm của thiếu nữ: "Tận thế đã đến rồi, xin hãy cứu vớt thế giới này..."

Trước mắt là khoảng không vũ trụ cực lớn, tồn tại một khỏa tinh cầu màu xanh biếc. Bỗng nhiên, vô số luồng ánh sáng chiếu xuống khỏa tinh cầu này, khiến nó nổ tung, ánh lửa, tia chớp, hồng thủy... Khỏa tinh cầu xanh biếc này dần dần xuất hiện các vết rạn, cuối cùng ầm ầm hóa thành vô số mảnh nhỏ.

"Ah!"

Vương Thần mạnh mẽ từ trên giường ngồi dậy, không ngừng há mồm thở dốc, mồ hôi đã ướt đẫm cả áo hắn.

"Lại là giấc mộng này ah..."

Ngoài cửa sổ còn lờ mờ cảnh đêm, mặt trời còn chưa lên, Vương Thần sửng sốt một hồi, trái tim đập liên hồi một lúc lâu rồi mới chậm nhịp lại.

Xoa xoa trán ướt đẫm mồ hôi, cố đem cái điềm xấu trong mơ vung ra đầu, Vương Thần nhìn đồng hồ trên bàn.

"5 giờ 37 phút ngày 21 tháng 12 năm 2011 "

"Còn sớm như vậy ah..." Vương Thần bất mãn lầm bầm, lại nằm xuống.

"Đây là lần thứ mấy ta nằm mơ giấc mộng này rồi?" Đã không còn nhớ rõ nữa. Nghĩ đến cảnh sắc khủng bố địa cầu trong mộng vỡ thành từng mảnh nhỏ, Vương Thần lật người qua lại như thế nào cũng ngủ không được.

" Sự tình trong mộng sẽ thành thật sao?" Vương Thần yên lặng nhìn bầu trời lờ mờ ngoài cửa sổ, "Được rồi, không thèm nghĩ nữa, ngay cả có cái gì đi nữa cũng không phải chuyện của ta, ta chỉ là một người bình thường, những chuyện tận thế kia để cho quốc gia quan tâm đi!"

"Bất quá lời nói bảo hôm nay còn vừa vặn một năm trong dự ngôn tận thế của người Maya, giống như vậy trong mộng vậy, thật đúng là điềm xấu ah..."

Không biết lúc nào, Vương Thần miên man suy nghĩ rồi ngủ khi nào không hay.

"Vương Thần, dậy đi, dù đã sắp tốt nghiệp, nhưng cũng không thể ngủ nướng như vậy đâu!"

"Biết rồi mà mẹ."

Giống như vừa mới ngủ, đã nghe được thanh âm hô rời giường. Vương Thần thở dài, từ trên giường bò xuống, mặc quần áo tử tế.

Đánh răng, mở vòi nước, dùng nước lạnh rửa mặt vài cái, mới cảm giác được bối rối dần dần thối lui. Hắn nhìn vào gương, hiện ra một gương mặt ngây thơ trẻ tuổi, nửa đoản không tóc dài, hai mắt thật to, cái mũi khéo léo, bờ môi hồng, nhìn về phía trên có chút cảm giác nữ nhi, chỉ là gần đây bị cái cảnh trong mơ kia làm thường xuyên mất ngủ, trong hai con mắt hiện ra nhiều tơ máu.

Vương Thần, năm nay 19 một tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, bởi vì còn chưa tìm được công việc phù hợp, cho nên buồn bực ở nhà. Mỗi ngày đều chơi game. Lúc hắn 3 tuổi thì ba của hắn bị xe tông mất, hiện trong nhà chỉ có hai mẹ con hắn.

Cầm lấy khăn mặt, lau sạch sẽ gương mặt xong, Vương Thần đi vào phòng khách, trên mặt bàn đã để sẵn 1 ly sữa bò nóng hổi cùng 1 dĩa trứng chiên.

"Mẹ đi siêu thị mua thức ăn, con hôm nay không phải muốn đưa Tiểu Mộng đi nhà ga sao? Ăn cơm xong hãy đi, để cho con gái đợi thì không tốt lắm. Đúng rồi, khi về nhà nhớ rõ đem quần áo tại tiệm giặt ủi về luôn."

"Ừm." Vương Thần lên tiếng, sau đó nghe thấy được tiếng mẹ đóng cửa rời đi.

Chậm rãi thưởng thức bữa ăn sáng xong, Vương Thần mở cửa đi ra ngoài.

Bây giờ là 8 giờ sáng, bên ngoài tuyết rơi nhiều, sắc trời cũng không sáng ngời. Vương Thần một đường đi thẳng tới nhà tiểu Mộng, tuyết dưới chân của hắn phát ra thanh âm xoẹt zoẹt~ xoẹt zoẹt~. Tiểu mộng với hắn là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên i, cũng không có phát sinh chuyện tình cảm động gì mà tự nhiên hai người thành người yêu của nhau. Tuy rất bình thản, nhưng mà cả hai người tựa hồ cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Bất quá Tiểu mộng đã tại Nam Kinh tìm được một công việc, nên hắn cùng Tiểu mộng sắp phải chia tay.

"Đông đông đông..."

Mở cửa là Tiểu Mộng, một cô gái có dáng điệu đáng yêu. Trông thấy Vương Thần đến, nàng không nói gì, liền mở cửa để cho hắn đi vào.

"Dì dương đâu rồi?"

"Bởi vì anh đến tiễn em, cho nên họ đã yên tâm đi làm rồi."

"Thế à."

Qua một hồi lâu, Tiểu mộng nói ra: "Em sắp đi Nam Kinh rồi, khả năng sẽ lâu lắm mới gặp lại anh, cho nên anh phải chăm sóc bản thân chu đáo đó."

"Ừm." Vương Thần nhàn nhạt lên tiếng.

Lại là một hồi trầm mặc...

Dọn dẹp xong gì đó, Vương Thần ôm thùng giấy lên. Vóc người của Tiểu mộng cũng không cao, nàng cố gắng đỡ lấy thùng giấy từ tay Vương Thần rồi hai người đi từ từ ra ngoài. ( khả năng về sau không còn có cơ hội đi cùng nhau như vậy nữa... ) trong nội tâm Vương Thần đột nhiên dâng lên cảm giác đau thương nhàn nhạt.

"Tuy chúng ta phải tách ra, nhưng là anh cũng không được cả ngày chỉ ở trong nhà, tìm phải tìm một công việc đàng hoàng, con gái thành thị thích con trai cầu tiến."

"Ừm."

Vương Thần cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì, hắn chợt nghe ẩn ẩn tiếng nức nở. Quay đầu nhìn lại, trên mặt Tiểu Mộng đã chảy xuống hai hàng nước mắt.

"Từ lúc 5 tuổi nhận thức được, đến hiện tại đã qua 14 năm, hiện tại em sắp rời đi, chẳng lẽ anh không có gì muốn nói với em sao?"

"Anh..."

Vương Thần trầm mặc một hồi, trong lòng của hắn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng miệng lại không thốt được thành câu: "Em một mình ở Nam Kinh, nhất định phải chú ý, xã hội bây giờ rất loạn, còn có, đừng làm việc quá nhiều, sức khỏe là trọng yếu nhất..."

Trong mắt Tiểu Mộng hiện lên một tia thất vọng, hai người bắt taxi đi. Mãi cho đến nhà ga, hai người cũng không nói một lời nào.

Nhìn toa tàu dài chậm rãi rời đi, thanh âm tin nhắn điện thoại truyền đến, Vương Thần mở ra xem, là của Tiểu Mộng gửi đến, chỉ có một hàng chữ:

"Hỗn đãn, nếu anh mở miệng giữ em lại..., em nhất định sẽ không đi!"

Vương Thần liền gọi lại thì phát hiện Tiểu mộng đã tắt máy điện thoại...

"Đi hiệu giặt a..." Đứng hồi lâu trong tuyết, Vương Thần trong chớp mắt yên lặng rời đi. Hắn không phải là không muốn giữ Tiểu mộng lại, nhưng không biết tại sao không thể thốt ra? Công việc trong mơ này cha mẹ nàng đã tốn rất nhiều công sức mới vì nàng mà tìm được được.

"Đại thúc, ta tới lấy y phục."

Cùng thường ngày bất đồng chính là hiện tại đã sắp 10 giờ mà hiệu giặt còn chưa có mở cửa. Vương Thần gõ vài cái, lại phát hiện cửa còn mở.

Vương Thần nghi hoặc nhìn vào trong phòng, đại thúc cũng như mọi ngày đều mặc một bộ quần áo lao động, chỉ là ngồi chồm hổm trên mặt đất, đưa lưng về phía bên ngoài.

"Đại thúc, hôm nay như thế nào mà muộn như vậy mà còn không có mở cửa? Hơn nữa cửa cũng không khóa... Ah!!!"

Đại thúc xoay đầu lại, Vương Thần trông thấy một cảnh tượng hãi hùng đến độ không thể dùng lời để diễn tả, toàn bộ cơ thể của đại thúc đã hoàn toàn hư thối mất, một con mắt như sắp rớt ra khỏi hốc mắt, hốc mũi trống rỗng. Trông thấy Vương Thần đi đến, sinh vật này nhếch môi, trong miệng là hàm răng không đều, một chất lỏng màu vàng theo khóe miệng chảy xuôi xuống.

"Ah ah ah..."

Đột nhiên trông thấy một gương mặt khủng bố như vậy, trong đầu Vương Thần lập tức trống rỗng, toàn bộ tóc gáy trên người đều dựng lên, chỉ còn lại bản năng có thét lên, quái vật rõ ràng đã không còn là nhân loại này đứng thắng lên, giơ hai tay hướng về phía hắn đi tới, hắn mới phản ứng, đem một cái ghế bên người ném tới, trong chớp mắt hướng ra phía ngoài mà chạy.

Vương Thần không ngừng thở phì phò, mới vừa rồi là ảo giác sao? Cái sinh vật kia rõ ràng mang một bộ dáng tang ma thi, làm sao có một vật như thế tồn tại trong thế giới? Mọi thứ rõ ràng chân thật, hình ảnh kinh khủng kia còn lưu tại trong óc của mình.

Mở cửa lại lần nữa, Vương Thần chứng kiến cái ktang ma thi kia đang đập phá cái ghế vừa bị hắn ném đi, chỉ thấy cái ghế rắn chắt trong tay tang ma thi giống như là giấy, vài cái đã bị xé thành từng mảnh nhỏ, sau đó tang ma thi cầm lên một cái chân ghế, hướng về cửa ra vào.

Tim Vương Thần bang bang nhảy loạn, liền tranh thủ cửa vẫn mở, trong chớp mắt dốc sức liều mạng chạy đi...

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, thế giới hiện thực làm sao có thể có tang ma thi? Đây đúng là chuyện trong trò chơi cùng trong tiểu thuyết xuất hiện ra, thật sự làm cho người ta khó mà tin được." Vương Thần lấy điện thoại di động ra, đánh số 110, vang lên thật lâu, cũng không có ai nghe.

Vương Thần về đến nhà hồn còn chưa định, gõ cửa, nhưng không nghe thấy mẹ trả lời, nhớ tới sự cảnh vừa mới thấy, trong lòng của hắn lập tức lạnh lẽo, vội vàng móc ra cái chìa khóa cửa, trước mặt hắn là mùi máu tươi nồng nặc.

Chỉ thấy một quái vật toàn thân tím xanh sắc, có móng vuốt cùng hàm răng sắc nhọn, bụng phảng phất như phụ nữ đã mang thai tháng mười, đang ngồi chồm hổm trên mặt đất, trong miệng đang nhai lấy cái gì, bên cạnh nó, là một đống thịt nát, phụ cận còn có một cái tạp dề, đó chính là cái mà mẹ thường xuyên đeo.

"Mẹ!" Vương Thần lập tức đầu óc trống rỗng, toàn thân run rẩy lên. Quái vật trông thấy hắn, nhếch môi hắc hắc cười to, lộ ra mấy khối thịt còn dính trên kẽ răng, bỏ mặc cái chân đang cầm trong tay, hướng về hắn lao đến.

Quái vật này mặc dù không mạnh mẽ như tang ma thi vừa rồi nhưng là trình độ linh hoạt thì lại hơn hẳn, hắn thoáng cái nhảy lên chính giữa cái bàn, sau đó cao cao nhảy dựng lên, một tay bắt lấy Vương Thần đã ngã xuống đất, mở ra cái miệng rộng hướng đầu của hắn cắn xuống.

Vương Thần kinh hoàng đem ô trong tay che trước mặt, chỉ nghe "Rắc" một tiếng, chiếc ô che trong tay bị quái vật này một ngụm cắn đứt, bất quá con quái vật này hiển nhiên cũng không chịu nổi, hắn một cái cắn đứt thân kim loại của cái ô, tản cốt đâm vào trong miệng của nó, đau oa oa kêu to, quái vật dùng sức ném Vương Thần đi, đưa hắn vung đến trên tường, lại ngã rơi xuống.

Vương Thần giãy dụa một cái liền đứng dậy, lực lượng con quái vật này phi thường lớn, chỉ khẽ ném mình văng vào tưởng đã khiến cho miệng của mình phún ra bọt máu. Quái vật dùng móng vuốt cố lấy ra vật gì trong miệng. Vương Thần chứng kiến, đó là một ít mảnh vỡ tản cốt kẹt trong miệng của nó.

Nhìn tạp dề cùng đám huyết nhục trên đất, trong lòng Vương Thần đang hoảng sợ cũng dần dần bị cảm giác phẫn nộ cùng bi thương đè ép xuống dưới, trong hai con mắt cơ hồ đều muốn phun ra lửa. Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, nắm lấy tản cốt còn lại trong tay, hung hăng xong tới con quái vật mà đâm, chỉ nghe "Ba" một tiếng, đoạn tản cốt chém ngọt vào thân con quái vật, một chất lỏng đục ngầu từ bên trong phun ra. Quái vật đau đớn hét lớn một tiếng, một cái tát đánh vào trên cánh tay Vương Thần, một tiếng tiếng răng rắc vang lên, cánh tay trái của hắn mềm rủ xuống dưới, hiển nhiên đã bị gãy, hơn nữa cả người cũng bay rất xa ra ngoài, quỳ rạp trên mặt đất từng ngụm từng ngụm phun máu tươi.

Quái vật tuy trên bụng bị tản cốt chọc vào ra một vết thương lớn, nhưng hiển nhiên là không đủ để khiến nó tử vong, nó hướng về Vương Thần chậm rãi đi tới, hàm răng sắc bén kêu lên ken két. Vương Thần biết rõ, nếu mình không nhanh đứng lên chạy, quái vật cũng sẽ đem mình ăn tươi, giống như là đối với mẹ.

Nghĩ đến mẹ thì con mắt Vương Thần lại đỏ lên, lực lượng phi của quái vật thường lớn, một cái tát kia khiến toàn thân hắn đều kịch liệt đau đớn, thân thể của hắn không còn sức lực đứng lên. Vương Thần nghiêng thân thể, dùng tay phải còn có thể cử động mà nắm phích nước nóng hướng quái vật đập tới, chỉ thấy con quái vật này chỉ là nhẹ nhàng vung lên, phích nước nóng đã biến thành từng mảnh nhỏ, bất quá nước sôi từ trong đó rơi vãi lại lần nữa để cho con quái vật này kêu lớn lên, màu da tím xanh bị phỏng đến độ nổi lên một tầng vết bỏng rộp.

Con quái vật này lại càng thêm phẫn nộ, nó nhảy lên, lần nữa lao vào người Vương Thần, bất quá lúc này đây hàm răng của nó cũng không phải nhắm ngay đầu, mà là ngay cánh tay của Vương Thần.

Nó không định đem người trước mắt thoáng cái cắn chết, mà là muốn đem tứ chi cùng thân thể của cái nhân loại đáng ghê tởm đã xúc phạm tới nó chậm rãi ăn tươi, để cho hắn thống khổ không ngừng kêu rên, muốn sống không được mà chết cũng không xong.

Vương Thần chỉ cảm thấy cánh tay phải đau đớn tê dại một hồi, đã bị quái vật ngạnh sanh sanh cắn xuống dưới, cái cảm giác đau đớn kịch liệt này lập tức khiến cho toàn thân hắn một hồi run rẩy, trên trán nổi lên rậm rạp chằng chịt mồ hôi. Quái vật mấy ngụm liền đem cánh tay phải của hắn nuốt xuống, sau đó hắn lại một ngụm cắn mất cánh tay trái. Vương Thần tổn thương phi thường trầm trọng, xương cốt toàn thân bị đánh rã rời nội tạng khẳng định cũng thương tổn nghiêm trọng, hai bên bả vai trụi lủi, trong miệng phun máu tươi, cơ hồ rất nhanh sẽ chết.

" Ta trước khi chết, ít nhất cũng phải vì mẹ mà báo thù!" Vương Thần không biết từ nơi này dâng lên một cổ sức lực, dùng hàm răng hung hăng cắn lấy cổ quái vật. Quái vật không nghĩ tới hắn đã thương tổn lớn như vậy, lại còn sức lực nhảy dựng lên, không kịp chuẩn bị nên bị Vương Thần cắn ngay yết hầu, nó dùng sức cố ném Vương Thầnđi, nhưng mà Vương Thần như thế nào cũng không nhả ra."Chết cũng không nhả!" Vương Thần dùng toàn bộ lực lượng, hàm răng gắt gao cắn chặt cổ quái vật, bọt máu không ngừng chảy ra. Chỉ nghe một tiếng xé rách vang lên, một cái chân Vương Thần bị quái vật túm xuống dưới, cùng lúc đó, nơi yết hầu quái vật cũng bị cắn xuống một khối thịt lớn, đại lượng huyết dịch theo động mạch cổ đứt gãy phun ra. Quái vật rống giận, chỗ cổ khí quản bị cắn đoạn của nó, phát ra thanh âm vỡ tan ống bễ. Nó nhéo đầu Vương Thần, hàm răng sắc nhọn cắn lấy đỉnh đầu của hắn, cơ hồ như muốn đem đỉnh đầu Vương Thần cắn trọn, nhưng mà lực lượng hàm răng của con quái vật này càng ngày càng nhỏ, rốt cục "Bịch" một tiếng ngã xuống, trên mặt đất run rẩy vài cái không động đậy được nữa, rồi chết đi.

Vương Thần thở hổn hển, bọt máu ở khóe miệng không ngừng chảy xuôi, vừa rồi đánh nhau với quái vật, 2 cái cánh tay của mình bị cắn rơi, một cái chân bị xé toặc, xương cốt trên thân thể nên có lẽ cùng gãy không ít, hoặc cũng vỡ vụn rồi, lại phun ra nhiều máu như vậy, chỉ sợ cũng sắp chết đi rồi.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cực Hạn Khủng Cụ - Vô Hạn Sợ Hãi PDF của tác giả Bỉ Ngạn Hoa Sát nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Tuyết Đen (Giao Chi)
Truyện xoay quanh 2 nhân vật chính là Đông Tử và Vạn Độc Vương. Đông Tử là con gái lớn của một võ đường có tiếng tăm, bị ép gả cho con của một nhà làm quan. Trước đám cưới có đi chuyển hàng cho gia đình, bị lạc trong rừng, gặp được Vạn Độc Vương. Vạn Độc Vương là 1 trong 18 dị nhân của giang hồ, (18 dị nhân là những con người kì lạ, có võ công cao cường, nổi tiếng trong giang hồ). Vạn Độc Vương xung quanh người đều có độc, không có ai được chạm vào, sống lạnh lùng xa cách người đời, nhưng mà vô tình thì Đông Tử và Vạn Độc Vương hôn nhau. Sau đó là hành trình hai người đi tìm lại thân phận cho Vạn Độc Vương và trong quá trình đó nảy sinh tình cảm. Trong truyện đặc biệt là có những tuyến nhân vật nối kết nhau bởi một mạch truyện bất ngờ. Đặc sắc là những màn tỉ thí võ công (như kiếm hiệp của Kim Dung), những cảnh lãng mạn giữa Đông Tử và Vạn Độc Vương. Cái kết chuyện đang bỏ lửng vì Vạn Độc Vương và Đông Tử phải xa nhau, nhưng bên cạnh đó còn bỏ lỡ, chừa đường cho phần 2 Đông Tử đi tìm Vạn Độc Vương. *** Nhận định Tìm mua: Tuyết Đen TiKi Lazada Shopee "Truyện mới đăng vài kì trên blog đã có vài chục ngàn người theo dõi. Sau đó ngoài tầm kiểm soát của tác giả, Tuyết Đen “rơi” khắp các diễn đàn văn học trên mạng. Chỉ từ một nụ hôn cháy bỏng của Vạn Độc Vương trao cho Đông Tử đã kéo theo 18 chương truyện sau đó với những tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn bạn đọc được đăng độc quyền trên báo Mực Tím năm 2007, lập tức lên cơn sốt không thua gì trên mạng trước đó cùng những khen chê, bình luận và hàng trăm bức chân dung của Đông Tử với Vạn Độc Vương do độc giả tưởng tượng vẽ nên gửi về cho tòa soạn hàng tuần…"(Nguyễn Khắc Cường - Tổng biên tập báo Mực Tím) *** Đám cưới quý tử của huyện lệnh lão gia chưa gì đã trở thành đại tang. Tiệc cưới đã chuẩn bị sẵn. Cờ hoa đã chăng đầy. Xiêm y lộng lẫy đã đưa tới nhà dâu. Cậu ấm Vĩnh Phúc kết hôn với đại tiểu thư võ đường Lưu gia, tên gọi Đông Tử. Có nghĩa võ đường danh giá nhất huyện sẽ được sát nhập vào nhà quan. Có nghĩa quan huyện khỏi phải e dè Lưu gia kia ngòai mặt là võ đường danh chính ngôn thuận nhưng thực chất trong có bè phái với sơn tặc hay không. Quan trọng hơn nữa, Lưu Đông Tử là một trong những thiếu nữ xinh đẹp nhất vùng và võ thuật đầy mình. Từ khi cậu ấm Vĩnh Phúc tình cờ gặp được và tình cờ nhận một cái tát của Đông tử, hắn đã quyết định bằng mọi giá phải đem Đông Tử về làm thê tử. Để đứa con gái ngang bướng kia phải hàng ngày mang khăn ấm cho cậu ấm chùi chân. Vậy mà, ngay ngày rước dâu, Đông Tử lại chết ngắc. Chết cứng đờ. Thọat đầu nhà gái giấu giấu diếm diếm, từ năm ngày trước lễ đã kiên quyết không cho gặp mặt. Sau huyện lệnh lão gia làm dữ, Lưu gia mới thú nhận Đông Tử đi bảo tiêu một chuyến hàng sang huyện bên đến sát ngày hôn lễ mới về. Huyện lệnh lão gia cho rằng cô dâu bỏ trốn nên đùng đùng cho lính truy bắt, cả võ đường Lưu gia bị bao vây trong suốt năm ngày liền. Chỉ chờ có người vùng dậy là lính sẽ giết cả võ đường, viện rằng "phản lại triều đình". Chiêu cũ xì. Cô dâu bỏ trốn, vậy mà chuyến hàng Đông Tử bảo tiêu thật đã đến nơi an tòan. Người nhận chứng thật Đông Tử đã quay về, còn công nhận Đông Tử nói muốn về sớm, để không lỡ hôn lễ. Vậy mà 5 ngày sau đó, đòan bảo tiêu vẫn không thấy tăm hơi. Quân lính cày nát cả những huyện lân cận, vẫn không thấy một manh mối. Như thể Đông Tử cùng 10 bảo tiêu đầu đã bốc hơi vào không trung. Lưu gia trang thề sống thề chết rằng Đông Tử sẽ trở về đúng ngày thành hôn, lại cho người chuẩn bị hôn lễ như không có gì xảy ra. Đúng thật, sáng ngày cưới, đòan bảo tiêu trở về. Đông Tử cũng trở về. Đòan bảo tiêu không nói một lời, ai nấy mặt mày thất sắc, về đến nơi thì lăn ra ói mửa. Đông Tử cũng chẳng giải thích gì chỉ lẳng lặng mặc áo cưới và trang điểm kỹ càng. Huyện lệnh lão gia và quý tử Vĩnh Phúc thấy thế mới nơi lỏng lệnh bao vây võ đường và lễ kết hôn bắt đầu đúng dự định. Đến khi chuẩn bị hành lễ, cô dâu Đông Tử bảo chóng mặt xin uống hớp trà. Uống xong thì mặt mày tái ngắt, lăn đùng ra đất, lay sao cũng không dậy. Khi lang y đến thì mặt Đông Tử đã trắng tóat, môi thâm tím, mạch và nhịp thở cũng tắt mất. "Cô dâu chết rồi!" - lang y phán. "Trúng độc mà chết". Khách mời lẫn chủ hỏang hốt vứt hết những ấm trà trong tiệc. Nhưng lạ thay không thấy chất độc được bỏ ở đâu. "Xem ra cô dâu đã bị trúng độc cách đây mấy ngày rồi" - thầy y phán thêm, trấn an mọi người. Vĩnh Phúc không tin xông lại, tận tay chạm vào xác cứng đờ rồi điên tiết đòi xử tội cả võ đường vì cô dâu tự tử. Ngay lúc đó, từ trên trần bông tuyết rơi lác đác xuống áo cô dâu. Bông tuyết đen như than.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Tuyết Đen PDF của tác giả Giao Chi nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Tuyết Đen (Giao Chi)
Truyện xoay quanh 2 nhân vật chính là Đông Tử và Vạn Độc Vương. Đông Tử là con gái lớn của một võ đường có tiếng tăm, bị ép gả cho con của một nhà làm quan. Trước đám cưới có đi chuyển hàng cho gia đình, bị lạc trong rừng, gặp được Vạn Độc Vương. Vạn Độc Vương là 1 trong 18 dị nhân của giang hồ, (18 dị nhân là những con người kì lạ, có võ công cao cường, nổi tiếng trong giang hồ). Vạn Độc Vương xung quanh người đều có độc, không có ai được chạm vào, sống lạnh lùng xa cách người đời, nhưng mà vô tình thì Đông Tử và Vạn Độc Vương hôn nhau. Sau đó là hành trình hai người đi tìm lại thân phận cho Vạn Độc Vương và trong quá trình đó nảy sinh tình cảm. Trong truyện đặc biệt là có những tuyến nhân vật nối kết nhau bởi một mạch truyện bất ngờ. Đặc sắc là những màn tỉ thí võ công (như kiếm hiệp của Kim Dung), những cảnh lãng mạn giữa Đông Tử và Vạn Độc Vương. Cái kết chuyện đang bỏ lửng vì Vạn Độc Vương và Đông Tử phải xa nhau, nhưng bên cạnh đó còn bỏ lỡ, chừa đường cho phần 2 Đông Tử đi tìm Vạn Độc Vương. *** Nhận định Tìm mua: Tuyết Đen TiKi Lazada Shopee "Truyện mới đăng vài kì trên blog đã có vài chục ngàn người theo dõi. Sau đó ngoài tầm kiểm soát của tác giả, Tuyết Đen “rơi” khắp các diễn đàn văn học trên mạng. Chỉ từ một nụ hôn cháy bỏng của Vạn Độc Vương trao cho Đông Tử đã kéo theo 18 chương truyện sau đó với những tình tiết hấp dẫn, lôi cuốn bạn đọc được đăng độc quyền trên báo Mực Tím năm 2007, lập tức lên cơn sốt không thua gì trên mạng trước đó cùng những khen chê, bình luận và hàng trăm bức chân dung của Đông Tử với Vạn Độc Vương do độc giả tưởng tượng vẽ nên gửi về cho tòa soạn hàng tuần…"(Nguyễn Khắc Cường - Tổng biên tập báo Mực Tím) *** Đám cưới quý tử của huyện lệnh lão gia chưa gì đã trở thành đại tang. Tiệc cưới đã chuẩn bị sẵn. Cờ hoa đã chăng đầy. Xiêm y lộng lẫy đã đưa tới nhà dâu. Cậu ấm Vĩnh Phúc kết hôn với đại tiểu thư võ đường Lưu gia, tên gọi Đông Tử. Có nghĩa võ đường danh giá nhất huyện sẽ được sát nhập vào nhà quan. Có nghĩa quan huyện khỏi phải e dè Lưu gia kia ngòai mặt là võ đường danh chính ngôn thuận nhưng thực chất trong có bè phái với sơn tặc hay không. Quan trọng hơn nữa, Lưu Đông Tử là một trong những thiếu nữ xinh đẹp nhất vùng và võ thuật đầy mình. Từ khi cậu ấm Vĩnh Phúc tình cờ gặp được và tình cờ nhận một cái tát của Đông tử, hắn đã quyết định bằng mọi giá phải đem Đông Tử về làm thê tử. Để đứa con gái ngang bướng kia phải hàng ngày mang khăn ấm cho cậu ấm chùi chân. Vậy mà, ngay ngày rước dâu, Đông Tử lại chết ngắc. Chết cứng đờ. Thọat đầu nhà gái giấu giấu diếm diếm, từ năm ngày trước lễ đã kiên quyết không cho gặp mặt. Sau huyện lệnh lão gia làm dữ, Lưu gia mới thú nhận Đông Tử đi bảo tiêu một chuyến hàng sang huyện bên đến sát ngày hôn lễ mới về. Huyện lệnh lão gia cho rằng cô dâu bỏ trốn nên đùng đùng cho lính truy bắt, cả võ đường Lưu gia bị bao vây trong suốt năm ngày liền. Chỉ chờ có người vùng dậy là lính sẽ giết cả võ đường, viện rằng "phản lại triều đình". Chiêu cũ xì. Cô dâu bỏ trốn, vậy mà chuyến hàng Đông Tử bảo tiêu thật đã đến nơi an tòan. Người nhận chứng thật Đông Tử đã quay về, còn công nhận Đông Tử nói muốn về sớm, để không lỡ hôn lễ. Vậy mà 5 ngày sau đó, đòan bảo tiêu vẫn không thấy tăm hơi. Quân lính cày nát cả những huyện lân cận, vẫn không thấy một manh mối. Như thể Đông Tử cùng 10 bảo tiêu đầu đã bốc hơi vào không trung. Lưu gia trang thề sống thề chết rằng Đông Tử sẽ trở về đúng ngày thành hôn, lại cho người chuẩn bị hôn lễ như không có gì xảy ra. Đúng thật, sáng ngày cưới, đòan bảo tiêu trở về. Đông Tử cũng trở về. Đòan bảo tiêu không nói một lời, ai nấy mặt mày thất sắc, về đến nơi thì lăn ra ói mửa. Đông Tử cũng chẳng giải thích gì chỉ lẳng lặng mặc áo cưới và trang điểm kỹ càng. Huyện lệnh lão gia và quý tử Vĩnh Phúc thấy thế mới nơi lỏng lệnh bao vây võ đường và lễ kết hôn bắt đầu đúng dự định. Đến khi chuẩn bị hành lễ, cô dâu Đông Tử bảo chóng mặt xin uống hớp trà. Uống xong thì mặt mày tái ngắt, lăn đùng ra đất, lay sao cũng không dậy. Khi lang y đến thì mặt Đông Tử đã trắng tóat, môi thâm tím, mạch và nhịp thở cũng tắt mất. "Cô dâu chết rồi!" - lang y phán. "Trúng độc mà chết". Khách mời lẫn chủ hỏang hốt vứt hết những ấm trà trong tiệc. Nhưng lạ thay không thấy chất độc được bỏ ở đâu. "Xem ra cô dâu đã bị trúng độc cách đây mấy ngày rồi" - thầy y phán thêm, trấn an mọi người. Vĩnh Phúc không tin xông lại, tận tay chạm vào xác cứng đờ rồi điên tiết đòi xử tội cả võ đường vì cô dâu tự tử. Ngay lúc đó, từ trên trần bông tuyết rơi lác đác xuống áo cô dâu. Bông tuyết đen như than.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Tuyết Đen PDF của tác giả Giao Chi nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Thất Sát Thủ (Cổ Long)
Mở đầu câu chuyện, một tên sát thủ tên Đỗ Thất với bảy ngón tay trái đang ngồi lặng lẽ trong tửu lâu. Lần lượt những hảo hán nổi danh trên giang hồ tới bái kiến, y không hề đoái hoài một lần, những kẻ này đương nhiên càng không dám hó hé, cứ yên lặng đứng chờ một bên. Mọi người vẫn giữ nguyên vị trí và tư thế cho đến buổi tối, một tên cự phú hối hả chạy tới nhờ Đỗ Thất một việc. Cự phú tháo hết vàng bạc châu báu đeo trên người, thậm chí cái đai thắt lưng đính vàng cũng cởi ra đưa Đỗ Thất, nhưng gã chỉ hờ hững nói hai chữ: “chưa đủ!”. “Vậy thế nào mới đủ?” - cự phú hỏi trong tuyệt vọng. “Để lại ngón cái tay phải của ngươi” - Đỗ Thất điềm đạm trả lời. Mất đi ngón cái tay phải thì vĩnh viễn không thể cầm đao được nữa, nhưng cự phú vẫn cắn răng chặt đứt ngón tay. Lúc này Đỗ Thất mới thỏa mãn, hỏi: “ngươi cần ta làm chuyện gì?” Đọc tới đây Heen mới vỡ lẽ: hóa ra tên này còn chưa biết người ta nhờ mình việc gì đã bắt người ta chặt đi ngón tay! Ngộ nhỡ việc khó quá y không làm được, chẳng phải cự phú đành ôm hận? Lúc này cự phú đang bị một tên vô cùng lợi hại truy giết, việc gã nhờ Đỗ Thất chính là giết chết cái tên lợi hại này. Đỗ Thất hoàn thành dễ dàng, sau đó nhận được lời mời đến từ một đại nhân vật trong giang hồ: đêm trăng rằm, đến Thiên Hương lâu diện kiến Long Ngũ công tử! Đến đây, Heen đã đinh ninh Đỗ Thất chính là nhân vật chính của Thất Sát Thủ. Thế mà thình lình y bị người ta giết chết không biết từ lúc nào và bằng cách nào! Trong truyện thậm chí không hề có đoạn miêu tả y trực tiếp hoặc gián tiếp. Chỉ đơn giản là một bàn tay bảy ngón được trình lên như lễ vật ra mắt. Đỗ Thất bị tiêu diệt, chỉ tựa như con kiến hôi dễ dàng bị người ta bóp chết mà thôi. Hừm! Kẻ tiêu diệt Đỗ Thất là một kẻ vô danh tên Liễu Trường Nhai. Y làm điều này mục đích chính là gây ấn tượng với Long Ngũ để được hắn trọng dụng. Tìm mua: Thất Sát Thủ TiKi Lazada Shopee Những diễn tiến sau đó là một mớ âm mưu lừa lọc giữa Liễu Trường Nhai, Long Ngũ công tử và các bên liên quan. Tầng tầng lớp lớp được bóc tách như củ hành tây, Heen cũng không kể tiếp nữa. Chuyện của Đỗ Thất thực đã kết thúc ngay từ khi bàn tay bảy ngón của y xuất hiện trên cái chén được trình lên cho Long Ngũ công tử! Heen chỉ thắc mắc cái tên truyện. Thất Sát Thủ rõ ràng không phải nói về gã sát thủ Đỗ Thất có bảy ngón tay. Trong truyện cũng có một nhóm bảy sát thủ nhưng chỉ là tiểu nhân vật, vừa xuất hiện đã bị bóp chết, chỉ có thân phận của tên sát thủ thứ bảy có chút đặc biệt nhưng thật ra rất nhạt. Rốt cuộc thì, cái tựa Thất Sát Thủ có ý nghĩa gì? Nhận xét chung: lúc đầu nhiều tình tiết rất ngây ngô nhưng đến sau cùng khi sự việc bắt đầu sáng tỏ thì thấy khá hơn, nhưng nhìn chung vẫn nhạt nhòa. Dù sao truyện chỉ có 8 chương, đọc khá nhanh, cũng là lựa chọn không tệ để đổi gió. Lúc đọc tới cái tên Long Ngũ Heen không khỏi bật cười vì nhớ đến Long Ngũ trong phim Châu Tinh Trì. Trong phim Đỗ Thánh thì Long Ngũ ngầu lòi do đại ca Hướng Hoa Cường thể hiện. Còn trong phim Vua Bịp 2000, Long Ngũ phiên bản vui do chú Bát Lượng Kim đóng. Trong tiếng Trung, chữ “long” và chữ “điếc” đồng âm, nên “Long Ngũ” thực chất là “Năm Điếc”Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Cổ Long":Bích Huyết Tẩy Thương NgânBiên Thành Đao ThanhBiên Thành Lãng TửCữu Nguyệt Ưng PhiĐa Tình Kiếm Khách Vô Tình KiếmĐoản Kiếm ThùGiang Hồ Xảo KháchHồng Bào Quái NhânHuyết Tâm LệnhKỳ Lân Bảo ĐiểnNgân Câu Đỗ PhườngNgô Dạ Lan HoaPhi Đao Hựu Kiến Phi ĐaoPhong Linh Trung Đao ThanhQuỹ Luyến Hiệp TìnhSở Lưu HươngThất Chủng Vũ KhíThiên Nhai Minh Nguyệt ĐaoThiết Quyết Đại KỳTục Tiểu Tà ThầnTử ĐộngThất Sát ThủĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Thất Sát Thủ PDF của tác giả Cổ Long nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Thất Sát Thủ (Cổ Long)
Mở đầu câu chuyện, một tên sát thủ tên Đỗ Thất với bảy ngón tay trái đang ngồi lặng lẽ trong tửu lâu. Lần lượt những hảo hán nổi danh trên giang hồ tới bái kiến, y không hề đoái hoài một lần, những kẻ này đương nhiên càng không dám hó hé, cứ yên lặng đứng chờ một bên. Mọi người vẫn giữ nguyên vị trí và tư thế cho đến buổi tối, một tên cự phú hối hả chạy tới nhờ Đỗ Thất một việc. Cự phú tháo hết vàng bạc châu báu đeo trên người, thậm chí cái đai thắt lưng đính vàng cũng cởi ra đưa Đỗ Thất, nhưng gã chỉ hờ hững nói hai chữ: “chưa đủ!”. “Vậy thế nào mới đủ?” - cự phú hỏi trong tuyệt vọng. “Để lại ngón cái tay phải của ngươi” - Đỗ Thất điềm đạm trả lời. Mất đi ngón cái tay phải thì vĩnh viễn không thể cầm đao được nữa, nhưng cự phú vẫn cắn răng chặt đứt ngón tay. Lúc này Đỗ Thất mới thỏa mãn, hỏi: “ngươi cần ta làm chuyện gì?” Đọc tới đây Heen mới vỡ lẽ: hóa ra tên này còn chưa biết người ta nhờ mình việc gì đã bắt người ta chặt đi ngón tay! Ngộ nhỡ việc khó quá y không làm được, chẳng phải cự phú đành ôm hận? Lúc này cự phú đang bị một tên vô cùng lợi hại truy giết, việc gã nhờ Đỗ Thất chính là giết chết cái tên lợi hại này. Đỗ Thất hoàn thành dễ dàng, sau đó nhận được lời mời đến từ một đại nhân vật trong giang hồ: đêm trăng rằm, đến Thiên Hương lâu diện kiến Long Ngũ công tử! Đến đây, Heen đã đinh ninh Đỗ Thất chính là nhân vật chính của Thất Sát Thủ. Thế mà thình lình y bị người ta giết chết không biết từ lúc nào và bằng cách nào! Trong truyện thậm chí không hề có đoạn miêu tả y trực tiếp hoặc gián tiếp. Chỉ đơn giản là một bàn tay bảy ngón được trình lên như lễ vật ra mắt. Đỗ Thất bị tiêu diệt, chỉ tựa như con kiến hôi dễ dàng bị người ta bóp chết mà thôi. Hừm! Kẻ tiêu diệt Đỗ Thất là một kẻ vô danh tên Liễu Trường Nhai. Y làm điều này mục đích chính là gây ấn tượng với Long Ngũ để được hắn trọng dụng. Tìm mua: Thất Sát Thủ TiKi Lazada Shopee Những diễn tiến sau đó là một mớ âm mưu lừa lọc giữa Liễu Trường Nhai, Long Ngũ công tử và các bên liên quan. Tầng tầng lớp lớp được bóc tách như củ hành tây, Heen cũng không kể tiếp nữa. Chuyện của Đỗ Thất thực đã kết thúc ngay từ khi bàn tay bảy ngón của y xuất hiện trên cái chén được trình lên cho Long Ngũ công tử! Heen chỉ thắc mắc cái tên truyện. Thất Sát Thủ rõ ràng không phải nói về gã sát thủ Đỗ Thất có bảy ngón tay. Trong truyện cũng có một nhóm bảy sát thủ nhưng chỉ là tiểu nhân vật, vừa xuất hiện đã bị bóp chết, chỉ có thân phận của tên sát thủ thứ bảy có chút đặc biệt nhưng thật ra rất nhạt. Rốt cuộc thì, cái tựa Thất Sát Thủ có ý nghĩa gì? Nhận xét chung: lúc đầu nhiều tình tiết rất ngây ngô nhưng đến sau cùng khi sự việc bắt đầu sáng tỏ thì thấy khá hơn, nhưng nhìn chung vẫn nhạt nhòa. Dù sao truyện chỉ có 8 chương, đọc khá nhanh, cũng là lựa chọn không tệ để đổi gió. Lúc đọc tới cái tên Long Ngũ Heen không khỏi bật cười vì nhớ đến Long Ngũ trong phim Châu Tinh Trì. Trong phim Đỗ Thánh thì Long Ngũ ngầu lòi do đại ca Hướng Hoa Cường thể hiện. Còn trong phim Vua Bịp 2000, Long Ngũ phiên bản vui do chú Bát Lượng Kim đóng. Trong tiếng Trung, chữ “long” và chữ “điếc” đồng âm, nên “Long Ngũ” thực chất là “Năm Điếc”Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Cổ Long":Bích Huyết Tẩy Thương NgânBiên Thành Đao ThanhBiên Thành Lãng TửCữu Nguyệt Ưng PhiĐa Tình Kiếm Khách Vô Tình KiếmĐoản Kiếm ThùGiang Hồ Xảo KháchHồng Bào Quái NhânHuyết Tâm LệnhKỳ Lân Bảo ĐiểnNgân Câu Đỗ PhườngNgô Dạ Lan HoaPhi Đao Hựu Kiến Phi ĐaoPhong Linh Trung Đao ThanhQuỹ Luyến Hiệp TìnhSở Lưu HươngThất Chủng Vũ KhíThiên Nhai Minh Nguyệt ĐaoThiết Quyết Đại KỳTục Tiểu Tà ThầnTử ĐộngThất Sát ThủĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Thất Sát Thủ PDF của tác giả Cổ Long nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.