Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quái Đàm - Chuyện Yêu Quái Và Dị Trùng Nhật Bản

Ở Nhật, kem đá, cá vàng, chuông gió, pháo hoa và lễ hội các xứ là những thứ có tính đặc trưng của mùa hè, đem mát lành và thơ mộng đến làm dịu không khí oi nồng. Nhưng ngoài những thứ nghe rất tao nhã ấy ra, Nhật Bản còn một cách làm mát truyền thống, đó là truyện ma quái. Truyện ma quái được lồng vào rất nhiều hình thức sinh hoạt hè, như kịch kabuki, tấu nói rakugo, trò chơi gọi ma bách vật ngữ. Và đơn giản nhất, là ngồi quây quần với nhau, mỗi người kể một câu chuyện thật rùng rợn, sao cho sống lưng lạnh toát, mồ hôi dầm dề, cứ tự làm mát như thế đến khuya, tiết trời dịu đi là có thể ngủ được. Ma quái ở Nhật không chỉ có linh hồn người chết, mà còn đồ vật-thực vật-hiện tượng tự nhiên thành tinh, lảng vảng ở nhân gian với tâm tư mục đích vô cùng đa dạng, bày ra những trò rất đỗi ly kì. Tất cả những truyện như thế được xếp vào một thể loại, gọi là QUÁI ĐÀM (chuyện về ma quái hoặc sự lạ). Nhờ những hoạt động mùa hè ấy, và nhờ cả những bản chép tay quý báu của các tác giả dân gian, kho tàng quái đàm Nhật Bản được lặng lẽ lưu truyền qua nhiều thế hệ. Nhưng cũng trong rất nhiều thế hệ, chúng chỉ đi loanh quanh ở các thành trấn thôn làng trên đảo quốc này. Phải bước sang thế kỉ 20, kho tàng ấy mới lần đầu phát sáng ra ngoài biên giới, rọi sang châu Âu châu Mỹ, nhờ công sức của một tác giả phương Tây là Lafcadio Hearn. Ông đã lắng nghe bao truyện xưa tích cũ trên khắp đất Nhật, chắt lọc những điển lạ lùng nổi tiếng nhất và tiến hành nhuận sắc, tái hiện trên giấy bằng những kiến giải và cảm xúc của mình, để tạo ra một tác phẩm rồi đây sẽ trở thành nguồn mạch cho thể loại quái đàm cận đại Nhật Bản. Tác phẩm đó là QUÁI ĐÀM ~ Chuyện yêu quái và dị trùng Nhật Bản, triệu hồi những yêu quái nổi tiếng như quỷ ăn thịt người, yêu quái cổ dài, vô diện, nàng tuyết… tập hợp những điển tích lạ như uyên ương, Hoichi cụt tai, giấc mơ hóa kiến, kèm một bản ballad dịu dàng hoài niệm về cổ tích phương Tây, cuối cùng là ba tùy bút về thế giới côn trùng, trong đó khéo léo đan cài nhiều cảm nhận về hội họa, âm nhạc, tôn giáo, tiến hóa sinh vật và triết học. Từ sau QUÁI ĐÀM của Hearn, ma mãnh chúng nó không chịu ở yên đồng sâu nước đọng, mà chuyển về làm ma đô thị, ma trường học… không chỉ trườn bò trên câu chữ, mà vươn lên phim ảnh, kịch nghệ, diễn xướng, bò ra cả màn hình, cuối cùng biến thành một thứ văn hóa kinh dị riêng. Tác phẩm này cũng đã được chuyển thể thành phim, thành nguồn tham chiếu không thể thiếu khi cần tìm hiểu về yêu ma xứ Phù Tang. QUÁI ĐÀM ~ Chuyện yêu quái và dị trùng Nhật Bản của Lafcadio Hearn  nằm trong tủ sách kinh điển của IPM, sẽ có dạng bìa cứng ở lần đầu phát hành và bìa mềm từ lần thứ hai trở đi. *** Có lẽ "Quái đàm" không phải món ngon dành cho kẻ vội vàng, vì nó đúng như đầu đề "Quái đàm" - đàm luận về quái, hay câu "Chuyên yêu quái và dị trùng Nhật Bản". Cuốn sách chia ra làm hai phần, 17 truyện đầu tiên về yêu quái, 3 chương cuối về dị trùng. Những câu chuyện ngắn, ghi chép gãy gọn, nếu đọc nhanh sẽ khó đọng lại gì. Thực lòng rất khó đánh giá "Quái đàm" có phải một cuốn sách hay hay không, nếu mê kinh dị, thì cuốn sách không quá hấp dẫn, những câu chuyện khá ngắn, nội dung đơn giản. Nhưng nếu muốn tìm hiểu về văn hóa, những câu chuyện kỳ bí của Nhật, thì đây có thể là một cuốn sách hay đáng đọc. "Quái đàm" có phần hơi giống Truyền kỳ mạn lục, đều là những ghi chép những truyện kỳ bí trong dân gian, so ra, nếu Quái đàm nhỉnh hơn Truyền kỳ mạn lục ở những câu chuyện có đầu có kết hơn, cũng có phần dễ hiểu hơn, cũng có những lời bình, trích dẫn của tác giả ở phần dị trùng. Không chỉ trong mắt người phương Tây mà thực ra người phương Đông cũng cảm thấy nền văn hóa của mình rất kỳ bí. Nhưng nhìn chung, dù có khác ở vài điểm, nhưng nếu đặt lên bàn cân thì những câu chuyện truyền miệng từ xa xưa đều có rất nhiều điểm giống nhau. Cuốn Quái đàm này cũng có ghi chép lại một số truyện, có liên quan tới văn hóa Trung Hoa. Bản in lần đầu của "Quái đàm" có bìa cứng và áo, bìa cứng bên trong khá đẹp, có điều cảm giác giấy hơi mỏng, và cuốn sách này cũng chỉ dày gần 200 trang, đọc chút là hết. Điểm: 7.5/10 *** Review sách Quái Đàm Lafcadio Hearn để hiểu thêm về dòng chảy văn hóa Nhật Bản. Quái Đàm là một tác phẩm văn học đặc biệt, tạo nên từ sự cống hiến và sự tổng hợp của tác giả Lafcadio Hearn, một người mê mẩn văn hóa truyền thống Nhật Bản đến mức kết hôn với một phụ nữ Nhật, nhập quốc tịch vào đất nước này và có tên Nhật riêng là Koizumi Yakumo. Nội dung của truyện Quái Đàm tập trung vào những câu chuyện cổ truyền về yêu ma quỷ quái đã tồn tại từ thời cổ đại trong dân gian Nhật Bản. Tập truyện được chia thành hai phần: phần Yêu quái và phần Dị trùng. Với tác phẩm Quái Đàm, Lafcadio Hearn đã đưa độc giả vào một thế giới đa sắc, đa màu sắc của những câu chuyện kỳ ảo đậm đà truyền thống Nhật Bản. Truyện đưa chúng ta vào những hình ảnh về yêu quái, hiện tượng và con người mà chúng ta thường nghe được nhưng không phải ai cũng hiểu rõ về sự tồn tại và hoạt động của những yêu quái đó. Chẳng hạn như những câu chuyện về loài hoa anh đào, biểu tượng của Nhật Bản, và lòng kiên cường của người Nhật trong hình tượng việc hi sinh của một bà vú để cứu người con gái trẻ, hoặc hình bóng của một người đàn ông sẵn lòng đánh đổi cuộc sống của mình để bảo vệ sinh mệnh của loài hoa. Đó là những câu chuyện đáng sợ về con lửng có thể biến hình thành người nhưng thiếu hoàn toàn ngũ quan, hoặc về những yêu quái cổ dài dụ dỗ con người và ăn thịt. Còn có câu chuyện về Yuki, một nàng tuyết mang trong lòng tình yêu và hận thù, hay về Aoyagi, một cô gái liễu đầy tình yêu đối với một samurai tài ba… Quái Đàm – Truyện yêu ma quỷ quái lưu truyền trong dân gian nước Nhật Giới thiệu tác giả Quái Đàm – Lafcadio Hearn Lafcadio Hearn (1850-1904) là nhà báo và nhà văn gốc Hy Lạp, đã dành nhiều năm nghiên cứu về những câu chuyện yêu ma vô cùng hấp dẫn của Nhật Bản và cho ra đời tác phẩm Quái đàm. Lafcadio Hearn đã thay đổi tên thành Koizumi Yakumo sau khi cưới vợ là một người phụ nữ Nhật Bản và nhập quốc tịch vào Nhật Bản. Hearn có một cuộc đời đa sắc, đa văn hóa. Ông lớn lên ở Ireland và sau đó di cư sang Mỹ. Sau khi làm việc như một nhà báo tại Mỹ, ông đã có cơ hội du học và làm việc ở Nhật Bản từ năm 1890. Tại Nhật, Hearn đã phát triển sự đam mê với văn hóa truyền thống và thần thoại Nhật Bản. Ông đã tìm hiểu và sưu tầm rất nhiều câu chuyện cổ truyền, truyền thuyết và truyện dân gian Nhật Bản. Công lao lớn nhất của tác giả Quái Đàm Lafcadio Hearn là viết và dịch nhiều tác phẩm văn học về Nhật Bản, giúp đưa văn hóa Nhật Bản đến với công chúng quốc tế. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là “Kwaidan: Stories and Studies of Strange Things” (Quái Đàm – Chuyện Yêu Quái Và Dị Trùng Nhật Bản), xuất bản năm 1903. Lafcadio Hearn đã đóng góp quan trọng vào việc giới thiệu và khám phá văn hóa Nhật Bản đến với thế giới phương Tây. Ông đã tạo nên sự kết hợp độc đáo giữa tư duy phương Tây và truyền thống phương Đông trong những tác phẩm của mình, và trở thành một trong những tác giả tiên phong trong việc khám phá và phân tích văn hóa Nhật Bản. Sách Quái Đàm và chuyện Yêu Quái Dị Trùng Nhật Bản Là tác phẩm kết tinh từ công sức sưu tầm, tập hợp, nhuận sắc của tác giả Lafcadio Hearn, một người yêu văn hóa cổ truyền Nhật Bản vô ngần. Bao chứa trong Quái Đàm chính là mạch nguồn những câu chuyện cổ liêu trai về yêu ma quỷ quái lưu truyền trong dân gian nước Nhật từ cổ chí kim. Tập truyện được chia ra làm hai phần: phần Yêu quái và phần Dị trùng. Có thể nói sách hay Quái Đàm là “Liêu Trai Chí Dị” phiên bản Nhật. Tuy nhiên, Liêu Trai Chí Dị của tác giả Bồ Tùng Linh xoay quanh nhiều về những câu chuyện tình nam nữ, người âm kẻ dương cách trở với những pha 18+ dày đặt đến kì cục, thì Quái Đàm chỉ đơn thuần là sưu tầm lại những câu chuyện về yêu quái và dị trùng ở khắp nơi trên đất nước Nhật Bản mà tác giả đã gom nhặt từ những người địa phương. Mặc dù cuốn này khá ít truyện nhưng phần nào khiến đọc giả hiểu thêm 1 chút về truyện yêu quái và dị trùng trong văn hóa Nhật Bản. Ở Nhật, truyện ma quái được lồng vào rất nhiều hình thức sinh hoạt hè, như kịch kabuki, tấu nói rakugo, trò chơi gọi ma bách vật ngữ. Và đơn giản nhất, là ngồi quây quần với nhau, mỗi người kể một câu chuyện thật rùng rợn, sao cho sống lưng lạnh toát, mồ hôi dầm dề, cứ tự làm mát như thế đến khuya, tiết trời dịu đi. Ma quái ở Nhật không chỉ có linh hồn người chết, mà còn đồ vật-thực vật-hiện tượng tự nhiên thành tinh, lảng vảng ở nhân gian với tâm tư mục đích vô cùng đa dạng, bày ra những trò rất đỗi ly kì. Nhờ những hoạt động mùa hè ấy, và nhờ cả những bản chép tay quý báu của các tác giả dân gian, kho tàng quái đàm Nhật Bản được lặng lẽ lưu truyền qua nhiều thế hệ. Nhưng cũng trong rất nhiều thế hệ, chúng chỉ đi loanh quanh ở các thành trấn thôn làng trên đảo quốc này. Phần Quái Đàm – Yêu Quái gần với thể ghi chép một cách chân thực các câu chuyện được truyền miệng còn phần Quái Đàm – Dị Trùng ghi chép các tích truyện xưa chỉ là yếu tố phụ trợ cho những bình luận, triết lý, chiêm nghiệm của riêng tác giả. Vì thế, chất Nhật cổ xưa, liêu trai huyễn ảo vừa thể hiện ở không gian cổ tích, huyền thoại vừa thể hiện ở cách nhìn nhận của con người vào sâu lớp trầm tích văn hóa dân gian. Đặc biệt, bản thân Lafcadio Hearn còn có sự sáng tạo huyền thoại cho riêng bản thân trong chính tác phẩm ông sưu tầm, biện giải ở truyện Hoa hướng dương. Đọc review sách Quái Đàm sẽ biết đây không chỉ là sự ghi chép một cách giản đơn tất cả những gì Lafcadio Hearn sưu tầm được trong dân gian. Ở tác phẩm này có sự gia công, gọt giũa, nhuận sắc viên ngọc thô từ những câu chuyện liêu trai truyền miệng. Để từ đấy, tạo lên một tập truyện vừa mang âm hưởng cổ xưa, cũng vừa mang nét hiện đại đương thời “tác phẩm dung hòa được hình thức hiện đại với chất liệu cổ điển, chan chứa mỹ cảm Đông – Tây, vừa có giá trị thưởng thức vừa có giá trị kiến thức”. Cũng bởi vậy, Quái đàm không chỉ là tập hợp những câu chuyện dân gian về một thời đã qua, do những con người vô danh kể lại mà còn là câu chuyện hôm nay, trong trục thời gian vẫn đang tiếp diễn. Truyện Quái đàm và dòng chảy văn hóa Nhật Bản Quái Đàm là tập hợp những truyện kỳ ảo về yêu ma và dị trùng. Nhưng sâu trong tác phẩm ấy là dòng chảy lịch sử cũng như đời sống, tâm thức con người Nhật Bản qua các thời kỳ. Và chính yếu tố lịch sử cùng yếu tố con người càng làm đậm sâu thêm tính đặc trưng riêng biệt cho mỗi câu chuyện xuất hiện trên trang sách. Đó là truyện về thời loạn Jisho – Juei với cuộc chiến giữa hai gia tộc Genji và Heike cùng những hệ lụy cuộc chiến đó gây ra với đời sống con người Nhật Bản dẫu chiến trận có kết thúc. Đó là thời loạn Eikyo đã xuất hiện một vị samurai kiệt xuất Isogai làm việc cho gia tộc Kikuji. Sau khi gia tộc sụp đổ, Isogai trở thành một vị sư mang dòng máu ngang tàng, kiên cường của người samurai năm nào. Hay đó là thời Bummei (1469 – 1486) đã diễn ra mối tình cảm động giữa người samurai trẻ tuổi Tomotada với nàng liễu Aoyagi khiến lãnh chúa cũng phải cảm động mà tác thành cho hai người… Từ những câu chuyện kỳ ảo về yêu ma và dị trùng đó, người xưa đã gián tiếp phê phán những cuộc chiến tranh phong kiến đẫm máu. Mặc dù chiến tranh đã xa xôi, nhưng hồn ma của quá khứ vẫn tiếp tục tồn tại và ảnh hưởng đến cuộc sống người dân, bất kể thời đại hay mức độ chúng ta “không nghe, không thấy”. Các câu chuyện cũng vẽ lên hình ảnh của con người Nhật Bản, sống đắm mình trong lịch sử với ý chí, nghị lực và tình thương, theo nguyên tắc “đạo” đã được ghi dấu mãi mãi. Ví dụ như câu chuyện về chàng mù Hoichi, tài năng và bất hạnh, nhưng dù bị yêu quái cắt mất đôi tai, anh ta vẫn quyết không than khóc. Có cả những samurai và những người theo đạo võ sĩ sẵn sàng hi sinh tính mạng vì người khác. Có những đôi vợ chồng trung thành, vượt qua ranh giới và định kiến để tìm kiếm hạnh phúc hoặc giữ trọn vẹn tình yêu của họ. Đồng thời, thông qua Quái đàm, độc giả cũng có thể hiểu sâu hơn về phong tục, tập quán và đời sống của người Nhật trong lịch sử. Nơi đó có truyền thống kể chuyện kèm theo nhạc đàn biwa, lễ nghi đối với người đã khuất hoặc nguyện vọng của người sống tới kiếp sau. Tất cả này tạo nên một Quái đàm, đúng như nhận định: “Không chỉ chứa đựng tinh túy của văn học dân gian, Quái đàm còn phác họa diện mạo lịch sử Nhật Bản thông qua một số sự kiện và nhân vật đáng chú ý.” Hay nói cách khác, Quái đàm như một mảnh ghép chứa đựng những dấu vết quá khứ của đất nước Nhật. Thật vậy, qua tác phẩm Quái đàm, Lafcadio Hearn đã đưa độc giả từ một quốc gia khác, sống trong một nền văn hóa khác, đến một thế giới phong phú, đa dạng của truyền thuyết kỳ ảo đậm chất truyền thống của Nhật Bản. Những hình ảnh yêu quái, hiện tượng, con người mà chúng ta thường nghe kể, nhưng không phải ai cũng hiểu rõ về tính cách và hoạt động của những yêu quái đó. Đó là các câu chuyện về hoa anh đào, biểu tượng của Nhật Bản, về lòng kiên cường của con người Nhật trong hình tượng bà vú hy sinh để cứu người con gái trẻ hoặc người đàn ông sẵn sàng đánh đổi mạng sống để bảo vệ hoa anh đào. Đó là những câu chuyện đáng sợ về con lửng biến hình thành người nhưng không có mắt, mũi, miệng hoặc về những yêu quái dài có khả năng lừa dối và ăn thịt con người. Đó là câu chuyện về Yuki, nàng tuyết mang lòng yêu hận, hay chuyện Aoyagi, nàng liễu đầy tình yêu với samurai tài ba. Phải đến thế kỷ 20, những kho tàng đó mới được khám phá bên ngoài biên giới, lan rộng đến châu Âu và châu Mỹ, nhờ Lafcadio Hearn, một tác giả phương Tây. Ông lắng nghe những truyền thuyết cổ xưa trên khắp Nhật Bản, chọn lọc những câu chuyện nổi tiếng nhất và tái hiện chúng trên trang giấy bằng những giải thích và cảm xúc của mình, tạo ra một tác phẩm sẽ trở thành nguồn cảm hứng cho thể loại quái đàm hiện đại của Nhật Bản. Kết luận review truyện Quái Đàm Như đã đề cập, Quái Đàm không chỉ đơn thuần là một sưu tập ghi chép của Lafcadio Hearn về những câu chuyện dân gian. Trong tác phẩm này, có sự khéo léo, chỉnh sửa và tinh tế để tạo nên một tập truyện kết hợp giữa sự cổ xưa và cái mới, kết hợp hài hòa hình thức hiện đại với tinh thần cổ điển. Tác phẩm này mang trong mình sự kết hợp của cảm nhận Đông – Tây, mang đến giá trị vừa về mặt thẩm mỹ vừa về mặt kiến thức. Quái Đàm – Lafcadio Hearn không chỉ đơn thuần là một tập hợp các câu chuyện dân gian về quá khứ, kể lại bởi những người vô danh, mà còn là một câu chuyện ngày nay, trong bối cảnh thời gian vẫn đang diễn ra. Mọi sự tinh tế và tạo hình trong tác phẩm này đã biến Quái Đàm trở thành một tác phẩm vừa dành cho hiện tại và cả tương lai. Bởi vì con người, bất kể sống ở thời đại nào, đều cần một nguyên tắc để không bị lạc lối, và cần trân trọng tình yêu và ý nghĩa trong cuộc sống, bởi cuối cùng, phú quý và vinh hoa chỉ là những giấc mộng thoáng qua. Và xã hội, cộng đồng loài người luôn tiến bộ để đạt đến sự hoàn thiện, cả về tổ chức và đạo đức cá nhân. Quái Đàm kể về những yêu ma nhưng nó cũng kể về con người như thế. Mời các bạn mượn đọc sách Quái Đàm - Chuyện Yêu Quái Và Dị Trùng Nhật Bản của tác giả Lafcadio Hearn & Khánh Linh (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ba Đường Luân Hồi
Tựa gốc: Tam tuyến luân hồi / 三线轮回 Tác giả: Vĩ Ngư / 尾鱼 Người dịch: Nguyễn Hạ Lan, Cụt Thiết kế bìa: Nhi Cá Truyện được dịch theo sở thích cá nhân, phi lợi nhuận. Đề nghị không phát tán lung tung. Cảm ơn. Giới thiệu Họ đi tới tuyệt lộ, trước mặt không còn đường nữa, muốn quay đầu. Vậy họ có thành công không? Không biết, câu chuyện chưa kết thúc. *** #REVIEW: BA ĐƯỜNG LUÂN HỒI Tác giả: Vĩ Ngư Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, linh dị thần quái, trinh thám, HE CP: Em bé cao to ngốc nghếch x Bà chị thô lỗ cọc cằn Tình trạng: Edit hoàn Độ dài: 133 chương (4 quyển + 10 ngoại truyện) Link đọc: https://le4fevrier.wordpress.com/ba-duong-luan-hoi-vi-ngu/ Review: Bao Yin | Chỉnh ảnh: Tâm ------ Giới thiệu: Họ đi tới tuyệt lộ, trước mặt không còn đường nữa, muốn quay đầu. Vậy họ có thành công không? Không biết, câu chuyện chưa kết thúc. ------ Review: Phải nói mình thực sự quá u mê Vĩ Ngư, dù phân đoạn tình cảm của nam nữ chính đều rất ít ỏi, ít tới đáng thương. Nhưng bù lại, nội dung truyện của cô lại có sức hấp dẫn chí mạng đối với mình. Nên khi mình biết "Ba Đường Luân Hồi" hoàn thì không do dự một phút nào mà phi thẳng xuống cái hố sâu này. Mở đầu câu chuyện là năm 1996 ở Tam Giang Nguyên, nơi khởi nguồn của ba con sông lớn: Hoàng Hà, Trường Giang và Lan Thương - Mê Kông. Người ba họ Đinh - Khương - Dịch trong một lần mở khóa canh vàng mà đã xảy ra biến cố lớn ảnh hưởng tới tính mạng nhiều người trong dòng tộc. Dịch Táp lúc này là một cô bé 3 tuổi khá láu cá, cô may mắn thoát nạn nhưng những trưởng bối khác dần hoài nghi rằng liệu cô có còn "bình thường" nữa không? Ở thời điểm hiện tại, Tông Hàng phải sang Campuchia "thực tập" theo sự sắp xếp của ba. Không những không buồn chán mà anh còn tỏ ra vui mừng. Vì cuối cùng sau hơn 20 năm trời sống trong sự sung sướng đồng thời có nhiều gò bó, nay anh đã được tự do. Tông Hàng ở đầu câu chuyện có thể thấy được là một chàng trai trắng trẻo đẹp trai, có phần công tử bột. Sợ dính phải rắc rối, khá ngoan, ít phản nghịch, nghịch lắm của anh cũng chỉ là lén ba mẹ phóng moto ở ngoại thành. Mong muốn của anh là có một cuộc sống có nhiều sự va chạm, mới mẻ và nhiều điều thú vị hơn, vì sống mãi một cuộc sống nhàn nhã cũng chán lắm chứ không vui vẻ gì. Và có lẽ ông trời đã nghe thấy tiếng lòng của Tông Hàng, bằng một sự hiểu lầm mà anh bị truy bắt và gặp Dịch Táp ở đây, tuy chỉ mới thấy cổ chân cùng với dòng chữ "đi chết" khá rừng rợn của cô. Tưởng chừng chỉ là một cô gái xấu xa đã hãm hại anh vậy thôi, nhưng khi chính thức thấy khuôn mặt Dịch Táp và sau đó được cô cứu lên bờ ở xóm bè nổi, anh biết rằng cuộc sống bình thường của mình đã chệch khỏi quỹ đạo mà nó vốn có. Tông Hàng có tính cách thuần khiết, ấm áp, và cũng rất tin người, sau khi chia tay Dịch Táp chuẩn bị về nhà vì tin nhầm người nên lại gặp xui xẻo mà mất mạng, để rồi sau khi sống lại, anh lại là anh, nhưng dường như không phải. Dịch Táp bất chợt nghĩ rằng có lẽ gia đình Tông Hàng nuôi dạy anh rất tốt, vì anh rất tôn trọng ý kiến của người khác. Trong giây phút anh đang kề cận cái chết, cần sự giúp đỡ của cô nhưng khi hỏi thì lại hỏi rằng không biết cô có phiền không. Anh sợ trở thành gánh nặng, gây rối loạn cuộc sống của Dịch Táp. Nhưng cái gì tới cũng phải tới, số mệnh của họ vốn đã dính liền bên nhau. Một tháng sau gặp lại trên con thuyền mà ba họ chuẩn bị để đi mở canh vàng, khi Dịch Táp biết rằng Tông Hàng vẫn ổn, và còn biết rằng Tông Hàng giờ cũng giống mình rồi, thì trong cô xuất hiện sự đồng cảm và muốn chia sẻ với Tông Hàng nhiều hơn. Và hai người đã trở thành cộng sự vững chắc của nhau, Dịch Táp đi đâu là Tông Hàng sẽ theo sát đó, nhiều lúc không nói chuyện, chỉ liếc mắt một cái cũng biết đối phương đang nghĩ gì. Từ đây là quá trình bắt đầu mở ra tầng tầng lớp lớp bí mật của ba họ, cái chết bí ẩn của rất nhiều người ở Tam Giang Nguyên cũng như nguyên nhân tại sao Tông Hàng và Dịch Táp có thể cải tử hoàn sinh. Cả chặng đường hai người cùng đồng hành với nhau chất chứa rất nhiều dư vị. Là niềm vui nhỏ bé khi khám phá ra một chi tiết mới, từ đó lồng thành một câu chuyện từ ngày xưa. Hay sự ấm áp bất chợt mà Dịch Táp nhận được từ sự săn sóc của Tông Hàng. Quãng thời gian này đã làm Tông Hàng trưởng thành lên rất nhiều, lột bỏ đi sự lông bông bất cần đời của mình mà khoác lên vẻ chín chắn. Suy nghĩ cũng ngày càng thấu đáo hơn mà không đơn thuần làm theo những gì mà bản thân thích như trước nữa. Gần như anh đặt an nguy của Dịch Táp lên hàng đầu, cứu người xong nhưng thấy cô vẫn bình ổn thì mới thở phào nhẹ nhõm. Hay như biết Dịch Táp thích trò câu cá ngày bé nên vẫn mua để đó cho cô chơi. Rất đáng yêu luôn! Tình cảm của hai người rất chậm, nhưng mình hoàn toàn có thể cảm nhận sự ngọt ngào bé nhỏ ấy giữa Hàng Hàng và Táp Táp. So với Dịch Táp thì Tông Hàng yếu thế hơn rất nhiều, nhưng không vì vậy mà anh không cố gắng để bảo vệ cô, khiến cho lòng Dịch Táp như có một vết mèo cào vậy, vừa ngứa nhưng cũng rất ấm áp. Hai người là một nửa tuyệt nhất của nhau, một Dịch Táp cộc tính là thế nhưng lại có thể cười hihi mà bắt nạt, nhéo má, vò đầu Tông Hàng lớn xác nhưng tính tình thì có phần ngây thơ và trẻ con. Để hình dung thì giống như bé Samoyed và một bé mèo vậy, tưởng sẽ cắn nhau nhưng khi thân thiết rồi thì lại hợp nhau không tả, bé mèo thì cứ hay vờn vờn bé chó, nhưng bé chó ngoài sủa tượng trưng thì lại âm thầm hưởng thụ cảm giác chọc ghẹo ấy. Sau khi bí mật phanh phui thì Tông Hàng nên trở về với gia đình mình rồi. Nhưng anh vẫn mong chờ sự hồi đáp của Dịch Táp đối với tình cảm của chính mình. Nhưng Dịch Táp vì lo sợ mình sẽ không thể sống lâu được, cô cũng đã có một số triệu chứng nên biết thời gian có lẽ không còn nhiều nữa, nên muốn đường ai nấy đi, không thể vì cô mà làm Tông Hàng chậm trễ cả một đời được. Nhưng định nghĩa về hạnh phúc của Tông Hàng lại không giống thế. Đối với anh, được ở bên cạnh người mình thích dù ít nhưng cũng có kỷ niệm bên nhau, còn hơn là chia tay để rồi hối hận mãi mãi. Anh lại quay về Campuchia tìm Dịch Táp, lần này có cả sự ủng hộ của ba mẹ rồi nên anh lại càng hăng hái hơn. Cuối cùng cũng ôm được người đẹp về nhà. “Tôi chỉ muốn chúng ta có thể ở bên nhau, được bao lâu hay bấy lâu.” “Không phải con người nên đi về phía trước sao? Một năm nay, em nói muốn được yên lặng, tôi không tới quấy rầy em, nhưng em thử rồi, sống cũng đâu có tốt, chỉ tàm tạm mà thôi, vậy đổi sang một kiểu tốt hơn đi. Em theo tôi đi, cho tôi một cơ hội thử sức, dù cũng chỉ trong một năm thôi cũng được. Nếu hết hạn một năm mà em vẫn chẳng thấy có gì khá hơn thì cũng đâu ảnh hưởng em tiếp tục trở về với cuộc sống yên tĩnh của em, đúng không?” Dịch Táp cúi đầu, hỏi hắn: “Sao anh lại thích em chứ?” Cô cảm thấy mình trúng số thật rồi: Không dịu dàng đáng yêu gì, cũng không làm được việc gì tốt, cứng đầu cứng cổ, từ nhỏ đến lớn đã gây phiền nhiễu cho biết bao người, đột nhiên lại có một ngày, sau lưng cứ có một tên ngốc lẽo đẽo theo đuôi, cứ như sinh ra là để ứng đối với tính tình thối hoắc của cô, đuổi thế nào cũng không đi. Về nhân vật phụ, nổi bật nhất là thanh niên hoa lá hòe rất mê bươm bướm - Đinh Ngọc Điệp. Anh này ngang lứa với Dịch Táp - là ma nước trẻ tuổi nhất của nhà họ Đinh. Quan hệ với Dịch Táp giống như anh em bình thường trong nhà vậy, gặp nhau là chí chóe. Nhưng điểm mạnh của Đinh Ngọc Điệp là tự luyến, mặc dù sau lưng anh thì Dịch Táp đã gọi anh là óc thiêu thân rất nhiều lần rồi, ngốc hơn cả Tông Hàng. Đinh Ngọc Điệp là cây hài của truyện, 90% phân đoạn của ông này đều buồn cười hết ấy. Nhân vật phản diện nhưng không ai thấu được tâm tư - Đinh Thích. Ông này từ đầu mình đã không thích rồi vì ông ác lắm luôn. Nhưng về cuối truyện thì không phải như vậy, Đinh Thích cũng muốn có cuộc sống bình ổn nhưng vốn đã bị hướng đi theo con đường tội lỗi rồi, nên mình thấy thương ổng hơn tí. Truyện Vĩ Ngư về phần nội dung quả thật rất chặt chẽ, lúc mới đọc còn thấy hơi nhạt nhạt chứ càng về sau càng cuốn. Vừa đọc vừa há hốc mồm không hiểu sao cái nội dung kiểu này mà bả cũng nghĩ ra được. Sợ thì không đáng sợ đâu nhưng biết chân tướng thì mình nổi cả da gà... Nhân vật chính của Vĩ Ngư không rập khuôn một chút nào, nhưng có điểm chung là bạn nữ chính đều là nữ cường cả. Còn nam chính thì Tông Hàng là nam chính đáng yêu nhất mà mình thấy, thực sự luôn, ngốc ngốc nhưng đó lại là điểm cộng khiến Dịch Táp ngày càng muốn hiểu thêm về Tông Hàng nhiều hơn. Một điểm nhỏ xíu mình không thích là bạn dịch giả để cách xưng của Tông Hàng là "hắn" thay vì "anh", có cảm giác nghe vậy nó không được dễ gần lắm. Truyện hay, đề cử!!! ------ #LeoSing - fb/hoinhieuchu *** Mùa đông năm 1996, khu Zadoi**, Thanh Hải. **Quận Zadoi, trong khu tự trị Yushu của người Tây Tạng ở Thanh Hải Gió thổi như dao cắt. Dưới ánh trăng, vô số vết bánh xe xiêu vẹo đan xen trên sườn dốc thoai thoải, hơn mười chiếc xe cồng kềnh rải rác dừng lại kéo dài đến tận cuối vết bánh xe, trong xe đều có người, đèn xe có sáng có tối, từ trên cao nhìn xuống, mấy chiếc xe sáng đèn giống như đèn đom đóm rải rác khắp nơi, lại giống như con diều giấy đang đà rơi xuống, phía đuôi đuôi diều là vệt bánh xe kéo dài thật dài. Chính giữa là một chiếc Jeep BJ212 màu xanh quân đội, cửa sổ bên ghế lái hạ xuống một khe hở, từ bên trong vang lên bài hát chủ đề của bộ phim truyền hình HongKong ‘Bến Thượng Hải’ bằng tiếng Quảng. “Chuyển thiên loan chuyển thiên than, diệc vị bình phục thử trung tranh đấu…”** **Qua ngàn sóng ngoặt chuyển ngàn bến bãi, cũng chưa thoát khỏi sự tranh đấu này… Trong xe có ba người đang ngồi. Trên ghế lái là một ông già ngoài năm mươi tuổi, hai bên tóc mai cũng đã lưa thưa sợi bạc, khoác một chiếc áo khoác kiểu quân đội, cho tay vào túi lấy ra một gói đậu phộng rang. Ông già bóc từng hột từng hột, dùng tay chà xát tách lớp vỏ lụa bên ngoài, đất Tạng lạnh giá, khí hậu hanh khô, mảnh vỏ lụa nhỏ vỡ ra, vì tác dụng tĩnh điện mà dính khắp nơi mùi thơm im lìm tản ra trong không khí. Trên ghế phụ là một cô gái cỡ hai mươi, đầu gối kê một chiếc cassette cầm tay hiệu Sanyo của Nhật Bản, bài ‘Bến Thượng Hải’ đang phát ra từ chiếc máy này. Nhưng cô ta cũng không mấy tập trung nghe nhạc, mà đang nhìn vào một phấn vuông nho nhỏ, dặm phấn lên mặt, lớp bột phấn màu trắng đã dày cộm, ông già bị mùi hương nồng nặc hắc lên mũi, mới trợn mắt nhìn cô ta vẻ không vui, thốt lên một câu: “Mày đi làm việc chứ có phải đi thi sắc đẹp đâu?” Không giống ai! Tóc uốn dợn sóng, mặt mày bôi bôi trét trét trắng như cái bong bóng cá, chút nữa chắc lại tô son đỏ choét như máu gà, làm gì có con gái nhà đàng hoàng nào lại ăn mặc như vậy? Đều là học mấy minh tinh Hương Cảng mà ra. Cô gái trẻ đáp trả một cách bất cần: “Trang điểm cũng không ảnh hưởng tới việc con làm.” Trong lúc nói chuyện, bài ‘Bến Thượng Hải’ đã tới đoạn cuối, trước khi vào bài khác sẽ có mấy giây ngắt quãng, tiếng hát ngưng một chút, lúc này tiếng ồn từ chiếc máy bắt cá đồ chơi phía sau nghe có vẻ chướng tai. Mua cái băng cassette này chỉ vì cô ta muốn nghe bài ‘bến Thượng Hải’, cô ta quay lại, đồng thời tức giận liếc mắt nhìn người phía sau: “Ồn quá…Con đang định hỏi, ra ngoài làm việc đưa con nhỏ này theo làm cái gì vậy!” Mỗi câu mỗi chữ đều tỏ ra vẻ ghét bỏ. Phía sau là một bé gái ba bốn tuổi, đầu đội một chiếc mũ đỏ to bằng len, mặc một chiếc áo bông nền xanh chấm trắng rất dày, chân mang một đôi giày bông mũi tròn màu đen, chất liệu rất tốt, giữa hai lớp vải dồn đầy bông, bàn chân tựa bị sưng trông quá khổ. Cô nhóc đang cúi đầu chơi, đây là món đồ chơi rất thịnh hành lúc bấy giờ, là loại đồ chơi vặn dây cót, thân máy chỉ lớn cỡ bàn tay, mô phỏng hình dạng của cái hồ cá, trong hồ có năm con cá nhỏ, tùy lúc vặn dây cót nó sẽ trồi lên sụt xuống, mỗi khi nhô lên, con cá sẽ tự há miệng, lộ ra miếng nam châm được gắn trong đó. Trên đầu sợi dây câu cũng có gắn một miếng nam châm nhỏ, khi thả đúng vị trí trên miệng cá thì có thể câu được nó lên. Nghe chị gái nói về mình, cô bé thận trọng đưa tay ra, vặn dây cót, sau đó sụt sịt mũi rồi ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt nhỏ nhắn lem luốc, khuôn mặt cũng giống như hầu hết những đứa trẻ khác, hai bên má cũng ửng hồng do không được giữ ấm thích hợp, lại bị gió thổi lạnh cóng quá mà ra. Đôi mắt tròn xoe mở to, nhìn ông già, lại nhìn cô gái trẻ. Ông già sập mặt: “Ở nhà không có ai, lại ra ngoài lâu như vậy, giao em mày cho hàng xóm mà yên tâm được sao? Cô có ra dáng một người chị chút nào không vậy!” Cô gái trẻ bị chửi, ngoảnh lại đem cơn tức đổ lên đầu cô em: “Nhìn cái gì? Có tin tao móc mắt mày ra không?” Cô bé lập tức cúi gằm đầu. Mời các bạn đón đọc Ba Đường Luân Hồi của tác giả Vĩ Ngư.
Livestream Siêu Kinh Dị
"Mọi người ơi! Mọi người ơi! Mở coi livestream Siêu Kinh Dị đi mọi người" "Hoan nghênh mọi người đến với phòng Livestream Siêu Kinh Dị. Trước khi bắt đầu livestream, mình buộc phải cảnh báo các bạn một chuyện. Chỉ có 3 dạng người có thể xem chương trình livestream của mình, đó là: kẻ có âm khí nặng nề trên thân, kẻ sắp chết trong vòng 7 ngày, và loại thứ 3, mình cũng khó giải thích rõ ràng. Mình chỉ có thể nói là.... Các bạn coi chừng sau lưng nha!!!" Những tình tiết trong truyện chỉ là do tác giả hư cấu, nếu có thật, chỉ là trùng hợp. Lưu ý: Truyện ở ngôi thứ nhất - xưng "tôi". Những đại từ nhân xưng như "hắn" không có nghĩa đang ám chỉ nhân vật chính mà còn tùy theo ngữ cảnh. Cập nhật định nghĩa: - Bát tự: Bát tự là bộ môn khoa học nghiên cứu về chu kỳ thịnh suy, cách khắc chế sinh hóa của ngũ hành.. Đây là một hệ thống lý luận dự đoán vận mệnh con người hoặc hiện tượng thiên nhiên được hình thành dựa trên những số liệu thống kê qua hàng ngàn năm. - Thần sát: Thần Sát chính là là nói về các ngôi sao chứ chả là gì to tát ghê ghớm cả. Ví dụ: Thái Tuế là 1 vị thần sát, Độc hỏa là 1 vị thần sát. *** Bạn nghĩ ngôn tình đều là những câu chuyện ảo tưởng dành cho trẻ vị thành niên? Bạn thấy tu tiên quanh đi quẩn lại nhân vật chính cũng chỉ gặp kỳ ngộ -> train + bế quan -> farm quái loot đồ -> trang bức -> gặp boss -> 'may mắn' thoát chết -> train + bế quan -> farm... dường như cảm giác hơi nhàm chán  Đó là điều mà mình vừa trải qua. Thế rồi mình lại vẩn vơ khắp nơi để tìm kiếm một đầu truyện có thể thỏa mãn sự kén chọn đang ngày một nhiều thêm. Và vào một ngày nọ, vô tình (hoặc là lão @Niệm Di PR quá xuất sắc) mình đã tìm thấy Livestream Siêu Kinh Dị - Vũ Văn Trường Cung. Đó cũng là ngày mình chính thức trở thành một fan cuồng linh dị. Mình xin phép được nêu một chút cảm nhận sau khi đọc xong... gần 50 chương  Nhân vật chính của chúng ta tên là Cao Kiện, một cựu cảnh sát bị đuổi việc do dính đến một vụ thảm sát vào 5 năm trước. Hắn hiện làm chủ của một cửa hàng đồ chơi người lớn, tất nhiên đó chỉ là để ngụy trang cho thân phận thám tử. Công việc làm ăn của hắn đang vô cùng ế ẩm thì vào một ngày nọ, một cô nữ sinh đến nhờ hắn điều tra về vụ mất tích bí ẩn của người anh trai. Lần theo những manh mối còn sót lại, hắn tìm đến nơi người anh của cô gái xuất hiện lần cuối trước khi biến mất. Đó là một công ty, hay nói chính xác hơn là một tổ chức bí ẩn mang tên Âm Gian Tú Tràng. Dòng đời đưa đẩy khiến hắn trở thành một streamer bất đắc dĩ cho Âm Gian Tú Tràng. Từ đây, cuộc đời Cao Kiện bước sang một trang hoàn toàn mới. Dưới hình thức là các nhiệm vụ livestream của Âm Gian Tú Tràng (nghe sao mà thấy giống Conan và Tổ chức Áo đen, à cái này không liên quan, đừng bận tâm^^), Cao Kiện buộc phải lấy chính tính mạng của mình đem đặt cược vào ván bài mang tên định mệnh. Một loạt các pha hành động gay cấn đến nghẹt thở xảy ra liên tiếp, ranh giới giữa sự sống và cái chết chưa bao giờ mỏng manh đến thế. Hắn dùng mạng sống để phơi bày những án mạng đẫm máu đến mức có phần biến thái, những vụ án tưởng chừng đã chìm sâu vào quên lãng theo dòng chảy của thời gian, những bí mật đen tối mà người trong cuộc không muốn cho ai biết bị che giấu đằng sau sự phồn hoa rực rỡ của phố thị... Hãy cùng đi theo bước chân Cao Kiện để tìm câu trả lời cho câu hỏi được đưa ra từ những chương đầu của truyện: 'Trên đời này có tồn tại quỷ hay không?'. Và theo mọi người, trên đời này có tồn tại thứ gọi là 'quỷ' không? Hay 'quỷ' chỉ là thứ mà con người đem ra hù dọa nhau? Hoặc là, con người cũng là một loại 'quỷ'?! Nếu bài review của mình chưa đủ thuyết phục, còn chần chờ gì nữa mà không nhảy hố ngay siêu phẩm Livestream Siêu Kinh Dị - Vũ Văn Trường Cung rồi quay lại ném hết gạch đá vào cái bản mặt này cho bõ ghét vì cái tội chưa thể hiện được hết cái hay của một siêu phẩm linh dị *** Giang Thành, phố Đinh Đường. Một cô học sinh cấp ba với vẻ mặt tái mét, tay chân luống cuống, đang đứng trước một cửa hàng bán đồ chơi người lớn tên là Khoái Nhạc Điên Phong. "Tất cả quá trình có giá 9,900 đồng. Trước khi làm việc, em cần thế chân cho anh 1,000 đồng." Tôi ngậm điếu thuốc, đánh giá cô bé trước mặt. Cô nàng có khuôn mặt tròn trịa, thân cao gầy, dù ngực có nở nang nhưng bộ đồng phục học sinh lại tôn lên vẻ ngây ngô của cô bé. Dưới ánh nhìn soi mói của tôi, cô ta cảm giác hơi khó chịu: "1000 hả anh?... Em chỉ có 70 đồng trong túi, thiếu bao nhiêu anh cho em thiếu lại rồi khi nào có tiền em trả sau được không?" "70 thì 70. Em để tiền trên bàn rồi về đi. Ba ngày sau, anh liên hệ em." "Anh... anh không phải là kẻ lừa đảo chứ?" Cô bé nửa tin nửa ngờ, tờ tiền 70 trong lòng bàn tay đã ướt đẫm bởi mồ hôi. "Nhận sự ủy thác của người, dốc lòng hỗ trợ, chân thực, hiệu suất cao, uy tín, bảo mật là tôn chỉ trong nghề của anh. Câu hỏi của em vừa rồi là đang nghi ngờ đạo đức nghề nghiệp của anh đó." Nhận tiền mặt từ tay cô bé xong, tôi phất tay, bảo cô ta đi khỏi. Xem đến đây, tôi tin là có nhiều người sẽ hiểu lầm tôi mất rồi, nghĩ rằng tôi là một kẻ bắt nạt trẻ vị thành niên, làm một tên khốn nạn dụ dỗ mấy em trẻ trung, xinh đẹp. Thật ra không phải thế, tất cả những gì tôi làm là để giúp cô ta. Tôi tên là Cao Kiện, ông chủ của shop bán đồ chơi người lớn này. Dĩ nhiên, cái danh chủ quán là để ngụy trang, còn thân phận thật sự của tôi là một thám tử. Tôi nhận hết tất cả các vụ, từ việc tìm người, điều tra thi thể, gián điệp trong các thương vụ, giả mạo bản quyền, ngoại tình, viện trợ ngoài tố tụng... Quay lại đề tài chính, cô gái vừa đến nhờ tôi giúp ban nãy tên là Hạ Tình Chi, vốn là một học sinh cấp ba. Lý do mà cô ấy đến đây là do một vụ việc khó mà tin nổi. "Anh trai của em, Hạ Trì, mất tích cách đây một tuần. Em nghi rằng anh ấy đã bị người ta hại." Vừa vào cửa, cô bé đã thể hiện rõ sự hoang mang, lo sợ. "Đáng lý ra em nên báo án hình sự cho bên cảnh sát mới đúng chứ." Học sinh cấp ba thì làm sao có tiền được; lúc đó, tôi chẳng có mấy hứng thú sau một cái liếc mắt. "Báo cảnh sát cũng bằng thừa. Em thử hết các cách, nhưng chẳng ai nhớ đến sự tồn tại của anh trai em, ngay cả sổ sách lưu giữ hộ tịch cũng chẳng có thông tin của anh ấy. Cứ như là anh ấy bỗng dưng biến mất khỏi thế giới này, tất cả vết tích về anh ấy đều bị xóa đi." "Ý của em là, chỉ có mỗi một mình em còn nhớ về anh trai em?" Cô bé không có vẻ đang nói dối, và đây chính là điểm đáng sợ nhất trong vụ này. "Đúng vậy, tất cả mọi người đều quên mất anh trai, ngoại trừ em..." Mồi một điếu thuốc lá, tôi rít một hơi thật sâu. Nếu cô bé nói thật, vậy chỉ có hai nguyên nhân: một là sự kiện linh dị phi tự nhiên, hai là cô bé mắc chứng tâm thần phân liệt nghiêm trọng, liệu bên trong não cô bé có tồn tại một tính cách biến thái thuộc về người anh trai hay không? "Trước khi mất tích, anh trai của em có hành động gì khác thường hay không?" Lúc này, tôi không được nóng nảy vì cần phải thu thập thêm nhiều manh mối từ lời nói của cô gái trước mặt. "Tối tuần trước, anh trai của em đồng ý nhận phỏng vấn tham gia vào công việc livestream của một ứng dụng nào đó, rồi chẳng thấy quay về nữa." Cô bé vừa nói vừa lấy một tấm thẻ với vẻ ngoài chẳng có gì đặc biệt từ trong ví tiền ra. Nó nhăn nhúm, tựa như những tờ rơi quảng cáo thuốc dỏm nằm rải rác ở những lan can ngăn cách khu vực cống ngầm đang được sửa chữa ven đường. "Bạn muốn trở thành minh tinh được muôn người chú ý ư? Bạn muốn có ngàn tỷ fan hâm mộ bạn ư? "Hãy trở thành streamer trong biên chế của Âm Gian Tú Tràng, mở kênh livestream của chính bản thân bạn." "Chỉ cần bạn có can đảm, có tài năng và có thời gian." "Chỉ cần ngồi trong nhà đã có thể biến ước mơ thành sự thật!" "Âm Gian Tú Tràng à? Cái tên này khá là đặc biệt nha!" Lật tấm áp phích qua lại vài lần, tôi càng hoài nghi đây là trò đùa dai của bọn nhóc láu cá. Trước hết khoan hãy phân tích cái tên công ty, tôi xem mặt sau của tấm thẻ. Buổi phỏng vấn của công ty sở hữu ứng dụng livestream này có thời gian từ 12:00 khuya đến 03:00 sáng, địa điểm ở số 44 đường Vô Đăng, tầng ngầm số 4, phòng số 444. Dãy số này cùng với thời gian phỏng vấn có vẻ không dành cho người bình thường nha. "Chẳng lẽ ngay cả anh cũng nghĩ là em đang nói xạo?" Phản ứng của cô bé quả thật đang trên bờ vực tuyệt vọng. Tôi có thể nhìn thấy ánh nhìn mất mát và sợ hãi từ trong mắt cô ta. "Không phải, khi chưa điều tra, không ai có quyền đưa ra kết luận về sự việc." Cho dù là cô bé chỉ ứng trước có vài đồng, tôi cũng phải nói thế. Thật ra, văn phòng thám tử của tôi đã không có bất cứ hợp đồng nào trong vòng hai tháng nay, đây chính là cơ hội để mình có thể cứu lấy bản thân mình. Thu nhập của shop đồ chơi người lớn càng lúc càng trì trệ, nếu cứ như thế chắc tôi cũng không đủ tiền trả phí thuê nhà. Kết quả là, tôi tiếp nhận cọc ủy thác tương tự một trò đùa dai như thế này, cũng là khởi điểm cho tất cả những chuyện xảy ra sau đó. "Âm Gian Tú Tràng..." Mấy năm gần đây, các ứng dụng livestream bùng nổ. Có người stream về các kiến thức làm đẹp, có người stream chơi game, có người stream để khoe khoan vẻ lẳng lơ nhằm dụ dỗ bọn trẻ người non dạ. Chuyện này có thể hiểu, nhưng khi nhìn vào cái tên Âm Gian Tú Tràng, tôi hoàn toàn không đoán ra nội dung chủ đạo của nó là gì. "Lẽ nào trực tiếp cuộc sống thường nhật của người chết à?" Mời các bạn đón đọc Livestream Siêu Kinh Dị của tác giả Vũ Văn Trường Cung.
Ai Đứng Bên Cửa Sổ
Truyện kinh dị Ai Đứng Bên Cửa Sổ mang màu sắc ngôn tình. Bạn sẽ không hối hận khi đọc nó! *** " Chúng ta không sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm. Nhưng nguyện chết cùng ngày, cùng tháng, cùng năm!" " Anh cuồng phim kiếm hiệp hả? Không còn câu nào lãng mạn hơn để nói sao?" " Anh không phải người thích nói những lời bay bướm, nhưng từng câu, từng chữ anh nói ra đều là thật lòng!" Khi nghe được câu nói của anh tôi chợt cảm thấy ấm áp trong lòng. Đôi mắt nhìn lên bầu trời đêm không một ánh sao, hít một ngụm khí lạnh ban đêm rồi mi mắt khẽ trùng xuống đầy ưu phiền. Liệu tôi và anh có thể làm trái được kiếp số của mình? ---------------- Tôi tên là Thuỳ An, 18 tuổi và hiện đang là sinh viên năm nhất đại học tâm linh. Chắc hẳn nhiều người sẽ thắc mắc tại sao tôi lại chọn ngành học này, chính bản thân tôi cũng không có câu trả lời cho thắc mắc đó. Chắc có lẽ là do tôi quá tò mò về một thế giới khác, một thế giới mà ít người tin nó tồn tại. Hôm nay là ngày mà gia đình tôi chuyển tới một ngôi nhà mới, khi vừa bước xuống xe thì tôi đã thấy mây đen kéo tới che kín bầu trời, báo hiệu cho một điềm xấu. Đứng trước căn nhà, tôi thầm quan sát rồi đánh giá một lượt, căn nhà có 2 tầng, nó không quá rộng nhưng bù lại có sân vườn rất thoáng mát vì có nhiều cây cối xung quanh. Nhìn tổng quan thì ngôi nhà này khá ổn, chỉ là vị trí của nó nằm trong một con ngõ nhỏ nên khá bất tiện cho việc đi lại. Nghe ba tôi nói, ông đã mua căn nhà này với một cái giá rất rẻ, ba tôi là cảnh sát biển, còn mẹ tôi làm giáo viên cấp 3. Với mức lương của nhân viên nhà nước thì việc mua được ngôi nhà này đã là một đãi ngộ tuyệt vời. Tôi xách balo bước qua cánh cổng đã bị tróc sơn do thời tiết khắc nghiệt ban cho, nhìn sơ qua cũng đủ hiểu được rằng nơi này đã xây dựng cách đây khá lâu rồi. Mới đi được vài bước chân, bỗng có một cơn gió lạnh thổi ngang qua làm lay động tán cây trong vườn, tôi bất giác rùng mình một cái. Trong lòng chợt có một nỗi bất an trỗi dậy, đảo mắt nhìn xung quanh nơi mình đang đứng, không hiểu vì sao tôi luôn cảm thấy hình như có một cặp mắt đang dõi theo từng cử chỉ, hành động của mình từ phía xa. Nhưng khi nhìn xung quanh thì không thấy ai ngoài tôi, nhanh chóng dẹp bỏ đi cảm giác đó, tôi tiếp tục tiến bước vào bên trong. Liếc nhìn kiến trúc của căn nhà thì cảm thấy nó không có gì đặc biệt, thiết kế cũng giống như những ngôi nhà khác. Thứ duy nhất làm tôi chú ý chính là bức họa của một người phụ nữ trung niên, được treo trên tường ngay tại phòng khách. Người phụ nữ trong tranh có một dung mạo đẹp một cách sắc sảo, khuôn mặt trái soan, lông mày lá liễu, từng đường nét trên gương mặt rất thanh tú, chỉ có điều ánh mắt của người phụ nữ này mang một nét vô hồn, khiến cho người khác phải lạnh sống lưng mỗi khi nhìn thẳng vào đôi mắt đó. Tôi đứng ngẩn người nhìn bức họa mà không chớp mắt, dường như tôi bị đôi mắt của người phụ nữ trong tranh thôi miên, không có cách nào có thể thoát ra. Khi thấy tôi cứ đứng bần thần trước bước tranh, ba tôi bước lại gần vỗ vai gọi, kéo tôi về với thực tại: " Thuỳ An, con làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào bức tranh vậy?" " Bức tranh là của ai vậy ba?" Ba tôi liếc nhìn bức tranh rồi quay lại cười trả lời: " Đây là bức trang của chủ cũ căn nhà này, không hiểu vì sao họ rời đi mà không mang theo nó, ba thấy đẹp nên giữ lại!" Nghe được câu trả lời từ ba thì tôi cũng không hỏi gì thêm, vội xách balo bước lên lầu. Tôi cũng không dám nhìn thẳng vào bức tranh thêm lần nào nữa, bởi vì tôi cảm thấy nó có gì đó rất ma mị. Khi bước lên tầng 2 của ngôi nhà, tôi bắt đầu đi thăm quan các phòng để lựa phòng ngủ cho mình, có tổng cộng 2 phòng ngủ và một phòng wc chung. Sau một hồi đắn đo, suy nghĩ thì tôi đã chọn được cho mình một phòng vừa ý nhất, đó là căn phòng có cửa sổ hướng ra sân sau của ngôi nhà, gió thổi nhè nhẹ làm cho cả không gian mát mẻ, thoáng đãng làm tôi rất vừa ý. Chưa dọn đồ đạc vào nên căn phòng khá trống trải, nhưng trong góc phòng lại có một thứ khiến tôi phải để mắt tới. Đó chính là một mẩu giấy màu vàng được xếp thành hình tam giác rất cẩn thận và còn được thắt lại bởi một sợi chỉ màu đỏ. Vì quá tò mò nên tôi đã gỡ mảnh giấy ra xem thử bên trong có gì, bên trong là một ít tóc vụn đen và trên mảnh giấy có hàng chữ Trung được viết bằng một loại mực đỏ như máu. Càng nhìn tôi càng cảm thấy thứ này rất giống với bùa ngải mà tôi hay xem trên mấy bộ phim kinh dị. Đột nhiên tóc gáy của tôi dựng đứng khi nghĩ về những thứ tà mị đó, vội gạt bỏ những ý nghĩ kinh dị đó ra khỏi đầu. Dùng tay vo nát mẩu giấy rồi nhanh chóng ném ra bên ngoài cửa sổ 8 giờ tối Sau một hồi dọn dẹp đồ đạc, sắp xếp ngăn nắp mọi thứ, cuối cùng gia đình tôi cũng hoàn thành công việc. Ngước nhìn đồng hồ cũng đã 8 giờ tối, mẹ tôi bỗng nảy ra một ý tưởng xong quay qua nói với ba tôi: " Bữa nay gia đình ta ăn tối ở bên ngoài đi, giờ em không còn sức để nấu nướng đâu!" Ba tôi nghe vậy cũng gật đầu đồng ý ngay tức khắc: " Ừm cũng được, vậy cả nhà ta sẽ đi ăn tối ở bên ngoài!" Nghe ba mẹ bàn với nhau là sẽ đi ăn ở bên ngoài, tôi không hề tỏ ra có một chút hào hứng nào. Một phần vì mệt, một phần vì vẫn còn có cả tá bài tập chưa hoàn thành, cho nên tôi quyết định sẽ không đi: " Con sẽ không đi đâu, ba mẹ cứ đi vui vẻ nha!" " Tại sao con lại không đi? Hay con mệt ở đâu hả?" Mẹ tôi lại gần hỏi rồi đưa tay sờ lên trán để kiểm trả xem có bị sốt hay không. " Con còn có nhiều bài tập cần làm lắm!" Tôi khẽ thở dài chán nản, lê từng bước chân nặng trĩu bước lên lầu. " Vậy lát nữa ba mẹ sẽ mang đồ ăn về cho con nhé? Nhớ đừng học quá sức đó!" Mẹ tồi nói lớn vang vọng lên lầu 2. " Vâng!" Tôi chỉ đáp lại ngắn gọn một câu xong đóng cửa phòng lại. Bước đến gần bàn học đặt gần chiếc cửa sổ, từ từ ngồi xuống ghế. Tôi bắt đầu lật từng trang vở ghi chép, được một lúc thì cơn buồn ngủ kéo tới làm cho đầu óc tôi không còn được tập trung, đôi mắt lim dim, mơ màng gục xuống bàn, ngủ lúc nào không hay biết. Đang ngủ say giấc thì bỗng nhiên tôi giật mình tỉnh dậy bởi một tiếng động lớn phát ra từ bên dưới lầu. Nheo mắt nhìn xung quanh, tôi thấy trong phòng lúc này đều bao trùm bởi một màu đen, không có lấy một ánh sáng" Không lẽ bị cúp điện?" Tôi lẩm bẩm trong miệng xong đưa tay lần mò trong bóng tối để tìm chiếc điện thoại của mình. Mời các bạn đón đọc Ai Đứng Bên Cửa Sổ của tác giả Thẩm Nghiên Hy.
Thằng Khờ
Sau khám phá về tập san bí ẩn của trường Kamiyama cách đây ba mươi ba năm, một cuộc phiêu lưu mới lại mở ra với bốn thành viên của Câu lạc bộ Cổ Điển: truy tìm hung thủ giết người trong một bộ phim đang quay dở. Nhưng thử thách lần này gai góc vượt xa những gì họ hình dung, bởi: không thể tiếp cận tác giả kịch bản, hiện trường quay phim lại quá xa, các dữ kiện xuất hiện trên phim rất chặt chẽ, khó tìm ra sơ hở… *** Kem đá là một tiểu thuyết thuộc thể loại kỳ bí, học đường sáng tác bởi nhà văn Yonezawa Honobu xuất bản năm 2001. Đây là tập sách đầu tiên trong seri "Câu lạc bộ Cổ Điển"  gồm tổng cộng 6 tập tính đến năm 2016.  Kem Đá Thằng Khờ Trình tự Kudryavka Búp bê Hina đi đường vòng Khoảng cách xấp xỉ giữa hai người  Dù được ban đôi cánh *** Số đăng nhập 00205 Hãy nhập tên: Có thật là, không còn cách nào khác không? Mayuko: Tớ xin lỗi! Hãy nhập tên: Cứ thế này thì cậu sẽ thành kẻ tội đồ đấy. Kể cả như vậy? Mayuko: Tớ sẽ xin lỗi mọi người Mayuko: Tớ nghĩ chỉ còn cách đó Hãy nhập tên: Không phải chuyện cứ xin lỗi là xong đâu Hãy nhập tên: Không phải tớ trách cậu Hãy nhập tên: Mà ý tớ đang nói là phải giải quyết bằng được Mayuko: Tớ hiểu Mayuko: Tớ Mayuko: Xin lỗi Hãy nhập tên: Vậy à? Tớ hiểu rồi Hãy nhập tên: Quả thật ngay từ đầu đã không đúng người đúng việc Hãy nhập tên: Cậu đã rất cố gắng đến tận bây giờ rồi Mayuko: Tớ xin lỗi Hãy nhập tên: Thôi được rồi! Cậu không phải xin lỗi nữa Hãy nhập tên: Phần còn lại cứ để tớ xử lý Mayuko: Cậu làm giúp tớ ư? Hãy nhập tên: Nếu có thể thì tớ đã làm ngay từ đầu rồi Hãy nhập tên: Tớ thì không thể. Nhưng tớ sẽ tìm cách Mayuko: ? Hãy nhập tên: Có điều, cho dù suôn sẻ đi chăng nữa cũng chưa chắc sẽ Hãy nhập tên: Theo hướng cậu mong muốn Số đăng nhập 00209 Mình ♪: Xin lỗi nha~! Hãy nhập tên: Không ạ Hãy nhập tên: Chuyện là như vậy, nên cũng không có cách nào Mình ♪: Kohai* dễ thương có lời nhờ mà, mình cũng muốn giúp lắm. Mình ♪: Chỉ có mỗi việc này là… Mình ♪: Quả thật mình không xoay xở được với khoảng cách và thời gian như vậy Hãy nhập tên: À… ừm… Hãy nhập tên: Sempai* có nhớ ra ai khác không? Hãy nhập tên: Ai có thể làm được việc đó Mình ♪: Ai khác à… Mình ♪: Không Mình ♪: … Hãy nhập tên: Sempai? Mình ♪: zzz… Hãy nhập tên: Sempai Mình ♪: Đùa đấy! Mình ♪: Không nhờ vả được nhưng mà, tùy theo cách sử dụng Mình ♪: Thì có thể sẽ sai khiến được hắn đấy Số đăng nhập 00214 Hãy nhập tên: Thế nào? L: Nhất định, em sẽ thi! L: Em nhầm, em sẽ đi Hãy nhập tên: Nếu được thế thì bên chị cũng mừng Hãy nhập tên: Thời gian và địa điểm chị sẽ thông báo sau L: Mất háo hức ạ! L: Mất ạ L: Rất Hãy nhập tên: Có thể em không biết Hãy nhập tên: Không cần đổi phông chữ đâu Hãy nhập tên: Cứ ấn Enter là được L: Chế ạ? L: Thế ạ? L: A, đúng thật này! Hãy nhập tên: Vậy, nhờ em nhé Hãy nhập tên: Phải rồi, nếu đằng nào cũng tới L: Vâng Hãy nhập tên: Em rủ thêm bạn đi cùng cũng được. Đúng rồi, chỉ ba người L: Được ạ? Hãy nhập tên: Là thành viên câu lạc bộ Cổ Điển phải không nhỉ? Hãy nhập tên: Chị rất vui nếu em dẫn các bạn thành viên khác cùng đến ... Mời các bạn đón đọc ​Thằng Khờ của tác giả Yonezawa Honobu.