Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tham Thiên - Phong Ngự Cửu Thu

Sau thành công của tác phẩm Tàn Bào, đầy mới lạ và ấn tượng trong thể loại tu chân, Tham Thiên là tác phẩm thứ hai của tác giả Phong Ngự Cửu Thu. Thiên Thư tàn quyển xuất hiện khiến người thiên hạ điên cuồng tranh đoạt. Vậy rút cuộc nó đơn thuần là cơ duyên tạo hóa hay còn ẩn tàng huyền cơ gì? Việc tu hành chẳng lẽ chỉ vì ham muốn trường sinh bất lão? *** Cuối thu năm 540 sau công nguyên, tại Trường An, kinh đô nước Ngụy. Trời bắt đầu đổ mưa từ giờ Ngọ, ban đầu chỉ là mưa nhỏ, khi mặt trời xuống núi thì chuyển mưa lớn khiến trên đường có rất ít người qua lại. Thêm nữa, dù chưa tới lúc lên đèn nhưng vì sắc trời chuyển tối sớm nên trong thành lục tục thấy xuất hiện những ánh đèn. Ánh sáng chủ yếu tập trung ở khu vực có phạm vi chừng mười dặm phía đông thành, đó chính là nơi xây dựng hoàng thành đồng thời là khu vực mà các những người phú quý sinh sống. Tây thành kém phồn hoa hơn, số hộ gia đình thắp đèn không nhiều lắm, nhưng phía Tây Bắc của Tây thành có một nơi phát ánh sáng mà độ sáng ở đó mạnh hơn ánh đèn rất nhiều, ánh sáng lại bập bùng liên tục. Nơi tỏa ra ánh sáng đó là một tòa miếu thờ không lớn lắm lại khá rách nát, tường miếu lẫn phòng hai mé đông tây đều đã sụp xuống, hiện tại chỉ còn mỗi một gian mà khi trước vốn là chính điện đặt tượng thần được thờ cúng. Nơi thần đàn của chính điện đặt một pho tượng thần, có điều vì không có người chăm lo bảo vệ nên tượng thần này đã bị hư hại nghiêm trọng, nước sơn bong tróc để lộ phần thân gỗ ra ngoài khiến người ta khó mà nhận ra đó là thần thánh phương nào nữa rồi. Ngay giữa đại điện có một đống lửa, quanh đó có mấy đứa trẻ ăn xin vận quần áo tơi tả, những đứa này tuổi còn khá nhỏ, đứa lớn nhất cùng lắm chỉ mười ba mười bốn tuổi, còn đứa nhỏ nhất đoán chừng chỉ khoảng tám chín tuổi. Đứa lớn nhất bọn, nhìn qua thấy ngực hơi phồng lên, chắc hắn là con gái, hiện tại đang nâng một bát nước thuốc đồng thời nói chuyện với một đứa nhỏ nằm phía trước tượng thần. Đứa nhỏ nằm trên đống rơm kia khoảng mười hai, mười ba tuổi, là con trai, rất gày, hơn nữa chẳng hiều vì sao nó chẳng buồn đón nhận chén thuốc mà cô bé đưa đến, chỉ đưa mắt nhìn trừng trừng cô bé kia, còn mặc cho cô bé nói gì nó cũng tuyệt không chịu nhận chén nước thuốc. Ngoài hai đứa bé này ra, trong miếu còn hai đứa nữa, một cậu bé đang nấu cơm, có điều nói nấu cơm với ăn xin ăn mày thì chẳng qua cũng chỉ là tiến hành phân loại thức ăn, tiếp đó lần lượt bỏ vào hai bình sứ treo trên bếp lửa, điểm đáng chú ý ở đây là không như ăn xin thông thường gày gò, ốm yếu, nhóc này rất mập mạp trắng trẻo. Đứa cuối cùng là một bé gái đang nhóm củi, cô bé này có đôi mắt rất to, chưa thấy mở miệng nói câu nào mà chỉ dùng tay ra tín hiệu với người khác nên hẳn là bị câm. Cô bé đưa thuốc khi nãy thấy bạn mình cố chấp không chịu uống thuốc nên có phần nóng giận, tuy vậy cô cũng không tá hỏa nổi cáu mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do. Đứa bé trai đang nằm không nhìn cô mà nghiêng đầu sang một bên, miệng cũng chẳng đáp lời. Cô bé khuyên thêm mấy câu đoạn lại đưa chén thuốc tới nhưng đứa bé trai kia đột nhiên ngồi bật dậy, rất nhanh vung tay hất đổ chén thuốc, hơn nữa còn giận dữ nhìn cô bé trừng trừng. Cô bé vội vàng đi nhặt lại chén thuốc, chén thì không bể nhưng nước thuốc đã đổ hết ra nền đất. Đứa bé trai nghiêng đầu nhìn cô bé, sự giận dữ trong mắt từ từ tan biến, thay vào đó là đau thương cùng cực, sau một thoáng nó đưa tay áo lau nước mắt rồi thả người nằm vật xuống, miệng vẫn chẳng nói câu nào. Cô bé bất đắc dĩ nhìn đứa bé trai đang nằm một cái đoạn cầm chén thuốc đưa cho tên mập đang nấu cơm, mặt cô không khỏi âu lo khi thấy trời mưa càng lúc càng mau, càng nặng hạt: “Có biết Lữ Bình Xuyên với Mạc Ly đi đâu không thế?” “Không biết, mà sao Trường Nhạc không chịu uống thuốc?” Tên mập hỏi lại. Cô bé chỉ lắc đầu rồi tiếp: “Nam Phong đâu, mi có thấy nó đâu không?” Tên mập vừa lắc đầu vừa đáp: “Sở lão đại, để ta tìm bọn chúng.” “Thôi để ta đi.” Cô bé họ Sở khoát tay. Trong khi hai đứa đang nói chuyện, một tràng những tiếng bước chân dồn dập truyền từ ngoài cửa vào, nghe rõ là bước từ xa đến gần, sau một thoáng liền thấy hai tên ăn mày, một lớn một nhỏ bước vọt tới, đứa lớn khoảng mười ba mười bốn tuổi, mình để trần bước tới. Đứa nhỏ tầm tám chín tuổi, trên đầu phủ một cái áo ngắn rách. Cô bé họ Sở và tên mập vừa tới cửa thì đứa nhỏ gày đen mang chiếc áo ngắn từ ngoài cửa chạy vào: “Cha nó, mưa chết lão tử rồi.” “Nam Phong, ngươi giấu gì trong ngực đó?” Tên mập nấu cơm hỏi. “Ngươi đoán xem?” Đứa bé trai cười xấu xa. “Tốt rồi, đã đủ người thì ăn cơm thôi.” Lữ Bình Xuyên quay sang phía tên mập bên đống lửa nói, tiếp đó đưa tay vẫy vẫy cô bé họ Sở: “Hoài Nhu, lại đây, ta có chuyện cần bàn.” Sở Hoài Nhu gật đầu đoạn cùng Lữ Bình Xuyên bước qua một bên, hạ giọng nói chuyện, trong khi ấy, tên mập đem thức ăn trong hũ chia cho mọi người. Vào lúc tên mập đang chia cơm, Nam Phong bước tới trước tượng thần, tiếp đó đưa tay móc từ ngực áo ra một bầu rượu rồi len lén đưa cho Trường Nhạc: “Cầm lấy, đồ tốt đấy.” Tên mập chia thức ăn ra làm sáu phần xong thì trong hai hũ chỉ còn lại chút canh, nó liền đổ luôn chúng vào chung một hũ rồi cứ thế ôm hũ mà uống luôn. Sở Hoài Nhu và Lữ Bình Xuyên có vẻ đang bàn chuyện rất quan trọng, sắc mặt hai đứa cực kỳ nghiêm túc, khi nói chuyện thỉnh thoảng còn quay đầy nhìn về phía mấy đứa đang ăn cơm, chẳng rõ hai đứa đang bàn chuyện quan trọng sợ có ai nghe được hay là việc có liên quan tới cả đám. Nam Phong với Trường Nhạc thì thay phiên nhau uống rượu trong cái bầu mẻ. Nam Phong dường như hỏi điều gì đó nhưng Trường Nhạc chỉ lắc đầu chứ không trả lời. Trong ngôi miếu thờ đổ nát này ngoài người ra, còn có chuột, chúng ngửi thấy mùi thức ăn liền từ chỗ tối bò ra, chạy về phía cô bé câm, cô bé lại không đánh chúng mà còn lấy cơm canh cho chúng nữa. “Sở tỷ tỷ, Nam Phong đi trộm rượu về cho Trường Nhạc uống.” Mạc Ly mách. Sở Hoài Nhu nghe xong chỉ quay đầu, khoát tay nói: “Trường Nhạc bị chứng phong hàn nên uống rượu để trừ lạnh thôi.” Sau một hồi bàn luận, Lữ Bình Xuyên và Sở Hoài Nhu rời chỗ góc tường, bước về phía đống lửa. Lữ Bình Xuyên đi đến cạnh đống lửa đoạn bưng chén cơm lên, lấy một khúc xương cho Mạc Ly, phần thức ăn còn lại trong chén nó cũng không đụng mà bỏ vào cái hũ tên mập đang ôm. Chuyện này trước đây cũng hay xảy ra thường xuyên nên hai đứa kia cũng không có phản đối gì, sau khi cảm ơn xong liền chú mục ăn tiếp. “Ngươi nói đi.” Lữ Bình Xuyên nhìn Sở Hoài Nhu, đề nghị. “Ngươi nói thì tốt hơn.” Sở Hoài Nhu lắc đầu đáp. Cả đám còn lại thấy giọng điệu hai người khác thường bèn lục tục nghiêng đầu ngó, chỉ duy có cô bé câm kia vẫn im lặng ngồi ăn cơm, thì ra cô bé không chỉ có câm mà còn bị điếc nữa. “Được rồi, để ta nói.” Lữ Bình Xuyên thoáng suy nghĩ chút rồi lên tiếng. “Trường An hôm qua có một sự kiện lớn diễn ra, các ngươi chắc cũng đã nghe đến rồi.” “Đại ca, việc người nói chính là Pháp hội ở Đông thành sao?” Tên mập tiếp lời, đoạn lại bổ sung: "Ta nghe nói, pháp hội kia là để tranh giành kinh thư gì đó đấy..." Lữ Bình Xuyên gật đầu: “Pháp hội lần nay do Hộ Quốc chân nhân đích thân chủ trì nhằm chiêu hiền đãi sĩ, kẻ tham gia tỷ võ mà thắng trận không những có thể được gia phong quan tước mà còn có cơ hội cùng tham tường tìm hiểu Thiên Thư tàn quyển, có rất nhiều cao thủ các môn phái đã tới đây, ta thấy chúng ta nên đi đông thành thử vận may một phen, dù không được nhận làm đệ tử nhưng làm tạp dịch thôi cũng đủ tốt hơn nhiều so với việc cứ ở cái ổ này.” Lữ Bình Xuyên nói xong, mọi người đều im lặng chưa đáp, nó lại nói tiếp: “Chúng ta cứ ở mãi đây cũng chẳng phải cách hay, dù thế nào cũng phải nghĩ cách thoát ra, cơ hội như thế chẳng phải lúc nào cũng có, chúng ta không thể bỏ qua được.” Thấy đám kia không thể hiện thái độ gì, Sở Hoài Nhu ở bên cạnh liền cất lời: “Cứ quyết như thế, ngày mai đi đông thành.” Lữ Bình Xuyên nhìn mấy đứa một lượt đoạn nói: “Sắp tới có thể phải ly biệt, ta muốn cùng mọi người kết bái kim lan, không biết các người có đồng ý không?” Cả đám nghe vậy thì ngỡ ngàng gật đầu. “Mạc Ly, đi rửa chén của ngươi đi.” Lữ Bình Xuyên nói xong liền rút một cây dao ngắn từ bên hông ra đoạn nói tiếp: “Nam Phong, đưa cái cốc đến đây.” “Đại ca, ta nghe nói cường đạo kết bái mới uống rượu máu, người tốt kết bái lại có một quy trình khác.” Tên mập đưa ý kiến. “Quý ở tấm lòng, quan tâm gì mấy thứ quy củ vớ vẩn chứ.” Lữ Bình Xuyên khoát tay gạt đi. Trong lúc đó, Mạc Ly đã cầm chén của mình định đi tới cửa để rửa, khi vừa tới cửa thì cô bé liền hốt hoảng quay đầu lại kêu: “Đại ca, có người tới.” Cả đám nghe vậy bèn bước tới bên cửa, chỉ thấy trong màn mưa xuất hiện một bóng người đang chậm chạp bước về phía ngôi miếu.. Qua một chốc, khi bóng người kia đến gần hơn, cả đám mới thấy rõ trang phục của kẻ đi tới, người này tuổi chừng hơn năm mươi, thân vận trường bào màu xanh cũ nát, tay trái y cầm một lá cờ vải một mặt màu vàng nhạt, tay phải nắm một cây gậy gỗ, khi y bước đi thì cây gậy liên tục gõ xuống mặt đất. Mọi người đều lưu lạc phố phường cả, nên cũng không xa lạ gì với loại quần áo kiểu này, đó là một thầy tướng số mù lòa...   Mời các bạn đón đọc Tham Thiên của tác giả Phong Ngự Cửu Thu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Huyền Thiên Hồn Tôn - Ám Ma Sư
Tiêu Dao Hồn Hoàng - Diệp Tiêu Dao uy chấn thiên hạ bất ngờ vẫn lạc tại Huyền Vực. Trăm năm sau hắn trùng sinh sống lại trên người Diệp Huyền. Diệp Huyền là một học viên Tinh Huyền học viện trong Lưu Vân quốc, hắn từ một người thường xuyên bị bắt nạt, bị người khác trào phúng là phế võ hồn, tử mạch đến trở thành kẻ có được tam sinh vũ hồn nghịch thiên trong truyền thuyết, hắn bắt đầu lữ trình chinh phục đại lục. Thiên Huyền đại lục lấy linh hải độc tôn. Cường giả cô đọng võ hồn thành Cửu Thiên Võ Đế, du chín tầng trời, thăm thần hải, thân mang võ công tuyệt thế, quân lâm thiên hạ. Ba vạn năm trước, Bá Thiên Hùng Chủ sinh ra Hắc Long Võ Hồn, luyện cửu phẩm hắc long, thành Vô Thượng Võ Đế, bá khí thiên hạ, càn quét thiên quân, thống nhất Vô Tận Hải, xưng tôn trên biển. Một vạn năm trước Thiên Linh Lão Nhân ngưng Linh Hải Võ Hồn, linh hải không cạn thì huyền khí không diệt, sáng lập Lăng Thiên tông, ngạo thị quần hùng, độc tôn một phương. Năm ngàn năm trước Hiên Viên Đại Đế chưởng Xích Nguyệt Võ Hồn, đối với kẻ địch như huyết nguyệt giáng lâm, xác trải trăm vạn dặm, dựng lên Xích Nguyệt đế quốc, xưng hùng đại lục. Ba ngàn năm trước Lăng Ba Nữ Đế hóa Tiên lăng Võ Hồn, Tiên lăng cửu phẩm, siêu phàm nhập thánh, lập Phiêu Miểu cung, bao trùm tuyệt đỉnh. Hiện nay trên đại lục có đế quốc, tông môn, gia tộc, học viện, các thế lực nổi lên, quần hùng cùng tiến trình diễn các cuộc sử thi hùng hồn. Một siêu phẩm nữa của tác giả Ám Ma Sư sau thành công của Dược Thần và Võ Đạo Đan Tôn *** Chẳng qua nếu làm vậy thì tốc độ rất chậm, bản thân hắn khởi điểm đã trễ hơn người khác rất nhiều, nếu như còn làm theo cách đó thì dù có thiên phú cao hơn nữa thì thành tựu tương lai e là cũng chỉ có hạn mà thôi. Hôm nay hắn đã đạt tới cảnh giới nhị mạch đỉnh phong rồi, đúng lúc có thể lợi dụng lục mạch huyền khí của Phượng Nhu Y để giúp bản thân trùng kích cảnh giới tam mạch. Nghĩ là làm. Quá trình đối luyện tiếp theo, Diệp Huyền ngoại trừ lợi dụng huyền khí của Phượng Nhu Y để củng cố cảnh giới của mình ra, còn dựa vào huyền khí của Phượng Nhu Y chậm rãi trùng kích đạo huyền mạch thứ ba của bản thân. Ầm ầm ầm! Lục mạch huyền khí cường đại dưới sự dẫn dắt của hắn đánh thẳng vào mạch bích kiên cố như thác dữ. Nếu như hành động này của Diệp Huyền bị người ta biết được thì sợ là toàn bộ đại lục đều sẽ kinh hãi không thôi, lợi dụng huyền khí của người khác để giúp mình trùng kích cảnh giới, việc này cũng giống như đi dây trên vực cao vạn trượng vậy, sẩy một bước là hối hận ngàn thu, một khi không khống chế tốt, nhẹ thì kinh mạch bị tổn hại, bản thân bị trọng thương, nặng thì kinh mạch đứt đoạn, thổ huyết mà chết. Từng hồi từng hồi đối luyện, mạch bích kiên cố của Diệp Huyền rốt cuộc cũng có chút lơi lỏng, bất quá cách triệt để trùng phá vẫn cứ thiếu một chút gì đó. - Xem ra mấy chiêu này vẫn chưa đủ. Diệp Huyền nhìn chằm chằm vào Phượng Nhu Y, cố ý bĩu bĩu môi, thấp giọng thì thào: - Lẽ nào thực lực của người giỏi nhất của trung cấp ban cũng chỉ tới vậy thôi sao? ... Mời các bạn đón đọc Huyền Thiên Hồn Tôn của tác giả Ám Ma Sư.
Cửu Ấn Thần Hoàng - Nhất Tê Sinh Kê
Tế ấn, mỗi người chỉ có thể thức tỉnh một cái. Mà hắn lại thức tỉnh ra cửu cái thần bí nhất tế ấn! Âm kiếm, khắp thiên hạ cận tồn chín chuôi mạnh nhất Hồn khí. Mà hắn lại có được chín chuôi âm kiếm trong cường đại nhất một thanh! Hắn có được vô hạn hồn lực hồn nguyên thân thể! Vạn năm trước Vạn Thú chi chủ là hắn ấn trong Hồn thú! Hắn muốn mở ra cửu ấn huyết mạch! Tập hợp đủ Cửu Âm thần kiếm! Chôn vùi Ma tộc! Nhất thống thiên hạ! Hắn là trùng sinh tự Dị Giới đại lục Thần Hoàng, hắn gọi Giang Ly! *** "Tình Nhi, còn nhớ rõ chúng ta lúc trước lần thứ nhất gặp nhau sao?" Giang Ly quay đầu đối với bên người Hạ Tình Nhi cười nói. Hạ Tình Nhi nghe vậy, lập tức tựa hồ lâm vào nào đó nhớ lại, theo khóe miệng nàng ngọt ngào dáng tươi cười đến xem, nhất định là cái cực kỳ ngọt ngào nhớ lại. "Đương nhiên nhớ rõ a! Khi đó ta. . ." Hạ Tình Nhi cảm xúc vừa vặn, đang muốn cùng Giang Ly cùng nhau nhớ lại lúc trước mỹ hảo, bên tai lại truyền đến rất sát phong cảnh một tiếng la lên. "Lão Đại! Ngươi mau tới bình luận phân xử, lão Phong hắn lại còn nói hắn trở thành Thần Vương cùng ngươi không quan hệ! Thằng này thái không có lương tâm rồi!" Bàn Tử đang cùng lại kể ra Phong Tiêu Tiêu tội danh, lại đột nhiên trông thấy Hạ Tình Nhi hung ác ánh mắt, lập tức toàn thân thịt mỡ run lên! "A! ! ! Lão Phong! Chúng ta thù mới lâu thù về sau lại tính toán, chạy mau a!" ... Mời các bạn đón đọc Cửu Ấn Thần Hoàng của tác giả Nhất Tê Sinh Kê.
Công Chúa Mặt Trăng Tập 2: Scarlet Khăn Đỏ - Marissa Meyer
Nếu bạn đã yêu Cinder - một câu chuyện Cinderella được hiện đại hóa và được "nâng cấp" bằng yếu tố khoa học viễn tưởng, thì bạn chắc chắn sẽ vô cùng thích thú với phần tiếp theo: Scarlet – một câu chuyện cũng độc đáo, cũng cuốn hút, và cũng khiến tim bạn đập nhanh như vậy. Cinder, cô thợ máy cyborg tuổi teen, đang ở trong tù và mới biết rằng mình chính là Công chúa Mặt Trăng Selene – người mà hầu hết mọi người đều tin rằng đã chết từ nhỏ trong một vụ "tai nạn". Thực tế, bà cô của Cinder là Nữ Hoàng Mặt Trăng Levana, luôn thèm khát quyền lực, đã lập kế hoạch trừ khử Cinder để chiếm được vai trò thống lĩnh, giờ đây muốn thâu tóm luôn cả Trái Đất, bắt đầu từ phía Đông Khối Thịnh Vượng Chung, đang được cai quản bởi Hoàng tử Kai. Cinder phải tìm cách thoát khỏi tù để giúp Kai ngăn chặn bà cô của mình. Tuy nhiên, cô cũng còn phải đối mặt với những khó khăn chồng chất khác, bởi còn có một đội quân chiến binh người sói biến đổi gene đang săn đuổi cô, và sẵn sàng tàn phá, gieo rắc nỗi kinh hoàng lên các thành phố lớn trên thế giới. Thật may là Cinder không đơn độc. Cách cô nửa vòng Trái Đất là Scarlet Benoit, hay còn gọi là Cô bé Choàng Khăn Đỏ, đang tìm người bà mất tích của mình. Bà của Scarlet chính là người biết điều gì đó về những năm tháng còn nhỏ của Cinder. Scarlet và Wolf – một chiến binh đường phố - đã hợp lực với Cinder và những người cùng chí hướng với cô. Điều tuyệt vời ở tập sách Scarlet là nó tiếp tục câu chuyện và những điểm mạnh của tập Cinder một cách rất mượt mà, bao gồm cả việc xây dựng thế giới trong truyện, "nâng cấp" và "hiện đại hóa" những nhân vật cổ tích quen thuộc với tất cả chúng ta một cách rất thông minh và thống nhất, cũng như cốt truyện vừa nhanh, vừa nhiều biến ảo phức tạp. Điều quan trọng nhất là các nhân vật đều vừa sống vừa học, và tập cách hợp tác, hoạt động cùng nhau ngay cả khi chưa hoàn toàn tin tưởng nhau. Ở mặt này, họ giống những con người thật hơn là những siêu anh hùng, với cả những điểm mạnh và cả những khiếm khuyết, cả những tài năng và những thiếu sót. Các nhân vật nữ đều mạnh mẽ, đáng khâm phục, và nhiều nhân vật có những câu chuyện phía sau rất thú vị mà bạn phải đọc từ từ mới biết được. Một điểm cộng nữa là tác giả vừa khiến cho bạn căng thẳng, hồi hộp, nhưng vẫn thêm đủ sự hài hước cho câu chuyện để khiến bạn vẫn có thể thư giãn. * * *  “Trong tập 2, yếu tố khoa học viễn tưởng có phần nổi trội hơn yếu tố cổ tích, nhưng nội dung câu chuyện không vì thế mà kém phần hấp dẫn...”  - The Bulletin of the Center for Children’s Books “Scarlet là sự kết hợp hoàn hảo của trí tưởng tượng phong phú, cộng thêm chút mưu đồ chính trị và sự lãng mạn. Bạn đọc sẽ bị đẩy vào thế giới tương lai nơi bạo lực, đặc biệt là sự kiểm soát và khống chế suy nghĩ của con người, hết lần này đến lần khác đẩy hai cô gái trẻ Cinder và Scarlet vào những tình huống nguy hiểm. Sau Lọ Lem và Cô bé quàng khăn đỏ, ai sẽ là nhân vật cổ tích tiếp theo trở thành cảm hứng của tác giả Meyer?”  - Booklist *** Bộ Công Chúa Mặt Trăng gồm có: Công Chúa Mặt Trăng Tập 1: Cinder - Lọ Lem Công Chúa Mặt Trăng Tập 2: Scarlet - Khăn Đỏ Công Chúa Mặt Trăng Tập 3.1: Cress - Tóc Mây Công Chúa Mặt Trăng Tập 3.2: Cress - Tóc Mây Công Chúa Mặt Trăng Tập 4.1: Winter - Bạch Tuyết Công Chúa Mặt Trăng Tập 4.2: Winter - Bạch Tuyết *** SCARLET CHO TÀU LƯỢN HẠ DẦN XUỐNG CON HẺM phía sau tiệm ăn Rieux, đúng lúc máy liên lạc của cô đổ chuông bên ghế phụ, kèm theo một giọng nói tự động: "Tin nhắn gửi tiểu thư Scarlet Benoit từ sở cảnh sát Toulouse, phòng Tìm Kiếm Người Mất Tích" Giật mình, Scarlet đánh tay lái, vừa kịp né không để mạn phải của tàu lượn quệt vào bức tường đá kế bên, và kéo phanh cho xe dừng khựng lại.Cô nhoài người sang vớ lấy máy liên lạc, trước cả khi động cơ xe kịp tắt. Màn hình màu xanh nhấp nháy chiếu lên trên bảng điều khiển. Họ đã tìm ra cái gì đó. Cảnh sát Toulouse hẳn đã tìm ra manh mối gì đó. "Chấp nhận!" Cô vội vã kêu lên, hai tay lắc mạnh cái màn hình. Cô đã hi vọng đó là cuộc gọi của vị cảnh sát phụ trách vụ án của bà cô, nhưng cuối cùng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một dòng tin nhắn khá dài 28 THÁNG 8 NĂM 126 KỈ NGUYÊN THỨ 3 V/V: HỒ SƠ SỐ #AIG00155819, LẬP NGÀY 11 THÁNG 8 NĂM 126 KỈ NGUYÊN THỨ 3 THÔNG BÁO GỬI TỚI CÔ SCARLET BENOIT TẠI THỊ TRẤN RIEUX, NƯỚC CỘNG HOÀ PHÁP: KỂ TỪ 15 GIỜ 42 PHÚT NGÀY 28 THÁNG 8 NĂM 126 KỈ NGUYÊN THỨ 3, TRƯỜNG HỢP MẤT TÍCH CỦA BÀ MICHELLE BENOIT TẠI THỊ TRẤN RIEUX, NƯỚC CỘNG HOÀ PHÁP BỊ BÁC BỎ DO KHÔNG ĐỦ CHỨNG CỚ CHỨNG MINH CÓ SỰ ĐE DOẠ GÂY TỔN HẠI CỦA NGƯỜI THỨ HAI. PHỎNG ĐOÁN: ĐỐI TƯỢNG ĐÃ TỰ Ý BỎ ĐI HOẶC/VÀ TỰ SÁT. ĐÓNG HỒ SƠ. CẢM ƠN SỰ ỦNG HỘ CỦA QUÝ VỊ VỚI SỞ CẢNH SÁT CỦA CHÚNG TÔI. Tin nhắn được gửi kèm với một đoạn băng quảng cáo của sở cảnh sát, nhắc nhở các tài xế phải tuân thủ đầy đủ các bước bảo đảm an toàn trong khi lái xe và thắt dây an toàn khi động cơ xe vẫn đang nổ máy. "Đám người ngu ngốc!" Scarlet nghiến răng, nhìn chằm chằm vào màn hình trước mặt. Dòng chữ ĐÓNG HỒ SƠ như đang nhảy múa giễu cợt cô. Scarlet hét lên đầy căm phẫn, vung tay đập mạnh cái màn hình xuống tấm bảng điều khiển tàu lượn. "Đám người ngu ngốc!" Cô đập nó thêm vào vài cái nữa rồi quăng nó xuống sàn xe bên ghế phụ. Quá bức bối, cô tháo dây an toàn và đẩy mạnh cửa xe lao ra ngoài. Mùi dầu mỡ và mùi rượu whiskey từ trong tiệm ăn xộc vào mũi khiến cô loạng choạng suýt ngã. Scarlet cố gắng điều hoà lại nhịp thở, không để cơn giận dữ làm mờ lí trí. ... Mời các bạn đón đọc Công Chúa Mặt Trăng Tập 2: Scarlet Khăn Đỏ của tác giả Marissa Meyer.
Pegasus Tập 2: Cuộc Chiến Bảo Vệ Olympus - Kate O’Hearn
Thần thoại và hiện thực hòa quyện trong một câu chuyện cổ tích mới. Được tái sinh thành Thần Lửa của xứ Olympus, Emily buộc phải nắm giữ năng lượng và nhiệm vụ của chính mình. Nhưng tất cả những gì cô muốn là được trở về thế giới của mình, nơi cha cô vẫn đang bị giam giữ bởi CRU, một tổ chức chính phủ vô cùng tàn ác. Sát cánh bên nhau, Emily và Pegasus phải chiến đấu và giành chiến thắng trong cuộc chiến tranh chống lại những kẻ thù mới. "Một tác phẩm tuyệt diệu và vô cùng lớn lao!" - Julia Eccleshare, Lovereading4kids Pegasus gồm có: Pegasus Tập 1: Lửa Thần Xứ Olympus  Pegasus Tập 2: Cuộc Chiến Bảo Vệ Xứ Olympus Pegasus Tập 3: Những Người Olympia Mới  Pegasus Tập 4: Nguồn Gốc Xứ Olympus Pegasus Tập 5: Sự Trỗi Dậy Của Các Titan *** Vùng núi Olympus không giống bất cứ nơi nào Emily đã từng tới trước đây. Đó là một vùng đất thần tiên diệu kỳ đầy những con người và sinh vật nằm ngoài trí tưởng tượng. Một nơi tuy chẳng có mưa, nhưng những khu vườn tươi tốt không bao giờ héo úa. Chúng không ngừng đơm hoa, tỏa vào không khí những hương thơm mê say. Ngay cả không khí dường như cũng sống động. Nó ngọt ngào như mật, nồng ấm và bao bọc bạn trong bình yên, vui vẻ với những tiếng chim ca và tràn ngập các loài côn trùng chẳng bao giờ chích đốt cả. Nếu một chú ong đậu lên người bạn, là chỉ bởi nó muốn được vuốt ve mà thôi. Các tòa nhà trên vùng núi Olympus cũng đẹp và độc nhất vô nhị như chính vùng đất này vậy. Hầu hết các tòa nhà đều được xây bằng đá cẩm thạch trắng bóng với những trụ đá chạm khắc cầu kỳ cao vút lên tận bầu trời xanh ngắt. Có những rạp hát ngoài trời - nơi những thi sĩ nhảy múa và ca hát mua vui cho tất cả mọi người. Dọc các con đường lát sỏi rộng lớn là tượng đài những chiến binh và anh hùng vĩ đại nhất của vùng Olympus. Không hề có chiếc xe ô tô hay xe tải nào nhả khói làm ô nhiễm không khí nơi đây. Người dân vùng Olympus đi bộ hoặc bay tới bất cứ nơi nào mà họ muốn đến. Thỉnh thoảng họ sẽ dùng những chiếc xe ngựa kéo lộng lẫy để đi lại. Rồi có cả thư viện nữa. Nhiều hơn Emily có thể đếm được, gồm những cuốn sách từ các vùng đất mà người dân Olympus đã đến và bảo vệ. Một số cuốn yêu thích của cô được cất giữ tại thư viện trong cung điện của thần Jupiter, chúng được mang đến để dành riêng cho cô. ... Mời các bạn đón đọc Pegasus Tập 2: Cuộc Chiến Bảo Vệ Olympus của tác giả Kate O’Hearn.