Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ma Thần Hoàng Thiên - Đình Kiên

Những gì người khác có, hắn đều đã từng có. Gia đình, Hạnh phúc, bạn bè, vui vẻ... Nhưng giờ đây những thứ huyền huyễn ấy đã hoàn toàn không còn dấu vết trong cuộc đời hắn, hắn là người cô độc. Một đứa trẻ ngày hôm qua có tất cả nhưng hôm nay chẳng còn gì. Hắn đã bước chân lên con đường tu tiên, con đường muốn đến bước cuối cùng phải trả giá bằng máu và nước mắt. Nỗ lực - tranh đấu - tàn sát - làm nên con người hắn.  Tình yêu - tình bạn - lòng thù hận - làm nên cuộc đời hắn.  Có người từng hỏi "Đạo của ngươi là gì?"  Hắn cười lớn mà đáp rằng:  "Đạo của ta là Nghịch, Nghịch của ta không phải là nghịch thiên, không phải nghịch thế, Nghịch của ta đơn thuần là Nghịch. Sinh tử là nghịch, thực hư là nghịch, âm dương là nghịch, thiện ác là nghịch, yêu ghét là nghịch, vui buồn là nghịch, tất cả mọi tồn tại trên thế gian này đều có nghịch của nó. Đi tới tận cùng của Nghịch ta sẽ tìm ra chân đạo của mình, đó là dung hợp cái đối nghịch, đưa chúng về đúng bản nguyên của nó – Nghịch bản nguyên”  Nghịch sinh - Nghịch tử - Nghịch luân hồi  Nghịch trời - Nghịch đất - Nghịch càn khôn  Nghịch thiện - Nghịch ác - tâm vô nghĩ  Vấn thiên - Vấn địa - Đạo vô nhai? Câu thơ trong truyện online này có nghĩa gì? *** Bên trong căn nhà tranh mà Hoàng Thiên dựng lại cho lão giả, trên chiếc trõng tre có vài đĩa thức ăn hãy còn nóng, khói bay nghi ngút. Một bên, lão giả đang cầm chén canh mà húp sột soạt một cách ngon lành. Đặt chén cơm xuống chõng, lão hà một cái thực khoái chí, cười cười nhìn Hoàng Thiên nói: - Ngon quá, tiểu tử mi không tệ, nấu ăn rất được. Nhìn vẻ thỏa mãn của lão, Hoàng Thiên trong lòng cười thầm, không biết đang nghĩ gì. Bất chợt lão như nhớ ra gì đó, thắc mắc nhìn Hoàng Thiên: - Mi dùng nguyên liệu gì nấu món này vậy, dường như ta thấy một vị rất lạ a. Bị lão hỏi, Hoàng Thiên không khỏi chột dạ, trong lòng thầm kêu không ổn, vội nói: - Không có gì, một chút thịt yêu thú cùng với linh thảo làm gia vị thôi mà. Lão giả vẫn còn thắc mắc, không ngừng cau mày suy nghĩ, như muốn lục lọi trong trí nhớ xem hương vị kỳ lạ đó rốt cục là thứ gì, miệng không ngừng lẩm bẩm. - Hương vị này… Hương vị này… Hoàng Thiên khẽ run lên, chầm chậm bước ra ngoài, ý muốn chạy trốn. - A! Khốn kiếp. Một tiếng hét phẫn nộ vang lên, khiến Hoàng Thiên hai tai ong ong cả đi. Hắn ba chân bốn cẳng bỏ chạy, vội vàng nhảy xuống hồ Cửu Trọng Thần Thủy trốn biệt, tuyệt không dám ngoi lên. Mà bên trên bờ hồ lúc này, lão giả hai mặt đỏ bừng, tức giận đến cực điểm. Vội vàng móc họng nôn tất cả thức ăn mà lão nuốt khi nãy, lão nghiến răng nghiến lợi: - Xú tiểu tử khốn nạn, mi tốt nhất đừng bao giờ mò lên nữa, nếu không… hừ hừ… tức chết ta mà. Trong lòng lão lúc này là như muốn điên rồi. Tên nhóc khốn nạn, dám dùng Cẩu Mộc Chi để nấu thức ăn cho lão. Cẩu Mộc Chi là loại thảo mộc thường mọc trên đống phân chó, nói như vậy… nói như vậy không phải hắn nấu phân chó cho lão ăn sao. Vậy mà khi nãy lão lại còn tấm tắc khen hắn nấu ăn ngon, tưởng tượng đến vẻ mặt đắc ý của hắn, lão quả thực tức muốn bể phổi. Mà lúc này, Hoàng Thiên dưới Cửu Trọng Chi Thủy đang thập phần thỏa mãn, trong lòng càng là cười ha ha không ngừng. Chơi lão một vố quả thực sảng khoái mà. Nghĩ tới lời khen của lão khi nãy, hắn nhịn không được mà cười sằng sặc, suýt chút nữa bị sặc nước: - Ha ha! Đáng đời lão… dám cậy già suốt ngày ăn hiếp ta… ha ha… thực đã quá đi mà. Ta ở dưới này không lên lão làm gì được, qua một tháng lại lên, lúc đó chắc lão không còn tức giận như bây giờ. Ba tháng nay cứ thế, mỗi khi hắn bị lão ăn hiếp là lại tìm cách trả đũa, nếu bị phát hiện liền nhảy xuống hồ. Hắn không biết tại sao lão không đuổi theo đi xuống, nhưng cũng không để ý nhiều. Trong thời gian này, hắn đã có thể lặn sâu xuống hơn một trăm mét, thời gian chịu đựng cũng kéo dài hơn trước rất nhiều, thậm chí có thể chịu được một tháng. ... Mời các bạn đón đọc Ma Thần Hoàng Thiên của tác giả Đình Kiên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thần Võ Chiến Vương - Trương Mục Chi
Đệ nhất công tử Giang Thần Thánh Vực bị người thương phản bội mà bất hạnh ngã xuống. Linh hồn xuyên qua đến 500 năm sau, lên trên người một gã thiếu niên trùng tên trùng họ ở Cửu Thiên đại lục. Người mang Chí Tôn Thần mạch, nắm giữ vô số bí điển, Giang Thần phát thệ phải giết về Thánh Vực, tự tay đâm kẻ thù. *** Giang Thần không cho Ma thần thời gian để phản ứng, hắn hít sâu một hơi, trong miệng đột nhiên phun ra sáu cái tự đến. - Ông! Ma! Ni! Bái! Mễ! Hồng! Sáu chữ, mỗi chữ dừng lại nửa giây, không phải bất kỳ một loại nào ngôn ngữ nào trên Cửu Thiên đại lục, nghe qua cực kỳ cổ quái, nhưng lại có khí tức mênh mông và thần bí phả vào mặt. Khi niệm đến chữ Ni, trong cơ thể Giang Thần lóe lên kim quang chói mắt, chữ lớn màu vàng từ trong miệng hắn bay ra, nhằm về phía Ma thần đã kinh hãi đến mức biến sắc. - Lục tự Đại Minh chú? Làm sao có khả năng, ngươi và Phật môn có quan hệ gì? ... Mời các bạn đón đọc Thần Võ Chiến Vương của tác giả Trương Mục Chi.
Thái Cổ Thần Vương
Đồn rằng trên thiên khung của Cửu Thiên Đại Lục có chín Tinh Hà, vô số Tinh Thần, đều vì Võ Mệnh Tinh Thần. Người luyện võ đạo có thể kết nối với Tinh Thần, làm Tinh Hồn trong bản thân thức tỉnh, trở thành tu sĩ Võ Mệnh. Truyền thuyết kể, Võ tu lợi hại nhất Cửu Thiên Đại Lục, mỗi một lần đột phá cảnh giới lại có thể mở ra một Tinh Môn, từ đó câu thông với một viên Tinh Thần, cho đến trên Cửu Trọng Thiên, đều có Võ Mệnh Tinh Thần của mình, hóa thân Thái Cổ Thần Vương thông thiên triệt địa. Hàng tỉ sinh linh, chư thiên vạn giới, Tần Vấn Thiên cười nhìn Thương Thiên, hắn muốn làm viên Tinh Thần sáng nhất thiên không kia. Cảnh giới: Luyện Thể - Luân Mạch - Nguyên Phủ - Thiên Cương(Tôn giả) - Thiên Tượng -...chia Cửu trọng *** Chớp mắt đã qua ba ngày, hôm nay là buổi đấu giá của Thần Binh các. Tuy nói là đấu giá nhưng Thần Binh các lại không có phòng đấu giá chính thức, sở dĩ gọi là đấu giá chẳng qua chỉ là để nâng cao giá trị của Thần Binh lên, đây cũng là thủ đoạn mà Thần Binh các thường dùng. Chỉ cần có một số Thần Binh quý giá và hiếm thấy thì đều được dùng để đấu giá. Lúc này, tại điện chính tầng thứ hai của Thần Binh các tập trung rất nhiều người, cũng may đại điện của Thần Binh các rất rộng nên cho dù có rất nhiều người nhưng vẫn chứa nổi. Rất nhiều mạo hiểm giả thường xuyên hoạt động trong Hắc Ám Sâm Lâm cũng tới đây, cho dù không có đủ của cải để tham gia đấu giá Quy Nguyên kiếm trong truyền thuyết kia thì cũng có thể đến Thần Binh các dạo quanh một chút, xem có thanh Thần Binh nào vừa ý mình hay không. Đương nhiên, trong cuộc tranh đoạt Quy Nguyên kiếm này không thể thiếu sự góp mặt của các luyện khí sư. ... Mời các bạn đón đọc Thái Cổ Thần Vương của tác giả Tịnh Vô Ngân.
Tuyệt Đỉnh Đan Tôn
Thiên kiêu một đời Đan Tôn, bởi vì luyện chế Sinh Tử Luân Hồi đan ngã xuống, hồn phách sống lại ở bình thường thiếu niên Phương Lâm trong cơ thể, từ đây Phương Lâm liền đã xảy ra là không thể ngăn cản. Đan đạo thiên tài? Ở ta đường đường Đan Tôn trước mặt, ngươi chính là cặn bã! Võ đạo thiên tài? Đến đến đến, nếm thử ngươi Phương đại sư luyện chế đan dược. Đan Tôn con đường, gồ ghề nhấp nhô, cửu đỉnh bên trên, chính là tuyệt đỉnh! *** Phương Lâm cũng nhìn về phía bốn người kia. Khi hắn phát hiện trong đó có một nữ tử, trong lòng không khỏi có vài phần hiếu kỳ. Nữ tử kia mặc áo xám, khuôn mặt u ám lạnh lẽo, tóc có hơi rối nhưng diện mạo ngược lại không tệ. Thoạt nhìn nàng chỉ khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi. Ba người khác đều là nam tử. Một người trên mặt nở nụ cười tà mị, có vẻ còn rất trẻ tuổi. Một người thân thể cao, phải cao hơn người bình thường khoảng hai cái đầu. Còn có một người lại có dáng vẻ tang thương, dường như đã hơn ba mươi tuổi, tóc có vài sợi muối tiêu, ánh mắt tối tăm, vô cùng gầy gò. ... Mời các bạn đón đọc Tuyệt Đỉnh Đan Tôn của tác giả Vạn Cổ Thanh Liên.
Ngộ Không Truyền - Kim Hà Tại
Chắc các bạn chưa quên Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký chứ nhỉ? Truyện này viết về các nhân vật trong Tây Du Ký một cách khá hài hước, các bạn đọc thử xem nhé. Ào ào lá rụng phiêu hướng đại địa, tuyết trắng gieo mầm ngủ say, một đóa hoa nở lại nhanh chóng héo rũ, ở trong bóng mờ của dòng sáng lưu chuyển, tinh đồ không ngừng biến ảo, trong biển mọc lên núi cao, cỏ cây mấy trăm đời tươi héo, luôn có một phiến đón gió đứng thẳng, rất giống chúng nó tổ tiên. Có thể nào đã quên Tây Du? Trư Bát Giới cùng Tôn Ngộ Không tuy rằng đều thần thông quảng đại, nhưng ở vận mệnh trước mặt chung quy là yếu đuối vô lực tiểu nhân vật. Đỉnh thiên lập địa Mỹ Hầu Vương trên thực tế vẫn đang là cái kia tràn ngập hoảng sợ tiểu hầu tử, mà quyết tâm cùng vận mệnh đấu tranh Thiên Bồng nếu không có khẩn cấp cũng chung quy không chịu lấy khuôn mặt heo gặp A Nguyệt. Thần tiên còn như thế, huống chi chúng ta từ nhỏ nhỏ bé tiểu nhân vật đâu? Theo tuổi tăng trưởng, thiếu niên khi tố hoài "Nguyện thừa gió mạnh phá vạn lý lãng" lý tưởng hào hùng sớm đã tan thành mây khói, chỉ còn lại có một cái cái xác không hồn tên đang kéo hơi tàn. Bản thân làm sao không là một cái bởi vì biết bản thân thân phận mà ở giữa khuya đối nguyệt khóc rống trư a! Nhưng bọn hắn cuối cùng chiến thắng vận mệnh, mà ta đâu? *** Năm trăm năm sau. Tôn Ngộ Không cưỡi Cân Đẩu Vân phóng lên Thiên Đình. Cảnh vật nơi đây có cảm giác rất quen thuộc, nhưng Tôn Ngộ Không nghĩ chắc là ảo giác thôi, hắn không có ấn tượng rằng mình đã từng đến Thiên Cung. Nhưng hình như hắn biết rất rõ đường đi, cứ đi theo cảm giác, hắn vòng qua hành lang, đi qua cầu, lên cầu thang, đi thẳng một đường vào sâu trong Thiên Cung. Giữa biển mây trắng, một nữ tử áo tím bồng bềnh bay tới. “Tiểu cô nương! À không, nữ Bồ Tát, xin hỏi muốn đến Linh Tiêu Bảo Điện thì phải đi thế nào?” “Huynh?... Tôn Ngộ Không?” Nữ tử ấy cười nói, nàng có đôi mắt rất đẹp. “Nữ Bồ Tát biết lão Tôn?” ... Mời các bạn đón đọc Ngộ Không Truyền của tác giả Kim Hà Tại.