Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cuộc Hôn Nhân Mù Quáng

Thể loại: Hiện đại Editor: Linh Đang Độ dài: 76 chương Sai lầm lớn nhất đời này của Đường Khải Sâm chính là biến Khương Vãn Hòa thành vợ trước, khiến hai người từ quan hệ hợp pháp trở thành phi pháp. Bởi vì sau vài năm gặp lại, anh phát hiện ra rằng hứng thú của mình đối với người phụ nữ này không giảm mà còn tăng. Nhưng người phụ nữ này càng khó theo đuổi hơn trước. Ừ, không đúng, trước kia là người phụ nữ này theo đuổi anh... Đường tiên sinh có chút lúng túng, chuyện theo đuổi vợ trước như thế này, nói ra thật đúng là có chút khó mở miệng. *** Reviewer: [L.A]_Nhã Thể loại: Cưới trước yêu sau, Gương vỡ lại lành, HE, Hiện đại, Tình trạng: Đã hoàn thành Review: 20/09/2019 #Review CUỘC HÔN NHÂN MÙ QUÁNG Tác giả: Phong Tử Tam Tam Thể loại: Hiện đại, nữ truy, gương vỡ lại lành, cưới trước yêu sau, HE Độ dài: 59 chương + 17 ngoại truyện Tình trạng: Hoàn edit __________ Cảnh báo: bài review mang nặng góc nhìn chủ quan của người viết, các bạn hãy cân nhắc trước khi đọc. “Sai lầm lớn nhất đời này của Đường Khải Sâm chính là biến Khương Vãn Hảo thành vợ trước, khiến hai người từ quan hệ hợp pháp trở thành phi pháp. Bởi vì sau vài năm gặp lại, anh phát hiện ra rằng hứng thú của mình đối với người phụ nữ này không giảm mà còn tăng. Nhưng người phụ nữ này càng khó theo đuổi hơn trước. Ừ, không đúng, trước kia là người phụ nữ này theo đuổi anh… Đường tiên sinh có chút lúng túng, chuyện theo đuổi vợ trước như thế này, nói ra thật đúng là có chút khó mở miệng.” * * * * * Sau khi kết thúc bộ “Tương tư” - bộ truyện mà mình đã review cách đây không lâu, mình có hứng thú với Phong Tử Tam Tam nên đã tìm thêm một số truyện khác của tác giả này. Và “Cuộc hôn nhân mù quáng” ngay lập tức đã thu hút mình, một phần vì bộ truyện này cùng hệ liệt với “Tương tư”, phần khác vì văn án cực hấp dẫn như trên. Nhưng sau khi đọc xong nửa đầu của bộ truyện, mình đã nhận ra đây đích thực là một sự lựa chọn sai lầm. Trước tiên, để mình giới thiệu với các bạn nội dung sơ lược của truyện. Nữ chính Khương Vãn Hảo xuất thân từ một gia đình không quá danh giá. Do trước đây cha cô vốn làm nghề bán thịt nên sau này dù công việc làm ăn của ông phát triển, trở thành một người giàu có thì cha con Khương Vãn Hảo vẫn là đối tượng bị khinh rẻ bởi những người thuộc tầng lớp thế gia danh môn.  Nam chính Đường Khải Sâm là con trai cả của nhà họ Đường, một trong những gia tộc danh giá bậc nhất cả về tiền tài lẫn địa vị. Anh đem lòng yêu một người con gái nhưng do khoảng cách về thân phận, hai người đã buộc phải chia tay. Trong khi đó, Khương Vãn Hảo, một tiểu thư “nhà giàu mới nổi”, lại hết lòng si mê anh. Nhờ những mối quan hệ về tiền bạc và phi vụ làm ăn, Khương Vãn Hảo đạt được ước mơ, trở thành vợ của Đường Khải Sâm. Thế nhưng đám cưới là giấc mơ còn cuộc sống hôn nhân lại chỉ là cơn ác mộng. Khương Vãn Hảo vốn đem lòng yêu Đường Khải Sâm nên dốc hết tâm huyết để vun đắp mối tình cảm vợ chồng. Ngược lại, Đường Khải Sâm chưa từng có tình cảm, thậm chí còn không biết gì về Khương Vãn Hảo, thế nên đối với anh, cuộc hôn nhân này đơn thuần chỉ đem lại lợi ích kinh doanh và một bạn giường cố định.  Sau nhiều năm nỗ lực mà không nhận được hồi đáp, Khương Vãn Hảo dần trở nên mệt mỏi. Sự lạnh lùng của Đường Khải Sâm, sự trở về của người bạn gái cũ cùng bao biến cố và hiểu lầm, đỉnh điểm là khi Khương Vãn Hảo gần như cùng lúc mất đi người cha và cả đứa con trong bụng, tất cả đều dẫn đến một kết cục duy nhất là ly hôn. Nhiều năm sau, Đường Khải Sâm tình cờ gặp lại Khương Vãn Hảo. Nhận ra mình có tình cảm với cô, anh quyết định theo đuổi cô, để biến cô trở thành vợ anh một lần nữa. Nếu đọc tới đoạn này và bạn nghĩ tiếp theo sẽ là quá trình theo đuổi cô vợ cũ gian nan nhưng cũng ngọt ngào của Tổng giám đốc Đường giống như mình đã nghĩ, thì rất tiếc, chúng ta đều đã nhầm rồi. Nguyên nhân khiến Đường Khải Sâm quyết định quay lại với Khương Vãn Hảo không phải vì anh nhận ra trong những năm tháng chung sống, anh đã thực sự có tình cảm với cô, cũng không phải vì anh nhìn thấy những điều tốt đẹp ở Khương Vãn Hảo mà trước nay anh chưa từng thấy. Mà lý do đơn giản chỉ vì anh bị thu hút bởi sắc đẹp của cô. Vâng, chính xác là sắc đẹp ạ. Cụ thể là đường cong cơ thể và kích thước vòng một! Ngoài ra, Đường Khải Sâm cũng không thể chấp nhận sự thật là một trong những người bạn tốt của anh, một người đàn ông đẹp trai, giàu có và tốt bụng lại đang theo đuổi vợ cũ của anh. Và thế là tèn tén ten…, Đường Khải Sâm quyết tâm bám chặt lấy Khương Vãn Hảo không buông. Và “bám chặt” ở đây được hiểu thuần tuý theo nghĩa đen luôn. Cưỡng ôm, cưỡng hôn, cưỡng đủ thứ. Cuối cùng thì hai nhân vật chính hoá giải hiểu lầm và về bên nhau. Happy ending!!! Có lẽ do mình quá khó tính nhưng mình thực sự không thể chấp nhận cả nam chính và nữ chính của bộ truyện này. Nói về Đường Khải Sâm, sự thực là cuộc hôn nhân thất bại không hoàn toàn là lỗi ở anh. Anh chưa từng yêu Khương Vãn Hảo nên thái độ lạnh lùng của anh là điều có thể lý giải. Thế nhưng sau đó thì sao? Đường Khải Sâm sau này đã có hôn thê nhưng vẫn mặt dày bám lấy Khương Vãn Hảo. Và thái độ mà anh đối xử với cô cũng không phải sự trân trọng mà một người đàn ông dành cho người phụ nữ mình yêu mà thuần túy là ham muốn thể xác. Đối với anh, Khương Vãn Hảo đã từng và vẫn chỉ là một người bạn giường chất lượng chứ không hơn. Còn Khương Vãn Hảo, cô đã hoàn toàn từ bỏ Đường Khải Sâm thế nhưng đối với sự đeo bám của Đường Khải Sâm thì cô hoàn toàn không dứt khoát. Về mặt tình cảm thì luôn khẳng định rằng mình không còn yêu Đường Khải Sâm, nhưng mỗi khi bị anh cưỡng ép thì lại luôn cúi đầu khuất phục. Khương Vãn Hảo là ví dụ điển hình cho một nữ chính nhu nhược, để mặc cho người ta chà đạp. Mặc dù sau này có những tình tiết về tình cảm gia đình ấm áp, có sự giải thích cho những hiểu lầm của hai nhân vật trong quá khứ và cả hai cũng cùng vượt qua những khó khăn của hiện tại để đến được với nhau, nhưng đối với mình thì những tình tiết này thực quá mức gượng ép, không thể biến câu chuyện này trở nên cảm động hay đẹp đẽ hơn được.  Nói chung, mình đã rất thất vọng với tác phẩm này của Phong Tử Tam Tam. Nếu như có yếu tố gì được coi là điểm sáng gỡ gạc lại thì đó là ngoại truyện về Thạch Hiểu Tĩnh và Chung Gia Minh, câu chuyện tình yêu sau hôn nhân giữa một cô gái chịu nhiều tổn thương trong tình cảm và một chàng trai mắc chứng tự bế. Đối với cá nhân mình, mười một chương ngoại truyện về cặp đôi này đã vẽ nên một tình yêu đẹp mà sáu mươi lăm chương chính truyện của cặp đôi chính không thể làm được.  _______  " ": trích từ truyện Review by #Linh_Hy Tần - lustaveland.com ***   Có người nói, trên thế giới này tỷ lệ hai người gặp nhau chỉ có 0. 00487, như vậy hai người từng mỗi người đi một ngả trời nam đất bắc, tỉ lệ gặp lại nhau có phải cũng như thế không? Trước kia Khương Vãn Hảo không chỉ nghiên cứu qua vấn đề này một lần, cô học toán không tốt, nhưng mà biết xác suất này cực kỳ bé nhỏ. Cho nên cô làm sao cũng không nghĩ tới sẽ lấy phương thức như thế gặp lại Đường Khải Sâm, chia xa bốn năm, lại có thể gặp lại trong tình huống bất ngờ không kịp đề phòng như vậy. Tất cả những thứ có trong túi xách của cô đều rơi đầy trên mặt đất, xe chạy bằng điện đã ra trượt ra bên ngoài vài mét, cánh tay hình như cũng bị cọ trầy da, hơi hơi có chút đau, giống như chỉ hơi động toàn thân một chút thì tất cả lục phủ ngũ tạng đều cảm thấy đau. Cô ngồi yên tại chỗ, nhìn chằm chằm biển số xe quen thuộc kia không động đậy. Trên đường lớn xe như nước, bởi vì tai nạn giao thông bất ngờ dẫn đến giao thông bị gián đoạn, quanh mình tất cả đều là tiếng còi nôn nóng bất an, nhưng cô vẫn như không nghe thấy. Quả thực trời quá nóng, trên mặt tài xế trung niên mang theo găng tay trắng cũng tràn ngập sự không kiên nhẫn. Anh ta đơn giản xem xét thân xe xác nhận không có bất kỳ vết trầy nào, lúc này mới từ trên cao nhìn xuống ở một chỗ, đạm mạc nhìn cô mở miệng: "Tiểu thư, đèn đỏ không thể rẽ trái, đây là kiến thức giao thông cơ bản." Vãn Hảo đương nhiên biết trách nhiệm đều tại chính mình, cũng chính mắt thấy biển số xe kia, đầu óc vẫn còn có chút chập mạch, thái dương nhảy thình thịch, sau một lúc lâu mới từ nơi cổ họng phun ra hai chữ: "Xin lỗi." Tài xế lại nhìn chằm chằm cô vài giây, có lẽ thấy sắc mặt cô tái nhợt, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo vẫn thấp giọng hỏi câu: "Cô không sao chứ?" Lúc này mới ý thức được trạng thái quẫn bách của chính mình, Vãn Hảo nhanh chóng đứng lên, cũng không biết được toàn thân có chỗ nào không thoải mái hay không, dường như chỗ đau nhất đã đã sắp hít thở không thông gần như chết lặng. "Tôi không sao." Cô hơi rũ mắt không dám liếc mắt nhìn vị trí đang ngồi trong xe, sợ nhìn thấy chỗ đó có ai ngồi, nhưng lại sợ chỗ đó trống rỗng ai cũng không có. Trong lòng không tránh được tự giễu, cho đến hôm nay, vậy mà khi đối mặt với Đường Khải Sâm cô vẫn không thể duy trì được sự bình tĩnh. Vãn Hảo nhanh chóng thu dọn đồ đạc, trong túi của cô trong cái gì cũng có, ô che, ví tiền, khăn tay, túi giấy đơn giản, đây là thói quen mấy năm nay đã tạo thành, cô không thể dựa vào ai, cho nên cái gì cũng phải tự mình chuẩn bị, để ứng phó với tình huống đột ngột xảy ra bất cứ lúc nào. Nhưng giờ phút này cô lại hoàn toàn không biết nên ứng phó với tình hình trước mắt như thế nào, quá bất ngờ, đột nhiên đến làm cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý đầy đủ. Tài xế vẫn nhíu mày đánh giá người phụ nữ kỳ quái này, vừa rồi anh ta còn tưởng rằng là cố ý va chạm, bây giờ nhìn lại hình như là không giống? Mắt cá chân cùng khuỷu tay cô đều đang chảy máu, nhưng lại không nói một tiếng, như vậy rõ ràng là sốt ruột muốn rời đi. Ven đường đã sớm vây quanh không ít quần chúng bàn luận xôn xao, Vãn Hảo lại không dám nghĩ gì nhiều, trong đầu cô chỉ còn một ý niệm chính là nhanh chóng trốn thoát khỏi chỗ thị phi này! Cô lúng túng nhìn tài xế, nói: "Xin lỗi, nếu xác định xe không có việc gì, tôi đi đây." Tài xế gật gật đầu, anh ta còn muốn nói cái gì nữa, nhưng người phụ nữ kia thì lại giống như gặp quỷ, tốc độ cực nhanh nâng chiếc xe chạy bằng điện dậy nhanh chóng muốn chạy trốn khỏi hiện trường. Tuy rằng xe không có tổn thất lớn, trước khi va chạm đã sớm khẩn cấp ngừng lại, nhưng bộ dáng này của cô không khỏi cũng thật sự làm cho người ta nảy sinh lòng khả nghi. "Này, cô —— " "Khương Vãn Hảo." Hai đạo giọng nói đồng thời vang lên, tài xế cùng Khương Vãn Hảo đều ngẩn ra. Khương Vãn Hảo nhắm chặt mắt, nên đến vẫn phải tới, không biết người nọ đã ở trong xe nhìn trò hay bao lâu. Tài xế cũng có chút ngoài ý muốn, quay đầu liền thấy lão bản nhà mình không biết lúc nào đã mở cửa xe im lặng đứng ở nơi đó, trên mặt từ trước đến giờ không có bất kỳ phập phồng nào hình như có chút cảm xúc quái dị. Anh ta còn chưa kịp cân nhắc, đã thấy người phụ nữ kia thong thả xoay người lại. Giờ phút này nụ cười của cô không tính là đẹp, thậm chí tài xế còn cảm thấy một giây sau cô sẽ bật khóc, nhưng từ đầu đến cuối cô vẫn duy trì ý cười như thường, ra vẻ thoải mái vẫy tay với Boss đại nhân. Cô nói: "Hi, Đường Khải Sâm, trùng hợp như vậy." *** Là thật sự rất khéo, đối với người đàn ông thường xuyên sống ở nước ngoài mà nói, có lẽ khó được về nước một lần. Cho nên trong lòng Vãn Hảo âm thầm ảo não, hôm nay trước khi ra khỏi cửa thật sự nên nhìn hoàng lịch mới đúng. Mời các bạn đón đọc Cuộc Hôn Nhân Mù Quáng của tác giả Phong Tử Tam Tam.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7 - Hữu Yêu
Năm cô ba tuổi đã định chung thân, mười tuổi mang nụ hôn đầu đời đi dâng hiến, hai mươi tuổi làm bảo vệ cho tổng giám đốc anh. Như vậy trúc mã còn bị người khác cưỡi chạy thì mấy năm học võ của cô cũng bỏ đi rồi. Vốn tưởng rằng cô là người đè ép trúc mã nhưng đáng buồn rằng, người bị áp bức từ đầu đến cuối đều là cô. *** Lãnh Tư Thần toàn bộ buổi sáng đều thất thần ngồi trên ghế xoay, rất nhiều lần muốn đem Hạ Úc Huân kêu lên hỏi chuyện, lại đành nén xuống. Rốt cuộc, ngay lúc Annie lại đưa cà phê, Lãnh Tư Thần lạnh mặt hỏi một câu: “Hạ Úc Huân đâu?” Annie lập tức thật cẩn thận mà trả lời: “Cô ấy vẫn chưa tới.” Nếu Tiểu Hạ tới, loại nhiệm vụ nguy hiểm này còn phải giao cho một người yếu đuối như cô sao? “Cái gì?” Lãnh Tư Thần mặt lạnh nhăn mày. Nha đầu kia gần đây càng lúc càng làm càn, Tư Triệt đã trở lại, liền có thể hoàn toàn không đem mình để vào mắt sao? Tưởng tượng đến cô hiện tại có thể đang ở chỗ Tư Triệt, anh liền có cảm giác buồn bực đến không thở nổi. Lúc này, điện thoại nội bộ vang lên. Lãnh Tư Thần tâm tình bực bội nhận cuộc gọi:“A lô.” ... Mời các bạn đón đọc Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7 của tác giả Hữu Yêu.
Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt) - Thịt Nướng
Diệp Huyên vì muốn hoàn thành cuộc thi tốt nghiệp thật nhanh nên đã nhờ Cố giáo sư giúp đỡ. Nhưng vị Cố giáo sư này lại có lòng riêng, nên đã dùng cô làm vật thí nghiệm cho trò chơi của mình do chính ông làm tác giả. Đây là một hệ thống thịt văn, trò chơi này đã đưa Diệp Xuyên vào các thế giới thịt văn thần kỳ. Ở đây cô bắt buộc phải hoàn thành các nhiệm vụ của nữ chính nếu không cô sẽ phải sống vĩnh viễn tại thế giới đó. Để trở về “hoàng hoa khuê nữ” Diệp Huyên phải dùng tất cả thủ đoạn để “lên giường” với nam chủ.  *** “Đinh, chúc mừng thí sinh đã hoàn thành nhiệm vụ lần này, trạng thái hoắc hóa của mục tiêu công lược đã được hóa giải. Sắp bắt đầu tiến vào nhiệm vụ tiếp theo, thí sinh thoát ra thân thể nguyên chủ, đang thoát ra…” Cảm giác choáng váng quen thuộc lại một lần nữa ập đến, Diệp Huyên cảm thấy tình cảm thuộc về Margaret ào ạt như thủy triều thoát ra khỏi linh hồn mình, rồi ngay lập tức trí nhớ của “Diệp Huyên” chiếm lấy đầu nàng. Dường như chỉ trong nháy mắt, nàng liền từ nữ hoàng Firenze biến thành nữ nhân đang đứng trước gương. Mặt kính gương đồng mơ hồ, mông lung, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể nhìn ra mĩ mạo của nữ tử này. Túc thể cũng giống như ở hai thế giới trước, có khuôn mặt giống Diệp Huyên trước đây đến chín phần, phần còn lại là do khí chất bất đồng. Ở thế giới tu tiên trong mắt Diệp Huyên còn mang theo nét trẻ con, mà Margaret vì do khác biệt dân tộc, nên ngũ quan so với diện mạo cũ của Diệp Huyên sâu sắc hơn, còn nữ tử trong gương có dung nhan uyển chuyển, hàm xúc. Mái tóc đen dài của nàng được vấn theo kiểu linh xà kế hoa lệ, trên đầu cài một cây trâm Phượng ngậm ngọc (hàm châu Phượng Thoa). Bởi vì đang là đầu hạ, trên người nàng chỉ mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, cùng quần lụa mỏng màu trắng. Trên mặt không trang điểm, một chút trang sức dư thừa cũng không có, nhưng dung nhan lại càng thêm thanh nhã. Diệp Huyên nhìn vào gương rồi mỉm cười, ngay cả trong lúc cười, cả người vẫn không mất vẻ cao quý, nghiêm cẩn, lộ ra vài phần thanh tao của một người đã nhiều năm đứng ở địa vị cao. ... Mời các bạn đón đọc Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt) của tác giả Thịt Nướng.
Thính Phong - Cảnh Hành
Dành tặng ai đó đang cảm thấy do dự trước cánh cửa của tình yêu… Chúng ta nói rằng mình không sợ bóng đêm, mà chỉ sợ những gì ẩn sâu trong đó. Cũng không sợ độ cao, mà chỉ sợ bị ngã đau. Và cũng không hề sợ yêu, mà chỉ sợ những gì sẽ mất đi khi tình yêu không còn nữa. Thế nhưng, nếu chỉ quan tâm đến sự sợ hãi thì có lẽ chúng ta đã mất đi một nửa ý nghĩa của cuộc sống vốn ngắn ngủi rồi. Bởi vì, nếu không dám bước vào bóng đêm thì sao có thể cảm nhận được sự ấm áp dưới ánh mặt trời, không dám trèo cao sao được thấy tầm mắt mình rộng mở, và nếu bạn không dám yêu thương sao biết được hạnh phúc là như thế nào? Vậy nếu đã can đảm dám yêu dám hận thì chúng ta rồi sẽ đi về đâu? Trong “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành đã viết về một cặp đôi như thế đấy. Tình yêu của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong không bắt đầu bằng những điều ngọt ngào và ấm áp. Cô và anh cũng đã từng bỏ lỡ nhau vì hai tiếng “sợ hãi”. Lãnh Hoan đã từng do dự hàng ngàn lần trước tình cảm với Diệp Thính Phong – một chàng trai quá kiêu ngạo và lạnh lùng. Tình yêu ư? Tuy vô cùng hấp dẫn con người ta nhưng cũng là một liều thuốc độc. Trái tim bệnh tật của cô còn không thể tự gánh vác thì làm sao có thể mơ tưởng đến việc chiếm được trái tim của người ấy. Nhưng tình yêu vốn có những lý lẽ của riêng nó, dù biết anh lừa dối, thậm chí vì trả thù mà tiếp cận mình, cô vẫn đưa tay ra nhận lấy những tình cảm ấy. Cô vờ như không hề hay biết bởi sâu thẳm trong thâm tâm đó là cách cô chọn để tha thứ và yêu anh. Nhưng giống như pháo hoa vụt nở rộ rồi nhanh chóng tàn lụi, giấc mộng đẹp cũng vỡ tan khi anh lạnh lùng tuyên bố kết hôn với người tình cũ. Anh muốn trả thù cô và đã thành công rồi. Cho cô biết thiên đường hạnh phúc trong ngắn ngủi rồi vội vã nhấn chìm cô xuống vực sâu đau đớn. Nhưng sao đạt được mục đích rồi mà Diệp Thính Phong anh không thấy thỏa mãn như đã từng nghĩ? Shakespeare đã từng nói: “Tình yêu cũng giống như than, một khi đã cháy lên thì phải tìm cách dập nó đi, nếu cứ để nguyên như vậy, nó sẽ thiêu cháy luôn trái tim anh”. Đáng lẽ anh nên đóng băng trái tim mình trước khi trả thù cô mới phải. Để giờ này, anh không còn phải đau đớn như thế nữa. Nếu anh dỡ bỏ hết mọi thù oán năm xưa, có phải cô sẽ quay lại với anh không? Nếu một lần nữa, anh dùng toàn bộ những gì mình có để trả giá thì liệu cô sẽ tha thứ chứ? Bởi một mình anh vật lộn với quá khứ , đấu tranh giữa lý trí và tình cảm đã quá mệt mỏi rồi. Nếu có thể bắt đầu lại lần nữa, anh sẽ chọn một cuộc đời vui vẻ cho người con gái của mình, không phiền muộn như ý nghĩa của tên cô ấy vậy. Rồi cuối cùng số phận của hai con người họ sẽ ra sao? Xin mời các bạn đi tìm câu trả lời trong tác phẩm “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành. Mong rằng với câu chuyện của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong, những ai đó đang sợ yêu sẽ tìm được hạnh phúc chân chính của cuộc đời mình. *** Cảnh Hành sinh năm 1984. Làm trong ngành truyền thông tài chính. Từng có thời gian du học ở Luân Đôn, Anh. Hiện sống tại Bắc Kinh, theo sự nghiệp sáng tác. Thích sự ấm cúng khi bạn bè tụ tập, nhưng cũng muốn hưởng thụ niềm vui với những chuyến đi xa một mình. Các tác phẩm đã xuất bản tại Trung Quốc: Trầm Túy, Hỷ Hoan. Tác phẩm của cô mang một vẻ đẹp đượm buồn, nên dù luôn là một kết cục hạnh phúc, cũng không khỏi để lại trong lòng độc giả nhiều cảm xúc khó tả. *** Sau ngày hôm đó, anh biến mất suốt hai tuần hệt như đã bốc hơi khỏi nhân gian. Lãnh Hoan đoán chắc một điều rằng, nguyên do của việc đó là vì cô đã vượt quá giới hạn. Con người vẫn luôn tham lam như vậy, được một chút rồi thì lại muốn có nhiều hơn nữa. Lúc Lãnh Hoan đi ra khỏi phòng học, chiếc đồng hồ trên tháp chuông của ngôi trường cổ kính điểm mấy tiếng, âm thanh trầm trầm nhưng vọng xa. Lãnh Hoan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một đàn bồ câu dáo dác bay lên cùng tiếng chuông đồng hồ. Đang là mùa đông, mới chập choạng chiều mà trời đã tối. Cô cứ bước đi một cách vô thức giữa đám đông vừa tan học. Tự nhấn chìm mình trong đám người đông đúc và huyên náo ấy sẽ có một cảm giác yên bình khác lạ, có thể dễ dàng giấu kín bản thân, sau đó thoải mái bộc lộ cảm xúc của mình. Lấy điện thoại từ trong túi ra, mở đến mục các cuộc gọi đã nhận, thời điểm số máy quen thuộc đó gọi cách đây rất nhiều ngày về trước. Ba con số cuối cùng, “512”. ... Mời các bạn đón đọc Thính Phong của tác giả Cảnh Hành.
Này! Buông Cô Ấy Ra - Ức Cẩm
Không sai, đây là một câu chuyện thanh mai trúc mã ngọt ngào trong sáng. Cậu bé xấu xa giữ chặt cô bé ngoan ngoãn. Cô gái của tôi, chỉ một mình tôi được phép bắt nạt, những người khác mau tránh sang một bên Diệp Sơ là một cô bé ngoan không chê vào đâu được, chỉ mỗi tội hơi thừa cân. Vệ Bắc là một cậu bé hư chẳng khen vào đâu được, chỉ được mỗi cái đẹp trai. Khi cô bé ngoan gặp cậu bé hư… Một cậu con trai xấu xa lúc nào cũng bắt nạt bạn, đặt biệt danh cho bạn, bắt cào cào thả vào cặp sách của bạn. Chỉ bởi vì… Cậu ấy muốn được ở bên bạn mà thôi! *** Mặc dù kì thi tốt nghiệp phổ thông đã kết thúc nhưng chuyện Vệ Bắc bỏ thi môn tiếng Anh đã nhanh chóng truyền đến tai tất cả các bạn học thông qua internet và điện thoại. Buổi tối Diệp Sơ lên QQ, thấy Lâm Mậu Mậu gửi một icon “kinh ngạc”. [Miêu Miêu]: Tớ nghe nói Vệ Bắc không thi môn Tiếng Anh (⊙o⊙)? [Mẹ A Bảo]: Hình như thế… [Miêu Miêu]: Đã xảy ra chuyện gì vậy? [Mẹ A Bảo]: Tớ không biết. [Miêu Miêu]: Không phải chứ? Cậu là bà xã của người ta mà không biết sao? [Mẹ A Bảo]: =;= [Miêu Miêu]: Cậu ta xong rồi, bỏ thi một môn quan trọng như thế! Tiếc quá, cậu ấy đã tiến bộ nhiều như thế, làm sao bây giờ đây? [Miêu Miêu]: Cậu ấy có học lại không nhỉ? [Miêu Miêu]: Học lại rất cực khổ đó…. ... Mời các bạn đón đọc Này! Buông Cô Ấy Ra của tác giả Ức Cẩm.