Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kẻ Nặn Bóng - Daniel Jose Older

Tiểu thuyết “Kẻ nặn bóng” của tác giả Daniel José Older không chỉ là cuốn sách thỏa mãn trí tưởng tượng mà còn chạm vào cảm xúc của người đọc. Kẻ nặn bóng ra mắt độc giả thế giới năm 2015. Đây là cuốn tiểu thuyết đã mang lại cho nhà văn người Mỹ Daniel José Older giải thưởng The Kirkus Prize, hạng mục Văn học dành cho giới trẻ. Sở hữu cốt truyện độc đáo, tình tiết gay cấn kịch tính, Kẻ nặn bóng đã chinh phục được bạn đọc toàn thế giới và vừa ra mắt bản tiếng Việt. Tác phẩm xoay quanh cuộc phiêu lưu của cô bé Sierra Santiago, người sở hữu năng lực đặc biệt, có thể nhào nặn và ký gửi các linh hồn vào trong những bức vẽ. Là một cô bé cá tính, Sierra mang trong mình dòng máu lai Puerto Rico với mái tóc bông xù và làn da nâu đậm chất Latin. Cô bé đã lên kế hoạch cho một mùa hè êm ả với công việc làm thêm phù hợp sở thích của bản thân là vẽ những bức bích họa lên tường khu Tòa tháp và thoải mái tiệc tùng vui  đùa với bạn bè. Trong bối cảnh những tưởng như rất đỗi bình thường của Brooklyn, cuộc sống của Sierra bỗng thay đổi trong chớp mắt sau bữa tiệc đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Cô bé đã bị cuốn vào một sự kiện bất ngờ, rùng rợn bởi sự xuất hiện của một xác sống. Mọi chuyện bắt đầu rối tung lên và  Sierra buộc phải đưa ra một lựa chọn sẽ thay đổi không chỉ cuộc sống của cô. Những bức bích họa trên đường phố, trên các bức tường cổ kính của khu Bed-Stuy và xung quanh khu Brooklyn đang bắt đầu có những dấu hiệu kỳ lạ, chúng mờ dần đi, vài bức còn chảy nước mắt… Đó cũng là lúc Sierra phát hiện ra năng lực và sự tồn tại của một cộng đồng mang tên Người nặn bóng, cũng như tham gia vào chuyến hành trình vén tấm màn bí ẩn về thứ “di sản” quý giá của gia đình mình. Nhịp độ truyện được đẩy lên cao hơn với sự xuất hiện của hàng loạt các thây ma, những con Hỗn vong, Quái vong nguy hiểm, những linh hồn thân thiện, những chiến binh “bóng” từ sơn và phấn… Một cuộc chiến giữa lớp Người nặn bóng kế tiếp và kẻ thù giấu mặt - kẻ muốn hủy diệt cộng đồng Người nặn bóng để giành lấy thứ quyền năng đặc biệt này. Xuyên suốt cuốn sách, độc giả sẽ bị cuốn vào cuộc phiêu lưu của nhân vật chính Sierra với những tình huống gay cấn, bất ngờ và hồi hộp, mang theo hơi thở mới đậm chất Latin đầy màu sắc. Ở đó, người đọc sẽ bắt gặp một cô gái xinh đẹp, tính tình nghệ sĩ và cũng rất thông minh, mạnh mẽ. Một cô gái có đôi lúc tự ty về bản thân nhưng cũng rất can trường và quả cảm. Với đôi chút hài hước và giọng văn mang nét cổ điển, tác giả Daniel José Older đã rất tự nhiên và khéo léo khi dẫn dắt người đọc vào mê cung kỳ ảo của những phép thuật, những cơn ác mộng, và cả những đầu mối một cách tài tình. Tất cả những điều đó khiến độc giả cảm thấy như chính mình đang bị cuốn vào thế giới màu nhiệm và cùng trải nghiệm cảm giác được sống và hòa mình trong cộng đồng Người nặn bóng… Bên cạnh sự hấp dẫn, bí ẩn, kịch tính, Kẻ nặn bóng truyền tải những thông điệp giản dị nhưng sâu sắc về tình bạn, tình yêu tuổi mới lớn, niềm tin vào những người xung quanh. Đặc biệt là giữa những người thân thiết nhất, cách giải quyết mâu thuẫn giữa mẹ và con gái và hơn cả là cách vượt lên chính mình để sống chân thành và hết mình hơn: "Bạn sẽ chẳng bao giờ biết mình mạnh mẽ đến đâu cho đến khi đó là sự lựa chọn duy nhất". *** "Sierra, cháu đang dán mắt vào cái gì đấy?" "Không có gì đây, Manny." Đó là một lời nói dối trắng trợn. Sierra liếc từ giàn giáo xuống ông Manny - ông hoàng Domino - đang đứng khoanh tay trước ngực. "Cháu chắc chứ?" Ông hỏi. "Dạ" Sierra lại nhìn lên bức bích họa. Cô không hề bịa ra chuyện này: có một giọt lệ ánh lên ở khóe mắt của bức họa Papa Acevedo. Giọt lệ không hề di chuyển; mà tất nhiên là nó không di chuyển rồi - nó vốn là màu sơn mà! Nhưng điều đáng nói ở đây là, giọt lệ chưa từng xuất hiện ở đó vào ngày hôm qua hay ngay hôm kia Và bức chân dung đang phai dần đi; có vẻ như nó đang dần biến mất, mỗi giờ một chút. Chiều nay, khi đến bãi phế liệu để vẽ bức tranh của mình, Sierra đã phải mất vài giây để nhìn thấy được khuôn mặt của ông già trên nền gạch. Nhưng về cơ bản, một bức bích họa mờ dần đi với một bức bích họa chảy nước mắt là hai hình dạng kì cục hoàn toàn khác biệt. Cô quay trở lại với bức họa của riêng mình trên một bề mặt bê tông còn mới nguyên, nằm liền kề với tòa nhà gạch cũ có khuôn mặt đăm chiêu của Papa Acevedo. "Manny này." Sierra nói. "Ông chắc là những người chỉ của tòa nhà này sẽ không nổi điên vì bức bích họa của cháu chứ?" "Bọn ta chắc chắn là chúng sẽ điên lên." Ông Manny cười khúc khích. "Đó là lý do bọn ta nhờ cháu làm thế. Bọn ta ghét tòa tháp này. Tòa tháp đáng phỉ nhổ. Chỗ màu sơn của cháu là cục đờm bẩn thỉu mà bọn này nhổ vào sự ngu đần của tòa tháp." Ông già cười toe toét với Sierra rồi quay lại với cái máy gõ chữ cũ mèn mà ông đang mày mò nghịch phá. "Tuyệt." Sierra nói. Tòa tháp mới xuất hiện được hơn một năm và gần như không hề được báo trước: một tảng bê tông năm tầng kì quái đặt trên một cái bệ toàn đá nâu. Đám thợ xây dựng cấu trúc bên ngoài khá nhanh rồi bỏ đi. Bị bỏ hoang và chưa hoàn thiện, với những ô cửa sổ trắng hoác, chẳng có viền khung hướng ra bầu trời của Brooklyn, bức tường phía Bắc tòa tháp dựa sát vào vách của Bãi phế liệu, nơi hàng núi xe hơi phế thải nằm chờ đợi như những đống giây vụn bị vò nát. Manny và mấy ông bạn già khác thường hay chơi domino ở bão tuyên chiến với nó ngay lập tức. Sierra quét màu xanh lục sẫm suốt cái cổ của con rồng mà cô đang vẽ. Nó vươn cao đến tận tầng năm của tòa tháp, và mặc dù phần lớn cơ thể của nó vẫn chỉ là phác thảo, Sierra có thể khẳng định rằng nó rất tàn bạo. Cô đánh bóng những hàng vảy và gai lưng, mỉm cười về cái cách mà sinh vật này trông dần thực hơn từng một chút với mỗi chi tiết mới cô thêm vào. Lần đầu khi Manny nhờ cô vẽ một thứ gì đó lên tòa tháp, Sierra đã từ chối. Cô chưa từng vẽ bích họa trước đó mà chỉ ngồi đầy hết quyển sổ này đến quyển sổ khác với những sinh vật hoang dã hay các phiên bản có cánh mặc giáp trụ sẵn sàng chiến đấu của hội bạn bè và hàng xóm. Còn trên cả một bức tường ư? Nếu cô làm hỏng thì cả Brooklyn sẽ nhìn thấy mất. Nhưng Manny khăng khăng là Sierra có thể vẽ bất cứ thứ gì cô muốn, và hứa sẽ dụng giàn giáo cho cô. Manny còn nói thêm rằng nếu ngoại Lazaro của cô vẫn có thể nói được đầy đủ một câu thay vì nằm bệt ra đó sau vụ tai biến thì Manny cũng sẽ chẳng bao giờ muốn cô làm việc đó. Chính câu cuối đó đã thuyết phục được Sierra. Cô không thể nào từ chối được dù chỉ là một ý nghĩ của ngoại Lazaro. Nên giờ cô ở đây, vào ngày thứ hai của kì nghỉ hè, thêm thắt những chiếc vảy rải rác trên đôi cánh của con rồng và lo lắng về những bức bích họa đang khóc. Di động rung lên với một tin nhắn từ người bạn thân nhất của Sierra, Bennie: Tiệc tùng ở chỗ của Sully tối nay, phi vụ đầu tiên trong hè đấy! Tớ sẽ qua nhà cậu trong một tiếng nữa nhé. Bữa tiệc đầu tiên của mùa hè ắt hẳn phải rất tuyệt. Sierra mỉm cười, thả điện thoại vào túi và bắt đầu thu dọn mớ dụng cụ. Lúc đó là chín giờ tối. Con rồng có thể đợi được. Cô quay lại nhìn bức bích họa Papa Acevedo, lúc này phải khó khăn lắm mới thấy được nó trên nền tường gạch lồi lõm. Không chỉ có thêm một giọt lệ mới toanh trên mặt ông, mà toàn bộ biểu cảm của ông đã biến mất. Papa Acevedo đã từng là một trong số những người bạn chơi domino của ngoại Lazaro và ông Manny. Ông luôn luôn cười hoặc có một câu chuyện đùa dễ thương dành cho Sierra, và bất cứ ai vẽ bức chân dung tưởng niệm này thì họ cũng đã lưu lại được vẻ ấm áp đó một cách hoàn hảo. Nhưng giờ thì, bằng cách nào đó mà khuôn mặt của ông nhìn có vẻ méo mó và hoảng loạn, cặp lông mày nhướng lên, khóe miệng trễ xuống bên dưới bộ ria méo rậm rì. Giọt lệ bằng màu sơn lấp lánh run rẩy rồi trượt xuống khỏi khóe mắt và chạy dài trên khuôn mặt người đàn ông già. Sierra hổn hển. "Cái quái...!" Giàn giáo đột nhiên rung lắc. Cô cúi xuống. Manny bám một tay lên cái cọc chống, tay kia úp quanh cái tai nghe điện thoại không dây mà lúc nào ông cũng đeo. Đầu ông cúi gằm, lắc lia lịa. "Lúc nào?" Manny hỏi. "Bao lâu rồi?" Sierra nhìn một lần cuối vài Pấp Acevedo rồi trèo xuống khỏi giàn giáo. "Cháu chắc không? " Manny nhìn cô và lùi lại. "Cháu có chắc là lão không?" "Ông không sao chứ?" Sierra thì thầm. "Ta sẽ quay lại ngay. Rồi. Rồi, bắt đầu đi đây, đến luôn đấy. Chắc mất khoảng... mười lăm phút thôi. Được rồi." Manny bấm vào cái nút trên chiếc ống nghe và dán mắt xuống đất mất vài giây. "Xảy ra chuyện gì vậy?" Sierra hỏi. "Mấy chuyện của hội phóng viên ấy mà." Mạnh nói. Ông nhắm mắt lại. Ngoài việc là ông hoàng Domino vùng Brooklyn tự phong, Manny còn viết và xuất bản nhật san Đèn rọi vùng Bed - Stuy*, một tờ báo ba trang gồm toàn những lời đồn nhảm địa phương và cập nhật sự kiện, được tung ra từ một tầng hầm nhỏ xíu trên đường Ralph. Tờ Đèn rọi đã được phát hành mỗi ngày tới chừng nào Sierra còn có thể nhớ nổi. *Tên đầy đủ là Bedford - Stuyvesant, một khu vực tập trung đông dân cư ( khoảng 150,000 người) nằm ở phía Bắc khu trung tâm quận Brooklyn, New York, Mỹ. "Ai đó mà ông quen à?" Manny gật đầu, "Quen. Bọn ta gọi ông ấy là Già Vernon. Ông ấy đi rồi." "Chết ư?" Ông gật đầu, lắc đầu, rồi lại gật. Manny, thế nghĩa là sao?" "Ta phải đi rồi, Sierra. Cháu hoàn thành bức tranh này đi, cháu nghe chứ?" "Sao cơ? Tối nay á? Manny, cháu..." "Không!" Manny nhìn cô, cố gượng cười. "Tất nhiên là không. Chỉ cần sớm thôi." "Đồng ý, Manny." Trong những âm thanh hỗn độn của chiếc chìa khóa cọ xát và tiếng thở nặng nhọc, Manny tắt những bóng đèn cao áp rồi dẫn đường ra khỏi hàng rào sắt của Bãi phế liệu. "Chúc buổi tối vui vẻ, Sierra. Đừng lo cho ta. Nhưng hãy bảo trọng đấy!" Di động của Sierra rung lên khi cô nhìn bóng dáng Manny chìm trong màn đêm của Brooklyn. Lại là Bennei. Cậu có đi đấy chứ? ... Mời các bạn đón đọc Kẻ Nặn Bóng của tác giả Daniel Jose Older.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Hạ Văn Thánh
Vĩnh Thịnh năm thứ 12. Cố Cẩm Niên biên kịch cổ trang nổi tiến xuyên không tới Đại Hạ Vương Triều. Ngạc nhiên phát hiện, hắn xuyên đến thế giới, tiên võ cùng tồn tại, vương triều vi tôn. Mà hắn  trở thành Đại Hạ thứ nhất quyền quý, Trấn Quốc Công chi Tôn, độc đinh đời thứ ba, hưởng thụ ngàn vạn sủng ái. Nhưng khiến Cố Cẩm Niên kinh ngạc chính là, thế giới này Nho đạo hưng thịnh. Có thể khiến tất cả mọi người không nghĩ tới chính là, Cố Cẩm Niên phát hiện mình Nho đạo, giống như có ức điểm điểm quá phận. Đánh cờ lạc tử, kim quang sáng chói, Đại Long hiển hiện. Viết chữ, một chữ ngàn vàng, không phải Đại Nho không thể nhìn thẳng. Niệm một bài thi từ, thơ ra pháp theo, dị tượng liên tục. Vẽ một bức họa, Cố Cẩm Niên cũng không dám họa con mắt, sợ trở thành sự thật. Đương đại Á Thánh: "Vì cái gì hắn dị tượng so với ta còn mạnh hơn?" *** Nhân vật tương quan Cố Cẩm Niên Thân phận: Đại Hạ Trấn Quốc Công trưởng tôn, Đại Hạ học phủ học viên, Nho đạo Thánh tử. Công pháp: Chính dương đại tâm công ( võ đạo ), bàn vũ chí tôn công ( võ đạo chí tôn thuật ), tam thanh hỗn nguyên pháp ( tiên đạo chí tôn thuật ). Cảnh giới: Lập ngôn tiến sĩ viên mãn ( nho đạo ), Võ Vương cảnh ( võ đạo ), Luyện Khí cảnh ( tiên đạo ). ------ Lý Uyển Tĩnh: Cố Cẩm Niên mẫu thân, Đại Hạ Ninh Nguyệt công chúa. Cố Thiên Chu: Cố Cẩm Niên phụ thân, Đại Hạ Lâm Dương Hầu. Cố Lãnh: Cố Cẩm Niên ngũ thúc, Đại Hạ Hình bộ tả thị lang. Cố Ninh Nhai: Cố Cẩm Niên lục thúc, Huyền Đăng Ti Phó chỉ huy sử. Ngô An: Xạ Dương Hầu chi tử. Lý Bình: Kinh nam môn thống lĩnh chi tử.   Hệ thống tu luyện Tiên phật nho võ kiếm yêu linh. Bảy đại hệ thống, mỗi một đầu hệ thống lại phân chia thất cảnh. Nho đạo Thánh Nhân, Tiên đạo Chân Tiên, Phật môn Chân Lý, Ma đạo Tu La, Kiếm đạo Tiên Nhân, Thuật đạo Thiên Sư, Võ đạo Chí Tôn. Cái này bảy cái cảnh giới, đại biểu cho mỗi một cái lĩnh vực cực hạn, nhưng nhất định phải được thiên mệnh lựa chọn, mới có thể sinh ra. ----- Nho - Ngưng khí đồng sinh: Tiêu chí vì ngưng khí. - Dưỡng khí cử nhân: Tiêu chí vì dưỡng khí. - Lập ngôn tiến sĩ: Tiêu chí vì lập ngôn, có tư cách mở Văn phủ, nếu mở Văn phủ, tài hoa liền có thể đại lượng chứa đựng, hạ bút như có thần, thi từ có thể trấn ma. Biết thánh lập ngôn, nó ý liền biết được thánh nhân đại nghĩa, lập đọc sách nói, lập ngôn về sau, liền có thể mở ra Văn phủ. Mà Văn phủ bên trong, tài hoa có thể hóa thành năm chiếc chiến xa, lấy ý học phú ngũ xa, cái này năm chiếc xa, đại biểu cho văn nhân tài hoa cùng thực lực. Chiến xa càng mạnh, mang ý nghĩa minh ngộ thánh ý càng sâu, nếu như chân chính minh ngộ thánh ý đạt tới cực hạn, chiến xa sẽ một lần nữa nấu luyện. Tài hoa chiến xa cực hạn nhưng nấu luyện chín lần, cho nên được vinh dự cửu luyện chiến xa ( Cổ chi thánh hiền đều tha thiết ước mơ biểu tượng duy chú ý gấm năm làm được ). Giai đoạn thứ nhất: Tích phủ, mở Văn phủ. Giai đoạn thứ hai: Văn phủ, Văn phủ ngưng tụ, Văn phủ hiển thế. Giai đoạn thứ ba: Ngưng vật, tài hoa ngưng vật, ngưng tụ đồ vật. Giai đoạn thứ tư: Viên mãn, học giàu năm xe. Đệ tam cảnh viên mãn, có được Nho đạo thần thông, tài hoa hóa thành Nho đạo chiến xa, có được đối kháng yêu ma chi lực. - Lập đức nho sư,  - Truyện đạo đại nho,  - Thiên địa bán thánh,  - Nho đạo thánh nhân.   Võ - Nhục thân cảnh: Chủ yếu vẫn là tại bồi nguyên cố bổn. Rèn luyện nhục thân, dưỡng khí Ngưng Thể.  - Bảo thể cảnh: Rèn luyện nhục thân, đao thương bất nhập. - Nhân long cảnh: Thủy hỏa bất xâm, thân như hung thú, giống như nhân long, là tinh nhuệ trong tinh nhuệ. - Thần thông cảnh: Chân khí diễn hóa thần thông, trăm trượng giết người, dễ như trở bàn tay. - Vũ vương cảnh: Võ đạo vương giả, một người có thể trảm ba ngàn giáp. - Vũ hoàng cảnh: Võ đạo Hoàng giả, vì thế gian cao thủ tuyệt thế, khinh thường nhân gian. - Vũ đạo chí tôn: Một chỉ đoạn sông, băng sơn dòng sông tan băng, một người đương chống đỡ trăm vạn sư, tới lui tự do, bễ nghễ thiên hạ cao thủ, vô địch chi tư.   Tiên - Khai mạch cảnh: Hấp thu linh khí, có thể tiến vào linh mạch ở trong, sau đó chuyển đổi thành pháp lực. Có được pháp lực, thì có thể làm được một chút khống vật, ngự khí năng lực. - Luyện khí cảnh: Có thể ngự kiếm phi hành. - Trúc nguyên cảnh: - Nội đan cảnh: - Kim đan cảnh: - Động hư cảnh: - Nguyên thần cảnh:   Phật - Ngộ thiền cảnh, - Bản tâm cảnh, - Phật duyên cảnh, - Nhập định cảnh, - Kim thân cảnh, - La hán cảnh, - Niết bàn cảnh. Mời các bạn đón đọc Đại Hạ Văn Thánh ctg Thất Nguyệt Vị Thời.
Tim Đen
Là tập thứ 4 của loạt truyện Hải Tặc Ma Cà Rồng, câu chuyện tiếp nối sau khi mẹ của cặp sinh đôi Grace và Connor được hồi sinh. Hai đứa trẻ đã vô cùng kinh ngạc trước câu chuyện về nguồn gốc của chúng, Connor đã không thể chịu đựng được những điều mà nó cho là phi lý về xuất thân của hai chị em, nó bỏ lại chị và mẹ để đến với một con tàu mới, bắt đầu lại cuộc đời cướp biển vừa bị gián đoạn. Trên biển lại nổi lên một con tàu hải tặc ma cà rồng mới - một tàu nữ-hải-tặc-ma-cà-rồng xinh đẹp, tàn ác - dưới sự chỉ huy của Qúy cô Lockwood. Con tàu này sẽ sáp nhập với tàu Thuyền Trưởng Máu của tên ma cà rồng ly khai Sidorio, hứa hẹn nhiều chết chóc, nhiều máu, và nhiều ma cà rồng mới đổi máu. *** Justin Somper sinh ra tại St Albans, Anh quốc, tốt nghiệp trường Đại học Warwick, là một nhà văn tài năng và giàu trí tưởng tượng, hoạt động rộng khắp ở cả lãnh vực xuất bản, quảng cáo sách và cố vấn sáng tạo. Trở thành tác giả nổi tiếng với loạt truyện Ma cà rồng, với cuốn sách đầu tiên trong loạt truyện Vampirates (Ma cà rồng): Demons of the ocean (Quỷ dữ đại dương), được xuất bản lần đầu tiên năm 2005 và đến nay đã bán được hơn 100.000 bản ở Anh, Justin Somper đã thực sự chứng tỏ được mình là một tài năng sáng tạo trong ngành xuất bản sách thiếu nhi. Tạp chí Sunday Times đã gọi anh là “Điều tuyệt vời tiếp theo”, và nhiều người mua hàng chọn Demons of the ocean làm “ứng cử viên” cho fan của Harry Potter. Anh cũng đã đi thăm rất nhiều trường học ở Anh quốc để trao đổi về bộ truyện Hải tặc Ma cà rồng của mình. Bộ truyện Hải Tặc Ma Cà Rồng gồm có: - Quỷ Dữ Đại Dương (Demons of the Ocean ) - Thủy Triều Kinh Hoàng (Tide of Terror) - Thuyền Trưởng Máu (Blood Captain) - Tim Đen (Black Heart) - Hoàng Đế Bóng Đêm (Empire of Night) Mời các bạn đón đọc Thuyền Trưởng Máu của tác giả Justin Somper.
Thuyền Trưởng Máu
Cặp sinh đôi Cornor và Grace Tempest đã quá quen thuộc với những cuộc phiêu lưu và những điều huyền bí. Sau tai nạn đắm tàu, mỗi người đã khám phá ra một thế giới mới, thế giới của những người bạn viễn dương và... những kẻ thù. Với Cornor, đây là thời điểm thử nghiệm trên con tàu cướp biển khét tiếng, Diaplo - cũng không kém phần quan trọng khi cháu trai đáng ghét của thuyền trưởng Wrathe - Moonshine tham gia vào thuỷ thủ đoàn. Và, khi mọi việc đã lên đến hết ngưỡng chịu đựng, Connor thấy mình đã bước qua một đường ranh giới mà ở đó, cậu không thể quay lại nữa. Trong lúc đó, Grace và Lorcan du hành đến Sanctuary, một khoá tu núi mà chủ trì là một quân sư ma cà rồng, Mosh Zu Kamal. Nếu ai có thể chữa lành đôi mắt bị mù của Lorcan, thì đó là Mosh Zu, nhưng hắn có hứng thú với Grace hơn. Chống chọi với nguy hiểm tứ bề, Grace nhận ra rằng định mệnh của cô đã bị xích chặt với bọn ma cà rồng. Với hệ thống nhân vật ấn tượng và những bước tiến triển đều đặn, cuộc hành trình thứ 3 của "Hải tặc ma cà rồng" là chuyến đi ngoạn mục và ly kỳ nhất đến hôm nay. *** Justin Somper sinh ra tại St Albans, Anh quốc, tốt nghiệp trường Đại học Warwick, là một nhà văn tài năng và giàu trí tưởng tượng, hoạt động rộng khắp ở cả lãnh vực xuất bản, quảng cáo sách và cố vấn sáng tạo. Trở thành tác giả nổi tiếng với loạt truyện Ma cà rồng, với cuốn sách đầu tiên trong loạt truyện Vampirates (Ma cà rồng): Demons of the ocean (Quỷ dữ đại dương), được xuất bản lần đầu tiên năm 2005 và đến nay đã bán được hơn 100.000 bản ở Anh, Justin Somper đã thực sự chứng tỏ được mình là một tài năng sáng tạo trong ngành xuất bản sách thiếu nhi. Tạp chí Sunday Times đã gọi anh là “Điều tuyệt vời tiếp theo”, và nhiều người mua hàng chọn Demons of the ocean làm “ứng cử viên” cho fan của Harry Potter. Anh cũng đã đi thăm rất nhiều trường học ở Anh quốc để trao đổi về bộ truyện Hải tặc Ma cà rồng của mình. Bộ truyện Hải Tặc Ma Cà Rồng gồm có: - Quỷ Dữ Đại Dương (Demons of the Ocean ) - Thủy Triều Kinh Hoàng (Tide of Terror) - Thuyền Trưởng Máu (Blood Captain) - Tim Đen (Black Heart) - Hoàng Đế Bóng Đêm (Empire of Night) Mời các bạn đón đọc Thuyền Trưởng Máu của tác giả Justin Somper.
Văn Thuyết
Thể loại: Cổ đại, tiên hiệp, ngôn tình. Edit: Yunchan Các cô nương đều tương tư đại sư huynh Mộ Sơ Lương của phái Không Thiền. Vừa tuổi trẻ tài cao, lại còn ôn nhu, nhã nhặn. Thế mà không hiểu sao Vân Khâm cứ cảm giác vị đại sư huynh này chẳng giống như trong lời đồn chút nào, không lẽ đây là đại sư huynh giả?! =__= *** Hệ liệt Mộ Thâm Viện của Hạnh Dao Vị Vãn: 1. Tỏa Hồn (Sở Khinh Tửu - Tô Tiện) 2. Văn Thuyết (Mộ Sơ Lương - Vân Khâm) 3. Vãn Thiền (Minh Khuynh - Yến Hạ) 4. Thu Sát (Quân Linh - Phó Nhiên/ tác giả đã drop) *** Edit: Yunchan  Trên núi tuyết gió lạnh thổi rít qua như dao cắt, một bóng người để lại bước chân nông sâu giữa nền tuyết trắng, chẳng biết qua bao lâu mới ngẩng đầu lên trong vùng hoang dã, nhìn sơn môn cao ngất ngưỡng ở cách đó không xa.  Không Thiền phái.  Vào mười năm trước, đây chính là đầu não của tông môn chính đạo, là danh môn đại phái nhất hô bá ứng, nhưng hôm nay, nó chỉ còn là một vùng ven nằm giữa núi tuyết bị người đời quên lãng.  Thình lình một cơn gió thổi thốc tới, màn tuyết lại vùi lấp tầm mắt một lần nữa, gió tuyết thổi quét qua khiến người nọ phải siết chặt mũ trùm đầu, cắn răng sải bước nhanh hơn, nhắm về hướng đại môn của Không Thiền phái cách đó không xa.  Người đang vượt qua cơn gió tuyết này là một thiếu nữ choàng chiếc áo khoác bằng da cừu trắng muốt, tuổi tầm mười lăm mười sáu, vì gấp gáp mà dáng vẻ vô cùng chật vật, môi tái nhợt và khô nẻ, đôi mắt vô thần nhìn thẳng tới trước, gương mặt vốn đẹp đẽ lộ ra chút tiều tụy, chỉ thả từng bước vô hồn.  Chẳng biết phải mất bao lâu, cái sơn môn dường như mãi mãi cũng không tới được ấy cuối cùng cũng xuất hiện ngay trước mắt.  Nhìn xuyên qua cánh cửa nọ là một bậc đá dài tít tắp, trên đó trải tuyết mỏng, bốn bề vắng lặng như tờ, chẳng có gì khác với con đường vừa mới đi qua.  Không Thiền phái tọa lạc trước mắt chỉ có vài tòa đại điện gác cao trống rỗng đứng sừng sững trên đỉnh núi, khó phát hiện ra chút hơi thở sự sống nào.  Thiếu nữ không khỏi thở dài một tiếng, nàng mệt mỏi ngã ngồi xuống đất, kề hai tay bị đông cứng lên mép hà hơi.  Nàng nhìn chằm chằm vào bậc thang dài không có điểm tận cùng, như đang do dự mình có nên đi tiếp hay không.  Gió tuyết dường như đã bớt đi đôi chút, trên đầu là ánh mặt trời chẳng mấy ấm áp, nhưng dưới nền tuyết trắng ánh mặt trời lại vô cùng chói mắt. Thiếu nữ hơi che mắt lại, đương lúc chần chừ thì chợt nghe cách đó không xa vọng tới một giọng nói: “Lạc đường à?”  Thiếu nữ nghe tiếng thì ngẩn ra, ngẩng phắt đầu lên nhìn về hướng giọng nói, lúc này mới phát hiện đằng sau góc sơn môn là một tiểu cô nương. Cô nương nọ nom chỉ trạc mười hai mười ba tuổi, mặt mũi xinh xắn, phấn điêu ngọc mài. Nàng khoác một chiếc đạo bào rộng lùng nhùng càng làm nổi bật thân hình gầy gò nhỏ nhắn, ôm trong lòng một cây chổi còn cao hơn mình, dựa vào bên cạnh cửa, đôi mắt đen láy trong veo đang nhìn thiếu nữ kia một cách vô cảm.  Thiếu nữ lấy lại phản ứng rất nhanh, khẽ lắc đầu coi như trả lời.  Tiểu cô nương quét sân bèn hỏi tiếp: “Vậy là tới tìm người?”  Lúc này thiếu nữ mới gật đầu.  Tiểu cô nương gật đầu nghiêm túc, rồi ôm cây chổi bước tới trước mặt thiếu nữ, chìa tay ra với nàng.  Thiếu nữ sững sờ giây lát, sau đó mới đưa tay ra cho nàng đỡ mình dậy. Tiểu cô nương đỡ người dậy xong thì quay lưng bước dọc theo bậc thang trước mắt, nói mà không ngoái đầu lại: “Đi theo ta.”  Bề ngoài của nàng nhỏ nhắn đáng yêu, nhưng cách nói chuyện lại vô cùng đứng đắn, khá có phong thái của người từng trải, thiếu nữ nhìn nàng xách cái đạo bào rộng thùng thình sải bước nghiêm trang lên núi mà mọi khổ nhọc đều quên hết, lại mỉm cười tít mắt.  Thiếu nữ vội bước theo, giọng nhẹ nhàng: “Tên của tỷ là Hoa Tình, tới Không Thiền phái để bái sư theo lệnh của cha mẹ.”  Tiểu cô nương đi trước không lên tiếng đáp lại, cứ như đang nghiêm túc đánh nhau với vạt đạo bào không vừa người.  Thấy vậy Hoa Tình lại bước lên hai bước, tới trước mặt tiểu cô nương nọ, cất giọng hỏi tiếp: “Muội tên gì, là đệ tử của Không Thiền phái sao?”  “Ta à?” Tiểu cô nương nghe vậy thì lắc đầu đáp thờ ơ: “Không phải, ta chỉ là đệ tử tạp dịch thôi.”  “Tạp dịch?” Hoa Tình dừng chân lại, có vẻ không tin lắm.  Tiểu cô nương hất cằm về hướng bậc thang trước mắt, sau đó liếc Hoa Tình: “Ừ, toàn bộ đều do ta quét hết.” Nói rồi nàng kéo Hoa Tình qua, lẩm bẩm: “Ta mới quét xong, đừng làm dơ.”  Hoa Tình không ngờ sẽ nhận được câu trả lời thế này, chỉ biết “A” lên ngạc nhiên, sau đó đi đường cũng cẩn thận hơn rất nhiều, không để tuyết ven đường vẩy lên sơn đạo.  Sơn đạo này quá dài, mà tiểu cô nương có vẻ không thích nói chuyện nên không chủ động mở lời, Hoa Tình chỉ còn biết lủi thủi theo sau ngước mắt nhìn theo bóng lưng nàng, hai người đi được hồi lâu, cuối cùng cũng lên tới núi, tới khoảng sân trống mênh mông bên ngoài chính điện của Không Thiền phái.  Ở đây cũng vắng lặng như bên ngoài, tuy lầu cao khá nhiều nhưng chẳng có lấy một bóng người, tiểu cô nương như cũng đã quen với cảnh lạnh lẽo này nên trong giọng nói chẳng chút gợn sóng, chỉ thấp giọng hỏi: “Cô tìm ai?”  “Môn chủ Không Thiền phái, Mai Phương Viễn.”  Tiểu cô nương chỉ về phía đại điện đằng trước, nhướng mày nói: “Cô đi tới đó, tự động sẽ có người dẫn cô đi gặp môn chủ.”  “À.” Hoa Tình gật đầu một cái, hoang mang hỏi: “Muội không đi chung với tỷ sao?”  Tiểu cô nương lắc đầu: “Ta còn việc phải làm.”  Thấy tiểu cô nương nọ sắp đi mất, Hoa Tình phân vân chốc lát, cuối cùng gọi với theo: “Tiểu cô nương, muội tên gì?”  Tiểu cô nương đi được hai bước thì ngoái đầu lại, đáp: “Vân Khâm.”  “Còn nữa, đừng gọi ta là tiểu cô nương, ta với cô không hơn nhau bao nhiêu tuổi đâu.” Vân Khâm sửa lại vạt áo, nói với giọng rất là bất mãn: “Ta mười lăm tuổi rồi.”  Hoa Tình ngây ra giây lát như bị bất ngờ, đến khi muốn đổi lại cách xưng hô thì phát hiện Vân Khâm đã đi khá xa rồi, nàng mỉm cười nhìn theo bóng lưng của Vân Khâm, sau đó mới đi về hướng chính điện mà Vân Khâm chỉ.  *  Trong khi đó, sau khi rời khỏi khu vực chính điện, Vân Khâm ôm cây chổi to về lại chỗ ở của đệ tử.  Chỗ ở của đệ tử nằm ở phía tây của Không Thiền phái, vì trước đây Không Thiền phái có rất đông đệ tử nên nơi này có rất nhiều nhà, được chia thành ba khu trúc tùng mai, mỗi khu đều có chừng trăm căn nhà, nhưng hôm nay Không Thiền phái ít nhân khẩu nên những căn nhà này đều để trống.  Vân Khâm đi tới nơi ở của đệ tử, nhìn vô số khung cửa sổ tối om trống hoác xung quanh, tìm hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được chỗ ở của mình là gian ba mươi bốn chữ tùng.  Nàng đẩy cửa bước vào.  Trong phòng bày biện rất đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, một chiếc bàn và một cái ghế, trên tường treo vài bộ đạo bào sờn cũ, trên bàn đặt cái chai nhỏ cắm một nụ hoa mai trắng chưa nở.  Đóng cửa phòng lại xong, Vân Khâm lập tức cởi chiếc áo khoác không vừa người xuống, vóc dáng nàng gầy gò, làn da trắng trẻo khuất dưới lớp đạo bào trắng, cổ tay mảnh dẻ không giống với người quen làm lụng.  Nàng chọn một bộ đồ treo trên tường để thay vào, lúc này mới như nhớ ra điều gì, đảo mắt tìm trong phòng.  Chỉ lướt qua một cái, nàng đã nhìn thấy thứ quấn vải màu xám tro đặt ngang trên cửa sổ.  Thứ nọ trông như cây gậy, bị lớp vải tối màu bọc kín, không nhìn ra hình dáng của vật bên trong, Vân Khâm lấy vật đó khỏi cửa sổ rồi dựa nó vào góc tường, lẩm bẩm nói: “Hôm nay Không Thiền phái có người mới đến.”  “Có phải ngạc nhiên lắm không, nơi quỷ quái này mà cũng có người tìm tới.” Nàng cụp mắt về lại bàn, ngồi chống cằm, như đang chờ nụ mai trắng trong bình nở: “Người đó nói tới đây bái sư theo lệnh của cha mẹ, vậy là cuối cùng Không Thiền phái cũng có đệ tử mới rồi.”  Nói tới đây, Vân Khâm chợt bật cười, hàng mi mảnh nhướng lên một độ cong xinh xắn: “Thể nào Mai sư bá cũng vui lắm cho coi.”  Trong phòng yên tĩnh, ngoài nàng ra chẳng còn ai khác, nhưng nàng cứ như đang trò chuyện với ai đó: “Ở đây cũng được ba năm rồi, chúng ta cũng sắp phải đi, ngươi nói xem có đúng không?”  Nàng nói xong thì nghiêng đầu nhìn vào góc đặt cây gậy.  Nhưng trong góc trống trơn, chẳng có cây gậy nào cả.  Vân Khâm chẳng kinh ngạc chút nào, hướng mắt về cửa sổ, thấy bên ngoài cửa sổ có một nữ đệ tử Không Thiền phái đang đi ngang qua đây, nhìn thấy Vân Khâm trong phòng nàng ta cũng chỉ gật đầu qua loa, rồi cứ thế đi lướt qua.  Trong Không Thiền phái, tính cả chưởng môn, đệ tử và tạp dịch như nàng thì chưa vượt qua bảy người, trong bảy người này, trừ nàng và Mai sư bá ra thì cũng chỉ có đệ tử mới đi ngang qua đây là nữ.  Vân Khâm mỉm cười với nữ đệ tử nọ xong, đợi cho bóng người đi khuất mới thu nụ cười lại, vội vàng lôi cây gậy đã treo về lại cửa sổ từ lúc nào không hay, đặt cạch xuống bàn nói: “Ngươi thích ngắm Cận Sương sư tỷ lắm hả.”  Cây gậy nằm im trên bàn không rục rịch gì.  “Lần nào giáo huấn thì ngươi cũng giả chết.” Vân Khâm chọt chọt cây gậy, càm ràm: “Ngươi là đồ kiếm lưu manh.” Nàng ngừng lại, nghĩ ngợi một chút rồi bồi thêm: “Chẳng biết ai dạy ngươi ra cái dạng này nữa.”  Vân Khâm nói tới đây thì suy nghĩ lại dần bay xa, hồi lâu sau nàng mới hoàn hồn lại, thấp giọng nói: “Đệ tử mới tới cũng là một tiểu cô nương, cô ấy lớn hơn ta không bao nhiêu, còn rất xinh đẹp, nhìn rõ ràng là một đại gia khuê tú, không hiểu sao lại tới Không Thiền phái này chịu khổ nữa.”  Nàng nói xong thì nhìn một cái, cây gậy kia đã lỉnh khỏi cái bàn, nhưng chẳng mấy chốc Vân Khâm đã tìm thấy nó ở cạnh cửa.  “…” Nàng nhấc cây gậy đó lên, lắc đầu nói: “Không được ra ngoài, cũng không được nhìn cô nương kia, ngươi ngoan ngoãn ở lại đây cho ta.”  Cây gậy bay vọt khỏi tay Vân Khâm như một làn khói, treo mình về tường.  Vân Khâm cười ngất, lúc này mới mở miệng nói: “Ngày mai sẽ mang ngươi đi nhìn cô ấy một chút.”  Trời đã trở tối, những việc Vân Khâm muốn làm cũng đã làm xong cả rồi, ăn qua loa ít thứ xong thì ôm chăn đi ngủ, mãi tới rạng sáng hôm sau.  Vân Khâm bị hàng loạt tiếng động “Lạch cạch” đánh thức, nàng dụi mắt ngồi dậy thì phát hiện cây gậy vốn treo nghiêm chỉnh trên tường bây giờ lại đứng ở trước giường, gõ vào mép giường cộp cộp.  Vân Khâm dụi mắt tóm cây gậy ném vào góc, sau đó ném chăn qua trùm nó lại.  Đợi tới khi thay áo xong Vân Khâm mới đào cây gậy ra khỏi chăn, xốc lại tinh thần nói: “Đi thôi, mang ngươi ra ngoài ngắm thử.”  Nàng bẻ gãy cán gỗ trên cây chổi, rồi lấy cây gây bọc vải tối màu thay vào đó, ngụy trang thành một cây chổi bình thường, xong xuôi mới xách nó ra ngoài. Suốt đường đi không nói gì, chẳng mấy mà Vân Khâm đã tới khoảng sân rộng của Không Thiền phái, khoảng sân bình thường trống hươ trông hoác, hôm nay lại có một người đang múa kiếm.  Không Thiền phái quanh năm phủ tuyết trắng, rét lạnh vô cùng, mà Không Thiên phái ngoài nàng ra thì sáu người còn lại kể cả tông chủ môn chủ đều thà ở trong nội điện trầm tư tu luyện còn hơn là ra ngoài luyện kiếm, người có tinh thần ra ngoài luyện kiếm vào những ngày tuyết rơi thế này cũng chỉ có đệ tử mới mà thôi.  Vân Khâm bước đến gần, quả nhiên thấy người luyện kiếm chính là thiếu nữ tên Hoa Tình mới tới hôm qua.  Hoa Tình có lẽ đã gia nhập Không Thiền phái, thứ nàng mặc là đồng phục trắng của đệ tử Không Thiền phái, múa kiếm một cách linh hoạt kỳ ảo, nhìn thật đẹp, Vân Khâm xách gậy đứng nhìn hồi lâu, cuối cùng Hoa Tình mới dừng tay, ngoái đầu lại mỉm cười với Vân Khâm.  Vân Khâm không ngờ nàng sẽ chú ý tới mình, thấy đối phương chào hỏi cũng đành phải gật nhẹ đầu.  Chẳng qua Vân Khâm không ngờ rằng, cây gậy đó cứ như xem Hoa Tình luyện kiếm tới phát nghiện, ngày hôm sau cũng gõ đầu giường Vân Khâm như phát rồ, mãnh liệt biểu đạt nguyện vọng muốn ra ngoài của mình.  Vì vậy Vân Khâm lại ngụy trang nó thành một cái cán chổi để nhìn người ta luyện kiếm.  Cứ tưởng đâu Hoa Tình là người mới nên mới luyện kiếm sáng giữa trời tuyết, Vân Khâm ngỡ rằng chỉ nhìn thêm vài ngày thì chẳng cần tới nữa, nhưng không ngờ Hoa Tình lại luyện suốt một tháng ròng. Trong thời gian này Vân Khâm cũng rảnh chẳng có việc gì làm, nên chiều ý cây gậy kia tới xem luyện kiếm mỗi ngày, tuy nàng và Hoa Tình không trao đổi với nhau, nhưng luôn nhìn nhau, hoặc mỉm cười hoặc vẫy tay, qua vài lần lui tới cũng bắt đầu quen thuộc.  Nhưng hôm nay, Hoa Tình luyện kiếm xong thì không thu kiếm rồi ra về như trước, mà sau một hồi do dự lại mím môi bước lại gần Vân Khâm.  Vân Khâm không cử động, chỉ nhìn chằm chằm Hoa Tình đang đi về hướng này, không biết nàng muốn làm gì.  Hoa Tình đến gần Vân Khâm rồi mới mỉm cười một tiếng, kéo Vân Khâm tới cạnh bậc thang ngồi, hai người hàn huyên mấy câu nàng mới thử dọ lời: “Ta thấy ngày nào muội cũng tới đây nhìn ta luyện kiếm, có phải thật ra muội… cũng rất muốn tu luyện không?”  “…” Vân Khâm cau mày, không ngờ được Hoa Tình lại nghĩ tới chuyện này.  Hoa Tình thấy Vân Khâm không đáp thì nghĩ rằng mình đoán đúng, bèn nói tiếp: “Ta nghe chưởng môn nói muội ở Không Thiền phái làm tạp dịch ba năm rồi, nếu muội muốn tu luyện thì tại sao không bái nhập Không Thiền phái tu hành?”  Vân Khâm nghe câu hỏi của Hoa Tình mới vỡ lẽ thiếu nữ trước mắt đang muốn nói tới điều gì.  Ánh mắt nàng có một thoáng rối rắm, giọng cũng nhỏ xuống, lắc đầu đáp: “Cô hiểu lầm rồi, ta không muốn tu luyện, cũng không muốn bái nhập Không Thiền phái.”    Mời các bạn đón đọc Văn Thuyết của tác giả Hạnh Dao Vị Vãn.