Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí

VĂN ÁN: Sau khi tỉnh lại, bạn có còn nhớ những gì đã diễn ra trong giấc mơ của mình không? Mơ thấy ác mộng, mộng xuân, mơ về tương lai, giấc mơ lặp lại, mơ trong mơ… Giấc mơ của hung thủ lẫn người bị hại đều cất giấu vô số bí mật không muốn người ngoài biết. MC: Gần đây Ngô ảnh đế vừa quay xong một bộ phim, anh có lời nào muốn nói không? Ngô ảnh đế: À, tôi muốn mời Cơ Thập Nhất giải mã giấc mơ. MC chương trình: Lâm ảnh hậu, cô định tấn công sang ngành điện ảnh nước ngoài, kế hoạch tiếp theo của cô là gì? Lâm ảnh hậu: Tôi dự định sẽ mời Cơ Thập Nhất giải mã giấc mơ. Trương thiên vương: Thật trùng hợp, tôi cũng vậy. Cơ Thập Nhất: Thờ ơ. Nhân vật chính: Cơ Thập Nhất, Tô Minh Chu. Câu giới thiệu vắn tắt: Phá án thông qua việc giải mã giấc mơ, có chút hồi hộp. *** GIẢI MỘNG SƯ Ở GIỚI GIẢI TRÍ Tác giả Khương Chi Ngữ Thể loại ngôn tình,3s,hiện đại,huyền huyễn, xuyên không,thần quái,showbiz,he,... Nhân vật Tô Minh Chu×Cơ Thập Nhất 186 chương/hoàn Mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều có lý do của nó. Dù có hợp tan chóng vánh hay sẽ là cầu nối làm sát gần hai số phận, ta sẽ chẳng thể biết trước, cũng chẳng có cơ may được chọn lựa. Chỉ biết rằng, hữu duyên mới nên nỗi tương ngộ.   Tô Minh Châu và Cơ Thập Nhất gặp gỡ và quen biết nhau trong cô nhi viện. Có lẽ ta sẽ thấy đây cũng chỉ là một cuộc gặp gỡ hết sức bình thường, chẳng có sự trùng hợp hay ngẫu nhiên nào ở đây cả, bởi lẽ, họ đều là những đứa trẻ trưởng thành trong cô nhi viện.   Gặp nhau một lần, hai lần hay ba lần thì cũng đành thôi, ta vẫn có thể xem đó là tình cờ, là ngẫu nhiên, nhưng dần dà, số lần họ gặp nhau cứ ngày một tăng dần lên, cậu thiếu niên Tô Minh Châu cũng dần ỷ lại vào cô.   Vốn dĩ họ sẽ như hai đường thẳng song song chẳng có lấy một giao điểm nào, ấy vậy mà, chẳng hay con đường nào dẫn lối, để họ được trở thành “người thân” của nhau.   Thuở niên thiếu, Tô Minh Châu không có nhà, anh cũng chẳng có gia đình, rồi Cơ Thập Nhất đã đến, cô trở thành nhà, thành gia đình của anh.   Cơ Thập Nhất bảo vệ Tô Minh Châu khỏi bị ức hiếp bởi mấy cậu nhóc choai choai “đầu gấu” trong cô nhi viện, cô cho Tô Minh Châu vài chiếc bánh nhỏ để khỏa lấp cơn đói cồn cào đang bủa vây anh. Anh không chỉ được cô bảo vệ, mà ở cô, anh còn nhìn thấy ánh sáng của hy vọng, ánh sáng của tương lai. Cứ thế, cô trở thành sắc màu rực rỡ nhất trong hành trình trưởng thành của cậu thiếu niên tên Tô Minh Châu.   Theo thời gian, sắc màu ấy không những không phai nhạt đi mà nó còn trở thành màu sắc duy nhất, chiếm vị trí độc tôn trong cuộc đời anh. Cuộc đời này, Tô Minh Châu chỉ có Cơ Thập Nhất, duy nhất một mình cô.   …   Giữa một ngày thu lồng lộng gió chiều, Cơ Thập Nhất nhớ mãi hình ảnh cậu thiếu niên gầy nhom đang loạng choạng chạy về phía cô. Tuy mang danh phận cao quý là thế, vậy mà, khi nhìn cô, ánh mắt của thiếu niên ấy chưa bao giờ đổi khác, vẫn là vẻ cố chấp khư khư, một lòng một dạ, có chứa cả thứ tình cảm mà cô luôn xem là “tình thân”, và hôm nay, ánh mắt ấy còn cất giấu cả những hoang mang vô định, một nỗi sợ hãi mà không một từ ngữ nào có thể diễn tả được.   Đó là nỗi sợ vẫn luôn ở mãi trong anh, anh sợ mình sẽ bị bỏ rơi một lần nữa…   Khi ấy, dù đã quay trở về với thân phận cậu chủ nhỏ nhà họ Tô, thế nhưng, dẫu cho thân phận của anh có lớn đến mấy thì mỗi khi đối diện với Cơ Thập Nhất, Tô Minh Châu vẫn sẽ là một cậu em trai nhỏ chứ chẳng phải là ai khác.   “Người thân duy nhất của chị chính là em, không lo lắng cho em thì biết lo lắng cho ai?”   Bao nhiêu năm ròng rã qua đi, họ ở bên nhau, cùng nhau trải qua không biết bao sóng gió, nếm trải bao hương vị đắng cay ngọt bùi của thế gian này… Họ là người thân cận nhất của đối phương, “thân” hơn cả mối quan hệ máu mủ ruột thịt.   Cậu thiếu niên năm ấy đã trưởng thành tự lúc nào chẳng hay. Vẫn là cậu chàng của năm ấy, vẫn thích tỏ vẻ dễ thương trước mặt “chị” của mình, nhưng giờ đây anh đã là một người đàn ông, anh đã có một bờ vai vững chãi và anh cũng đã nhận ra tình cảm đang hằng nhen nhóm trong lòng mình.   Trước đây, tình thân là lớp cửa sổ giấy mỏng tang mà cả anh và cô đều không dám chọc thủng. Nhưng nếu bây giờ anh đã thấu tỏ tình cảm trong mình, Tô Minh Châu nghĩ, liệu rằng chuyện sẽ ra sao nếu anh vượt qua thứ rào cản cách ngăn này?   Thế gian này tốt đẹp muôn phần, mà Tô Minh Châu chỉ muốn thích Cơ Thập Nhất mà thôi.   …   Mối quan hệ giữa Cơ Thập Nhất và Tô Minh Châu có tiền đề quá sức vững chắc, thế nên, khi đọc “Giải mã giấc mơ giới giải trí”, bạn sẽ không bao giờ phải lo lắng sẽ bắt gặp tình tiết hiểu lầm lẫn nhau, vì giữa hai người luôn có sự tin tưởng hoàn toàn tuyệt đối vào đối phương. Tuy vậy, cũng vì “thân nhau quá” mà hành trình Tô Minh Châu theo đuổi Cơ Thập Nhất hơi dài. Bởi lẽ, để cô bước ra khỏi vị trí hiện tại và chấp nhận tình cảm từ anh không phải là một điều dễ dàng.   Song song với hành trình theo đuổi đầy nỗ lực vượt khó của Tô Minh Châu là những vụ án có liên quan trực tiếp đến việc giải mã giấc mơ. Phá án thì có vô số cách, nhưng với mình, mình vẫn thấy phá án nhờ vào việc giải mã giấc mơ là một ý tưởng rất mới lạ, nó tạo ra một tổng thể truyện mới lạ không kém.   Thật ra, trên đây chỉ là một góc độ rất rất nhỏ mà mình muốn thể hiện. Mình đánh giá “Giải mã giấc mơ giới giải trí” rất rất cao, cả về motif truyện, mạch truyện lẫn cách xây dựng nhân vật.   Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám nhưng không quá mức xoắn não, khó hiểu, thích truyện có tình tiết đơn giản ấm áp nhưng được đầu tư chỉn chu, thích motif truyện mà tình cảm giữa nam nữ chính có khởi nguồn là tình thân, thì có lẽ bạn sẽ thích bộ truyện này, mình cũng sẽ cực lực đề cử “Giải mã giấc mơ giới giải trí”.   ____   “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Quả Dứa Trắng   *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết Mời các bạn mượn đọc sách Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Ở Giới Giải Trí Tác giả Khương Chi Ngư.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Người Điều Khiển Tâm Lý II - Dực Tô Thức Quỷ
Trong đội Điều tra đặc biệt có một báu vật: Chính là Mộc Cửu  Trong đội Điều tra đặc biệt có hai kẻ dở hơi: Lam Tiểu Nhã và Triệu Cường Trong đội điều tra trinh thám đặc biệt cũng có 3 chuyện kì tích: Giọng hát của đội trưởng, giọng cười của Mộc Cửu và Triệu Cường không lạc đường.  Mỗi vụ án riêng biệt nhau chỉ là cùng 1 đội điều tra nên bắt đầu đọc từ phần 2 cũng không sao. *** Đúng như Mộc Cửu suy đoán, trong phòng ngủ của Viên Đình dán đầy tư liệu về hoa hồng ăn thịt người, từ vụ án đầu tiên đến vụ án cuối cùng, cô ta sưu tầm tất cả tư liệu, phần lớn đều cắt trên báo xuống, còn dùng bút đỏ khoanh tròn lên những bức tranh, bên cạnh còn đính những tấm ảnh hiện trường vụ án, toàn bộ đều do cô ta chụp lại. Hơn mười năm, cảnh sát đang tìm hoa hồng ăn thịt người, cô ta cũng tìm, cảnh sát tìm vì muốn đưa hắn ra công lý, còn cô tìm chỉ vì muốn gặp hắn một lần, thậm chí hy vọng trở thành 'thức ăn' của hắn. Chuyện điên khùng khiến người ta khó tin như vầy chỉ vì cô ta đã yêu đến điên cuồng, vặn vẹo mất rồi. Bên trong tư liệu có một bức tranh, là người đàn ông mặc âu phục khoảng hơn 30 tuổi, mày kiếm, ánh mắt kiên định và dịu dàng, khóe miệng hơi rướn lên giống như một quý ông tao nhã, nhưng hắn chính là hoa hồng ăn thịt người, kẻ biến thái giết bốn mươi lăm mạng người trong vòng bốn năm. Sau khi cảnh sát đến phòng ngủ của Viên Đình, lấy toàn bộ tư liệu trong tủ quần áo của cô ta, thì cô ta chỉ đứng ở cửa nhìn, nhìn những thứ cô ta sưu tầm suốt mười năm bị bỏ vào trong thùng, cả người cô ta chết lặng. Nhưng khi nhìn thấy bức tranh cô ta vẽ cũng bị tháo xuống, chuyện này đã kích thích cô ta, cô ta nổi điên lên, gào thét muốn xông lên: "Không được đưa anh ấy đi! Trả anh ấy lại cho tôi! Đó là vật thuộc về tôi! Là của tôi đấy!" ... Mời các bạn đón đọc Người Điều Khiển Tâm Lý II của tác giả Dực Tô Thức Quỷ.
Zoo (Tiếng Việt)
Hơi lạnh phà ra từ khắp cuốn sách kinh dị này… Phà ra từ hầm ngầm, nơi các nạn nhân bị chặt thành từng mảnh nhỏ để trôi vừa qua lưới chắn cống xối, Phà ra từ bộ ảnh chụp lần lượt từng bước phân hủy xác một cô gái: đổi màu, ứa nước, rữa nát đến khô quắt dòi bọ chán nản bỏ đi, Phà ra từ người đàn ông tỉnh dậy với máu me đầm đìa và lê lết chấm phẩy chạy mãi mà không hề hay biết chân mình đã gãy… Cũng như phà ra từ không thiếu một câu chuyện nào bởi sự miêu tả tỉ mỉ và gần như bàng quan của tác giả trước những cảnh chết khác nhau của con người. Dù thế, bằng cách dõi theo những góc khuất trong tâm lý thủ phạm, bằng cách khai thác những tình huống gặp nạn gần gũi với đời sống, bằng cách gia giảm tương đương giữa phạm tội và luận tội, ZOO đã kín đáo thả theo sau luồng hơi lạnh ấy một chút nhân tính, một chút nhân quả, một chút nhân văn. Bởi vậy cuốn sách này, tuy lạnh giá… Nhưng rất ít lạnh lùng. *** Hồi tiểu học, gần nhà tôi có một công viên rất nhỏ, vây kín bởi những tòa nhà cao tầng. Khi ngày tàn, nơi đây vô cùng yên tĩnh, không còn âm thanh của xe cộ và người qua lại nữa. Đôi lúc có chiếc giày trẻ em đánh rơi. Công viên này là thế. Đến giờ ăn tối, lũ bạn cùng đến công viên nô đùa với tôi đã về nhà cả rồi, riêng tôi vẫn nán lại chờ đến lúc cha mẹ trở về. Chơi đánh đu chán, ma xui quỷ khiếhn t ế nào tôi lại chạy đến chỗ bãi cát. Bãi cát ở góc công viên đó hay bị lãng quên vì mọi người thường ham đánh đu hoặc chơi cầu trượt. Lúc hoàng hôn, ánh mặt trời lách qua khe hở giữa các tòa nhà, nhuộm đỏ thắm cả khoảnh đất im ắng này. Mình tôi lặng lẽ ngồi nghịch cát bên cạnh cái xô nhựa màu vàng ai đó bỏ quên. Tôi cởi giày, đắp cát lên hai bàn chân. Những hạt cát nhỏ li ti lọt qua các kẽ ngón chân rơi xuống, cảm giác man mát rất dễ chịu. Tôi thường duỗi thẳng cánh tay thọc xuống cát để đo xem cát sâu đến đâu. Chưa thấy đáy đâu mà cả cánh tay tôi lút vào bằng hết. Tôi kể chuyện này với cha nhưng ông không tin, “Bãi cát ấy phải có đáy, chứ không thể sâu thế được.” Chắc cha nhầm rồi, mấy lần thọc tay xuống, cát đều ngập hết cánh tay tôi. Tôi không nhớ đây là lần thứ mấy tôi làm việc này. Ở góc công viên có một cái cây, dưới nắng chiều, bóng lá hắt xuống trông như một bức tranh đen trắng. Lúc tay phải lút đến nách thì đầu ngón tay tôi chạm phải một vật. Đó là một thứ mềm và mát được chôn dưới cát. Tôi tò mò ra sức thọc xuống sâu hơn nữa. Khi đầu ngón giữa gắng gượng đụng được vào nó, tôi cảm nhận được sự mềm mại và đàn hồi. Tôi muốn nắm lấy để lôi lên nhưng không làm được. Tôi còn có cảm giác có thứ gì đó bám vào đầu ngón tay. Tôi rút tay lên để nhìn, thì ra là mấy sợi tóc khá dài. Tuy dính cát lem nhem nhưng vẫn nhận ra được đây là những sợi tóc của con gái. Tôi lại thọc tay xuống, định sờ vào cái vật bị chôn ở dưới. Nhưng lần này thì dù quờ quạng thế nào, ngón tay cũng không đụng phải thứ gì cả. Tiếc ơi là tiếc! Các tòa nhà cao tầng bao quanh công viên với những ô cửa sổ đóng im ỉm chìm trong không gian đỏ ối, trông như những bức tường lớn vây kín tôi và bãi cát ở giữa. ... Mời các bạn đón đọc Zoo của tác giả Otsuichi.
Bí Mật Của Ngôi Nhà Ma Quái - Tiểu Vận & Tiểu Vân
Khu du lịch nổi tiếng núi Đới Tông nghênh đón mười tám vị khách bao gồm 2 cụ già và 16 thanh niên nam nữ, những vị du khách này vốn đang vui vẻ thăm thú, nhưng vì đủ mọi nguyên nhân khác nhau nên không nghỉ lại khu nhà nằm dưới chân núi xinh đẹp, mà lại leo lên khi nhà nghỉ vắng tanh cách sườn núi không xa. Đang lúc bọn họ quyết định sẽ chơi cho thỏa lòng thì đột nhiên một trận bão tuyết ập đến cắt đứt đường xuống núi, hết cách, mười tám người đó chỉ có thể trú tạm trong một căn biệt thự nằm ở gần vách núi ấy, chờ xe dọn tuyết đến cứu hộ. Trong suốt quãng thời gian ba ngày bốn đêm, mười tám người ở trong ngôi biệt thự kỳ lạ kia lần lượt gặp nạn, tử trạng cực kỳ khủng bố, những sự kiện quỷ dị kinh khủng không ngừng xảy ra, khiến cho mọi người rơi vào trong khủng hoảng và ngờ vực, chín người còn sót lại sau cùng liệu có thể thoát khỏi lời nguyền chết chóc kia, trở về với cuộc sống bình thường như cũ? Chúng ta hãy cùng nhau đi tìm đáp án sau cùng nằm trong "Bí Mật Của Ngôi Nhà Ma Quái". *** Ngôi biệt thự trên vách núi ấy là ngôi nhà duy nhất trông có vẻ hoành tráng, bề ngoài trông như một tòa lâu đài châu Âu thời Trung Cổ thu nhỏ. Bên trong khu biệt thự này thực ra cũng thường thôi, phòng ở vuông vức, phía trên là mái ngói hình tam giác với tầng tầng lớp lớp ngói xếp cạnh nhau. Bên ngoài sơn màu hồng nhạt, được giữ gìn khá tốt, không có bất kỳ một vết nứt hay là cỏ dại mọc hoang nào cả. Một tòa tháp hai tầng hình bán nguyệt như được xây liền vào hai phần ba bức tường bên phải nhà chính, tầng thượng cao hơn nhà chính một đoạn. Mái nhà hình chóp lại đi sơn màu xanh, nhưng nhìn qua cũng không đến nỗi nào. Bên tay trái nhà chính không có những căn phòng sát nhau, mà cứ cách chừng một mét lại có một căn phòng tám góc, không rõ để làm gì, bên cạnh nó còn có một tháp chuông cao cao khá tinh tế, dưới mái nhà còn gắn thêm một cái đồng hồ tám góc, bên trên có một cây kim khổng lồ đang nhích từng chút từng chút. Căn phòng tám góc và tháp chuông cũng có những mái nhà nhọn, phía trên là một màu nâu sẫm, như được phủ lên một lớp cỏ khô màu nâu lên vậy, không nhìn thấy mái ngói. Dù sao những học viện của học viện múa cũng xem không hiểu kết cấu bên ngoài của những căn phòng này, bọn hỏi chỉ muốn hỏi thăm chủ nhà thử xem, có thể cho họ vào trong chơi hay không, xem như là trải nghiệm cảm giác được sống trong một tòa lâu đài. ... Mời các bạn đón đọc Bí Mật Của Ngôi Nhà Ma Quái của tác giả Tiểu Vận & Tiểu Vân.
Người Phát Ngôn Của Thần Chết - Tử Kim Trần
Sách Nói Người Phát Ngôn Của Thần Chết Người phát ngôn của thần chết vừa mới ra mắt đã quyết định ngay địa vị của Tử Kim Trần trong giới văn học trinh thám, kinh dị. Những bố cục tinh vi, cùng với những tình tiết hấp dẫn gay cấn đến hồi hộp, nhiều lần thắt mở gút. Một khi chưa đến chương cuối thì vĩnh viễn không thế đoán ra được nó sẽ kết thúc như thế nào? … “A! Thì ra là tác phẩm trinh thám còn có thể viết ra được như thế này?” Trong một buổi liên hoan của Phòng Công thương, đội trưởng đội Quản lí thị trường bị sát hại trước mắt bao người, nhưng không một ai đứng lên chỉ ra hung thủ. Vài tháng sau, cả đoàn người tham gia vào chuyến du lịch tập thể của Phòng Công thương đột ngột biến mất. Cuộn băng ghi hình từ camera theo dõi ghi nhận chiếc xe chở đoàn người đã tiến vào khu vực trạm nghỉ khép kín nhưng không hề thấy chiếc xe đó đi ra. Kỳ lạ là chiếc xe đó lại xuất hiện ở khu vực cách xa trạm nghỉ kia. Hai vụ án liệu có liên quan? Làm sao chiếc xe có thể bốc hơi giữa một trạm nghỉ đông người qua lại mà hoàn toàn không để lại dấu vết gì? Hãy theo dõi những tình tiết còn ẩn bí qua Tác phẩm "Người phát ngôn của thần chết”. *** Hôm nay là ngày 10 tháng 1, đã qua năm mới hơn một tuần, các đơn vị đều đang chuẩn bị thưởng cuối năm cho nhân viên. Thời gian này, hầu như không có họp hành hội nghị, cũng như không cần phải tiếp đón cấp trên, các cuộc tiệc tùng xã giao cũng ít hơn. Đối với nhiều lãnh đạo cấp cơ sở mà nói, đây là quãng thời gian thư thái hiếm có trong năm. Lúc này, Trưởng Công an huyện Bạch Tượng - Mã Đảng Bồi đang ngồi trong văn phòng, ung dung chơi đánh bài trên máy tính. Có tiếng gõ cửa, Mã Đảng Bồi tắt game rồi mời khách vào. Một viên cảnh sát nhanh chóng bước vào, vẻ mặt nôn nóng. “Sếp Mã, sáng nay bên Phòng Công thương đến báo án, nói rằng tất cả mọi người trong Phòng đều bị mất tích. Từ hôm qua…” “Cái gì cơ, đợi đã!” Mã Đảng Bồi ngắt lời anh ta. “Nói chậm lại nào, mất tích hả? Cậu bảo tất cả người của Phòng Công thương đều biến mất ư?” “Vâng ạ, người nhà của Phòng Công thương nói, tất cả sáu nhân viên biên chế chính thức của Phòng, cũng tức là toàn bộ nhân viên trong Phòng, cùng với một người tài xế đã lên chiếc xe đa dụng hãng Buick đi du lịch vào sáng hôm qua. Nhưng đến chiều qua có người nhà gọi điện muốn hỏi đoàn đã đi đến đâu rồi thì phát hiện di động khóa máy. Đến tối, vẫn không liên lạc được. Người nhà hỏi thăm lẫn nhau mới biết toàn bộ bảy người trong đoàn đều khóa máy cả. Tới tận sáng nay tình trạng vẫn như cũ. Họ lo xe gặp chuyện không may trên đường nên vội vàng đến báo cảnh sát.” “Điện thoại đều khóa máy cả sao?” Mã Đảng Bồi trầm tư trong giây lát rồi hỏi tiếp: “Bọn họ đi du lịch ở đâu?” “Nghe nói là đi Hàng Châu mấy hôm, sau đó đi Thượng Hải, tổng hành trình là năm ngày.” “Không dẫn theo người nhà à?” ... Mời các bạn đón đọc Người Phát Ngôn Của Thần Chết của tác giả Tử Kim Trần.