Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hoàng Tuyền Dẫn Lộ Nhân Hệ Liệt - Nạp Lan Nguyên Sơ

Thông Tin   Tên truyện:   Hoàng Tuyền Dẫn Lộ Nhân hệ liệt Tác giả:   Nạp Lan Nguyên Sơ Thể loại:   Ma quái, Kinh dị, Linh thú, Hiện đại, Văn học phương đông Dịch:   Bánh Tiêu Nguồn:  banhtieu137.blogspot.com Edit ebook:   Kayako Saeki Đăng:   Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Giới Thiệu Quyển 1: Đoạn Long Đài (断 龙台 )   Giới Thiệu: Lời dẫn   ---o0o--- Trong thang máy tràn ngập một cổ mùi cá chình thối, trên thảm thấm ướt vết nước bẩn không rõ lai lịch, mọi thứ này đều do nhân viên nhà ăn tầng 24, bởi vì sự tồn tại của nó, trong thang máy mỗi ngày đều phải vận chuyển lượng lớn xác động vật. "Con mẹ nó tòa nhà lớn như vậy cư nhiên chẳng phân biệt được thang khách với thang chuyên vận chuyển hàng hóa." Bóng dáng một người nam nhân xuất hiện trong thang máy, hắn nín thở một hơi, tận lực không để vị cá chình tiến vào lỗ mũi, thò tay sờ soạng từ nút tầng lầu tìm tầng 18, trên nút tầng trệt cư nhiên còn che một lớp mỡ động vật mỏng, nam nhân chán ghét xuất ra khăn tay đem ngón trỏ lau lau. Nơi phục vụ công cộng tầng 18 có một máy in HP đã dùng nhiều năm, trước đó vài ngày rốt cục nhắm mắt xuôi tay, hắn phụng mệnh đi xử lý chút việc hậu sự cho nó, thuận tiện cài cho máy tính của vài vị thím lớn tuổi chương trình diệt virus. Vừa nghĩa tới mấy bác gái hoàn toàn không hiểu máy tính lại quấn quít lấy hắn đưa ra nhiều vấn đề chả hiểu ra sao   về máy tính, đầu của hắn liền giống như tiến vào một tổ ong vò vẽ lớn, không ngừng ông ông tác hưởng. Thang máy nhẹ rung lên, bắt đầu trượt xuống dưới, ngọn đèn phát ra ánh sáng mờ nhạt bao phủ lấy nam nhân, thang máy chạy xuống mang đến đôi chút mất trọng lượng làm hắn hơi buồn ngủ, hoàn hảo từ tầng 23 đến tầng 18 cũng không tốn nhiều thời gian, bằng không hắn rất có thể cứ như vậy đứng trong thang máy tiến nhập mộng đẹp. Đinh linh. . . . . .Cửa thang máy tầng 18 mở ra, hắn nhu nhu mí mắt, chậm rãi bước ra khỏi buồng thang máy, trong nháy mắt bước ra cửa thang máy đó, hắn tựa hồ trông thấy giữa một loạt nút tầng kia, nút tầng 12 đang phát sáng.       Quyển 2:  Tà Binh Phổ ( 邪兵谱 )       Giới Thiệu:   Người dẫn đường xuống hoàng tuyền, môt nghề nghiệp thần bí cổ xưa, thầy trò truyền thừa, đại đại tương truyền. Người gánh vác chức nghiệp này, hành tẩu ở âm dương   Khu vực màu xám nơi hai giới chạm nhau, nơi cùng linh vật khác chạm nhau, đến chỗ nào thường có huyết quang tai ương, từ xưa liền bị coi là bất tường người, thế nhân nhiều tị nhi viễn chi. Mấy ngàn năm sau đó, người dẫn đường xuống hoàng tuyền tiến vào xã hội hiện đại, đối mặt những ẩn tàng tại nơi tăm tối bóng ma của cao ốc, hắn lại nên làm như thế nào?    Lời tựa   Xem hình dáng nó như núi cao, như vực thẳm; Xem hoa văn nó sừng sững uy nghiêm, như sóng nước chảy; Hoa văn từ nét vẽ mà ra, thậm chí từ phần sống lưng đến tận cùng, như ngọc trai không chút tì vết, nét như nước chảy không ngừng!  

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đạo Mộ Bút Ký Đoản Tín: Ảo Cảnh
Tên eBook: Ảo  Cảnh (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Nam Phái Tam Thúc   Thể Loại: Trộm mộ, Kinh dị, Ma quái, Phiêu lưu, Văn học phương Đông   Bộ sách: Đạo mộ bút ký đoản tín   Editor: Tiêu   Beta: Miêu   Nguồn: cuahangbantaybac.wordpress.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới Thiệu:  Ngô Tà nhận được từ tay Hắc Nhãn Kính một lọ độc dược gây ảo giác, thực chất đó là một đoạn pheromone nọc rắn, bên trong chứa thông tin về người từng bị nó cắn. Người đó có liên quan tới Muộn Du Bình. Ngô Tà tìm tới một nơi yên tĩnh, nhỏ nọc rắn vào mũi và chìm vào ảo giác, cậu thấy mình đang ở trên bè, xung quanh vách đá dựng đứng cheo leo, trên bè đông người, có nam có nữ, có cả người dân tộc, phần lớn lại là người có ngón tay trỏ rất dài. Muộn Du Bình cũng ở trên bè, ngồi phía đối diện với Ngô Tà. Người ta gọi anh ấy là Đại Trương Ca, còn gọi Ngô Tà là Xà Tổ. Đại Trương Ca kia theo đoàn người đi vào trong một rào trại người dân tộc Di, không biết họ muốn đi tới nơi nào sau đó, nhưng chuyện bắt đầu phát sinh từ lúc bước qua rào trại, có người mất tích, có người lâm nguy, có người phát hiện ra bí mật… Truyện viết qua con mắt và hành động của một người từng là bằng hữu của Đại Trương Ca nhưng lại dùng suy nghĩ của Ngô Tà. Qua đoạn ký ức này cậu đã phần nào hiểu hơn được về con người Muộn Du Bình trước kia. “Khi chúng tôi bắt đầu kết bạn, cảm giác thiếu sức sống và thoát ly nhân thế này, cũng rõ ràng như vậy, song lúc đó tôi vẫn còn là một thằng gà mờ, đối với bất kỳ điều gì tôi cũng rất lấy làm hiếu kỳ, cảm giác thiếu sức sống và tách biệt ấy, với tôi mà nói cũng rất mới lạ. Nhưng hôm nay, tôi đã khác xa trước kia rồi, không phải là về việc tôi theo kịp bước chân của anh ta, cuộc sống của anh ta tôi vĩnh viễn không thể hiểu được. Cả đời này tôi cũng không thể cùng anh ta sóng vai làm bất cứ chuyện gì. Mà là tôi đối với việc cảm thụ sự vật, đã bình tĩnh hơn nhiều, trước đây đối với cổ mộ là sự sợ hãi vô cùng nên không còn chú ý được tới bất kỳ người nào xung quanh, hiện tại, tôi đã có thể ung dung mà quan sát hết thảy rồi. Chỗ kỳ quái ở con người kia, càng thay đổi càng thêm rõ ràng. Quả thực nếu như tôi đoán đúng, thời điểm ban đầu anh ta là người như thế này. So với dáng vẻ của anh ta năm ấy, chung quy thì đã có một vài thay đổi. Những thay đổi đó, là dành cho chúng tôi, đó đối với tôi mà nói, giống như một sự động viên vậy.” Mời các bạn đón đọc Ảo cảnh của tác giả Nam Phái Tam Thúc.
Khúc Ly Biệt 1
Sách Nói Bản Thông Báo Tử Vong   Khung cảnh trang nhã,món ăn tinh tế, đây chính là điểm nổi bật của nhà hàng Lục Dương Xuân. Nhưng lúc này đây, hai điểm đặc sắc này lại chỉ có thể được làm nền, làm nền cho âm nhạc.   Cô gái dịu dàng kéo dâyđàn, như thể đang khống chế dòng chảy kỳ diệu của suối nguồn, thứ âm nhạc du dương đó cứ thế tuôn trào từ suối nguồn này ra, chầm chậm thấm sâu vào từng góc trong cả sảnh ăn của nhà hàng. Tiết tấu bản nhạc sâu lắng chậm rãi, mang theo thật nhiều tâm trạng bi thương, giống như chính cõi lòng người biểu diễn lúc này đây.   Cho dù là vị thực kháchthô lỗ nhất, cũng khó có thể không bị khúc nhạc này lay động, họ nghiêng tai lắng nghe, thậm chí không dám nhai mạnh những món ăn ngon đã đưa vào trong miệng. Đồng thời, tâm tư của họ cũng bay lượn theo từng nốt nhạc, ai nấy tự chìm đắm vào những kỷ niệm xưa cũ buồn thương của mình.   Đây chính là âm nhạc, mộtthứ ngôn ngữ kỳ diệu có thể vượt qua mọi rào cản để giao hòa.   Và không còn nghi ngờgì nữa, người bị lún sâu nhất vào thứ ngôn ngữ này, chính là người biểu diễn. Cô cắn nhẹ vào bờ môi mềm mại, nhắm nghiền đôi mắt, như thể muốn dồn tất cả mọi cảm quan trong cơ thể hòa cùng từng dây đàn mỏng manh đó.   Khúc ly biệt!