Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tế Luyện Sơn Hà - Thực Đường Bao Tử

Ta có một cái Tiểu Lam Đăng, đạp khắp gầm trời Cửu U... Vài lời của người dịch: Truyện kể về một thiếu niên tư chất bình thường, xuất thân thê thảm nhưng vận khí thì tốt đến mức "trong c*t chó cũng mò thấy vàng". (^3^)/ Văn phong khá tinh tế, miêu tả chi tiết nhiều sự vật sự việc dù rất nhỏ, lối kể khá hóm hỉnh, nhiều khi hài đến mức bật cười. Nhân vật chính - Tần Vũ qua lời kể tác giả hiện lên như một chàng trai thông minh kiểu khôn vặt, lươn lẹo, nói dối không chớp mắt, suy nghĩ lại rất hài. Nhưng đằng sau đó, ẩn chứa sự kiên trì, cứng cỏi, quyết đoán đến nhường nào... *** Mặt trời dần lặn xuống ở đằng tây làm cho cái oi bức ban ngày cũng dịu lại. Những tia nắng cuối ngày phủ lên vườn thuốc, mùi vị thơm ngát của những cây linh thực tản ra khắp nơi, mỗi loại một kiểu, đa dạng vô cùng. Tần Vũ cắm cúi buộc lại dây sắt của hàng rào chắn cho thật chắc, sau khi chắc chắn nó không thể nào tuột ra được, hắn mới đứng thẳng lên rồi ho khan một chặp, hai gò má trắng nhợt cũng dần ửng đỏ lên. Nắng chiều chiếu xuyên qua những sợi tóc phất phơ lên gương mặt thiếu niên của hắn, nửa khuôn mặt còn lại khuất trong bóng râm. Thân hình của hắn gầy gò, mặt mày không quá tuấn tú, trên mặt hắn lúc này rịn ra mấy giọt mồ hôi, dường như đang rất khó chịu trong người. Chuyện này nói ra cũng có nguồn cơn. Hơn nửa năm trước, một con lợn rừng xông vào vườn thuốc phá phách, vì người quản lý dược viên vì mềm lòng nên giúp hắn tránh được vận mệnh bị đánh tới chết. Những tổn thương sau trận đánh thừa sống thiếu chết ấy không được chữa trị kịp thời, dù có tên tiểu thử Thổ Đậu chăm sóc nhưng hắn vẫn bị nhiễm phong hàn, để lại di chứng đến giờ là những trận ho khan không ngớt. Bình thường sắc mặt của hắn luôn trắng bệch, thường bị người gọi là quỷ mắc bệnh lao. Những lúc như thế, Tần Vũ đều chỉ cười cười rồi tránh đi chỗ khác, sắc mặt tỏ rõ rằng mình không quan tâm. Hắn vốn là trẻ mồ côi, có thể nhịn thì sẽ nhịn, không bao giờ chủ động chuốc lấy phiền phức làm gì. Hiện tại, sau khi sửa sang xong mọi thứ, Tần Vũ cúi nhìn xuống tảng đá màu xanh dưới chân. Đá xanh là đồ vật nổi danh nhất ở phái Đông Nhạc, cứng rắn vô cùng, phẩm chất tuyệt hảo, được không ít môn phái tu hành ưa thích, muốn mua về để tu kiến lại sơn môn nhà mình. Nó được coi là sản phẩm trụ cột của phái Đông Nhạc, đã kiếm về cho môn phái không ít linh thạch. Tất nhiên, loại vật phẩm để tu luyện như linh thạch này không bao giờ tới được tay đám đệ tử ngoại môn như Tần Vũ, phần lớn sẽ rơi vào túi chưởng môn và các trưởng lão, một số nhỏ được phân phát cho các đệ tử chân truyền. Hắn ở phái Đông Nhạc đã bảy năm, dù có lấy ra toàn bộ của để dành chắc cũng không mua nổi một phiến đá xanh lót đường như thế này. Hắn vội vàng đè xuống cảm giác chua chát vừa dâng lên trong lòng. Hắn biết rõ tư chất của mình là bình thường nên cũng có một chút tính toán. Đã đến giờ! Tần Vũ thu lại cái xẻng, lau chùi một cách cẩn thận. Bởi vì đường đi trong vườn thuốc được lát đá xanh, phấn hoa, cánh hoa bị gió cuốn rơi ra thường lọt vào giữa các khe đá, rất khó làm sạch. Vì thế, cái xẻng này có một đầu nhọn nhỏ như hạt gạo, có gia trì thêm một chút tinh thiết của pháp khí nên độ sắc bén tăng gấp mấy lần bình thường. Thổ Đậu thường trêu đùa rằng đây coi như là thứ đáng giá duy nhất trên người Tần Vũ, cũng được coi là một kiện pháp khí hạng chín, thế nhưng vật này là tài sản của phái Đông Nhạc, hắn chỉ có thể sử dụng chứ không thể làm chủ. “Miệng của tên tiểu tử này thật thối!” Tần Vũ chửi nhỏ, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười. Đột nhiên, từ xa truyền tới một trận tiếng cười, cho dù đã cố tỏ ra vẻ tiêu sái nhưng vẫn không che giấu được mùi vị càn rỡ. Tần Vũ giật mình, nhanh chóng đứng sang một bên, cúi đầu chắp tay chào. “Tam sư huynh có tư chất nghịch thiên, chỉ trong hai mươi bảy ngày đã công phá bảy tầng luyện khí, bước vào Trúc Cơ. Đây là kỷ lục chưa từng có kể từ khi Đông Nhạc ta lập phái tới nay.” “Đâu chỉ có ở phái Đông Nhạc, nhìn khắp mười vạn dặm quanh khu vực phía Nam quốc gia này, cũng chẳng có ai có thể sánh kịp với sư huynh Ngụy Úy của chúng ta.” “Ngụy Úy sư huynh, tiểu muội có vài vấn đề khó hiểu trong lúc tu hành, không biết tối nay sư huynh có rảnh không?” “Trương sư muội, sư huynh Ngụy Úy là nhân vật bậc nào chứ, thời gian tu hành mỗi ngày đều đã sớm được sắp xếp rồi, muội muốn cùng sư huynh trao đổi thì phải hẹn trước ít nhất ba ngày.” Đám người thi nhau nói, người cười hớn hở nhất trong đám là vị Tam sư huynh kia, hai bên phải trái có tới mấy nữ tử trẻ tuổi cười e lệ như hoa lan, trong lúc bước đi còn vô tình vô ý đụng chạm vào thân thể hắn, ánh mắt đầy sự sùng bái khiến cho người ở giữa có cảm giác như trên mây. Ánh mắt Tần Vũ hơi hoảng hốt. Tam sư huynh Ngụy Úy, không rõ quê quán, theo lời hắn từng khoe khoang thì tổ tiên của hắn từng là giáo úy trong hoàng gia, tu vi đạt tới Kim Đan. Từ khi được phán định hắn có thiên phú tu hành, người trong tộc đã sửa lại tên cho hắn để mong một ngày hắn trọng chấn lại uy danh gia tộc, đạt tới được sự nghiệp như của tổ tiên ngày trước. Lúc trước, nghe những lời ấy, ai cũng cười cợt. Tên của Tam sư huynh này đúng là nghe rất khí thế, thế nhưng bản thân con người hắn lại bẩn tính không chịu nổi, lời nói hống hách, lòng dạ hẹp hòi, luôn tính toán hơn thua, căn bản chẳng có chút uy thế nào của giáo úy hoàng gia với lực lượng nghiêng trời lệch đất cả. Nhưng bắt đầu từ hai tháng trước, Tam sư huynh liền trình diễn một hồi thần kịch tựa như rễ cỏ bật ngược, trong hai mươi bảy ngày phá bảy cấp Luyện Khí, xông thẳng lên Trúc Cơ. Từ đó hắn càng thêm đột phá dũng mãnh, nghe nói hôm trước đã đạt tới Trúc Cơ tầng thứ ba. Tốc độ tu hành nghịch thiên như thế, đừng nói là ở phái Đông Nhạc, dù tính trong các đại phái tiên đạo hùng cứ một phương, hắn vẫn là kẻ sổ một. Ngày Tam sư huynh Trúc Cơ thành công, nước mắt Chưởng môn tuôn đầy mặt, cả đêm ở trước bài vị các vị tổ sư, đến hôm sau liền khai đàn thu Tam sư huynh làm đệ tử. Đến khi đó, coi như Tam sư huynh đã “qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai”, trở thành đệ tử chân truyền của chưởng môn, thật sự là uy phong hiển hách. Ngày hôm ấy, gần nghìn đệ tử ngoại môn của phái Đông Nhạc đều đỏ mắt ngưỡng mộ. Đến hiện tại, Tam sư huynh trở thành người được kỳ vọng sẽ chấn hưng môn phái trong tương lai, danh tiếng át hết đám đệ tử chân truyền khác trong phái, phong quang vô hạn. “Chư vị sư đệ, sư muội quá khen rồi. Vi huynh mới bước vào con đường tu hành, không thể kiêu ngạo được, các đệ muội cũng đừng đùa ta nữa.” Vẻ mặt của Ngụy Úy đầy vẻ rụt rè khiến cho đám người kia lại nhao nhao thêm một chặp, nào là “Sư huynh khiêm tốn”, hoặc là “Chúng ta toàn nói sự thật”, “Sư huynh tâm như bàn thạch, sao có thể bị chúng ta tác động chứ.” Một nhóm đi lướt qua, ánh mắt Tam sư huynh dừng lên trên người Tần Vũ một thoáng, nhưng sau đó nhanh chóng thu về, vẻ mặt hờ hững. Hai bên đã không còn cùng một cấp độ, đã định ngày sau sẽ không gặp lại nữa, dù lúc trước quen nhau thì sao chứ? Tiếng cười nói xa dần, mơ hồ còn có cả tiếng con gái dỗi hờn, dường như là Tam sư huynh vừa trêu chọc mấy vị muội muội trẻ tuổi nên bị ăn mấy cú đánh yêu từ các nàng. Tần Vũ bình tĩnh đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn đám người đang xa dần. Hắn chậm rãi cất bước, ánh nắng chiều chiếu lên bóng lưng đơn bạc như một thân trúc cô đơn của hắn. Hoàn thành công việc, hắn không quay về chỗ ở ngay mà đi qua vài con đường, đi dọc xuống núi một quãng, sau đó đi vào một thung lũng vắng vẻ. Nơi này cây cối um tùm, gần như không có dấu chân con người. Tần Vũ thở dốc một hồi, hai mắt híp lại, nhanh chóng tìm được chỗ đánh dấu trên mặt đất, ở đó bùn đất hơi lõm xuống. Ngồi xổm xuống, nhìn kỹ dấu chân in lại thiếu mất một móng trước, hắn nhếch miệng cười. Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi! Trong cốc này có lợn rừng đi lại, chính là tên tiểu tử nửa năm trước xông vào vườn thuốc, hại hắn suýt bị đánh chết kia. Tần Vũ để ý rất lâu, mãi mấy ngày trước mới phát hiện được tung tích của nó. Không tiến vào trong, Tần Vũ đi cà nhắc về phía một gốc cây lớn, thấy bẫy mình đặt vẫn còn nguyên thì lại theo đường cũ quay về. Linh lực xung quanh môn phái khá nồng đậm nên đám lợn rừng cũng trở nên lanh lợi hơn rất nhiều, cực kỳ mẫn cảm với mùi con người, hắn không muốn bị thất bại trong gang tấc. Hắn ra tay đối phó với con lợn rừng kia, một phần vì muốn báo thù, nhưng cũng còn có nguyên nhân khác. Lúc trước Tần Vũ từng nghe người khác nói rằng con lợn rừng này bị thiếu mất một góc ở đầu móng trái, mấy năm nay liên tục ăn trộm cây thuốc trong vườn nên toàn bộ da thịt trên người nó đều chứa đầy linh lực. Thứ hắn nhắm tới chính là phần Linh lực này, nếu có thể bắt được con lợn đó, ăn thịt nó, xem chừng có thể trị được bệnh cũ. Một mạch quay về chỗ ở, theo thường lệ, hắn lại gặp vài nhóm người, phải nghe vài câu trêu chọc. Tần Vũ cúi đầu cười chua chát. Đến khi về tới tiểu viện của mình rồi, sắc mặt hắn mới khôi phục lại như thường. Hắn rửa mặt qua loa rồi chậm rãi ăn cơm, nhai nuốt từng li từng tí một. Hắn biết rất rõ tình trạng của cơ thể mình, đến giờ vẫn chẳng chuyển biến tốt lên chút nào, những cơn ho khan và cơn đau mỗi lúc một nhiều thêm, mấy ngày gần đây thậm chí trong đờm còn có lẫn cả máu. Trong lòng hắn sợ hãi vô cùng, hắn cố nén không suy nghĩ lung tung nữa, ra sức ăn nhiều thêm một chút. Ăn xong, hắn thu thập bát đũa, lẳng lặng nghỉ ngơi, chờ cho tâm tình trong lòng lắng xuống mới bắt đầu tu luyện. Thực ra, đệ tử ngoại môn cũng có thể tu luyện, đã được gia nhập môn phái tu tiên thì điều kiện tiên quyết là phải có tư chất tu hành, chẳng qua bọn hắn kém hơn người ta một chút mà thôi. Đệ tử ngoại môn phái Đông Nhạc lúc vào sẽ được nhận một bí kíp tu hành chỉ có ba trang. Dù Tần Vũ còn lơ mơ với con đường tu luyện cũng thừa biết đây là thứ hàng khiếm khuyết, cấp độ còn thấp tới dọa người, căn bản còn không được tính là công pháp tu luyện gì cả. Nhưng ngoài nó ra thì Tần Vũ hắn còn có lựa chọn khác sao? Thế nên hắn không bao giờ phàn nàn, bảy năm qua, ngày nào cũng nghiêm túc tu luyện, chưa từng dừng lại một ngày nào. Hiện tại, hắn đã miễn cưỡng tiến vào Luyện Khí tầng hai. Hắn vận khởi công pháp, có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo như hơi thở lưu chuyển trong cơ thể mình, khiến cho cơ thể thoải mái hơn một chút. Một lúc lâu sau, Tần Vũ mở mắt, sâu trong đáy mắt hắn xẹt qua một tia ảo não. Hắn có thể thấy sau mỗi lần tu hành, ngực sẽ đỡ đau hơn một chút, nhưng pháp lực của Luyện Khí tầng hai vẫn quá yếu, căn bản không thể nào trừ tận gốc tai họa ngầm trong cơ thể hắn được. Hơn nữa, mỗi lần pháp lực lưu chuyển qua lồng ngực đều bị hao tổn một ít, tuy rằng không nhiều lắm nhưng vẫn là vượt quá tốc độ bổ sung của hắn. cho tới bây giờ, cảnh giới tầng hai cũng đang lung lay, sắp bị đánh xuống tầng một. Nếu chỉ dựa vào pháp lực của Luyện Khí tầng một, e là bệnh sẽ lập tức bộc phát. Vì vậy, mỗi ngày hắn chỉ dám tu hành một canh giờ. Đứng dậy, giãn gân giãn cốt một hồi, hắn đẩy cửa ra ngoài, bắt đầu chậm rãi chạy trên con đường nhỏ vắng vẻ. Loại vận động này đối với thân thể Tần Vũ hiện tại là một khiêu chiến không nhỏ, nhưng vì có thể giúp huyết khí lưu thông nên hắn vẫn cắn răng chịu đựng, kiên trì tới cùng. Hộc! Hộc! Tiếng thở dốc ồ ồ như tiếng kéo của ống bễ cũ, trên khuôn mặt trắng bệch của thiếu niên dần dần ửng đỏ. Sau nửa canh giờ, Tần Vũ dừng chân, thân hình lung lay, tai bắt đầu ù đi. Hắn cố gắng đứng thẳng người, nhắm mắt điều chỉnh hô hấp, đợi nhịp tim quay về bình thường, hắn mới xoay người theo đường cũ trở về. Chạy nửa canh giờ, thời gian quay về còn tốn hơn, thường về đến chỗ ở thì trời đã tối mịt, hôm nay cũng không ngoại lệ. Tần Vũ lê thân thể mệt mỏi, đến lúc sắp đi hết đường nhỏ thì trên mặt đột nhiên xuất hiện vẻ kinh nghi. Khi còn nhỏ, hắn phát hiện ra ngũ giác của mình hơn hẳn người thường, tầm mắt, thính giác càng phát triển. Lúc này trong tiếng gió đêm còn có một âm thanh khác, cẩn thận lắng nghe có thể đoán được nó phát ra từ sau con dốc. Qua con dốc không xa chính là sơn cốc mà con lợn rừng kia thường qua lại, chẳng lẽ bẫy mà hắn bố trí đã được phát động? Trong lòng vui vẻ, thân thể mệt mỏi đến gần như kiệt sức của Tần Vũ không biết lấy ở đâu ra thêm lực lượng, quay người xông lên sườn núi. Linh lực ở phái Đông Nhạc khá nồng đậm, cỏ dại sinh trưởng từ năm này qua năm khác nên phẩm chất cũng biến đổi theo. Ví dụ như dây leo này, bình thường là thức ăn cho gia súc của nông phu hương dã, nhưng mọc ở nơi núi cao này lại cứng cỏi như da trâu vậy. Tần Vũ xông qua vô số dây leo rậm rạp, hai chân mỏi nhừ, nhưng tinh thần hắn đang rất phấn khởi nên cũng chẳng để tâm. Một lèo xông lên sườn núi, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh, quả nhiên là có tiếng truyền ra từ trong cốc, ánh mắt hắn càng thêm sáng rực. Nhưng đến khi hắn tới gần, một tiếng hét thảm thiết đột nhiên truyền tới, bước chân Tần Vũ lập tức khựng lại. Ngụy Úy! Âm thanh này là của hắn, tuyệt đối không sai! Sao hắn lại ở đây? Tần Vũ biết, sợ là ngay từ đầu hắn đã bị nhầm rồi. Mùi máu tươi xộc vào mũi khiến hắn toát mồ hôi lạnh, lặng lẽ quay người định rời đi. Đột nhiên trong lòng co rút, hắn lập tức nằm sấp xuống mặt đất không do dự. Xoẹt…! Một trận gió sắc bén xé rách áo ngoài vốn đã cũ nát của hắn, ép đầu hắn dán chặt xuống đất. Áo ngoài của Tần Vũ đã bị mồ hôi lạnh làm cho ướt sũng. Nếu vừa rồi bị đánh trúng, chỉ sợ hắn đã đầu một nơi, thân một nẻo. “Vị sư đệ này, nếu như đã tới thì sao phải sốt ruột rời đi làm gì?” Đại đồ đệ của Chưởng môn sắc mặt trắng nhợt nhưng vẫn treo nụ cười trên môi, giọng điệu ôn hòa, hoàn toàn không có vẻ hung lệ như vừa rồi khi ra đòn sát thủ. Ngụy Úy ngã trên mặt đất, một vết thương kéo dài từ ngực xuống tới bụng, máu tươi của hắn rơi đầy trên đất, đang thở dốc một cách khó khăn như cá bị ném lên bờ, chẳng còn chút vẻ cuồng ngạo nào của ban ngày nữa. Thấy rõ diện mạo người tới, đôi mắt hắn đột nhiên sáng rực, hét lớn: “Tần Vũ sư đệ, mau giúp ta, Hàn Đống bị điên rồi, hắn muốn giết ta!” ... Mời các bạn đón đọc Tế Luyện Sơn Hà của tác giả Thực Đường Bao Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cận Chiến Pháp Sư
Một võ sư siêu cấp chơi game online nhưng bị người ta chọn lầm làm pháp sư. Với thói quen lấy cứng đối cứng, chơi xáp lá cà, hắn chỉ có thể đâm lao phải theo lao. Thế là hắn quyết định trở thành một pháp sư cận chiến, đem sức mạnh cùng pháp thuật kết hợp lại, mở ra một con đường hoàn toàn mới trong trò chơi. Một tác phẩm của Hồ Điệp Lam, dẫn dắt người xem vào một thế giới của game online đầy thú vị cùng những trận cười sảng khoái. *** Một số thuật ngữ Game trong truyện Đối với những bạn không có chơi game online nhiều thì một số khái niệm trong game còn khá xa lạ.Mình xin giới thiệu với các bạn một số từ mà mình giữ nguyên, không dịch ra tiếng việt (vì nghe khá chuối):D VR: Vitual Reality, là trò chơi thực tế ảo, mang mắt kính hoặc vào hộp đăng nhập, trực tiếp hóa thân thành nhân vật trong trò chơi, trải nghiệm mọi cảm giác thực tế nhất. PK: Player Kill, đây là hành động người chơi cùng với người chơi khác đánh nhau, thường thì sẽ diễn ra ở khu vực luyện cấp. Nếu giết chết người chơi khác thì sẽ lên điểm PK, bị đỏ nick, bị bắt vào tù, bị phạt gì gì đó,... BUG: lỗi game, ảnh hưởng trực tiếp đến trò chơi GM: Game master, người quản lý trong trò chơi, thường sẽ vào xử lý một ít lỗi của game được người chơi báo cáo, cũng có thể xử phạt người chơi vi phạm quy định. Report: Người chơi sẽ báo cáo cho GM về lỗi hoặc là có người chơi khác vi phạm quy định. NPC: None-player character, chỉ những nhân vật không phải người chơi, thường sẽ do máy chủ điều khiển. *** Vô Thề Chi Kiếm ngang bướng hò hét lấy khí thế. Sau khi ngang bướng hò hét xong. Mặc dù khiến cho mọi người cảm thấy chán ghét nhưng quả thật không thể phủ nhận được nó đã khuấy động lên tinh thần của mọi người. Tung Hoành Tứ Hải có giao ra một cái nhiệm vụ báo thù, tạm thời nhiệm vụ này cũng không có được đề cập tới. Nếu như cái nhiệm vụ này thật sự là một cái nhiệm vụ có cấp bậc liên hoàn thì dọc theo con đường mà họ áp tiêu chắc chắn sẽ rơi ra đồ. Có lẽ những đồ vật này cũng không phải là đồ vật tầm thường. Đây chính là điểm khiến cho mấy người tự xưng mình là cao thủ này tim phải đập thình thịch liên hồi. Ai chơi game cũng vậy, đều mong muốn mình có một trang bị tốt… bạn đang đọc truyện tại truyenhoangdung.xyz cái này quả thật có lực hấp dẫn vô cùng lớn. Huống hồ ở trong cái thế giới game này từ trước cho tới nay vẫn luôn có lời đồn rằng: Ai là người hoàn thành nhiệm vụ liên hoàn, ngày sau chắc chắn sẽ trở thành cao thủ tuyệt thế có một không hai. Mà lúc này bọn họ có cơ hội nhận được “chén canh” từ cái nhiệm vụ liên hoàn này. Đây là một cơ hội tốt ông trời đã ban cho! ... Mời các bạn đón đọc Cận Chiến Pháp Sư của tác giả Hồ Điệp Lam.
Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Ký
Nam chính có tên là Trần Tùng vốn là 1 thanh niên Việt Nam lại may mắn nhanh chân đuổi kịp trào lưu xuyên việt đến 1 cái tên là Triệu Vô Cực tiểu hài trên thân, nhưng vui mừng chưa bao lâu thì hắn khổ bức phát hiện ra hệ thống đại thần của hắn đi lạc Trần Tùng chỉ có thể lấy cần cù bù hệ thống chăm chỉ tu luyện để đi đến nhân sinh đỉnh phong, nhưng hắn lại lần thứ 2 khổ bức phát hiện hư hư thực thực có người trong môn phái có đc hệ thống mà người này không cùng 1 trận tuyến với hắn truyện là luyện công lưu,k hệ thống k bàn tay vàng NV9 có phụ có mẫu k phải phế vật lưu,vô địch lưu. CÓ mĩ nữ có nhiệt huyết có tình huynh đệ cũng có một ít trang bức đánh mặt. tình tiết truyện phát triển khá chậm miêu tả kĩ quá trình lột xác trưởng thành tâm lí và ngộ đạo của nv9  *** Tối quá! Ta đang ở dâu sao chẳng nhìn thấy gì thế này! Trần Tùng 1 thanh niên nghiêm túc VN không chơi game hút thuốc rượu bia, thích xem anime đọc tiểu thuyết chưa có bạn gái trạch nam 1 viên.Vừa bắt đầu kì ôn thi 12 của mình,buổi sáng thức dậy đi qua phía dưới bàn thờ tổ tiên của gia đình, đang trong trạng thái ngáp ngủ hắn lại bỗng nhiên chú ý thấy cái bình cắm hương nằm phía trên cao mà lâu nay cha hắn thường khoe với hắn đã có 300 năm lịch sử, lúc đầu Trần Tùng cũng chỉ xem là chuyện đùa đến xem cha thôi phồng cái bình này, nhưng sáng nay thức dậy đi qua bỗng nhiên Trần Tùng lướt nhìn qua lại như là thấy nó đang lóe sáng. Xoa xoa con mắt đang chút mông lung vì buồn ngủ, trong đầu hắn chạy qua hàng loạt suy nghĩ: -Cái gì đây? Hoa mắt? Gặp quỷ? Pháp bảo? Haizz xem ra học nhiều quá sinh ra ảo giác rồi.   Mời các bạn đón đọc Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Kí của tác giả duatop1001.
Tu La Ma Đế
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Huyền ảo Tu La Ma Đế của tác giả Cô Đơn Địa Phi. Tu La Ma Đế là tựa truyện thuộc thể loại tiên hiệp, huyền ảo, đan xen nhiều tình huống thám hiểm, ma pháp hấp dẫn. Trong đám người, mười sáu tuổi thiếu niên Thạch Hạo dáng người thon dài, muốn so người đồng lứa cao hơn hơn nửa cái đầu, bộ mặt đường cong rõ ràng, như là đao tước, nhìn tốt đến quả thực quá mức. Dù là biết rõ vị thiên tài này hiện tại đã là tàn phế người, nhưng vẫn là có từng đôi ái mộ ánh mắt quăng tới, hoặc là uyển chuyển, hoặc là trực tiếp. Thạch Hạo lạnh lùng, lạnh như vậy trào nóng phúng hắn chín tháng này đã trải qua nghe được đủ nhiều, sớm học xong không nhìn, chỉ là song quyền lại là không nhịn được nắm chặt một chút. Hắn năm ngoái đại biểu Tinh Phong học viện tham gia đế đô mười lăm tuổi cấp bậc luận võ, một đường xông vào trận chung kết, lại không có thể thắng được kẻ thắng lợi cuối cùng. Nhưng là, đây cũng không phải là hắn thực lực không kịp, mà là tại trận chung kết đêm trước, hắn ăn vào trong đồ ăn có độc, lại cũng không trí mạng, chỉ là để hắn ở ngày thứ hai lực lượng đại giảm. Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh con đường tu chân luyện được tuyệt thế ma pháp mở ra một truyền kỳ mới của vị thiếu niên Thạch Hạo, đi từ phản đoạt xá vô thượng cường giả cho đến vô tận công pháp, võ kỹ, trận pháp. *** Tô Mạn Mạn lại là hoa dung thất sắc. "Xú gia hỏa, ngươi không muốn cưới ta, cũng không cần dạng này cớ!" Nàng hừ một tiếng, nhưng suy nghĩ lại một chút, Thạch Hạo kiến thức nhận hạn chế, có ý nghĩ như vậy cũng là không kỳ quái. Cho nên, nàng nghĩ lại, nói: "Đó chờ ngươi bước vào Trúc Thiên Thê về sau liền cưới ta!" "Được." Thạch Hạo gật đầu, đợi hắn bước vào Trúc Thiên Thê, cái kia Tô gia còn có thể ghét bỏ hắn cái này con rể sao? Nhìn hắn cái kia tự tin dáng dấp, Tô Mạn Mạn không khỏi lộ ra một vệt cười xấu xa, tiểu tử này coi là muốn lấy nàng rất dễ dàng sao? Hừ hừ, đến lúc đó ngươi cũng biết rồi! Bành! Lúc này, trên bầu trời bỗng nhiên có một vệt bóng đen rơi xuống, nặng nề mà nện trên mặt đất, ném ra một cái hố cực lớn tới. Mọi người nhìn, chỉ thấy chó vàng tứ chi mở ra, nằm sấp đến rắn rắn chắc chắc. Nó toàn thân lông đều là nổ tung, đầu lưỡi nhả rất dài, một bộ sống không bằng chết hình dạng. "Đại Hoàng, sau đó ngàn vạn phải nhớ đến họa từ miệng mà ra." Thạch Hạo cười nói. Chó vàng buồn bực đến không cách nào miêu tả, nó cũng không phải không biết Tiểu Ma Nữ đáng sợ, vừa mới căn bản không nghĩ tới nói chuyện được rồi, nhưng chính là nhìn có chút hả hê một cái, nó liền lập tức bị đả kích, quả thực chính là họa trời giáng. Thạch Hạo tiến vào chính đề, nói: "Các ngươi gia nhập cái nào bộ tộc?" "Xà Nhân Tộc." Tô Mạn Mạn cũng nghiêm nghị nói. "Nói cách khác, chúng ta sau đó muốn thành đối thủ?" Thạch Hạo cười nói. "Tùy tiện ứng phó một cái, cũng chính là một chút ban thưởng phân mà thôi." Tô Mạn Mạn thờ ơ nói. Không giống những người khác như vậy tranh, Tô Mạn Mạn hoàn toàn đem lần này bí cảnh hành trình xem như chơi trò chơi, quá dễ dàng. "Nơi này sương mù vùng đất, ngươi có biện pháp phá giải sao?" Thạch Hạo hỏi, cái này Tiểu Ma Nữ thủ đoạn quá nhiều, liền nói cái kia "Ngự Hỏa đan" tốt, có thể tiêu trừ hết thảy nguyên tố công kích, ngưu bức đến không cách nào miêu tả. Mời các bạn đón đọc Tu La Ma Đế của tác giả Cô Đơn Địa Phi.
Thương Nguyên Đồ
Ta là Mạnh Xuyên, năm nay mười lăm tuổi, là phủ Đông Ninh "Đạo viện Kính Hồ" đương đại Đại sư huynh. Phàm tục tu luyện chia làm năm giai đoạn: Trúc Cơ, Nội Luyện, Tẩy Tủy, Thoát Thai, Vô Lậu. Thần Ma có 5 đại cảnh giới: Bất Diệt Cảnh, Đại Nhật Cảnh, Ám Tinh Cảnh (Thần Ma Phong Hầu), Vô Gian Cảnh (Thần Ma Phong Vương), Tạo Hóa Cảnh. Nguyên Thần có 9 tầng cảnh giới: Hiển Hình, Di Vật, Dạ Du, Phân Thần, Đoạt Xá, Bất Diệt, Thế Giới, Độ Kiếp, Vĩnh Hằng Hệ thống tu luyện nhục thân chia làm 7 tầng cảnh giới: Trúc Cơ, Kim Cương, Thần Thông, Bất Tử, Tích Huyết, Nhập Thánh, Thần Thoại. --------------------------------- Tu hành điều thứ nhất, trụ cột vô cùng trọng yếu, giống như phòng ốc căn cơ, tiến nhập đạo viện tiến hành hoàn chỉnh tu hành, là sự chọn lựa tốt nhất. Điều thứ hai, số lần rất trọng yếu. Chỉ suy nghĩ trong đầu nhiều hơn nữa, cũng so ra kém đi trên việc tu luyện một vạn lần! Mỗi ngày rút đao vạn lần, mỗi ngày luyện 'Huyết Ảnh Thứ' vạn lần, lời tương tự, trọn vẹn mười hai vị Thần Ma đều nói qua. Điều thứ ba, nhất chiêu tiên, cật biến thiên! Cùng điều thứ hai có tương tự chỗ, giết địch thật chỉ cần một chiêu, một chiêu tu luyện tới cực hạn, so với tu luyện mười cái tương đối lợi hại sát chiêu đều hữu dụng. Điều thứ tư, tu luyện xác thực gian khổ, chịu đựng gian khổ nghiến răng đi tu luyện, cuối cùng chỉ là một người thợ! Chỉ có chính thức hưởng thụ trong đó, si mê trong đó, cẩn thận cân nhắc mỗi một chiêu huyền bí, mới thành Tông Sư. Điều thứ năm, tiến bộ mỗi ngày, thay đổi mỗi tháng, cuối cùng có thành tựu. . . *** [Thương Nguyên Đồ] - truyện mới từ tác giả Ngã Cật Tây Hồng Thị. Đánh giá sơ bộ: Phong cách thay đổi, gió yên biển lặng nhưng sóng ngầm dữ dội! ⭐ Như các đồng hữu đã biết, Ngã Cật Tây Hồng Thị nổi tiếng với những tác phẩm như [Bàn Long], [Tinh Thần Biến], [Tuyết Ưng Lĩnh Chủ] v.v… đều là những thần tác trong mắt rất nhiều độc giả. Khởi điểm của những bộ truyện này đều có một bối cảnh rất là hùng vĩ, Nhân Vật Chính cũng rất có điểm nhấn mạnh, gây ấn tượng cho độc giả khi vừa xuất hiện. Tuy nhiên, ở [Thương Nguyên Đồ] thì lại thay đổi hoàn toàn. Dựa trên những tác phẩm mấy năm gần đây của Ngã Cật Tây Hồng Thị, Nhân Vật Chính đều được đắp nặn nhân cách thông qua các phần tự thuật của truyện trong thời gian đầu. Ví như ở tác phẩm gần nhất là [Phi Kiếm Vấn Đạo]. Nhân Vật Chính vừa vào truyện thì đã trải qua khá nhiều thăng trầm. Trước mắt đọc hết quyển 5 của [Thương Nguyên Đồ], tại hạ thực sự cảm thấy mở đầu có hơi bình đạm. Từ lúc bắt đầu từ hôn, cho đến Nhân Vật Chính luyện ra đao thế, dùng hội họa luyện ra nguyên thần, yêu thú tiến công Đông Ninh Phủ, tới Nguyên Sơ sơn nhập môn, và hiện tại là cực kỳ thống khổ cửu luyện đại thành. Các đồng hữu đã nhìn ra sao? Theo lý mà nói, đây nên là một cái kịch bản truyền thống rất nhiệt huyết! Cá nhân tại hạ cảm thấy, đây có thể là vì Ngã Cật Tây Hồng Thị đã lười tốn công sức đến đắp nặn Mạnh Xuyên, vừa mới bắt đầu liền bỏ thêm rất nhiều giả thiết kinh nghiệm từng trải cho hắn. Hoặc cũng có thể, đây là một cái đòn bẩy cho các tình tiết kích động nhân tâm ở phía sau. Nói cho rõ hơn, “Thi Họa Đại Sư” là cái điểm nhấn đầu tiên mà tác giả đắp lên người Mạnh Xuyên, cái sở thích này sẽ gây cho người đọc một ấn tượng “văn nhã, bình đạm”. Tuy nhiên, đối nghịch với nó lại là bối cảnh yêu thú xâm lấn và quá trình “Lôi Đình Diệt Thế, Ma Thể Cửu Luyện” cực kỳ thống khổ! Một cái Nhân Vật Chính có hình tượng “bình đạm” trong tự thuật trước khi truyện bắt đầu. Một cái Nhân Vật Chính có hình tượng “nhiệt huyết” sau những diễn biến của truyện. Khá là quỷ dị phải không các đồng hữu? Nói chung, truyện này cấp cho tại hạ một loại cảm giác “biển lặng sóng ngầm”, thật sự chờ mong những gì có thể xảy ra tiếp theo với Mạnh Xuyên của [Thương Nguyên Đồ]. Mời các đồng hữu vào cùng đọc truyện nha. *** Thần Thông Cảnh tu luyện theo đuổi, là đem 'Ý thức lạc ấn hư không', là đem Nguyên Thần ý thức khắc ở hạt không gian bên trong, hơn nữa muốn khắc ở cái kia một cái 'Điểm nhỏ' cùng với dọc theo quỹ đạo bay lên rất nhiều 'Quang điểm' chính giữa. Ý thức triệt để lạc ấn, toàn bộ hạt không gian cũng sẽ triệt để phát sinh biến hóa. Dựa theo trong bí tịch giới thiệu, tại Thần Thông Cảnh lúc trước, Nguyên Thần ý thức là không có chính thức quan sát qua hạt không gian, hạt không gian chính là một mảnh hoang mạc, tự nhiên trưởng thành. Chỉ quan sát, liền sẽ dẫn tới biến hóa. Ý thức lạc ấn về sau, càng là biến chất. Từ nay về sau ý thức đối với nhục thân khống chế đem đạt tới không thể tưởng tượng tình trạng, dù sao liền hạt không gian bên trong 'Điểm nhỏ', 'Quang điểm' cùng với hư không đều bị lạc ấn, cái này chưởng khống lực tự nhiên vượt xa quá đi. Quá trình này, tại trong bí tịch còn có một cái xưng hô, gọi là 'Linh nhục hợp nhất', tu hành viên mãn về sau, Thần Thông tự sinh! "Hô." Mạnh Xuyên mở mắt ra, một quả Xích Huyết Thần đan bổ sung chân nguyên đều tiêu hao hầu như không còn, bản thân trong đan điền đều trống rỗng, không có cách nào tu luyện nữa. "Tu hành hơn nửa năm, nhục thể của ta mỗi ngày đều tại lột xác." Mạnh Xuyên cảm giác được tăng lên, ví như nhục thân lực lượng theo cùng Đại Nhật Cảnh chân nguyên tương đối tình trạng, không ngừng tiến lên, so với Đại Nhật Cảnh chân nguyên mạnh mẽ càng ngày càng nhiều. . . Dựa theo bí tịch miêu tả. Thần Thông Cảnh một khi luyện thành, nhục thân lực lượng, có lẽ so với Thần Ma Phong Hầu chân nguyên hơi thua. Cùng Yêu Vương tứ trọng thiên nhục thân lực lượng tương đối! Bất quá bởi vì 'Uy lực' phương diện so với Thần Ma Phong Hầu hơi thua, tăng thêm vừa không có 'Ám tinh lĩnh vực', xác thực so với Nhân Tộc Thần Ma kém hơn không ít. Vì vậy tại trong bí tịch bị gọi là 'Nửa bước Thần Ma Phong Hầu' . Nếu là 'Bất Tử cảnh', là triệt để áp chế Nhân tộc Thần Ma Phong Hầu. "Đoán chừng còn có hai tháng có thể luyện thành, không biết ta có thể có thần thông gì." Mạnh Xuyên có chút chờ mong. . . .   Mời các bạn đón đọc Thương Nguyên Đồ của tác giả Ngã Cật Tây Hồng Thị.