Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thành Thân Với Người Phàm Thật Khó

Trước khi Trì Nhứ hạ phàm, Nguyệt lão đã dặn đi dặn lại vô số lần: A Nhứ, lần đi này ngươi cần phải tìm một nam tử phàm trần có thân thế thê thảm, gia cảnh bần cùng, tâm địa lương thiện, rồi thành thân với hắn, như vậy mới có thể tạo ra một tình yêu tiên phàm có một không hai, cứu lại danh dự và uy tín đang bị khủng hoảng của Thiên đình! Trì Nhứ: Ngài yên tâm đi! Sau đó không lâu, Trì Nhứ dẫn một nam tử ngọc thụ lâm phong (*) xuất hiện ở Thiên đình. (*) Ngọc thụ lâm phong (tiếng Trung viết là: 玉树临风) là cây cổ thụ quý giá đón gió, ngụ ý miêu tả vẻ đẹp của người con trai mạnh mẽ như cây cổ thụ tùng bách. Dù đứng trước mọi cơn gió dù lớn hay nhỏ thì nét đẹp đó vĩnh cửu theo thời gian. Nguyệt lão: Mẹ nó chứ đây chẳng phải là Bắc Âm Phong Đô đại đế sao!!! Lê Liễu Phong: Nói ra có thể chư vị sẽ không tin, nhưng ta thật sự rất bần cùng, rất thê thảm, lại còn cực kỳ lương thiện, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn kén rể của Thiên đình. Chúng thần tiên từng bị hắn đánh:... Ngươi tiêu rồi!! Trì Nhứ: Sao ta biết được hắn là người đứng đầu Minh Giới chứ? Ta tưởng hắn chỉ là một nông dân làm ruộng ở nông thôn thôi. Muốn tìm người phàm để thành thân khó quá đi. CP: Nam chính hài hước đen tối dịu dàng x Nữ chính phật hệ (*) đánh nhau cực giỏi (*) Phật hệ: chỉ những người không ganh đua, mặc kệ sự đời *** "Hai giới Tiên - Phàm chúng ta lâu lắm rồi không xuất hiện một..." Nguyệt lão nhìn Gương tình nhân, mãi vẫn không nghĩ ra từ để hình dung, một lúc lâu sau mới nói: "Tình yêu cảm động trời đất." "Còn không phải sao! Biết bao nhiêu năm trời rồi mà trần gian vẫn cứ lưu truyền chuyện xưa của Thất tiên nữ và Đồng Vĩnh, Ngưu Lang Chức Nữ." Tiểu Hồng nương thở dài một hơi: "Hơn nữa bọn họ căn bản không biết, Ngưu Lang sợ độ cao, mỗi năm gặp nhau trên cầu Ô Thước hắn đều tìm thế thân, Chức Nữ thì chuyên tâm kinh doanh tiệm may tiên phục, sớm đã vô tâm, vô tình mất rồi. Hôm qua Thất công chúa còn lén hẹn hò với một Vương gia người phàm nữa cơ, hại ta phải ém cái tin tức này xuống, may mà không lọt vào bảng tin nóng của Tiên Bích." Cái gọi là Tiên Bích chính là một khối ngọc bích khổng lồ, sừng sững giữa thế gian, kết nối trời với đất. Nó do Ngọc Hoàng đại đế tạo ra để hai giới Tiên - Phàm có thể dễ dàng liên lạc với nhau hơn. Chỉ cần là thần tiên trên Thiên đình, đều có thể truyền tin tức xuống trần gian thông qua Tiên Bích, mà không cần phải dùng kiểu báo mộng cổ lỗ sĩ vừa mất công, vừa không có hiệu quả kia nữa. Bảng tin nóng là một phần trong Tiên Bích, trên bảng có tổng cộng chín vị trí tin tức nóng được cập nhật theo thời gian thực, các sự kiện có liên quan đến tiên giới sẽ tự động lên bảng dựa theo số lần và tuần suất dân chúng nhắc tới, cho đến khi hết "nóng" mới thôi. Nguyệt lão bất ngờ biết được vụ bê bối mới này, khϊếp sợ đến độ không nói nên lời, một lúc lâu mới vỗ một cái vào Gương tình nhân: "Nực cười! Thất công chúa sao cứ mù quáng thế này, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện cho coi, để ta xem thử lần tới còn ai theo sau chùi mông cho nàng ta!" Vừa dứt lời, trên Tiên Bích ngoài cửa sổ chợt lóe lên ánh sáng xanh, bảng tin nóng lại được đổi mới. Tiểu Hồng nương vừa nhìn qua, sắc mặt lập tức thay đổi, Nguyệt lão vội ló đầu nhìn xem, suýt nữa đã tức đến mức muốn nhảy xuống trần gian. Tin tức "Thất tiên nữ lén hẹn hò với Vương gia họ Trương" bỗng chỗc đã đứng đầu bảng tin nóng của Tiên Bích. Không đợi ông kịp thở ra một hơi, trên Tiên Bích lại hiện lên ánh sáng xanh, "Thất tiên nữ - Đổng Vĩnh", "Thiên đình nhiều nữ nhân cặn bã thật" đã chen lên vị trí thứ hai và thứ ba ở trên bảng trong nháy mắt. Nguyệt lão dùng thần thức, nhấn vào từ khóa "Thiên đình nhiều nữ nhân cặn bã thật" thì thấy trong quán trà dưới trần gian, tiên sinh kể chuyện gõ thước gỗ, vuốt râu nói: "Sau đây, ta sẽ cùng các vị khách quan điểm lại "Những đoạn tình Tiên - Phàm trên danh nghĩa năm nay"! Mọi chuyện đều có chứng cớ, xin các vị nghe ta từ từ kể lại —— " Lại có tiểu thương đầu đường nói: "Từ lâu ta đã nói tình cảm của Thất tiên nữ và Đồng Vĩnh không tốt rồi, nếu không thì tại sao nàng ta mãi vẫn không đón Đồng Vĩnh lên Thiên đình chứ?" Bên cạnh có người nói tiếp: "Theo ta thấy thì trong giới thần tiên không có nữ nhân nào tốt cả, Hằng Nga vứt bỏ Hậu Nghệ nhiều năm, chết không hối cải. Bây giờ, Thất tiên nữ lại đội nón xanh (* ) cho Đồng Vĩnh, chậc chậc, nghe đâu là kỳ duyên có một không hai, thề thốt quyết không thay đổi cơ mà?" (* ) Đội nón xanh: ngoại tình, cắm sừng Nguyệt lão ngơ ngác trước đủ loại tin đồn chất vấn kia, tức đến phát run: "Nực cười! Không phải ngươi đã ém xuống rồi sao? Sao cái chuyện Hằng Nga Hậu Nghệ cũ rích cũ rác này cũng bị đào lên thế hả? Thật đúng là ăn nói bậy bạ, mau gọi Thất tiên nữ đến đây cho ta!" Tiểu Hồng nương vội vàng thu hồi thần thức khỏi Tiên Bích, đi vào phần tin nhắn dành riêng cho thần tiên trên Tiên Bích, dùng thân phận của Nguyệt lão gửi một tin: "Có ai thấy Thất tiên nữ ở đâu không? Kêu nàng ta mau tới gặp ta! Gấp!" Tin nhắn lập tức ồ ạt xuất hiện, xem ra mọi người đều đang ở đây: Xích Cước đại tiên (* ): Không thấy, mà các ngươi có thấy giày của ta đâu không? Giày ta lạc mất chỗ nào rồi. (* ) Xích Cước đại tiên là nhân vật xuất hiện trong Tây Du Ký, ông là 1 vị địa tiên, xuất hiện với hình ảnh chân trần, tay cầm bầu rượu tay cầm quạt hương bồ. Nguyện vọng lớn nhất của Xích Cước đại tiên là diệt trừ toàn bộ yêu quái trong Tam Giới. Đã có thời gian ông ở dưới hạ giới, uống rượu luyện công, cứu khổ giải nạn giúp chúng sinh. Thiên Lý Nhãn: Nàng ta còn đang ở trần gian, ta thấy nàng ta đi ra từ vương phủ ấy. Thuận Phong Nhĩ: Xích Cước đại tiên, ngươi mà cũng có giày à? Xích Cước đại tiên: Không mang giày để rồi bị đạp đinh à? Hình tượng ta tạo ra ở trần gian mà ngươi cũng tin nữa hả? Thiên Lý Nhãn: Nàng ta đang bay lên đây. Vũ Sư (* ): Thất công chúa ăn nói sắc bén, sợ là khó đối phó, chúng ta mau qua giúp Nguyệt lão đi thôi! (* ) Vũ Sư (Bình Ế) : là một trong mười đại ma thần thượng cổ của Trung Hoa, có hình tượng khá kỳ lạ với tấm lưng mọc vảy cánh, hình dáng như tế tằm bảy tấc. Vũ Sư Bình Ế chủ quản chuyện làm mưa, khi liên hợp với Phong Bá Phi Liêm có sức mạnh chấn động, đánh bại được Băng Thần Ứng Long ... Mấy phút sau, Thất tiên nữ cuối cùng cũng đã xuất hiện trên Thiên đình, nàng ta đưa tay phủi phủi vạt váy trước, sau đó vén lọn tóc ra sau tai, cuối cùng mới ngước mắt, hỏi chư vị tiên thần đang vây xem: "Nhìn ta làm gì?" Sau đó, Thất tiên nữ đầy tiên khí bị chúng thần tức giận đuổi vào điện Nguyệt lão. Trong điện Nguyệt lão, dây tơ hồng bay bay, sương trắng lượn lờ, Gương tình nhân khổng lồ đứng ở một bên, phản chiếu hình ảnh nam nữ ân ái trong thiên hạ, Thất tiên nữ nghiêng đầu đánh giá cái gương, bất mãn nói: "Nguyệt lão, cái gương này của ngươi không soi được à? Đêm qua ta ngủ trễ, không biết da dẻ..." "Ngươi còn có mặt mũi để nói à!" Nguyệt lão nổi giận nói: "Hôm qua ngươi đã làm gì rồi hả?" Chúng tiên thần chen chúc sau lưng Nguyệt lão, đồng loạt dùng ánh mắt biểu đạt cơn phẫn nộ của bọn họ. Thất tiên nữ đánh giá những người này: "Ta làm sao? Gần đây trên Thiên đình ta không gây họa cho ai mà?" "Đúng, nhưng ngươi lại xuống trần gây họa —— Ta nói này Thất công chúa, coi như ta cầu xin ngươi, ngươi yên tĩnh vài ngày được không? Ngươi nhìn xem Tiên Bích ngoài cửa sổ đã xanh thành cái dạng gì rồi!" Nguyệt lão càng nói càng bực, cả người giống như Thiêu Hỏa côn (* ) muốn đâm tới Thất tiên nữ ở trước mặt, đỉnh đầu như muốn bốc lửa: "Ngươi không thể tự kiềm chế bản thân à? Bây giờ Đồng Vĩnh phải làm sao đây? !" (* ) Thiêu Hỏa côn: là một loại pháp khí trong Tru tiên, do Nhiếp Hồn bổng và Phệ Huyết châu hợp lại "Hắn ư?" Thất tiên nữ phì cười: "Con người tin chuyện xưa của bọn ta thì không nói, nhưng ngài không biết sự thật sao? Năm đó vì sao hắn lại ở bên ta, chẳng phải chính bản thân hắn cũng rõ sao? Ta cũng không thể thủ thân vì một mình hắn được. Vương gia kia... chậc chậc, không ngủ được với hắn thì rất đáng tiếc." Phong Bá chậm rãi mở miệng nói: "Ngài không thể nói như vậy được, Thất công chúa, Đổng Vĩnh phụ ngài là lỗi của hắn, nhưng ngài phụ Đổng Vĩnh cũng chưa chắc đã đúng, giống như..." "Ngươi im đi!" Trước giờ Vũ Sư đều biết mỗi lần Phong Bá lên tiếng là không ngừng được nên lập tức ngắt lời hắn: "Chuyện đã vậy rồi, có oán trách cũng không có ích lợi gì, chúng ta vẫn nên thương lượng xem nên ứng phó chuyện này thế nào đã. Thất công chúa, ngươi có ý kiến gì không?" Thất tiên nữ cười khanh khách nói: "Chuyện này phải hỏi Nguyệt lão chứ? Dù là Hằng Nga tỷ tỷ hay Chức Nữ, chỉ cần là người "kết duyên" với nam tử hạ giới đều thuộc quyền quản lý của điện Nguyệt lão mà." Nàng ta nói xong thì quay người lại, phẩy nhẹ chòm râu bạc của Nguyệt lão: "Đúng không Nguyệt lão?" Nguyệt lão lùi mạnh về sau một bước: "Ngươi cứ đắc ý đi, sớm muộn cũng gây ra họa lớn cho mà coi!" Ông lại quay ra sau: "Các vị tiên hữu có biện pháp nào tốt không?" Thuận Phong Nhĩ nói: "Việc này sợ là không dễ giải quyết, ta nghe đám người trần đang nói Thiên giới nhiều “nữ nhân bạc tình” , không bao giờ tin tưởng tình yêu nữa, cầu người không bằng cầu mình, Nguyệt lão ngay cả nhân duyên của thần tiên còn không quản được thì nói chi là người phàm..." Nguyệt lão càng nghe càng sốt ruột, không cần nhìn cũng biết, miếu Nguyệt lão chắc chắn đã mất hơn phân nửa hương khói! Cửu Thiên Huyền Nữ căm giận nói: "Bọn họ dựa vào đâu mà phủ nhận hết tất cả chứ? Trên Thiên giới cũng có nữ tiên tốt mà!" "Đúng đúng đúng, nhưng cái này không phải trọng điểm." Vũ Sư nói: "Nếu không thì chúng ta tốn chút pháp lực, xóa chủ đề này khỏi bản tin nóng?" "Không ổn, lỡ như bị phát hiện, Thiên đình sẽ càng mất sạch danh dự!" "Đã mất sạch luôn rồi!" "Ta thấy vị trí thứ hai và thứ ba trên bản tin nóng cũng liên quan đến việc này, xóa đi sợ là không ổn lắm..." "Mấu chốt không phải cái này..." Văn Khúc Tinh lắc đầu: "Thiên giới chúng ta tùy tiện tung một chuyện nhỏ ra ngoài, ví dụ như là "Thiên Lôi nổi giận", "Tứ công chúa hái được đào tiên còn đẹp hơn cả hoa đào", đều có thể lên bản tin nóng, dần dần có thể đè chuyện của Thất công chúa xuống. Nhưng đè x.uống được rồi thì sao nữa? Trước đây đã có chuyện Hằng Nga, lâu lâu còn xuất hiện tin đồn Ngưu Lang Chức Nữ bất hòa, hôm nay Thất công chúa lại... Cho nên điều chúng ta cần suy tính chính là làm sao để cứu vãn danh dự của Thiên giới, nhất là của nữ tiên." "Vẫn là Văn Khúc Tinh ca ca thông minh." Thất tiên nữ nháy mắt với hắn một cái: "Vậy không bằng các ngươi tìm nữ tiên tuân thủ quy củ hạ phàm, thành thân với con người đi. Cuối cùng lại để mẫu hậu chia rẽ bọn họ, từ đầu đến cuối đều sẽ được lên bảng tin nóng, chắc chắn còn lừa được nước mắt của đám người hạ giới đó —— À đúng rồi, ta thấy Tam tỷ tỷ không tệ đâu, vừa xinh đẹp, vừa nghe lời!" Thác Tháp Lý Thiên Vương nói: "Ngươi nói mê sảng cái gì đó! Thân phận Tam công chúa tôn quý, sao có thể chịu uất ức gả cho con người chứ?" "Thiên Vương nói thế này thật không công bằng hợp lý, Tiên - Phàm yêu nhau vốn là chuyện tốt đẹp, không cần bận tâm đến tôn ti." Nguyệt lão nói: "Chỉ là không biết Tam công chúa nàng ấy có đồng ý hay không thôi..." Thất tiên nữ trợn to mắt: "Ngươi đừng làm bậy nha, ta chỉ thuận miệng nói thôi, ta không muốn Tam tỷ tỷ gả cho con người đâu!" Nguyệt lão: "..." Chẳng phải năm đó chính ngươi cũng gả cho người trần sao?   Mời các bạn mượn đọc sách Thành Thân Với Người Phàm Thật Khó của tác giả Oạt Khanh Tất Điềm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Điệu Thấp Làm Hoàng Đế
#HàiHước #VôSỉ #VươngTriềuTranhBá Tam hoàng tử Lý Chính là người tiếp thụ qua chủ nghĩa xã hội giáo dục, cảm thấy có làm hoàng đế hay không cũng không đáng kể. Nhưng hoàng phi chưa về nhà chồng của hắn tựa hồ muốn làm Nữ Đế! Chờ một chút, nàng muốn làm phản… Một ngày nào đó, khi Tần Lâm Quân muốn làm phản thành công, Lý Chính mang theo Vương Tiễn, Lữ Bố, Lý Quảng, Lý Tư, Quách Gia, Từ Thế Tích... Xuất hiện ở trước mặt nàng nói ra: "Hoàng phi, cớ gì mưu phản!" Mời các bạn đón đọc Điệu thấp làm hoàng đế của tác giả Tuỳ Ngộ Giả Người đăng: hatran302
Đệ Nhất Kiếm Thần
Bạn đang đọc truyện Đệ Nhất Kiếm Thần của tác giả Thanh Phong. Diệp Huyên thân là Thế tử được gia tử chọn lựa, tẫn hết trách nhiệm và năng lực của bản thân, đi tranh quyền lợi và tài nguyên tốt nhất cho tộc nhân. Nhưng hắn không thể những tên trưởng lão vong ân bội nghĩa kia lại dám lấy lý do không ra gì kia phế truất hắn, còn đám động đến muội muội và người của hắn. Không tài không đức??? Buồn cười! Là ai đem tài nguyên về cho gia tộc? Thực lực của hắn thế nào, những kẻ kia còn không rõ ư? Tốt lắm! Thiên tuyển nhân ư???? Hắn sẽ cho mọi người thấy, rốt cuộc là hắn mạnh, hay kẻ mà những tên trưởng lão tận lực nâng đỡ thành Thế tử kia mạnh??? *** Thanh Thành, từ đường nhà họ Diệp. "Kính thưa tổ tiên trên cao, Diệp Huyên không tài không đức, phế truất khỏi vị trí Thế tử. Từ giờ trở đi sẽ do Diệp Lang thừa kế”. Một ông lão khoác áo bào đen rì rầm. Phía sau lưng cách ông ta không xa là một thiếu niên với nụ cười nhàn nhạt treo bên khóe môi, chính là Diệp Lang. Hai bên ông ta là tất cả các trưởng lão trong phủ nhà họ Diệp. "Tại sao?!" Bỗng một giọng nói pha chút sợ sệt vang lên. Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi đang đứng trước cửa từ đường. Hai bàn tay nhỏ của cô bé siết chặt lấy góc váy, gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, trông vừa yếu ớt lại còn mang theo vẻ khiếp đảm. Cô bé này chính là Diệp Liên, em ruột của Diệp Huyên. Khi biết tin gia tộc muốn phế truất anh trai, cô bé tuy đang mang bệnh trong người nhưng vẫn không màng tất cả mà chạy đến. Lão già áo đen cau mày: “Diệp Liên, ngươi đang làm gì?" Cô bé khom mình thi lễ với những người trong từ đường, run rẩy đáp: “Thưa Đại trưởng lão, đại ca Diệp Huyên vẫn là Thế tử, vì sao người lại phế huynh ấy?" Đại trưởng lão lạnh lùng trừng cô bé: “Đây là chuyện hệ trọng của gia tộc, ngươi xen mồm vào làm gì? Đi xuống!" Diệp Liên sợ hãi không dám nhìn thẳng vào ông ta nhưng không những không rời đi mà còn bước vào từ đường, lại thi lễ với các trưởng lão đứng hai bên: “Các vị trưởng lão, đại ca của con đang liều mạng tranh giành quyền khai thác mỏ ở Nam Sơn với nhà họ Lý, hiện giờ sống chết không rõ. Vậy mà gia tộc lại muốn phế truất huynh ấy dù không có chứng cứ, thật sự không công bằng”. "Hỗn láo!" Đại trưởng lão cả giận quát lên: “Việc chúng ta phế truất hắn không có chỗ cho con oắt miệng còn hôi sữa như ngươi ý kiến. Người đâu, kéo nó xuống cho ta!" Bỗng, Thế tử vừa nhậm chức - Diệp Lang - bật cười: “Nên phạt ba mươi trượng để cảnh cáo mới phải”. Đại trưởng lão lạnh lùng nói: “Vậy thì phạt ba mươi trượng!" Hai gã thị vệ trong phủ nhanh chóng vọt vào. Diệp Liên siết chặt nắm tay, thốt lên với vẻ căm giận: “Không công bằng! Đại ca con vào sinh ra tử nhiều năm qua vì gia tộc, giờ phút này vẫn liều mạng vì gia tộc! Gia tộc làm như vậy là bất công với huynh ấy!" Một trong hai gã thị vệ vừa liếc mắt thấy Diệp Lang thì biết cơ hội để thể hiện đã tới, bèn cười gằn: “Diệp Lang thiếu gia kế thừa vị trí Thế tử là hy vọng của mọi người, ngươi ồn ào cái gì?" Bàn tay gã vung lên, giáng thật mạnh vào Diệp Liên. Chát! Gò má phải của cô bé sưng tấy lên sau âm thanh lanh lảnh ấy, nhưng cô bé chỉ đưa tay lên bụm lại, tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt. Diệp Lang quan sát gã thị vệ trong chốc lát, chợt cười hỏi: “Ngươi tên gì?" Thị vệ vội vàng hành lễ: “Thuộc hạ Chương Mộc, tham kiến Thế tử”. Diệp Lang gật gù tán thưởng: “Ngươi khá đấy. Ta đây làm Thế tử cần mười cận vệ theo bên mình, ngươi làm một trong số đó đi”. Chương Mộc nghe vậy thì mừng như mở cờ trong bụng, khom lưng thật sâu: “Thuộc hạ nguyện vào nước sôi lửa bỏng vì Thế tử, chết cũng không từ!" Diệp Lang khẽ gật đầu: “Kéo nó xuống đi.   Mời các bạn đón đọc Đệ Nhất Kiếm Thần của tác giả Thanh Phong.  
Tả Đạo Khuynh Thiên
Thị phi ai đến phán định, công tội ai cho trí bình? Đời này không muốn quy củ, chỉ cầu tùy tâm sở dục. Thiên cơ nắm trong tay, nhìn ta ngang ngược. —— —— ta là Tả Tiểu Đa, ta không đi đường thường. *** Phong Lăng Thiên Hạ là một vị uy tín lâu năm Chí Cao thần cho nên hành văn vô cùng tốt, mặc dù gần đây thành tích không tốt vì bệnh nhưng lần này trở lại với 《 Tả Đạo Khuynh Thiên 》đang được độc giả nhiệt tình truy phủng.        Nam chính Tả Tiểu Đa có được gia đình hạnh phúc nhưng dưới tác dụng thiên cơ làm tất cả những thứ này cũng không nhất định có thể tiếp tục kéo dài. . .        May mắn Tả Tiểu Đa tại dưới cơ duyên xảo hợp thu được Thiên Nhân hình ảnh, có thể thấy một người ba tháng họa phúc, bởi vậy hắn cũng nhìn thấy hắn Tiểu Niệm tỷ tỷ sẽ tại hai tháng rưỡi về sau tẩu hỏa nhập ma. Vì vậy nam chính liền bậc hack cố gắng.        Nam chính thông qua Thiên Nhân hình ảnh không ngừng cho người khác xem tướng, tích lũy điểm vận khí, dựa vào dạng này bàng môn tà đạo phương pháp tu luyện, nam chính chẳng những có thể nghịch thiên cải mệnh, càng phải đem Thiên Cơ nắm trong tay, trở thành cực kỳ cường đại thầy tướng!        Nội dung truyện còn thiên về hài hước vô cùng giải trí.  *** Main tham tài - sợ chết - tiện bức - có dũng - có trí - có mưu. Tác giả từng viết 4 bộ : Lăng Thiên Truyền Thuyết - Dị Thế Tà Quân - Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Ta Là Chí Tôn nên bút lực rất cứng, cốt truyện mạch lạc, dễ hiểu. Yếu tố hài bao quanh truyện từ đầu đến cuối, không gây cảm giác nhàm chán chỉ biết cắm đầu tu luyện. Nói chung bộ này có tiềm chất thành siêu phẩm, trân trọng mời mọi người đọc thử! *** Tinh Hồn đại lục. Viêm Võ đế quốc. Trung Nguyên, Phượng Hoàng thành. Thanh Thủy Khu. Tiểu khu, nơi ở của Phượng Vũ gia. . . . . . . . . . . . . "Cẩu Đát!" Một giọng nói thanh thúy vang lên. Tả Tiểu Đa ánh mắt mờ mịt nhớ lại cảnh trong mộng, ánh mắt tán loạn chậm rãi tập trung lại, sau đó buồn bực kéo chăn lên che đầu. "Tiểu Cẩu Đát. . ." Giọng nói đó lại vang lên, kéo dài ra, còn có chút vui sướng, chứng tỏ lúc này chủ nhân của giọng nói đó cực kỳ vui vẻ. Nhưng mà tâm tình của Tả Tiểu Đa rất không thoải mái. Bởi vì cái tên 'Tiểu Cẩu Đát' này là tên của hắn. Cho dù bất kỳ người nào bị gọi là Tiểu Cẩu Đát thì chắc cũng sẽ không vui vẻ gì. Nhưng bây giờ Tả Tiểu Đa không thể tức giận. Hắn cũng không dám tức giận. Hắn không biết mình đã có được bao nhiêu cái tên. Ừa, không sai, người đang kêu to đó là mẹ hắn. Dám tức không? Một trăm phần trăm chỉ có bất đắc dĩ. Từ trong miệng cha và mẹ, từ khi Tả Tiểu Đa bắt đầu hiểu chuyện đến nay thì hắn chỉ biết tên của mình nhiều như là hạt cát trong Trường Giang mênh mông, ngôi sao trong tinh hà vô tận. Mà muốn gọi mình với cái tên gì thì tùy vào tâm trạng của cha mẹ. Khi tâm trạng vui vẻ thì Cẩu Đát, Tiểu Cẩu Đát, Tiểu Miêu Miêu, Tiểu Mễ Mễ, Tiểu Đản Đản, Tiểu Thân Thân. . . nghĩ ra cái gì thì gọi cái đó. Khi tâm trạng bình thường thì gọi Tiểu Đa, rất nghiêm túc. Khi tâm trạng không tốt, nhất là khi mình chọc giận bọn họ thì tiểu vương bát đản, tiểu hỗn trướng, ranh con, tiểu túng, tiểu xích lão, tiểu quỷ báo, tiểu vô lương tâm. . . muốn cái gì cũng có. Hơn nữa còn dùng phương ngôn của nhiều nơi để gọi. Có đôi khi Tả Tiểu Đa cảm thấy rất kỳ quái, cha mẹ mình uyên bác cỡ nào, từ nam đến bắc từ đông đến tây, tiếng địa phương các nơi không gì không biết không gì không hiểu, hơn nữa còn chuyên môn dùng để chửi mình. . . Cách gọi tên cũng chính là cách phỏng đoán tâm trạng của cha mẹ. Ví dụ như bây giờ gọi là Tiểu Cẩu Đát, Cẩu Đát thì chứng minh tâm trạng của mẹ vui vẻ, nếu vui vẻ thì sẽ không dễ dàng tức giận, như vậy mình đáp hay không đáp nàng cũng không quan trọng. . . . Ta phải thông qua chuyện mình bị gọi bằng cái tên gì để phỏng đoán mình sẽ bị đánh hay không. . . Ta quá khổ. Tả Tiểu Đa nằm trên giường, yên lặng thở dài. Lung tung gọi Cẩu Đát, Tiểu Cẩu Đát. . . thì cũng thôi đi. Vấn đề là Tả Tiểu Đa cũng hoàn toàn không hài lòng với cái tên của mình bây giờ! Tiểu Đa? Ngươi nghe thử xem, đó là cái tên quái quỷ gì thế? Không có chút bá khí nào! Có một đồng môn, tên là Triệu Giang Hồ! Hào khí cỡ nào? Còn có vị tên là Lý Trường Thiên nghe thì cảm thấy lợi hại! Nhưng tên của mình thì. . . Hơn nữa, ngày ấy. . . Cha hắn uống nhiều rượu, nhìn thấy tâm trạng hắn vui vẻ nên Tả Tiểu Đa can đảm hỏi một câu: Vì sao tên ta là Tiểu Đa? Có thể đổi một cái tên khác dễ nghe hơn một chút hay không? Lúc ấy cha hắn liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt ghét bỏ, chém đinh chặt sắt nói: "Không được!" "Tại sao?" "Không vì cái gì cả! Tóm lại là không được đổi tên!" "Vậy tại sao gọi là Tiểu Đa, cái này hẳn là có thể nói chứ?" Lúc đó cha hắn hừ một tiếng, liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói: "Bởi vì ngươi sinh ra, đối với ta và mẹ ngươi thì có chút dư thừa." . . . Có chút dư thừa = Tiểu Đa?! Lúc đó Tả Tiểu Đa cảm thấy lòng mình như đã chết lặng. Hóa ra các ngươi chê ta sinh ra phá hủy thế giới hai người của các ngươi? Ta dư thừa như vậy sao? Nhà ai có huyết mạch truyền thừa mà không vui mừng hớn hở? Nhất là ta vẫn là con trai, nhưng sao đến lượt hai người các ngươi thì lại biến thành dư thừa? Lúc đó Tả Tiểu Đa nước mắt rưng rưng hỏi: "Các ngươi ghét ta như vậy sao?" Cha hắn uống một hớp rượu, chậm rãi. . . Ừm, nhấn mạnh một câu: Cha của Tiểu Đa khí chất rất là hào hoa phong nhã, nho nhã tiêu sái, hơn nữa còn anh tuấn, dáng vẻ là mỹ nam tử tuyệt thế, ngoại trừ có chút lười ra thì hoàn toàn không có khuyết điểm. . . Cha hắn chậm rãi nói: "Lúc đầu rất ghét bỏ, sau này mẹ ngươi phát hiện, từ khi có ngươi, nàng lại có thêm một món đồ chơi hay. . . phát hiện có con thì vẫn rất thú vị, thế là nàng cứ thế mà chơi. . . từ từ, cũng không chê nữa. . ." Đồ chơi! Nghe được hai chữ này, Tả Tiểu Đa bị bạo kích, trực tiếp tự bế. Hai ngươi sinh một cái đồ chơi! Mẹ hắn ở bên cạnh lý lẽ hùng hồn nói: Sinh con không phải để chơi hay sao? Giống như nhà thím Lý nuôi mèo đó, Vương đại mụ nuôi chó đó, không cần biết là gì, tóm lại cũng phải nuôi một cái chơi đúng không? Ngài nói rất hay có đạo lý. Ta lại không phản bác được. Cuộc nói chuyện đêm hôm đó đến đó là dừng. Tả Tiểu Đa cảm thấy mình không còn bất cứ hứng thú để gặn hỏi thêm gì khác, ôm trái tim đủ thương tích về tới phòng mình. Tả Tiểu Đa cảm thấy may mắn mà tim mình rất tốt. Hắn cảm thấy có thể là do mình quá rộng rãi, bị đả kích nghiêm trọng như vậy mà cũng không có để ở trong lòng, vẫn không tim không phổi gắng gượng qua ngày. Hơn nữa thần kỳ nhất chính là qua đêm hôm đó, hắn lại bình thường trở lại —— không đúng, nói chính xác hơn thì còn chưa qua hết đêm đó thì hắn đã bình thường trở lại. Ai, ta vốn là một cái đồ chơi. . . đồ chơi, là đồ chơi cũng được. . . Trên thế giới này, có ai mà không phải là đồ chơi? Nhưng mà, có thể đổi tên khác hay không? . . . Mời các bạn đón đọc Tả Đạo Khuynh Thiên của tác giả Phong Lăng Thiên Hạ.