Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Giải Ngải Ký - Yamiyugi Atemu

Câu chuyện mang sắc màu tâm linh, kể về quá trình phiêu lưu tìm hiểu những điều thần bí, kinh dị giữa chốn đô thị phồn hoa, bên cạnh đó tác giả vẫn không quên tạo ra những tiếng cười giúp độc giả bớt "căng não". *** 11h tối, tôi ngồi lặng lẽ trong viện, chán nản ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, ánh đèn tuýp ảm đạm chiếu vào mắt không đủ khiến tôi phải cau mày. Thở dài. Tôi có thằng bạn tên Cường, cậu ta vừa bị tai nạn xe máy, có người gọi cho tôi lúc hơn 9h. Ngay khi nghe điện, tôi đã có một linh cảm xấu, người ta hỏi tôi có phải là Minh, người gọi cuộc gọi cuối cùng cho nạn nhân này không, “nạn nhân” cái từ này nghe nặng nề quá, tôi chỉ vội đáp vâng, đầu dây bên kia tiếp, nạn nhân là một nam thanh niên tuổi từ 22 tới 24, vừa bị tai nạn xe máy, hiện đang nằm trong bệnh viện huyện, cần người quen tới gấp để xác nhận thông tin… Sau khi nghe loáng thoáng được những từ cuối, tôi ghi lại số phòng và lập tức phóng xe tới bệnh viện, lúc đó đầu tôi trống rỗng, không phải do lo lắng, chỉ là tôi bất ngờ quá thôi. Cường là thằng bạn cùng phòng với tôi, chúng tôi làm cùng một công ty gang thép, trụ sở đặt tại Thái Nguyên, trong phòng còn có hai thằng nữa, đều là người khác quê, ở cùng nhau cũng đã được tám chín tháng. Chúng tôi ai cũng biết tính thằng Cường, tên như người, cậu ta to cao nhưng không phải dạng cục mịch, tôi thấy thằng này hay đi trêu các cô bán thực phẩm, hay mấy em gái người dân tộc thỉnh thoảng ghé qua chỗ chúng tôi chơi. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ thấy cậu ta gây gổ với ai, vì tính Cường cẩn thận, không quá chén, không hút thuốc lá trước mặt phụ nữ, không phóng nhanh vượt ẩu, đặc biệt là đi đêm, thằng này cẩn thận có tiếng. Cũng vì thế mà cậu ta chưa bao giờ nghĩ tới chuyện vượt rào với các em gái ở đây, sợ là yêu không cưới rồi nó bỏ bùa cho thân bại danh liệt. Thế mà Cường bị tai nạn, lúc chiều thằng này lấy xe máy đi chở một em gái từ công ty về làng, đi tới mãi 8h thì tôi gọi để nhờ có qua quán tạp hóa thì mua cho anh em bao thuốc lá. Lúc đấy cậu ta chỉ bảo là nhà em gái giữ lại ăn cơm, tôi biết vậy, còn nghĩ là sướng cái thân mày nhé, dễ bố mẹ em nó ưng cái bụng mày rồi, làm rể miền núi này cũng không tệ, há há. Hơn 9h Cường bị tai nạn, chắc trên đường về thì gặp chuyện. Tới viện, việc đầu tiên tôi làm là chạy tới phòng trực hỏi cô y tá xem người bị tai nạn xe máy nằm phòng 301 đi lối nào. Cô y tá chỉ dẫn tận tình và không quên hỏi tôi có mang tiền đi đóng viện phí cho nạn nhân không. Tôi gật đầu, giờ còn tiền nong gì, bạn tôi đang nằm kia không biết sống chết thế nào, tôi phải qua xem tình hình đã. Lên tầng 3, phòng đầu tiên, bên trái hành lang. Vì giờ đã vào đêm lên trong viện vắng hoe, cả dãy tầng 3 chỉ có hai phòng duy nhất sáng đèn, một là phòng 301, hai là một phòng ở cuối dãy. Tôi mở cửa bước vào, cảm giác đầu tiên là cái ớn lạnh kỳ lạ từ trong phòng thổi vào người, tiếp theo tới thứ mùi gây gây pha lẫn giữa mùi máu và mùi thuốc sát trùng, cuối cùng là nụ cười rất thân thiện của chị y tá đang đứng kiểm tra cho Cường. Chị y tá không xinh, nhưng cười rất hiền, ít nhất là vẫn dễ nhìn hơn người đang nằm trên giường kia. – Anh là người nhà của bệnh nhân? Chị y tá mở lời. – Vâng, tôi là bạn của cậu ta. – Anh này vừa được chúng tôi khâu 11 mũi ở chân trái, tình hình vết thương không nghiêm trọng, lúc nhập viện anh ta còn tỉnh táo, người đưa anh ta tới viện nói là gặp anh ta tông vào dải phân cách trên dốc Đèo Cái. – Ngoài khâu 11 mũi ra thì cậu ta có bị gì nữa không thưa chị? – Đầu và mặt không có thương tích, tay trái bị xước do ma sát với mặt đường, chân bị mảnh kim loại đâm qua, ngoài ra chỉ là những vết trầy không đáng ngại. – Vâng, thế giờ cậu ấy đang ngủ thưa chị? – Chúng tôi tiêm một mũi gây mê và truyền nước cho anh ta, giờ thuốc vẫn còn tác dụng, có lẽ 2 3 giờ nữa sẽ tỉnh, anh ngồi đây trông tới khi nào bạn anh tỉnh thì gọi chúng tôi tới kiểm tra. Nói xong chị y ta lại cười hiền hậu, tôi yên tâm rồi, thấy tôi không hỏi gì nữa chị y tá liền rời đi. Giờ tôi mới nghĩ tới việc nhìn vào cái người đang nằm trên giường kia, đúng là mặt không thấy có thương tích gì, tay thì bị băng bó kín mít, kiểu này chắc là lúc xòe thì cho tay lên đỡ mặt. Người đưa Cường tới bảo thằng này đâm vào dải phân cách, đường dốc Đèo Cái to như đường quốc lộ, không ngoằn nghèo, không gấp khúc, đi thế nào mà đâm được vào đấy mới tài. Chẳng lẽ là ở nhà em gái uống rượu nếp cẩm nhiều quá nên choáng, có khi thế thật. Nhưng mà lúc đưa tới đây thằng này vẫn còn tỉnh táo, thế quái nào mà uống rượu đâm vào dải phân cách không ngất luôn đi, vậy tức là đầu óc thằng này lúc trước khi bị tai nạn hoàn toàn bình thường? Tôi ngồi xuống ghế, mặt phân vân, không biết thằng này bị cái gì mà đi đứng cẩu thả thế, tội cho cái xe, chủ nó rách chân rách tay thế này, nó không biết còn thương tích tới đâu nữa. Mài yếm, mài bô xuống đường thì may ra chỉ xước, nặng hơn có thể là vỡ yếm, thằng Cường nó làm như trâu để kiếm tiền mua xe cho bố mẹ ở nhà mát mày mát mặt, giờ cái xe có mệnh hệ gì chắc thằng này nó không thiết sống nữa. Tôi nhìn thằng bạn đang nằm trên giường, mặt nhăn dúm lại, mồ hôi túa ra, chắc đau hay là gặp ác mộng gì đó, thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, khi nào cậu ta tỉnh, tôi sẽ tìm mấy lời tốt đẹp nhất mà an ủi, dù lỗi là do ai thì bị thương như này cũng không thể mắng chửi được. Lúc sau tôi mới lấy điện thoại di động ra xem có trò gì hay hay giết thời gian. Ngồi chơi một lúc, tới khi điện thoại báo hết pin, tôi mới ngẩn ra, giờ là 10h43, vậy là cũng ngồi đây được một tiếng rồi, thằng Cường vẫn nằm im thở khì khì, mặt vẫn nhăn nhúm. Chán rồi đấy, tôi rời khỏi ghế, lúc này tâm trí tôi cần tìm một cái gì đó để giải khuây, tôi nhìn rộng ra khắp phòng, đây là một phòng ghép, có ba cái giường trống nữa ở bên kia. Do cuối tuần người ta về hết nên phòng này còn mỗi giường chúng tôi, không biết các phòng cạnh đây có còn người không, tôi thấy cả dãy tối om hay là do họ tắt đèn đi ngủ hết rồi. Lúc tôi tới có để ý là phòng ở cuối dãy hành lang vẫn sáng đèn, chắc phòng ấy cũng có bệnh nhân. Nhìn mấy chiếc giường giăng vải trắng tinh, đầu giường nào cũng đặt một chiếc tủ sắt, cảm giác lúc này trống trải và im ắng kỳ lạ. – TRÁNH! Tôi giật mình, quay đầu nhìn thấy Cường há miệng, cậu ta vừa rồi hét cái gì vậy? -TRÁNH! TRÁNH! … Cường lại hét lên, hai mắt vẫn nhắm nghiền, có cái gì đó đang hiện lên trong đầu cậu ta, là cảnh tượng lúc diễn ra tai nạn? -Dừng lại!…Dừng…Dừ..ng… Tiếng của cậu ta nhỏ dần, tôi không nghĩ ra nên làm gì lúc này, đây là nói mớ phải không, nói mớ có nguy hiểm tới vết khâu không, có phải gọi y tá tới xem thế nào không? Tôi đâu có kinh nghiệm với việc này, bản thân chưa từng đi trông người ốm bao giờ, trước nay chỉ có bố mẹ trông tôi chứ tôi còn chưa tự trông nổi mình, đừng nói tới đi trông cho người khác. Cường không hét lên nữa, chỉ thấy cậu ta mấp máy trong miệng cái gì đấy, không rõ là muốn nói hay muốn thở. Tôi chết lặng ở cạnh giường, mấy giây sau tôi mới dám bước tới lay lay vai cậu ta, còn chuẩn bị tinh thần đợi cậu ta choàng mắt bật dậy như quỷ nhập tràng. Nhưng không, sau đó Cường lại thở đều đều, hình như là ngủ tiếp, không thấy dấu hiệu gì bất thường nữa, mặt vẫn nhăn nhúm như cũ. Tai nạn là điều khủng khiếp, chắc chắn nó ảnh hưởng tới tinh thần nhiều lắm, tôi thấy Cường ngủ lại được thì cũng thở phào, cứ ngủ cho xong đi rồi dậy la hét sau, vừa ngủ vừa la hét thế này tao sợ lắm. Đang nghĩ bất giác tôi cúi đầu xuống sàn nhà, gạch ốp sàn là loại sáng màu, ánh đèn tuýp phản chiếu trên mặt sàn tạo thành một thứ ánh sáng mờ mờ, không sáng không tối, hắt lên khung cảnh nhợt nhạt với một màu trắng đục, không có gì bắt mắt. Tôi chăm chú nhìn những viên gạch ốp sàn dưới chân mình, nó không có hoa văn, bề mặt hơi sần lên những gợn sóng nhỏ, người ta làm thế để tăng ma sát và tạo cảm giác sạch sẽ. Hết nhìn gạch tôi lại nhìn sang những rãnh nhỏ giữa hai viên gạch ốp, thoạt nhìn tôi thấy nó màu đen, nhưng nếu nhìn kỹ thì thấy nó là màu nâu đỏ, mà nếu tò mò cúi hẳn xuống quan sát, sẽ thấy nó thực chất là màu đỏ sẫm. Cái màu đỏ này khiến tôi liên tưởng tới máu, giống như là nó chảy lênh láng trên sàn nhà, người ta có cố lau tới đâu, thì cũng không thể sạch hết máu trong các khe này được. Vì vậy mà nó đọng lại, nhiều dần thì kết thành một tầng sẫm màu, có thể nhầm với cáu bẩn. Nghĩ cái gì vậy, trong viện thì chuyện máu chảy lênh láng là điều bình thường, đâu cần ngạc nhiên quá chứ, phải biết là mỗi ngày ở đây có bao nhiêu người ra vào, bao nhiêu người đổ máu, hoặc là bao nhiêu người…chết. Ò óe… Ò óe… Ò óe… Ò óe… Chợt tôi nghe thấy tiếng xe cứu thương, còi của nó kêu chói tai vô cùng. Tôi từng cho rằng nếu như ai sắp chết mà nghe thấy tiếng còi xe này, chắc sẽ phải bật dậy vì nhức đầu, nó có khi cũng là một cách sơ cứu trước tiên. Tiếng còi xe vẫn vang lên inh ỏi, không biết là cấp cứu ca nào đây, có nên ra nhòm thử không. Đắn đo một lúc, tôi liền mở cửa ra, tiếng ò óe lúc này càng rõ rệt, nó kêu như ngay sát bên tai tôi vậy, bình thường tôi không nghĩ nó vang được như thế. Đèn cao áp ngoài sân bật sáng trưng, khoảng sân bên dưới kia có vài chiếc xe hơi đậu, tôi không thấy có xe cứu thương nào vào sân cả. Mà tiếng còi xe vẫn kêu inh tai, chẳng lẽ nó đang chạy ngoài đường lớn, còi xe ở viện này dùng loa thùng hay sao mà kêu được vậy. Tôi ra hẳn ban công đứng nhìn xuống, không có, rõ ràng là không có xe cứu thương đậu dưới sân viện, nếu có thì phải thấy bác sĩ chạy ra, hay là nó đậu ở sân khác, khu viện này chỉ điều trị sau cấp cứu thôi, khu đối diện mới là để cấp cứu? Ò oé… Ò óe… Ò óe…. Cứ kêu như vậy thì các bệnh nhân khác sao ngủ được, đêm hôm rồi mà người ta không để ý chút sao, bác sĩ gì vô lương tâm thế. Ò óe… Hồi còi xe cuối cùng cũng tắt, cái không khí tĩnh lặng lập tức được khôi phục, gió cũng không thổi, khoảng sân trước mặt hiện lên dưới ánh sáng vàng tịch mịch, cây cối lấp trong bóng tối âm trầm, như đợi một ai đó vô tình bước trên khoảng sân kia thì lao ra vồ họ. Lạch cạch… Lạch cạch… Ồn ào… Có tiếng người nói, không nghe ra là tiếng gì, chỉ thấy xèo xèo như tiếng loa rè. Lạch cạch… Lạch cạch… Tôi có thể hiểu được đây là tiếng bánh xe lăn trên nền gạch, qua mỗi rãnh ốp sàn sẽ xóc lên một cái, bánh xe nảy lên rồi lại va xuống mặt sàn tạo ra thứ âm thanh rời rạc kia. Tiếng động mỗi lúc một gần. Ồn ào. Âm thanh hỗn độn, có tiếng của phụ nữ, có tiếng của đàn ông, họ đang rất gấp, tôi thấy được họ rồi. Trên hành lang xuất hiện một tốp người, có năm người tất cả, đang vội vã đẩy cái cán cứu thương, trên cán có người nằm, vì hành lang tối quá nên tôi chưa biết người nằm trên cán là nam hay nữ. Những người chạy xung quanh cán đều mặc đồ phẫu thuật, họ là y bác sĩ trong viện này, nhìn cách họ di chuyển, tôi có thể chắc rằng ca này rất nguy kịch. Nhóm người lao về phía tôi, theo phản xạ tôi lập tức áp sát người vào cửa để nhường lối đi cho họ. Tiếng nói vẫn xèo xèo bên tai, tôi hoàn toàn không thể nghe thấy họ nói gì, họ đang tranh luận về ca này sao, hay là họ đang phân công trước phẫu thuật? Tôi nghe không ra, khi nhóm người đó chạy tới trước mặt, mắt tôi bất giác dán vào cán cứu thương, lòng hiếu kỳ khiến tôi nảy sinh một khát khao, khát khao được thấy mặt người nằm trên đó. Lạch cạch… Thứ đầu tiên tôi thấy là cánh tay, một cánh tay trắng xanh thò ra khỏi cán, máu từ trên tay thấm vào tấm chăn phủ ngoài và cứ thế nhỏ tong tong xuống nền nhà. Mất máu nhiều vậy. Trong một khắc tôi lia mắt theo cánh tay đó, nhìn theo đường máu thấm trên mảnh chăn phủ, loang lổ. Người kia là nữ, chăn đắp tới cổ, tóc và máu dính bết vào mặt, khuôn mặt vì thế mà bị che đi ít nhiều. Nhưng khi mắt tôi nhìn tới khuôn mặt người kia, nó lập tức trở lên rõ ràng, màu da xám lại vì mất máu, môi tái nhợt, và hai mắt mở trừng trừng. Lạch cạch… Tôi bỗng chết lặng, hai con ngươi đen sẫm kia, hai hốc mắt sâu hoắm trên khuôn mặt kia, đang trừng trừng liếc tôi. Cô ấy đang nhìn tôi, giữa những sợi tóc bết máu, giữa những bóng áo y bác sĩ vụt qua, cô ấy dán hai con ngươi kia vào người tôi, hai con ngươi bất động. Tôi bất giác bám chặt hai tay vào thành cửa, tôi sợ hai con ngươi đen hun hút kia sẽ kéo tôi theo, như cảm giác được một luồng lực khổng lồ đang nắm lấy người mình, chân tôi bỗng tự di chuyển. Không! Hai con ngươi ấy cứng đờ như mắt cá, như hai hố đen đặc quánh tụ lại trên khuôn mặt vốn đã thành xác chết, nó đang muốn hút tôi vào đó. Lạch cạch… Nhóm người lao vụt qua, họ chạy rất gấp, dường như họ không thấy tôi đứng cạnh hành lang này, cứ như vậy nhóm người ấy chạy về cuối hành lang. Nơi đó có một căn phòng vẫn sáng đèn. Lạch cạch… Cửa phòng mở ra và nhóm người ấy hối hả đẩy cán vào. Kẽo kẹt. Cửa phòng tự khép lại. Xung quanh lập tức im ắng lạ thường, họ chạy qua trong giây lát, tôi không thấy rõ mặt một ai trong những y bác sĩ ấy, cũng không nghe thấy bất cứ lời nào mà họ nói với nhau, tất cả đều nhòe nhoẹt như một thước phim cũ. Thứ duy nhất tôi thấy được bây giờ là vệt máu dài của bánh xe lăn dẫn vào căn phòng cuối hành lang. CẠCH! Tôi mở choàng mắt, hai tay vung lên và người đổ về phía trước. Hóa ra là tôi vẫn đang ngồi trên ghế, hai mắt mơ hồ, ánh đèn tuýp rọi thẳng vào mắt khiến tôi phải nhắm nghiền chúng lại. Cái gì vừa rồi vậy, ác mộng, chắc chắn là ác mộng, mẹ kiếp, từ bé tới giờ đây là lần đầu tôi mơ thấy chuyện kinh khủng như vậy, dù là từng chứng kiến bao nhiêu vụ tai nạn, xem bao nhiêu phim ma tôi cũng chưa từng mơ thấy chuyện này. Tôi đã ngủ quên trên ghế lúc nào không biết. Cảm giác mơ mơ thực thực vừa rồi khiến tôi hoang mang, rõ ràng như là vừa xảy ra trước mắt, tiếng còi xe cứu thương, tiếng cán xe chạy trên nền gạch, tiếng nói chuyện ồn ào, và cả hai con mắt tối đen nhìn theo tôi kia nữa. Đấy là mơ sao, có ai mơ mà được rõ nét vậy không chứ, tôi cũng hay mơ nên tôi biết, giấc mơ nào có thể tồn tại được khi mình tỉnh dậy? Không thể nào, không thể nào… Tôi vùi mặt vào giữa hai bàn tay, một cảm giác vô lực ập tới, không thể nghĩ được gì nữa, chuyện vừa rồi thật sự kinh khủng. Chợt tôi nhớ ra là lúc mình tỉnh dậy, có cái gì đó rơi xuống thành tiếng rất lớn. Nghĩ một lát thì mới nhận ra là cái điện thoại, chắc lúc ngủ tôi cầm trên tay nên mới làm rơi như vậy. Gạt hết những điều vừa rồi đi, cùng lắm thì cũng chỉ là giấc mơ, dậy rồi là xong. Tôi cúi đầu tìm điện thoại, may mà nó rơi ngay chân ghế tôi ngồi, chỉ cần với tay xuống là nhặt được. Tách… Tách… Tiếng gì vậy? Tách… Tách… Nước chảy? Có ai làm đổ nước ra sàn? Hay thằng Cường dậy rồi? Tách… Tách… Tôi định ngẩng đầu lên nhìn xem thằng bạn đang làm gì, chợt mắt lại bị một thứ khác thu hút. Dưới nền gạch sáng trắng, một vũng máu đang loang dần ra, chảy vào các rãnh dưới nền nhà. Máu vẫn đang nhỏ xuống thành tiếng. Tách… Tách… Là từ giường của thằng Cường, tôi giật mình ngước mắt nhìn, một cánh tay thò ra ngoài mép giường, máu là từ trên cánh tay, thấm qua tấm chăn, chảy xuống mu bàn tay rồi tới ngón tay, sau cùng là giỏ thành từng giọt xuống nền nhà. Tay cậu ta băng bó kỹ lắm rồi mà! Chẳng lẽ cậu ta tỉnh lại rồi bóc lớp băng bó ra để xem vết thương trên tay sao, ai lại chơi lầy như vậy không, lúc nào xem chẳng được, người ta vừa băng bó cho mà lại đi tháo ra. Thầm mắng thằng bạn đầu tôm, tôi đứng dậy tính hỏi sao mày lại làm thế. Chợt tôi giật mình, vừa nhìn vào mặt thằng Cường, người tôi lạnh băng đi, hai mắt thằng Cường mở trừng trừng, lỗ đồng tử giãn to, mắt tối sầm lại, chỉ còn thấy hai hốc đen ngòm trên mặt nó. Mà hai cái hốc mắt ấy lại đang dán vào tôi, con ngươi bất động. Tôi gần như nghẹn thở, tim thắt lại và tay đổ mồ hôi. Sao thằng Cường lại trừng tôi như vậy. Hai con ngươi không có dấu hiệu sự sống kia cứ nhìn chòng chọc vào tôi, có thể đọc được từ đó một nỗi thâm thù cay độc, như muốn moi từ trong người tôi ra tất cả mọi thứ. Cảm giác ớn lạnh truyền từ trong ánh nhìn ấy tới mắt tôi, rồi theo các dây thần kinh chạy thẳng tới não, một giây đó tôi như thấy mặt cô gái kia hiện lên trong đầu mình. Đôi mắt đen lạnh kia là của cô ấy, chính là cô ấy. Hay là tôi còn chưa tỉnh ngủ, mẹ ơi, ai đánh cho tôi tỉnh lại đi, ai khép đôi mắt kia lại đi. ... Mời các bạn đón đọc Giải Ngải Ký của tác giả Yamiyugi Atemu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mắt Mèo - Sái Tuấn
Tên ebook: Mắt Mèo (full prc, pdf, epub) Tác giả: Sái Tuấn   Thể loại: Kinh Dị, Ma Quái, Trinh Thám, Văn học phương Đông   Dịch Giả: Hương Ly   Nguồn ebook: e-thuvienonline.blogspot.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Bìa sách Mắt Mèo - Sái Tuấn Giới Thiệu:   Thượng Hải năm 1936, người dân xôn xao vì vụ án mạng gây chấn động - hung thủ sát hại hàng loạt cô gái trẻ bị phát hiện và phải chịu hình phạt nặng nhất.   Nhưng rồi 66 năm sau những chuyện tương tự lại xảy ra…   Nhân vật chính của Mắt Mèo là đôi tình nhân trẻ Vũ Nhi và Đồng Niên, họ đã quyết định trở lại “ngôi nhà đen” ở Thượng Hải, nơi trước đây từng là nhà của gia đình Đồng Niên. Giữa mùa hè náo nhiệt, thời điểm diễn ra giải bóng đá World Cup 2002, “Ngôi nhà đen” với không khí u ám dường như tách biệt hẳn với bên ngoài. Ngôi nhà quá rộng và bí hiểm với những con mắt mèo được bố trí ngược trên các cánh cửa, những âm thanh kỳ quái vang lên giữa màn đêm khiến cô gái trẻ Vũ Nhi không bao giờ yên giấc…Những âm thanh đó đến từ đâu và những gì sẽ diễn ra kế tiếp ?   Ở Mắt mèo các nhân vật phải đối đầu với nỗi sợ hãi dường như là thường trực nhưng họ không thể dễ dàng tìm cách thoát ra được. Còn người đọc bị lôi cuốn vào những hoang tưởng của nhân vật chính và phát hiện ra rằng tội ác họ gây ra đều xuất phát từ những chấn thương tâm lý khi còn nhỏ. Yếu tố kinh dị trong truyện của Sái Tuấn xuất phát từ những tâm lý phức tạp của con người hơn là những câu chuyện rùng rợn ma quái. Về phần này dường như Sái Tuấn chịu sự ảnh hưởng từ cách xây dựng nhân vật với chứng đa nhân cách của bậc thầy truyện “rợn tóc gáy” Alfred Hitchcock.   Bằng bút văn mộc mạc nhưng thật uyển chuyển và tinh tế của mình, tác giả đã biến những tình tiết kinh dị hồi hợp gay cấn trong câu chuyện trở thành một bức tranh vô cùng sống động trước mắt đọc giả. Có thể nói, truyện Mắt Mèo đã trở thành một trong những tác phẩm truyện tiểu thuyết ma kinh dị hay nhất mà bạn đọc không nên bỏ qua. Tác Giả:   Bắt đầu viết truyện kinh dị khi mới 22 tuổi vào năm 2000, Sái Tuấn nhanh chóng trở thành tác giả có tên tuổi ở dòng truyện kinh dị của Trung Quốc.   Sái Tuấn sớm khẳng định ưu thế của mình ở loại truyện kinh dị bằng trí tưởng tượng phi thường và khả năng tư duy logic chặt chẽ. Anh từng nhận được giải thưởng văn học trẻ Cup Bertelsmann - văn học nhân dân.   Với 15 đầu sách sau 10 năm vào nghề và 5 triệu bản được bán ra. Mắt mèo được phát hành tại Trung Quốc năm 2002 và nằm trong serie 4 tác phẩm xuất bản cùng năm của anh.
Mặt Nạ Máu
Tên ebook: Mặt Nạ Máu (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Hồng Nương Tử   Thể loại: Kinh dị, Kỳ bì, Ma quái, Tiểu thuyết, Văn học phương Đông   Dịch giả: Phạm Trần Hải Hà   Nhà xuất bản: NXB Thời Đại   Công ty phát hành: Sách Việt   Nguồn: e-thuvien.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Những học sinh trung học như Tạ Nan, Thiệu Đông tử, Tô Khôn... tận dụng kỳ nghỉ dài đến Tương Tây chơi, trong lúc vô tình biết được cái chết không thể giải thích của một người họ hàng xa, một cổ vật có lịch sử lâu đời mà lại cuốn hút, một cơn điên cuồng đến không có cách nào thoát ra, cứ âm thầm giáng xuống... Trở lại trường học, tiếng chuông tử hồn vang lên, một bi kịch phát sinh! Như một cơn ác mộng, hàng loạt những vụ giết người mà nạn nhân bị moi tim diễn ra, một tổ chức thần bí có tên "Quái đàm hiệp hội" với những điều bí mật, hội trưởng tự sát, hội trưởng mới lên thay bị xuất hiện với một thứ nấm độc và những nghi lễ kì lạ, mọi thứ càng thêm rắc rối. “… Về đến nhà, toàn thân Đường Sinh Bình như tê dại đổ người xuống cạnh giường, hai tay lần tìm xuống dưới. Vừa sờ phải cái gói bí hiểm kia, hắn liền buông mạnh tay, tiếp đó hét lên thất thanh rồi lùi vào chân tường. Dưới gầm giường lúc này nhung nhúc các loài bò sát, nào là thằn lằn, nào là thạch sùng, nhền nhện, nhiều như nước thủy triều dâng, vừa chạy tán loạn vừa phát ra những âm thanh thê lương, ảo não vô cùng, sau đó dần biến mất vào các khe tường lỗ chỗ của nhà Đường Sinh Bình…” Những bí ẩn ma quái được chôn vùi hàng trăm năm tại mảnh đất Tương Tây hoang vu huyền bí dần hé lộ… Một chiếc mặt nạ đầy ma lực đang cuốn tất cả vào vòng xoáy chết chóc. Hồng Nương Tử là nữ nhà văn trẻ của Trung Quốc, hiện đang sống ở Thâm Quyến. Là một nhà văn viết truyện kinh dị xuất sắc. Truyện của cô vừa đa đoan kỳ ảo nhưng cũng lắm khi thê lương mà huyền bí. Ngôn từ sử dụng tinh túy mà duy mỹ vẽ nên những cung bậc khác nhau trong lòng mỗi độc giả. Có người đọc truyện của cô thấy sợ hãi, có người cảm thương, có người lại buồn bã. Cô sử dụng một phong cách rất độc đáo mà tạo nên những câu chuyện rất riêng của mình. Cô được biết đến với biệt danh là “Nữ hoàng kinh dị” của Trung Quốc. Các tác phẩm kinh dị tiêu biểu:  -         Hồng đoạn (Tấm vải đỏ),  -         Huyết sắc diện cụ (Mặt nạ máu), -         Nghiệt oán tóc xanh, -         Chanh tử (Quả cam luân hồi), -         Lục môn (Cánh cửa xanh),  -         Thất bộ kiều (Cầu bảy bước) Mời các bạn đón đọc Mặt Nạ Máu của tác giả Hồng Nương Tử.
Ring, Vòng Tròn Ác Nghiệt - Suzuki Koji
Tên ebook: Ring, Vòng Tròn Ác Nghiệt (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Suzuki Koji Thể loại: Kinh dị, Ma quái, Tiểu thuyết, Văn học Nhật bản Dịch giả: Lương Việt Dũng   Nhà xuất bản: Nxb Văn học   Công ty phát hành: Nhã Nam   Nguồn: Romance Book Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Ring, Vòng Tròn Ác Nghiệt - Suzuki Koji   – Asianweek   " Câu chuyện của Suzuki mang những phẩm chất độc đáo, kỳ ảo. Ông đã chứng tỏ khả năng kỳ diệu trong việc biến cái bình thường trở nên đáng sợ."   – Rue Morgue   " Ring   được viết như một bài sonnet. Nó hàm chứa sự bất an sâu xa."   – Science Fiction Weekly Nhà văn Nhật Suzuki Koji, được coi là một trong số ít gương mặt lớn nhất và tiên phong nhất trong thể loại kinh dị của văn học Nhật hiện đại. Năm 1998, Ringu, bộ phim làm lại từ Ring - vòng trong ác nghiệt đã trở thành một trong những phim doanh thu cao nhất của Nhật Bản trong mọi thời đại.  Mời các bạn đón đọc Ring, Vòng Tròn Ác Nghiệt của tác giả Suzuki Koji.
Tấm Vải Đỏ
Tên Ebook: Tấm Vải Đỏ (full prc, pdf, epub) Tác Giả: Hồng Nương Tử Thể Loại: Kinh dị, Ma quái, Tiểu thuyết, Văn học phương Đông Dịch Giả: Nguyễn Thanh An Nhà Xuất Bản: NXB Văn Học Công ty phát hành: Bách Việt Nguồn: e-thuvienonline.blogspot.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Tấm Vải Đỏ - Hồng Nương Tử Giới Thiệu:   Tấm Vải Đỏ là một cuốn tiểu thuyết kinh dị. Một tiểu thuyết ma đậm chất phương Đông với lời nguyền chết người, những hồn ma bóng quỷ, những lực lượng siêu nhiên - cả Thiện lẫn Ác.    Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi cô Đường Thi Thi, một người trong nhóm bốn bạn gái, sau chuyến du lịch đã mang về tấm vải đỏ tuyệt đẹp. Họ quyết định dùng tấm vải đỏ này để may cho mỗi người một thứ đồ - áo xườn xám, áo yếm, khăn choàng đầu, khăn quàng. Nào ngờ, tấm vải đỏ này đã mang một lời nguyền sát nhân ma mị - Lời nguyền Ca Băng. Cái ngày nhóm bạn ấy bận các thứ đồ được may từ tấm vải đỏ cũng là ngày bắt đầu xảy ra các sự việc kinh hồn:    Lam Kỳ (một người trong nhóm bốn bạn gái) cùng người tình của mình bị móc mắt, chết một cách ghê rợn và đầy bí ẩn.    Một người nữa - cô Anh Kỳ, phát điên v.v…   Tiếp theo là những vụ án mạng, những tình tiết kỳ lạ, ghê sợ dồn dập xảy ra.    Cùng đó là sự xuất hiện của một loạt nhân vật mới:    Kha Lương- bạn học cũ của Tần Cẩm (một người trong nhóm bạn gái) - là hậu duệ của một dòng họ pháp sư bắt ma nổi tiếng,    Tử Minh - nhân viên cảnh sát điều tra, bóng hồn ông nội Kha Lương, người mẹ tưởng đã bỏ đi biệt xứ của Tần Cẩm, cha mẹ Kha Lương…   Cuộc chiến đầy cam go, khổ đau đã nổ ra nhằm xóa bỏ lời nguyền độc ác. Làm cách nào chế ngự được nó? Liệu nó có bị xóa bỏ?...   Hồng Nương Tử là nữ nhà văn trẻ của Trung Quốc, hiện đang sống ở Thâm Quyến. Là một nhà văn viết truyện kinh dị xuất sắc. Truyện của cô vừa đa đoan kỳ ảo nhưng cũng lắm khi thê lương mà huyền bí. Ngôn từ sử dụng tinh túy mà duy mỹ vẽ nên những cung bậc khác nhau trong lòng mỗi độc giả. Có người đọc truyện của cô thấy sợ hãi, có người cảm thương, có người lại buồn bã. Cô sử dụng một phong cách rất độc đáo mà tạo nên những câu chuyện rất riêng của mình. Cô được biết đến với biệt danh là “Nữ hoàng kinh dị”  của Trung Quốc.   Các tác phẩm kinh dị tiêu biểu:    -         Hồng đoạn (Tấm vải đỏ),    -         Huyết sắc diện cụ (Mặt nạ máu),   -         Nghiệt oán tóc xanh,   -         Chanh tử (Quả cam luân hồi),   -         Lục môn (Cánh cửa xanh),    -         Thất bộ kiều (Cầu bảy bước)   Mời các bạn đón đọc Tấm Vải Đỏ của tác giả Hồng Nương Tử.