Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký Á Thần - Rick Riordan

Cuốn ngoại truyện 3.5 của bộ Percy Jackson và các vị thần trên đỉnh Olympus. Nhật Ký Á Thần là phần phụ kèm theo của series truyện Percy Jackson và các vị thần trên đỉnh Olympus, vẫn đem đến cho người đọc sự lôi cuốn, hồi hộp và không kém phần gây cấn với những câu chuyện phiêu lưu giả tưởng cùng những nhân vật huyền bí. Những mẩu truyện ngắn trong cuốn sách này thật sự rất thú vị và tràn ngập tình yêu dành cho các á thần. Cả tập truyện bao gồm 4 câu chuyện nhỏ như: Nhật ký của Luke Castellan, Percy Jackson và cây trượng của thần Hermes, Leo Valdez và cuộc tìm kiếm đến Buford và Đứa con của pháp thuật. Với giọng văn hài hước và đầy bất ngờ, Rick Riordan đã dẫn chúng ta tới những cuộc phiêu lưu đầy kì thú, tuy không gắn liền quá sâu sắc với cốt truyện chính của toàn bộ Series nhưng phần này giúp chúng ta hiểu rõ hơn nhiều chi tiết trong truyện. *** Rick Riordan là tác giả có sách bán chạy nhất do tờ New York Times bình chọn cho bộ truyện dành cho trẻ em: Percy Jackson và các vị thần trên đỉnh Olympus và bộ Tiểu thuyết trinh thám dành cho người lớn Tres Navarre. Ông có 15 năm giảng dạy môn tiếng Anh và Lịch sử ở các trường trung học cơ sở công và tư ở San Francisco Bay Area ở California và Texas. Ông cũng từng nhận giải thưởng Giáo viên ưu tú đầu tiên của trường năm 2002 do Saint Mary’s Hall trao tặng. Rick Riordan hiện đang sống ở San Antonio, Texas cùng vợ và hai con trai. Ông dành toàn bộ thời gian cho sáng tác. Bộ tiểu thuyết Percy Jackson và các vị thần trên đỉnh Olympus đã bán được hơn 30 triệu bản trên toàn thế giới, chiếm 153 tuần trong danh sách Sách bán chạy nhất trên New York Times cho thể loại sách thiếu nhi. Bộ sách đã bán bản quyền cho 35 nước. Trong Các vị thần Hy Lạp của Percy Jackson, con trai của thần Poseidon đã đưa thêm tài thuật của mình vào những câu chuyện kinh điển - và bỏ qua kiểu châm biếm mỉa mai. Cậu giải thích cách thế giới này được tạo thành, rồi chia sẻ với bạn đọc cảm nhận của bản thân về thần này thần kia ở thời cổ đại, từ Apollo cho đến Zeus. Percy chẳng kiêng dè giữ kẽ gì. “Và nếu các bạn thích đủ các loại dối trá, trộm cắp, chơi xấu, ăn thịt người, thì hãy đọc tiếp nhé, bởi vì đây nhất định là Thời đại hoàng kim cho mấy trò này.” Cuốn sách sẽ mang đến cho bạn đọc những kiến thức sâu xa về thế giới của các vị thần Hy Lạp. *** TÊN TÔI LÀ LUKE. Thành thật mà nói, tôi không biết liệu mình có thể tiếp tục duy trì cuốn nhật ký này không nữa. Cuộc sống của tôi khá điên rồ. Nhưng tôi đã hứa với ông lão đó sẽ cố hết sức. Sau những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay… ừm, tôi mang ơn ông ấy. Hai tay tôi đang run rẩy khi tôi ngồi đây thực hiện nhiệm vụ canh gác. Tôi không thể vứt bỏ các hình ảnh khủng khiếp đó ra khỏi đầu mình. Tôi còn vài tiếng cho đến khi các cô gái tỉnh dậy. Có lẽ nếu viết ra, tôi sẽ quên được câu chuyện đó. Chắc tôi nên bắt đầu với chuyện con dê có phép thuật. Trong ba ngày, Thalia và tôi đã đi theo một con dê khắp Virginia. Tôi không rõ lý do vì sao. Với tôi, con dê đó trông chẳng có gì đặc biệt, nhưng Thalia vô cùng kích động, trước đây tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy như thế. Cô ấy thuyết phục tôi rằng con dê là kiểu dấu hiệu nào đó từ cha cô ấy, thần Zeus. Ừ, thế đấy, cha cô ấy là một vị thần Hy Lạp. Cha tôi cũng vậy. Chúng tôi là các á thần. Nếu bạn nghĩ điều đó nghe thật bảnh thì hãy nghĩ lại đi nhé. Á thần là các nam châm thu hút quái vật. Tất cả những con yêu quái gớm ghiếc của Hy Lạp cổ xưa như Ba Nữ thần Báo Thù, các yêu quái mình người cánh chim cũng như các gorgon vẫn còn tồn tại và chúng nhận ra các anh hùng như chúng tôi từ cách xa hàng dặm. Vì điều này nên Thalia và tôi, vì sự sống còn của chính mình, đã dành hết thời gian để mà chạy trốn. Cha mẹ có năng lực siêu nhiên của chúng tôi thậm chí còn không thèm nói chuyện với chúng tôi chứ đừng nói gì đến chuyện giúp đỡ. Tại sao ư? Nếu giải thích, ắt tôi sẽ phải viết đầy cuốn nhật ký này mất, vậy nên tôi sẽ kể tiếp về con dê đây. Dẫu sao thì con dê đó hẳn là đã xuất hiện một cách ngẫu nhiên, luôn ở phía xa xa. Mỗi một khi chúng tôi cố đuổi bắt, con dê sẽ biến mất và tái xuất hiện ở nơi xa hơn, như thể nó đang dẫn chúng tôi đến một nơi nào đó. Nếu là tôi, nhất định tôi sẽ mặc kệ nó cho rồi. Thalia sẽ không giải thích lý do cô ấy nghĩ việc đuổi theo con dê là chuyện quan trọng, nhưng cô ấy và tôi đã cùng nhau phiêu lưu đủ lâu để tôi có thể tin vào sự phán đoán của cô ấy. Vì thế chúng tôi đi theo con dê đó. Một sớm nọ, chúng tôi đuổi sau nó đến Richmond. Chúng tôi lê bước qua cây cầu hẹp bắc ngang một con sông nước màu xanh lục chảy lờ đờ, băng qua các công viên cây cối rậm rạp và các nghĩa trang Nội Chiến. Khi đến gần trung tâm thành phố hơn, chúng tôi len lỏi qua các khu dân cư im lìm với những ngôi nhà ở liên kế(1) có mái ngói đỏ nằm san sát, những mái hiên có cột trắng và các khu vườn nhỏ xíu xiu. Tôi hình dung ra cảnh tất cả các gia đình bình thường đang sống trong những ngôi nhà ấm cúng ấy. Tôi tự hỏi việc có một ngôi nhà, biết nơi dừng chân ăn bữa ăn kế tiếp của mình ở đâu, và không phải lo lắng về việc sắp bị những con quái vật xơi tái mỗi ngày là như thế nào. Tôi đã bỏ nhà đi khi tôi chỉ mới lên chín – cách đây năm năm. Hầu như tôi không nhớ cái cảm giác được ngủ trên một chiếc giường thật sự là sao nữa. Sau khi đi thêm một dặm nữa, chân tôi như rũ hết cả ra trong giày. Tôi hy vọng chúng tôi có thể tìm thấy nơi nghỉ tạm, hoặc có lẽ có được ít thức ăn. Thế nhưng, chúng tôi lại bắt gặp con dê nọ. Con đường chúng tôi đang đi kéo dài đến tận một công viên hình tròn thật lớn. Các biệt thự xây bằng gạch đỏ đứng đối diện với bùng binh một cách oai vệ. Nằm ở tâm vòng tròn, phía trên bệ đá cẩm thạch trắng cao sáu mét, là bức tượng một người đàn ông đang cưỡi ngựa bằng đồng. Con dê đó đang gặm cỏ cạnh bệ tượng. “Nấp đi!” Thalia kéo tôi vào phía sau một luống hoa hồng. “Chỉ là một con dê thôi,” tôi nói lần thứ một triệu. “Sao…?” “Nó đặc biệt lắm,” Thalia khăng khăng. “Một trong số các con vật thiêng của cha em. Tên nó là Amaltheia.” Trước đây cô ấy chưa bao giờ nhắc đến tên con dê. Tôi tự hỏi vì sao giọng cô ấy lại căng thẳng đến thế. Thalia hiếm khi sợ thứ gì. Cô chỉ mới mười hai tuổi, nhỏ hơn tôi hai tuổi, nhưng nếu nhìn thấy cô đi trên phố, nhất định bạn sẽ nhường đường cho. Cô mang đôi bốt da màu đen, vận quần jeans đen và áo khoác da sờn cũ có nút áo mang đậm phong cách rock. Mái tóc đen được cắt tỉa lởm chởm y hệt lông thú hoang. Đôi mắt xanh thẫm nhìn xoáy vào bạn như thể đang cân nhắc cách tốt nhất để đánh bạn nhừ tử. Nếu có thứ gì khiến cô sợ hãi, tôi phải nhìn nhận thứ đó một cách nghiêm túc. “Vậy em từng nhìn thấy con dê đó rồi sao?” tôi hỏi. Cô miễn cưỡng gật đầu. “Ở Los Angeles, vào cái đêm em bỏ nhà đi. Amaltheia đã dẫn đường cho em ra khỏi thành phố. Và sau đó, cái đêm mà anh và em gặp nhau ấy… nó đưa em đến gặp anh.” Tôi trố mắt nhìn Thalia. Theo như tôi biết, cuộc gặp gỡ của chúng tôi là một sự tình cờ. Thật vậy, chúng tôi đã đâm sầm vào nhau trong một cái hang rồng phía ngoài Charleston, và trở thành một đội với mục đích sống còn. Thalia chưa bao giờ nhắc đến con dê. Thalia không thích kể về cuộc sống lúc trước của cô ở Los Angeles. Tôi tôn trọng cô nên không hỏi gì nhiều. Tôi biết mẹ cô từng phải lòng thần Zeus. Cuối cùng thần Zeus đã bỏ rơi bà ấy, như các vị thần vẫn thường làm. Mẹ cô tức giận đến mức mất cả lý trí, cứ say xỉn và làm những việc điên rồ - tôi không biết rõ chi tiết – cho đến khi Thalia quyết định bỏ nhà ra đi. Nói cách khác, quá khứ của cô khá là giống của tôi. Cô ấy run rẩy hít thật sâu. “Anh Luke này, mỗi khi Amaltheia xuất hiện là sẽ có chuyện quan trọng sắp xảy ra… chuyện gì đó nguy hiểm. Nó giống như một lời cảnh báo từ thần Zeus, hoặc là một chỉ dẫn.” “Về cái gì?” “Em không biết… nhưng nhìn kìa.” Thalia chỉ tay về phía bên kia đường. “Lần này nó sẽ không biến mất. Ắt hẳn chúng ta sắp đến gần nơi nó đang dẫn lối.” Thalia nói đúng. Con dê chỉ đang đứng yên đấy, cách nơi họ nấp chưa đến một trăm mét, nhàn nhã gặm cỏ cạnh bệ đài tưởng niệm. Tôi không rành về gia súc gia cầm, nhưng trông Amaltheia đúng thực là kỳ lạ khi chúng tôi ở khoảng cách gần hơn. Hai sừng trên đầu nó xoắn như sừng cừu đực, nhưng bầu sữa lại căng tròn y hệt của dê cái. Và bộ lông xám bờm xờm kia nữa… có phải nó đang phát sáng không? Những dải ánh sáng hình như đang lượn lờ quanh con dê như một đám mây làm từ đèn nê-ông, khiến nó trông mờ mờ ảo ảo và đầy vẻ ma quái. Có hai chiếc xe đi vòng quanh bùng binh, nhưng chẳng ai chú ý đến con dê phóng xạ cả. Điều đó không làm tôi ngạc nhiên. Có vài kiểu ngụy trang ma thuật khiến con người không nhìn thấy diện mạo thật sự của lũ quái vật và các vị thần. Thalia và tôi không chắc sức mạnh đó được gọi là gì và hoạt động như thế nào, nhưng nó có tác động khá mạnh. Người phàm có thể nhìn con dê thành một con chó đi lạc, hoặc có thể họ chẳng thấy gì cả. Thalia chụp lấy cổ tay tôi. “Đi thôi. Chúng ta thử nói chuyện với nó đi.” “Đầu tiên là chúng ta trốn con dê,” tôi nói. “Giờ em muốn đi nói chuyện với nó sao?” Thalia lôi tôi ra khỏi bụi hồng và kéo tôi băng qua đường. Tôi không kháng nghị. Khi Thalia có ý tưởng nào đó trong đầu, bạn chỉ còn cách nhất trí tuân theo mà thôi. Cô ấy luôn làm theo ý mình. Ngoài ra, tôi không thể để cô đi một mình. Thalia đã cứu mạng tôi rất nhiều lần. Cô ấy là người bạn duy nhất của tôi. Trước khi chúng tôi gặp nhau, tôi một mình đi đây đi đó trong nhiều năm, cô độc và khổ sở. Thỉnh thoảng tôi có kết bạn với người phàm, nhưng hễ tôi kể cho họ nghe sự thật về mình, họ đều không hiểu. Tôi thú nhận rằng mình là con trai của thần Hermes, sứ giả đưa tin bất tử với đôi giày xăng-đan có cánh. Tôi giải thích rằng quái vật và các vị thần Hy Lạp là có thực và vẫn hiện hữu khắp nơi trong thế giới hiện đại. Sau đó những người bạn trần tục của tôi sẽ nói, “Nghe bảnh nhỉ! Tôi ước gì mình cũng là một á thần!” Như thể chuyện tôi kể là một kiểu trò chơi nào đó. Tôi luôn kết thúc bằng việc bỏ đi. Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Á Thần của tác giả Rick Riordan.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sự Cố Bắc Cực - Eoin Colfer
"Artemis Fowl anh ta sẽ quay lại, tôi biết điều đó" Kẻ nào đó đang cung cấp những nguồn sức mạnh bất hợp pháp Hạng A của con người cho bọn yêu tinh. Đại uý Holly Short thuộc Đội Đặc nhiệm LEP chắc rằng kẻ thù trước đó của cô - cậu bé Artemis Fowl mười ba tuổi phải chịu trách nhiệm  về chuyện này. Nhưng chính cậu ta - Artemis, lại đang phải đương đầu với những khó khăn riêng tư: cha cậu đang bị giam giữ để đòi tiền chuộc và chỉ có phép lạ mới cứu được ông ta. Có lẽ lần này, một kế hoạch cực kỳ thông minh vẫn chưa đủ. Có thể, Artemis thực sự cần được giúp đỡ... "Cốt truyện phát triển nhanh, thông minh và giàu trí tưởng tượng một cuốn truyện cực kỳ hứng thú" - Financial Times. *** Eoin Colfer là một tác giả người Ireland về sách thiếu nhi. Ông làm giáo viên tiểu học trước khi trở thành nhà văn toàn thời gian. Ông được biết đến nhiều nhất với tư cách là tác giả của sê-ri Cậu Bé Artemis Fowl: Cậu Bé Artemis Fowl Sự Cố Bắc Cực Mật Mã Vĩnh Cửu Trò Bịp Của Opal ... *** Murmansk, miền Bắc nước Nga, hai năm trước. Hai người Nga túm tụm quanh đống lửa, cố gắng đẩy lùi cái lạnh một cách vô ích. Vịnh Kola chẳng phải nơi mà người ta nên đến sau tháng 9, nhất là Murmansk. Ở Murmansk, ngay cả gấu Bắc Cực cũng phải quàng khăn. Không nơi nào lạnh lẽo hơn nơi đây, có lẽ chỉ trừ Noril’sk. Hai gã này là những tên Mafia vốn quen với việc ngồi trong những chiếc BMW ăn cắp được trong những buổi tối giá lạnh. Gã to xác hơn, Mikhael Vassikin, xem lại chiếc Rolex giả hiệu dưới tay áo của chiếc áo choàng lông thú. - Cái này đông cứng lại mất - gã gõ gõ lên mặt đồng hồ - Tao phải làm gì với nó bây giờ? - Đừng càu nhàu nữa - gã còn lại tên là Kamar nói - Ngay từ đầu, tại mày mà chúng ta bị kẹt lại ở đây. Vassikin ngừng lại: - Cái gì cơ? - Nhiệm vụ của chúng ta rất đơn giản: đánh đắm chiếc Fowl Star. Tất cả những việc mày phải làm là thổi bay khoang hàng hoá. Có Chúa biết, nó là một con tàu to đấy chứ. Thổi bay khoang hàng và đánh chìm nó. Nhưng không, Vassikin vĩ đại lại đánh vào đuôi tàu. Thậm chí cả quả tên lửa cũng chẳng làm nên chuyện. Thế nên bây giờ chúng ta mới phải tìm đường sống sót. - Nó chìm rồi, đúng không? Kamar nhún vai: - Thì sao. Nó chìm quá chậm, và hành khách còn khối thì giờ để túm lấy cái gì đó. Vassikin, nhà thiện xạ nổi tiếng cơ đấy! Bà ngoại tao còn bắn khá hơn mày nữa. Lyubkhin, gã Mafia ở trên bến, tiến lại gần trước khi câu chuyện trở thành một cuộc cãi vã nảy lửa. ... Mời các bạn đón đọc Sự Cố Bắc Cực của tác giả Eoin Colfer.
Ngạo Thế Đan Thần - Tịch Tiểu Tặc
Thể loại truyện tiên hiệp đã và đang nhận được không ít sự quan tâm của các bạn độc giả, truyện với những tình tiết và nhân vật đem lại không ít sự tò mò, lối kể chuyện lạ, tình tiết không quá đặc sắc nhưng khi dựng thành một câu chuyện thì thực sống động và cuốn hút. Truyện Ngạo Thế Đan Thần là một trong những truyện nổi bật ở thể loại này được tác giả Tịch Tiểu Tặc chắp bút.Năm nay Trầm Tường mười sáu tuổi, thân hình so với bạn cùng lứa tuổi thì cường tráng cao lớn hơn, thân thể này cùng gương mặt tuấn tú mang theo tính trẻ con, nhìn rất là trái ngược, nhưng cặp mắt kia của hắn lại thâm thúy không tương xứng cùng tuổi tác, xem ra nhàn đến muốn thành thục hơn so với bạn cùng lứa tuổi một ít.Lúc này Trầm Tường muốn đi hái thuốc, mặc dù hắn là trưởng tôn tử của Trầm gia tộc, nhưng bởi vì hắn không có linh mạch, không thể trở thành một võ giả lợi hại, bởi vậy, từ nhỏ hắn đã rất chăm chỉ rèn luyện thân thể của mình, thường thường ra ngoài tiến hành các loại huấn luyện bí mật, thậm chí còn tiến hành tranh đấu với Hổ thú, tuy hắn tuổi còn trẻ, nhưng cũng từng có mấy lần trải qua sinh tử, tâm tình cùng ý chí đều hơn xa bạn cùng lứa tuổi.Thiếu niên Trầm Tường diễm ngộ Thần nữ cùng Ma nữ, đạt được vô thượng truyền thừa của các nàng, thu được Âm Dương Thần Mạch, học được tuyệt thế thần công, nắm giữ đan thuật siêu tuyệt, này khiến cho hắn ở võ đạo chi lộ xuân phong đắc ý... lúc đói bụng luyện đan dược làm đồ ăn vặt, thời điểm tịch mịch đùa giỡn Thần nữ cao cao tại thượng, lúc tẻ nhạt chơi đùa với những cao nhân đến van cầu đan dược, lúc mệt mỏi để kiều thê bên người xoa xoa bóp bóp... Phân chia đằng cấp: Phàm Võ Cảnh mười tầng, Chân Võ Cảnh thập đoạn, Tam đại cảnh giới cực hạn, Niết Bàn Cảnh cửu kiếp.... Luyện Đan Sư phân chia thập đoạn.... Liệu con đường học đạo, tầm sư có quá khăn, liệu có thể tu tiên thành công, mời bạn đón đọc truyện tiên hiệp đặc sắc này. *** Truyện càng đọc càng lôi cuốn, nhiều lúc cười không nhặt được mồm, đọc dễ bị lôi cuốn ở cảnh đối thoại mập mờ với các nhân vật nữ... Đôi lời tóm tắt về truyện Ngạo Thế Đan Thần: Thiếu niên Thẩm Tường khi đi leo núi hái thuốc vô tình ngã xuống vực sâu may mắn gặp được Thần nữ và Ma nữ, đạt được truyền thừa vô thượng của các nàng, thu được Thần mạch nghịch thiên, học được thần công tuyệt thế, nắm giữ thuật luyện đan siêu tuyệt, điều này khiến hắn vô cùng tự hào trên con đường võ đạo.... Lúc đói bụng thì luyện chút đan dược làm đồ ăn vặt, lúc buồn chán thì đùa giỡn với thần nữ cao cao tại thượng, lúc tẻ nhạt thì chơi trò đóng vai cao nhân võ đạo đến để cầu đan, lúc mệt mỏi thì trở về bên cạnh những kiều thê để xoa bóp xoa bóp.... Mời các bạn đón đọc Ngạo Thế Đan Thần của tác giả Tịch Tiểu Tặc.
World of Warcraft Tập 2: Sự trỗi dậy của Đại Tộc - Christie Golden
Rise of the Horde (Sự trỗi dậy của Đại Tộc) là cuốn tiểu thuyết viết bởi Christie Golden tập trung vào những sự kiện về Đại Tộc và nền văn hóa của nó trong vũ trụ Warcraft. Chính Metzen đã nhận xét vào cuốn sách, nhắc đến cuộc chạy trốn của loài draenei khỏi Argus và sự tha hóa của loài orc. “Cuốn sách này có ảnh hưởng CỰC LỚN, và rồi bạn sẽ phải đào sâu vào nó. Durotan, Ner’zhul, Gul’dan, Doomhammer, Hellscream, Kil’jaeden, Velen; câu chuyện này chính là thứ mà bạn đang chờ đợi. Tôi rất khoái chí khi mới chỉ nghĩ về nó.” Cuốn sách được viết dưới ngôi kể thứ ba, ngoại trừ mỗi chương đều có một ghi chú viết bởi Thrall ở ngôi kể thứ nhất. Hầu hết câu chuyện viết cho góc nhìn của Durotan và Velen. Cuốn sách cuối cùng cũng trả lời những câu hỏi liên quan đến Ner’zhul, sự tàn sát người draenei, màu sắc thật sự của da loài orc, và quỷ dữ. Đặc biệt nó thông cảm hơn đến Ner’zhul so với nguồn thông tin trước, rằng ông ta cơ bản là một thủ lĩnh tốt bụng nhưng bị lừa đảo là có phần bất lực. Dù cho gã orc trên bìa sách gần như chắc chắn là Grom Hellscream, ông ta chỉ xuất hiện thi thoảng trong tiểu thuyết. Một số lượng các nhân tố cốt truyện được giới thiệu trong Rise of the Horde, chẳng hạn như Oshu’gun, viên pha lê Ata’mal, và Ngai Vàng của Kil’jaeden, là sáng tạo riêng của Golden, nhưng phía quản lý thông tin của Blizzard đã thích chúng đến mức những nhân tố đó được đưa vào trong The Burning Crusade. Miêu tả tại bìa sau: Dù cho vị Thống Chiến trẻ Thrall đã kết thúc lời nguyền của quỷ đã ám ảnh dân tộc mình suốt nhiều thế hệ, loài orc vẫn phải vật lộn với tội ác trong quá khứ đẫm máu của mình. Là một Đại Tộc đầy xung nộ, họ đã dấy lên những trận chiến tàn khốc chống lại kẻ thù không đội trời chung – Liên Minh. Nhưng cơn thịnh nộ và khát máu đã khiến loài orc tàn phá mọi thứ trên đường đi cũng đã gần như tiêu diệt chính họ. WORLD OF WARCRAFT Từ xa xưa, trên thế giới hoang dã xứ Draenor, những bộ tộc orc cao quý sống một cách hòa bình với người láng giềng bí ẩn của mình, loài draenei. Nhưng lũ tay chân hung ác của Quân Đoàn Rực Lửa đã có những kế hoạch cho cả hai chủng tộc kia. Gã quỷ – chúa tể Kil’jaeden tạo ra một chuỗi những sự kiện nhằm không chỉ tiêu diệt loài draenei mà còn biến những bộ tộc orc trở thành một thứ vũ khí bất khả ngăn chặn đầy thù hận và hủy diệt. SỰ TRỖI DẬY CỦA ĐẠI TỘC Câu chuyện về ma thuật, chiến tranh và anh hùng ca được dựa trên trò chơi điện tử ăn khách, vốn dành được nhiều giải thưởng của hãng Blizzard Entertainment. *** Và như vậy bắt đầu lịch sử dân tộc chúng ta ở thế giới Azeroth. Chúng ta tràn ra khỏi cánh cổng như hiện thân của cái chết, làn sóng những kẻ giết người khát máu điên loạn. Không có gì ngạc nhiên khi loài người căm ghét chúng ta như vậy, nhiều người vẫn còn kể cả bây giờ. Nhưng có lẽ lịch sử mà ta ghi chép ở đây sẽ có ngày được đọc bởi con người, Elf, Gnome, Drawf. Có lẽ họ sẽ hiểu chúng ta hơn, hiểu rằng chúng ta cũng đau khổ và cũng chỉ là nạn nhân. Nghi ngờ của cha ta về việc ông và tộc của mình bị lưu đày là đúng. Chỉ một thời gian ngắn sau khi tộc Frostwolf đặt chân vào Azeroth, Gul’dan đã trục xuất họ. Họ bị buộc phải lưu đày đến vùng núi khắc nghiệt xứ Alterac. Những con sói trắng đi săn ở đây có nguồn gốc từ các thành viên tộc Frostwolf đã theo cha ta qua cánh cổng với lòng trung thành không thể bị lung lay bởi bất cứ lời lẽ nào của những kẻ ganh ghét. Khi ta được sinh ra, cha ta nhận ra ông phái nói với những dân Orc khác tất cả những gì ông biết và những gì đã xảy ra với họ. Ông tiếp cận người bạn cũ của mình, Orgrim Doomhammer, người tin tưởng ông và sẽ trở thành đồng minh với ông và cuối cùng bị ám sát chết. Khi ta trưởng thành, ta trở thành bạn với Orgrim, giống như cha ta trước đây; và cũng chính ta đã hoàn thành lời tiên tri của thanh Doomhammer. Bằng danh dự của họ, vùng đất này được đặt tên là Durotar, thành phố lớn nhất của nó, Orgrimmar. Với hy vọng nhỏ nhoi để… – ... Mời các bạn đón đọc World of Warcraft Tập 2: Sự trỗi dậy của Đại Tộc của tác giả Keith R. A. DeCandido.
Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm - Cassandra Clare & Sarah Rees Brennan
Giống như The Bane Chronicles, Tales from the Shadowhunter Academy được viết bởi Cassandra Clare cùng với vài người bạn là Sarah Rees Brennan, Maureen Johnson và Robin Wasserman. Ra đời sau như một bộ tiểu thuyết ngoại truyện, loạt truyện kể về cuộc hành trình của Simon Lewis, một trong những nhân vật nổi bật trong The Mortal Instruments,  khi cậu bắt đầu quá trình huấn luyện để trở thành một Thợ Săn Bóng Tối. Xuyên suốt đó, các nhân vật trong The Mortal Instuments và The Infernal Devices sẽ xuất hiện, kể cả các nhân vật trong hai bộ Dark Artifices và Last Hours chưa ra mắt. *** Từng là Người Thường, rồi là ma cà rồng, Simon đang chuẩn bị để bước sang một cuộc đời mới: Thợ Săn Bóng Tối. Cậu chưa từng nghĩ tới điều này… nhưng giờ cậu có cơ hội. *** Sau khi sống như một Người Thường và ma cà rồng, Simon chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành Thợ Săn Bóng Tối, nhưng hôm nay cậu bắt đầu luyện tập tại Học viện. Chúng ta sẽ theo chân cậu ấy xuyên suốt những năm học và tự hỏi: Liệu Simon và Clary sẽ làm bạn một lần nữa? Chuyện gì xảy ra giữa Simon và Isabella? Còn gia đình của Simon? *** Bộ sách Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm gồm có: Chào mừng tới Học viện Thợ Săn Bóng Đêm Dòng họ Herondale thất lạc Whitechapel dữ tợn Không có gì ngoại trừ bóng tối Ác quỷ chúng ta yêu thương Ông vua tái nhợt và các vị hoàng tử Vị đắng đầu môi Thử thách gian nan Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối Sự mất tích của Herondale Cassandra Clare (27/07/1973), tên thật là Judith Rumelt, nhà văn người Mỹ chuyên viết về thể loại tiểu thuyết kỳ ảo. Từng làm việc tại nhiều tạp chí và tòa báo cỡ nhỏ, trong đó có The Hollywood Reporter. Hiện Cassandra Clare đang sống ở Amherst, bang Massachusetts cùng chồng và ba chú mèo. Các series sách tiêu biểu:  - Vũ khí bóng đêm (The Mortal Instruments),  - Quân đoàn hủy diệt (The Infernal Devices),  - The Dark Artifices Trilogy, - The Bane Chronicles,  - Magisterium (viết chung với Holly Black)… Ngoài ra cô còn viết nhiều truyện ngắn và fan-fic khác. Mời các bạn đón đọc Chào Mừng Đến Học Viện Thợ Săn Bóng Đêm của tác giả Cassandra Clare & Sarah Rees Brennan.