Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Việt Điện U Linh Tập - Lý Tế Xuyên

"Việt điện u linh tập" được viết ra trong một thời đại xa xưa nên không khỏi mang những hạn chế do điều kiện lịch sử... Cuốn sách chứa đựng thế giới quan thần bí, mang tư tưởng thần linh chủ nghĩa trộn lẫn với ý thức hệ phong kiến... Tuy nhiên, nếu tước đi cái vỏ tôn giáo thì đằng sau câu chuyện của các thần linh lại bao trùm và phản ánh những lý tưởng tốt đẹp và niềm tin tưởng chân thành của nhân dân ngày xưa. "Truyện Quảng Lợi Đại Vương" (tức Thần Long Độ) là một thí dụ tiêu biểu. Ở đây tín ngưỡng chỉ là cái vỏ mà nội dung chính là ý thức phản kháng, sức mạnh quật cường của nhân dân Việt nhằm chống lại những âm mưu quỷ quyệt của Cao Biền, một viên quan đô hộ đến từ Trung Quốc... Ngoài ra còn có thể kể đến "Truyện Bố Cái Đại Vương" (tức Phùng Hưng), "Truyện Trương Hống, Trương Hát", v.v...Đây đều là truyện kể về việc thần linh đời trước đã "hiển linh" để "phù trợ" các anh hùng đời sau chống quân xâm lược như thế nào... Như vậy, mặc dù còn hạn chế, "Việt điện u linh" tập vẫn có giá trị không nhỏ. Ngoài giá trị lịch sử, giá trị chủ yếu của sách còn ở chỗ, nó chứa đựng được những tâm tư tình cảm, thể hiện được những truyền thống tốt đẹp và sức mạnh của dân tộc Việt... _Nguyễn Phương Chi_ "Là cuốn sách chép sự tích thần thánh, lại soạn dưới thời phong kiến, Việt điện u linh có nhiều chỗ hoang đường và những quan điểm ít nhiều bị hạn chế bởi thời đại. Nhưng trong công tác nghiên cứu lịch sự và văn học hiện nay, Việt điện u linh cũng giúp chúng ta những tài liệu để tìm hiểu đời sống tinh thần và văn hóa của dân tộc ta trong một giai đoạn. Ngoài ra về một phương diện nào, cuốn sách còn có thể bồi dưỡng lòng tự hào dân tộc, tinh thần yêu nước và nhân đạo, như nhiều di sản văn hóa khác của dân tộc còn lại đến ngày nay." - Dịch giả:Trần Đình Rự "Nếu như biết tước lột đi cái vỏ tôn giáo thì sẽ thấy rằng việc thờ cúng thần linh nhiều khi còn bao hàm những ý nghĩa tốt đẹp và những niềm tin tưởng chân thành của nhân dân thời xưa. Xét cho kỹ thì đây cũng là một hình thức bảo vệ truyền thống khá đặc biệt. Việc thờ cúng thần linh một mặt có màu sắc tôn giáo, một mặt gắn liền với ký ức vững bền của dân tộc ta về những kỳ tích của mình trong quá khứ và niềm tự hào chính đáng vì những bước tiến trong hiện đại và tương lai." - GS Đinh Gia Khánh *** Việt điện u linh tập, Tập truyện về cõi u linh của nước Việt, là một tập hợp các truyền thuyết về các vị thần linh Việt Nam ở vào thời xa xưa. Từ khi được hoàn thành đến nay, Việt Điện U Linh Tập đã gây một tiếng vang không nhỏ trong giới văn học Việt Nam, mặc dầu chưa được khắc in một cách chính thức, tác phẩm đã được sao đi chép lại nhiều lần, đã được các học giả tiếm bình, tăng bổ, tùng biên, trùng bổ, đã trở thành những bản thần tích của nhiều thần từ miền trung châu và nhất là đã cung cấp nhiều tài liệu cho lịch sử. Một tác phẩm như vậy là một tác phẩm đã có nhiều người đọc, có ảnh hưởng lớn và cần phải được chúng ta chú trọng đến hơn. Phần dẫn nhập này sẽ đề cập đến soạn niên của tác phẩm, tác giả và những bản chép tay, nội dung, giá trị và ảnh hưởng của Việt Điện U Linh Tập.  Soạn niên của tác phẩm đã được ghi rõ ở cuối bài Tựa của Lý Tế Xuyên. Đó là năm Kỷ Tị, Khai Hựu nguyên niên, tức là năm 1329. Nhưng có nhiều học giả hoài nghi sự xác thực của soạn niên này cũng như họ đã không đồng ý mà cho rằng Lý Tế Xuyên là một nhân vật đời Trần. Ý kiến của các học giả ấy không phải là không có căn cứ lịch sử và bởi vậy chúng tội sẽ trình bày dưới đây hai quan niệm khác nhau về soạn niên của tác phẩm.  *** Xét Tam Quốc Chí thì Vương họ Sĩ tên Nhiếp, người làng Quảng Tín 36,quận Thương Ngô ; tiên tổ người làng Vấn Dương nước Lỗ, chạy loạn sang ở đấy, sáu đời thì đến Vương. Thân phụ của Vương tên là Tứ, thời vua Hoàn Đế nhà Hán, làm Thái thú37 quận Nhật Nam. Thiếu thời, Vương du học Kinh Sư (Kinh Sư có tên là Hán Kinh, tức nay là thành Long Biên)38 chuyên khảo Tả Thị Xuân Thu39, được cử là Hiếu Liêm40, được bổ Thượng Thư Lang, vì lỗi về công sự, bị miễn quan. Sau khi mãn tang thân phụ, ông được cử là Mậu tài, được bổ Vu Dương Lệnh, thời vua Hiến Đế 41 nhà Hán, đổi làm Thái Thú Giao Châu ta42, thời Trương Tân đang làm Thứ sử. Thời Hán mạt, tam hùng chia nước Tàu thành thế chân vạc, Vương được cai trị hai thành Luy Lâu và Quảng Tín. Sau khi Tân bị tướng giặc là Khu Cảnh sát hại, Lưu Biểu ở Kinh Châu43 khiến quan lệnh Linh Lăng là Lại Cung quyền nhiếp Thứ sử Giao Châu ta. Vua Hiến Đế nghe tin mới ban cho Vương một bức tỉn thư rằng: “Giao Châu ở về tuyệt thực, nhã hóa thấm xa, sơn hà từ sao Dực sao Chẩn, thiên thư đã định phần, sơn xuyên nhiều thắng cảnh, Nam Bắc cách trở xa xôi, ơn trên không được tuyên dương, nghĩa dưới nhiều bề ủng tắc, ngu xuẩn thay tướng giặc44 dám lộng binh uy hy vọng mưu đồ chuyện kiểu hãnh, gia dĩ nghịch tặc Lưu Biểu dám khiến Lại Cung dòm ngó đất Nam, thật là một người tự bạo tự khí, chỉ muốn lạm dụng chức vụ để một mình ra oai, tội trạng như thế giấy chẳng chép xiết. Nay đặc ủy cho khanh làm chức Tuy Nam Trung Lang Tướng45, đổng đốc binh mã bảy quận, lĩnh chức Thái Thú Giao Châu, nhất thiết được tiện nghi hành sự, vụ được thanh bình, đuổi trộm cướp, tụ dân lành, chỉnh đốn biên trần cho thanh lặng, ban bố ơn khương thường cho rộng rãi, sự vụ trong ngoài, nhất thiết ủy cho khanh; khanh nên hết bổn phận mình, chớ bỏ lệnh Trẫm”. Vương mới sai Trương Mân46 phụng cống đến Hán kinh. Bấy giờ đương lúc binh cách, thiên hạ tang loạn, đạo đồ du viễn, vãng phẫn gian lao, thế mà Vương không phế bỏ chức cống, kính giữ đạo tôi. Vua Hán lại hạ chiếu gia tưởng. Lời chiếu rằng: “Giao Châu là đất văn hiến, núi sông vun đúc, trân bảo rất nhiều, văn vật khả quan, nhân tài kiệt xuất, mấy năm nhân họa chiến tranh, mục thú ít người xứng chức, nên chi phương xa không thấm nhuần được nhã hóa, nay đặc ủy cho Khanh được trọng nhậm, Khanh nên theo phong tục của học Triệu, họ Đỗ, lấy nhân ân mà mục dân, đừng phụ cái tài lương đống. Nay lại cho Khanh làm An Viễn Tướng Quân, phong Long Độ Đình Hầu”. Sau này Thái thú Thương Ngô tên là Ngô Cự cùng với Lại Cung có hiềm khích. Cự cử binh đến đánh đuổi. Cung bại, chạy về Linh Lăng. Lúc bấy giờ Ngô Tôn Quyền sai Bộ Chất làm Thứ sử Giao Châu ta. Chất đến, Vương đốc suất anh em phụng thừa Tiết Độ. Vua Ngô phong cho Vương chức Tả tuớng quân. Ba con đương làm Trung Lang tướng, Vương khiến vào làm con tin ở nước Ngô, lại dụ dỗ kẻ thổ hào Ích Châu là Ung Khải đem dân trong quận phụ thuộc nhà Ngô; Ngô càng khen Vương, thăng Vệ Tướng quân, phong Long Biên Hầu Đệ Nhất Thiên Tướng Quân. Vương sai sứ đến nước Ngô đem cống các thứ tạp hương, vải tế cát, ngọc châu, đồi mồi, lưu ly, lông phi thúy, sừng tê giác, ngà voi, hoa quý, cỏ lạ, chuối, dừa, nhãn, năm nào cũng sang cống, mỗi lần đi cống thì chở ngựa vài trăm thớt. Ngô Vương muốn đáp lại lòng chân thành mới phong cho ba người em: Nhất làm Thái thú Hiệp Phố (nay là huyện Từ Liêm); Vỹ làm Thái thú quận Cửu Chân (nay là Thanh Hóa); Vũ lãnh Thái thú Nam Hải (nay là Quảng Châu). Vương thể khí khoan hậu, khiêm hư đãi kẻ sĩ, bởi vậy, các nhà Nho đời Hán, tị loạn, chạy sang với Vương rất nhiều; người trong châu đều gọi là Vương. Lúc ấy Trần Quốc Huy47 đưa thư cho Thượng thư Lệnh Tuân Úc, đại khái nói rằng: “Sĩ Phu Quân ở Giao Châu, học vấn ưu bác, lại thạo về chính trị, xử trong lúc đại loạn mà bảo toàn được một phương, hơn hai mươi năm cương trường vô sự, dân không mất mùa, những người ky lữ đều nhờ được ân huệ, tuy Đậu Dung48 giữ Hà Tây cũng không hơn được; các em Vương đều hùng cứ mỗi người mỗi châu, ở ngoài vạn dặm, một châu yên lành, uy tôn của Vương không ai hơn được, mỗi khi ra vào, chuông khánh đều đánh, đủ cả uy nghi, kèn sáo, trống phách, xe ngựa đầy đường, người Hồ đi bên xe đốt hương; thường có hàng chục thê thiếp ngồi trong xe biền tri, theo sau là đòan kỵbinh của đệ tử; đương thời quý trọng, uy chấn vạn lý, Triệu Đà cũng chẳng hơn được vậy”. Vương mất, thọ chín mươi tuổi, ở châu48 năm. Xét truyện Báo Cực chép rằng Vương khéo sự nhiếp dưỡng49, chết đã chôn dưới đất rồi, đến cuối đời Tấn50 là hơn một trăm sáu mươi năm, nước Lâm Ấp (ChiêmThành)51 vào đánh cướp, đào mộ Vương lên thì thấy thi thể y nguyên, diện mạo như khi sống, chúng cả sợ liền chôn lấp lại. Thổ nhân truyền lấy làm thần, lập miếu phụng tự, hiệu là Sĩ Vương Tiên. Giữa niên hiệu Hàm Thông nhà Đường, Cao Biền phá Nam Chiếu, đi đến cõi ấy thì gặp một dị nhân diện mạo hòa nhã, bận nghê thường vũ y, đón đường cùng đi đến; Cao Biền mời vào trong màn nói chuyện thì nói toàn chuyện thời sự đời Tam Quốc. Sau khi từ biệt, Cao Biền đưa ra đến cửa hốt nhiên không thấy đâu. Cao Biền lấy làm lạ, hỏi người trong thôn. Thôn nhân chỉ mộ Sĩ Vương mà thưa. Biền than tiếc không kịp biết, rồi ngâm rằng: Sau thưở Hoàng Sơ Ngụy Cách đây năm trăm niên Đường, Hàm Thông thứ tám, Nay gặp Sĩ Vương tiên. Thôn dân mỗi khi có việc gì, cầu đảo đều có linh ứng đến nay vẫn là phúc thần. ... Mời các bạn đón đọc Việt Điện U Linh Tập của tác giả Lý Tế Xuyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Pendragon tập 10: Chiến binh Halla - D. J. MacHale
Pendragon là bộ truyện giả tưởng gồm 10 tập của nhà văn D. J. MacHale, với nhận vật chính là Bobby Pendragon, và hai người bạn thân nhất là Mark Dimond và Courtney Chetwynde, có sứ mệnh cứu vũ trụ gọi là Halla. Mỗi tập truyện trong Pendragon là mỗi chuyến phiêu lưu đến từng lãnh địa trong Halla. Tập đầu tiên của Pendragon phát hành vào năm 2002, bao gồm: - Pendragon 1: The Merchant of Dead - Con buôn tử thần,  - Pendragon 2: The Lost City of Faar - Faar - Thành phố mất tích,  - Pendragon 3: The Never War - Cuộc chiến bất thành,  - Pendragon 4: The Reality Bug - Thế giới ảo,  - Pendragon 5: Black Water - Nước đen,  - Pendragon 6: The Rivers of Zadaa - Những dòng sông Zadaa,  - Pendragon 7: The Quillan Game - Đặt cược sinh mệnh,  - Pendragon 8: The Pilgrims of Rayne - Ly hương tìm quá khứ - Pendragon 9: The Raven Rise - Quạ Đen Trỗi Dậy - Pendragon 10: The Soliders of Halla - Chiến binh Halla Mời các bạn đón đọc Pendragon tập 10: Chiến binh Halla của tác giả D. J. MacHale.
Mệnh Kỵ Sĩ - Ngự Ngã
Vương quốc Forgotten Sound nọ có một tòa thần điện ánh sáng. Trong thần điện ánh sáng có mười hai vị thánh kỵ sĩ rất mực tài hoa, là niềm ước mơ của mọi đứa trẻ trên lục địa. Từ năm mười tuổi, các ứng viên nhí được lựa chọn và tham gia vào cuộc huấn luyện vô cùng tàn khốc để có cơ hội trở thành một thành viên đủ tiêu chuẩn của hội mười hai thánh kỵ sĩ. Cuộc huấn luyện đó là gì... Luyện kiếm ư? Sai bét. Cưỡi ngựa? Bắn cung? Nhầm luôn. Xử lý công vụ? Chiến đấu tập thể? Giải cứu công chúa? Giết rồng? Tiêu diệt ma vương? Trật hết rồi. Để tôi tiết lộ bạn nghe, đó là: SAO Y BẢN CHÍNH! Mỗi thánh kỵ sĩ trong hội mười hai người đều có những cá tính đã tạo thành thương hiệu, sống mãi trong lòng người tiêu dùng... à không,  trong lòng dân chúng. Cậu bé Grisia may mắn được chọn để trở thành Sun Knight đời thứ 38. Nhưng khốn nỗi ngoài tổ hợp tóc vàng mắt xanh da trắng, cậu chẳng có đặc điểm nào giống với vị Sun Knight đời đầu tiên cả. Sun knight kiếm thuật giỏi giang, cưỡi ngựa điêu luyện. Cậu thì dốt cả hai món ấy. Sun Knight tao nhã, luôn cười xán lạn tựa ánh dương, luôn tha thứ cho tất cả mọi người. Cậu lòng dạ nhỏ nhen, có thù tất báo. Sun knight thế nọ. Cậu thế kia. Khốn khổ nhất là, cậu luôn giơ cao tôn chỉ “tôi yêu phụ nữ”, còn Sun Knight không màng trai gái, chỉ yêu thần! Nếu muốn biết bí quyết trở thành một Sun Knight thành công nhất trong lịch sử của anh chàng Grisia cưỡi ngựa sợ ngã, cầm kiếm sợ rơi, ra nắng sợ đen, dầm mưa sợ bị cảm này, bạn còn chờ gì mà không tìm đọc ngay tập đầu tiên trong series - “Nhập môn kỵ sĩ” nào? *** Ta là một gã kỵsĩ, chính xác mà nói, là Sun knight của Thần Điện Ánh Sáng. Thần Điện Ánh Sáng thờ phụng chính là Thần Ánh Sáng, cũng là một trong ba tín ngưỡng có thế lực lớn nhất trên khối đại lục này. Người của toàn đại lục đều biết, Thần Điện Ánh Sáng có mười hai vị Thánhkỵsĩ, mỗi một thánhkỵsĩđều có tính cách và đặc trưng nên có của mình. Sun knight chính là phải có một đầu tóc vàng lóng lánh, đôi mắt xanh biếc, tính cách đầy lòng trắc ẩn và nụ cười rạng rỡ. “Thần Ánh Sáng nhân ái sẽ tha thứ tội ác của bạn.” Cái câu này ở trong kiếp sốngkỵsĩcủa ta ít nhất phải nói qua cả trăm vạn lần. Nhưng ta đời này kỳ vọng lớn nhất chính là có thể ở trước mặt toàn đại lục gào rống lên: “ĐM cái ‘toàn đại lục đều biết’ á, Ta cái Sun knight này chính là ghét cười! Ta chính là không muốn tha thứ cho cái lũ cặn bã kia! Ta chính là khi nói mỗi một câu đều muốn văng tục!” Đáng tiếc, cho tới bây giờ, ta vẫn là tiếp tục mang tươi cười nói: “Thần Ánh Sáng sẽ tha thứ tội ác của bạn.” Mở đầu: Chư Thần tín ngưỡng Đây là một khối đại lục đa tín ngưỡng. Trên khối đại lục này, “Thần” không phải là hư vô viễn tưởng, hay cái danh từ mà chỉ khi la hét kêu cứu mới xài tới. Thần là có thực, hơn nữa số lượng tồn tại còn không ít. Có Thần cực kỳ yếu, đương nhiên, cái gọi là “yếu” đó cũng là lấy tiêu chuẩn của Thần ra so sánh, cũng có những Thần cực kỳ mạnh, sức mạnh của Thần hầu hết xuất phát từ lòng mộ đạo của tín đồ, cho nên số lượng tín đồ thường thường là yếu tố quan trọng để quyết định mạnh yếu của Thần. Bởi vậy, chúng Thần giống như những trùm băng đảng tranh đoạt địa bàn, bạt mạng mở rộng tín ngưỡng của chính mình. Nhưng, nếu Thần vì mở rộng tín ngưỡng, mà tùy ý thi triển sức mạnh lên đại lục, cùng xung đột với các vị Thần khác, thì không cần bao lâu sau cả khối đại lục này sẽ không còn tồn tại. Để tránh tình huống trên, mấy vị Thần hùng mạnh nhất trong chúng Thần đã thiết lập “giao ước Thần thánh”, tất cả các vị Thần bị cấm sử dụng Thần lực trực tiếp lên đại lục này, cách duy nhất là ký thác sức mạnh của mình lên trên người tín đồ, từ tín đồ phát huy sức mạnh. Thế là, vô số tín ngưỡng từ đó mà hưng khởi. Trong đó tín ngưỡng nổi tiếng nhất chẳng có cái nào hơn Thần Điện Ánh Sáng của Thần Ánh Sáng. Mặc dù, dưới sự hưng khởi của Chiến Thần và Hỗn Độn Thần, Thần Điện Ánh Sáng đã không còn quang vinh và phồn thịnh như xưa, nhưng chính cái này gọi là, lạc đà chết vẫn to hơn ngựa sống, cho nên, mặc dù tín ngưỡng Ánh Sáng không còn hưng thịnh như dĩ vãng và lượng người tin tưởng giảm bớt qua mỗi năm, nhưng nói đến tín ngưỡng cổ xưa nhất và có truyền thống nhất, sợ rằng trong mười người thì hết mười người sẽ nói đó là tín ngưỡng Ánh Sáng. Tất cả mọi người đều biết, trong tín ngưỡng Ánh Sáng, nổi danh nhất chính là 12 Thánhkỵsĩ, với vị trí được truyền từ đời này sang đời khác. Nổi tiếng nhất trong đó, dù không phải là giáo đồ của Thần Ánh Sáng hay thậm chí gần như đứa trẻ lên ba nào cũng biết, người được xưng đến gần với sự hoàn mỹ nhất chính là “Sun knight”. ... Mời các bạn đón đọc Mệnh Kỵ Sĩ của tác giả Ngự Ngã.
Dành cho Quyền Lực, Chính Trị và Những Yêu Tinh gây phiền toái - J. K. Rowling
Mỗi bà phù thủy hoặc phù thủy với một cây đũa phép trong tay của ông hay bà ấy đã tạo nên nhiều quyền năng hơn và chúng ta sẽ không bao giờ biết hết. Với cách đọc thần chú đúng hay lọ thuốc độc dược, họ có thể chế tạo ra tình dược, du lịch xuyên thời gian, thay đổi hình thức bên ngoài và thậm chí là dập tắt cuộc sống. Trong những bọn tay sai, quyền năng và phép thuật có thể được dùng như mục đích hắc ám, gây chết người, và tàn phá. Chúa tể Voldemort cho chúng ta thấy rằng; hắn đã tìm kiếm sức mạnh để tạo ra cái ác mà ông ta đã xé những mảnh linh hồn của mình và mất tất cả mọi thứ vốn đã làm cho hắn là một con người. Hắn là nhân vật phản diện cuối cùng, được thúc đẩy bởi một mong muốn một cách lạnh băng cho quyền lực và sự hủy diệt. Rõ ràng là ít người có thể phù hợp với Voldemort trong các ý đồ xấu ác nói chung (mặc dù Bellatrix Lestrange và Dolores Umbridge thực sự cố gắng thể hiện), nhưng chắc chắn có những nhân vật khác vẫn có được quyền lực. Ở đây, chúng tôi đã thu thập bằng văn bản J.K. Rowling về quyền lực và chính trị ... Và chỉ để cho vui, yêu tinh.  *** Series Truyện ngắn về Hogwarts gồm có: Chủ Nghĩa Anh Hùng, Gian Nan Vất Vả và Những Thú Vui Nguy Hiểm Dành cho Quyền Lực, Chính Trị và Những Yêu Tinh gây phiền toái​  ... *** Dolores Umbridge có thể trông giống như một cái bánh bông lan kem ướp lạnh, nhưng bà có thể làm bất cứ điều gì nhưng ngọt ngào. Bà là dã man, tàn bạo và không ăn năn. Khi bà dám kiểm soát cả trường Hogwarts từ cụ Albus Dumbledore, bà cam kết sẽ làm tất cả các loại hành vi độc ác. Dưới tiêu đề mới được tạo ra của “Thanh tra cao cấp” bà một tay (và rất tốt, với một chút giúp đỡ từ Filch) hút đi của trường những sự thân yêu của tất cả niềm vui, đặt tất cả học sinh trong vòng nguy hiểm, và tra tấn Harry Potter. Theo như chúng tôi đã lo ngại, bà ấy xứng đáng hơn số phận của bà trong tay (móng?) của các nhân mã. Dưới đây là một cái nhìn thoáng qua rất cần thiết để vào quá khứ đen tối của bà ấy, được viết bởi J.K. Rowling. ... Mời các bạn đón đọc Truyện ngắn về Hogwarts: Dành cho Quyền Lực, Chính Trị và Những Yêu Tinh gây phiền toái​ của tác giả J. K. Rowling.
Tiên Vốn Thuần Lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ
Tiêu Vốn Thuần Lương là truyện tiên hiệp mang nội dung về thần tiên và tu đạo đầy ma mị và đặc sắc, lôi kéo không ít độc giả chiêm nghiệm ngay từ những tình tiết đầu tiên. Truyện có những tình tiết đan xen hợp lý khiến người đọc cảm thấy dễ chịu. So với Cửu Tinh Thiên Thần Quyết và Tạo Thần thì Tiên Vốn Thuần Lương hứa hẹn mang đến cái kết đầy bất ngờ và thú vị. *** Sáng sớm, trên con đường Lạc Suối Phong có một nữ hài đang gùi một thùng nước cao đến bảy thước trên lưng, bước chân nhẹ nhàng hướng về dãy phòng ở Vân Diệp Cung. Nàng khoảng mười hai, mười ba tuổi, tóc búi thành hai búi tròn nhỏ, cố định bằng hai dải lụa xanh lục. Nàng mặc một bộ phục trang màu xám của đệ tử ngoại môn, chỗ đầu gối còn có một miếng vá. Mi thanh mục tú, dáng người vừa phải, lại gùi trên lưng chiếc thùng cao bằng hai lần nàng, bước đi như bay trên bậc thang đá. “Chu sư huynh, nữ hài kia khỏe quá!” Hai gã mặc thanh sam của đệ tử nội môn đi từ trên núi xuống, ngang qua nàng. Một tên tầm hai mươi tuổi giật mình nhìn chằm chằm chiếc thùng lớn trên lưng nữ hài, ngạc nhiên nói với sư huynh bên cạnh. Vị Chu sư huynh kia tầm trung niên, trong mắt hiện vẻ khinh bỉ, chẳng hề để ý nói: “Ngươi mới nhập môn nên không biết, nàng tên là Kim Phi Dao, vừa mới nhập ngoại môn được một năm. Nàng là nữ đệ tử tu thể duy nhất trong toàn bộ số đệ tử ngoại môn và nội môn của môn phái, cõng có chút ấy thì không có gì đáng ngại.” Tiểu sư đệ kinh ngạc nói: “Đây là lần đầu tiên ta gặp một tu sĩ thuần linh căn mà lại tu thể, thật sự là lãng phí. Nam nhân không có thuần linh căn đi tu thể thì rất nhiều, mọi người trong nhà ta đều đã tu đến một, hai cấp.” Cũng không trách vị tiểu sư đệ này lại giật mình như vậy, mặc dù người có linh căn rất nhiều, mọi người nhìn các vị tiên sư cũng quen mắt lắm rồi, ngay cả người dân vùng núi đều biết đến. Nhưng người có thuần linh căn, có thể chân chính tu luyện tiên pháp thành đại đạo lại chẳng nhiều lắm. Mà đại bộ phận người ta chỉ có ngụy linh căn, thân thể chỉ có thể hấp thu rất ít linh khí, cũng không thể tụ linh khí lại trong đan điền, không thích hợp tu tiên. Nếu vẫn nhất định muốn tu tiên thì cuối cùng cũng chỉ mãi mãi tu đến Luyện Khí sơ kỳ thôi, đó là thành tựu nhỏ nhất, ngay đến việc phóng hỏa hình thuật cũng không dễ dàng. Cho nên những nhà bình thường đều sẽ để nam tử có ngụy linh căn đi tu thể, dùng linh khí để cải tạo thân thể. Tuy không thể sử dụng pháp thuật, tăng tuổi thọ như người tu tiên nhưng cũng có được thể lực vô cùng lớn, thân thể cường tráng, lợi hại hơn người bình thường rất nhiều. Tu thể đến cấp ba là có thể thoải mái đánh nát cự thạch ngàn cân, nếu có thể tu đến cấp mười hai – cấp đại viên mãn thì còn có thể trọng trúc cơ thể, đao thương bất nhập. Bởi vậy, hoàng tộc của các quốc gia đều có binh lính tu thể làm thị vệ bí mật. Hầu hết các cao thủ trong thế tục đều là những người có ngụy linh căn, ngay cả những hộ viện dùng trong các gia tộc cũng chỉ muốn tu thể. Chỉ cần tu đến cấp một, ở thế tục cũng có thể sống khá thoải mái rồi. Cho nên, nhà ai có tiểu hài tử có ngụy linh căn thì nhà đó liền coi như có cơ hội phất lên. Tuy nhiên, vì tu thể cho nên cơ bắp sẽ rất phát triển, cao lớn uy mãnh. Do vậy, nữ tử nếu có ngụy linh căn thì bình thường trong nhà sẽ không cho nàng tu thể, nhỡ mà tu cho bản thân cao lớn thô kệch như nam nhân, chỉ sợ sau này không thể gả đi. Chỉ có vài tướng môn, hoặc vài nhà có hoàn cảnh đặc biệt mới để nữ tử trong nhà tu thể, bằng không không có bất luận nữ tử nào hy vọng bản thân lớn lên giống hệt như đàn ông. Vì thế cho nên, người giống như Kim Phi Dao thực sự quá khó gặp, tiểu sư đệ liền quan sát đánh giá thêm vài lần, muốn nhìn xem nàng có mọc râu hay không. Điều này đương nhiên là không có khả năng xảy ra, tu thể chỉ có có thể cường tráng thân thể chứ không có khả năng biến nữ nhân thành nam nhân. Đi được vài bước, quay đầu lại vẫn thấy tiểu sư đệ đang sững sờ nhìn theo Kim Phi Dao, Chu sư huynh đành phải hô: “Đừng nhìn nữa, nếu còn chậm trễ sẽ bị Lý sư thúc mắng đó.” “Vâng…” Tiểu sư đệ phục hồi tinh thần, lên tiếng đáp rồi vội bước nhanh đuổi theo. *********** “Lão già thối tha, già khú đế còn muốn tắm sữa dê, cái gì mà gia tăng linh lực, lừa trẻ con à? Rõ ràng chính là muốn làm trắng da, lão yêu quái điệu đà! Tốt nhất là ngươi tắm ra một thân mùi dê, về sau mọc ra một đôi sừng dê, ngơi lên núi mà đứng đi.” Kim Phi Dao vừa đi vừa oán giận không ngừng, liên tục nguyền rủa Vân Phong chân nhân của Vân Diệp cung. Ngẩng đầu nhìn Vân Diệp cung phía xa, nàng tức giận bất bình xì một tiếng khinh miệt. Tình cảnh của những đệ tử ngoại môn như nàng giống y như tá điền trong nhà địa chủ, tuy mang danh là đệ tử nhưng đều phải làm những việc không phải là tu luyện. Chỉ cần ngươi mỗi năm nộp lên một số lượng linh thạch nhất định là có thể được phân công một phần công tác và một tấm lệnh bài, trở thành đệ tử ngoại môn của môn phái. Mà nếu bọn họ muốn trở thành đệ tử chân chính của môn phái thì phải đạt đến Trúc Cơ kỳ mới được. Chỉ có những tu sĩ đã tu luyện tới Kim Đan kỳ mới có thể hoàn toàn ích cốc (nhịn ăn), cho nên môn phái còn phải cung cấp cho đệ tử nội môn cơm ăn. Đất đai phía ngoài sơn môn đều là thuê cho đệ tử ngoại môn làm ruộng, gieo trồng các loại linh thực. Những linh thực này không phải là thực vật bình thường, trong chúng đều chứa đựng linh khí, ăn vào sẽ có lợi cho thân thể. Một năm trước, khi Kim Phi Dao đi đến môn phái hạng ba Hằng Thực môn với hơn năm trăm đệ tử nội môn này, đã lựa chọn việc nuôi linh dương. Loại dê lông trắng cao hơn người này rất dễ nuôi, chỉ cần lùa chúng lên núi cho ăn cỏ dại là được, vì thế rất nhiều nữ đệ tử ngoại môn chọn công việc thoải mái này, chỉ có những nam đệ tử một thân nhiệt huyết mới có thể ngốc nghếch mới chọn công việc thuê đất trồng linh thực. Việc này vốn thoải mái, sản lượng lại cao, mỗi ngày trừ đi phần sữa phải nộp lên thì số còn lại có thể bán cho đệ tử nhà bếp của Hằng Thực môn. Thứ này chứa linh khí, mỗi ngày uống một chén có thể giúp cường tráng thân thể, gia tăng linh khí trong cơ thể. Từ dân gian đến các môn phái tu chân, ngay cả người ngụy linh căn tu thể hay các quý tộc giàu có đều mỗi ngày uống một bát sữa linh dương. Ai biết được nếu uống vào liệu có thể tăng khả năng sinh ra được tiểu hài tử thuần linh căn hay không? Cho nên, toàn bộ đại lục liền truyền lưu một câu nói: mỗi ngày một ly sữa, càng ngày càng cường tráng. Có thể thấy rằng không cần phải thắc mắc xem thứ này bán chạy thế nào. Hơn nữa, hàng năm còn có hai lần cắt lông, đó không chỉ là tài liệu để nhập môn luyện khí mà còn là chất liệu giữ ấm rất tốt. Các nữ tử nếu không có một hai tấm áo bằng lông dê thì mùa đông không có mặt mũi nào mà ra khỏi cửa. Cứ như vậy, cuộc sống của Kim Phi Dao miễn bàn có bao nhiêu thoải mái, ban ngày thì thả dê, buổi tối tu luyện, rất hài lòng. Nhưng vừa đầu xuân năm nay, một việc không hay ho đã đổ lên đầu Kim Phi Dao, Vân Phong chân nhân của Vân Diệp cung không biết mắc chứng gì lại đột nhiên yêu cầu Kim Phi Dao mỗi ngày phải đưa lên một thùng sữa linh dương, nhưng không phải để uống mà là để tắm. Nếu là một vị tiên tử xinh đẹp muốn tắm sữa dưới trăng, Kim Phi Dao còn cam tâm tình nguyện đưa sữa, đằng này lại là Vân Phong chân nhân, là lão già xấu xa, toàn thân mấy trăm tầng nếp nhăn xếp chồng lên nhau, kéo căng ra là có thể phủ kín một dãy phố, ấy thế còn vô liêm sỉ muốn tắm sữa dê! Nghĩ đến tầng tầng nếp nhăn ngâm trong sữa dê trắng muốt, dập dềnh trôi nổi… Kim Phi Dao liền cảm thấy cả người nổi gai ốc, tự nhiên muốn nôn. Tuy nhiên, trong lòng Kim Phi Dao lại đang cười hắc hắc. Lúc cho sữa dê vào thùng nàng còn đổ thêm không ít nước tiểu dê. Nghĩ đến cảnh lão già ngâm mình trong nước tiểu mà không biết, khó nói còn có thể vô tình uống mấy ngụm là nàng lại không nhịn được cười sung sướng. Nhìn thấy một đệ tử nội môn đang từ trên núi đi xuống, nàng vội vàng thu lại nụ cười gian, cúi đầu bày ra bộ dáng thuần lương thành thật, yên lặng vùi đầu bước. ********* “Tuyết Man sư tỷ, công việc quét dọn này cứ giao cho người khác làm là được, sao có thể để ngươi tự mình làm chứ.” Kim Phi Dao đi đến trước Vân Diệp cung thì nhìn thấy một nữ tử mặc váy thị nữ màu vàng, ánh mắt lạnh lùng đang cầm cái chổi quét rác liền nói. Vị nữ tử được Kim Phi Dao gọi là sư tỷ này chỉ liếc mắt nhìn nàng một cái, sau đó khẽ hừ một tiếng, căn bản không thèm quan tâm tới nàng. Thấy nàng không đáp cũng không để ý đến mình, Kim Phi Dao cũng không thấy xấu hổ, đi thẳng vào bên trong. Trong lòng nàng đã hiểu rõ, thân là người kề cận Vân Phong chân nhân, việc Lưu Tuyết Mạn xuất hiện ở sân quét rác chắc chắn là do mình hôm qua đã lén mang phân của bạch sí phượng tới, lặng lẽ ném vào ly trà của Vân Phong chân nhân. Công việc ngày thường của Lưu Tuyết Mạn chủ yếu là chăm sóc con bạch sí phượng kia, tự nhiên hắn sẽ nghĩ do nàng không quản lý tốt, để cho chim đi vệ sinh lung tung cho nên bị phạt. Mấy cục phân này Kim Phi Dao đã tốn một tháng mới tìm thấy ở một nơi khác, tổng cộng đã ném bốn năm lần, lần này rốt cục đã có kết quả. Đệ tử ngoại môn và nội môn có một loại công việc chung. Công việc do các thiếu nữ hoặc thiếu niên thuần linh căn đảm nhiệm, tu vi của những người này đều không quá cao, tất cả đều đang ở Luyện Khí kỳ, đó là chuyên môn tới hầu hạ cho các sư thúc hoặc trưởng lão từ Trúc Cơ kỳ trở lên. Ngày thường thì bọn họ làm những việc vặt vãnh, nếu các sư thúc tâm tình tốt sẽ thưởng cho linh đan hoặc pháp khí, đôi khi còn chỉ điểm một chút, tác dụng còn lớn hơn tự tu hành nhiều. Đợi đến khi đạt Trúc Cơ kỳ là có thể trở thành đệ tử nội môn. Nếu gặp may, được trưởng lão hoặc sư thúc mà mình hậu hạ yêu quý thì có thể trở thành chân truyền đệ tử, vậy là phát lớn. Tuy nhiên, cơ hội như vậy vô cùng ít, các ngoại môn đệ tử và người phục vụ đều là tạp linh căn. Chỉ có những người có địa linh căn mới có thể trực tiếp trở thành đệ tử nội môn, còn trở thành chân truyền đệ tử ư, bình thường cũng phải là người có dị linh căn hoặc thiên linh căn. Lưu Tuyết Mạn này chính là một trong những kẻ phục vụ đó, tuy chỉ là làm người hầu cho người khác nhưng cũng phải cạnh tranh sứt đầu mẻ trán, hối lộ không ít linh thạch mới cướp được vị trí này. Đi theo Vân Phong chân nhân thời gian dài, nhãn giới cũng cao lên kha khá, những đệ tử ngoại môn tự nhiên không lọt vào tầm mắt của nàng. Nếu không vì nàng ta tỏ thái độ khinh ghét với Kim Phi Dao thì Kim Phi Dao cũng sẽ không chơi xỏ nàng. Mới chỉ phải đi quét sân thôi, trừng phạt này cũng quá nhẹ rồi. Kim Phi Dao thất vọng đi vào Vân Diệp cung, nếu bản thân có thể mạnh hơn chút nữa là có thể rình lúc nàng ta chỉ có một mình mà hạ độc thủ, đánh nàng ta một trận. Đáng tiếc, tu vi bản thân quá thấp, ngay cả Luyện Khí kỳ còn chưa tới, chỉ có thân thể đã đạt tới cấp ba của tu thể. Trong khi đó lại không có bất kỳ một quyển pháp quyết tu tiên nào. Lẽ ra nàng đã có thể tích đủ linh thạch để mua được một quyển tu tiên nhập môn “Tiêu Linh quyết.” Không ngờ lạ bị Vân Phong chân nhân này chiếm mất hai phần ba sản lượng sữa mỗi ngày, doanh thu đại giảm. Hiện giờ cũng chỉ có đủ linh thạch để nộp lên hàng ngày, căn bản không có linh thạch mua “Tiểu Linh quyết”. “Tụ Lực quyết” trong tay nàng chính là công pháp nhập môn để tu thể, ngay cả trẻ con thò lò mũi xanh trên đường cũng có một quyển. ... Mời các bạn đón đọc Tiên Vốn Thuần Lương của tác giả Chính Nguyệt Sơ Tứ.