Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cô Thành Trong Gương

Năm 2018, tác phẩm Cô thành trong gương đạt giải Honyataishou (giải thưởng do các nhà sách toàn Nhật Bản bầu chọn) lần thứ 15 và trở thành sách bán chạy tại Nhật. TÓM TẮT: Vì một tổn thương tâm lý, Kokoro từ chối đến trường, nhốt mình trong phòng. Những ngày tháng nhàm chán và buồn bã lặng lẽ trôi qua, cho đến một hôm, cô bé phát hiện tấm gương trong phòng mình phát sáng. Bước qua tấm gương, Kokoro nhận ra mình đang ở trong một tòa lâu đài lộng lẫy, cùng sáu người bạn chung hoàn cảnh. Họ được tập hợp tại đó bởi ai và với mục đích gì? Bảy đứa trẻ cô độc buộc phải dấn bước vào một cuộc phiêu lưu kỳ lạ, trước khi đáp án cuối cùng mở ra, gây sững sờ và xúc động tột cùng. Một câu chuyện tiếp thêm dũng khí cho tất cả những người lạc ra khỏi vòng quay cuộc sống, sẽ cuốn hút bạn cho tới những trang sách cuối. VỀ TÁC GIẢ: Tsujimura Mizuki sinh tại tỉnh Yamanashi, Nhật Bản và là một nhà văn nổi tiếng, chủ nhân của rất nhiều giải thưởng văn học. Năm 2004, Tsujimura Mizuki đạt giải Mephisto với tác phẩm ra mắt Khu học xá bị lãng quên (tạm dịch). Năm 2011, cô tiếp tục đạt giải tác giả mới, giải thưởng Yoshikawaeijibungaku với tác phẩm Kết nối (tạm dịch). Chưa dừng ở đó, năm 2012, Tsujimura Mizuki thắng giải Naoki lần thứ 147 cùng tác phẩm Giấc mơ không lối thoát (tạm dịch). *** Chào cả nhà iu của Nở, hôm nay chủ nhà đã sống dậy sau cả tháng ngụp lặn trong đống deadline đâyyyyy. Cô thành trong gương, chà, Cô thành trong  gương, bản thân nhan đề sách đã gây ra sự tò mò rồi. Với sự hiếu kì khi không hiểu “cô thành” nghĩa là gì nên tớ quyết định tìm tới cuốn sách này. Ấn tượng trước hết là bởi nhan đề, sau là cái bìa rõ xinh, sau nữa là độ bự chảng của Cô thành trong gương. Thật sự í, không ngờ ẻm dày thế mà nội dung cũng rất okay luôn nên bằng mọi giá phải ngoi lên giới thiệu cho mọi người. Cô thành trong gương với nhân vật trung tâm là cô bé Kokoro, một học sinh lớp 7 bị tổn thương tâm lý nặng nề nên em đã từ chối đến trường, ngày ngày giam mình trong căn phòng nhỏ và cứ thế để mặc những ngày nhàm chán bình lặng trôi qua. Tưởng chừng cuộc sống sẽ tiếp tục trôi qua như thế, cho đến một ngày, Kokoro bất giác phát hiện tấm gương trong phòng mình rực sáng và một sức mạnh kì quái nào đó đã lôi em vào trong tấm gương. Hoảng hốt và sợ hãi khi bị rơi vào tình huống quái gở, chưa kể là sự xuất hiện của cô bé kì lạ mang tấm mặt nạ sói cùng sáu người bạn cũng ngơ ngơ ngác ngác bị rơi vào hoàn cảnh tương tự giống Kokoro càng khiến em hoang mang hơn nữa. Họ bị triệu tập bởi thế lực ma quái nào và với mục đích gì, chẳng ai nắm rõ. Chỉ biết rằng bảy đứa trẻ đã đồng hành cùng nhau bước vào cuộc phiêu lưu kì lạ nơi thế giới trong gương, cùng nhau trải qua những khó khăn và thử thách, những buồn bã và cả những niềm vui, để rồi đáp án cuối cùng cũng mở ra, hé lộ một sự thật sững sờ và xúc động tột cùng. Để mà nói thì Cô thành trong gương là một trong những cuốn sách tớ ưng cái kết nhất. Thật sự kết quá đẹp, tuyệt vời và bất ngờ luôn nên các bạn cứ an tâm đọc nhé. Phần mở đầu của câu chuyện, tác giả lần lượt giới thiệu hoàn cảnh và xuất thân của mỗi nhân vật nên cảm thấy hơi chậm nhưng không sao, kiên nhẫn chút thôi là bạn vào guồng ngay. Tớ đọc Cô thành trong gương chỉ trong một ngày duy nhất vì hợp gu, chưa kể tác giả còn đề cập trực tiếp tới các vấn đề nhức nhối của xã hội, nổi bật nhất trong số đó là nạn bắt nạt và bạo lực học đường. Nếu bạn để ý kỹ thì sẽ nhận thấy ngay từ đầu tác giả đã rải rác kha khá hint về nội dung cho người đọc rồi, mà rải hint khéo ghê, phải đến hơn nửa cuốn truyện bạn mới tá hỏa nhận thấy rằng hóa ra các chi tiết nhỏ tin hin cũng bện xoắn và liên quan mật thiết đến nhau luôn. Trời ơi, cảm giác như kiểu chơi trò xếp hình. Bên cạnh đó phải kể đến cách tác giả xây dựng và phát triển nhân vật rất ổn định. Tất cả dàn nhân vật trong Cô thành trong gương đều có đất diễn và câu chuyện riêng, mọi thứ đều hòa vào nhau, tôn nhau lên chứ chẳng có ai bị lép vế hết trơn. Và hay hơn cả là mọi nhân vật, mọi câu chuyện đều liên quan đến nhau í trời ơi, điều quan trọng phải nhắc lại thêm lần nữa. Để mà nói thì tớ thích câu chuyện của cậu bé Rion nhất, từ đầu đến cuối cứ tưởng chỉ có thế thôi, ai dè đoạn gần cuối tác giả “nổ” một quả làm phải ngớ người ra mấy giây rồi chẳng biết trời đất là gì cứ thế cắm đầu vào đọc tiếp. Nội dung và cách triển khai câu chuyện cuốn hút ghê gớm. Tớ thích cách tác giả đặt vấn đề và hơn hết thảy là ý tưởng xây dựng nên một cô thành trong gương. Cô thành ấy đã trở thành nơi nương náu, một nơi chốn an toàn cho cả bảy đứa trẻ, là cầu nối để đưa bảy đứa trẻ đến với nhau, tạo nên sợi dây tình bạn bền chặt và khăng khít giữa chúng. Tuy nhiên thời gian ở cô thành cũng có hạn, và hết thời gian bảy đứa trẻ sẽ tiếp tục phải lựa chọn giữa việc bị mắc kẹt hay là đứng lên để bước tiếp. Cũng như bản thân chúng ta luôn giữ cho mình một nơi trú ẩn an toàn, nhưng sâu thẳm trong chúng ta biết rõ rằng chẳng thể nào trốn mãi trong đó được. Chúng ta sẽ phải bước ra và đối diện với cuộc sống nghiệt ngã. Nhưng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi vì bạn không hề cô đơn, cũng như cái cách mà bảy đứa trẻ lạ mặt đã tìm thấy nhau và quyết định trở thành bạn tốt của nhau, giúp đỡ và che chở cho nhau.   Cái kết rất rất rất rất rất đẹp mọi người ơi, mình chẳng biết phải nói gì hơn vì nó đẹp quá, và cái kết thực sự đã đem đến rất nhiều hy vọng và tiếp thêm sức mạnh cho tất cả những ai bị lạc khỏi vòng quay cuộc sống. Highly recommend cho mọi người cuốn sách này nhen! Trời ơi đọc thôi, đảm bảo không hối hận mọi người ơiiiiiiiiii! *** Review sách Cô thành trong gương Trước khi bắt đầu nội dung một cuốn sách, mình thường đọc lời giới thiệu ở bìa sau và một số thông tin ở bìa gập bên trong. Tác giả Tsujimura Mizuki là một nhà văn nổi tiếng và là chủ nhân của rất nhiều giải thưởng văn học như như giải Mephisto, giải Yoshikawaeijibungaku, giải Naoki, … “Cô thành trong gương” đã đoạt giải Honyataishou và trở thành sách bán chạy tại Nhật. Không hiểu sao một tác phẩm như này mà lại không nổi trong cộng đồng đọc sách nhỉ? “Cô thành trong gương” là câu chuyện xoay quanh nhân vật Anzai Kokoro. Vì một số biến cố ở trường mà cô bé không đến trường, chỉ nhốt mình trong phòng. Những ngày nhàm chán cứ thế trôi qua, cho đến một hôm, Kokoro phát hiện tấm gương trong phòng mình sáng lên, trở thành một cánh cổng dẫn cô đến một tòa lâu đài. Tại nơi đó, cô đã gặp một cô bé đeo mặt nạ sói cùng sáu người bạn khác cùng chung hoàn cảnh. Họ phải cùng nhau thực hiện một thử thách trước khi tòa lâu đài đóng cửa vĩnh viễn. Một câu chuyện kì lạ, và có chút hơi chán. Mình đã nghĩ vậy khi đọc được một nửa số trang sách. Nhưng khi đọc tiếp một nửa còn lại cho đến hết, thì mình bị hút luôn vào cốt truyện. Nhịp truyện nhanh hơn và có phần dồn dập hơn. Các nhân vật tưởng chừng như không có chút gì liên quan đến nhau nhưng lại có một sợi dây gắn kết bền chặt. Plot twist ở đoạn kết đã khiến mình rất xúc động và ngạc nhiên tột cùng. Những bí ẩn lần lượt được giải đáp một cách hoàn hảo. Mình đã đoán mò cái kết thành mấy phiên bản nhưng trật lất hết.  Tác giả xây dựng tuyến nhân vật khá tốt. Tuy truyện xoay quanh nhân vật chính Kokoro nhưng sáu người bạn còn lại cũng không hề bị lu mờ, mỗi người đều có một câu chuyện riêng. Và chính nhờ đó mà vấn đề bạo lực học đường được phản ánh khá tốt, từ nhiều khía cạnh khác nhau. Bất kì đứa trẻ nào cũng có thể gặp phải, không kể độ tuổi. Cách thức bị bạo lực cũng khác nhau, nhưng đều dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng là trẻ gặp khó khăn trong việc đến trường. Đi học là một việc vô cùng bình thường, nhưng lại là một hành động vô cùng dũng cảm của những đứa trẻ đó. Tòa lâu đài giống như một chỗ trú ẩn an toàn mà chúng có thể bấu víu vào và nương tựa lẫn nhau. Nhưng không có gì là lâu dài, lâu đài sẽ đóng cửa. Trước khi điều đó xảy ra, chúng phải học được cách mạnh mẽ và đương đầu với khó khăn. Một điều nữa mà mình thích ở đây là sự xuất hiện của những câu chuyện cổ tích. Những câu chuyện cổ tích ấy tưởng không liên quan mà lại liên quan không tưởng, là xương sống cho mạch truyện tiếp diễn. Đọc cuốn này xong là muốn đi mua ngay truyện cổ tích về đọc cho đã đời và được thỏa cái thú quay trở về tuổi thơ.  “Cô thành trong gương” là một cuốn sách đáng đọc, và càng thích hợp cho những ai đang trong quá trình trưởng thành và gặp những biến cố trong cuộc sống, đặc biệt là ở trường học. Mạch truyện ở phần đầu có chút lê thê, có thể bạn sẽ thấy chán. Nhưng nếu bạn kiên nhẫn đọc cho đến hết, thì cái kết sẽ là một món quà xứng đáng cho sự kiên trì của bạn. Review của độc giả Oanh Oanh – Nhã Nam reading club *** Chẳng hạn, có lần tôi đã từng mơ. Mơ có một học sinh mới chuyển trường đến. Đó là một cậu bé hay cô bé tuyệt vời, điều gì cũng làm được. Là học sinh hoạt bát nhất lớp, vừa hiền lành, vừa giỏi thể dục, lại còn thông minh, nên mọi người đều muốn kết thân với bạn ấy. Nhưng giữa biết bao nhiêu bạn bè cùng lớp khác, người bạn ấy sẽ nhận ra tôi, dịu dàng nở nụ cười rực rỡ và hiền lành như mặt trời tỏa nắng. Người đó sẽ tiến đến gần tôi, và nói: “Kokoro, đã lâu không gặp cậu!” Trong khi mọi người xung quanh còn đang nín thở, bạn ấy nhìn tôi như thể muốn nói “Chúng mình biết nhau từ trước rồi mà, nhớ không?” Tại một nơi nào đó mà không ai khác biết, hai đứa đã trở thành “bạn bè”. Dù cho tôi không có điểm gì đặc biệt, chơi thể thao chỉ làng nhàng, học hành cũng chẳng đâu vào đâu, và thực sự chẳng có một ưu điểm nào để khiến người khác phải ghen tị cả… Nhưng chỉ vì có cơ hội gặp gỡ và làm thân với người bạn kia trước các bạn bè khác trong lớp, tôi đã được bạn ấy chọn làm người bạn thân thiết nhất trên đời. Dù là trong lúc đi vệ sinh, chuyển phòng học, hay vào giờ nghỉ… tôi sẽ không còn phải đơn độc nữa. Dù cho nhóm của Sanada có muốn làm thân với bạn ấy đến đâu, bạn ấy vẫn sẽ lựa chọn tôi. “Tớ đã có Kokoro rồi.” Tôi đã mãi mong ước một điều như vậy sẽ xảy ra. Dù vẫn biết rằng, phép mầu ấy là không thể. Mời các bạn đón đọc Cô Thành Trong Gương của tác giả Tsujimura Mizuki & Thanh Trà (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngự Thú Nữ Vương - Luyến Nguyệt Nhi
Tỉnh lại lần nữa, nàng trở thành bé gái bảy tuổi. Cùng đại ca sinh đôi sống nương tựa lẫn nhau, bị đánh, bị vứt đến bãi tha ma. Thoát khỏi con đường chết, nàng và đại ca được một cao thủ thần bí đã ẩn cư cứu giúp. Bắt đầu cuộc sống mới. Cuộc sống tái sinh, cô bé bảy tuổi đã trở thành thiếu nữ tuyệt mỹ. Cưỡi Bạch Hổ, thổi ngọc tiêu, dẫn ngàn quân vạn thú quét ngang giang hồ. Những kẻ thiếu nợ anh em nàng cũng đừng hòng chạy trốn. Nợ máu phải trả bằng máu, kẻ nào dám đụng vào nàng thì chỉ có con đường chết. Người nàng muốn bảo vệ, nàng cam nguyện lấy thân mình che chở. Còn kẻ địch của nàng thì giết không tha. Chọc đến nàng, tất phải chết. Chọc đại ca của nàng, kẻ đó sẽ sống không được mà chết cũng không xong. Nữ vương cưỡi thú vừa xuất hiện, khiến cho vô số mỹ nam tranh nhau ngả mũ. Hắn nói: Người có thể xứng với nàng chỉ có ta. (Mộc Nguyệt Ly ) Hắn nói: Nhất sinh nhất thế nhất song nhân, ta chỉ muốn nàng. (Vân Tuyệt Trần ) Hắn nói: Không thể yêu nhau, chỉ cầu mãi mãi cạnh nhau. (Âu Dương An) . . . . . . Thu phục từng mỹ nam, bí mật về thân thế cũng bị lộ ra. Nàng lại không phải con gái của Tướng quân. Vậy, nàng là ai? *** Mấy ngàn năm tuổi, hắn cũng chưa từng cảm thấy cô đơn. Nhưng sau khi thấy Mộc Nguyệt Tĩnh và Âu Dương An thành đôi, con cái lượn quanh đầu gối. Hắn lại cảm thấy có chút tịch mịch. Vân Khinh Cuồng đứng trong Vương Quốc của mình, phong cảnh bốn phía như tranh vẽ, cung điện sau lưng cũng là xinh đẹp như mộng. Cột lớn màu trắng chống đỡ lấy một tòa nhà cũng màu trắng, các thần tử của hắn đang ở chỗ không xa nhìn hắn. Ánh mặt trời từ trong bóng cây soi rọi xuống, bao phủ một chút ở trên người hắn. Mái tóc dài bạch kim rũ xuống bên hông, ánh mắt xanh biếc như một loại Phỉ Thúy xinh đẹp, thế nhưng lúc này lại nhiễm lên vài phần vắng vẻ cô đơn. Bờ môi khêu gợi khẽ nhếch, kèm theo sự trào phúng của chính mình, chẳng lẽ hắn cùng với Mộc Nguyệt Tĩnh bọn họ tiếp xúc lâu dài, lại cũng học được đa sầu đa cảm của loài người nhiều như vậy rồi sao? Có điều cũng tự mình chế giễu mình, hắn vẫn là cảm giác bản thân cô đơn. Hơn nữa Mộc Nguyệt Tĩnh bây giờ đã không còn cần đến hắn thường xuyên nữa, hắn lại càng cảm thấy cuộc sống như thế thật là nhàm chán, tuổi thọ quá dài, nhìn thế gian năm tháng tang thương biến đổi, cũng không thích hợp để duy trì loại quá khứ phai nhạt như vậy nữa, cảm giác đã thờ ơ ảm đạm. "Vương -" Một tiếng gọi nhẹ nhàng mà cung kính đem Vân Khinh Cuồng từ trong trầm tư thức tỉnh. Vân Khinh Cuồng nghiêng đầu, nhìn thị vệ cận thân của mình ở đây, gật đầu một cái: "Có chuyện gì?" "Khởi bẩm Vương thượng, chúng thần bắt được một con Hỏa Hồ. Hoài nghi nàng ta là thám tử." Thị vệ chắp tay hướng về Vân Khinh Cuồng cung kính đáp, mặc dù Vương thống trị tất cả nơi này, nhưng mà những năm tháng khi ngài gặp nạn, đã xuất hiện rất nhiều kẻ dã tâm không cam lòng, ý đồ mưu phản xưng bá yêu giới. Sau này Vương trở lại kịp lúc thu thập không ít, chỉ là vẫn còn có một ít lẩn trốn được sâu hơn. ... Mời các bạn đón đọc Ngự Thú Nữ Vương của tác giả Luyến Nguyệt Nhi.
Mục Thần Ký
Đại khư tổ huấn nói, trời tối, đừng đi ra ngoài. Đại khư tàn lão thôn già yếu tàn tật bọn họ từ bờ sông nhặt được một đứa bé, lấy tên Tần Mục, ngậm đắng nuốt cay đem hắn nuôi lớn. Một ngày này màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm đại khư, Tần Mục đi ra cửa chính. . . Làm gió xuân bên trong nhộn nhạo nhân vật phản diện đi! Người mù nói với hắn. Tần Mục nhân vật phản diện chi lộ, ngay tại quật khởi! *** Mục thần ký review – Trạch Trư mục thần ký Lại là một tác phẩm đặc sắc nữa của tác giả Trạch Trư. Và có thể nói đây sẽ là bộ truyện thành công nhất của Trạch Trư cho đến hiện tại, ông đã cho ra đời các bộ truyện như Đế Tôn, Độc Bộ Thiên Hạ, Nhân Đạo Chí Tôn nhưng đều không gây được nhiều sự chú ý. Mục Thần Ký là bộ truyện tiên hiệp hài hước, nhẹ nhàng nhưng vẫn mang trong mình đầy đủ những tình tiết kịch tính, màu sắc huyền bí, nội hàm rộng lớn phong phú mà thể loại truyện này cần phải có. Trạch Trư là cây bút phóng khoán, thổi luồng gió mới vào giới văn học mạng bên cạnh những cây bút đại thụ như Nhĩ Căn, Ngã Cật Tây Hồng Thị… Truyện mở đầu với một địa phương heo hút gọi là Tàn Lão Thôn, người đân trong thôn đều không phải là dạng hiền lành, toàn là bậc hung thần sát ác nhưng có lai lịch khác nhau, đến đây kéo dài hơi tàn, bọn họ vốn oán trời, oán đất, oán muôn người, oán khí rất nặng. Tần Mục được Tư bà bà của thôn nhặt được ở bờ suối, người trong Tàn Lão Thôn đặt tên cậu là Tần Mục với ý nghĩa là người lành lặn duy nhất trong thôn, là đứa bé chăn bò họ Tần. Chỉ cần cho đi chăn trâu chắc có lẽ vẫn sống qua ngày được. Hắn lớn lên theo Tư bà bà học may vá, gia gia què học cước pháp, gia gia mù học nhãn pháp, theo dược sư học hái thuốc, chế thuốc, theo người câm học làm ren, theo đồ tể học đao pháp, theo người điếc học chữ vẽ tranh. Còn được trưởng thôn chỉ dạy pháp môn tu hành. Đó đều là những bản lĩnh nghịch thiên, được mọi người một lòng dốc sức dạy bảo, Tần Mục đơn thuần như cây non hút nước, học không bỏ sót điều gì. Trong Đại Khư thần bí hắn lại gặp được những chuyện thần bí, học được thần âm, ma âm, phật âm. Vô tình phá được Linh thai bích, trở thành người đầu tiên có được bá thể. Tháng ngày ngược lại trôi qua rất nhanh, thiếu niên Tần Mục mang một thân bản lĩnh, cùng sự cơ trí, lanh lẹ của mình xông phá ra ngoài, kiến tạo con đường truyền kỳ cho riêng mình. Nhân Vật trong Mục Thần ký: Nam chính: Tần Mục thuở đầu là thiếu niên hiếu động, thông minh. Nhưng tiếp xúc với một đống người già rảnh rỗi, không có việc gì làm, suốt ngày bày trò lừa phỉnh con nít, nên hắn cực kỳ lanh lẹ, chỉ có mình đi lừa người chứ hiếm khi ai lừa được hắn. Xem thêm: Review Tần Mục-Tân Nhân Hoàng “Đại Khư thực sự quá nguy hiểm, trung hậu thật thà như chúng ta nếu như không học chút khôn lanh, nhất định sẽ bị lừa sạch sẽ trơn tru, bị ăn đến không còn một chút cặn thừa.” Nói hắn thiên tài thì chắc chắn là thiên tài hạng nhất, nhưng hắn không chỉ là thiên tài thuần tuý, mà là loại thiên tài có tâm cơ, xảo trá như hồ ly thành tinh vậy. Về sau hắn trở thành một nhân vật chính tà khó phân, lại sợ vợ một phép nên được gọi là Mục Tặc. Trên các diễn đàn những đoạn trích thú vị nhất về hắn vẫn hay được chia sẽ. Nhân vật phụ: Tuyến nhân vật phụ trong Mục Thần Ký đều được miêu tả rất hay, mỗi nhân vật đều có cá tính riêng không hề bị mờ nhạt. Nếu không có những nhân vật này, Mục Thần Ký có lẽ đã không thành công đến vậy. Ấn tượng nhất với mình là Nhân vật Quốc Sư Duyên Khanh – Một kẻ Quân Tử hiếm có. Tư bà bà, Mã gia cụt tay, thợ rèn câm, người mù, trưởng thôn, Dược sư xấu xí kì dị, … đều mang trong mình bản lĩnh nghịch thiên. Hơn nữa đó không phải là mấy ông lão bà lão bình thường, trong thôn bọn họ đều là chuyên gia lừa bịp, cáo già thành tinh. “Ngươi không biết tuổi ấu thơ của ta trôi qua như thế nào đâu! Từ nhỏ ta đã bị một đám ông lão, bà lão lừa bịp, ngay trước khi ta đi săn thú, bà bà còn gạt ta vào chuồng gà lấy trứng, đó là một con Kê Bà Long, nó đánh ta chạy khắp nơi, căn bản đánh không lại nó! Còn bà bà liền lén lút chuồn tới lượm trứng gà” Cảnh giới: -7 Đại thần tàng Trong thân thể ẩn giấu bảy đại thần tàng (kho báu lớn) là Linh Thai, Ngũ Diệu, Lục Hợp, Thất Tinh, Thiên Nhân, Sinh Tử, Thần Kiều, bảy kho báu lớn này bẩm sinh đã bị niêm phong, tựa như bảo tàng bị đóng kín, bởi vậy được gọi là bảy đại thần tàng. Bảy đại thần tàng đang ở trạng thái đóng kín, cần chính võ giả mở ra, mà ngăn cản võ giả mở ra thần tàng thì gọi là bích (tường), Linh Thai bích, Ngũ Diệu bích, Lục Hợp bích, Thất Tinh bích, Thiên Nhân bích, Sinh Tử bích, Thần Kiều bích. Quá trình phá tan bảy bức tường này gọi là phá bích. – Bên trong bảy Thần tàng, Linh Thai mở linh tính, Linh Thai hình thành trung tâm khai thiên tích địa. – Có Linh Thai, Linh Thai đứng phía trên linh đài, lấy Linh Thai làm trung tâm tạo ra Ngũ Diệu. Kim mộc thủy hỏa thổ năm viên tinh thần, chúng đều quay chung quanh linh đài. – Sau đó linh đài diễn sinh đại lục, đại lục định hình, có đông nam tây bắc tạo thành Lục Hợp. – Lục Hợp thành tựu, lại sinh nhật nguyệt, hợp là Thất Tinh. – Thất Tinh có, Linh Thai cũng đại thành, diễn sinh nhật nguyệt tinh đấu, trở thành Thiên Nhân. – Nguyên thần Thiên Nhân đủ cường đại, nguyên thần liên thông sinh tử. Tử chính là U Đô dưới chân nguyên thần, giấu ở phía dưới linh đài đại lục, U Đô tạo ra sinh tử. – Sinh chính là Thần Kiều, một Thần Kiều xuất hiện phía trên nguyên thần, đạp Thần Kiều tiến thẳng Thiên cung. Đi vào Thiên cung liền thoát ra khỏi U Đô khống chế, đã không còn thọ nguyên hạn chế. – Linh Thể Không phá được tường liền không cách nào tu luyện. Có người được trời cao chiếu cố, vừa sinh đã phá vỡ Linh Thai bích, bẩm sinh đã mở ra thần tàng Linh thai, loại thể chất này được gọi là linh thể, trời sinh được thần giúp đỡ, là hạt giống tu luyện. Người nắm giữ linh thể, thiên phú cao hơn người thường vô số lần, lúc tu luyện làm ít mà hiệu quả nhiều. Linh thai có bốn loại thuộc tính nên linh thể cũng có bốn loại là Thanh Long linh thể, Bạch Hổ linh thể, Chu Tước linh thể và Huyền Vũ linh thể. Muốn kiểm tra có hay không có linh thể liền cần Tứ Linh huyết này. Bá thể là con đường mới mà Tần Mục khai sinh ra, chỉ từ một lời nói dối tưởng vô hại nhưng dưới niềm tin tuyệt đối của trẻ thơ, đã trở thành động lực cho hắn từ một phàm thể bình thường, làm ra chuyện phi thường bước lên cảnh giới bá thể vô song có một không hai. “Chỉ cần có niềm tin thì phàm thể chính là Bá thể!” Cảm Nhận – Đánh giá: Hệ thống tu luyện trong truyện thì hơi đơn giản, nhưng bù lại Trạch Trư có lối hành văn rất hay, các giải thích các chiêu thức logic. Đặc biệt có một thứ ngạo khí giang ồ khó tìm trong các truyện tiên hiệp hiện nay. Khiến người đọc dễ dàng chấp nhận, rồi từ đó lại thành một nét riêng cho mạch truyện. Cảm nhận là tác giả rất có tâm và đủ tầm. Nên những chiêu thức trong Mục Thần Ký, những cảnh chiến đấu dù không quá dữ dội, tráng lệ lại cuốn hút người đọc lạ thường bởi sự am tường về tiểu thuyết võ hiệp cổ điển. Người chưa đọc thế hệ Kim Dung, Cổ Long, Mã Vinh Thành sẽ thấy mới, người từng đọc rồi thì như thấy lại bầu trời kỉ niệm. Xem thêm: so sánh Tân Thủ và Lão Làng. “Bùng cháy! Bùng cháy! Hãy cho đao của con bùng cháy, khí của con bùng cháy, tinh thần con bùng cháy. Bùng cháy xong tất thành thần thông!” “Đây chính là Thiên thủ Phật đà trong Lôi Âm Bát thức! Chỉ cần quyền của con nhanh hơn âm thanh liền có thể thao túng sấm chớp, một quyền một chưởng cũng có thể phá hủy hồn phách cùng thân thể của đối phương, khiến hắn vạn kiếp bất phục, vĩnh viễn không thể đầu thai!” Truyện mở đầu hay, có cái kết mở hơi mông lung hướng về cảm ngộ luân hồi. Không biết số phận mọi người, Tú muội ra sao, Linh Quân còn không? Khai, Hư, Ngự Thế nào? Nhưng tác giả có giải thích rất kĩ ở cuối truyện, các đạo hữu nếu có yêu mến mà đọc tới cuối truyện, thì thiết nghĩ nên hiểu cho tâm tư Trạch Trư gửi gắm. Tái bút Mục Thần Ký Truyện có tinh thần chủ đạo rất hay: Thần Vì Người Dùng; Nhân Mạng Lớn Hơn Trời; Thánh Nhân Chi Đạo Tại Bách Tính Hàng Ngày. Bắt đầu ở Đại Khư. Kết cục tại Đại Khư. Trời tối đừng ra ngoài Nhân vật: 9/10 Văn Phong: 9/10 Nội dung: 8.5/10 Đánh giá: 9/10 *** Tần Mục một mực cung kính nói: "Tiền bối yên tâm, vãn bối tu luyện từ thuở nhỏ, thận thủy dồi dào, nguyên dương no đủ, nhãn lực rất tốt, có thể nhìn thấy vật trong đêm đen, tự nhiên thấy rõ." Bóng người trên vách tường lay động một chút, tuy nhiên không làm thêm động tác nào, mà lại tiếp tục biểu diễn những ảo diệu trong việc hành công của nguyên khí. Ấn thứ ba Đại Tự Tại ấn là Đại Trí Tuệ ấn, sự vận hành của Đại Trí Tuệ ấn phức tạp hơn nhiều, con đường hành công của nguyên khí bên trong bóng đen kia càng lúc càng nhanh, mặc dù Tần Mục mở ra Thần Tiêu Thiên Nhãn cũng không cách nào hoàn toàn bắt kịp quỹ tích hành công của nguyên khí, khiến hắn không nhịn được muốn bước vào Thiên điện. Tần Mục chần chờ một chút, một chân bước vào cửa điện, chân còn lại vẫn ở ngoài điện, cuối cùng cũng coi như có thể gắng gượng thấy được con đường hành công của nguyên khí. Hắn liều mạng ghi nhớ, thế nhưng bóng người trên tường kia lại vận hành Đại Trí Tuệ ấn rất nhanh trong chỉ một lần, hắn thử khống chế Đại Trí Tuệ ấn, cho dù cũng triển khai được thế nhưng từ đầu đến cuối đều cảm thấy khiếm khuyết một vài chỗ. Hắn đã không thể hoàn toàn nhớ được con đường hành công của Đại Trí Tuệ ấn. "Đây là ấn thứ tư của Đại Tự Tại ấn, cũng là ấn mạnh nhất, tất cả uy lực của ba ấn trước đó đều sẽ dung nhập vào trong một ấn này." Bóng người trên tường càng có vẻ vô lực, cái bóng càng lúc càng nhỏ, âm thanh càng ngày càng thấp, nói: "Tuy nhiên ấn này phức tạp hơn, ta sợ ngươi không cách nào thấy rõ." ... Mời các bạn đón đọc Mục Thần Ký của tác giả Trạch Trư.
Phán Thần Hệ Thống - Tuý Vân Tử
Đừng bỏ lỡ siêu phẩm Phán Thần Hệ Thống của tác giả Túy Vân Tử kể về Trần Dương từ một thanh niên tốt nghiệp, làm thế nào hắn có thể từng bước đi lên đỉnh thiên địa?  Từ một phán quan, lại sở hữu hệ thống dị giới hay, liệu hắn có thể giữ vững đạo tâm, hắc bạch phân minh?  Một trung niên bí ẩn với ngoại hình như ăn mày, chỉ cầu tìm người có duyên, rốt cuộc là ai? Một Trái Đất thứ hai với sinh khí tràn đầy, tại sao lại có tên "Hoang Địa"?  Tứ đại thần thú trong giới tiên hiệp hay nhất Thanh Long– Huyền Vũ– Chu Tước– Bạch Hổ, vì sao lại bị phong ấn dưới một cái cổ mộ?  Cùng đọc truyện hay để tìm hiểu từng bước chân của thanh niên Trần Dương trên con đường khám phá hết thảy! *** Cứ cách năm năm một lần, ngoại môn lại một hồi lao xao nhốn nháo vì những tân môn đệ tử. Tất nhiên, sau ba tháng làm quen thì khắp nơi lại trở về vẻ yên tĩnh thường ngày. Mặc dù trên bầu trời ngoại môn vẫn có từng luồng hào quang bay tới bay lui không ngừng, nhưng ở nơi dành cho các đệ tử ngoại môn cũng đã bớt đi một phần náo nhiệt ban đầu. Mà lúc này, Sự Vụ Phòng lại là nơi tấp nập nhất. Vô số đệ tử đến đây nhìn những tấm bảng cao cao có ghi chép các loại nhiệm vụ kèm theo điểm cống hiến tương ứng đạt được. - Này, ngươi nhìn xem. Nhiệm vụ gì mà tìm hạt giống của Thanh Linh Mộc. Nghe nói đây là một loại cây khi trồng lâu năm có thể sử dụng làm pháp bảo a. Loại này mà muốn tìm hạt giống, nằm mơ sao? Bất quá điểm cống hiến hai trăm thì đúng là con số không nhỏ. - Cái gì đây? Chăn nuôi một đàn Thổ Khí Trư ba tháng, điểm cống hiến nhận được là sáu mươi. Khà khà, ta trước khi nhập môn vốn là xuất thân từ nhà ba đời chăn nuôi heo. Nhiệm vụ này ta muốn rồi! - Trời ơi, nhìn xem... Mai đan sư đang tuyển luyện đan dược đồng, điểm cống hiến tuy hơi thấp chỉ có hai mươi nhưng lại được hàng tháng nhận một viên Tụ Khí Đan. Mau mau chạy đến thôi. ... Mời các bạn đón đọc Phán Thần Hệ Thống của tác giả Tuý Vân Tử.
Cực Đạo Thiên Ma - Cổn Khai
Thế giới này yêu ma hoành hành, khiến cho nhân dân lầm than. Thần binh ma nhận, già diệu thiên hạ... ... Một phần mềm sửa chữa trò chơi trên điện thoại di động ngoài ý muốn trở thành dị năng trong đầu của Lộ Thắng, cũng trở thành chỗ dựa duy nhất của hắn trong thời loạn lạc tối tăm này. *** Lộ Thắng học ở chỗ của Trương Tuần bộ đầu được ba ngày, về sau liền thẳng thừng ghi lại Phá Tâm chưởng. Sau đó đến chỗ của vị sư phụ thứ hai. Triệu bá giới thiệu vị sư phó thứ hai, họ Đỗ, tên Chấn, đã từng là cao thủ hàng đầu trong nha môn tri phủ đời trước, là người cùng thời đại với Trương Tuần bộ đầu. Một tay chín chín tám mươi mốt Yến Tử Truy Phong Đao, nhanh như thiểm điện. Đáng tiếc... Về sau gân tay của ông ta không hiểu sao bị kẻ khác chọn rồi, người cũng đã phế, đồng dạng cũng chẳng có con cái, bất quá bởi vì ông ta còn chưa kết thân, hướng nội trầm mặc, cho nên mới không có hậu nhân. Lộ Thắng học tập bốn ngày ở chỗ của vị đó. Chín chín tám mươi mốt Yến Tử Truy Phong Đao, trên thực tế trong mắt y, còn muốn yếu hơn Hắc Hổ đao pháp một bậc, nhưng thêm một môn kỹ nghệ võ học, tóm lại là chuyện tốt. Về sau y lại năn nỉ Triệu bá dẫn y đến từng chỗ của những cao thủ có tiếng tăm khác ở Cửu Liên thành, đặc biệt là cao thủ thế hệ trước. Khi lấy được sự đồng ý của lão cha Lộ Toàn An về sau, dùng tiền mở đường từng vị, y lại từ chỗ hai vị khác học được một môn Bát Trân bộ, và Song Lăng đao. Đều là võ học yếu hơn một đoạn so với Hắc Hổ đao pháp. Y cũng minh bạch, dù sao Triệu bá Hắc Hổ đao, ở Cửu Liên thành cũng là cảo thủ hàng đầu, những người khác nào có dễ dàng đạt tới tiêu chuẩn của ông ấy như vậy. Hai tháng liên tiếp, Lộ Thắng đều đang khắc khổ kiên trì tập luyện các loại võ học. Đồng thời cũng đang không ngừng điều dưỡng thân thể, phục dụng lượng lớn phương thuốc tư âm bổ huyết. Trong nhà bởi vì y tập võ mà gia tăng chi phí thuốc bổ, một tháng đều có thể hơn ngàn lượng. Đối với gia đình bình thường mà nói, là một con số trên trời. ... Mời các bạn đón đọc Cực Đạo Thiên Ma của tác giả Cổn Khai.