Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trưởng Lão Ép Tôi Làm Thiền Sư

Bạn đang đọc truyện Trưởng Lão Ép Tôi Làm Thiên Sư của tác giả Xuân Đao Hàn. Gia tộc mừng rõ, lại trào dâng hy vọng, cũng đem hết thảy vốn liếng, tài nguyên để bồi dưỡng thiên tài nhà họ.   Vậy mà Bạch Tiên Tiên - thiên tài trăm năm khó gặp này lại sợ ma   Là kiểu người nửa đêm không dám xuống giường đi vệ sinh   Bạch Tiên Tiên thề sẽ chống đối gia tộc đến cùng, quyết thi đại học vào ngành kỹ thuật cơ khí và kiên trì đi trên con đường khoa học.   Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tiểu Tiên Nữ Của Giáo Bá hay Showbiz Là Của Tôi của cùng tác giả. *** Đạo môn nhà họ Bạch vốn đã suy tàn trăm năm qua, cuối cùng cũng sinh ra được một thiên tài có linh cốt bắt ma bẩm sinh Cả gia tộc mừng vui khôn xiết, chờ mong cô chấn hưng gia tộc, lấy lại danh vọng Vậy mà Bạch Tiên Tiên - thiên tài trăm năm khó gặp này lại sợ ma Là kiểu người nửa đêm không dám xuống giường đi vệ sinh Bạch Tiên Tiên thề sẽ chống đối gia tộc đến cùng, quyết thi đại học vào ngành kỹ thuật cơ khí và kiên trì đi trên con đường khoa học Năm cô tốt nghiệp đại học, cuối cùng trưởng lão của gia tộc cũng chịu thỏa hiệp Trưởng lão: Không ép con nữa, ông sẽ sắp xếp cho con một vị trí thực tập tại bệnh viện thành phố, sửa xe cứu thương, đi làm đi Bạch Tiên Tiên: Dạ cảm ơn trưởng lão! Con sẽ sửa chữa đàng hoàng! Cô ra đi trong sự sung sướng, thế mà lại phát hiện công việc của mình là trông coi nhà xác Trưởng lão: Rèn luyện can đảm cho ông Nhà xác có một đồng nghiệp mắc chứng ám ảnh sợ xã hội, không thích nói chuyện Anh ngoan ngoãn cần cù, gặp người là tránh, vừa dễ thương vừa thấy cưng Ở nhà xác Bạch Tiên Tiên trải qua cuộc sống cá muối được người bạn đáng yêu nuôi ăn Cho đến một ngày, cô tận mắt thấy anh vô cảm bóp nát một cái đầu của ác quỷ Sau này Bạch Tiên Tiên còn phát minh ra thần khí bắt ma tự động tất cả trong một Khai sáng ra trào lưu bắt ma theo phong cách mù cộng điếc Trở thành người đầu tiên điều khiển robot từ xa đánh cho đám ác quỷ chạy tán loạn Đạo sĩ sử dụng xong đều khen “Tuyệt” [Cô nàng sợ ma mạnh nhưng không biết mình mạnh X Cao thủ mắc chứng ám ảnh sợ xã hội bẩm sinh nhìn thấy ma] [Một người sợ ma, một kẻ sợ người; CP hiển linh xứng đôi vừa lứa] (*) Thiên sư: Tổ chức Đạo giáo đầu tiên xuất hiện trong thế kỉ thứ hai sau CN, khi Trương Đạo Lăng khởi xướng phong trào Thiên sư đạo tại tỉnh Tứ Xuyên năm 142. Trương Thiên Sư tên thật họ Trương tên Lăng, người đất Phong (nay là huyện Phong, tỉnh Giang Tô), một hậu duệ của Trương Lương. Trương Lăng từ nhỏ đã mê Đạo Đức Kinh, thiên văn, địa lý, Hà Đồ, Lạc Thư, thông đạt Ngũ Kinh; khi trưởng thành từng làm quan huyện lệnh ở Giang Châu, thuộc Ba Quận (nay là Trùng Khánh, Tứ Xuyên), thời Hán Minh Đế. Về sau, ông từ quan, ẩn cư trong núi Bắc Mang Sơn học đạo trường sinh. Thời Hán Thuận Đế (khoảng 115 TCN – 20 SCN đến 144 SCN) Trương Lăng vào Ba Thục, tu đạo ở núi Hạc Minh Sơn (cũng gọi Cốc Minh Sơn), xưng là Tam Thiên Pháp Sư Chính Nhất Chân Nhân. Về sau khi truyền đạo trong dân gian, nói rằng mình được Thái Thượng Lão Quân truyền đạo Chính Nhất Minh Uy, phong làm Thiên Sư. Vì vậy, dân gian gọi đạo của ông là Thiên Sư Đạo. *** Tám giờ sáng, con đường trước cổng lớn của bệnh viện nhân dân thành phố Vân Xương bị tắc nghẽn do xe cộ chặn kín. Trong khi các nhân viên bảo vệ đang hò hét để điều tiết giao thông thì một chiếc Santana cũ kỹ màu trắng cố chen chúc đậu trước cổng bệnh viện. Bạch Tiên Tiên cởi dây an toàn ra. Đợi xe dừng lại hẳn, cô lập tức nhảy xuống. Vừa đóng cửa xe, cô vừa nói: “Ba, con vào trước nhé. Ba lái xe chậm thôi, sáng sớm xe đông lắm, ba đừng để tông vào đuôi xe của người ta đó.” Một đạo sĩ trong bộ áo dài màu lam đang ngồi ở ghế lái, mái tóc thưa thớt được búi theo kiểu đạo sĩ, trên sống mũi có đeo một cặp kính lão, ông ấy đang cầm vô lăng được khắc hình Bát quái, kết hợp giữa công nghệ hiện đại và các yếu tố Đạo môn, thoạt nhìn tưởng như là bọn lừa đảo bịp bợm trong giang hồ. Bạch Tiên Tiên xách túi chạy chưa được hai bước thì bị ông ấy gọi lại. “Tiên Tiên, quay lại! Quay lại đây! Ba còn đồ chưa đưa cho con!” Bạch Tiên Tiên quay đầu lại, thấy ba cô lấy ra một cái móc khóa hình thú bông Pikachu từ trong thùng xe, nhoài người ra ngoài cửa sổ xe đưa cho cô: “Treo cái này lên túi nhé con, lúc nào cũng phải mang theo, đừng làm rơi đấy.” Mắt Bạch Tiên Tiên sáng lên: “Ba còn chuẩn bị quà nhậm chức cho con nữa hả?” Sau đó, cô nhìn thấy ba cô “cạch” một tiếng bứt đầu Pikachu ra, bên trong là một lá bùa màu vàng được gấp lại thành hình tam giác. Đưa cho cô xem xong, Bạch Hướng Vọng gắn đầu nó lại: “Âm khí trong bệnh viện nặng lắm. Mấy ngày trước ba nhờ trụ trì vẽ một lá bùa trừ tà cho con đấy, khai quang trước mặt tượng Tam Thanh rồi.” Bạch Tiên Tiên: “...” Bạch Hướng Vọng thấy cô im lặng, lo lắng cô không chịu nhận, bèn cố rướn người ra ngoài: “Ngụy trang này không ai biết đâu. Ba cũng không đến bệnh viện tìm con, cầm đi!” Vì hai người nấn ná quá lâu nên bảo vệ gần đó đã đi tới thúc giục: “Lái đi, lái đi! Không được đậu xe ở đây.” Bạch Tiên Tiên đưa tay nhận lấy, bấy giờ Bạch Hướng Vọng mới hài lòng ngồi xuống lại ghế lái. Trước khi đi, ông dặn dò: “Phải luôn mang theo nghe chưa!” Bạch Tiên Tiên khoát tay: “Biết rồi, ba đi nhanh đi.” Nắng mùa hè vô cùng rực rỡ. Santana hòa vào dòng xe. Bạch Tiên Tiên cúi đầu gắn Pikachu lên túi đeo, lại ngẩng đầu nhìn mấy chữ to “Bệnh viện nhân dân thành phố” đang lấp lánh dưới ánh mặt trời, rồi vừa hít sâu một hơi vừa siết chặt nắm tay. Bắt đầu từ hôm nay, cô chính thức bước chân vào đời, từ một sinh viên đại học ngây ngô, nay cô đã trở thành người của xã hội rồi! Trong thời đại ngày nay, sinh viên đại học tràn ngập khắp nơi nên rất khó tìm việc làm. Họa hoằn lắm một sinh viên tốt nghiệp khoa chính quy bình thường như cô mới có thể vào làm việc ở bệnh viện khi vừa mới ra trường. Mặc dù chỉ là sửa chữa xe cứu thương, nhưng kỹ sư không phân biệt địa vị cao thấp! Dù gì cũng là cơ khí cả thôi, sửa xe và sửa tàu vũ trụ chẳng khác nhau là bao... nhỉ? Bạch Tiên Tiên nhắn tin cho chú trưởng khoa phòng nhân sự của bệnh viện mà cô đã thêm số vài ngày trước, rồi mạnh mẽ kiên định bước vào bệnh viện. Nghe nói đại trưởng lão nhà họ Bạch từng cứu mạng chú trưởng khoa này, thế nên lần này cô có thể suôn sẻ vào nhận việc là do chú trưởng khoa đó muốn báo ơn. Bạch Tiên Tiên nhanh chóng nhận được tin trả lời, bèn tìm theo địa chỉ trưởng khoa gửi tới. Mới sáng sớm, bệnh viện đã chật cứng người, trần đời này e rằng không có bất kỳ nơi nào chứng kiến nhiều ca sinh lão bệnh tử, đắng cay ngọt bùi như trong bệnh viện cả. Hành lang nồng nặc mùi thuốc khử trùng, cửa văn phòng khép hờ, Bạch Tiên Tiên liếc nhìn vài lần, nghe bên trong có một giọng nam trung niên hùng hậu đang mắng người, nên cô không dám gõ cửa, bèn đứng sát vào mép tường chờ người trong phòng cúp điện thoại. Khi cô đang chờ, cửa bỗng bị mở toang, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt giận dữ đi ra. Thấy cô, ông ấy hơi sững sờ, lập tức chuyển từ tức giận sang vui mừng trước vẻ mặt căng thẳng của Bạch Tiên Tiên. Ông ấy hỏi kèm theo đôi mắt sáng rỡ: “Cô là cháu gái của ông Bạch à?” Bạch Tiên Tiên vội trả lời: “Chào chú Vu, con chính là Bạch Tiên Tiên.” Vu An Định niềm nở nắm tay cô: “Chào con, chào con, chào con! Chào mừng con gia nhập vào bệnh viện của bọn chú, mau vào đây đi.” Văn phòng được lắp máy lạnh đầy đủ. Vu An Định đã chuẩn bị sẵn hợp đồng lao động, chẳng những ông ấy tự rót nước cho cô mà còn đích thân lo liệu thủ tục vào làm việc cho cô. Bạch Tiên Tiên được quan tâm mà hoảng hồn bởi sự nhiệt tình của ông ấy. Trong lúc cô xem hợp đồng, Vu An Định ngồi đối diện nhìn cô một cách tha thiết. Bạch Tiên Tiên cứ có ảo giác chú trưởng khoa này rất tôn kính mình thế nào ấy. Hợp đồng là mẫu hợp đồng lao động tiêu chuẩn, không có vấn đề gì cả, chỉ có điều chỗ chức vị được viết là “hậu cần”. Thấy Bạch Tiên Tiên mải nhìn chỗ đó, Vu An Định giải thích: “Chú sẽ trả lương và đóng đủ năm loại bảo hiểm cho con, nhưng dù gì con cũng phải có một chức vị chính thức, vì vậy chú đã quy nó về hậu cần.” Bạch Tiên Tiên cảm thấy câu này hơi lạ, nhưng cô nghĩ sửa xe cứu thương hình như đúng là hậu cần, bèn không băn khoăn nữa. Vì thế, cô ký tên mình vào, chính thức nhận việc. Vu An Định cực kỳ vui mừng, kích động xoa xoa tay: “Có con ở bệnh viện, sau này chú có thể yên tâm rồi!” Bạch Tiên Tiên nghĩ thầm chẳng lẽ xe cấp cứu của bệnh viện thành phố rất hay bị hỏng hóc à? Vu An Định cất hợp đồng, lại tha thiết nói: “Tiên Tiên, chú dẫn con đi mang tài liệu vào kho trước, rồi sẽ dẫn con đến chỗ làm việc xem thử nhé.” Bạch Tiên Tiên ngoan ngoãn gật đầu, theo Vu An Định ra ngoài, nghe ông ấy vừa đi vừa nói: “Tính chất công việc của con khá đặc thù, không cần phải quẹt thẻ đi làm đúng giờ đâu. Chú cũng không chuẩn bị phòng làm việc đặc biệt gì cho con, nhưng mà ký túc xá của công nhân viên rất gần bệnh viện. Nếu con không làm thêm việc khác thì tốt hơn con nên dành nhiều thời gian ở bệnh viện nhé.” Vu An Định quay sang nhìn cô, lặp lại câu ban nãy: “Có con ở đây chú yên tâm rồi!” Bạch Tiên Tiên hơi hoang mang. Đại trưởng lão được nể đến thế sao? Mình không cần phải đi làm đúng giờ luôn cơ á? Nghe trưởng khoa nói hình như mình có thể làm thêm nghề khác nữa à? Vu An Định lại quay qua hỏi: “Chắc ông Bạch đã 90 tuổi rồi đúng không? Thân thể vẫn còn khỏe mạnh chứ? Mấy hôm trước ông ấy gọi điện thoại cho chú, nghe giọng còn khỏe mạnh lắm!” Bạch Tiên Tiên tỏ ra khéo léo: “Rất khỏe ạ. Cám ơn chú Vu đã nhớ đến ông.” Vu An Định giơ ngón cái với cô: “Bảo ông ấy là thần tiên cũng không ngoa đâu.” Ông ấy lại hạ thấp giọng, ra vẻ bí ẩn: “Nhà họ Bạch của con có bản lĩnh thật đấy!” Nhắc đến đề tài này, Bạch Tiên Tiên thật sự không dám nhận bừa. Suy cho cùng, cô chẳng học được chút bản lĩnh nào của gia tộc cả. Trong lúc họ chờ thang máy, điện thoại di động của Vu An Định reo lên. Vừa nhìn hiển thị cuộc gọi, gương mặt phơi phới của ông ấy đột nhiên tối sầm lại. Ông ấy ra hiệu cho Bạch Tiên Tiên rồi đi qua chỗ khác bắt máy. Bạch Tiên Tiên đứng ở cửa thang máy, lấy điện thoại di động ra lướt Weibo. Trong nhóm lớp đã có hơn 999+ tin nhắn. Hôm nay Thị trường nhân tài(*) tổ chức hội chợ việc làm với quy mô lớn nên khá nhiều bạn trong lớp đến tham gia. Cô kéo lên trên thì thấy tên mình được nhắc đến trong nhật ký trò chuyện. (*) Thị trường nhân tài là thị trường nơi các doanh nghiệp, cơ sở tuyển dụng và tuyển dụng người lao động, người lao động nộp đơn xin việc và nộp hồ sơ. Sự phát triển mạnh mẽ của Internet đã phát triển thành thị trường nhân tài tại các địa điểm thực tế, thị trường nhân tài trực tuyến và thị trường tuyển dụng nhân tài trong khuôn viên trường. - Đỗ Anh Tư: Hôm nay nóng quá đi, phí hết cả lớp trang điểm của tớ, phiền chết! - La Bặc: Cậu đi nộp đơn chứ đâu phải thi sắc đẹp - Đỗ Anh Tư: Sắc đẹp là một trong những ưu thế đó được chưa? Xung quanh tớ toàn là 985/211, tớ lấy gì đấu với người ta. Tớ đâu có được như ai kia, vừa tốt nghiệp đã được nhận vào bệnh viện thành phố rồi - Tần Sương: Ai hả? Ngành học này của tụi mình còn có thể vào bệnh viện làm á? Làm gì? Sửa xe cứu thương à? - Đỗ Anh Tư: Nhà cậu mới có mạng hả? - Tạ Ý: Nhan sắc có thể trở thành ưu thế của cậu thì bối cảnh cũng có thể trở thành ưu thế của Tiên Tiên, đừng có ghen tị ở đây? - Đỗ Anh Tư: Buồn cười nhỉ. Tôi cần gì phải GATO với một thầy bói cơ chứ? - Tạ Ý: Cậu nói năng tôn trọng người khác chút đi. - Đỗ Anh Tư: Chẹp. Nghe nói cậu lại bị công ty từ chối nữa hả? Hay bảo Bạch Tiên Tiên tặng cho cậu một lá bùa tìm việc suôn sẻ đi? Nhưng mà có loại bùa này sao ha ha ha ha ha ha - Tạ Ý: Cậu lo cho thân cậu trước đi, đồ GATO - La Bặc: Chuyện riêng thì inbox riêng đi, không được cấu xé nhau trong nhóm lớp ... Bạch Tiên Tiên thoát ra rồi gửi tin nhắn cho Tạ Ý: Cậu đừng để ý đến Đỗ Anh Tư Tạ Ý là bạn cùng phòng đại học của cô, một người giường trên và một người giường dưới. Cô ấy nhanh chóng trả lời: Đồ GATO, cho cậu ta tức chết luôn. Mặc kệ cậu ta đi, cậu nhận việc chưa? Hoàn cảnh làm việc thế nào? Đồng nghiệp có hòa đồng không? Bạch Tiên Tiên đang cúi đầu gõ chữ trả lời thì cửa thang máy “Đinh” một tiếng mở ra. Trong thang máy hình chữ nhật có một người đàn ông mặc áo đồng phục xanh lam đang đẩy giường bệnh. Anh đeo khẩu trang, cúi đầu, mái tóc xõa ngang mày khiến người ta không thể thấy rõ mắt anh. Ánh sáng trắng toát lạnh lẽo phản chiếu trong thang máy có vẻ đầy u ám và rùng rợn. Người nằm trên giường bệnh bị vải trắng che kín từ đầu đến chân. Bạch Tiên Tiên vừa nhìn thì tóc gáy toàn thân đã dựng ngược hết cả lên. Không đợi người đàn ông mở lời, cô vội nhảy phắt lên trốn dạt sang bên cạnh. Người đàn ông đó không nói một lời, chỉ đẩy xác ra khỏi thang máy. Anh trông dong dỏng cao và gầy guộc trong bộ đồng phục áo liền quần màu xanh lam kia, nhưng dường như anh không tốn chút sức nào khi đẩy chiếc băng ca đó, vẫn là tư thế cúi đầu và đẩy xe thẳng về phía trước. Bạch Tiên Tiên nấp ở khúc cua không dám nhìn ra đằng trước. Cô chắp hai tay lại lẩm bẩm niệm hai tiếng “A Di Đà Phật” nhưng chợt cảm thấy hơi sai, cô bèn vội vàng sửa miệng: “Tổ sư gia phù hộ, bình tĩnh khi thấy sự lạ, bình tĩnh khi thấy sự lạ!” Yên lành không lo học, gặp chuyện cứ khấn tổ sư gia. Một gương mặt đang cười tủm tỉm ló ra bên cạnh cô: “Tiên Tiên?” Bạch Tiên Tiên run rẩy vì hoảng sợ. Quay đầu lại, cô thấy Vu An Định đang tươi cười: “Để con chờ lâu rồi, đi thôi.” Bạch Tiên Tiên thà chết chứ chẳng muốn vào cái thang máy đó đâu. Thế nhưng, cô ngẫm lại, thang máy trong bệnh viện nào không từng chở người chết chứ? Cô đành phải cầm túi có treo Pikachu, thấy chết không sờn bước vào trong. Sau khi đến văn phòng hồ sơ để giao tài liệu, Vu An Định lại đưa cô đến nơi làm việc. Xe cứu thương của bệnh viện đang đậu ngoài bãi, có thể ra vào bất cứ lúc nào. Bạch Tiên Tiên thầm nghĩ văn phòng của mình hẳn phải ở ngay cạnh bãi đậu xe, một gian phòng nhỏ tiện cho cô nghỉ ngơi lúc tan làm là đủ rồi. Thang máy đi thẳng xuống tầng chót. Hầu như mỗi một tầng của bệnh viện đều có kẻ đến người đi, tuy nhiên tầng này lại vô cùng im ắng, chẳng có nổi một bóng người. Ánh mặt trời nóng bỏng chiếu vào qua cửa sổ kính ở hai bên hành lang, nhưng dường như nó đã mất đi độ ấm trong quá trình khúc xạ và trở thành thứ ánh sáng lạnh buốt. Bạch Tiên Tiên vừa đi vừa thấy quái lạ. Lại thấy Vu An Định dừng trước một cánh cửa, rồi quay lại tha thiết nói: “Chính là ở đây.” Cửa phòng được mở ra. Cửa sổ thông gió trên tường được che bằng rèm dày, từng đợt hơi lạnh luồn qua khe cửa, khiến Bạch Tiên Tiên phải ngập ngừng khi nhìn vào trong. Căn phòng mờ tối, vài chiếc giường chứa thi thể được sắp xếp gọn gàng trong căn phòng nhỏ đó. Anh chàng mặc bộ đồng phục áo liền quần màu xanh mà cô vừa đụng mặt ở cửa thang máy đang bế một cái xác lên giường. Vu An Định nói vô cùng niềm nở: “Nhà xác của bệnh viện chúng ta được xây ở tầng chót, phong thủy rất tốt. Bên cạnh là phòng nghỉ của con, bắt sáng rất tốt, sau này con vào ở rất tiện.” Bạch Tiên Tiên lập tức ngất luôn tại chỗ. Mời các bạn mượn đọc sách Trưởng Lão Ép Tôi Làm Thiền Sư của tác giả Xuân Đao Hàn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lại Tán Sơ Đường - Bắc Minh Lão Ngư
Võ đức năm năm, Đại Đường sơ lập, Lí Uyên đứng ở mỹ nữ như mây trong hậu cung, vội vàng hưởng thụ bản thân được không dễ thành quả thắng lợi, Lý Kiến Thành vội vàng củng cố bản thân Thái Tử vị, Lý Thế Dân vội vàng ngấp nghé đại ca vị trí, võ tướng càng vội vàng chiến tranh, văn thần càng vội vàng trị quốc, các thương nhân vội vàng cùng thương nhân người Hồ việc buôn bán, nông hộ càng vội vàng khai khẩn đất hoang. . . Tại đây mảnh bận rộn bên trong, Lý Hưu ôm mộ bia tại Trường An ngoại ô tỉnh lại, nhìn trước mắt sơ đường khí tượng, hắn nhưng là thở dài, nếu như người khác cũng bận rộn như vậy, vậy hắn sẽ không quấy rầy, hay vẫn là an tâm qua bản thân cuộc sống gia đình tạm ổn tốt rồi, nghĩ ăn thì ăn, nghĩ ngủ là ngủ, biếng nhác cũng rất tốt. Mời các bạn đón đọc Lại Tán Sơ Đường của tác giả Bắc Minh Lão Ngư.
Đại Khâu Giáp Sư (Đại Quy Giáp Sư) - Đường Gia Tam Thiếu
"Thần Lan kỳ vực -vô song châu " ảnh mục lục quyển mới nhất tới trăm chương lận mà trên mạng lại ghi 52 C hết Q1 ??? chả hiểu nổi. Bộ này nam chính nhẹ nhàng có 2 vợ thôi Mời các bạn đón đọc Đại Khâu Giáp Sư (Đại Quy Giáp Sư) của tác giả Đường Gia Tam Thiếu.
Bóng Tối Và Xương Trắng - Leigh Bardugo
Bóng tối và xương trắng là tập 1 trong bộ tiểu thuyết Grisha. Vương quốc Ravka vốn trù phú, nhưng qua hơn 100 trăm năm chia cách khi vùng Vực Tối xuất hiện; bầy volca ăn thịt người hoành hành trong vùng đất này khiến việc đi qua nó vô cùng khó khăn. Ravka chia thành 2 đẳng cấp: Người bình thường và Grisha (pháp sư có thuật điều khiển thiên nhiên).Cô bé Alina là trẻ mồ côi nhút nhát, cô được đánh giá là người bình thường, có thiên hướng vẽ, và được đào tạo thành người vẽ bản đồ. Trong chuyến đi bằng vùng Vực Tối, tài năng thực sự của cô phát lộ trong cảnh hiểm nghèo, và cô trở thành người được kỳ vọng sẽ giải cứu đất nước. Được đưa về cung điện để rèn luyện, cô có được mọi thứ khi trước chỉ dám ước mơ: Vật chất, sắc đẹp, quyền năng… và cả sự ưu ái của Hắc Y, người quyền lực nhất đất nước. Alina giằng xé không chỉ giữa cảm tình mới nảy nở với Hắc Y và cậu bạn Mal thanh mai trúc mã, mà còn trong việc liệu quyền năng của mình có được sử dụng đúng mục đích tốt đẹp ban đầu hay không. *** Leigh Bardugo là một tác giả giả tưởng và người trưởng thành trẻ tuổi người Mỹ, nổi tiếng với bộ phim Six of Crows và bộ ba Shadow and Bone, đã bán được hơn hai triệu bản. *** Malenchki, lũ tiểu quỷ, bọn người hầu trong nhà vẫn thường gọi chúng như thế, bởi ngoài thân hình nhỏ bé và tuổi đời non nớt thì chúng còn hay phá phách tư dinh của Công tước như những bóng ma với tiếng cười khúc khích - chạy nháo nhào từ phòng này sang phòng khác rồi trốn trong tủ búp phê để nghe trộm, thậm chí chúng còn lẻn vào bếp rồi cuỗm đi những quả đào mùa hè cuối cùng. Thằng bé và con bé đến đây chỉ cách nhau vài tuần, thêm hai trẻ mồ côi từ chiến tranh biên giới, hai đứa tị nạn mặt mũi lấm lem được kéo ra khỏi đống đổ nát từ những trị trấn xa xôi và đưa đến cơ ngơi của ngài Công tước để học đọc, viết và học nghề. Thằng bé có vóc người nhỏ nhắn và chắc nịch, nhút nhát nhưng rất hay cười. Con bé lại hoàn toàn khác biệt, và nó biết điều đó. Trong lúc rúc vào chạn bếp nghe lén người lớn nói chuyện phiếm, nó nghe thấy bà quản gia Ana Kuya nói rằng: “Con bé thật xấu xí. Một đứa trẻ không nên có vẻ ngoài như thế. Nhợt nhạt và bốc mùi, chẳng khác nào một ly sữa thiu”. “Và gầy giơ xương nữa!” Người đầu bếp đáp: “Nó không bao giờ chịu nuốt hết phần ăn tối cả.” Thằng bé đang co người ngồi cạnh liền quay sang thì thầm với con bé: “Sao bồ không chịu ăn vậy?” “Bởi vì mọi thứ bà ấy nấu có vị như bùn ấy.” “Mình ăn thấy ngon mà.” “Bồ thì cái gì chẳng ăn được.” ... Mời các bạn đón đọc Bóng Tối Và Xương Trắng của tác giả Leigh Bardugo.
Tuyết Trung Hãn Đao Hành
Có một cái khuôn mặt như bạch hồ, mang song bội đao tên Tú Đông Xuân Lôi, muốn làm đệ nhất thiên hạ. Đáy hồ có lão khôi tóc bạc thích ăn mặn. Có một lão bộc gẫy răng cõng hộp kiếm. Trên núi có cái cưỡi Thanh Ngưu tuổi trẻ tiểu sư thúc tổ, không dám hạ sơn. Có cái cưỡi gấu mèo mang hoa hướng dương không quá lạnh thiếu nữ sát thủ. Cái giang hồ này, cao nhân xuất hành phải chú trọng hoá trang xuất trần, nữ hiệp hành tẩu giang hồ phải chú ý bồi dưỡng nhân khí, tông phái muốn cùng triều đình tạo mối quan hệ. Mà nhân vật chính, thì lại tiêu sái mang đao, đem giang hồ chọc cho một cái thông thấu. *** Bắc Lương Vương phủ long bàn hổ cứ (rồng nằm hổ ngồi) tại Thanh Lương sơn, thiên môn vạn hộ, nhà cửa công trình chen chúc.  Bắc Lương Vương Tử Kiêu là một công huân võ thần, không cùng họ vua, được xem như Vương thất sau khi trải qua sang lọc, tại triều đường cũng như giang hồ vừa khen vừa chê, có thể nói ngoài ngai vàng của Hoàng đế thì có tất cả mọi thứ, tại Tây Bắc ba châu, hắn chính là chúa tể, một tay che trời, phiên vân phúc vũ.  Khó trách trong triều đình cùng các vị vương gia khác chính kiến không hợp, nhiều quan lại khi có thể liền tỏ vẻ nho nhã mắng một tiếng mọi rợ, mà một chút bụng dạ khó dò, càng tru tâm địa chụp mũ "Nhị Hoàng đế".  Ngày hôm nay vương phủ rất náo nhiệt, Bắc Lương Vương quyền cao chức trọng tự mình mở trung môn, bày ra nghi thức trịnh trọng, nghênh đón một vị tiên phong đạo cốt lão giả, hạ nhân trong phủ chỉ nghe nói là Thần tiên đến từ Thánh địa Đạo giáo Long Hổ sơn, chọn Tiểu vương gia trúng si ngốc ngốc ngốc, muốn thu làm bế quan đệ tử, đây chính là thiên đại phúc duyên, Bắc Lương Vương phủ đều giải thích rằng kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.  Mà đúng vậy, Tiểu vương gia từ lúc sinh thành thì không có khóc, học chữ dốt đặc cán mai, sáu tuổi mới có thể nói được, ngược lại tên lại uy vũ khí phái, Từ Long Tượng, nghe đồn chính lão thần tiên Long Hổ sơn năm đó cho lấy, nói mười hai năm lại đến thu đồ, đây chẳng phải đúng hẹn mà tới.  Tại sân của vương phủ, Long Hổ sơn sư tổ Cấp một đạo môn lão tổ tông vân vê một sợi râu bạc phơ như tuyết, chau mày, lưng đeo một thanh kiếm gỗ đào, kết hợp tướng mạo của lão, quả thực xứng với hai chữ xuất trần, ai nhìn đều muốn từ đáy lòng tán dương một tiếng thế ngoại cao nhân.  Nhưng lần này thu đồ hiển nhiên gặp không ít trở ngại, cũng không phải là vương phủ phương diện có dị nghị, mà là tương lai của đồ đệ hắn tính tình cứng đầu mà thôi, hắn ngồi xổm ở một gốc dưới cây lê, dùng cái mông đối phó sư phụ, người mà thiên hạ đạo thống bên trong luận địa vị có thể xếp trước 3 hạng đứng đầu, về phần võ công, khụ khụ, trước ba mươi luôn có tên.  Ngay cả đường đường Đại trụ quốc Bắc Lương Vương cũng phải ngồi chổm hổm tại đây nịnh hót khuyên bảo, dần dần từng bước dụ dỗ, "Nhi tử, đi Long Hổ sơn học thành một thân bản lĩnh, về sau ai còn dám nói ngươi ngốc, ngươi liền đánh hắn, văn quan võ tướng tam phẩm trở xuống, đánh chết còn không sợ, cha cho ngươi chỗ dựa."  "Con a, ngươi khí lực lớn, không học võ vớt cái thiên hạ thập đại cao thủ cũng quá đáng tiếc. Học thành trở về, cha liền cho ngươi một chức như Thượng kỵ Đô úy, cưỡi ngũ hoa mã, khoác trọng giáp, khí phái biết chừng nào."  Tiểu vương gia hoàn toàn không để ý, gắt gao nhìn chằm chằm mặt đất, nhìn đến say sưa ngon lành.  "Hoàng Man nhi, ngươi không phải thích ăn mứt quả sao, Long Hổ sơn khắp nơi trên đất núi hoang, ngươi tùy tiện hái tùy tiện gặm. Triệu Thiên sư, đúng hay không?"  Lão thần tiên cứng rắn nặn ra một nét tươi cười, liên tục gật đầu xưng đúng. Thu đồ đệ thu được mức này, cũng quá khó coi, nói ra còn không bị khắp thiên hạ làm trò cười.  Nhưng dù là ở vào đường đường siêu nhất phẩm chức quan, nhất ngôn cửu đỉnh Đại trụ quốc miệng đắng lưỡi khô, thiếu niên vẫn là không có gì phản ứng, đoán chừng là không nhịn được lão cha nói đến ồn ào, chổng mông lên, phốc vừa đưa ra cái rắm vang trời, còn không quên quay đầu đối lão cha nhếch miệng cười một tiếng.  Khiến Bắc Lương Vương tức giận đến mức đưa tay làm bộ muốn đánh, nhưng nhấc lên tay giằng co một hồi, liền coi như thôi. Thứ nhất là không nỡ đánh, thứ hai là đánh không có ý nghĩa.  Thằng con trai này thật không làm thất vọng, Từ Long Tượng, lấy từ "Thủy hành bên trong long lực lớn nhất, lục hành bên trong tượng lực thứ nhất, uy mãnh như kim cương, là long tượng", đừng xem tên hiệu Hoàng Man nhi nhi tử ngốc ngu ngơ ngây ngốc, đến nay lớn chừng cái đấu chữ thì không biết, làn da bệnh trạng ố vàng, thân hình tương so với người đồng lứa thì lại quá gầy yếu, nhưng cái này khí lực, lại là nhất đẳng doạ người.  Từ Kiêu mười tuổi tòng quân giết người, từ Đông Bắc Cẩm Châu giết Hung Nô đến Nam bộ diệt lớn nhỏ sáu nước, hơn bảy mươi thành, lại đến Tây Nam trấn áp man di mười sáu tộc, thể lực kinh người nào chưa từng gặp qua, nhưng tiểu nhi tử như vậy nhưng trời sinh xương đồng da sắt lực bạt sơn hà, thật không có.  Từ Kiêu trong lòng nhẹ nhàng thở dài, Hoàng Man nhi nếu có thể thoáng thông minh một chút, tâm hồn khai mở một chút, tương lai nhất định có thể trở thành hãm trận đệ nhất vô song mãnh tướng a.  Hắn chậm rãi đứng dậy quay đầu nhìn về Đạo sĩ Long Hổ sơn xấu hổ cười một tiếng, sau ánh mắt ra hiệu không quan trọng, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi bi thương, thu cái đồ đệ đến mức này, cũng quá không phải vấn đề, một khi truyền đi còn không phải bị người trong thiên hạ trò cười. Tấm mặt mo này liền khỏi phải nghĩ đến bảy ra trước mặt đại đám đồ tử đồ tôn.  Thúc thủ vô sách, Bắc Lương Vương nảy sinh một kế, hắc hắc nói: "Hoàng Man nhi, ca ca ngươi sắp du hành trở về, xem giờ cũng ước chừng vào thành, ngươi không đi ra nhìn xem?"  Tiểu vương gia bỗng nhiên ngẩng đầu, biểu lộ ngàn năm không đổi khô khan cứng ngắc, nhưng bình thường vô thần đôi mắt vô thần lại bạo ra hiếm thấy hào quang, rất bức người, kéo tay của cha liền xông ra ngoài.  Đáng tiếc, Bắc Lương Vương phủ có tiếng trăm hành lang quanh khúc, bằng không cũng không dung được một tòa chịu đủ triều đình thanh quan sĩ phu, tay bị nhi tử nắm, Từ Kiêu đau nhức không thể không mấy lần nhắc nhở đi nhầm đường, đã đi thời gian một nén nhang, lúc này mới đi vào bên ngoài phủ.  ... Mời các bạn đón đọc Tuyết Trung Hãn Đao Hành của tác giả Phong Hỏa Hí Chư Hầu.