Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hoang Dã - Hành Trình Tìm Lại Mình Trên Đường Mòn Pacific Crest

Hoang dã là cuốn hồi ký của Cheryl Strayed về chuyến hành trình đi bộ 1.770km dọc theo đường mòn Pacific Crest Trail khi cô 26 tuổi. Sau khi trải qua những năm tháng tàn tạ, mất phương hướng, phải chịu đựng cái chết của người mẹ thân yêu và cuộc ly dị đầy đau khổ, cô đã quyết tâm “xách balo lên và đi”. Và trong suốt cuộc hành trình dài hơn 1000 dặm, cô đã gặp được rất nhiều người, vượt qua nhiều thử thách tưởng chừng như không thể, để rồi chiêm nghiệm lại cuộc đời, tìm lại được chính mình. Sau khi được xuất bản vào tháng 3 năm 2013,Wild đã nhanh chóng leo lên vị trí dẫn đầu trong danh sách best-seller ở Mỹ và chiếm giữ vị trí đó trong vòng 7 tuần liên tiếp. Tính đến nay,Wild đã được dịch ra 28 thứ tiếng và được chuyển thể thành phim năm 2014. *** Những cái cây sừng sững cao vút, nhưng tôi còn cao hơn chúng. Tôi đang đứng trên một sườn núi dốc đứng phía bắc California. Tôi vừa tháo đôi giày leo núi ra và để rơi một chiếc xuống tán cây, đầu tiên, nó bật nhào vào không khí khi bị chiếc ba lô khổng lồ của tôi đổ ụp xuống, rồi lăn theo con đường mòn sỏi đá và bay khỏi đỉnh dốc. Chiếc giày rớt xuống một tảng đá trồi phía dưới cách tôi vài mét và nảy lên trước khi biến mất giữa vòm rừng, chẳng thể nào lấy lại được nữa. Tôi há hốc miệng, điếng người. Dù đã ở giữa nơi hoang dã này 38 ngày và thấm thía rằng điều gì cũng có thể xảy ra và sẽ xảy ra; nhưng tôi khi ấy vẫn không khỏi bàng hoàng. Giày của tôi đã mất. Mất thật rồi. Tôi giữ chặt chiếc kia trước ngực như đứa trẻ, dù tất nhiên là chẳng nghĩa lý gì. Một chiếc giày làm được gì khi không có chiếc còn lại chứ? Chẳng gì cả. Nó vô dụng, cô độc mãi mãi, và tôi chẳng hề mảy may thương cảm. Đó là đôi bốt Raichle vừa to vừa nặng bằng da nâu với dây đỏ cùng lỗ xỏ dây kim loại màu bạc. Tôi giơ chiếc giày lên cao, cố sức ném thật xa, nhìn nó rơi xuống những tán cây xum xuê và biến mất khỏi cuộc đời tôi. Tôi cô độc. Chân trần. Tôi 26 tuổi và mồ côi nữa. Một kẻ lạc đường đúng nghĩa, như một người lạ đã nhận xét vào hai tuần trước, khi nghe tên tôi và cái cách tôi đánh mất mọi thứ trong đời. Cha bỏ đi khi tôi lên sáu. Mẹ mất khi tôi 22 tuổi. Sau cái chết của mẹ, cha dượng – người tôi từng coi như cha đẻ – dần trở thành người mà tôi chẳng nhận ra nổi. Chị gái và em trai tôi mỗi người một phương, đắm chìm trong nỗi buồn khổ riêng của họ. Dù tôi đã gắng sức gắn kết cả gia đình lại với nhau, nhưng rốt cuộc vẫn là ly tán. Vài năm trước khi ném đi chiếc giày ấy, tôi cũng đã vứt bỏ chính mình. Tôi vất vưởng, lang thang, bắt tàu – từ Minnesota tới New York, tới Oregon và xuyên qua miền Tây nước Mỹ – để cuối cùng, vào mùa hè năm 1995, tôi thấy mình chân không giày, không tha thiết cũng chẳng thờ ơ với thế giới. Đó là một thế giới tôi chưa từng đặt chân tới, thậm chí chưa từng biết đến sự tồn tại của nó; nơi tôi lê bước trong muộn phiền và bối rối, sợ hãi và hy vọng. Một thế giới mà tôi tin sẽ biến tôi thành người phụ nữ tôi có thể trở thành, đồng thời đưa tôi về với cô gái Cheryl trước kia. Một thế giới rộng chừng 60 cm và dài 4.285 km. Thế giới ấy mang tên đường mòn Pacific Crest. Lần đầu tiên tôi nghe đến nó chỉ chừng bảy tháng trước đó, khi đang sống ở Minneapolis, buồn bã, tuyệt vọng, chuẩn bị ly hôn người đàn ông tôi vẫn yêu say đắm. Tôi với lấy cuốn The Pacific Crest Trail, Volume 1: California (Đường mòn Pacific Crest, tập 1: California) từ giá sách liền kề khi đang đứng xếp hàng, đợi thanh toán một chiếc xẻng. Bìa sách nói: Pacific Crest Trail (PCT) là con đường mòn hoang vu chạy dài từ biên giới Mexico ở California đến sát biên giới Canada, qua chín ngọn núi: Laguna, San Jacinto, San Bernardino, San Gabriel, Liebre, Tehachapi, Sierra Nevada, Klamath và Cascades. Khoảng cách là 1.600 km đường chim bay, nhưng độ dài đường mòn thì gần gấp đôi số ấy. PCT trải dài qua các bang California, Oregon và Washington. Nó đi qua các vườn quốc gia, những vùng hoang dã cũng như nhiều vùng đất thuộc liên bang, bộ lạc và tư nhân; qua hoang mạc, núi đồi và rừng nhiệt đới; qua sông suối và cả những con đường cao tốc. Tôi lật lại, nhìn chăm chăm vào bìa trước – một hồ nước trong đầy sỏi cuội bao quanh bởi những vách đá cheo leo, in bóng bầu trời xanh lồng lộng – rồi đặt lại nó lên giá, trả tiền chiếc xẻng và rời đi. Nhưng sau đó, tôi đã quay trở lại và mua cuốn sách. Khi ấy, đường mòn Pacific Crest chưa phải là một phần cuộc đời tôi. Đó chỉ là một ý tưởng, mơ hồ và lạ lùng, đầy hứa hẹn và bí ẩn. Khi đưa tay miết theo con đường nhấp nhô vẽ trên tấm bản đồ, có điều gì đó như rộn ràng bung nở trong trái tim tôi. Tôi quyết định sẽ chinh phục con đường ấy, hay chí ít là đi xa nhất có thể trong chừng 100 ngày. Tôi sống một mình trong căn hộ studio [1] ở Minneapolis, ly thân chồng, làm phục vụ bàn, và sống những ngày tháng rối bời tệ hại. Mỗi ngày, tôi lại cảm thấy như mình đang ngước lên từ một đáy giếng thẳm sâu. Nhưng từ chính nơi đó, tôi chuẩn bị trở thành một khách bộ hành đơn độc phiêu lãng giữa miền hoang dã. Và tại sao lại không chứ? Đã từng có rất nhiều “tôi” khác. Một người vợ đáng yêu và một phụ nữ ngoại tình. Một cô con gái được yêu thương và kẻ giờ đây phải cô đơn trong những kỳ nghỉ lễ. Một kẻ đầy tham vọng hoài bão và một cây bút tiềm năng liên tiếp nhảy giữa những công việc vô nghĩa trong khi học đòi nghiện ngập và ngủ với vô số đàn ông. Tôi là cháu gái một người thợ mỏ ở Pennsylvania, con gái một nhân viên kinh doanh từng là công nhân ngành thép. Sau khi bố mẹ chia tay, tôi sống cùng mẹ, chị gái và em trai trong một khu chung cư dành cho những bà mẹ đơn thân và con của họ. Thời niên thiếu, tôi từng sống theo kiểu về với tự nhiên trong khu rừng phía Bắc Minnesota, ở một ngôi nhà không có vệ sinh khép kín, không điện, không hệ thống nước. Dù vậy, tôi vẫn trở thành đội trưởng đội cổ vũ trường trung học và hoa khôi học đường. Rồi tôi vào đại học, đứng trong hàng ngũ những người cánh tả cấp tiến về bình đẳng giới. Nhưng trở thành người phụ nữ một mình bước qua gần 1.800 km đường hoang dã ư? Tôi chưa từng có suy nghĩ ấy. Dẫu thế, thử một lần cũng chẳng mất gì. Và giờ đây, đứng chân trần trên ngọn núi ở California này, tôi tưởng như đã vài năm trôi qua, vài năm sống một cuộc đời hoàn toàn khác, kể từ giây phút tôi đưa ra quyết định không tưởng đó: một mình đi bộ đường trường trên PCT để cứu lấy đời mình. Khi đó, tôi tin rằng, mọi điều tôi từng trải qua trước đó sẽ là hành trang tốt cho chuyến đi này. Nhưng không. Mỗi ngày trên con đường mòn chính là chuẩn bị duy nhất cho ngày tiếp theo. Và thậm chí đôi khi còn chẳng có cách nào để chuẩn bị cả. Như việc chiếc giày của tôi đã rớt bên sườn núi và chẳng thể lấy lại. Thực sự thì, tôi không hoàn toàn tiếc nuối khi đánh mất nó. Trong sáu tuần đi đôi giày ấy, tôi đã băng qua những hoang mạc và vùng tuyết phủ, thấy cỏ cây, bụi rậm, lá hoa đủ mọi hình thù, kích cỡ và màu sắc; tôi leo lên rồi lại đi xuống núi đồi, qua những cánh đồng, rừng thưa và những dải đất tôi thậm chí còn chẳng biết tên. Tôi chỉ có thể nói rằng mình đã từng ở đó, vượt qua và bỏ lại chúng sau lưng. Trong suốt quãng thời gian ấy, đôi giày khiến chân tôi phồng rộp, trầy da chảy máu; móng chân tôi đen lại và bốn móng đã tự bong ra, đau đớn vô cùng. Khi để mất đôi giày, cả tôi và chúng đều đã hoàn thành nghĩa vụ với nhau, dẫu từ tận đáy lòng tôi vẫn vô cùng yêu quý chúng. Đôi giày ấy chẳng còn là vật vô tri vô giác như với “tôi” ngày trước nữa; cũng giống chiếc ba lô, lều trại, túi ngủ, bình lọc nước, bếp lò siêu nhẹ và chiếc còi nhỏ màu cam tôi mang theo thay cho khẩu súng trong suốt mùa hè ấy. Chúng đều là những thứ tôi hiểu rõ và tin tưởng; những thứ giúp tôi tiến bước. Phía dưới kia, những ngọn cây cao ngất đang khẽ đu đưa trong làn gió nóng bức. Tôi chăm chú nhìn xuyên qua khoảng mênh mông xanh ngắt ấy, thầm nghĩ hẳn đôi giày của mình nằm dưới đó. Vì khung cảnh tuyệt vời trước mắt, tôi quyết định dừng chân tạm nghỉ. Tôi ở đây, trong một chiều muộn giữa tháng bảy, cách xa thế giới văn minh về mọi mặt, và còn nhiều ngày nữa mới tới được trạm bưu điện hiu quạnh để lấy chiếc hộp tiếp tế tiếp theo. Có thể ai đó đang đi xuống theo con đường mòn này; nhưng khả năng ấy rất mong manh. Thường thường, tôi đi rất nhiều ngày mà không thấy một ai khác. Dù sao thì, có người đi cùng hay không cũng vậy cả. Tôi là kẻ độc hành. Tôi lặng nhìn đôi chân trần dập nát với vài móng chân còn sót lại. Khi tháo đôi tất len tôi vẫn thường mang, từ trên mắt cá trở xuống, chân tôi nhợt nhạt khủng khiếp. Bắp chân gân guốc, sạm nắng và rậm lông; lem luốc bẩn thỉu với đầy vết xước và phồng rộp. Tôi bắt đầu đi bộ từ hoang mạc Mojave và không định dừng lại cho tới khi chạm tay tới cây cầu bắc qua con sông Columbia ở ranh giới giữa Oregon và Washington. Một cây cầu có cái tên hoa mỹ: Cầu của Chúa. Tôi nhìn về phương bắc, chăm chăm hướng tới cây cầu “hoa tiêu” ấy. Tôi ngoảnh lại phương nam, vùng đất hoang dã đã “dạy dỗ” và thiêu đốt tôi; cân nhắc những lựa chọn của mình. Và chỉ có duy nhất một đáp án thôi. Luôn luôn là như vậy. Tiếp tục tiến bước. Mời các bạn đón đọc Hoang Dã - Hành Trình Tìm Lại Mình Trên Đường Mòn Pacific Crest của tác giả Cheryl Strayed.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Luận Đề Công Dân Giáo Dục (Nguyễn Bá Lương)
TẬP LUẬN-ĐỀ CÔNG-DÂN ĐỆ-TỨ này ra đời với mục-đích là giúp cho học sinh đi thi ý-niệm được thế nào là một vấn-đề công-dân, và cách giải-quyết vấn-đề đó. Học-sinh sẽ làm quen với những luận-đề này như là đã làm quen các luận-đề luân-lý, văn-chương. Thực ra hai phương-pháp cũng không có gì khác nhau. Học sinh chỉ cần hiểu những bài mình đã học trong năm và với phương-pháp chung cho các loại luận-văn là có thể làm được một luận đề công-dân. Trong tập luận-đề này tác-giả theo một phương-pháp duy nhất để học sinh dễ theo. Trước tiên có một phần hướng-dẫn; phần đó tác-giả nói qua bài phải làm như thế nào. Vậy đọc xong phần này, học sinh hãy dừng lại suy nghĩ kỹ trước khi xem bài khai-triển ở dưới. Sau đó đến dàn-bài. Nên chú ý là bao giờ tác-giả cũng tìm cách chia thân bài làm 2 phần để giải-quyết. Khi làm bài, học sinh cũng nên theo lối phân đoạn như vậy. Sau cùng là phần khai-triển. Trong phần này có khi tác-giả cố ý làm thành một bài văn hẳn hoi cốt để làm mẫu cho học sinh, có lúc tác-giả làm dưới hình-thức một dàn bài chi tiết có ghi rõ 1, 2, 3 hoặc A, B, C. Khi làm bài, học sinh không nên theo vì lối đó chỉ có mục-đích gợi ý cho học sinh, còn bài làm thì cần phải mạch lạc, không thể vụn vặt rời rạc. Học-sinh nên nhớ rõ điều đó và không nên nhầm 2 loại, lúc làm bài đừng nên chia cắt một cách máy móc và cần chuyển tiếp khéo léo giữa đoạn nọ và đoạn kia. Tìm mua: Luận Đề Công Dân Giáo Dục TiKi Lazada Shopee Sau mỗi bài mẫu có một sở đề-tài công-dân đề-nghị. Học sinh nên theo phương-pháp trên tập làm những dàn bài và tập làm bài, nếu có những chỗ quên hoặc khó giải quyết hãy dở sách ra xem lại. Với cách làm việc đó, học sinh sẽ không sợ vấp phải những luận đề công-dân lúc đi thi. Sau cùng tác-giả xin nhắc lại để các thí sinh T.H.Đ.N.C rõ là theo chương-trình mới trong các môn thi viết có một bài luận về Công-dân Giáo-dục hoặc Sử-Địa với hệ số 2, thời hạn 2 giờ. Rất mong tập luận đề nhỏ này có thể giúp ích các học-sinh một phần nào trong việc luyện-thi. Saigon ngày 10-9-1960 TÂN-PHONGĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Luận Đề Công Dân Giáo Dục PDF của tác giả Nguyễn Bá Lương nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Hồi Ký Của Người Nữ Binh Do Thái (Yael Dayan)
Hồi ký của người nữ binh Do Thái, tác giả Yael Dayan, một nhà văn nữ Do Thái, chính là ái nữ của tướng độc nhãn Moshe Dayan. Bản tiếng Việt của Mai Vi Phúc; Sông Kiên xuất bản, 1974. Chuyện về cuộc sống của một nữ binh sỹ trong quân đội Do Thái, là quân đội duy nhất trên thế giới đăng ký nghĩa vụ quân sự đối với cả nữ giới. *** Tôi mở cửa sổ, một làn gió lạnh và mặn mà, tràn đầy sinh khí, đánh thức tôi cùng với ngọn lửa, và thổi tới tận phòng tiếng đại dương gào thét, lấp đầy các xó xỉnh bằng những tiếng động và hơi mát. Tiếng gió than vãn chìm mất trong tiếng sóng dội ầm ĩ vô các bờ giốc đá; những giọt mưa đầu tiên bay vỗ lên khung cửa kiếng và tham gia vô cuộc hợp tấu của đất trời.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Hồi Ký Của Người Nữ Binh Do Thái PDF của tác giả Yael Dayan nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Lỡ Chúng Ta Fa Cả Đời Thì Sao? (Thiếu Nữ Lục Yêu)
Bạn độc thân bao lâu rồi? Bạn đã có bao nhiêu mối tình? Đã bao giờ bạn nghĩ mình sẽ cứ FA cả đời thì như thế nào? Liệu độc thân có hạnh phúc, vui vẻ cả cuộc đời hay sao? Bản thân mình trước đây cũng đã có thời gian cảm thấy “ngại yêu”, cảm thấy việc yêu đương thật tốn thời gian. Sống một mình rất tốt, có thể làm những thứ mình thích, đi đến nơi mình muốn đi, dành thời gian quan tâm cho bản thân vẫn tốt hơn là cho một người lạ nào đó. Nhưng khi một mình quá lâu lại cảm thấy tủi thân và cô đơn, lại muốn có người để được sẻ chia, được quan tâm. Cuối cùng bản thân tự nhận ra rằng yêu đương cũng tốt, mà một mình cũng chẳng sao. Điều quan trọng vẫn là bản thân mình cảm thấy vui vẻ, tự cảm thấy hài lòng với mọi thứ mình đang có. Thế đã là hạnh phúc rồi. “Lỡ chúng ta FA cả đời thì sao?” là những trải lòng của một cô gái tuổi còn đôi mươi về quá khứ, hiện tại, về những điều cô gặp, đã trải qua về cuộc sống, về chuyện yêu đương và cách cô ấy đối diện và vượt qua nó như thế nào. Mọi thứ đều giúp cô ấy trưởng thành hơn, biết thế nào là vừa và đủ để cuộc sống trở nên vui vẻ và hạnh phúc hơn. Việc khiến mình quyết định mua cuốn sách này có lẽ là vì tên cuốn sách khiến mình chú ý “Lỡ chúng ta FA cả đời thì sao”, có lẽ những câu chuyện về chủ đề không hề mới nhưng với văn phong gần gũi và chân thực, cuốn sách đã chạm được đến trái tim của độc giả, đặc biệt là những cô nàng suốt ngày than thở rằng mình bị “ê sắc”. Một nguyên nhân nữa là, mình trước giờ vẫn thích những cuốn tản văn do Người Trẻ Việt phát hành nên trong lòng cũng có niềm tin đối với tác phẩm. Để đánh giá về sách thì đây mà một cuốn sách khá tốt. Về mặt hình thức thì bìa sách của Người Việt Trẻ trước giờ vẫn có một phong cách rất riêng, khó có thể nhầm lẫn với những đơn vị phát hành khác. Giấy in là loại giấy trắng ngà, chữ in rõ nét và không bị lem hay nhoè mực. Gáy sách được đóng chắc chắn và cẩn thận. Tìm mua: Lỡ Chúng Ta Fa Cả Đời Thì Sao? TiKi Lazada Shopee Cuối cùng, dù bản thân mình đã chấm dứt cuộc sống FA cách đây vài năm nhưng sau khi đọc qua cuốn sách này, mình vẫn tìm thấy trong đó sự đồng cảm, vẫn tìm được đâu đó thanh xuân của mình qua những chia sẻ của tác giả. Thế nên, nếu bạn đang một mình, đang cảm thấy chán chường vì mãi vẫn chưa thể tìm được 1 mảnh ghép thích hợp trong cuộc đời mình, hãy đọc cuốn sách này đi. Có thể nó sẽ cho bạn thêm động lực, có được niềm vui và tìm thấy những điều mới mẻ hơn trong cuộc sống của mình. Bạn sẽ chẳng thể đoán trước được bạn sẽ gặp được ai đó trong tương lai và nhân duyên có thể sẽ đến vào một thời điểm mà chính bạn cũng không thể ngờ tới thì sao.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Lỡ Chúng Ta Fa Cả Đời Thì Sao? PDF của tác giả Thiếu Nữ Lục Yêu nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Ba Tách Trà (Greg Mortenson)
‘Ba tách trà’, câu chuyện phi thường từ một lời hứa. Trong cuốn hồi ký, nhà leo núi Greg Mortenson kể lại một câu chuyện ngạc nhiên, cảm động về tác động phi thường của lời hứa khi anh thực hiện một chiến dịch nhân đạo tại những miền hẻo lánh của Pakistan và Afghanistan. Greg Mortenson là giám đốc điều hành tổ chức từ thiện Central Asia Institute (CAI). Cuốn hồi ký Ba tách trà do nhà báo David Oliver Relin chấp bút từ lời kể của Mortenson, ghi lại công việc giáo dục cộng đồng, xây dựng những ngôi trường ở Pakistan và Afghanistan của anh. Ba tách trà dày 279 trang, bắt đầu từ lời hứa xây dựng một ngôi trường cho ngôi làng cùng khổ trong vùng núi hẻo lánh của Pakistan - nơi mà người ta có thể hy sinh mạng sống vì nhau sau 3 tách trà kết thân. Greg Mortenson đã bắt đầu cuộc hành trình gian nan hiểm nghèo đi tìm kiếm tài trợ và xây trường học tại các vùng hoang vu nhất Pakistan và Afghanistan. Để rồi, trong suốt hơn một thập kỷ, anh đã dựng nên không chỉ một mà là 50 ngôi trường, đặc biệt dành cho các bé gái, tại vùng địa hình hiểm trở sản sinh ra nhóm Taliban và cả những cây cầu đưa người dân ra thế giới bên ngoài. Hành trình xây dựng nên những ngôi trường đầy hy vọng này không chỉ là câu chuyện ly kỳ mà còn là bằng chứng cho thấy một người bình thường, chỉ cần kết hợp đầy đủ nghị lực và quyết tâm, thật sự có thể thay đổi thế giới. Năm 1993, nhà leo núi Greg Mortenson lang bạt vào một ngôi làng của người Pakistan cùng khổ nằm trong dãy Karakoram sau nỗ lực leo lên đỉnh K2 bất thành. Anh vô cùng cảm động trước lòng tốt và sự ấm áp của người dân làng đã chăm sóc và giúp anh khôi phục sức khỏe. Anh muốn làm điều gì đó cho người dân nơi đây. Khi thấy những đứa trẻ nơi đây phải học trên một mảnh đất trống trong tiết trời vô cùng lạnh giá, trái tim anh như muốn rách toạc. Mortenson hứa sẽ xây dựng cho nơi đây một ngôi trường. Tìm mua: Ba Tách Trà TiKi Lazada Shopee Greg Mortenson không ngờ rằng lời hứa ấy đã đưa con đường đời của anh rẽ sang một lối mòn khác, ngoằn ngoèo gian khổ hơn những khúc quanh mà anh đã lạc trên đỉnh K2. Bắt đầu cho chiến dịch gầy dựng ngân quỹ trường học của mình, anh đã sống một cuộc sống vô cùng khắc khổ. Mortenson đã lục tìm và cất giữ hàng trăm danh sách những người giàu có, quyền lực và nổi tiếng trên khắp nước Mỹ và viết đến 580 bức thư kêu gọi. Tất cả đều rơi vào sự im lặng vô vọng. Một ngày nọ, khi tình cờ gọi cho nhà vật lý Hoerni, anh đã được ông đồng ý tài trợ một số tiền để xây trường. Ra đi cùng với số tiền quyên góp được, Mortenson lại thực hiện cuộc hành trình gian khổ để đến được Korphe với đầy đủ mọi thứ để có thể xây dựng một ngôi trường. Nhưng trước khi có được một ngôi trường thì người dân nơi đây lại cần một cây cầu. Rơi vào trạng thái tuyệt vọng lần thứ hai, bần cùng, khánh kiệt, Mortenson chìm trong nỗi trầm cảm. Được sự gợi ý từ một người bạn, anh tiếp tục nhờ vào sự giúp đỡ của Hoerni và anh lại đứng lên. Sau những nỗ lực vượt qua những địa hình trắc trở của anh cùng dân làng, cây cầu đã được hoàn thành, nối liền người dân với thế giới rộng lớn bên ngoài. Ngôi trường cũng dần được hoàn thành ngay sau đó, là minh chứng cho những nỗ lực và đấu tranh phi thường cho lời hứa tưởng chừng đơn giản của Mortenson. Nhưng lời hứa của Mortenson không chỉ dừng lại ở một mà anh còn muốn nhiều ngôi trường hơn được mọc lên trên vùng đất hẻo lánh này. Anh tiếp tục cuộc hành trình của đời mình bất chấp những định kiến, khó khăn về văn hóa, tôn giáo cùng với chiến tranh, bom đạn đang ngày ngày nổ ra trên vùng đất này. Chính điều đó đã lay động trái tim nhiều người, tạo nên cộng đồng những người ủng hộ Mortenson. Điều đó khiến cho những ngôi trường của anh được xây lên nhanh và dễ dàng hơn trước kia rất nhiều. Với những ý nghĩa sâu sắc, những tình tiết hấp dẫn đầy hồi hộp trong một cuốn hồi ký phi thường, tác phẩm đã được nhận giải thưởng Kiriyama và là một trong những cuốn sách bán chạy nhất của tờ New York Times(2007). Một vài nhận xét: “Tại Pakistan và Afghanistan, chúng tôi uống ba tách trà để kết thân: tách thứ nhất, anh là người lạ, tách thứ hai, anh trở thành bạn bè, và tách thứ ba, anh nhập vào gia đình chúng tôi. Và đối với gia đình, chúng tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì, kể cả bỏ mạng”. - HajiAli, trưởng làng Korphe, núi Karakoram, Pakistan. “Ba tách trà là một trong những chuyến phiêu lưu đặc biệt nhất trong thời đại chúng ta. Hành trình gian nan hiểm nghèo đi xây trường học tại các vùng hoang vu nhất Pakistan và Afghanistan của Greg Mortenson không chỉ là câu chuyện li kì mà còn là bằng chứng cho thấy một người bình thường, chỉ cần kết hợp đầy đủ nghị lực và quyết tâm, thật sự có thể thay đổi thế giới”. - Tom Brokaw (Hãng truyền hình NBC). “Hấp dẫn và hồi hộp, với những đoạn mô tả cuốn hút về thái độ thù địch lẫn tình bạn không tưởng, cuốn sách này sẽ chiếm được cảm tình của vô số độc giả”. - Publishers Weekly. “Greg Mortenson đại diện cho những điều tốt đẹp của nước Mỹ. Anh ấy là người hùng của chúng tôi. Và sau khi bạn đọc xong Ba Tách Trà, anh ấy cũng sẽ trở thành người hùng của bạn”. - Mary Bono (Nghị viên Đảng Cộng hòa Mỹ). “Greg Mortenson là người giao thiệp xuất chúng… Một anh chàng có ý tưởng tuyệt vời, chịu bắt tay vào công việc nhỏ nhặt nhất rồi theo đuổi, chỉ cần nó mang lại tác động lớn, và cống hiến cả đời cho công việc ấy. Anh thành công tại một vùng đất không hoan nghênh người Mỹ bởi lẽ anh gắn kết người khác bằng tấm chân tình”. - Bill ClintonĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ba Tách Trà PDF của tác giả Greg Mortenson nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.