Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tối Manh Xuyên Qua

Thể loại: ngôn tình, xuyên qua, cổ trang, vương gia, vương phi, HE. Cặp đôi: Tĩnh Huyền Phong & Cổ Tiếu Tiếu Thuộc hệ liệt: què-mù-câm-điên Tức các bộ Họa quốc nương nương (què) Tối “manh” xuyên qua (xuyên qua bị mù) Ách con nhóc chọc hồng trần (con nhóc câm chọc hồng trần) Điên tù hoàng (kẻ điên giam giữ hoàng đế)   “Tiểu manh nhi, ngươi lại đây.” ”Ngươi thử kêu lại một lần cho ta nghe xem nào? Người mù cũng có nhân quyền!” ”A, có mắt còn chưa có nhân quyền, huống chi ngươi” “……”  thèm vào (#‵′) (ta nghĩ tỉ ý chửi bậy :”>) ”Thị tẩm.” ”Ta là người mù, thị không được tẩm! Ngươi sớm đem ta hưu, tìm cái tai thính mắt tinh, tứ chi kiện toàn đi” ”Thị tẩm không cần mắt, còn nữa, ngọn đèn vừa tắt, cũng đều giống nhau” “……” (╰_╯)# (cái mặt cụa tỉ ý) *** May mắn nắm trong tay công nghệ chơi game siêu đẳng, Cổ Tiếu Tiếu có thể xin Diêm Vương gia một vé đi du hành xuyên không. Vốn bản tính dở hơi, úp úp mở mở để mong Diêm Vương có thể thương tình cho nàng xuyên trở về cổ đại làm một vị hoàng hậu quyền khuynh thiên hạ lại xinh đẹp thiên tiên, cộng thêm có tuyệt thế gì đó thì càng tốt. Thế nhưng bị Diêm Vương chơi một cú đau thấu xương. Trực tiếp để nàng xuyên thành vị nữ Ngự y duy nhất trong hoàn cung, tình cờ lại cứu một mạng của hoàng thượng được hắn đem về dưỡng dục, tuy cũng không có gì vượt khỏi những gì nàng muốn. Muốn có quyền thế có quyền thế, ở trong cung không một phi tần nào dám chọc giận nàng, muốn xinh đẹp có xinh đẹp, thế nhưng vì cớ gì nàng không thể xác định được, tại sao nàng xuyên qua một cái liền trở thành một ngự y mù ??? Cớ gì mù còn đi làm ngự y a ??? Vớ vẩn đến thế là cùng ! Chuyện đến đây là hết ư ? Nào có cuốn tiểu thuyết xuyên không nào dở hơi như vậy. … Chỉ có dở hơi hơn mà thôi. Nàng được hoàng thượng ‘ưu ái’ gả cho nhi tử mà ông yêu thương nhất – tam hoàng tử Tĩnh Huyền Phong. Nàng nghe cung nữ bảo, tam hoàng tử sinh ra từ nhỏ được hoàng đế bệ hạ thương yêu vô cùng, bộ dạng lại đẹp trai dọa người, hơn nữa tương lai cũng có thể lên ngôi vua. Thế là tròng mắt tỏa lấp lánh (mặc dù nàng chẳng thấy gì), thế chẳng phải là vừa ý nàng quá sao. Nàng ở trước mặt hoàng đế đồng ý hôn sự, hồn nhiên đắc tội tam hoàng tử đương không chấp nhận cái hôn nhân này, liền bị hắn ghim thành một con mực. Thử hỏi một nữ nhân như nàng, đáng buồn hơn là nữ nhân mù bị một tên nam nhân suốt ngày chinh chiến ở sa trường không biết mùi vị nữ nhân cởi sạch ngắm nghía nhéo ngắc bộ vị không được phát triển cho lắm ở phía trước, thử hỏi nàng có thể nàng sống tiếp được chẳng ? Tuy nhiên, tiểu cường còn thế sống huống chi Cổ Tiếu Tiếu nàng còn ngoan cường hơn cả tiểu cường ? Nghĩ như vậy làm khó nàng, bắt nàng trèo đèo lội suối, bắt nàng làm mồi nhử thú rừng, bắt nàng ngồi ngựa tới mức ói ra ngoài, nàng vẫn không chịu thua đâu. Thế nhưng ai nói cho Cổ Tiếu Tiếu biết cuộc đời gian khó của nàng khi nào mới kết thúc đây ? Nàng mới có tí ti tình cảm với tên không bằng cầm thú Tĩnh Huyền Phong một tí thì lại bị người ta đương trường đường đường chính chính cướp đi ? hơn nữa còn là địch nhân ? Tồi tệ hơn nữa là một chuyến ‘du lịch’ ngoại quốc này nàng vô tình cố ý chôm luôn tâm của vị quốc vương nọ luôn, thiệt khổ sở, tuy nàng biết nàng thiên tư hơn người, quốc sắc thiên hương, người gặp người thích, thế nhưng nàng đã có chồng rồi, không nghĩ đến việc phản bội hắn đâu a !! Cổ Tiếu Tiếu có thể là vị vương phi nhất phẩm xui xẻo nhất ở thời đại này mất, phu quân nàng chinh chiến thu về bốn tiểu thuộc địa, thế nhưng thuộc địa thứ nhất thì quốc vương bắt cóc nàng, quốc vương thứ hai thì có thù với phu quân lại dùng nàng làm con tin, quốc vương thứ ba vì muốn phu quân nàng nên hạ độc hắn cuối cùng làm nàng vạn dặm tìm phu thiệt cực khổ !!! Cũng may còn một nước… Mấy người này chắc chắn là hợp lực làm khó nàng mới lên địa vị đây mà. Nữ chính tính tình điên điên khùng khùng, dở hơi, nói nhiều, bị mù, nhưng lại học châm cứu, nhiều tình huống hóa nguy thành an cũng nhờ những có ưu điểm này a. Nam chính lúc đầu cưới nữ chính vì do bị phụ hoàng ép, thứ hai cũng vì thấy người điên như nàng thú vị, một đường tuy nói ngược đãi nàng thế nhưng cuối cùng cũng hạ mình hầu hạ người mù là nàng thôi, nàng còn nói hắn không bằng cầm thú. Thế nhưng sau này ở chung lâu ngày rồi lại sinh tình, hiển nhiên cảm thấy có nàng bên cạnh lải nhải cũng không tồi, tuy tính tình có chút điên khùng nhưng tâm địa thiện lương, lại có tài châm cứu tuyệt thế. Miễn cưỡng cũng coi như chấp nhận được. Không ngờ những vương quốc xung quanh thế mà rục rịch muốn cướp người từ trong tay hắn. Thiệt sự là coi trời bằng vun mà !!! Tình tiết truyện thì không có gì đặc sắc lắm, tuy nhiên có nhiều cái cười đứt hơi bởi vì tính điên của nữ chính, bởi vì nàng mù nên nhiều lần bị troll thê thảm lắm mà cứ ngu ngơ đưa đầu cho người ta ghẹo. Chắc bởi vì nàng hồn nhiên nên cho dù bị bắt cóc hay bị bắt làm con tin thì cũng bình an vô sự hơn nữa còn trở thành khách quý ở chỗ đó, thật sự chẳng có chút nào tự giác của một tù nhân. Anh nam chính thì tính tình bình thường lạnh lùng ít nói, từ nhỏ đã thích rong đuổi trên sa trường, lấy giết địch chiếm thuộc địa làm vui, thế nhưng vì gặp một cái điên khùng nữ chính, thế là từ đó đi trên con đường bắt nạt thê tử mù làm thú vui mới. Anh này cũng cưng chị nữ chính lắm, chị ấy mà có gì làm xoắn đít lên đi tìm, thế nhưng cũng nhiều lần bị hại. Vì nữ chính mà buông tha chiến trường, trở về hoàng thành an an ổn ổn sống qua ngày. Bởi vì khát khao được sáng mắt của nữ chính, cả hai trên đường đi tìm một con bướm trong mộng Cổ Tiếu Tiếu, từ đó phát hiện ra một số chuyện động trời, có nhiều suy đoán nhưng tác giả cũng không làm rõ, chỉ để người đọc tự do phát huy trí tưởng tượng mà thôi. Người đáng thương nhất trong truyện thật ra là vị vua nơi đất nước yên bình kia hay là người vì nàng mà từ bỏ hận quốc thù nhà, hoặc là người vì nàng mà an bày định mệnh chỉ có thể ngược đãi bản thân mình ? Đều vì một chữ tình mà thôi. Bởi vì truyện chỉ có 82   chương thôi, nên theo mình cũng ngắn, đọc giải trí thì ổn bởi hài lắm, không có cung đấu tranh đấu gì nhiều, chỉ có nam phụ hơi bị đáng thương, thích anh nam phụ lắm, thương nữ chính vô cùng vì nàng mà đầu hàng nước địch, bỏ đi thù hận, còn thật lòng chúc phúc nàng, cao cả biết bao a ~~~~ *** Trở thành người mù, thật sự là yêu cầu của nàng. Sưu —— mặc —— (gió lạnh thổi qua =_=”) Gió lạnh thổi qua, Cổ Tiếu Tiếu hai mắt trống rỗng không ánh sáng , hiện ra bộ dạng hóa đá đã mấy canh giờ. ※ ※ ※ Trước khi bạn Cổ Tiếu Tiếu hồi tưởng lại quá khứ máu tuôn lệ chảy, thỉnh mọi người tự giữ thật tốt tay nhỏ bé ——(để khỏi đập vào đâu í mak) —— liền theo một giây đã chết kia bắt đầu nói đi: ( ngôi thứ nhất tâm lý hoạt động ) Trong điện Diêm Vương, tiểu Diêm Vương cũng không ngẩng đầu lên hai tay vẫn dán chặt trên máy chơi game, không chút để ý nói —— “Ngươi đã dạy ta cách lưu điểm trò chơi như thế nào, liền cho ngươi cơ hội một lần sống lại, được ra điều kiện điều kiện “ Nhiệt lệ! Ta rốt cục có thể xuyên qua sao? ! Các học sinh, các sư phụ, những người sống còn chưa đến địa phủ thỉnh chú ý! Làm một trạch nữ chuyên về game cao hơn hết thảy, nắm giữ một môn công nghệ cao ở địa phủ là tối nổi tiếng! “Ta đời này không có theo đuổi gì lớn lao, nếu Diêm Vương gia như vậy nể tình… Ta như vậy nói nói a…” Lòng ta triều mênh mông huy đi nước mắt… Văn xuyên qua xem hơn, tám chín phần mười sau khi tỉnh lại không phải ở trên giường ai giãy dụa (=))) chính là cuốn vào chuyện cảm tình tranh cãi của lão hoàng đế ngoài thông suốt trong ép buộc, đúng! Ta tuyệt đối không thể rơi vào khuôn sáo cũ! Ta muốn trở thành… Phải có cá tính. “Nói đi, nhưng không được nói trước tương lai “ “…” Bị hắn phát hiện . Ta khẩn trương rất nhanh quyền đầu, mau mà cầu đi! Kỳ thật ta từ đáy lòng chính là muốn làm một cái hoàng hậu đại thần của Hoàng Thượng vừa vắng vẻ lại có quyền thế! Sống phóng túng không chịu ngược, đi lãnh cung… Có thể trực tiếp cùng Diêm Vương gia nói đi… Ô mặt, thật ngượng ngùng , hắc hắc hắc hắc, vì thế ta quanh co lòng vòng (khổ từ đây mà ra, haizzz) —— “Có ba điều kiện, ở hoàng cung ăn uống không lo, địa vị hiển hách, thân phận so với tần phi quý phi cái gì đều cao hơn, không cần nhìn sắc mặt người khác mà sống! Xinh đẹp thiên tiên, dáng người cao gầy, người gặp người thích nhưng cũng là người gặp người sợ! Tốt nhất là có bản lĩnh phòng thân như giết người không thấy máu, hơn nữa đi… Tốt nhất vĩnh viễn không nhìn thấy Hoàng Thượng, nhưng không hạn chế Hoàng Thượng rình coi ta! Hội báo xong.” Máy chơi game trong tay Tiểu Diêm Vương “Lạch cạch” một tiếng ở trên Diêm Vương án thượng (bàn), trong ánh mắt tựa hồ đối ta tràn ngập khinh bỉ… Này này này là có sự tình sâu xa a, ta thẹn thùng xoay xoay mũi chân. “Ba điều kiện lớn này của ngươi, tựa hồ bao hàm rất nhiều điều kiện nhỏ. “ Ta vội hướng tới ngẩng đầu, tự nhận ẩn tình đưa tình nháy mắt mấy cái, “Ngài là cao nhất, tư thế oai hùng hiên ngang, ngọc thụ lâm phong cao lớn uy mãnh Diêm Vương gia a, khó được xuyên qua một lần, làm ơn làm ơn , hãy nghĩ biện pháp đi…” Diêm Vương gia khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, mở ra sách sinh tử tìm trong chốc lát, nhưng biểu tình vẫn là thực sung sướng , không ngại cực khổ. Mọi người thỉnh cảnh giác cao độ —— lời nói khách sáo vuốt mông ngựa này, vô luận trên trời! Dưới đất! Đều hảo dùng nha. … Qua 10 phút, Diêm Vương gia hướng ta cười quỷ dị “Một khi đã như vậy, bổn vương quyết định thỏa mãn yêu cầu vô liêm sỉ của ngươi, chúc đi đường vui vẻ. “ Giờ phút này, ta kích động căn bản không nói được gì, chỉ biết gật đầu như đảo tỏi, Diêm Vương chính là Diêm Vương, lão yêu chính là lão yêu! Cư nhiên hiểu được tâm ý ám chỉ của ta, ai về sau nói địa phủ không có nhân tính, ta liền chống lại! Sưu —— ta trở thành ta trở thành, ta là hoàng hậu! ——hoàng hậu của ta, ta đến đây —— =========================== Tiểu Diêm Vương quả nhiên không có nuốt lời, nhưng là… Thứ nhất: ở hoàng cung ăn uống không lo, địa vị hiển hách, thân phận so với tần phi quý phi cái gì đều cao hơn, không cần nhìn sắc mặt người ta mà sống! —— Đúng vậy, Cổ Tiếu Tiếu thành nữ ngự y duy nhất trong hoàng cung! Hơn nữa y thuật rất là cao minh… Nhớ ngày đó, năm ấy nàng mười ba tuổi ở trong rừng cây hái thuốc, trong lúc vô tình đã cứu Hoàng Thượng một mạng, sau khi Hoàng Thượng khỏi bệnh, liền đem nàng vô y vô dựa (ko thân thích nương tựa) mang về hoàng cung nuôi nấng, cho nên không ai dám đắc tội nàng, hơn nữa hậu cung, ngay cả hoàng thái hậu đối nàng đều là khách khách khí khí . Thứ hai: xinh đẹp thiên tiên, dáng người cao gầy, người gặp người thích nhưng cũng là người gặp người sợ! Phải kết hợp đủ ba điều: tốt nhất có bản lĩnh phòng thân giết người không thấy máu, hơn nữa đi… Tốt nhất vĩnh viễn nhìn không thấy Hoàng Thượng, nhưng không hạn chế Hoàng Thượng rình coi ta! —— về phần vì sao muốn như thế thì cùng nhau nói đi —— đầu tiên trí nhớ nói cho Cổ Tiếu Tiếu là rất nhiều người không muốn biết hậu cung bí sử, bất quá, nói không muốn người ta biết bí mật, còn không bằng nói là hậu cung bát quái kinh thế hãi tục… Về phần có đẹp hay không nàng cũng không biết được, bộ ngực vẫn có, tuy rằng không lớn, nhưng cây quất cũng là quýt, so với xuyên qua thành nam nhân tốt hơn nhiều. Cổ Tiếu Tiếu khóc không ra nước mắt, mắt trợn trắng —— Nữ ngự y Hơn nữa là một vị nữ ngự y hai mắt mù Thậm chí là một vị nữ ngự y hai mắt mù có y thuật cao siêu Sở trường, châm cứu. (=))) Vì sao? Cao nhân truyền thụ. Người mù vì sao cố tình muốn học châm cứu? Ngài không sợ đâm người chết sao? Rối rắm a. Nhớ tới nhất thủ lão ca, kia a Cho ta mượn, cho ta mượn một đôi tuệ nhãn (mắt) đi Nhất thiết phải để cho ta nhìn rành mạch rõ ràng chuyện hỗn loạn này a… Chính mắt nhất đổ hoàng thành mộng, Khách kéo khách kéo nát. (đại ý là vỡ mộng =)) ) Sờ sờ còn đi, cái bàn xúc cảm không sai. Đừng nói một đôi, cho ta mượn một cái! Một cái mắt cá vàng cận thị độ cao cũng được a! —— Tiểu Diêm Vương, ta nguyền rủa ngươi chơi game vĩnh viễn không qua cửa. (=)) đối với game thủ, còn lời nguyền nào ác hơn =)) ) Không không không, này không đủ ngoan Một lần nữa, khụ khụ… Tiểu Diêm Vương, Cổ Tiếu Tiếu chúc ngươi —— Làm cho lệ quỷ cắn chết! Làm cho sắc quỷ cắn tử! Đi đường bị kiến dẫm chết! Ăn cơm nóng quá mà tử! Uống miếng nước lạnh đều nghẹn chết ngươi! Ngươi đi tìm chết đi! ! —— ——————————– Bát quái mĩ hậu cung “Cổ ngự y, cung nữ của Như quý phi ở cửa chờ ngài đã hai canh giờ , chủ tử còn không nhích người?” Cửa phòng truyền đến tiếng cung nữ có vẻ khiếp sợ, chỉ vì hôm nay, thần sắc chủ tử nhìn qua có chút dị thường. Trùng hợp? Chủ nhân thân thể này cũng họ cổ, bất quá kêu cổ Tiểu Tiểu, Cổ Tiếu Tiếu hiện tại kỳ thực là “Giả” ngự y . Cổ Tiếu Tiếu sờ soạng nửa ngày mới đụng đến ngăn kéo đệ tam cách nội châm cứu hộp, không yên lòng ứng thanh, “Đi thôi “ Nàng nổi lên cảm xúc hồi lâu, chỉ vì chính mình làm đấu tranh tâm lý đến ba tiếng, rốt cục cũng có dũng khí bước bước đầu tiên ra ngoài thế giới… Chỉ nghe “Đông!” một tiếng, đầu gối cùng ghế dựa tiến hành tiếp xúc thân mật lần đầu tiên, cung nữ hai ba bước chạy tiến lên nâng, nghi hoặc nói, “Chủ tử, ngài như thế nào đụng vào?” “…” Buồn cười! Những lời này giống như đúng lý hợp tình hỏi nàng ——nhưng ngươi là người mù, như thế nào đi đường có thể không dùng mắt? —— này rất buồn cười . “Như quý phi thế nào không thoải mái?” —— ai? Ai nói người mù thính giác linh mẫn? Giờ phút này, Cổ Tiếu Tiếu tầm mắt trống rỗng dừng ở cung nữ cách mình ba thước. “Nô tỳ không biết,hình như là bệnh cũ đau đầu lại tái phát” “Nga…” Cổ Tiếu Tiếu nói như không nói, cái này dễ làm , xem ra là bệnh cũ Như quý phi lại tái phát. Cổ Tiếu Tiếu là nữ ngự y duy nhất trong cung, ngẫu nhiên cũng sẽ vì Hoàng Thượng châm cứu điều trị thân mình, cho nên, nhóm người ở hậu cung cũng sốt ruột, vì có thể được Cổ Tiếu Tiếu ở trước mặt hoàng thượng nói tốt vài câu, có bệnh hay không bệnh đều tìm nàng qua chắp nối tình cảm. Cổ Tiếu Tiếu được cung nữ nâng hạ nghiêng ngả lảo đảo tiêu sái tiến vào trong Như phi cung, nàng nghĩ muốn tận mắt xem văn vật cổ tích này đó, ai, nhưng chẳng phải đều như nhau. (đen ngòm ) “A, làm phiền Cổ ngự y tự mình đi một chuyến, mau ngồi” phòng trong truyền đến kiều hương mềm yếu ôn nhu. Còn nói lời này, ngài chẳng phải nói họ bảo ta đến. Cổ Tiếu Tiếu ngoài cười nhưng trong không cười giật nhẹ khóe miệng, tầm mắt lại lệch khỏi quỹ đạo, “Như quý phi đau đầu? Ăn phiến phân (tên thuốc, đừng hỏi ta là thuốc j =_=”) , nhất định trong mười hai giờ thế nào cũng không đau nữa “ Như quý phi vén sa mạn (màn) lên, ngồi dậy kéo Cổ Tiếu Tiếu ngồi vào trong giường, thần bí hề hề nhẹ giọng nói, “Phân này là thần dược gì?” “Một loại thuốc tây cực kì phổ biến, các đại dược điếm đều có bán, cả nước thống nhất bán lẻ giới 17 khối 5″ (cái nì cũng chịu) Cổ Tiếu Tiếu bình tĩnh như nước trát trát nhãn tình, nàng chính là cố ý , nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, có thể cùng cổ đại quý phi chuyện trò, cũng là cơ hội hiếm có. Như quý phi không rõ cho nên khơi mào đôi mi thanh tú, tựa hồ cũng thấy ra thái độ Cổ Tiếu Tiếu hôm nay khác thường. Nói, Cổ ngự y ngày thường nói không nhiều lắm, bình thường nàng nói không quá mười câu, vị ngự y này chính là lạnh như tiền, nhiều nhất đáp lại chỉ có —— nga, ân, có lẽ. Như quý phi cười gượng hai tiếng, ra lệnh làm nô tài trong tẩm cung lui ra sau, lại nắm tay Cổ Tiếu Tiếu đặt lên ngực, không khỏi che miệng ngượng ngập nói, “Không dấu gì Cổ ngự y, ta hôm nay thỉnh ngài lại đây… Là muốn hỏi ngài có gì mới có thể khiến bộ ngực này đầy đặn chút ” (hự, matxa chăng???) Cổ Tiếu Tiếu với lên một phen, mặt không chút thay đổi còn nghiêm trang nói, “Ngực của ngài còn lớn hơn gấp bồn lần so với ta, còn muốn lớn hơn? Ngài không sợ rủ xuống sao?” Như quý phi ngắm Cổ Tiếu Tiếu đang tự sợ dáng người khô quát của mình, xì cười trộm, tùy theo chầm chậm nói, “Ai hội ghét bỏ nơi này nhiều thịt nha, Tịnh quý phi chính là dựa vào chỗ này mới thường xuyên được Hoàng Thượng sủng hạnh, kỳ thật tư sắc kia còn chưa bằng một nửa của ta!” Cổ Tiếu Tiếu đồng dạng gật gật đầu… Hậu cung giống như văn phòng ở xã hội hiện đại, nói này thêm mắm dặm muối giảm béo nâng ngực mỹ dung, quả thật là định luật năm ngàn năm không thể phá vỡ hay thay đổi, chỉ khác nhau duy nhất một điểm, cổ đại một trăm nữ nhân vì một người nam nhân, trăm phương nghìn kế cố sủng, hiện đại lại là một nữ nhân mặc kệ tốt xấu trước tiên chiếm giữ một người nam nhân cho mình, rồi sau đó lại nhìn xem có thể hay không theo người khác tốt hơn so với cái trong tay mình. Mời các bạn đón đọc Tối Manh Xuyên Qua của tác giả Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vợ Boss Là Công Chúa - Hoa Nhị Bảo
Cảnh Y Nhân, vị công chúa 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị. Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này? Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì? Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi? Để anh “lạnh lùng” quan sát đã. *** Thường thì mọi người hay đọc các nhân vật xuyên từ hiện đại về cổ đại thì trong câu chuyện này nữ chính lại từ cổ đại xuyên về hiện đại thì liệu cô có thích nghi được cuộc sống này hay không? Cô đường đường là nàng công chúa tài mạo song toàn tên là Cảnh Y Nhân chỉ mới được 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị. Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này? Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì? Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi? Để anh “lạnh lùng” quan sát đã.   Mời các bạn đón đọc Vợ Boss Là Công Chúa của tác giả Hoa Nhị Bảo.
Vụng Trộm Giấu Không Thể Giấu - Trúc Dĩ
Tựa khác: Thầm Thích Anh Không Giấu Được / Vụng Trộm Yêu Anh “Bởi vì em không biết ở kiếp sau. Còn có thể gặp được anh không? Cho nên kiếp này em mới nỗ lực như vậy. Đem những điều tốt đẹp nhất cho anh.” (*) Gặp lại anh Gia Hứa lần nữa là khi Tang Trĩ đã là cô gái 18 tuổi, đủ trưởng thành để dấu đi những cảm xúc yêu thương sâu đậm dưới tận đáy lòng. Cô có thể mỉm cười nhẹ nhàng với anh, thật lòng muốn xem anh như anh trai mà đối đãi. Bởi vì, Tang Trĩ biết, từ trước đến nay, anh Gia Hứa thật sự thật sự rất tốt với cô, anh đã luôn yêu thương quan tâm và sủng ái cô rất nhiều. Những món quà tặng anh gửi đến vẫn còn đó, những cử chỉ dịu dàng kia vẫn như vậy, những âm thanh từ giọng nói tiếng cười của anh vẫn lưu luyến không thôi…   Thế nhưng, ngược lại bây giờ Đoàn Gia Hứa lại không thể xem Tang Trĩ như là em gái nhỏ nữa rồi. Có lẽ, ở khoảnh khắc rất lâu nhiều năm về trước khi Tang Trĩ gom hết tất cả tiền trong túi của cô lặng lẽ đưa cho anh để anh có thể không cần làm việc mệt nhọc. Hay có lẽ, ở khoảnh khắc cô bỏ vào tay anh những viên kẹo ngọt ngào làm quà tặng. Hay có lẽ, khi nhìn thấy cô với gương mặt đẫm lệ tại sân bay hôm ấy… anh dường như đã động tâm rồi.    Cô bé nhỏ ấy cứ thế ở trong lòng anh, trong tim anh, một giây cũng chưa từng rời đi. Chỉ là, lúc này anh mới nhận ra mà thôi. Vậy thì, Tang Trĩ, trước kia là em thầm thích anh, bây giờ hãy để anh theo đuổi em nhé?   Vì thế, những tháng ngày sau này, sẽ là những chuỗi ngày vô cùng vô cùng ngọt ngào và ấm áp của Đoàn Gia Hứa và Tang Trĩ. Bởi vì, tình cảm của họ chính là hàng triệu mảnh ghép nho nhỏ, nhẹ nhàng xếp lại cùng nhau, tạo thành một bức tranh rực rỡ và xinh đẹp.    ***  "Vụng trộm không thể giấu" là một bộ truyện hay với nội dung đơn giản là quá trình từ thanh xuân đến trưởng thành trong tình yêu của cô bé Tang Trĩ. Truyện chuyên sủng, ngọt ngào và cực kì cảm động rất thích hợp thư giãn thoải mái sau những ngày làm việc mệt mỏi. Trong truyện, mỗi một nhân vật đều được tác giả xây dựng tốt và ấn tượng.    Một nam chính Đoàn Gia Hứa, tưởng cà lơ phất phơ với mọi thứ nhưng kì thực lại rất nghiêm túc, chân thành và ấm áp. Sự yêu thương sủng ái anh dành cho Tang Trĩ có nhiều việc nhìn thì nhỏ nhặt nhưng rất cảm động. Bởi, anh là người tinh tế, bao dung và đặc biệt coi trọng tình cảm.   Nữ chính Tang Trĩ là một cô bé xinh đẹp thông minh và đáng yêu. Cô có thể đôi lúc ương bướng, ngang ngạnh một chút nhưng lại rất nhạy cảm và hiểu chuyện. Đặc biệt, những tình cảm yêu thương sâu đậm cô dành cho nam chính thật sự xúc động. Những phân đoạn nội tâm này, tác giả miêu tả cực kì hay và đi vào lòng người đọc. Dường như, chúng ta cũng đã từng trải qua cảm xúc ấy.    Ngoài tình yêu ra thì các mối quan hệ khác như tình thân, tình bạn… trong truyện cũng được nói đến khá rõ. Một ba Tang Vinh mẹ Lê Bình hết lòng yêu thương sủng ái con gái, một anh trai Tang Diên tuy có lúc độc miệng đáng ghét nhưng luôn chăm sóc, chiều chuộng và bảo vệ em gái mọi lúc mọi nơi.   Tất cả đã tạo nên một câu chuyện nhẹ nhàng, sủng ngọt vui vẻ nhưng không kém phần nội hàm, sâu sắc. Vì thế, mn hãy nhảy hố để có thể bật cười trước những màn cãi nhau đầy muối của anh em nhà họ Tang hay xúc động trước những rung động đầu đời và sự cố gắng nỗ lực để đi đến hạnh phúc của cặp đôi nam nữ chính nhé. Mình đảm bảo mn sẽ k hề thất vọng đâu ạ. Nhiệt liệt đề cử nè.  ____________   (*): Trích bản dịch lời bài hát Chỉ vì quá yêu anh do Đinh Phù Ny thể hiện. (**): Trích lời bài hát Anh đợi em được không? do Mỹ Tâm thể hiện. *** Tang Trĩ nghỉ hè không có việc gì mà làm, trôi qua cực kì thanh nhàn. Có đôi khi sẽ bị bạn bè hẹn đi ra ngoài chơi, còn lại phần lớn thời gian chính là một người ở lại nhà vẽ. Thỉnh thoảng sẽ gặp Đoàn Gia Hứa vài lần Cùng với nàng không giống nhau lắm, Đoàn Gia Hứa bận rộn công việc, mỗi ngày tăng ca đến mười một mười hai điểm, thời gian nghỉ ngơi đều là nói không chủ định như thế gạt ra. Trừ ngẫu nhiên đơn hưu, mỗi ngày cơ bản không có thời gian. Bình thường, Tang Trĩ chỉ có thể thừa dịp giờ cơm đoạn thời gian quá khứ tìm hắn. Nhưng khách quan lên nàng tại tuyên hà, hai người dị địa thời điểm, cũng tốt hơn nhiều Biết lập nghiệp vốn là mệt mỏi, mà lại Đoàn Gia Hứa cũng tại tận khả năng bớt thời gian theo nàng Tang Trĩ cũng không có cảm thấy sinh khí, chỉ cảm thấy thời gian này nhàm chán quá phận Cứ như vậy qua thời gian một tuần Tang Trĩ bắt đầu ở vốn có sự tình bên trên, lại tìm cho mình một ít chuyện làm. Bởi vì tại trên mạng xoát đến một cái video, Tang Trĩ không khỏi đối với nấu cơm thấy hứng thú. Trong nhà nguyên liệu nấu ăn nhiều, nàng cũng không cần đi ra mua, hào hứng tới, trực tiếp đứng lên hướng phòng bếp chạy Đối video, Tang Trĩ án lấy bên trên trình tự, từng bước một nghiêm túc hoàn thành. Nàng cảm thấy mình mỗi một bước thao tác đều phá lệ hoàn mỹ, trừ khi đến nồi, chuẩn bị lật thời điểm. Tang Trĩ làm việc có cái cực lớn nguyên tắc, làm sự tình coi như mất mặt cũng không có quan hệ, chỉ cần không thương tổn đến da thịt của mình một phân một hào là được. Ngày làm việc, trong nhà chỉ có một mình nàng. Cho nên Tang Trĩ lăn qua lăn lại thế nào, cũng không có người biết. Nàng đứng tại chỗ suy tư dưới, đem rửa sạch tay, về đến phòng bên trong. Tang Trĩ lật ra kiện dài tới mắt cá chân dài áo khoác, bộ đến trên thân, sau đó dùng khăn quàng cổ bao lấy cổ. Nghĩ nghĩ, Tang Trĩ lại đeo lên găng tay, khẩu trang, cùng một bộ vô độ đếm được kính mắt, nàng từ trong ngăn kéo xuất ra bịt mắt, che lại cái trán, lúc này mới ra gian phòng. Mới vừa đi tới phòng ăn vị trí, cửa trước chỗ liền truyền đến động tĩnh Tang Trĩ trái tim trùng điệp nhảy dưới, mắt vừa nhấc, liền đối mặt Tang Diên giống nhìn thấy thiểu năng đồng dạng ánh mắt. Nàng có một chút điểm xấu hổ, cứng đờ đứng tại chỗ: "Ca, ngươi tại sao trở lại? *** Đừng ngại yêu thầm mà nghĩ nó ngược, đây là một bộ sủng văn, ngọt ngào, xuyên xuốt là màn vung cẩu lương vào mặt FA chúng ta đấy. Năm mười ba tuổi ấy, Tang Trĩ thầm thích một người đàn ông. Người đàn ông đó lạnh lùng uể oải, ăn nói cà lơ phất phơ, thường hay đến nhà cô, cả một buổi chiều nằm lì trong phòng anh trai cô chơi game. Thỉnh thoảng thấy cô vào đưa hoa quả đồ ăn vặt, anh cũng chỉ thờ ơ ngước mắt lên, cười rất yêu nghiệt: “Cô bé, em sao thế? Sao vừa nhìn thấy anh là đỏ mặt vậy?” ~~Trích đoạn vui (Tâm lượm nhặt)~~ Anh chậm rãi thở hắt ra, gằn từng tiếng hỏi: “Anh già?” Tang Trĩ lại gật đầu: “Anh già.” “…” “Cô bé, em thấy anh già?” Đoàn Gia Hứa nhìn thẳng vào mắt cô, thấy quá hoang đường, không vui nói: “Vậy sao em không gọi anh là chú?” “Ơ”, Tang Trĩ nghĩ nghĩ, cảm thấy rất hợp tình hợp lý, đổi xưng hô ngay lập tức, “Chú.” “…” ~~ Trích đoạn vui 2 (Tâm lượm nhặt) ~~ “Bé Tiểu Tang, anh thấy hơi buồn.” Đoàn Gia Hứa trêu cô, “Em nói vài câu mát tai để anh giải sầu coi?” Tang Trĩ ngờ vực nhìn anh: “Nói gì ạ?” “Em nói…” Đoàn Gia Hứa không cần nghĩ ngợi, “Anh Gia Hứa đẹp trai số 1.” Tang Trĩ: "...." Mời các bạn đón đọc Vụng Trộm Giấu Không Thể Giấu của tác giả Trúc Dĩ.
Độc Bộ Thiên Hạ - Lý Hâm
Văn án: Bánh răng số phận từ từ chuyển động Luân hồi bốn trăm năm… Một lần đó Yêu hận tình thù Chàng có còn ở nơi đó Chờ thiếp như trước đây không? Nữ nhiếp ảnh gia Bộ Du Nhiên đã mất cả cha lẫn mẹ, trong một lần thám hiểm mộ cổ đã ngoài ý muốn xuyên không về bốn trăm năm trước, bước vào thời đại của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, linh hồn nhập vào trên thân thể của đệ nhất mỹ nữ tộc Nữ Chân – Đông Ca. Theo những gì mà lịch sử ghi lại thì: Đông Ca, tên vốn là Diệp Hách Na Lạp Bố Hỉ Á Mã Lạp, hưởng thọ 34 tuổi… Theo truyền thuyết trong dân gian thì: Đông Ca từ khi sinh ra đã được tiên đoán là người mang theo số mệnh “có thể khiến thiên hạ hưng thịnh, cũng có thể khiến thiên hạ diệt vong”, khi 10 tuổi đã khiến cho Nỗ Nhĩ Cáp Xích không ngừng phát động chiến tranh, đã tạo nên truyền thuyết “một cô gái khiến cho tứ quốc diệt vong”, cũng trở thành một trong “thất đại hận” trong cuộc đời của Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Khi một người phụ nữ thần bí của bốn trăm năm trước có được linh hồn của một cô gái hiện đại trong cơ thể, sinh mệnh cùng với tình yêu của nàng sẽ thay đổi như thế nào? Một cô gái hiện đại đột ngột tham gia vào trong dòng chảy lịch sử mà kết cuộc của nó đã được định sẵn, đối mặt với sự sắp xếp của số phận, cô ấy có thể thích ứng được với thân phận mới của mình không? Cô ấy sẽ đối phó thế nào với cảnh những người theo đuổi ào ạt tấn công? Trong quãng đời ngắn ngủi còn lại của mình cô ấy có thể tạo nên một truyền thuyết khác hay không? Xin hãy xem tác phẩm xuyên không kinh điển của Lí Hâm đã được cô ấy dùng bút pháp tinh tế kể lại một câu chuyện tình lãng mạn kinh điển của bốn trăm năm trước. *** Lo lắng bất an quanh quẩn trước hàng rào, tôi đi đi lại lại tại chỗ phải đến nửa tiếng, nhưng vẫn không biết nên đi vào bằng cách nào mới hợp lý. Sau lưng có tiếng bước chân, đúng lúc tôi quay người, chợt đụng vào một người, đôi giày hoa bồn cao gót dẫm lên mu bàn chân của người kia. "Ối giời ơi!". Một tiếng kêu đau vang lên, tôi bị dọa sợ đến mức vội nhảy về phía sau một bước, miệng xin lỗi không ngừng: "Ngại quá! Xin lỗi... Xin lỗi...". Tôi vừa nói vừa lùi về phía sau, xấu hổ đến nỗi mặt nóng như bị lửa đốt. "Chờ một chút!". Bỗng nhiên có tiếng gọi tôi lại, "Ngài là...". Tôi ngẩng đầu, ngạc nhiên khi thấy người đứng trước mặt tôi, đang trách mắng tôi lại là Hỗ Nhĩ Hán, mà người vừa mới lên tiếng gọi tôi lại, là người đứng ở sau lưng anh ta khoảng một thước - tướng lĩnh của Kiến Châu Dương Cổ Lợi. Dương Cổ Lợi, tôi không quá quen biết anh ta, ở Kiến Châu hơn mười năm, chỉ gặp lác đác có vài lần. Nhưng tôi vẫn có ấn tượng sâu sắc với anh ta, bởi vì năm đó lúc tấn công bộ tộc Cáp Đạt, người này đã tự tay bắt lấy Mạnh Cách Bố Lộc, kẻ cuối cùng bỏ lại tôi rồi vội vàng chạy trốn. Nghe nói Dương Cổ Lợi là con trai của Bối lặc Lang Trụ, thủ lĩnh bộ tộc Dã Nhân Nữ Chân Hồn Xuân Khố Nhĩ Khách, từ sau khi về dưới trướng Nỗ Nhĩ Cáp Xích, liên tục lập công, anh ta cũng được coi như một hổ tướng của Kiến Châu, dũng mãnh thiện chiến, được Nỗ Nhĩ Cáp Xích vô cùng coi trọng. Lúc tôi ngây người, Hỗ Nhĩ Hán chớp chớp mắt, dường như cũng nhận ra tôi, chỉ tay vào tôi: "A... A...". Lắp ba lắp bắp "A" một lúc lâu, cuối cùng lại không nói ra được một câu gì. Tôi cười hì hì, nghiêng đầu nhìn anh ta: "A cái gì? Tôi nhớ A Tế Na đầu năm thì sinh, là bé trai hay là bé gái?". "Là... Là bé gái...". Anh ta cười một cách ngốc nghếch, giơ tay lên gãi gãi phía sau đầu, gương mặt tỏ vẻ xấu hổ. "Bố Hỉ Á Mã Lạp Cách cách!". Dương Cổ Lợi vẫn còn tỉnh táo, bước lên phía trước, cúi người chào tôi rồi nói, "Quả nhiên là Cách cách! Cách cách sao lại ở đây? Ngài có biết Bối lặc gia biết Cách cách bị người bắt cóc rồi mất tích, lòng như lửa đốt, gần như lo lắng thành bệnh rồi không?". Khoa trương quá đi! Tôi nhìn anh ta, gương mặt nghiêm túc, nhưng sao có thể nói ra những lời nói quá đến mức buồn cười như thế được chứ nhỉ? Trung thành với chủ tử cũng không cần làm bộ làm tịch đến mức như vậy chứ? "Hôm nay thấy Cách cách bình an, thật là may mắn...". Dương Cổ Lợi dừng lại, nở nụ cười. "Ha ha, nhờ ngài, chúng ta lại có trận lớn để đánh". Hỗ Nhĩ Hán cười vô cùng sung sướng, "Ngài có biết lão ca Diệp Hách của ngài lại đem ngài hứa gả cho Bái Âm Đạt Lễ của Huy Phát không? Ngài nhất định là không biết! Tóm lại, lần này Bái Âm Đạt Lễ nhất định gặp xui xẻo, dám cướp thê tử của Bối lặc gia của chúng ta...". Mời các bạn đón đọc Độc Bộ Thiên Hạ của tác giả Lý Hâm.
Chỉ Là Hoàng Hậu - Vu Tình
Nữ chính Từ Đạt sinh ra trong gia đình mà các thành viên đều muốn cống hiến sức lực cho đất nước Tây Huyền, không ai muốn vào cung làm phi cả. Khi được đại sư coi vận mệnh, Đại tỷ là quan văn, Tam muội làm võ tướng, còn Từ Đạt lấy được bốn chữ “một đời bình thuận”. Đối với người dân Tây Huyền mà nói, bốn chữ đó chính là chỉ một nữ nhân tầm thường, vô dụng. Vì thế, cuộc đời của Từ Đạt trở nên vất vả từ đó… Nam chính Lý Dung Trị là hoàng tử Đại Nguỵ được gửi đến Tây Huyền làm con tin. Hắn là người hiền lành, lễ độ, tốt bụng, nhiều lần giúp Từ Đạt giải vây. Dần dần Từ Đạt và Lý Dung Trị có tình cảm với nhau. Tuy Từ Đạt rất thích tự do, nhưng cuối cùng nàng cũng chọn bỏ tự do để ở lại cùng gánh vác giang sơn với Dung Trị. Dung Trị tuy không đặt Từ Đạt lên trên giang sơn nhưng vẫn quan tâm, lo lắng cho nàng. Dù biết là vậy, nhưng mình vẫn có chút không thích Dung Trị. Có điều vào cuối truyện, nam chính đã nói: Kiếp sau ta chỉ toàn tâm toàn ý yêu nàng, không có thiên hạ nhà họ Lý, chỉ có nàng cùng ta. Phải rồi, kiếp này Từ Đạt hi sinh vì Lý Dung Trị. Hắn làm hoàng đế nên Từ Đạt chỉ đứng thứ hai sau thiên hạ, kiếp sau Dung Trị phải bù lại, lúc đó hai người có thể có hạnh phúc rồi… Truyện cũng khá hay, giọng văn ổn, cốt truyện mặc dù ngắn nhưng vẫn đủ nội dung, có lên có xuống chứ không lê thê nhàm chán. Mặc dù là đoản văn 16 chương nhưng 1 chương của truyện cũng khá dài, tính ra chắc cũng tầm 30 chương. Truyện hơi ngược tâm nữ một chút nhưng những bạn thích truyện sủng vẫn có thể nhảy hố. Truyện này mình đã đọc cách đây một năm, mình cũng cho 4.5 điểm. Bây giờ mình vẫn thấy truyện xứng đáng với số điểm đó. Cho truyện này 4.5/5 điểm. *** Thân là con gái Từ gia, không phải là rường cột của nước Lương thì cũng là mãnh tướng nơi biên cương! Mà cô… Mà cô…mà cô chỉ là một hòn sỏi giữa những viên minh châu chói mắt của Từ gia. Cả đời ôn hòa nhàn thản, chí lớn nghiệp lớn đều không thành… Mọi thứ cứ thế, cuộc đời không có gì đáng giá đánh dấu lại. Vậy thì cô cứ vui vẻ mà đi qua cuộc sống ôn hòa nhàn thản của mình thôi! Chỉ mong tìm an ổn qua ngày, nhưng ngay cả đi đến tiểu quan quán [1] tìm người bầu bạn cũng phải nhặt đồ thừa người khác chọn còn dư… Mà như vậy là khó lắm sao? Kỳ thực, yêu cầu của cô cũng đâu có cao đâu. Chỉ cần dành tình cảm chân thật cho cô, đối xử với cô thật tốt, cho dù là có tàn tật cũng không sao. Cô không tâm cơ, nhưng người ta lại có! Nhìn mà xem, ngay cả một kẻ hầu nho nhỏ cũng muốn đạp cô xuống làm ván cầu kìa… Ai, ngay cả tìm một người bạn thôi mà mỏi mệt như vậy, quả nhiên cô là…ôi ~ Vị công tử ôn nhuận như ngọc, nhã nhặn trước mặt…Quả thực là dạy cho người ta biết thế nào gọi là gió xuân nha! Là bảo bối của Hoàng thất Đại Ngụy phải không? Là cô nhặt được kho báu chưa hoàn chỉnh? [2] Thực cảm động đó… Hức hức, mọi người đều động lòng như vậy, mà không biết ── Thì ra một đêm nước mắt lừa người ấy, chỉ do đam mê của vị Hoàng đế Đại Ngụy này đột nhiên bộc phát mà thôi… [1]: Giống thanh lâu, chỗ này là nơi của nam kỹ, chuyên phục vụ nam sủng =)) [2]: Ý là anh chưa lên ngai vị nên chưa là kho báu hoàn hảo :”> Giới thiệu [Văn án] Không phải chỉ là một vở kịch kẻ hát người diễn thôi sao, mà chẳng còn hơi ấm của nàng nữa? Mấy viên quan mặc trang phục ngoại quốc quỳ khắp phòng không hiểu thế nào, mấy ngày nay đã có chuyện xảy ra ── Tây Huyền Từ Đạt ở Đại Ngụy bị bệnh cấp tính mà chết, đều đã nhập quan mở linh đường. Chỉ cần trời vừa sáng, đội ngũ đưa tang sẽ xuất phát trở về cố hương. Nhưng không biết vì sao nửa hôm nửa đêm, Thái tử Đại Ngụy xuất hiện! Vừa bước vào Tứ phương quán, không đến đại sảnh, mà ngược lại đi thẳng vào sảnh ngoại. [1] Sảnh ngoại…là Linh đường mà! Sứ thần đặc phái Tây Huyền quỳ phục xuống, trộm mắt dò xét. Thái Tử Đông cung Đại Ngụy, người mặc cẩm bào đi lướt qua, quần áo không một chỗ nào nhăn nhúm, ngay cả giày cũng sạch sẽ, chỉ là sắc mặt trắng bệch khác thường, ngay cả tròng mắt dường như cũng hóa thành màu đỏ. “Điện hạ, điều này không hợp lễ…” Hắn nói nhỏ, lại thấy vị Thái tử điện hạ không dừng bước, không khỏi âm thầm khóc òa trong lòng. Rõ ràng sắp đăng cơ Thiên Tử, cái gì cũng chưa tính, nhưng có nghĩ đến bọn đầy tớ này hay không? Nếu xảy ra chuyện gì, hắn chỉ là một quan viên Tây Huyền nho nhỏ ở Đại Ngụy cũng phải đưa đầu ra. “Điện hạ.” Một cô gái duy nhất đứng giữ ở cửa Linh đường cúi thấp người. Ánh mắt hắn từ Linh đường nhìn thoáng qua cô gái kia. Giọng nói khàn khàn: “Từ học sĩ tới thật đúng lúc.” “Cả đời Từ Đạt yên bình mà trôi, trước khi lâm chung có người thân ở bên chăm sóc bầu bạn, khi đi cũng không đau đớn, cũng là phúc khí cuối cùng ông trời ban tặng.” Từ học sĩ từ tốn đáp. “…đây là cuộc đời an ổn của nàng hay sao?” Hắn ngừng một lúc lâu, rồi nói: “Bổn vương có thể nhìn mặt Từ Đạt lần cuối được không?” “Quan tài chưa đóng, điện hạ muốn gặp, tất nhiên là được.” Nói xong, Từ học sĩ – cũng chính là tỷ tỷ của Từ Đạt khẽ nâng những dải khăn trắng lên, đi vào bên trong. Hắn theo sát. Trước mắt là một chiếc quan tài thượng đẳng. Nắp quan tài vẫn chưa đóng. Hắn vừa thấy, trong quan tài quả nhiên là Từ Đạt. Hắn vươn tay, muốn chạm vào Từ Đạt, lại có người nhẹ nhàng giữ chặt cổ tay hắn: “Điện hạ, xá muội trước khi chết vẫn chưa thành hôn, khi chết vẫn giữ tấm thân trong sạch. Tuy nói đây là chuyện không hay ho trong mắt người Tây Huyền, nhưng không thể để nam tử động chạm vào thân thể nữa, xin điện hạ tự trọng.” Hắn không để ý đến, vung tay áo, chạm vào gò má trên gương mặt quen thuộc kia. Hai má hơi hơi lạnh, hơi hơi cứng rắn, giống như một xác chết…Đầu ngón tay hắn chậm rãi di chuyển, ở dưới mũi Từ Đạt. Hô hấp, đã không còn. “…bệnh cấp tính mà chết?” Hắn khàn khàn hỏi. “Hai ngày mắc phong hàn nhưng không tới đại phu khám, không nghĩ bệnh tình lại nặng thêm, đột nhiên mà qua đời.” “Vậy sao…” Ánh mắt hắn không rời khỏi người kia dù chỉ là một chút. Một lát sau, hắn nhẹ giọng hỏi: “Nàng muốn được an táng ở Tây Huyền?” “Đó là di ngôn trước khi lâm chung của muội ấy. Trời hửng sáng sẽ xuất phát, đi cả ngày lẫn đêm.” “Dù có đi ngày đêm, xác chết cũng sẽ hư thối.” Hắn bình thản nói. “Điện hạ không cần quá lo lắng. Giữa những lớp quan tài này là Băng ngọc, đảm bảo trong vòng ba mươi ngày xác chết sẽ không có biến chuyển.” Hắn nghe xong, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía nữ học sĩ trong cung nước Tây Huyền. Một lúc lâu sau, hắn lại mở miệng, giọng nói vẫn khàn đặc. “Ba mươi ngày? Ba mươi ngày đến được biên giới Đại Ngụy sao?” “Con cháu Từ gia đều chôn cất ở Tây Huyền. Nếu xảy ra vấn đề gì sẽ hỏa táng. Có Từ Hồi dẫn đường, Từ Đạt nhất định có thể trở về quê hương.” Từ học sĩ chỉ về một cô gái trong góc sáng, từ đầu đến giờ vẫn không quỳ xuống. Lí Dung Trị nhìn theo. Quả nhiên là muội muội của Từ Đạt – Từ Hồi. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nói: “Từ Trực, Từ Hồi có thể cùng nhau xuất hiện ở Đại Ngụy, thật là ngoài ý muốn của bổn vương. Ngay cả tướng quân dẫn đường cũng vô cùng đúng dịp.” Ánh mắt hắn chuyển xuống nhìn gương mặt của thi thể, cắn răng: “Từ Đạt, sao nàng có thể tuyệt tình như vậy? Ngay cả khi chết đi cũng không chịu ở lại giang sơn của bổn vương hay sao?” Hắn không nhận được câu trả lời. Người nên trả lời hắn đã chết. Người không nên trả lời đã nhất tề quỳ trên mặt đất từ trước, không dám mở lời. “Điện hạ, đã đến giờ phong quan (đóng nắp).” Hắn không nhúc nhích, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của Từ Đạt. “Điện hạ, đã đến giờ phong quan.” Hắn chậm rãi cúi đầu xuống, hôn lên cánh môi lạnh lẽo đã có phần cứng lại của Từ Đạt. “Điện hạ!” Từ học sĩ khẽ nhíu mày. Hắn đứng thẳng dậy, đang muốn mở miệng, máu tươi trong miệng đột nhiên phun ra. Quan tài dính đầy tia máu đỏ, thậm chí thi thể nằm trong quan tài cũng bị dây dính máu. “Điện hạ! Điện hạ!” Linh đường vốn tĩnh lặng đột nhiên ồn ào hẳn lên. Những quan viên vốn quỳ vội vã gọi Ngự y, có người hô to ngăn cản điện hạ. Mỗi người đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, tay chân luống cuống. Lí Dung Trị không nhìn Từ học sĩ, cũng không nhìn những vị quan trong phòng, vẫn đăm đăm vào thi thể hồng nhan nằm trong quan tài, lớn tiếng quát: “Từ hôm nay trở đi, Tây Huyền Từ Đạt chính là Vương phi của Lí Dung Trị bổn vương. Hôm nay là Thái tử phi, ngày mai chính là Hoàng hậu Đại Ngụy. Ai có bản lĩnh mang Thái Tử phi đi trước mặt bổn vương, ai dám mang nàng rời khỏi giang sơn Đại Ngụy ta?” Tất cả đều há hốc mồm. Trong phòng lặng ngắt. ※ Ai cũng không đoán trước được, một đêm nay, đã khéo xuất hiện một vị khách nhàn nhã tới chơi, ánh mắt ghi lại hết thảy. Thực hoàn hảo, tương lai không khéo hắn có thể nắm được một chức sử quan [3]. Hơn mười năm sau, khi tóc đã bạc trắng, hắn phe phẩy chiếc quạt lông, lòng phiền muộn: Lúc ấy cảm thấy đây là một tình cảm chân thành tha thiết, xúc động lòng người. Sau này ghi chép lại hơn phân nửa cuộc đời ‘bất lương’ của vị Hoàng đế Đại Ngụy kia, thì mới phát hiện, hóa ra ngày đó mình cảm động quá sớm. Đêm ấy, chỉ là đam mê của Hoàng đế Đại Ngụy này bộc phát mà thôi. [1]: 四方馆 – Tứ phương quán. Vào thời Tùy, tứ phương quán là một dịch quán để tiếp đãi sứ giả bốn phương, nên mới có tên gọi này. [2]: Thiên thính – 偏厅. Đại sảnh ở chính giữa, còn thiên thính ở hai bên…nên mình gọi là sảnh ngoại, tức là sảnh bên… [3]: Sử quan – vị quan ghi chép lại lịch sử. Ở Việt Nam có Ngô Sĩ Liên.   Mời các bạn đón đọc Chỉ Là Hoàng Hậu của tác giả Vu Tình.