Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mười Chín Ngày

Ngày 13 tháng 7 năm 20XX… Hứa Duy quay về Phong Châu sau 11 năm bặt vô âm tín. Cảm giác thế nào không thể nói rõ. Nơi đây cho dù không phải là quê nhà của cô, nhưng những ký ức đẹp nhất của thanh xuân đều ở chốn này. Cô đã gặp những người bạn tốt nhất, trải qua những ngày tháng vui vẻ nhất, cùng với người con trai duy nhất mà cô thích, Chung Hằng. Mọi thứ dường như chẳng hề thay đổi. Vẫn là những hàng quán ven đường mà lúc trước cô và nhóm bạn thường đi ăn sau buổi học, vẫn là những con đường cô đã từng đi qua bao mùa mưa nắng. Còn có, con ngõ nhỏ cô đã từng ở cùng với bà, nơi luôn có một bóng hình thẳng tắp kiêu ngạo đang đợi cô. Nhưng mà Chung Hằng, anh có còn đang đợi em không? Hứa Duy không dám hy vọng quá nhiều. Dù cho trước kia cô vì sự cố bất đắc dĩ mới phải xa anh, nhưng sự thật vẫn là anh đã nhận được lời nói chia tay cùng với khoảng thời gian cô hoàn toàn biến mất. Hứa Duy chưa kịp hình dung mình sẽ phải đối mặt với anh như thế nào, cứ thế mà đã gặp lại anh rồi. Một Chung Hằng hai mươi tám tuổi, vẫn đẹp trai xuất chúng như vậy, vẫn kiêu ngạo một cách đáng yêu như vậy, liệu có còn thích cô như vậy nữa không?   Có một sự thật không thể chối cãi rằng, ai rồi cũng sẽ trưởng thành. Nhưng Hứa Duy lại cảm thấy may mắn, Chung Hằng trước mặt cô đây, lại dường như không hề thay đổi. Cái bộ dáng giả vờ lạnh lùng ấy, hệt như ngày xưa mỗi khi anh giận dỗi. Không phải là kiểu của một người bị tình yêu phản bội, mà chính là kiểu “Hứa Duy, anh giận rồi, mau đến dỗ anh đi…” Anh vẫn như vậy, chính là kiểu người, nếu muốn nắm tay thì sẽ đi trước cô vài bước rồi đứng đợi và chìa tay ra nói: “nắm đi". Nếu muốn hôn cô thì sẽ đưa cái bản mặt đẹp trai dụ hoặc đó đến gần cô và nói: “hôn đi". Hai người đã từng bên nhau như vậy. Một mối tình tuổi học trò giữa một cô gái xinh đẹp giỏi giang và một anh chàng thiếu gia ngỗ nghịch. Chẳng ai nghĩ rằng họ có thể ở bên nhau trong sự trái ngược ấy. Thế nhưng, Chung Hằng vì muốn có thể đi chung đường với Hứa Duy đã vứt bỏ cái sự bất cần đời của mình mà nghiêm túc học hành. Hứa Duy vì cảm nhận được sự dịu dàng đằng sau vẻ ngoài gai góc của Chung Hằng mà nắm lấy tay anh. Bởi vì cô biết, sự dịu dàng đặc biệt ấy, chỉ dành cho cô mà thôi. Nhưng tất cả đã là quá khứ. Bây giờ họ đã không còn là những cô cậu vô tư ngày ấy nữa. Họ phải mang trên mình những trách nhiệm, những vai trò mới. Đối với Hứa Duy, còn là thân phận mới nữa. Bởi vì những ngày nồng nhiệt của tuổi trẻ ấy trôi qua nhanh quá, Chung Hằng chưa kịp biết rõ về thân thế của cô thì đã phải chia xa rồi. Thật bất ngờ, Hứa Duy lại có một chị gái sinh đôi giống mình như đúc. May mắn thay, đây không phải là kiểu tình chị duyên em mệt mỏi gì cả. Nhưng bất hạnh chính là, Hứa Duy đã bị chị gái của mình lấy cắp thân phận suốt 11 năm. Người chia tay Chung Hằng năm đó, không phải Hứa Duy. Cô làm bị thương người cha dượng phiền phức, nên ở tù. Thế nên người mẹ thiên vị ấy đã lấy kết quả thi đại học của Hứa Duy trao cho đứa con gái mà bà luôn yêu thương kia. Hứa Duy không hận. Việc cô làm sai cô phải chịu phạt, việc để cho người chị song sinh “mượn" thành tích của mình cô cũng xem như là một cách trả nợ cho ơn sinh thành. Cho đến bây giờ, cô ở trong tình huống này cũng là vì lời cầu cứu của chị gái. Chị cô đã động vào một người nguy hiểm và cô phải thay chị mình tìm ra bằng chứng tố cáo người đó. Chỉ có điều, Hứa Duy không ngờ đây lại là một cái bẫy. Chính người chị cùng một cuống rốn với cô đã vì sự ích kỷ của bản thân mà đẩy cô vào con đường nguy hiểm này. Cuộc đời vốn dĩ chính là một vở kịch có bi có hài. Nếu như gia đình là bi kịch của Hứa Duy thì Chung Hằng lại chính là điểm sáng duy nhất. Ngày trước cũng thế mà bây giờ cũng vậy. Anh vẫn yêu thương và bảo vệ cô như chưa hề có khoảng thời gian xa cách ấy. Vì anh đã hiểu được rằng, người nên hối hận không phải là Hứa Duy mà chính là bản thân anh. Những năm tháng ấy, lúc cô ở tù, lúc cô lặng lẽ đi tìm anh chỉ để nhìn anh cho thoả nỗi nhớ, anh đã ở đâu? Lúc cô khổ sở lạc lõng nhất, anh đang làm gì? Chỉ biết giận dỗi trách móc mà không hề suy nghĩ, cô gái mà anh luôn cho rằng đã thay đổi ấy, có phải là Hứa Duy hay không? Cô gái của anh, có thể lạnh nhạt với mọi thứ, chỉ ấm áp với anh. Lúc nào cũng nhẹ nhàng nhưng lại đánh nhau vì anh. Không nói nhiều nhưng chỉ cần anh có chuyện, thì lập tức có mặt. Trải qua tất cả mọi chuyện, vẫn chỉ một lòng hướng về anh. Người con gái ấy, mới là Hứa Duy của anh. Lần này, anh may mắn cứu được cô từ trong tay tử thần, sẽ giữ chặt lấy cô mãi mãi. Có thể nói, cuộc đời Hứa Duy chỉ tóm gọn bằng vài mốc thời gian mà thôi. 16 năm sống trong sự hờ hững của gia đình, 2 năm vui vẻ bên Chung Hằng và những người bạn, 11 năm mất đi thân phận và tương lai. Cuối cùng tìm lại được tất cả trong 19 ngày. “19 ngày” là hành trình gian khổ của Hứa Duy, bắt đầu từ sợ hãi và lo âu. Nhưng bằng sự giúp đỡ của những người bạn chân thành, người chị đáng yêu Chung Lâm, cô cháu gái lém lỉnh của Chung Hằng và cả chú chó ngốc nghếch Husky mà anh nuôi, tất cả đều kéo cô về lại bên anh một lần nữa. Nếu như tình cảm của Hứa Duy đối với Chung Hằng là một kiểu tình cảm son sắt một lòng thì tình cảm của Chung Hằng đối với Hứa Duy là một loại chấp niệm. Anh đẹp trai, thông minh nghĩa khí, vô cùng nam tính, là một kiểu chiêu ong dụ bướm. Nhưng khi ở bên cạnh cô lại giống như một chú chó nhỏ cáu kỉnh, thích được nuông chiều, mà cũng chỉ có Hứa Duy mới có thể dỗ dành được. Cho dù là trước đây hay bây giờ, Hứa Duy vẫn là cô gái nhỏ dịu dàng xem việc dỗ dành anh là một niềm vui. Còn Chung Hằng, chính là cái kiểu muốn tuyên bố cho cả thế giới biết, “ông đây sinh ra chính là để dành cho Hứa Duy” vậy đó. Liệu rằng ở trên đời, còn có thể tìm được một tình yêu thật cmn đáng yêu như thế này nữa không? ____ Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nhan Hân nói: "Chị Hứa Duy sẽ nhanh trở về, chờ một chút đi." Thạch Vân cười cười:"Được vậy thì chờ một lát nữa, đợi chút nữa chúng ta..." "Hứa...? Hứa gì cơ...?". Chung Hằng bỗng dưng mở miệng. ____ Không khí buồn bực suốt một ngày, sau bữa cơm tối, cơn mưa ập tới. Các ông các bà đi dạo bộ chạy vào đình nghỉ mát trú mưa, anh bảo vệ trẻ chạy nhanh vào phòng, lau nước mưa trên mặt, ngó ra ngoài, màn mưa bao phủ trời đất, che kín tầm nhìn, giống như nguyên cái túi đen úp trên đỉnh đầu. "Cái thời tiết quái quỷ này!." Anh bảo vệ cầm khăn lau mặt xong, thoáng nhìn trong màn mưa có người chạy tới, vóc dáng gầy gầy, chiếc váy màu xanh sẫm ướt sũng, gần như bao bọc lấy cô. Trí nhớ anh ta rất tốt, chưa đợi người chạy tới mái hiên đã nhận ra ngay: "Cô Hứa, mưa lớn như vậy cô không mang ô à?" "Ừm." Tiếng mưa lớn át đi tiếng trả lời qua loa đáp lại. Anh bảo vệ lấy ô trong tủ dự phòng ra định đưa cho cô: "Mưa quá lớn, cái ô này cô dùng trước đi...Ơ, cô Hứa?" Dưới mái hiên không có người. Anh bảo vệ rướn người nhìn, trong màn mưa đen kịt, cô gái kia chạy vào toà nhà cửa số chín. Chân trời bỗng dưng có một tia sấm sét, ầm ầm. Người bảo vệ bỗng nhiên lui về sau lầm bầm: "Cô Hứa này càng ngày càng kỳ lạ..." Tính nhẩm, từ một tuần trước trở về cô ấy hình như không chạm vào xe, đi ra ngoài thì bắt nhờ xe khác. Kì lạ thật! Xe cô ấy hỏng à? Mưa mùa hè tuỳ hứng lại vô năng, nhanh đến nhanh đi, đúng nửa tiếng là tạnh. Tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng. Hứa Duy để trần thân thể đi ra ngoài, tóc ước sũng tuỳ hứng tán loạn trên vai. Cô cầm khăn trên bàn, lau khô cổ và ngực, xoay nửa bờ vai, nửa người da thịt trắng nõn hiện lên trong gương. Trong phòng yên tĩnh, đồng hồ thạch anh lẻ loi trơ trọi chầm chậm chạy, tíc tắc, tiết tấu đều đều đơn điệu mơ hồ có thể thôi miên người khác. Tiếng chuông đột ngột vang lên, Hứa Duy lấy lại tinh thần, đi tới cầm chiếc điện thoại trên ghế salon. Cuộc gọi đến là một dãy số, số trong vùng. Hứa Duy nhận điện thoại. "Bé yêu!" giọng điệu rõ ràng, trung khí mười phần. Hứa Duy không phản ứng. Đầu kia Lữ Gia vẫn nói tiếp: "Mình nói rất to nha phóng viên... À không, đại tác giả Hứa, còn ở quê bầu bạn với mẹ không vậy? Không phải ngày kia lên đường à?" Hứa Duy bình tĩnh nói: "Đã ở Giang Thành rồi." "Vậy làm sao không có động tĩnh gì, Wechat cũng không có thông báo, từ lần trước đi công tác trở về xong cậu liền mất hút." Hứa Duy xoa tay trong khăn, suy nghĩ nói tiếp như thế nào. Lữ Gia " A, a " hai tiếng nói: "Đúng rồi có phải cậu bán căn nhà ở khu Phổ Vân rồi không? Dương Anh nói tháng trước gặp cậu ở cục quản lý bất động sản, xảy ra chuyện gì vậy, cậu cần tiền gấp à? " Hứa Duy quả quyết từ bỏ, không nghĩ gì nữa thì hơn. Lữ Gia nói: "Này, còn nghe không đấy?" Hứa Duy nói: "Đúng, có chút việc. " "Chuyện gì?" Lữ Gia xuất thân là phóng viên, tránh không nổi có chút tò mò, sửa không được tính tra rõ ngọn nguồn. "Cậu sẽ không thực sự bán phòng, bán xe đến Ngu Khê định cư đấy chứ? Giang Thành mặc dù không thể so với thủ đô, nhưng dù sao cũng là thành phố lớn, ở thoải mái, chỗ dưới quê đó có gì hấp dẫn được cậu vậy? Hứa Duy nghĩ: "Có thể là phong cảnh đẹp?" "Thôi đi, tốt xấu gì cậu cũng làm biên tập hai năm, cái lí do đó đổi được rồi đấy." Lữ Gia căn bản không tin, sưu tầm dân gian gì đó đi đâu chả có, không cần thiết hàng năm đều phải đi một chuyến, huyện nhỏ kia từng là huyện nghèo có tiếng ở tỉnh, cho dù bây giờ thành khu du lịch sinh thái cũng không đáng để lưu luyến, huống chi mấy năm gần đây khai sáng, cái góc nhỏ ấy hỗn loạn, lên tin tức trên tỉnh mấy lần. Lữ Gia nói: "Cậu thành thật khai báo, anh nào cướp mất hồn cậu rồi?" "..." Thật sự không có cách nào để giao lưu. Hứa Duy xoay người xoa chân: "Có chuyện thì nói, không có thì bãi triều." "Từ từ nào" Lữ Gia bị ép quay về vấn đề chính:" Tớ định đem Nhan Hân cho cậu gặp một chút, là một cô gái lanh lợi, rất hoạt bát, thích hợp bầu bạn với cậu, nhưng mà ngày mai không có thời gian, tớ cho cậu số điện thoại của cô ấy, để cô ấy trực tiếp tìm cậu. "Tuỳ cậu quyết định ".Hứa Duy bắt đầu lau tóc. "Vậy cứ thế đi, giữ liên lạc, cuối tháng nộp bản thảo, cậu đừng có trốn đấy." Để điện thoại xuống, Lữ Gia cảm thấy có gì đó không thích hợp, nghĩ nghĩ, phát hiện cô hỏi vấn đề gì Hứa Duy không hề trả lời. Bảy rưỡi, ngoài cửa sổ là những ánh đèn mông lung. Hứa Duy đứng trước gương thử quần áo. Mời các bạn đón đọc Mười Chín Ngày của tác giả Quân Ước.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngắm Hoa Nở Trong Sương - Ngải Mễ
"Tình yêu không nhất thiết phải mất đi lý trí.” “Không mất lý trí có còn gọi là tình yêu nữa không?”… Đó là câu hỏi trăn trở xuyên suốt "Ngắm hoa nở trong sương", cuốn bán tự truyện của Ngải Mễ, tác giả của rất nhiều tác phẩm bán chạy tại Trung Quốc. Vậy tình yêu và lý trí liệu có song hành? Ngắm hoa nở trong sương là câu chuyện kể về tình yêu của Ngải Mễ và Allan - Người con trai duy nhất Ngải Mễ từng yêu. Ngải Mễ gặp Allan khi cả hai vừa bước chân vào giảng đường đại học. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã dành trọn trái tim cho anh. Trong khi Allan là Hotboy trong trường, được vô vàn cô gái theo đuổi thì Ngải Mễ lại là một cô gái rất đỗi bình thường. Do lo sợ trái tim Allan sẽ thuộc về người khác nên vào một ngày, Ngải Mễ đã chủ động tỏ tình với Allan. Allan đáp lại tình yêu của Ngải Mễ nhưng luôn giữ khoảng cách và dè chừng trước tình cảm này. Ngải Mễ và Allan đã gặp được nhau, đến với nhau trong tình yêu nhưng trong tình yêu đó vẫn còn những vết gợn. Liệu Allan có yêu Ngải Mễ thật lòng? Và tình yêu của Ngải Mễ dành cho Allan có còn lý trí? *** Một nguyên nhân quan trọng khiến tác phẩm Ngắm hoa nở trong sương được mọi người quan tâm, yêu thích là do rất nhiều người tìm thấy hình bóng của mình ở nhân vật Ngải Mễ. Ngải Mễ thường hay đưa ra đủ mọi thắc mắc, thường nổi cáu và thích “lo bò trắng răng”, thường nghĩ ngợi linh tinh, đây là đặc điểm chung của rất nhiều cô gái. Niềm hy vọng gần như tuyệt vọng được miêu tả trong Ngắm hoa nở trong sương cũng là điều rất nhiều người từng được trải nghiệm. Có lẽ chỉ cần bạn đã từng yêu một cách chân thành thì bạn rất khó tránh khỏi cảm giác vô vọng này, có lúc là sự vô vọng thật sự, có lúc là sự vô vọng do mình tự tưởng tượng ra để hù doạ mình. Độc giả tìm được hình ảnh của chính mình ở nhân vật Ngải Mễ, phát hiện ra một chân lý: Hoá ra thế gian này cũng có kẻ ngốc như mình. Nếu câu chuyện này được viết trên góc độ Allan thì chẳng còn gì để nói, vì từ đầu đến cuối Allan luôn là đối tượng bị xỏ mũi. Bạn thử tưởng tượng ra Allan ở hoàn cảnh sau: Sau những tháng ngày cùng cực, đen tối mà không có ai chia sẻ, Allan rời xa Ngải Mễ và thuê một căn phòng tồi tàn tại một con ngõ nhỏ thành phố J để ôn thi GRE, TOEFL, ngày ngày nhìn Ngải Mễ và Tiểu Côn “dập dìu tài tử giai nhân”. Allan nghĩ anh chàng Tiểu Côn này là nhân vật “xuất chúng hơn người”, lại dám giết người, phóng hỏa, si tình như Rhett Butler. Ngải Mễ tìm được đức lang quân lý tưởng như thế, Allan không mừng cho cô ư? ... Mời các bạn đón đọc Ngắm Hoa Nở Trong Sương của tác giả Ngải Mễ.
Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau - Mị Bảo
Nếu gọi thế giới của người sống là ánh sáng thì bóng đêm kia mang trong mình nó những gì? Một nét liêu trai, một chút ma mị nhưng không kém phần chân thật, Mị Bảo nhẹ nhàng dắt người đọc vào cuộc sống của một cô bé sở hữu năng lực nhìn thấy những vong hồn vất vưởng. Làm cầu nối giữa hai thế giới, mắt nhìn được những thứ người thường không thể thấy nhưng Thẩm Linh Tố vẫn là một cô gái bình thường bé nhỏ giữa dòng đời. Với cô, năng lực kia chỉ khiến thế giới như rộng lớn hơn, và cô thì lọt thỏm trong đó. Mối tình đầu tan vỡ giúp cô rõ hơn lòng người nông sâu, người thân lần lượt có rồi lại mất giúp cô biết cách đứng vững hơn trên đôi chân mình. Cô điềm nhiên đứng nhìn cuộc đời, thấm nhuần quy luật nhân quả gieo gì gặt nấy. Kẻ lòng dạ hiểm sâu đến cuối cùng cũng nhận lại kết quả xứng đáng, vậy còn người tốt thì sao? Số phận chung của nữ giới nhà họ Thẩm liệu có rẽ sang hướng khác trong tay cô? Câu chuyện chỉ điểm chút màu yêu lên phông nền xám của cái chết và đen của âm mưu, nhưng nếu bước lùi lại để nhìn toàn cảnh, người đọc sẽ thấy hiện lên một bức tranh lung linh đầy tình cảm chân thành và hi vọng tràn đầy. Trong đêm tăm tối, chỉ có lòng người mới là ngọn đèn soi tỏ chân đi. *** Đỗ Công dẫn vị khách đi dọc hành lanh dài dằng dặc, rồi đẩy cửa bước vào căn phòng ở góc trong cùng. Trong phòng những chiếc giường tầng dành cho trẻ con được kê gọn gàng, chăn gối ga giường đều làm bằng vải caro màu xanh, mùi nước khử độc thoang thoảng khắp không gian. Giữa hai chiếc giường là một chiếc bàn con, trên bàn chất đầy sách vở. Đỗ Công nhìn ngó một hồi, rồi gọi: “Tiểu Quyên? Vương Hồng Quyên?” Trong góc phòng vọng ra một tiếng động gì đó. Vị khách nghe thấy, bèn mỉm cười. Cô nhẹ nhàng bước về phía ấy. Dưới gầm giường sát tường, hình như có ai đó đang thu tròn như một con thú nhỏ. Đỗ Công kêu lên ối chà: “Sao lại trốn ở đây thế này? Lúc sáng đánh nhau với bạn lớp khác, cón phách lối hống hách lắm mà? Đừng trốn nữa, Thẩm tiểu thư đến thăm con này.” Đứa bé càng thu mình hơn. Thẩm tiểu thư ra dấu tay, ngầm bảo Đỗ Công đừng nói gì nữa. Cô quỳ xuống, thò đầu nhìn vào gầm giường. Trong bóng tối, đôi mắt đứa bé sáng như sao đêm, chất chứa trong đó là sự sợ hãi, thù hận và mông lung. ... Mời các bạn đón đọc Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau của tác giả Mị Bảo.
Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Cũng Chưa Lấy Chồng - Real Vân Thượng
Truyện Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Cũng Chưa Lấy Chồng có rất nhiều tình tiết bất ngờ, cứ ngỡ mọi chuyện đã được sắp đặt một cách thành công. Nhưng nào ngờ không phải như thế, mọi chuyện lại đi theo hướng ngược lại... Không còn cách nào khác để kiếm tiên chữa bệnh cho mẹ và kiếm tìm cô em gái thất lạc, anh phải dấn thân vào showbiz thị phi và nhiều cạm bẫy này. Cũng chính nơi đây, anh đã gặp được một cô gái hóa trang cho mình thích hợp, cô đã yêu anh từ lúc gặp anh. Nhưng linh tính lại mách bảo với anh đây chính là cô em gái anh đang tìm kiếm. Cuộc hoán đổi đầy bất ngờ cô mới chính là con ruột của mẹ anh, vậy còn anh là ai? Mời các bạn theo dõi truyện sẽ rõ nhé! *** Nửa tháng sau, cánh tay trái của Tư Ngôn được băng bó cẩn thận, và được cuốn dây đỡ vòng qua cổ, Kỳ Dục ôm cô trên sô pha xem ti vi. Họ đang xem chương trình “Phía sau sân khấu chuyện người nổi tiếng” mà Tư Ngôn là khách mời của chương trình. Xem đến phần cuối, Kỳ Dục cầm một quả dâu tây đút vào miệng cô, rồi hỏi: “Không sợ fan của anh tìm em đòi nợ à?”. “Không sợ.” Miệng Tư Ngôn vẫn đang ngậm quả dâu tây, nhai vài cái nuốt rồi nói tiếp:, “Nếu họ yêu anh, thì nhất định cũng phải yêu em chứ.”. Kỳ Dục mím môi cười hạnh phúc, rồi tiếp tục lấy dâu tây cho cô ăn. Tư Ngôn vừa há miệng đón lấy quả dâu tây, chưa kịp cắn đã bị đôi môi Kỳ Dục tiến tới định hôn. Cô vội né sang một bên, miếng càu nhàu: “Em đang ăn mà.”. “Thì cùng ăn.” Đôi môi Kỳ Dục nở nụ cười nham hiểm, rồi mặc cho cô từ chối, anh sấn đến hôn lấy cô. Anh dùng đầu lưỡi lách mở đôi môi đang mím chặt của Tư Ngôn, rồi chiếc lưỡi tiến vào trong, chạm vào trái dâu tây vẫn chưa được cắn kia. Anh ranh mãnh dùng lưỡi cuốn lấy trái dâu tây, rất nhanh trái dâu đã trôi tọt vào miệng anh lúc nào. Anh cố ý rời ra một chút, nói: “Em muốn ăn chứ gì? Vậy tự tới mà ăn này.”. ... Mời các bạn đón đọc Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Cũng Chưa Lấy Chồng của tác giả Real Vân Thượng.
Hương Vị Tình Yêu - Mộ Hạ
Hương vị tình yêu kể về một tình yêu đẹp trong khu vườn trường, một tình yêu đáng trân trọng của một cô gái mới lớn. Cô tên Lý Vi, một cô gái được coi là may mắn vì tình yêu thật sự đã đến bên cô. Nhưng để có được tình yêu ấy, cô cũng đã từng trải qua nhiều điều chua xót. Tình yêu như một món quà mà tạo hoá đền bù cho cô. Bạn có thể thấy những nhân vật trong Hương vị tình yêu có nhiều nét tương đồng nhiều người mà bạn gặp trong cuộc sống hàng ngày, một Trình Chân ngang ngược nhưng đyà tình cảm, một Lâm Nguyệt Nhất đào hoa phong nhã... Hãy để tâm hồn bạn quay về một thời tuổi trẻ với tình yêu đầu ngốc nghếch, nhẹ nhàng, ngọt ngào và sâu lắng... Từng câu, từng chữ như những nốt nhạc tràn vào tâm hồn chúng ta, trong trẻo hồn nhiên và ngây thơ như chính những con người đang ở lứa tuổi mới lớn, lứa tuổi học trò. *** Một đêm không ngủ, ngày thứ hai là thời gian ôn tập cho kỳ thi cuối kì, đa số sinh viên trong lớp đều đang cặm cụi ôn tập trong phòng học, nói cho cùng thì đây cũng là một kỳ thi quan trọng, tất cả mọi người đều nỗ lực ôn tập, chỉ có tôi là nằm gục trên bàn một cách uể oải. Tối qua cô Phương không gây khó dễ gì cho tôi, chỉ bảo tôi thứ bảy đến nhà cô ăn cơm. Liễu Đình quay sang hỏi tôi: “Tiểu Vi, giờ cậu tính thế nào?” “Không biết”. Tôi quay bút, thành thật trả lời. Hấp háy đôi mắt, Liễu Đình thận trọng nói: “Trước đây mình rất lo lắng chuyện của cậu và Trình Chân, cậu biết đấy, cô mình từ lâu đã có ý định cho Trình chân ra nước ngoài du học ngay sau khi tốt nghiệp trung học, vì vậy cô tuyệt đối sẽ không đồng ý cho Trình Chân nảy sinh chuyện tình cảm yêu đương sớm như vậy đâu”. Tôi thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu óc trống rỗng. ... Mời các bạn đón đọc Hương Vị Tình Yêu của tác giả Mộ Hạ.