Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký Chăm Sóc Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu

Tên khác: NHẬT KÝ CHĂM SÓC VAI ÁC ỐM YẾU (Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nam Phụ) Xuyên thành nữ phụ ác độc chịu đủ ức hiếp sau đó được nữ chính giúp đỡ, nhưng vì thích nam chính mà đố với nữ chính, lấy oán trả ơn, kết cục cuối cùng thê thảm. Đàm Mặc, thiếu niên hai chân tàn phế bị vất bỏ, hai năm sau sẽ đi đời nhà ma, lại chính là vai ác nắm trong tay trăm triệu gia sản. Suy nghĩ của Kiều Lam chính là: “Tới gần hắn, quyến rũ hắn, trở thành người phụ nữ thân cận, sau đó, ngồi chờ Đàm Mặc chết, kế thừa gia sản. Đàm Mặc chính là nam phụ được yêu thích nhất trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng này, fans bất mãn kết cục bi thảm của Đàm Mặc, vì thế viết riêng một quyển đồng nhân tiểu thuyết để hắn làm nam chính. Đàm Mặc trong cuốn tiểu thuyết này từ nhỏ hai chân tàn phế chịu đủ khi dễ, sau lại trọng sinh một lần nữa làm lại cuộc đời, cũng trở thành phú hào oai phong một cõi của thương giới. Nhiều năm trước, khi Đàm Mặc vẫn còn là thiếu niên thân khể khiếm khuyết, tự ti lại tối tăm, bạn bè ở sau lưng chê cười hắn là người tàn phế không đứng dậy nổi. Đàm Mặc khớp tay nắm chặt xe lăn đến mức nổi gân xanh, đột nhiên, thân hình nhỏ gầy của thiếu nữ vọt vào đám người, hung hăng đánh nhau với đám bằng hữu đang ác ý cười đùa. *** Tác giả: Tiểu Hài Ái Cật Đường Thể loại: Thanh xuân vườn trường, Độc chiếm, Ngôn tình, Hiện đại, Hào môn thế gia, Nữ phụ văn, Song xử, Sủng, Thầm mến, Xuyên sách, Thâm tình, Nam/nữ có bệnh, Nam khiếm khuyết (sau được chữa khỏi), Tâm lý, 1Vs1, HE. Độ dài: 127 chương Tình trạng: Hoàn edit Kiều Lam xuyên sách. Xuyên thành nữ phụ ác độc chịu đủ ức hiếp sau đó được nữ chính giúp đỡ, nhưng vì thích nam chính mà đố kỵ với nữ chính, lấy oán trả ơn, kết cục cuối cùng thê thảm. Sau khi xuyên sách, Kiều Lam lột xác trở nên xinh đẹp, tài giỏi hơn. Đồng thời, bên cạnh cô còn có Đàm Mặc – nam phụ được yêu thích nhất trong cuốn tiểu thuyết bán chạy. ---------- Trong nguyên tác, Kiều Lam là cô gái ốm yếu gầy gò, học lực bình thường, sống trong một gia đình cha không yêu, mẹ không thương, bọn họ đều mang nặng tư tưởng “trọng nam khinh nữ”. Nhà họ Kiều vì muốn có bằng được một đứa con trai liền sinh tù tì ba cô con gái, Kiều Lam chính là đứa con bị ghét bỏ nhất, hằng ngày còn phải hầu hạ đứa em trai để kiếm tiền tiêu vặt.  Đâu dừng lại ở đó, gia đình của cô chỉ xem cô như một món hàng, bọn họ buộc cô nghỉ học sớm lấy chồng để được hưởng tiền sính lễ. Đời trước, Kiều Lam mồ côi cha mẹ, lúc đó cô luôn mơ rằng một ngày nào đó mình sẽ có gia đình, có cha có mẹ, như vậy hạnh phúc biết bao nhiêu. Bây giờ điều ước thành hiện thực, nhưng Kiều Lam lại cảm thấy, thà đừng có còn hơn.  Nam chính Đàm Mặc (trong nguyên tác là nam phụ) vừa mắc hội chứng Asperger vừa bị tàn tật phải ngồi xe lăn, lại vì bệnh sợ ánh sáng và gió nên vẫn luôn ngồi ở chỗ hẻo lánh nhất trong lớp học. Anh chịu đủ những lời miệt thị nhục nhã, họ nói anh bị thần kinh, đáng sợ, nói anh là tên tàn tật, ngu ngốc không xứng đáng có bạn bè. Bạn bè trong lớp, ai nấy đều xa lánh, cô lập anh. Hết lần này tới lần khác, họ dùng những lời chế giễu độc nhất ở lứa tuổi này để kích thích một thiếu niên vốn đang bên bờ vực sụp đổ. Sau vụ tai nạn xe hơi, một đứa trẻ tự kỷ mắc hội chứng Asperger, tận mắc chứng kiến mẹ mình qua đời vì tai nạn giao thông, rồi đôi chân cũng bị liệt sau chính trận tai nạn đó, từ đó về sau đã để lại cho anh những nỗi đau không thể nào bị phai nhòa. Hội chứng Asperger khiến đôi mắt anh như bị giăng kín bởi lớp sương mù khi đối mặt với người khác. Anh không phân biệt rõ ý tốt và ý xấu, vì vậy, bất kể là loại nào đi nữa, anh đều quy tất cả chúng về hướng xấu hơn. Mặc dù hội chứng Asperger sẽ khiến người ta tự kỷ và mất đi khả năng giao tiếp cơ bản nhưng khả năng ghi nhớ và IQ của Đàm Mặc lại vượt xa người thường. Tuy vậy, anh vẫn mặc định bản thân là một tên điên, từ khi sinh ra đã là một sự thừa thãi, là gánh nặng, là đồ bỏ đi thì tuyệt nhiên sẽ không bao giờ được ai chấp nhận. Anh giống như một con robot không có tình cảm hay những cảm xúc thất thường. Từng bị bóng ma quá khứ đeo bám, anh quyết định thu mình lại, quyết định không còn tin vào ý tốt của bất kỳ người nào nữa, kể cả Kiều Lam. Vì ngoại trừ mẹ ra, trên thế giới này không có ai lại đột nhiên muốn đối xử tốt với anh cả. Vậy nên lúc đầu, Kiều Lam rất vất vả trong việc kết bạn và trò chuyện cùng anh. Bởi tâm lý anh không chấp nhận tiếp thu bất kỳ ai, anh kháng cự, cố ý xa cách cô. ---------- Nhưng thời gian cứ thế trôi qua từng giây từng phút, ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu vào phòng học, từng chút làm bừng lên góc tường tối tăm kia của anh. Mà cô chính là ánh nắng ấy. Sự nhiệt tình cùng tâm hồn ấm áp của Kiều Lam đã dần nhen lên một sức nóng trong sâu thẳm trái tim anh. Thế nhưng chung quy, giữa họ vẫn còn rất nhiều rào cản không thể vượt qua hay hóa giải ngày một ngày hai được. Đàm Mặc muốn mở lòng, muốn trò chuyện cùng cô nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Còn Kiều Lam, lo sợ sự nhiệt tình của mình sẽ khiến anh phiền hà, khó chịu, cô biết chứng bệnh của anh sẽ bài xích mọi sự tiếp cận từ thế giới bên ngoài, mà cô cũng không muốn làm tổn thương anh. Đàm Mặc tự đánh giá cao cảm xúc trong lòng mình, thực ra, mặt hồ yên ả như tâm tình của anh, sớm đã bị Kiều Lam khuấy lên những gợn sóng lăn tăn.  Biết được hoàn cảnh của cô khó khăn, anh đến nhà hàng nơi cô làm việc cuối tuần chỉ để gọi thật nhiều món ăn đắt tiền, cho cô nhiều tiền boa. Tuy rằng những hành động giúp đỡ của anh đôi lúc khiến người đọc dở khóc dở cười.  “Tại sao cậu lại muốn giúp người bạn này?” “Bởi vì cô ấy thiếu tiền” “Cô ấy thiếu tiền thì có liên quan gì đến thiếu gia đâu” “Tôi không thiếu” ---------- Bởi vì trong cuộc sống Đàm Mặc chưa từng có ánh sáng, cho nên chỉ cần có người đối xử tốt với anh một chút, anh đã vô cùng quý trọng rồi.  Không biết tự bao giờ, anh đã biết ghen, biết khó chịu khi Kiều Lam nói chuyện với bạn học nam khác, anh cáu kỉnh bực bội, không kiềm được sự tức giận. Nhưng anh biết, nếu anh bộc lộ quá nhiều cảm xúc như thế, có phải Kiều Lam sẽ ghét anh hay không? Vậy nên mỗi ngày, anh đều thận trọng cố giữ khoảng cách, không muốn Kiều Lam bị kéo vào vũng lầy đen tối này cùng mình. Thế nhưng, cô ấy lại chủ động bước đến, mang theo ánh sáng ấm áp xua đi cái tối tăm lạnh lẽo trong tâm hồn anh, khiến anh không biết làm thế nào với cô nữa. “Nếu cậu thật sự không để ý đến mình nữa, vậy thì thật sự không có ai thèm quan tâm đến mình rồi” Ở thế giới trước kia, sống hơn hai mươi năm, đã từng có lúc, tuyết rơi chưa có ai bảo Kiều Lam mặc ấm, nhắc cô mang dù, càng không nói đến việc cố ý đưa cô về nhà. Mà hiện tại, Đàm Mặc vì cô mà làm nhiều việc như vậy, khiến lòng cô nhói đau. Người khác nghĩ anh kỳ quặc, đáng sợ nhưng họ đều không biết rằng, nội tâm của anh lại đơn thuần hơn bất kỳ người nào. Cô không thể chịu nổi vẻ ảm đạm, u buồn khi bị cả thế giới ruồng bỏ ánh lên trong mắt anh. Cô đau lòng vì anh. Ngay từ đầu, sự quan tâm của Kiều Lam đối với Đàm Mặc đều bắt nguồn từ sự yêu thích của cô đối với nhân vật này và sự thương hại với Đàm Mặc, nhưng không biết tự lúc nào, Kiều Lam đã xem việc chăm sóc Đàm Mặc như là trách nhiệm của mình vậy. Bởi vì khi cô giúp đỡ thiếu niên này, anh đã trả lại cho cô quá nhiều thứ. Con người thì luôn luôn có tình cảm. Mà anh, Đàm Mặc, cũng chưa hề nhận ra, có một cô gái nhỏ âm thầm lặng lẽ như một mầm chồi non, len lỏi sinh trưởng, thậm chí bám rễ trong trái tim anh mãi nhiều năm sau này. Nhưng tiếc là, anh không thể lý giải được tình cảm mà anh dành cho cô tột cùng là như thế nào. Anh chỉ biết bản thân luôn khao khát nhìn thấy cô, giúp đỡ, bảo vệ cô một cách thầm lặng như vậy. Cũng giống như ngọn nến đang dần tắt đi trong bóng tối từng chút cách anh thật xa. Đàm Mặc không dám xác định, ánh nến kia có thắp sáng trở lại vì anh không. Đối với người bình thường mà nói, đôi khi họ thấy thiếu đi cảm giác an toàn. Còn đối với Đàm Mặc, anh căn bản không có cảm giác an toàn. Thế giới của Đàm Mặc chỉ mới le lói một chút ánh sáng nhỏ đã bị người khác che kín không còn một một khe hở. Bọn họ nói anh không có trái tim, nói anh máu lạnh. Ngay giây phút đầu anh tràn ngập những lời nói ác độc sâu trong ký ức đau khổ ập về, tiếng chuông điện thoại của Kiều Lam kịp lúc kéo anh quay về với thực tại. Thế giới của thiếu niên vỏn vẹn hai gam màu đen trắng, giờ đây đã dần xuất hiện những màu sắc rực rỡ mới. Bởi vì không biết tương lai Kiều Lam sẽ ở đâu, vậy nên Đàm Mặc cũng không quyết định sớm sau này mình sẽ như thế nào. Anh căn bản không hề do dự một chút nào, cứ thế tự nhiên viết tên một người vào bức tranh tương lai trống không của mình cái tên “Kiều Lam”. Lần đầu tiên Đàm Mặc cảm nhận rõ ràng một điều rằng, đối với Kiều Lam, anh có một cảm giác ỷ lại mãnh liệt, anh muốn đi theo cô. Kiều Lam chính là ánh sáng của anh. Ánh sáng ở đâu thì anh sẽ ở đó. Mà khi ánh sáng biến mất, cuộc sống của anh sẽ lại trở nên tối tăm và khó có thể vượt qua được. Anh chỉ biết mình không thể rời xa ánh sáng, xa rời tia nắng này, như một ngọn cỏ nhỏ nhoi không thể rời xa ánh nắng.  Dưới sự kiên trì dạy dỗ của Kiều Lam, anh từ từ hiểu và lý giải được cảm xúc. Đàm Mặc cảm thấy tự ti, khổ sở bởi đôi chân không thể đứng lên, không xứng với cô. Một người như anh với một tình yêu mang đầy tính chiếm hữu, một người thần kinh như anh sao có thể xứng đáng có được tình yêu đây? “Đàm Mặc, cậu thích Kiều Lam phải không?” “Nhưng Đàm Mặc à, sao cậu dám chứ? Mình biết, thích Kiều Lam là một chuyện không thể nào bình thường hơn. Cậu ấy xinh đẹp, tốt bụng, thành tích học tập lại còn rất tốt. Mình không tìm ra được bất kỳ khuyết điểm nào của cậu ấy cả, vậy nên thích cậu ấy là một việc rất bình thường, rất nhiều người thích cậu ấy, thật sự chẳng có việc gì cả. Thế nhưng Đàm Mặc à, sao cậu lại dám thích cậu ấy chứ?” Những tự ti, khổ sở được anh che giấu rất kĩ bỗng một ngày có một người không hề thương tiếc dùng cách trực tiếp nhất r.ạ.ch một đường d.a.o, lôi hết tất cả vết sẹo còn rướm m.á.u kia lên.  “Kiều Lam là giấc mơ mà tôi không dám nghĩ đến” Bản thân anh phải giằng xé trái tim mình, tự nhủ không được tham luyến cô, anh quyết định sẽ rời xa cô, trả lại cho cô một cuộc sống bình thường nhất. Nhưng, anh không làm được, vậy thì anh quyết tâm nhất định phải đứng lên một lần nữa, để đứng bên cạnh cô, bảo vệ cô. “Mình nói nếu như, nếu như đi kiểm tra, bác sĩ nói với mình, cả đời này mình mãi mãi không đứng dậy được nữa…” Cậu sẽ làm thế nào? “Vậy thì mình sẽ chăm sóc cậu cả đời” Bất kể là đời trước hay đời này, đến tận bây giờ Kiều Lam vẫn luôn một mình, không có người thân, không nơi nương tựa. Cô luôn luôn dùng hết sức chạy về phía trước. Cô độc quá lâu, cô vốn không biết cảm giác dựa vào ai đó là như thế nào. Nhưng không biết từ bao giờ, Kiều Lam chậm chạp nhận ra bản thân mình ỷ lại Đàm Mặc bao nhiêu, thích anh bao nhiêu, rốt cuộc sau lưng cô không còn là bóng tối vô hạn nữa mà là lồng ngực ấm áp chở che. Anh đạp bay hết tàn dư của con đường đổ nát từng khiến cô giẫm vào thinh không, sau đó vì cuộc đời cô mà trải sẵn một con đường bằng phẳng, dễ dàng khác. Người ta nói rằng vạn vật đều có khe hở, mà Đàm Mặc là ánh sáng chiếu vào thế giới tăm tối bên trong Kiều Lam. “Mặc Mặc” “Chúng ta ở bên nhau đi” Ở nơi này của em, anh chính là tất cả. Hãy để em là tia nắng duy nhất chiếu sáng toàn bộ không gian tăm tối của anh… “Bọn họ nói anh không có trái tim, anh không biết yêu người khác” “Nhưng anh thật sự rất yêu em” “Anh sẽ rất yêu rất yêu em, không ai có thể yêu em hơn anh” Một Đàm Mặc đầy tự ti, tính cách vặn vẹo lại vì người mình yêu mà quyết tâm gánh chịu những đau đớn để có thể lần nữa đứng dậy, lần nữa đứng bên cạnh cô, yêu cô, bảo vệ cô. Thế giới của Đàm Mặc đã bị Kiều Lam chiếm giữ, tên của cô, giọng nói, dáng vẻ đều chiếm cứ mọi giác quan của anh, mạnh mẽ lôi anh ra khỏi thế giới tăm tối ấy. “Em trưởng thành trong một gia đình hệt như một bãi bùn nát, tối tăm không ánh mặt trời, không có cách nào lùi bước nhưng cũng chẳng thể nhìn thấy phía trước. Anh là ánh sáng, ánh sáng dưa em ra khỏi bóng tối, là sự cứu rỗi của em”  “Trong khi mọi người đều ngắm sao, anh có biết em đang làm gì không?” ** “…” “Ngắm anh” ** *__________________* Tình yêu giống như một phép màu nhiệm, vừa dịu dàng, vừa ấm áp, vừa thiêng liêng. Bất kỳ ai trong chúng ta đều xứng đáng có được tình yêu, bao gồm cả những người khiếm khuyết về mặt thể xác lẫn tinh thần. Bởi vì tình yêu mà, nó có thể vỗ về lên những vết sẹo cằn cỗi, cũng có thể bao dung và sưởi ấm trái tim khô héo. Nam chính Đàm Mặc trong bộ truyện này cũng vậy. Cho dù khát khao được yêu thương của anh luôn đè nén và che giấu dưới vỏ bọc tự ti, thì vẫn có một Kiều Lam nguyện ngược gió, ngược sáng đi về phía anh, mang theo hơi ấm và tình yêu đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Có thể nói, Kiều Lam là một trong những nữ chính là tôi thích nhất, cô mạnh mẽ, thông minh, lạc quan, còn có một sự kiên nhẫn bao dung rất lớn mới có thể từ từ mở cánh cửa trái tim Đàm Mặc. Cả quãng thời thanh xuân ngắn ngủi mà tốt đẹp ấy, cô cùng anh bước qua những ngày tháng ấm áp, tràn đầy tiếng cười. Bọn họ cứ như vậy, từ từ tiến vào sinh mệnh của nhau, nắm tay nhau bước vào ngôi trường Đại học giống như hẹn ước, sau đó cùng bước về phía lễ đường hoa lệ… Đây là bộ truyện đầu tiên tôi đọc của Tiểu Hài Ái Cật Đường. Ban đầu nhìn thấy tên tác giả và truyện khá lạ lẫm, tuy vậy, tác giả lại viết rất chắc tay, những phân đoạn miêu tả nội tâm giằng xé với sự biến đổi cảm xúc của từng nhân vật được khắc họa rõ nét đến nỗi làm người đọc cũng cảm nhận được nỗi đau đớn, mặc cảm ấy. Đặc biệt các phân đoạn đặc tả nội tâm của Đàm Mặc rất sâu sắc. Anh không phải là một nam chính hoàn mỹ mà mang trong mình căn bệnh Asperger cả đời không thể chữa khỏi, cùng với đôi chân bị liệt. Nhưng tình yêu của anh, lại lớn lao, đẹp đẽ nhất, thà tự chịu đựng đau xót một mình còn hơn là để Kiều Lam biết được tình cảm vặn vẹo, bùn lầy của anh.  Đặc biệt, điều khiến tôi thích nhất chính là cách triển khai cốt truyện của tác giả, nếu nữ chính xuyên qua thì sẽ trở thành nữ chính xuyên suốt, cốt truyện cũng xoay quanh nữ chính và nam chính mà không đề cập đến nam nữ chính của tiểu thuyết gốc. Bên cạnh đó, truyện cũng phản ánh một số vấn đề thực tế nhất trong cuộc sống. Môi trường học đường cũng giống như một xã hội thu nhỏ, có người tốt, cũng có người xấu. Nạn bạo lực học đường chưa bao giờ được giải quyết triệt để, chúng âm thầm hành hạ những nạn nhân thông qua những lời miệt thị, châm chọc, chửi bới… Hơn nữa, chúng ta có thể thấy rằng, cách giáo dục của gia đình chính là một phần định hình nên phẩm chất của một con người. Chỉ có gia đình cực phẩm như Kiều gia mới có thể “đào tạo” ra Kiều Nguyên hống hách, ăn cắp vặt, rồi dẫn đến phải cắt bỏ một quả thận.  “Nhật ký chăm sóc nhân vật phản diện ốm yếu” chính là một làn gió mới mẻ đối với những bạn thích thể loại xuyên sách có nam chính khiếm khuyết, độc chiếm. Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thật vui vẻ! ___ “ ” : Trích từ truyện ** : Trích từ bài hát “Cùng anh ngắm sao trời” của Trần Tử Linh Giải thích: Hội chứng Asperger là một dạng của bệnh tự kỷ. Từ năm 2013, tất cả các dạng tự kỷ được gọi chung là rối loạn phổ tự kỷ (ASD). Những người mắc hội chứng Asperger có thể trẻ tự kỷ thông minh và kỹ năng nói tốt hơn mức trung bình, do đó hội chứng này còn được gọi là tự kỷ chức năng cao (nguồn: internet).   Mời các bạn mượn đọc sách Nhật Ký Chăm Sóc Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu của tác giả Tiểu Hài Ái Cật Đường.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tương Tư Ác Quỷ
Tương tư… Bầu trời xám ngắt. Cơn mưa phùn dày đặc rơi từng giọt tí tách xuống mặt đất. Cây cỏ trên gò đất phía bên trái sườn núi được tưới nước mưa trở nên xanh tốt mơn mởn. Nơi đây có đồng hoa cải dầu kéo dài, mênh mông bát ngát. Trong mưa gió lạnh lẽo, một bóng người con gái yếu ớt đi ra từ giữa đồng hoa, vẻ mặt nàng thất thần, ánh mắt trống rỗng. Mưa không ngừng rơi, ấy vậy mà nàng vẫn bước từng bước chậm rãi đi trong màn mưa. Tóc và y phục nàng ướt đẫm, nhưng nước mưa cũng không thể gột sạch vết máu loang lổ kinh hãi ở trên người. Tay phải nàng nắm chặt con dao găm – Là một con dao cổ được đúc từ đồng thau. Máu đỏ tươi từ trên vai thấm qua xương ngực và kéo dài xuống dưới cánh tay, theo ống tay áo của nàng chảy xuống chuôi dao, lướt qua phần chạm khắc trên chuôi, cuối cùng, từng giọt máu tí tách rơi từ mũi dao xuống. Nàng tiếp tục đi về một phương hướng duy nhất. Mưa phùn giăng mờ ảo, ở đồng hoa cải dầu nơi ngoại ô cách xa dấu chân người này chỉ có một mình nàng bước lẻ loi. Rốt cuộc còn phải lặp lại chuyện này bao nhiêu lần nữa? Còn bao nhiêu lần nữa lòng nàng mới không đau? Còn bao nhiêu lần nữa nàng mới được giải thoát? Còn bao nhiêu lần nữa…. Thoát khỏi suy nghĩ, nàng phát hiện mình đã đứng ở đó từ lâu, ở nơi bắt đầu mọi chuyện. *** Giới thiệu về hệ liệt Ma ảnh mị linh Thể loại: Huyền huyễn, linh dị thần lực, kiếp trước kiếp này, tình thâm ý trọng, 1×1, HE, có ngọt có ngược. Danh sách các quyển và thứ tự đọc: Tương tư tu la (Hoàn, đã edit) Bỉ ngạn hoa (Hoàn, đã edit) Thao thiết luyến (Hoàn, đã edit) Quỷ dạ xoa (Hoàn, đã edit) Đồ mi hương (Hoàn, đã edit) Ngân quang lệ (Hoàn, đã edit) Bạch lộ ca (Hoàn, đã edit) Tiểu noãn đông (Hoàn, đã edit) Chiến lang (Hoàn, đã edit) Kỵ sỹ của ma nữ (Hoàn, đã edit) Ôn nhu bán lượng (Hoàn, đã edit) Thiếu gia (Đang ra) Thực ra các bạn không cần quá quan trọng thứ tự đọc, mỗi quyển đều có nội dung riêng biệt, chỉ móc xích với nhau 1 chút. Dù không đọc quyển trước bạn vẫn hoàn toàn có thể hiểu quyển sau. Nhớ hồi đó mình bắt đầu hệ liệt Ma ảnh mị linh từ bộ Chiến lang và bị ấn tượng mạnh bởi cách xây dựng nhân vật của Hắc Khiết Minh. Hồi đó còn ít người biết đến má Hắc lắm, đặc biệt là hệ liệt này. Gần như không có nhà nào edit, mà lúc đó mình không đủ trình làm. Cả 1 thời gian dài chỉ gặm convert. Đọc riết rồi hiểu được hết. Hệ liệt quyển nào cũng hay và cảm động. Đọc truyện khiến một đứa độc thân như mình muốn yêu đương. Muốn tìm một người mà chỉ liếc mắt là biết mình đang muốn gì. Hai người bên cạnh nhau, không giàu sang nhưng nhưng ấm áp. Có sai lầm, có đau khổ nhưng luôn sẵn lòng bao dung đối phương. Review Hệ liệt Ma ảnh mị linh của Hắc Khiết Minh  Cả bộ truyện có một nhân vật trung tâm – A Linh – Bạch Tháp vu nữ có sức mạnh của thần bị chính anh trai của mình (vương của đất nước) hiến tế cho ma quỷ. Cô ấy bị hạ một lời nguyền bất tử và trở thành thức ăn cho ma quỷ. Niềm tin bị phản bội, phải chịu nỗi khốn khổ bị giam cầm và nỗi đau róc xương xẻ thịt mỗi ngày, sống không được mà chết không xong. A Linh mang trong mình nỗi oán hận thấu trời, cô ấy đã lên kế hoạch trộm được quyển sách Ám chi thư và cứu được bản thân. Từ đây bước trên con đường trả thù đầy đau thương. Phải làm sao để Linh dừng tay, hóa giải lời nguyền. Số phận của những người xung quanh cô ấy sẽ như thế nào? Hãy đọc từng cuốn trong hệ liệt Ma ảnh mị linh để cảm nhận nhé các bạn. *** Tương tư ác quỷ Hắc Khiết Minh là câu chuyện mở đầu cho hệ liệt Ma ảnh mị linh với những ân oán tình thù kéo dài cà ngàn năm… Thượng bộ Hắn là người luôn xuất hiện trong giấc mộng của nàng Trong mơ, nàng một lần lại một lần thần phục cho hắn, Rồi lại một lần một lần giết chết hắn. Nàng thủy chung nghĩ đến hắn chỉ là mộng, chính là mộng mà thôi. Cho đến khi hắn rõ ràng là người thật xuất hiện trước mắt nàng Đồng dạng hương vị, đồng dạng cường thế, Làm cho nàng không thể kháng cự. Ngàn năm, trăm kiếp, vô tận luân hồi. Tay hắn luôn dính đầy máu của thế gian, Mà tay nàng lại luôn thấm đẫm máu của hắn, Cứ như vậy tuần hoàn, hắn giết người, nàng thì giết hắn, hắn cùng nàng dây dưa mãi trong địa ngục… Hạ bộ Nàng là người con gái xuất hiện trong mộng của hắn Cả đời này, mỗi năm, mỗi ngày hắn đều tìm kiếm nàng Chỉ vì hoài nghi nàng không chỉ là mộng. Rốt cục, nàng xuất hiện ở trước mặt hắn. Đồng dạng khuôn mặt, đồng dạng ôn nhu, Cái gì cũng đều giống nhau, lại có gì đó bất đồng. Nàng đã quên, quên hết tất cả về hắn. Mỗi một kiếp trong trí nhớ, từng nụ cưới, từng giọt nước mắt của nàng, Hắn hao phí cả ngàn năm, cho tới hôm nay mới hiểu được, Nỗi tương tư của nàng cùng dã tâm của hắn Đến tột cùng cái nào mới quan trọng nhất…. “Cách dẫn dắt truyện Tương tư ác quỷ đặc biệt, đọc đoạn đầu khiến độc giả mang cảm giác mơ mơ hồ hồ, lòng thù hận, nỗi day dứt ám ảnh, sự hối hận, tình cảm khắc cốt ghi tâm, tất cả tạo nên một Ma ảnh mị linh đầy cuốn hút”  -Trích lời của converter- Review Tương tư ác quỷ Hắc Khiết Minh  CP: Cừu Thiên Phóng và Diệp Khả Khanh (Cung Tề x Dạ Điệp Vũ) Thể loại: Huyền huyễn, 1×1, Kiếp trước kiếp này, Đối với mình, tình yêu của Đường Khả Khanh thật sự đáng khâm phục. Nàng ấy dành cả trăm ngàn năm để yêu, để cảm hóa Cung Tề. Khi chàng là vương, nàng là đại tướng. Nàng giúp chàng mở mang bờ cõi, chống quân xâm lược. Nàng không hề hay biết chàng đã bị quyền lực che mờ con mắt, hiến dâng A Linh cho ma quỷ. Nàng không kịp bảo vệ cô ấy… Chiến loạn nổ ra, khắp nơi la liệt người chết. Cung Tề vẫn cứ đắm chìm trong quyền mưu mà giết hết người này đến người khác. Nàng không để hắn tiếp tục sai lầm, vậy nên nàng giết hắn rồi tự sát. Mong cầu có thể đền bù tội nghiệt. Nhưng A Linh đã cứu nàng, để nàng cùng cô ấy trải qua ngàn năm khốn khổ. “Ta nguyền rủa ngươi, muốn ngươi cùng ta trải qua thời gian, đứng nhìn nhân thế, Ta nguyền rủa hắn, ta muốn hắn bị đày ải dưới địa ngục, cho dù có chuyển sinh cũng đời đời kiếp kiếp phải chịu chết dưới đao của ngươi Ta muốn hình ảnh buổi tối hôm nay lặp đi lặp lại trăm lần, ngàn lần, cho đến khi trời đất hòa một, sông cạn đá mòn mới thôi” Bánh xe vận mệnh cứ thế quay, nàng cũng hết lần này đến lần khác giết hắn. Nàng mệt mỏi, đau khổ, lựa chọn quên đi hết tất thảy. Kiếp này nàng là Đường Khả Khanh, hắn là Cừu Thiên Phóng Kiếp này hắn không còn nhuốm máu thiên hạ, Kiếp này nàng đã quên đi tất cả, không muốn lại giết hắn. Liệu số phận của bọn họ sẽ ra sao, hãy cùng Hy tìm hiểu trong Tương tư ác quỷ Hắc Khiết Minh nhé! Mời các bạn đón đọc Tương Tư Ác Quỷ của tác giả Hắc Khiết Minh.
Thử Tình Ngưng Tư
THỬ TÌNH NGƯNG TƯ Tác giả: Nạp Lan Convert: Vô Ảnh Các  Editor: Amber Số chương: 22c Thể loại: Cổ đại, cảm động, HE Văn án Từ khi nàng biết tên hắn thì ở trong lòng liền tưởng tượng ra hình bóng của hắn. Lúc nàng còn chưa biết hắn lớn lên trông như thế nào thì đã lén lút vì hắn thêu hà bao, khâu đai lưng. Vốn tưởng rằng lúc động phòng hoa chúc thì có thể nhìn thấy dung nhan trượng phu anh hùng của mình, nhưng một tờ quân lệnh liền đưa hắn ra chiến trường ở ngoài biên ải...... Nàng đợi cho đến khi tóc đen biến thành tóc trắng, hàng đêm nàng đều rơi lệ thầm lặng. Nhưng nàng vẫn làm tròn bổn phận chăm sóc cha mẹ, lại vì hắn mà khổ sở chống đỡ gia nghiệp...... Ai biết được nàng chờ đến lại là hắn trở về mang theo mỹ nhân. Việc này thật là buồn cười đến cỡ nào chứ. Bọn họ thành thân đã hơn một năm, động phòng hoa chúc còn chưa có mà đã kết thúc...... Mời các bạn đón đọc Thử Tình Ngưng Tư của tác giả Nạp Lan.
Quan Tình
Là ai, đã đóng trong lòng tình cùng yêu? Là ai, ở than nhẹ cạn hát tình quan nan lưu? Nàng vốn là hoàng gia quý nữ, có thế gian tôn quý nhất thân phận, lại nhân con gái riêng tên chịu thế nhân không phải chê, càng bị thân nhân khắp nơi khó xử. Nhìn như bình tĩnh nửa đêm cung ám sinh gợn sóng, nàng vô tội bị cuốn vào bên trong đó, thân nhiễm bệnh nặng không có thuốc nào cứu được, thiên có vân lan không rời không bỏ, bày mưu nghĩ kế lại vạn bàn nhu tình, hộ tống nàng ngàn dặm cần y. Đương thời sự kết thúc, bụi bặm lạc định, mới biết hết thảy đều là yêu mà không tiên hoàng hậu trước khi chết thiết hạ âm mưu, nhưng mà mẫu chết tỷ thương tổn, cuối cùng khó tránh khỏi đau lòng. Tâm như lưu ly, toái như khói bụi, nàng chỉ có thể quên mất sở hữu, làm qua lại như tên của mình một loại, một giấc mộng trung niên hoa... *** Những cơn ác mộng thường bất ngờ ập đến mà không báo trước. Những đêm cuối hạ, nàng thường nằm mộng thấy mình một mình rảo bước trên con đường độc đạo dài hun hút, tối tăm ẩm ướt. Rồi nàng chợt ngửi thấy một mùi hương lạ lẫm thoảng qua, nhưng bên cạnh chẳng có bóng người. Nàng dừng chân lại, thoảng như cũng có bước chân dừng lại phía sau, đôi chân nàng bỗng nhiên mềm nhũn, bước quýnh quáng, vô hình chung như có người không ngừng dồn ép nàng bước về phía trước, đến nửa bước cũng không dừng lại được. Thấp thoáng phía cuối con đường, có một ngọn đèn mờ mờ ảo ảo như hư vô. Lần nào cũng vậy, khi nàng sắp tiến đến gần ngọn đèn ấy, thì toàn thân vã mồ hôi lạnh buốt, rồi nàng giật mình tỉnh giấc. Nàng thực chẳng dám ngủ lại nữa, bởi nàng sợ nếu tiếp tục mơ, trong cơn ác mộng nàng sẽ gặp những chuyện còn sợ hơn cả yêu ma quỷ quái. Minh Ngọc nói vẻ nghiêm trọng: “Ban ngày nghĩ gì, buổi tối ngủ sẽ mơ thấy cái đó, tiểu thư nhất định ban ngày nhìn, xem nhiều thứ náo nhiệt, nên mới mơ nhiều giấc mơ kỳ quái như vậy, hay là hôm nay đừng ra ngoài nữa”. Trầm Ngọc hiểu rõ gật đầu: “Mấy ngày trước, nhìn thấy hoa sen trong đầm bắt đầu tàn úa, thì đã sớm biết tiểu thư lại chuẩn bị giày vò chúng ta”. Nàng buông tiếng thở dài... từ đầm sen tàn úa mà nghĩ đến giấc mộng đêm qua, rốt cuộc là có ngụ ý gì? Từ lúc biết nhớ mọi việc đến giờ, nàng rất hay nằm mơ, nàng chính là kiểu người “không mơ không thích” mà người ta thường hay nói. Đến nỗi chỉ một lúc chợp mắt buổi trưa, nàng cũng có thể mơ thấy mình bay lên trời xuống biển, cùng Chu Công chuyện trò vô cùng thoải mái. Có lúc vừa mỉm cười tỉnh giấc mộng, nhìn thấy ánh đèn ấm áp trong màn trướng, nàng đã không còn nhớ nổi mình vừa mơ giấc mơ đẹp gì nữa. Người ta nói, những giấc mơ đẹp thường lưu lại trong trí nhớ, nhưng với nàng thì khác, mỗi lần vào cuối hạ, nàng lại mơ đi mơ lại những cơn ác mộng, khiến đêm đêm Minh Ngọc và Trầm Ngọc phải luân phiên túc trực. Nhất định là do cách đặt tên không hay lắm, Mộng Hoa, Mộng Hoa, như vậy có thể không nằm mộng được sao? Cơn ác mộng này nàng đã mơ chẵn cả chục năm tròn. Cứ mỗi lần cuối hạ chớm thu, nàng đều phải hồi kinh thăm gia quyến, đến mức cứ mỗi lần nàng vừa nằm mơ thấy ác mộng, thì Minh Ngọc và Trầm Ngọc đã sớm biết nên thu dọn hành lý để chuẩn bị hồi kinh. Hạnh Châu cách kinh thành không xa lắm, chỉ mất vài ngày đường thủy, đó là quốc đô của Tử Dạ quốc, mẫu thân và tỷ tỷ của nàng sống trong Phong Hoa phu nhân phủ tráng lệ đẹp đẽ. Họ ngày ngày cùng những người đầy tớ gái vui vầy, chỉ có nàng trơ trọi một mình ở chốn Hạnh Châu này, giống như người bị bỏ rơi vậy. Chẳng phải nàng thích tĩnh lặng, mà do mẫu thân nàng có dung mạo đẹp nghiêng nước nghiêng thành, sau khi sinh tỷ tỷ không lâu, chồng mất mà trở thành góa bụa, như vậy sao có thể hơn hai năm sau lại sinh một người con gái như nàng? Vì thế khi chào đời, mẫu thân đành phải gửi nàng về Hạnh Châu, nhờ nuôi ở Tạ Gia biệt biện này. Bởi thế mà nàng chính là đứa con riêng trong mắt người thế tục. Không nói đến thân phận khó xử của đứa con riêng bị vứt bỏ này, thì cuộc sống của nàng có thể xem như mọi việc đều như ý, phàm là những điều nàng muốn thì đều đạt được. Từ ăn mặc đến việc nàng thích đi đâu chơi cũng đều rất thoải mái. Nàng thích sống ở Hạnh Châu này. Nhưng không biết mẫu thân nơi kinh thành xa xôi có từng giờ từng phút nghĩ đến nàng? Nếu không phải là gắng gượng, thì nàng rất ít khi muốn nhớ đến bà, bởi nàng biết mẫu thân không hề cô đơn, bên cạnh bà còn có một người con gái. Tỷ tỷ nàng được thừa hưởng dung mạo xinh đẹp của bà, tỷ là một mỹ nhân nổi tiếng trong kinh thành. Không những thế, tỷ còn có thể đường hoàng xuất hiện trước mặt mọi người, so với nàng thì đã tốt hơn cả ngàn lần. Trong mắt mẫu thân, có lẽ nàng là đứa con gái nhỏ đáng thương luôn mong chờ mỗi năm một lần được gặp mẹ, nhưng sự thực không phải vậy. Nàng thậm chí chưa từng vì điều đó mà thấy buồn phiền. Tuy nhiên, những người quen biết nàng đều cho rằng nàng nên tỏ ra có chút phiền muộn đau lòng. Mẫu thân sợ trong lòng nàng nảy sinh oán hận nên đã từng kể cho nàng nghe thuở ban đầu sinh nàng ra với bao khó khăn vất vả, mỗi lần nghĩ đến việc vẫn còn một đứa con gái lưu lạc nơi xa thì lòng đau như cắt, thấp thỏm nhớ mong, vì thế mà năm nàng sáu tuổi, mẫu thân rốt cuộc không chịu được nữa bèn đón nàng về kinh, vô cùng yêu thương sủng ái nàng, muốn bù đắp cho những thiệt thòi của nàng. Nói là bù đắp, nhưng kỳ thực cũng chỉ để nàng ở kinh thành độ chừng một tháng rồi vội đuổi nàng về Hạnh Châu. Từ đó đến nay, đã vừa chẵn mười năm. Minh Ngọc luôn là người tinh ý, thấy nàng ngồi cả buổi bên đầm sen trầm tư tĩnh lặng, chẳng nói nửa lời, vội vàng chạy đến bên, cố tình chọc ghẹo cho nàng nói dăm câu ba điều. Trầm Ngọc cũng bưng một chậu hoa màu xanh ngọc chạy đến. Chẳng biết vì sao đến cả chậu hoa này nàng cũng muốn mang theo hồi kinh? Đương nhiên nàng muốn mang về kinh thành, muốn tặng nó cho người thiếu niên ấy của nàng, vẫn đang đợi nàng mang nó cùng trở về.   Mời các bạn đón đọc Quan Tình của tác giả Thiên Tuế Ưu.
Vạn Kiếp Yêu
“Kiếp này ngài hãy thả nàng đi đi”. Tuyết lại bắt đầu rơi, rơi trên mình người ấy, một bộ áo trắng như muốn hòa vào màn tuyết. “Ta thả nàng thì ai thả ta đây?” Kiếp này đã định rồi. Dù có tìm đến mức nào đi nữa, vẫn có người tới trước hắn một bước, tìm được nàng. “Tình duyên chín kiếp đã hết, ngài đừng quấn quýt không buông như thế…. sẽ hại nàng ấy thôi”. “Vốn đã không có đường lui, cứ thế cả đời cũng có làm sao”.  Khuôn mặt nam tử ẩn mình trong đêm tối, không nhìn rõ vẻ mặt ra sao nhưng giọng điệu lại như thể đang cười: “Nàng đau khổ thế nào, ta sẽ chịu gấp trăm lần như thế, nàng luân hồi đời đời, ta cũng sẽ bên nàng kiếp kiếp”. “Chỉ yêu như thế mà thôi….”. Kiếp này nàng đã cho ta thì mãi mãi phải cho ta. Một phần, một ly, không, dù là một chút cũng không được cho người khác. Thần đến diệt thần, Phật tới diệt Phật.   Thanh Ương, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình Kỳ Hoa hắn mà thôi. *** Một tác phẩm của Ôn Sưởng, nhắc đến Ôn Sưởng, nhiều bạn sẽ nghĩ ngay đến “Thẩm tiên sinh, Cố phu nhân”. Giọng văn của “Vạn kiếp yêu” khá khác so với “Thẩm tiên sinh, Cố phu nhân”, nếu hình dung giọng văn của “Thẩm tiên sinh, Cố phu nhân” là nhẹ nhàng xen lẫn vui vui, thì “Vạn kiếp yêu” lại là nhẹ nhàng xen lẫn bình thản, thậm chí là trầm buồn. Ấn tượng của mình xuyên suốt “Vạn kiếp yêu” là tình yêu của Kỳ Hoa dành cho Thanh Ương quá sâu đậm, quá mãnh liệt, quá cố chấp, thậm chí là cực đoan, tình yêu ấy khiến Kỳ Hoa bất chấp tất cả mọi thứ, sẵn sàng hủy diệt mọi thứ để được ở bên Thanh Ương, để Thanh Ương chỉ nhìn thấy một mình hắn. Bất cứ điều gì có liên quan đến an nguy của Thanh Ương đều có thể khiến Kỳ Hoa nảy sinh nộ khí ngút trời, có thể hủy diệt cả vạn vật. Truyện mở đầu bằng khung cảnh rất nhẹ nhàng, rất bình yên, Thanh Ương là tiên sinh dạy học trong một ngôi làng nhỏ, Kỳ Hoa là một “cá yêu”. Truyện mở ra một không khí rất nhẹ nhàng, rất thanh bình, chỉ đơn giản là câu chuyện tại một ngôi làng nhỏ, với những câu chuyện nhỏ, với một con rùa đen, với những đứa trẻ mà Thanh Ương dạy dỗ, với câu hát “Ân Kì Lôi”, với chiếc ghế dựa lúc nào cũng đong đưa trước sân nhà, với một nam tử mặc y phục có hoa văn gợn sóng. Giữa họ có những hiểu lầm, Kỳ Hoa tưởng rằng Thanh Ương yêu một người khác – Thẩm Vân Vọng. Kỳ Hoa không còn giữ được bình tĩnh nữa, hắn chỉ cho phép nàng yêu một mình hắn, chỉ cho phép nàng gả cho một mình hắn, trong mắt nàng chỉ có một mình hắn. Kỳ Hoa đã giết chết Thẩm Vân Vọng, nhưng hắn không biết, thực ra rất nhiều chuyện không phải như những gì mắt đã thấy, tai đã nghe, người mà Thanh Ương yêu vẫn là Kỳ Hoa, nàng chấp nhận gả cho Vân Vọng cũng là vì Kỳ Hoa. Thanh Ương có buồn vì cái chết của thanh mai trúc mã Thẩm Vân Vọng chứ, nhưng nàng không bỏ được, không bỏ được tình yêu với Kỳ Hoa, vì yêu, nên hận thù buồn khổ cũng có thể chuyển hóa thành yêu. Hai người ở bên nhau, nhưng kiếp số đã định, Thanh Ương dần nhớ ra những kiếp trước của mình, kiếp nào cũng có bóng dáng của Kỳ Hoa trong sinh mệnh của nàng, kiếp nào nàng cũng yêu hắn, và kiếp nào nàng cũng qua đời khi tuổi thanh xuân vẫn chưa tàn, con đường phía trước vẫn đang rộng mở. Thanh Ương nhớ ra những lúc hai người bên nhau, dần dần cũng nhớ ra kiếp đầu tiên, kiếp mà nàng tên là Mạnh Quân Quy, từ đó, những hiểu lầm trôi nổi lại dần xuất hiện, quấn quýt vấn vương vào trí óc. Thanh Ương sợ hãi, sợ hãi rằng người mà Kỳ Hoa tìm kiếm bấy lâu rốt cuộc không phải nàng, hắn từ đầu đến cuối vẫn nhầm, sợ người mà hắn tìm là Đào Hề mà không phải Thanh Ương. Nàng là Thanh Ương, là Mạnh Quân Quy, là Lạc Tần, nhưng không phải Đào Hề. Nhưng Thanh Ương cũng không biết, thực ra từ đầu đến cuối, người mà Kỳ Hoa tìm luôn là nàng, chỉ có nàng, thực sự là nàng. Hắn làm rất nhiều việc vì nàng, hắn sẵn sàng hủy diệt cả thiên địa vì nàng, vì nàng mà nhập ma, từ thượng cổ chi thần mà thành ma. Số phận vẫn tàn nhẫn chia cắt hai con người yêu thương nhau tha thiết đến thế, Thanh Ương hiểu lầm, thân thể nàng tan vào vạn vật, nàng không còn tồn tại trên thế gian này nữa. Chấp niệm của Kỳ Hoa quá sâu, hắn tìm nàng, nhưng tìm không thấy. Hắn vì nàng nhập ma, rồi lại thành thần. Sau này, khi Thanh Ương nhờ Phật Tổ mà được cứu sống, hai người dần gỡ bỏ những hiểu lầm. Cuối cùng, người có tình cũng về với nhau. Kỳ Hoa là của Thanh Ương. Thanh Ương chỉ là của mình Kỳ Hoa. Như đã nói, ấn tượng sâu sắc nhất của mình sau khi đọc “Vạn kiếp yêu” chính là tình yêu mà Kỳ Hoa dành cho Thanh Ương. Khi Thanh Ương vẫn là Lạc thủy chi thần, hắn cưng chiều nàng, yêu nàng, ở bên nàng. Hơn mười kiếp Thanh Ương ở nhân gian, hơn mười kiếp Kỳ Hoa luôn ở bên nàng. Tình yêu ấy quá sâu đậm, nếu cuối cùng hai người vẫn không đến được với nhau, thì phải nói là tác giả quá tàn nhẫn vì họ hy sinh quá nhiều, chịu đau khổ quá nhiều, hiểu lầm quá nhiều, tình yêu ấy quá sâu sắc, sâu sắc đến mức không gì che giấu được, thế gian vạn vật cũng chẳng sánh bằng. Trong truyện còn có một vài câu chuyện nhỏ xen vào giữa, đó là câu chuyện của những người ở Thủy ngục, đọc những câu chuyện của họ, thực sự khiến mình càng thấm thía, càng hiểu sâu sắc: không phải cái gì mắt đã thấy, tai đã nghe cũng đều là sự thật, đừng bao giờ nhìn mọi sự một chiều. Câu chuyện của Đào Hề - nữ phụ trong truyện cũng khiến mình rất cảm động, nàng ấy là một người cố chấp, dám yêu, dám hết mình, yêu sâu đậm, nhưng người nàng yêu là Phật Tổ - người mang trong mình cả vạn chúng sinh, đối xử với chúng sinh công bằng. Thực ra Phật Tổ có yêu Đào Hề, nhưng đáng tiếc, trách nhiệm trên vai hắn quá nặng, hắn không bỏ được. Hắn không đáng trách, nhưng bất kỳ ai khi đọc truyện, cũng đều thấy tiếc thương cho Đào Hề. Kết, truyện hay, đáng đọc, có đan xen cả kiếp trước kiếp này. *** Đời này nàng chỉ có hai nguyện vọng —— hắn yêu nàng, nàng chết trên tay hắn. Hắn nói: "Chướng do lòng sinh ra, tâm chết thì chướng diệt." Nàng trốn trên cây đào, cười đáp. Một đời này, hắn không yêu nàng, nàng cũng không chết trên tay hắn. Nàng chỉ là người vì hắn mà chết, cũng không phải do hắn cầm đao cắt hết huyết mạch trong cơ thể nàng, tay của hắn vốn không hề vấy máu. Đúng là đáng hận mà ——một đời này, nàng không được hắn yêu, cũng không được hắn hận. Vậy một đời này rốt cuộc tại sao ta phải sống đây? Vì sao ta phải tồn tại nữa? Ta là tình chướng của chàng, sao chàng không cho ta một chút tình để lại? "Giờ chướng của chàng mới hết, có phải là, có phải chàng vẫn luôn yêu ta không? A, trước kia, có phải chàng vẫn luôn yêu ta không?!" Thanh Ương đi rồi, nàng điên cuồng hỏi hắn, ôm hắn, thấp kém lại tuyệt vọng đến thế. Hắn thương xót nhìn nàng, không nói một lời, ánh mắt đó như thể nhìn thấy con dân mình, lúc nào hắn cũng sẽ từ bi như thế. Hai người nhìn nhau, Đào Hề bật cười ha hả, cười rồi cười, cười đến lúc mặt đầy nước mắt, cười đến lúc không kêu được tiếng nào—— chẳng qua hắn chỉ một lòng yêu thương muôn dân trăm họ, vì lẽ đó mới không đành lòng để nàng phải chết; trong lòng hắn có chướng, nhưng không liên quan đến tình, hắn quá từ bi, vì thế mới không đành lòng thương tổn dù chỉ một sinh mệnh. Nếu như hắn có chút tình cảm khác lạ với nàng, hắn đã để nàng chết sớm hơn một chút, bởi vì chết nàng mới có thể giải thoát, tình cảm của nàng mới không cần kết quả. Nếu như hắn có chút tư tâm, sẽ không để nàng tuyệt vọng khổ sở mà sống. Nhưng mà hắn không như thế —— chúng sinh mệnh. Nếu như hắn có chút tình cảm khác lạ với nàng, hắn đã để nàng chết sớm hơn một chút, bởi vì chết nàng mới có thể giải thoát, tình cảm của nàng mới không cần kết quả. Nếu như hắn có chút tư tâm, sẽ không để nàng tuyệt vọng khổ sở mà sống. Nhưng mà hắn không như thế —— chúng sinh trong mắt hắn đều bình đẳng, sao có thể có tư tâm. Đào Hề a, sao cứ chấp nhất như thế, ngàn vạn năm qua bao đêm không chợp mắt, ngày không yên ngủ, chỉ một câu "không cầu được" mà hành hạ đến chết đi sống lại, sao lại không có tiền đồ như thế? Quá không có tiền đồ! Chấp nhận đi, chấp nhận thôi... Nàng sẽ chết mà, Đào Hề. Nhưng vì sao vẫn không nỡ bỏ? Lẽ nào nàng tình nguyện mỗi ngày mỗi đêm bị tình yêu giày vò đến chết cũng không quên? Nàng không nỡ cái gì? Nàng không thể không yêu hắn sao? Nàng không nỡ tình cảm mãnh liệt ngàn vạn năm qua sao? Phải, ta không nỡ. Đào Hề nở nụ cười, nàng úp mặt vào lòng bàn tay người kia, hai hàng lệ chảy. Ta yêu chàng mà... Người vẫn đang bất động để mặc nàng tựa vào vội vã chạy tới ao sen, ngàn tỉ năm trôi qua ánh mắt chỉ có từ bi lại dâng lên vẻ thê lương. Trả lại cho nàng. Ngày qua ngày, cây đào phía sau Phật tổ lại càng thêm khô héo, hoa lá khắp nơi đều rơi hết, cành cây trơ trọi yếu đuối, không còn chút dáng dấp năm xưa. Đào Hề cảm giác sinh mệnh trôi đi, lẳng lặng nhìn người trước mặt quay lưng ngồi đó —— một đời này, yêu chàng không hối hận; nhưng nếu có kiếp sau, ta nhất định phải yêu người khác. Nàng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hóa thành một cánh hoa đào, lơ lửng từ từ rơi. Một đôi tay duỗi ra đón được, trên cổ tay người kia có mang một chuỗi nhưng nếu có kiếp sau, ta nhất định phải yêu người khác. Nàng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hóa thành một cánh hoa đào, lơ lửng từ từ rơi. Một đôi tay duỗi ra đón được, trên cổ tay người kia có mang một chuỗi phật châu, từng viên tròn tròn bóng loáng, màu gỗ đậm màu, cũng giống như trọng trách mà người đó vẫn mang, sắc mặt hắn trắng bệch, rõ ràng vẫn chỉ mới thiếu niên, nhưng đã phải gánh trách nhiệm Càn Khôn cửu giới muôn dân. Nhưng mà sắp không phải nữa rồi. Sắp không còn là phật nữa. Hắn vẫn không muốn mình là phật, hắn không làm phật được. Cánh hoa đào nhỏ nhỏ lẳng lặng nằm trong tay hắn, cánh hoa bắt đầu ố vàng, hơi nước dần biến mất, màu sắc tan đi, giống như nhìn một người từ độ tuổi dậy thì từ từ biến thành người già leo lắt, dần dần, dần dần, từng bước từng bước chết đi... Thiếu niên mặt mày trong sáng chậm rãi đưa tay lên, đặt nó đến bên môi, nhẹ nhàng hôn xuống —— cẩn thận như thế, tình sâu như biển là thế, như gửi gắm hết những năm tháng yêu thương vào chiếc hôn này. Đời sau, nếu nàng không muốn gặp ta, ta sẽ cả đời không cưới; đời sau nữa, nếu nàng yêu ta, ta sẽ khiến nàng yêu ta trước. Ta muốn luân hồi làm người, không muốn làm phật nữa. Ta yêu nàng, Đào Hề. Mời các bạn đón đọc Vạn Kiếp Yêu của tác giả Ôn Sưởng.