Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ai Đứng Bên Cửa Sổ

Truyện kinh dị Ai Đứng Bên Cửa Sổ mang màu sắc ngôn tình. Bạn sẽ không hối hận khi đọc nó! *** " Chúng ta không sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm. Nhưng nguyện chết cùng ngày, cùng tháng, cùng năm!" " Anh cuồng phim kiếm hiệp hả? Không còn câu nào lãng mạn hơn để nói sao?" " Anh không phải người thích nói những lời bay bướm, nhưng từng câu, từng chữ anh nói ra đều là thật lòng!" Khi nghe được câu nói của anh tôi chợt cảm thấy ấm áp trong lòng. Đôi mắt nhìn lên bầu trời đêm không một ánh sao, hít một ngụm khí lạnh ban đêm rồi mi mắt khẽ trùng xuống đầy ưu phiền. Liệu tôi và anh có thể làm trái được kiếp số của mình? ---------------- Tôi tên là Thuỳ An, 18 tuổi và hiện đang là sinh viên năm nhất đại học tâm linh. Chắc hẳn nhiều người sẽ thắc mắc tại sao tôi lại chọn ngành học này, chính bản thân tôi cũng không có câu trả lời cho thắc mắc đó. Chắc có lẽ là do tôi quá tò mò về một thế giới khác, một thế giới mà ít người tin nó tồn tại. Hôm nay là ngày mà gia đình tôi chuyển tới một ngôi nhà mới, khi vừa bước xuống xe thì tôi đã thấy mây đen kéo tới che kín bầu trời, báo hiệu cho một điềm xấu. Đứng trước căn nhà, tôi thầm quan sát rồi đánh giá một lượt, căn nhà có 2 tầng, nó không quá rộng nhưng bù lại có sân vườn rất thoáng mát vì có nhiều cây cối xung quanh. Nhìn tổng quan thì ngôi nhà này khá ổn, chỉ là vị trí của nó nằm trong một con ngõ nhỏ nên khá bất tiện cho việc đi lại. Nghe ba tôi nói, ông đã mua căn nhà này với một cái giá rất rẻ, ba tôi là cảnh sát biển, còn mẹ tôi làm giáo viên cấp 3. Với mức lương của nhân viên nhà nước thì việc mua được ngôi nhà này đã là một đãi ngộ tuyệt vời. Tôi xách balo bước qua cánh cổng đã bị tróc sơn do thời tiết khắc nghiệt ban cho, nhìn sơ qua cũng đủ hiểu được rằng nơi này đã xây dựng cách đây khá lâu rồi. Mới đi được vài bước chân, bỗng có một cơn gió lạnh thổi ngang qua làm lay động tán cây trong vườn, tôi bất giác rùng mình một cái. Trong lòng chợt có một nỗi bất an trỗi dậy, đảo mắt nhìn xung quanh nơi mình đang đứng, không hiểu vì sao tôi luôn cảm thấy hình như có một cặp mắt đang dõi theo từng cử chỉ, hành động của mình từ phía xa. Nhưng khi nhìn xung quanh thì không thấy ai ngoài tôi, nhanh chóng dẹp bỏ đi cảm giác đó, tôi tiếp tục tiến bước vào bên trong. Liếc nhìn kiến trúc của căn nhà thì cảm thấy nó không có gì đặc biệt, thiết kế cũng giống như những ngôi nhà khác. Thứ duy nhất làm tôi chú ý chính là bức họa của một người phụ nữ trung niên, được treo trên tường ngay tại phòng khách. Người phụ nữ trong tranh có một dung mạo đẹp một cách sắc sảo, khuôn mặt trái soan, lông mày lá liễu, từng đường nét trên gương mặt rất thanh tú, chỉ có điều ánh mắt của người phụ nữ này mang một nét vô hồn, khiến cho người khác phải lạnh sống lưng mỗi khi nhìn thẳng vào đôi mắt đó. Tôi đứng ngẩn người nhìn bức họa mà không chớp mắt, dường như tôi bị đôi mắt của người phụ nữ trong tranh thôi miên, không có cách nào có thể thoát ra. Khi thấy tôi cứ đứng bần thần trước bước tranh, ba tôi bước lại gần vỗ vai gọi, kéo tôi về với thực tại: " Thuỳ An, con làm gì mà cứ nhìn chằm chằm vào bức tranh vậy?" " Bức tranh là của ai vậy ba?" Ba tôi liếc nhìn bức tranh rồi quay lại cười trả lời: " Đây là bức trang của chủ cũ căn nhà này, không hiểu vì sao họ rời đi mà không mang theo nó, ba thấy đẹp nên giữ lại!" Nghe được câu trả lời từ ba thì tôi cũng không hỏi gì thêm, vội xách balo bước lên lầu. Tôi cũng không dám nhìn thẳng vào bức tranh thêm lần nào nữa, bởi vì tôi cảm thấy nó có gì đó rất ma mị. Khi bước lên tầng 2 của ngôi nhà, tôi bắt đầu đi thăm quan các phòng để lựa phòng ngủ cho mình, có tổng cộng 2 phòng ngủ và một phòng wc chung. Sau một hồi đắn đo, suy nghĩ thì tôi đã chọn được cho mình một phòng vừa ý nhất, đó là căn phòng có cửa sổ hướng ra sân sau của ngôi nhà, gió thổi nhè nhẹ làm cho cả không gian mát mẻ, thoáng đãng làm tôi rất vừa ý. Chưa dọn đồ đạc vào nên căn phòng khá trống trải, nhưng trong góc phòng lại có một thứ khiến tôi phải để mắt tới. Đó chính là một mẩu giấy màu vàng được xếp thành hình tam giác rất cẩn thận và còn được thắt lại bởi một sợi chỉ màu đỏ. Vì quá tò mò nên tôi đã gỡ mảnh giấy ra xem thử bên trong có gì, bên trong là một ít tóc vụn đen và trên mảnh giấy có hàng chữ Trung được viết bằng một loại mực đỏ như máu. Càng nhìn tôi càng cảm thấy thứ này rất giống với bùa ngải mà tôi hay xem trên mấy bộ phim kinh dị. Đột nhiên tóc gáy của tôi dựng đứng khi nghĩ về những thứ tà mị đó, vội gạt bỏ những ý nghĩ kinh dị đó ra khỏi đầu. Dùng tay vo nát mẩu giấy rồi nhanh chóng ném ra bên ngoài cửa sổ 8 giờ tối Sau một hồi dọn dẹp đồ đạc, sắp xếp ngăn nắp mọi thứ, cuối cùng gia đình tôi cũng hoàn thành công việc. Ngước nhìn đồng hồ cũng đã 8 giờ tối, mẹ tôi bỗng nảy ra một ý tưởng xong quay qua nói với ba tôi: " Bữa nay gia đình ta ăn tối ở bên ngoài đi, giờ em không còn sức để nấu nướng đâu!" Ba tôi nghe vậy cũng gật đầu đồng ý ngay tức khắc: " Ừm cũng được, vậy cả nhà ta sẽ đi ăn tối ở bên ngoài!" Nghe ba mẹ bàn với nhau là sẽ đi ăn ở bên ngoài, tôi không hề tỏ ra có một chút hào hứng nào. Một phần vì mệt, một phần vì vẫn còn có cả tá bài tập chưa hoàn thành, cho nên tôi quyết định sẽ không đi: " Con sẽ không đi đâu, ba mẹ cứ đi vui vẻ nha!" " Tại sao con lại không đi? Hay con mệt ở đâu hả?" Mẹ tôi lại gần hỏi rồi đưa tay sờ lên trán để kiểm trả xem có bị sốt hay không. " Con còn có nhiều bài tập cần làm lắm!" Tôi khẽ thở dài chán nản, lê từng bước chân nặng trĩu bước lên lầu. " Vậy lát nữa ba mẹ sẽ mang đồ ăn về cho con nhé? Nhớ đừng học quá sức đó!" Mẹ tồi nói lớn vang vọng lên lầu 2. " Vâng!" Tôi chỉ đáp lại ngắn gọn một câu xong đóng cửa phòng lại. Bước đến gần bàn học đặt gần chiếc cửa sổ, từ từ ngồi xuống ghế. Tôi bắt đầu lật từng trang vở ghi chép, được một lúc thì cơn buồn ngủ kéo tới làm cho đầu óc tôi không còn được tập trung, đôi mắt lim dim, mơ màng gục xuống bàn, ngủ lúc nào không hay biết. Đang ngủ say giấc thì bỗng nhiên tôi giật mình tỉnh dậy bởi một tiếng động lớn phát ra từ bên dưới lầu. Nheo mắt nhìn xung quanh, tôi thấy trong phòng lúc này đều bao trùm bởi một màu đen, không có lấy một ánh sáng" Không lẽ bị cúp điện?" Tôi lẩm bẩm trong miệng xong đưa tay lần mò trong bóng tối để tìm chiếc điện thoại của mình. Mời các bạn đón đọc Ai Đứng Bên Cửa Sổ của tác giả Thẩm Nghiên Hy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Linh Thú - Trương Thanh Thùy
Ở bất kỳ đâu, khi lòng tham không được thỏa mãn – thứ khó thỏa mãn nhất trong những thứ khó thỏa mãn của con người – ắt sẽ xuất hiện những lời khấn cầu, những nài xin buông ra về một phía, có những thần linh, có những sức mạnh phi phàm mà cho dẫu không thấy, vài người vẫn sẽ tin rằng điều ấy tồn tại. Nhưng rồi, ở bất kỳ đâu, Tây hay ta, lòng tin được đặt không đúng chỗ, nhường bước cho sự toan tính thiệt hơn, kết quả cũng chỉ rơi vào khoảng bi thảm. Thứ mà con người tham lam xin cho, tưởng sẽ có kết quả, tất cả đều trở thành hậu quả mà không chắc họ gánh nổi hay không." *** Trương Thanh Thùy sinh năm 1982  quê ở Đà Lạt, Lâm Đồng, hiện đang sinh sống tại TP HCM. Năm 2014, cô ra mắt cuốn sách thiếu nhi Đốm trắng. Ngoài sáng tác văn học, Trương Thanh Thùy còn viết kịch bản phim. Có thể kể một số bộ phim mà cô tham gia viết kịch bản như Bảo mẫu thời @, Tóc rối, Yêu anh, em dám không… Tác phẩm tiêu biểu: 2030 Thiên Linh Cái Linh Thú Một Nửa Của Tình Yêu Đốm Trắng Mít ơi ... *** Khi đặt "Linh thú" đứng cạnh "Thiên linh cái", thật sự, tôi có đôi chút e dè. Đây là một tác phẩm được viết ra bởi chuỗi những ngày tôi buộc mình phải "Tây hóa hoàn toàn", phải "lột xác hoàn toàn". Không còn rào cản đạo đức theo cách Việt. Không còn những tư tưởng thuần Việt. Tất cả phải khác đi! Tất cả phải hoàn toàn thoát xa tầm hiểu biết của tôi trong ranh giới nơi tôi ở. Tôi tự hỏi, tác phẩm của mình có thể được đón nhận hay không? Tôi đầu tư cho "Linh thú" thậm chí nhiều hơn thời gian đầu tư cho cả một bản thảo tiểu thuyết, thậm chí nhiều hơn cho cả một tập sách tôi từng viết. Tôi đã đọc, đã "phải thẩm thấu" những thứ lạ lùng đến bất ngờ với mình về mặt duy tâm của những con người ở những quốc gia tưởng chừng rất tiến bộ, đến độ, chuyện duy tâm, chuyện mê tín sẽ là xa xỉ. Ở bất kỳ đâu, khi lòng tham không được thỏa mãn – thứ khó thỏa mãn nhất trong những thứ khó thỏa mãn của con người – ắt sẽ xuất hiện những lời khấn cầu, những nài xin buông ra về một phía, có những thần linh, có những sức mạnh phi phàm mà cho dẫu không thấy, vài người vẫn sẽ tin rằng điều ấy tồn tại. Nhưng rồi, ở bất kỳ đâu, Tây hay ta, lòng tin được đặt không đúng chỗ, nhường bước cho sự toan tính thiệt hơn, kết quả cũng chỉ rơi vào khoảng bi thảm. Thứ mà con người tham lam xin cho, tưởng sẽ có kết quả, tất cả đều trở thành hậu quả mà không chắc họ gánh nổi hay không.   Mời các bạn đón đọc Linh Thú của tác giả Trương Thanh Thùy.
2030 - Trương Thanh Thùy
Ma cà rồng và người sói đã được nhắc nhiều trong văn học, trong điện ảnh nên có thể độc giả sẽ e dè khi chọn 2030 vì không chắc tác giả có thể làm nên một điều gì mới mẻ hay không?! Thật ra, 2030 cũng nhắc đến những đặc điểm căn bản mà nhiều người đã từng nghe qua, đã từng biết đến về ma cà rồng, về người sói. Nhưng, ở 2030 có những điều rất thật, rất gần gũi với con người, đó là sự hy sinh không điều kiện của tình yêu, là sự cao cả của tình bạn chân thành đưa con người đi qua những quyết định khó khăn đơn giản hơn, để họ có thể đồng lòng, cùng nhau làm những việc lớn hơn. Những nhà ngoại cảm, những nhà tiên tri có quyền năng thật hay không, chưa ai chứng minh được cả! Nhưng, những tiên đoán của nhà tiên tri mù Vanga có vẻ đã xảy ra, và về lời tiên đoán thế giới đảo lộn năm 2030 khi châu Âu sụp đổ là điều rất đáng sợ mà con người phải tìm cách để tháo gỡ, để tránh cho những điều đáng tiếc có thể xảy ra. Dưới góc nhìn văn học, bằng lối kể chuyện, đặt một tình huống giả sử, tác giả viết nên 2030 như một lời cảnh tỉnh những con người vì lòng tham mà hủy hoại đi cả thế giới sống của mình, của đồng loại mình. Nhưng chắc chắn, bên cạnh đó sẽ còn có những con người sẵn sàng hy sinh bản thân để cứu thế giới của họ. Điểm đặc biệt nhất trong 2030 có lẽ là mối giao kết đặc biệt giữa ma cà rồng và sói - thứ mà chưa từng được khai thác. Cũng ở đây, bằng phương pháp kể rất ẩn dụ, tác giả nhắc đến nhóm những con người “bán linh hồn cho quỷ dữ” để nhắc nhở chúng ta lại về lòng tham, tính ích kỷ, bản ngã sân si của mình rất có thể sẽ đem lại những hệ lụy khôn lường. *** Trương Thanh Thùy sinh năm 1982  quê ở Đà Lạt, Lâm Đồng, hiện đang sinh sống tại TP HCM. Năm 2014, cô ra mắt cuốn sách thiếu nhi Đốm trắng. Ngoài sáng tác văn học, Trương Thanh Thùy còn viết kịch bản phim. Có thể kể một số bộ phim mà cô tham gia viết kịch bản như Bảo mẫu thời @, Tóc rối, Yêu anh, em dám không… Tác phẩm tiêu biểu: 2030 Thiên Linh Cái Linh Thú Một Nửa Của Tình Yêu Đốm Trắng Mít ơi ... *** Thế giới năm 2030 - sau 14 năm châu Âu không còn một bóng người như lời tiên tri của bà mù Vanga - với những đổi thay nhanh đến chóng mặt. Các châu lục còn lại nới đất để dung chứa những đứa con châu Âu mất nhà. Kẻ tốt, người xấu, sự khác biệt về văn hóa, lối sống, cách nghĩ khiến thế giới chừng như hỗn loạn. Thế giới năm 2030, sau 14 năm thử thách lòng tốt của những con người may mắn, sự vị kỷ, lòng tham, tính đố kỵ của con người có cơ hội bùng phát dữ dội. Lý trí của họ bị lu mờ trước những toan tính thiệt hơn, khiến họ không nhìn thấy những nguy cơ đen tối đến từ một thế giới mà họ chỉ có thể nhìn thấy bằng trái tim. Thế giới năm 2030, sau 14 năm tìm cách sinh tồn của những con người lầm than, đất không đủ cho chuột bọ, bởi, cống rãnh được tận dụng để xây dựng những công trình lạ lùng nhằm phục vụ một thế giới khác - một thế giới luôn tồn tại song song với thế giới loài người mà con người không bao giờ có thể biết về sự tồn tại ấy - thế giới bóng đêm.   Mời các bạn đón đọc 2030 của tác giả Trương Thanh Thùy.
Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt - Võ Hoàng Phúc
Trong năm đầu tiên làm bác sĩ tại bệnh viện Dạ Nguyệt, tôi đã vô tình vướng vào một chuyện vô cùng kinh dị, hình ảnh lúc ẩn lúc hiện của những oan hồn đáng sợ, bí mật cách bố trí của bệnh viện và đằng sau câu chuyện về bệnh viện y Dạ Nguyệt sẽ được hé lộ trong tác phẩm này. *** Tác giả Võ Hoàng Phúc (sinh ngày 11 tháng 08 năm 1995) quê ở thôn Trinh Phụ, xã Long Thới, huyện Tiểu Cần, tỉnh Trà Vinh. Năm 2016, bắt đầu viết truyện trên mạng với tác phẩm "Nơi đây có quỷ". Tiếp theo đó là những tác phẩm thuộc thể loại kinh dị, trinh thám, trộm mộ, xuyên không... Thường gắn liền với những câu chuyện ma quái. Những câu chuyện được viết theo phong cách kinh dị Nam Phái, kết hợp với lối dẫn truyện cổ điển của thế giới, bỏ qua lối truyền thống truyện ma của Việt Nam. Hầu hết các câu chuyện đều là hư cấu, một số dựa trên những đều kỳ lạ đã từng nhìn thấy. Địa điểm của tác phẩm hoàn toàn không có thiệt, chúng được đặc cách tại Miền Nam Việt Nam. Đều mong mỏi của tác giả chính là muốn thổi một làn gió mới, và hoàn toàn khác biệt vào kho tàng những câu chuyện kinh dị ở Việt nam. "Ánh Trăng Đoạt Mạng" là một câu chuyện hư cấu. Là quyển một của bộ truyện dài kỳ Hàm Võ Kỳ Án truyện. Được lấy cảm hứng từ những câu chuyện ma quỷ về trường học, pha vào những đó là cuộc hành trình phá án. Bối cảnh chủ yếu của truyện là trường đại học y Dạ Nguyệt, thuộc khu vực Hàm Võ của thành phố Sài Gòn, tác phẩm là bức tranh về năm đầu đại học của một sinh viên điển hình khi đối diện với án mạng kinh dị. Mọi nhân vật trong truyện đều được tạo dựng chọn lọc tính cách điển hình nhất. Mơ hồ xen lẫn vào sự ma quỷ, cuộc rược đuổi tìm ra sự thật, những sự việc bí ẩn liên tiếp xảy ra, khiến cho người đọc đi từ sự sợ hãi này, tới sự sợ hãi khác. Cũng giống như những tác phẩm khác của tác giả, yếu tố bất ngờ luôn được đưa lên hàng đầu. *** T rong phút chốc suy nghĩ, mọi thứ xung quanh bỗng dưng im lặng. Đôi chân của tôi không biết vì sao lại tự mình di chuyển. Nó chậm rãi bước tới chỗ cái xác của Huỳnh Tuấn đang treo lơ lửng. "Cậu làm ơn..." Cái xác của Huỳnh Tuấn phát ra âm thanh, mặc dù miệng của hắn không hề cử động, "Hãy làm ơn chấm dứt mọi chuyện, tận sâu trong thâm tâm của tôi, thiệt không muốn có thêm một người chết vì huyệt nào nữa". Tôi giật mình một cái mạnh, giương mắt nhìn chằm chằm vào hắn. "Tôi chờ ngày này rất lâu rồi" khóe miệng của hắn hình như mỉm cười, "Chờ ngày cậu tới tìm tôi, chờ ngày cậu sẽ giải thoát tôi ra khỏi mọi đau khổ". Ánh mắt của tôi lúc này bị mớ ruột người phủ đầy máu me nhơn nhớn cuốn hút, có vẻ như chúng đang chầm chậm di chuyển xung quanh cái xác của Huỳnh Tuấn. Một cảm giác bất an len lỏi vào sâu trong tâm trí, cảnh tượng trước mắt hết sức kinh dị. "Thời gian đang bắt đầu ít dần, cậu phải mau hành động, trước khi chính bản thân của tôi trở thành "Nó", lúc đó cho dù số phận lựa chọn cậu đi chăng nữa, cậu cũng sẽ không làm được gì". Bàn tay của tôi vô thức nắm chặt lại, cơ thể run lên nhè nhẹ. Thời gian đang ít dần. Nếu như tôi không mau chóng cứu Huỳnh Tuấn ra, có lẽ mọi chuyện sẽ trở thành một câu chuyện kinh dị đáng sợ nhất. "Mau lên... Sắp tới thời điểm tế tự rồi... Chìa khóa ngân kiếm, cậu có giữ không?". Âm thanh lúc này bắt đầu rè rè, như trong một đoạn băng la-dô (radio cassette) vậy, nó làm cho tôi vô thức rùng mình. Thanh kiếm bạc của Ngô Chánh đưa tôi, chẳng phải lúc nãy đã giao cho Lý Hàn Thiên rồi sao?. "Đáng tiếc, thiệt đáng tiếc, kế hoạch phá giải tế tự đã thất bại, hiện tại, cậu sẽ bị chôn sống ở đây". Khi giọng nói quen thuộc này vang lên, tôi ngay lập tức cảm thấy bất an liền quay lại. Trong ánh sáng đèn huỳnh quang rực rỡ, hình ảnh của Lý Hàn Thiên từ từ méo mó. Sau đó biến thành Nguyễn Thừa Trí. ... Mời các bạn đón đọc Kỳ Án Bệnh Viện Dạ Nguyệt của tác giả Võ Hoàng Phúc.
Ánh Trăng Đoạt Mạng - Võ Hoàng Phúc
"Bạn có nghe kể về những vụ án mạng xảy ra ở khu ký túc xá này vào mỗi đêm trăng tròn tháng chín chưa? Nghe nói chuyện này không phải là tin đồn đâu, đã từng có một thời gian người ta đóng cửa khu ký túc xá nam này để tu sửa gì đó, nhưng mà sau khi mở cửa trở lại, những vụ án mạng cứ liên tục diễn ra, vụ gần đây nhất là hồi năm ngoái, tuy chàng trai kia cơ may sống sót nhưng thần trí bất minh, điên điên sảng sảng, còn vụ án mạng kinh hoàng nhất chắc là năm 1998, nam sinh viên định tự tử vô tình vướng phải dây điện, xui xẻo thay dây điện bị rò rỉ, nam sinh viên bị giựt tới chết " *** T ác giả Võ Hoàng Phúc (sinh ngày 11 tháng 08 năm 1995) quê ở thôn Trinh Phụ, xã Long Thới, huyện Tiểu Cần, tỉnh Trà Vinh. Năm 2016, bắt đầu viết truyện trên mạng với tác phẩm "Nơi đây có quỷ". Tiếp theo đó là những tác phẩm thuộc thể loại kinh dị, trinh thám, trộm mộ, xuyên không... Thường gắn liền với những câu chuyện ma quái. Những câu chuyện được viết theo phong cách kinh dị Nam Phái, kết hợp với lối dẫn truyện cổ điển của thế giới, bỏ qua lối truyền thống truyện ma của Việt Nam. Hầu hết các câu chuyện đều là hư cấu, một số dựa trên những đều kỳ lạ đã từng nhìn thấy. Địa điểm của tác phẩm hoàn toàn không có thiệt, chúng được đặc cách tại Miền Nam Việt Nam. Đều mong mỏi của tác giả chính là muốn thổi một làn gió mới, và hoàn toàn khác biệt vào kho tàng những câu chuyện kinh dị ở Việt nam. "Ánh Trăng Đoạt Mạng" là một câu chuyện hư cấu. Là quyển một của bộ truyện dài kỳ Hàm Võ Kỳ Án truyện. Được lấy cảm hứng từ những câu chuyện ma quỷ về trường học, pha vào những đó là cuộc hành trình phá án. Bối cảnh chủ yếu của truyện là trường đại học y Dạ Nguyệt, thuộc khu vực Hàm Võ của thành phố Sài Gòn, tác phẩm là bức tranh về năm đầu đại học của một sinh viên điển hình khi đối diện với án mạng kinh dị. Mọi nhân vật trong truyện đều được tạo dựng chọn lọc tính cách điển hình nhất. Mơ hồ xen lẫn vào sự ma quỷ, cuộc rược đuổi tìm ra sự thật, những sự việc bí ẩn liên tiếp xảy ra, khiến cho người đọc đi từ sự sợ hãi này, tới sự sợ hãi khác. Cũng giống như những tác phẩm khác của tác giả, yếu tố bất ngờ luôn được đưa lên hàng đầu. Mời các bạn đón đọc Ánh Trăng Đoạt Mạng của tác giả Võ Hoàng Phúc.