Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Âm Gian Thương Nhân

Tên khác: Buôn đồ người chết, Âm phủ thương nhân   Ta là một cái chuyên môn thu thập âm tà ngoạn ý thương nhân, người chết đồ vật đều là thứ tốt! Người chết xuyên qua giày thêu, ta muốn! Tro cốt đốt thành sứ Thanh Hoa, ta muốn! Chém eo dùng đại dao cầu, ta còn muốn! Mấy thứ này gác ở người thường trong tay, tiểu tắc ác quỷ quấn thân, đại tắc cửa nát nhà tan. Nhưng nếu là dừng ở trong tay của ta, lại có thể thăng quan phát tài, nghịch thiên sửa mệnh, thỏa mãn hộ khách hết thảy nhu cầu. Muốn biết vì cái gì sao? Hư, có lá gan nói, liền tới nghe một chút ta nhập thịnh hành tiếp đệ nhất đơn khủng bố sinh ý đi... *** Ai cũng bảo người già sẽ thành tinh, nhưng thật ra đồ cổ có niên đại lớn cũng có khả năng “thành tinh” Ví dụ như vòng ngọc, tượng Phật, đao kiếm,… Nếu có một ngày, bạn phát hiện trong nhà cứ xảy ra những việc lạ lùng, cứ đến đêm phòng khách hay phòng bếp thường có động tĩnh lạ lùng, có lẽ món đồ cổ nào đó bạn cát giữ trong nhà đang quấy phá đấy! Trong nghề của chúng tôi, gọi mấy món này là âm vật. Nếu trong nhà có âm vật, thường xuyên xảy ra chuyện xui xẻo, có khi mất luôn cả mạng sống nữa. Nhưng nếu biết lợi dụng, có thể thăng quan tiến chức, gầy được nhân duyên, cho nên bất kể là quan lại hay quý nhân, danh môn vọng tộc đều có nhu cầu với đồ âm vật. Mà đã có cầu tắc có thị trường để cung, vì thế nghề gọi là âm vật thương nhân ra đời. Nghe kể, ông nội từng đào được đôi mắt của con Hà Đồng, bán cho Viên Thế Khải, Viên Thế Khải từ quân phiệt trở thành hoàng đế. Cha tôi bán thanh bảo kiếm mà Ngũ Tử Tư dùng để tự sát cho một diễn viên họ Triệu, tên Tướng Thanh, thực lực của vị diễn viên này vang danh cả nước, hot đến tận bây giờ. Đến lứa tôi, thị trường âm vật còn khổng lồ hơn nữa, danh nhân mà tôi tiếp xúc dùng hai bàn tay còn đếm không xuể. Chuyện tôi muốn kể tiếp sau đây là chuyện cũ của mình. Năm 2000, lúc tôi tiếp nhận tiệm đồ cổ tổ truyền từ tay cha mình. Mặt tiền cửa hàng này rất nhỏ, chỉ chiếm một góc nhỏ trong con phố đồ cổ này. Bởi vì mới tiếp quản nên không có kinh nghiệm gì, cho nên việc làm ăn trong tay tôi không được khấm khá cho mấy, có khi còn ăn không đủ no. Lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với âm vật, là trong khoảng thời gian tôi ăn không đủ no, ngủ không đủ ấm đó. Gọi một bình rượu lâu năm, kêu một cân thịt bò, tôi ngồi ở trong quán nhỏ, nhìn đường cái vắng tênh, tôi rất hưởng thụ cảm giác này. Nhà của chúng tôi không làm ăn như nhà khác, cách mở cửa cũng rất khác biệt, lúc mặt trời xuống núi mới là lúc tôi mở cửa buôn bán, quy củ này đã kéo dài ba đời rồi. Cho nên nhà chúng tôi ở phố đồ cổ cũng được người ta nể nang đôi phần, bởi vì không cùng người ta giành mối làm ăn đấy. Lúc này, Lý mặt rỗ bộ dáng lén la lén lút chạy đến, trong lòng ngực còn ôm chặt một cái túi màu đen. Lý mặt rỗ cũng là đồng nghiệp, cửa hàng ở tận cuối phố Tây. “Này, Trương gia tiểu ca, uống rượu hả?” Lý mặt rỗ thấy tôi, vẻ mặt bỗng chốc thả lỏng, không chút khách khí ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi học được từ cha cách xem mặt đoán ý rất hay, từ mấy động tác đơn giản của Lý mặt rỗ, tôi đã biết hắn đang gặp chuyện phiền phức gì lớn lắm đây. Nếu không thì không thể nào đang lo lắng lại thấy tôi thì thả lỏng đôi chút thế được. Bản lĩnh khác thì không dám, nhưng diễn sâu cho giống cao nhân tôi làm được. Tôi hờ hững nói: “Lý mặt rỗ, tìm ta có việc gì? Có việc thì nói thẳng.” Lý mặt rỗ bỗng khẩn trương lần nữa, trộm chạy đến cửa, đầu ngẩng lên nhìn quanh thấy không có ai, mới ra vẻ thần bí rất tức cười chạy đến đóng cửa lại. Đến trước mặt tôi, đặt túi vải màu đen xuống trước mặt: “Trương gia tiểu ca, cái này đúng là rất tà môn, tốt nhất đừng chạm vào. Nhà ta mà xảy ra chuyện đen đủi cũng bởi vì chạm phải thứ này đây…” Tôi có chút khẩn trương, Lý mặt rỗ có tiếng to gan trong vùng, có thể khiến hắn bị dọa thành như thế này chắc chắn không phải đồ vật bình thường. Tôi nghiêm mặt nói: “Nhà ngươi xảy ra chuyện gì? Kể lại cho ta từ đầu đến cuối đi” Lý mặt rỗ thở dài, lúc này mới nói cho tôi biết lai lịch món âm vật này. Chuyện là hàng năm Lý mặt rỗ thường đi khắp cả nước tìm kiếm bảo vật, gặp nông thôn sẽ dừng chân nhìn xem có kiếm được món đồ cổ nào đáng giá hay không. Không ngờ, lúc hắn trở về quê nhà, giữa đường thuận tiện đã làm mấy mối buôn bán, trong đó bao gồm món âm vật trước mắt tôi: Một chiếc giày thêu. Chiếc giày nhìn thì thấy ngay nét lịch sử in sâu trong đó, là kiểu dáng thời kỳ Mãn Thanh. Bởi vì cửa hàng còn chưa mở cửa, nên Lý mặt rỗ để tạm chiếc giày thêu ở nhà. Mà những việc kỳ quái, cũng bắt đầu từ lúc này. Vào ban đêm, Lý mặt rỗ thường cùng mấy anh em chiến hữu uống rượu, về đến nhà, hắn không thấy giày thêu đâu nữa, tìm từ phòng khách tìm xuống cũng không thấy. Hắn còn nghĩ do say rượu nên trông gà hóa cuốc, quên mất chỗ để giày thêu ở đâu nên không để trong lòng chuyện này. Nhưng mà đã quá nửa đêm, Lý mặt rỗ bỗng nghe mông lung tiếng người đi lại ở phòng khách, liền bò dậy từ giường ra phòng khách xem xét. Phòng khách không bật đèn, ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào trông có vẻ rất đìu hiu, cô quạnh. Theo ánh trăng, hắn thấy một bóng người, đang dọn dẹp vệ sinh ở phòng khách, giặt quần áo rồi rửa chén. Lý mặt rỗ bước lên nhìn lại, phát hiện đó là con trai của mình, hai mắt mở to quạch, mắt cả buổi trời không nháy lấy một cái, vẻ mặt có vẻ khủng bố. Vợ Lý mặt rỗ chết sớm, hắn cùng con trai nương tựa nhau mà sống. Thấy con trai đã hiểu chuyện như vậy, Lý mặt rỗ rất vui mừng, lập tức khen mấy câu. Nhưng mà thằng bé giống như không nghe thấy, thờ ở không trả lời trả vốn, vẫn rửa chén đều đều như cũ. Lý mặt rỗ với thần kinh thô còn tưởng con mình tức giận chuyện hắn nhậu nhẹt say xỉn nên không nghĩ nữa, tiếp tục đi ngủ. Nhưng không ngờ là, mấy ngày kế tiếp, mỗi khi tiếng chuông điểm 12 giờ, thằng bé vẫn rửa chén, dọn dẹp quét dọn như người máy. Nền nhà đã rất sạch, chén cũng rửa sạch rồi, nhưng nó vẫn cứ quét qua quét lại không thôi. Lý mặt rỗ cảm thấy kỳ quái, nghĩ là con trai đâu có tật mộng du, mấy ngày nay bị sao ấy nhỉ? Gặp mộng dù cũng đâu phải mỗi ngày như thế. Lý mặt rỗ mới nghiêm túc suy nghĩ, hắn đánh giá con trai mình, lúc này mới thấy trên chân thằng bé mang một chiếc giày thêu. Mà rõ ràng giày thêu đó là chiếc giày mình lấy từ nông thôn mấy ngày trước. Một đứa con trai, đi mang giày thêu, hơn nửa đêm lại đi tới đi lui làm đủ chuyện kì quái trong phòng khách khiến Lý mặt rỗ sởn tóc gáy. Hắn ý thức được sự việc, chắc chắn giày thêu có vấn đề. Cho nên ngày hôm sau, không chút do dự đem giày thêu vứt ở nơi khác cách xa nhà mình. Nhưng không ngờ chuyện này vẫn không kết thúc, tới tối rồi, Lý mặt rỗ lại nghe tiếng con trai mình hát tuồng với tông giọng nữ trong phòng. Lý mặt rỗ lập tức vọt vào phòng, hắn sợ hãi phát hiện chiếc giày thêu bị vứt lại tìm tới cửa, còn nằm trên chân của đứa con mình. Thằng bé nâng tay kiểu lan hoa chỉ, xướng bộ kịch “Trầm Hương Phiến” rất chi và này nọ. Mà đứa con trai nhìn thấy Lý mặt rỗ còn nhếch miệng lên cười với hắn. Lý mặt rỗ bị dọa mất mật, lập tức đánh thức con trai. Nhưng sau khi nó tỉnh, trong đầu gì cũng không nhớ, càng không biết chiếc giày thêu kia ở đâu tới nữa. Lý mặt rỗ sợ hãi, lập tức ném chiếc giày vào giếng nước trước nhà. Không ngờ, buổi tối hôm sau, Lý mặt rỗ cảm thấy hít thở không thông nên tỉnh dậy. Lúc mở mắt hắn thấy đứa con trai cả người ướt nhẹp đang bóp cổ mình. Một bên bóp, trong miệng còn hùng hổ nói: “Vì sao dìm chết ta? Vì sao dìm chết ta?” Sức lực đó cực kỳ lớn, nào giống sức của một đứa trẻ. Nếu không phải Lý mặt rỗ bắt kịp bình rượu bên cạnh, nện lên đầu con trai thì có khi đã chết tươi vì mất oxi. Sau khi Lý mặt rỗ tỉnh táo, phát hiện cả người con trai đều là nước, một chân còn mang chiếc giày thêu ướt đẫm kia. Hắn ý thức được đây là một sự thật rợn người, con trai thế mà bò xuống giếng vớt giày thêu lên lại… Giếng nước đó rất sâu, hơn nữa không có chỗ để leo lên, con mình làm cách nào đi xuống được. Nghĩ đến đấy thôi, cả người Lý mặt rỗ đã phát run. Đứa con trai là điểm chí mạng của hắn, nếu con mình mà có bất trắc gì chắc Lý mặt rỗ cũng không muốn sống nữa. Lý mặt rỗ biết chắc rằng giày thêu đang quấy phá, nhiều năm ăn cơm trong cái nghề đồ cổ này cũng đủ để hắn ý thức được giày thêu này hẳn được xếp vào thứ trong truyền thuyết kia: “âm vật”, lập tức cởi nhanh chiếc giày từ trên chân con xuống. Sau khi cởi ra, đứa con liền tỉnh lại, giống như mấy lần trước, một chút ký ức tồn đọng lại cũng không. Lý mặt rỗ sợ rồi, hắn dỗ dành con trai rồi ôm giày thêu chạy thục mạng tới tìm tôi. Chỉ cần là người của con phố đồ cổ này thì đều rõ, chỉ có nhà chúng tôi mới dám thu mua loại đồ vật mang điềm gở này. Nghe Lý mặt rỗ nói thế, lòng tôi cũng bắt đầu đập thịch thịch liên hồi. Trước kia xem cha thu âm vật, chưa từng gặp phải tình huống như lúc này! Đa số đều là hại chủ nhân, khiến chủ nhân ném đi chúng, khiến căn nhà gà chó không yên, loại âm vật này chỉ cần dùng chút kỹ thuật là có thể thu phục rồi. Nhưng như tình huống của Lý mặt rỗ, thứ này hẳn được xếp vào hàng “vật đại hung” mất rồi? Tôi hơi đau đầu, không ngờ lần đầu tiên mở hàng lại gặp thứ khó giải quyết thế này. Trong nghề chúng tôi có quy tắc “Ba không thu”, làm hại tính mạng người khác, không thu mua; làm loạn nhân khí người khác, không thu; hút máu người khác, không thu, đây là nguyên tắc cơ bản nhất đồng thời cũng là cách chúng tôi bảo vệ mình. Cho nên trước khi thu mua âm vật này, cần phải biết nó đã đạt đến trình độ hung như thế nào rồi? Có tính là vi phạm quy củ nghề này chưa? Lý mặt rỗ đương nhiên đồng ý nhanh chóng. Tôi dùng vôi sống bôi trên tay, đây là cách để tránh lây dính thứ đen đủi vào mình. Túi đen mở ra, một chiếc giày thêu còn dính nước hiện rõ trước mắt tôi. Không thể phủ nhận rằng, họa tiết trên giày thêu cực kỳ tinh xảo, mũi chỉ tinh tế, họa tiết đỏ rực, dù thời gian có qua bao nhiêu năm thì thứ màu đỏ đó cũng không chút nào tàn phai. Ngược lại, dưới ánh nước lại càng tô thêm vẻ tuyệt đẹp, như ngọn đèn ở trong đêm tối, nhìn giống như một đốm máu đỏ tươi. Tôi nhíu mày, nhìn chằm chằm Lý mặt rỗ hỏi: “Còn chiếc giày thêu khác ở đâu?” Lý mặt rỗ nói: “Chỉ có một chiếc này thôi” Tôi hít mạnh một hơi, lạnh lùng đậy lại chiếc giày thêu: “Ngươi đem đi đi, có người muốn hại ngươi, ta không giúp được ngươi.” Mời các bạn mượn đọc sách Âm Gian Thương Nhân của tác giả Đạo Môn Lão Cửu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vòng Xoáy Chết - Suzuki Koji
Vòng Xoáy Chết - Suzuki koji full  prc, pdf, epub ( Kinh dị, văn học phương đông)     Giới Thiệu: Tác Giả: Suzuki koji Chế bản ebook: bluye Dịch từ bản tiếng Anh: Spiral Dị ch Giả: Võ Hồng Long Chỉnh sửa ebook: Kayako Saeki Nguồn: truyenngan.com.vn     Tóm tắt nội dung:   Mitsuo Ando, bác sĩ pháp y và giảng viên khoa y của một trường đại học, đang vô cùng đau khổ. Đứa con trai nhỏ của anh chết đuối kéo theo cuộc hôn nhân tan vỡ, còn anh thì liên tục bị những cơn ác mộng về đại dương ám ảnh, hành hạ. Lối thoát duy nhất của Ando là công việc. Thế giới đắm chìm trong cô đơn, tuyệt vọng và sám hối của Ando đã rung chuyển bởi cái chết lạ lùng của một người bạn cũ, một đối thủ hồi còn học trường y, Ruyji Takayama, mà chính anh là người mổ tử thi. Khi Ando đã nhồi báo và khâu cái xác lại thì thật bất ngờ, một mẩu báo nhỏ lòi ra, trên có ghi sáu chữ số viết thành hai hàng: 178 và 136. Bị cuốn hút vào trò chơi giải mã, Ando, cùng bạn là Mitsuo, đã dần khám phá ra một loạt cái chết bí ẩn tương tự, cuốn băng mang lời nguyền, và cuối cùng là virus Ring - nguyên nhân của cái chết sau bảy ngày đối với bất kỳ ai xem băng. Kinh hoàng hơn, loại virus chết người đó đã đột biến, trở nên nguy hiểm và lây lan nhanh hơn bao giờ hết, đe dọa tính mạng của toàn thể nhân loại. Số phận loài người đang đứng trước một vòng xoáy hủy diệt.  
Thung Lũng Ma
Thung Lũng Ma     Tác giả: Hồ Linh Thể loại: Kinh dị, văn học việt nam, văn học phương đông Nguồn: vnthuqua.net Chỉnh sửa: Kayako Saeki   Nội dung Gồng mình bắt chuớc ông Bố   Đêm đêm rình rập nghe ma thì thầm   Vỗ vai, ma nói: "Ông lầm   Chuyện ma đâu có oái oăm hơn người,"   Hồ Linh sau 4 tập Truyện Ma   Năm 200O   Lời Nhà Xuất Bản Từ hơn bốn năm qua, người ta đã bàn tán nhiều về những truyện ngắn nửa ma quái, nửa thơ mộng của nhà văn Hồ Linh đăng trên báo chí khắp nơi. Phần lớn những truyện đó trích trong tập truyện kinh dị tựa đề "MA CỎ ". Dư luận đã tỏ ra mến mộ đặc biệt lối viết truyện ma lạ lùng và hấp dẫn của Hồ Linh. Ông đã tạo được một thế giới văn chương riêng cho mình. Ở đó, ngòi bút ông lôi cuốn độc giả vào cuộc sống nửa như ảo mộng nửa như có thật và bóng dáng ma quỷ ám ảnh tâm trí con người không dứt. "Thung Lũng Ma" mà bạn đọc đang cầm trên tay là tác phẩm thứ hai viết về thế giới vô hình lẫn hiện thực, nhưng là tác phẩm thứ ba của cuộc đời văn nghiệp Hồ Linh. Mười một truyện ngắn trong tập này là mười một nét chấm phá tân kỳ trên bức học văn chương Việt Nam đầy màu sắc. Bạn đọc sẽ tìm thấy ở Hồ Linh, một nhà văn hiếm hoi của Việt Nam hải ngoại sáng tác truyện ma mà như truyện có thật xảy ra trong đời sống thường nhật của mỗi chúng ta.   Cơ Sở Văn Hóa chúng tôi hân hạnh gởi đến quý bạn đọc khắp năm châu tập truyện ngắn "THUNG LŨNG MA" của nhà văn Hồ Linh, với niềm tin tưởng rằng tác phẩm này được mọi người Việt Nam yêu văn chương đón nhận nồng nhiệt hơn cả tập truyện Ma Cỏ đã từng được dư luận khen ngợi khá nhiều suốt mấy năm qua.   CƠ SỞ VĂN HÓA ĐÔNG PHƯƠNG   (DONG PHUONG FOUNDATION)   June 1988     Lời bạt cho lần tái bản năm 2000 Tác phẩm THUNG LŨNG MA đã hết trên thị trường từ rất lâu. Một số còn ở trong thư viện Hoa Kỳ một thời gian. Nhưng tới bây giờ, những cuốn này cũng chỉ thấy tên trong danh mục, sách thì đã mất cả.   Nhiều độc giả, thân hữu thương mến, khuyến khích chúng tôi tái bản. Nhưng kẹt vì sách tiếng Việt trên thi trường bán cũng không khá lắm, trừ một số tác giả danh tiếng, nên chúng tôi đành xin tạ lỗi cùng quý vị.   Năm nay, nhân chúng tôi muốn làm một chút gì để ghi dấu 15 năm cầm bút tại hải ngoại, nên cố gắng cho tái bản tác phẩm này cmng cuốn MA CỎ là tác phẩm đầu tiên chúng tôi xuất bản tại San Jose, năm 1985.   Đây được coi như là một chút kỷ vật dành riêng cho các con, cho gia đình tôi và nhất là những độc giả thương mến và thường ủng hộ chúng tôi từ trước tới nay. Vì nếu không có quý vị thì chúng tôi chẳng có sức cũng như hứng khởi để có thể tiếp tục sáng tác gần hai mươi tác phẩm và còn hy vọng tiếp tục mãi về sau này.   Mong rằng những tác phẩm này được nằm mãi trong tủ sách gia đình của quý độc giả kính mến   Mùa Hạ năm 2000   Hồ Linh
eBook Sưu Qủy Thục Lục - Quỷ cổ nữ full prc pdf epub [Kinh dị]
Sưu Qủy Thục Lục Bìa Sưu Quỷ Thục Lục - Quỷ Cổ Nữ Giới Thiệu:   Tác giả: Quỷ Cổ Nữ Thể loại: Trinh thám, kinh dị, văn học phương đông Nguồn: Sưu tầm, Chỉnh sửa: Kayako Saeki Nguồn: trinhthamkinhdi.blogspot.com Đăng:  daotieuvu.blogspot.com   Nội dung:   Thể loại truyện kinh dị, truyện ma luôn là thể loại đem lại cho bạn đọc những hồi hộp và những bất ngờ phía trước. Có rất nhiều tác phẩm đã nhận được sự ủng hộ của đông đảo bạn đọc như Rạp Chiếu Phim Kinh Dị, Ma Thổi Đèn,... cũng thể loại này và truyện mới của tác giả Quỷ Cổ Nữ đã và đang tiếp nối  những tác phẩm trên. Không quá màu mè cũng chẳng lạ lẫm gì, truyện được xây dưng với lối viết mộc mạc mà chẳng kém phần thu hút, đọc truyện để lạc bước vào không gian kì bí này. Ta bị giam cầm ở như vậy một cái rủa lí: bí mật của ta, không thể nói cho bất luận kẻ nào. Trừ phi ta chết, không có người ngoài có thể nhìn đến do ta viết ghi lại. Cho nên, khi ngươi nhóm nhìn đến của ta ghi lại, chỉ có một khả năng. Ta đã chết. Dưới chuyện mặc dù không có phát sinh ở trên người ta, nhưng cùng của ta ghi lại có liên quan. Ở thị cục công an một cái không có dấu hiệu tủ sắt lí, cùng chuyện này tương quan tư liệu giấu ở một cái đồng dạng không có dấu hiệu trong cặp hồ sơ. Chỉ có người biết chuyện hiểu được, loại này không có dấu hiệu cặp hồ sơ, nhưng thật ra là tiêu lên ẩn hình đỏ tươi "Tuyệt mật" hai chữ. Liệu có bí mật gì ẩn chứa sau tất cả, nỗi lo sợ kinh hoàng những lo lắng khôn nguôi, hay tại ta quá yếu lòng hay chỉ là lời đồn thổi, sự việc ngã ngũ ra sao ? Là ảo giác hay là thực, liệu những gì trông thấy có thể xảy ra, rồi còn gì tiếp diễn nữa, mời bạn đón đọc truyện Sưu Quỷ Thực Lục.
eBook Hình Xăm Của Quỷ - Hưng Thế Nguyễn full prc pdf, epub [Kinh dị]
Hình Xăm Của Quỷ   Thông tin   Tác giả: Hưng Thế Nguyễn Thể loại: Kinh dị, Truyện ngắn, Văn học việt nam Nguồn: vnthuan.net Edit ebook: Kayako Saeki Đăng:  Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com   Giới thiệu:     Tác giả Hưng Thế Nguyễn đã giới thiệu đến với bạn đọc một truyện ma  đầy sức hút, với nhan đề khiến người đọc không thể không tưởng tượng đến những gì đáng sợ, ma mị, truyện Hình Xăm Của Quỷ . Đọc nhan đề hẳn bạn sẽ có nhiều trở trăn suy nghĩ, những khúc mắc phải đi tìm câu trả lời. Hình xăm bắt nguồn từ bao giờ? Điều này rất khó nói. Đã từ lâu lắm rồi, không chỉ có ở nước ta mà kể cả những nước khác, hình xăm đã được tuyên chuyền và phổ biến từ rất xa xưa. Ở Nhật Bản, người ta coi hình xăm là hiện thân của sức mạnh, nếu xăm hình lên mình sẽ được các vị thần bảo vệ, cũng như ở nhiều nước khác. Hình xăm còn là biểu tượng cho các băng nhóm, và hình xăm có thể là hình vẽ trên da, cũng có thể là đơn thuần là lấy dao hoặc vật nhọn rạch lên da để tạo nên những ký hiệu, hoặc cũng có thể là nung nóng một cái khuôn rồi ấn lên da. Ở Mỹ, người ta thường dùng khuôn đỏ xăm lên bò của mình để đánh dấu chủ quyền. Ở Trung Hoa, thì xăm lên mặt tù binh để họ không thể nào trốn thoát. Nhưng trong câu truyện này, chúng ta sẽ bàn luận kỹ hơn về hình xăm vẽ. Mấy năm trở lại đây, tôi vô cùng ngạc nhiên khi mà một số bạn trẻ Việt Nam thi nhau đùa đòi xăm trổ đầy mình. Có thể họ nghĩ đó là một dấu hiệu để chứng tỏ mình là dân chơi, hay cũng có thể chỉ để cho người ngoài nhìn vào biết họ là hổ báo cáo chồn, cũng có thể là trâu chó. Nhiều khi tôi muốn hỏi những bạn đó rằng các bạn xăm để làm cái gì? Nếu nói là xăm ít và xăm cho đẹp thì không sao, nhưng đằng này, các bạn xăm đầy người như mấy bức tường mà người ta quảng cáo dịch vụ "khoan cắt bê tông" chằng chịt, như thế được coi là đẹp sao? Truyện giống như một lời giải đáp về ý nghĩa của những hình xăm và như nói lên những điều đáng sợ chờ. Dọc truyện và cảm nhận cùng với việc đó có thể theo dõi các tác phẩm khác như: Quả Cam Luân Hồi , Rạp Chiếu Phim Kinh Dị ,...