Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiệm Hoành Thánh Số 444

Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết linh dị Tiệm Hoành Thánh Số 444 của tác giả Cửu Tiêu. Trình Tiểu Hoa nhận lời mời trở thành nhân viên cửa tiệm hoành thánh trong thành phố, lại còn bị app "Địa phủ" trói buộc. Tiệm hoành thánh không lớn lắm nhưng chỗ dựa lại rất vững chắc, là "cửa tiệm thuộc sự quản lý của doanh nghiệp vạn năm danh tiếng": Địa phủ. Nhân viện trong tiệm không nhiều lắm nhưng toàn kẻ dở hơi: Chủ tiệm Diệm Quân ngạo kiều, Thiếu niên Miêu yêu hung hãn, Quỷ sai yêu nước phản Thanh phục Minh. Hằng ngày, Trình Tiểu Hoa vừa bán hoành thánh vừa bị app "Địa phủ" ép buộc "đánh quái thằng cấp" Truyện được đánh giá là huyền huyễn, linh dị, thần quái, ngọt sủng, sạch, HE. Theo một số nguồn, truyện có nội dung hấp dẫn, tình tiết lôi cuốn, nhân vật đa dạng và được xây dựng tốt. Tuy nhiên, một số đánh giá khác cho rằng truyện thiếu logic, tình tiết lặp đi lặp lại, và nhân vật chưa được phát triển đầy đủ. ***   #REVIEW: TIỆM VẰN THẮN SỐ 444 Tác giả: Cửu Tiêu Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, linh dị thần quái, ngọt sủng, sạch, HE. CP: Cửa hàng trưởng kiêu ngạo chiều bạn gái × Nhân viên hậu cần kiêm nhiệm bắt quỷ Tình trạng: Đang edit. Review bởi: LeoSing  Giới thiệu truyện: (By Vũ Nguyên Phương) Trình Tiểu Hoa lên thành phố kiếm việc, còn chưa nhận lời mời làm nhân viên bán hàng của một tiệm vằn thắn, thì ứng dụng “Hệ thống địa phủ” đã trói chặt cô không buông. Tiệm vằn thắn không lớn nhưng hậu đài phía sau khá vững chắc, tiệm chịu sự quản lý trực tiếp từ một tập đoàn nổi tiếng đã vạn năm nay – Địa phủ Nhân viên trong tiệm không nhiều , nhưng người nào người nấy đều là kẻ dở hơi : Chủ tiệm là Diêm Quân kiêu ngạo, một chàng Mèo yêu siêu hung dữ, một tên Quỷ sai yêu nước cuồng chế độ Phản Thanh Phục Minh. Từ đấy, Trình Tiểu Hoa bắt đầu cuộc sống ngày ngày bán vằn thắn, ngày ngày bị hệ thống giao nhiệm vụ bắt quỷ thăng cấp. Một câu truyện huyễn huyễn theo phong cách thoải mái , mong mọi người sẽ thích ~  Review by Leo Sing: Trình Tiểu Hoa vốn sinh ra trong gia đình khó khăn tại nông thôn, cha mẹ cô mất sớm để cô lại bơ vơ với bà nội. Từ bé đến lớn, Trình Tiểu Hoa đã luôn phải đối mặt với đủ sự ác ý từ những người xung quanh gây ra, như chú thím tham tài muốn cướp đoạt tài sản cha mẹ để lại cho cô, ép gả cô cho một ông già dê hơn 40 tuổi, cậu em họ lười biếng chỉ biết trộm tiền hay cô em họ chảnh choẹ, ỷ mình tài giỏi mà hạch sách cô. Đối diện những biến cố xảy ra, Tiểu Hoa vẫn cứng cỏi đấu lại, chạy khỏi quê nhà tìm kiếm công việc nuôi sống bản thân. Và rồi một ngày tình cờ, trong điện thoại của cô xuất hiệp một app kỳ quặc mang tên Hệ thống địa phủ. Dựa vào app này cô bắt đầu tiếp nhận những nhiệm vụ bắt quỷ siêu độ từ dễ đến khó. Đồng thời cô được tuyển nhận trở thành nhân viên hậu cần chuyên phục vụ bán hoành thánh tại tiệm hoành thánh số 444 do Địa phủ ty thiết lập ra, nhằm cung cấp cơm nhân viên cho quỷ sai khi hoạt động trong khu vực. Quy trình sản xuất của hoành thánh địa phủ cũng quy mô ghê gớm, từ công đoạn chăn nuôi thịt heo tươi ngon tại trang trại, vận chuyển thịt xay và nguyên liệu đến Lò Luyện Ngục, các quỷ hồn ở Lò Luyện Ngục chịu trách nhiệm bao nhân xếp thành từng gói hoành thánh, sau đó được nhân viên vận chuyển giao đến cho từng cửa tiệm Hoành Thánh 444 khắp cả nước. Tại tiệm hoành thánh 444 này, Tiểu Hoa gặp anh cửa hàng trưởng Đại Diêm Quân kiêu ngạo - Cảnh Thù. Anh ta vì làm sai một sự việc bị Diêm Vương đá lên trần gian làm nhân viên bán cơm cho quỷ sai. Bởi thế anh ta luôn cảm thấy xấu hổ khi đứng quầy bán hoành thánh cho bọn quỷ sai, lỡ có đứa nào biết anh là ai thì hố cha mất Thế là trong khi Tiểu Hoa thì bận việc loay hoay chuyện buôn bán, anh Cảnh Thù không ôm điện thoại chơi game thì cũng chạy long nhong trốn ra ngoài, tránh gặp mặt quỷ sai nhiều nhất có thể. Nhưng tới khi Cảnh Thù có tình cảm với Tiểu Hoa, anh bắt đầu quay lại làm việc, tìm kiếm cách kiếm tiền làm giàu để nuôi “vợ”, chạy theo giúp đỡ nữ chính làm nhiệm vụ để thăng cấp. Hầu như những nhiệm vụ Tiểu Hoa nhận, đều được Cảnh Thù hỗ trợ xử lý. Mãi đến khi nữ chính mạnh mẽ lên có thể tự lập một số nhiệm vụ cấp thấp thì anh mới ngừng. Dù vậy, anh luôn có mặt ở bên cạnh cô mọi lúc mọi nơi, chỉ cần Tiểu Hoa cần anh giúp, anh đều sẵn sàng hết lòng. Tính cách của anh chàng nam chính này khá thú vị và đáng yêu, kiêu ngạo biệt nữu, hơi cục súc với mọi người nhưng với bạn gái thì anh ngoan như cún ý. Mấy lần muốn đè bạn gái ra “ăn kem trước cổng” nhưng rồi đều phải hậm hực nhịn xuống. Khá là tội cho anh, FA suốt 8000 năm mãi tới ngày kết hôn động phòng mới được ăn thịt. Một số nhân vật phụ khác cũng đáng yêu và đầy màu sắc lắm. Như Nhân viên số một: anh chàng Quỷ sai yêu nước cuồng chế độ Phản Thanh Phục Minh - Tôn Danh Dương. Ông này góp mặt với vai trò cây hài của truyện quá, mỗi lần ổng xuất hiện mình đều cười đau cả ruột. Thanh niên có lòng yêu nước lấy hết tiền lương của mình đầu nhập vào các tổ chức Phản Thanh Phục Minh nhưng không lần nào thành công do tiền của anh ta đưa ra đều là Quỷ Tệ, đi đầu tư công ty thì bị công an bắt vì tội tham gia đường dây buôn bán hàng đa cấp trái phép Cuối cùng anh hết sạch tài sản phải gán “hồn” chuộc nợ làm công kiêm chức tại cửa tiệm hoành thánh 444. Tại đây xem quỷ sai Tôn la liếm nam chính, ôm đùi nữ chính, fan boy cuồng nhiệt các idol và tác giả mạng,... vân vân và mây mây. Mình kể không tài nào hết nỗi mấy trò anh này làm, mọi người vào đọc để biết thêm nhé, đoạn sau nhiều cái thú vị hơn nữa ý. Nhân viên thứ hai là Mèo Rừng yêu tinh, ver Người là một cậu thiếu niên 15 tuổi đáng yêu siêu hung manh. Cậu ta thích cô bé nhà họ Vương mới học tiểu học, tuần nào đều chạy tới nhà cô bé để chơi cùng. Chăm chút “bé vợ” của mình từ bé, tích cóp tài sản chờ vợ lớn lên để cưới về Khổ nỗi bé vợ của cậu hay cứ có duyên với quỷ hồn ý, lần nào cũng bị dính phải quỷ ám mấy lần khiến cậu ta cứ lao đao lo lắng cho bé vợ nhà mình suốt thôi. Cô bạn thân Triệu Mỹ của nữ chính thì nên duyên với anh chàng quỷ sai Thường Thanh. Cặp này lúc đầu thì vui, phần sau có chút ngược nhẹ bởi vì Thường Thanh đã mất tình cảm, cho nên anh ta không thể yêu Triệu Mỹ được. Nhưng cho dù Thường Thanh đã bị lấy mất cảm xúc, trong lòng anh vẫn có bạn gái mình. Hai người sau rồi cũng HE ngọt ngào. Câu chuyện của quỷ sai Thường Tiểu Bạch em gái của Thường Thanh và cuộc tình của hồ ly tinh A Doanh đều khá bi đát. Đọc về cuộc đời hai nhân vật này mà xót xa quá. Mình thích ở truyện này vì chúng lồng ghép những mẩu chuyện nhỏ về cuộc đời hay sự kiện của các vong linh quỷ hồn khác nhau. Có rất nhiều câu chuyện rất đỗi xúc động. Mình sẽ kể dưới đây một ít câu chuyện nhỏ mình thích, sẽ không kể hết được đâu, mọi người muốn biết thêm thì vào đọc thử tác phẩm này hen. Trong một bệnh viện nhi khoa nhỏ, tại một căn nhà kho cũ, bên dưới là một kho tủ đông chứa những xác của các trẻ em chết yểu nhưng không có ai tới xác nhận mang về. Những đứa bé ấy hoặc bị cha mẹ bỏ rơi, hoặc bị Cô nhi viện sơ suất bỏ quên mất. Người ta gọi những đứa trẻ ấy là những linh hồn bị lãng quên. Chúng không được xác nhận tử vong tại nhân giới khiến cho trên sổ sinh tử đều không có tên, quỷ sai không thể nào câu hồn đưa về địa phủ. Vậy là những linh hồn bị lãng quên ấy trôi thả vô định hình tại căn nhà kho cũ. Có một ông điều dưỡng già đứng ra nhận những đứa trẻ này, ông thu gom từng xác bọn nhỏ, đặt chúng vào kho đông lạnh và chờ có một ngày sẽ có người tới nhận xác bọn trẻ về. Có hai người con trai yêu nhau, nhưng anh thụ thì sợ định kiến của xã hội, sợ cha mẹ thất vọng mà không dám “come out” chấp nhận cha mẹ an bài đi gặp mặt cưới vợ. Anh công đau lòng thất thểu chạy ra nước ngoài du học và bị một thằng côn đồ căm hận người đồng tính sát hại dã man. Anh công hiện hồn báo mộng cầu cứu anh thụ tới giúp mình. Nhờ sự giúp đỡ của nữ chính, hai người được gặp lại nhau, họ ôm nhau khóc trong hối hận. Nhưng chuyện đã xảy ra không cách nào quay trở lại, hai người từ đây âm dương cách biệt. Chỉ mong nếu được đầu thai còn duyên kiếp sau để đến được với nhau. Có cậu học sinh nhỏ luôn bị bạn bè bắt nạt trên trường, thầy cô biết chuyện lại chẳng hỏi han, người ngoài nghe được đều luôn mồm chặc lưỡi bảo rằng “chắc thằng này có gì đó nên người ta mới đối xử nó như vậy, bao nhiêu người không bị sao mỗi mình nó bị”. Và rồi ngày qua ngày trong những màn bạo lực học đường, cậu học sinh tự ti tuyệt vọng, tự kết liễu đời mình tại nơi cậu bị bắt nạt. Linh hồn của cậu luôn lảng vảng trong trường, chờ ngày kẻ thù xuất hiện. Đến một ngày, cậu nhìn thấy con trai của kẻ thù xuất hiện tại căn nhà WC này, kết bè kéo phái bắt nạt một cậu học sinh khác. Điều đấy thúc đẩy oán khí tích tự hai mươi mấy năm trong linh hồn cậu, kích thích cậu trở thành một lệ quỷ cường đại, bắt đầu công cuộc trả thù của mình. Nhưng cậu nào hay, sau khi cậu qua đời, kẻ thù thì vẫn sống ung dung sung sướng còn cha mẹ của cậu thì đau khổ, khóc ròng rã muốn mù loà vì mất đứa con duy nhất của họ. Phải sau này khi hai người có đứa con thứ hai thì mơi nguôi ngoai được phần nào và họ đặt tên con mình giống như tên đứa con đã khuất của họ, tựa như con trai chưa bao giờ rời đi. Em trai của cậu học sinh này cũng gặp tình trạng giống như anh trai mình ngày xưa, bị lũ học sinh trong lớp bắt nạt đánh đập đến xuất huyết não phải nằm viện điều trị. Tất cả những bi kịch này là lỗi do ai đây? ... Mỗi nhiệm vụ của nữ chính là một câu chuyện riêng về một cuộc sống khác. Và rồi nhờ nữ chính cùng những người bạn của cô, siêu độ linh hồn, dẫn đường đưa lối cho họ về chốn luân hồi. #HoangVanNguyen   Mời các bạn mượn đọc sách Tiệm Hoành Thánh Số 444 của tác giả Cửu Tiêu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tu La Đan Đế
Có một loại người, từ ra đời một khắc kia trở đi, liền đã định trước bất phàm. Thiếu niên bẩm sinh chí tôn thần mạch, chúng tinh phủng nguyệt, Tạo Hóa thiên định, đã định trước xưng hùng một phương, lại bởi vì một cái thiện tâm rơi xuống phàm trần. Ngập trời oán khí trong lúc vô tình kích hoạt Thần Ma lệnh, đến Thần Giới vô thượng Ma Chủ truyền thừa Tạo Hóa, Toan Nghê, Chân Hống, Thần Hoàng, Thao Thiết. . . Mười hai lớn Thái Cổ Hung Thú chân huyết tôi thể. Thiên kiêu đẫm máu trùng sinh, luyện liền một cái sắt đá tâm, thề phải giết hết bất nghĩa đồ! Ta có lòng son một cái, không biết làm sao lương thiện thành tai họa; liền hóa cái kia Nhân Gian Tu La, hỏi thế gian tình nghĩa phân lượng, đạo lý bao nhiêu? Thần đã chịu bó tay, Ma Tướng phổ độ chúng sinh! *** Lạnh giá trên giường, Vương Đằng lạnh cả người, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh thấm ướt toàn thân hắn áo quần, chịu đựng cực lớn thống khổ. Giờ phút này, trong cơ thể hắn cái kia thô như rồng có sừng Chí Tôn Thần Mạch đã bị tróc đi ra, một thân tu vi cũng theo đó chảy về hướng đông. Nhưng hắn cũng không có hối hận, nhưng mà nghiêng đầu, mặt đầy lo âu nhìn bên cạnh đang ở trồng vào hắn Chí Tôn Thần Mạch Mạc Tương. Ước chừng kinh lịch một ngày một đêm, mất đi Chí Tôn Thần Mạch Vương Đằng thân thể suy yếu, mấy lần suýt nữa đã hôn mê, nhưng đều mạnh đi lên tinh thần, lẳng lặng nhìn bên người lộ ra thống khổ biểu tình Mạc Tương, hắn suy yếu đưa tay ra, cầm Mạc Tương tay. "Tương nhi, chịu đựng " Vương Đằng suy yếu khích lệ nói. Cuối cùng, Chí Tôn Thần Mạch hoàn toàn trồng vào Mạc Tương trong thân thể, ở trong cơ thể nàng sáng lên, trong cơ thể nàng nguyên hỗn loạn Băng Hàn Chi Khí, trong nháy mắt bình ổn lại, hơn nữa dọc theo nàng cả người kinh mạch, một lần một lần rong ruổi. Trong phòng thiên địa linh khí mãnh liệt, bị Mạc Tương trong cơ thể Chí Tôn Thần Mạch hấp dẫn, không ngừng một nhập nàng thân thể bên trong, khiến cho nàng suy yếu thân thể, nhanh chóng trở nên cường đại lên " Được, thành! Ha ha ha ha " Mạc Sơn đầu đầy mồ hôi, nhìn thấy kia Chí Tôn Thần Mạch thành công trồng vào đến nữ nhi mình trong thân thể, Mạc Sơn hô hấp đều không khỏi tăng thêm, kích động cười như điên lên Mạc Tương cũng chậm rãi mở hai mắt ra, trong mắt giống vậy lộ ra vẻ vui mừng: "Chí Tôn Thần Mạch, đây chính là Chí Tôn Thần Mạch sao? Quả nhiên cường đại, trong cơ thể ta Hàn Độc hoàn toàn bị áp chế, những thứ này Băng Hàn Chi Khí, cũng đã không thể khiến cho ta thống khổ, ngược lại làm việc cho ta!" "Từ nay về sau, ta Thái Âm Tuyệt Thể, không phải là tuyệt thể, mà là Thái Âm bảo thể! Hơn nữa Chí Tôn Thần Mạch, lại cũng không có cái gì có thể ngăn trở ta đi ngược lên trời, ta muốn thành tựu Đệ nhất Hoàng nữ, khống chế càn khôn!" Mạc Tương kinh hỉ vô cùng, trong cơ thể Băng Hàn Chi Khí, cái gọi là Hàn Độc, ở Chí Tôn Thần Mạch cân đối xuống, chậm rãi biến chuyển thành Thái Âm Chi Lực! "Quá tốt Tương nhi, ngươi bây giờ rốt cuộc không dùng tại thụ hàn độc phệ thể đau, hơn nữa, đem tới có cơ hội trở thành cường giả cái thế " Vương Đằng nghiêng đầu nhìn bên người nằm Mạc Tương, trên mặt lộ ra vui vẻ yên tâm nụ cười, nắm Mạc Tương tay không khỏi thật chặt, trở thành cường giả cái thế đây cũng là hắn kiếp này lớn nhất mơ mộng a! Kia Mạc Tương lúc này mới nhớ tới bên người Vương Đằng, cảm nhận được đối phương nắm được tay nàng, nàng cau mày một cái, một cái tránh thoát Vương Đằng tay, từ trên giường thoáng cái ngồi dậy Mạc Tương cử động để cho Vương Đằng cả người cứng đờ. "Vương Đằng, ta xác thực phải cám ơn ngươi, cám ơn ngươi đem Chí Tôn Thần Mạch cho ta, ta nhớ được ngươi nói với ta qua, kiếp này lớn nhất mơ mộng, chính là muốn trở thành một cường giả cái thế. Bất quá bây giờ, ngươi đã không còn là trước kia vị thiên tài kia, mất đi Chí Tôn Thần Mạch ngươi, cũng không còn cách nào tu hành, ngang hàng phế vật, ngươi giấc mộng này, liền để cho ta tới thay ngươi hoàn thành, nhưng là ngươi lại dám đối với ta mưu đồ gây rối, ý đồ xâm phạm ta đây cái chủ nhà họ Mạc con gái, quả thực tội ác tày trời, không thể bỏ qua!" Mạc Tương thần tình lạnh lùng nói, nhìn Vương Đằng trong ánh mắt nơi nào có một chút lòng cảm kích, dĩ vãng những thứ kia nhu tình cũng cũng tan biến không còn dấu tích. "Ngươi ngươi nói cái gì?" Mời các bạn đón đọc Tu La Đan Đế của tác giả Tam Thốn Hàn Mang.
Tận Hiến
Học Viện Ma Cà Rồng 6 - Tận Hiến Đợt phun trào cuối cùng của núi lửa bao giờ cũng đáng sợ nhất, chói lọi nhất, và huy hoàng nhất. Sự hiến dâng cuối cùng của tình yêu bao giờ cũng thê thảm nhất, cao thượng nhất, mà lại đẹp đẽ nhất. Tận hiến là một bước ngoặt lớn về cảm xúc của series Học viện Ma cà rồng. Sự khâm phục và mê say mà người đọc vẫn dành riêng cho một Rose cứng rắn nồng nàn từ đầu truyện đến giờ đang mấp mé phân chia bởi hàng loạt chân dung hấp dẫn khác. Adrian dằn vặt, vị tha và khiến tim ta tan nát. Dimitri mâu thuẫn, giãy giụa và khiến lòng ta thương xót. Vasilisa trưởng thành, khôn ngoan và khiến trí ta ngưỡng mộ. Nhờ sức ảnh hưởng và lôi cuốn mạnh mẽ như tâm bão của Rose, ý chí chiến đấu và đức hi sinh của cộng đồng quanh cô đang phát triển đến tột độ, dần dà thay đổi diện mạo cho một xã hội ma cà rồng già cỗi ích kỉ vốn chỉ đòi hỏi người khác lao lung vì mình. Nội Dung Rose không ngờ rằng, việc biến đổi Dimitri từ ác quỷ trở lại thành thần thánh lại chông gai đến thế. Cô tha thứ cho anh, cộng đồng dần dà cũng chấp nhận anh, nhưng Dimitri thì mãi chìm sâu vào ám ảnh tội lỗi và không chịu nương tay với bản thân. Anh quyết định sẽ sống tiếp như một bóng ma, cự tuyệt cả người con gái anh mãnh liệt tôn thờ vì cho rằng mình không còn xứng đáng với nàng, không xứng đáng được yêu, được hạnh phúc nữa. Mọi việc đột ngột thay đổi khi nữ hoàng Tatiana bị sát hại và mọi bằng chứng buộc tội đổ hết xuống đầu Rose. Dimitri có thể đày đoạ chính mình, nhưng không ngăn được bản năng bảo vệ trỗi dậy trước cảnh người anh yêu chịu khổ đau oan ức. Được bạn bè giúp đỡ, anh mang Rose đi trốn, để trên đường cứ tự mâu thuẫn khi niềm khao khát cũ lại được dịp khơi ngọn. Mở đầu Màn đêm, anh là người huấn luyện Rose cách chiến thắng kẻ khác, biết đâu đến khi Tận hiến, anh phải học lại ở cô cách chiến thắng chính bản thân mình. *** TÔI KHÔNG THÍCH CHUỒNG CỦI. Thậm chí tôi còn ghét tới vườn thú. Lần đầu tiên đến đấy, tôi suýt nữa bị hoảng loạn không gian hẹp khi nhìn những con vật tội nghiệp trong chuồng. Thật khó lòng tưởng tượng ra sinh vật nào sống nổi với tình cảnh đó. Đôi khi tôi thương xót các phạm nhân bị giam cầm chung thân nơi ngục tối. Tất nhiên, tôi chưa bao giờ ngờ rằng mình sẽ phải sống nốt quãng đời còn lại ở phòng giam. Nhưng gần đây số phận dường như đang dồn tôi tới những tình huống không ngờ nổi, vì hiện giờ tôi đang bị giam giữ. “Này!” Tôi kêu lên và nắm lấy những chấn song sắt ngăn cách mình với thế giới bên ngoài. “Tôi phải ở đây bao lâu nữa? Khi nào mở phiên tòa? Các người không thể nhốt tôi trong hầm ngục này mãi được!” Thực ra đây cũng không hẳn là một hầm ngục tăm tối đầy xiềng xích han rỉ. Tôi đang ở trong một căn phòng nhỏ với bốn bức tường ảm đạm, sàn nhà ảm đạm, và… mọi thứ ảm đạm. Đơn điệu. Khắc nghiệt. Lạnh lẽo. Thực sự nó còn đáng thất vọng hơn bất kì hầm ngục ẩm ướt nào. Các chấn song khiến tôi khó chịu. Tôi nhìn thấy vai một người đàn ông đang nghiêm mình đứng gác ở phía cửa ra vào và đoán chừng còn tới bốn giám hộ khác chỗ hành lang, ngoài tầm mắt tôi. Tôi cũng biết sẽ không ai hồi đáp, nhưng điều đó không ngăn được tôi dằng dai đòi câu trả lời trong suốt hai ngày qua. Khi được đáp lại bằng sự im lặng thường thấy, tôi thở dài và sụp xuống chiếc phản đằng góc phòng giam. Cũng giống như mọi thứ trong ngôi nhà mới này, chiếc phản trông ảm đạm và khô cứng. Phải. Tôi thực lòng mong muốn được giam trong hầm ngục thật hơn. Có chuột bọ và mạng nhện, chí ít còn có thứ để nhìn. Tôi ngước lên, lập tức cảm thấy mất phương hướng như mọi lần: trần nhà và bốn bức tường siết chặt lấy tôi. Cảm giác tức thở. Dường như mọi bức tường của căn phòng đang bóp dần vào tôi cho tới khi không còn khoảng cách, không còn không khí nữa… Tôi ngồi bật dậy, thở hổn hển. Thôi nhìn tường với trần nhà đi, Rose, tôi tự mắng mình, rồi nhìn xuống đôi tay đang nắm chặt, cố tìm hiểu xem tại sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Câu trả lời đầu tiên quá rõ ràng: có kẻ đã vu cho tôi một tội ác mà tôi không hề phạm, một tội ác không hề nhỏ nhoi. Người ta đã mở phiên điều trần để kết luận tôi phạm tội ác ghê gớm nhất đối với một Moroi hay ma cà rồng lai. Tội mưu sát. Nói vậy không có nghĩa tôi chưa từng giết chóc. Tôi đã giết, cũng đã phá lệ (và cả luật) rất nhiều lần. Nhưng sát nhân máu lạnh không phải vai diễn của tôi. Nhất là trong vụ ám hại nữ hoàng. Thực ra thì Tatiana và tôi chưa bao giờ thân thiện. Bà là một người thống trị đầy toan tính của Moroi - một chủng tộc ma cà rồng sống, điều khiển pháp thuật, không giết chóc vì máu. Mối quan hệ giữa Tatiana và tôi vẫn luôn căng thẳng vì nhiều lí do. Một trong số đó là việc tôi hẹn hò với Adrian cháu trai yêu của bà. Một lí do khác là sự bất đồng ý kiến trong chính sách chiến đấu chống Strigoi - những ma cà rồng độc ác đội mồ sống dậy, những kẻ rình mò chúng tôi. Tatiana đã chơi khăm tôi nhiều lần, mặc dầu vậy tôi chưa bao giờ mong bà chết. Song rõ ràng là có kẻ muốn lấy mạng bà, kẻ đó đã cố tình để lại những dấu vết lộ liễu dẫn tới tôi, tồi tệ nhất là dấu tay chi chít trên chiếc cọc bạc đâm vào tim Tatiana. Chiếc cọc là của tôi, cố nhiên phải hằn dấu tay tôi, nhưng dường như chẳng ai đếm xỉa tới lẽ tất dĩ ngẫu ấy. Tôi lại thở dài, thò tay vào túi lôi ra một mẩu giấy nhàu nát. Đây là thứ duy nhất để đọc. Tôi nắm thật chặt, không cần phải nhìn những dòng chữ vì đã nhớ quá rõ. Nội dung bên trong khiến tôi tự hỏi mình đã biết gì về Tatiana. Nó khiến tôi phải lật lại nhiều vấn đề. Thất vọng vì hoàn cảnh xung quanh, tôi thoát ra, đi tới một nơi khác: Lissa, bạn thân của tôi. Lissa là một Moroi, nhờ có chung mối liên kết tâm linh, tôi có thể thâm nhập vào tâm trí cô và nhìn thế giới qua đôi mắt cô. Moroi nào cũng sở hữu một loại pháp thuật nguyên tố. Nguyên tố của Lissa là linh hồn, gắn liền với tâm linh và năng lực chữa trị. Đây là một loại năng lực hiếm có trong giới Moroi, bởi bình thường họ hay sở hữu các nguyên tố mang tính vật lí hơn. Hiện giờ chúng tôi vẫn chưa biết nhiều về khả năng kì diệu của linh hồn. Lissa đã sử dụng linh hồn để đưa tôi từ cõi chết trở về, mối liên kết giữa hai bên hình thành từ đó. Việc đi vào tâm trí Lissa đưa tôi ra khỏi nhà ngục, nhưng không giải quyết được vấn đề của tôi. Lissa đang cố gắng để chứng minh rằng tôi trong sạch, từ lúc nghe buổi điều trần công bố toàn những chứng cứ bất lợi. Chiếc cọc bạc sử dụng trong vụ giết người chỉ là sự khởi đầu. Trong phiên điều trần, phía đối thủ đã rất nhanh nhảu nhắc mọi người nhớ tới mối xung đột giữa tôi và nữ hoàng, thậm chí còn tìm ra nhân chứng xác nhận tung tích của tôi trong thời gian xảy ra vụ sát nhân. Sự xác nhận khiến tôi không có chứng cứ ngoại phạm. Hội đồng quyết định chừng đó là đủ để đưa tôi ra một phiên tòa chính thức - nơi tôi sẽ phải nhận sự trừng phạt thích đáng. Lissa đang nỗ lực tuyệt vọng để gây chú ý và thuyết phục mọi người rằng tôi bị vu khống. Nhưng gần như chẳng ai chịu lắng nghe cô, vì cả hội đồng hoàng gia Moroi đang bận rộn chuẩn bị cho tang lễ trọng thể của Tatiana. Cái chết của nữ hoàng đương nhiệm là một chuyện trọng đại. Moroi và ma cà rồng lai - nửa ma cà rồng như tôi - từ khắp nơi trên thế giới kéo đến hoàng cung để tham dự tang lễ. Thức ăn, hoa quả, trang trí, và cả các nhạc công… Quá trọng thể. Nếu Tatiana có gia đình, không biết sự kiện có diễn ra linh đình thế này không. Quay cuồng trong các hoạt động ồn ào, không ai thèm nghĩ đến tôi. Người ta chỉ cần biết giờ đây tôi đã bị giam vào ngục, không thể giết ai được nữa. Kẻ ám sát nữ hoàng đã bị bắt. Công lí đã được thực thi. Kết thúc vụ án. Tôi chưa kịp nhìn kĩ khung cảnh xung quanh Lissa thì một tiếng động trong tù khiến tôi giật mình quay lại hiện tại. Có người vừa vào, đang nói chuyện với canh ngục, xin phép được gặp tôi. Người đầu tiên tới thăm tôi sau nhiều ngày. Tim đập thình thịch, tôi nhảy ra chỗ chấn song, hi vọng có người đến thông báo rằng mọi chuyện chỉ là một sự nhầm lẫn kinh khủng. Mời các bạn đón đọc Tận Hiến của tác giả Richelle Mead & Nguyễn Vũ Thủy Tiên (dịch).
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Hắn là thanh niên tài tuấn của địa cầu, sống tại thế kỷ 21! Chiến sĩ sư? Pháp sư? Thuần thú sư sao? Còn cả cái siêu cấp hệ thống nữa, ta chẳng ngại ở dị giới tung hoành một phen! Nhất thống thiên hạ Ân oán tình cừu Say mộng mỹ nhân Huynh đệ sinh tử Tiếu ngạo giang hồ, trật tự thế giới! Hoàng Chấn Minh ta đặt quy tắc!! *** Trước đây, khi nghe tới thể loại sắc hiệp, chúng ta thường nghĩ tới những tác giả của Trung Quốc thôi đúng không nào. Nhưng hiện tại, trào lưu sắc hiệp đang phát triển, do vậy một số tác giả tre, có tiếng ở Việt Nam cũng nhảy vào tham gia. Trong đó có thể kể tới tác giả Tạ Trường Thành, đây là một tác giả trẻ của Việt nam, hiện đang nổi trên diễn dàn văn học mạng hiện nay. Trong số các tác phẩm nổi bật của anh, có thể kể tới Hệ Thống Game Tại Dị Giới, đây là tác phẩm khá lôi cuốn. Truyện kể về Hoàng Minh, một con nghiện game hiện đang sống tại Việt Nam vào năm 2035, một người dành hết thanh xuân của mình để chơi game và cường hóa nhân vật. Vì đam mê chơi game nên hắn tự thiết kế ra một chiếc mũ thực tế ảo, cho phép người chơi có thể hóa thân thành nhân vật trong game. Chiếc mũ này giúp người chơi game có thế cảm nhận rõ ràng hơn về sự vật và sự việc. Trong quá trình thử nghiệm mũ, vô tình một dòng điện bị rò rỉ, đánh khét thân thể hắn, mang linh hồn hắn xuyên qua đến Hoàng Thiên Đại lục. Một thế giới dị giới, tương tự như thế giới game mà hắn đang ấp ủ. Linh hồn hắn ly khai cơ thể, xuyên việt vào thân thể của Hoàng Chấn Minh, một đứa trẻ 10 tuổi, do mải nghịch ngợm nên em ấy đã tử vong khi từ trên cây cao ngã xuống. Tại thế giới này, nắm đấm giải quyết tất cả, chỉ cần có sức mạnh là mọi người phải nghe theo. Bên cạnh đó ở đây còn có thể tu luyện, giúp con người đắc đạo thành tiên, vượt qua khỏi ải sinh – lão – bệnh – tử thông thường. Cha hắn vốn chỉ là một thương gia nhỏ, không có địa vị tại Hoàng Gia, mẹ hắn cũng thế. Khi xuyên qua tới đây, hắn không cam lòng sống một cuộc sống đơn điệu, hắn phải vươn lên, cố gắng giành được địa vị, vị trí mà hắn thầm mong từ lúc trước. Bằng kiến thức của mình, hắn kiến cho những bông hoa bên cạnh phải nghe theo và nguyện dâng hiến, những đấng nam nhi ngả mũ thán phục. Hãy đọc và ủng hộ tác giả Việt thôi nào! *** Việt Nam, ngày 25 tháng 6 năm 2035 Tại một xóm trọ nhỏ, hắn là một sinh viên đại học, năm nay 24 tuổi xuân! Thân cao mét 8, dáng người cao gầy. Khuân mặt thanh tú hiển nhiên là một soái ca, thế nhưng hai mắt hiện tại thâm như mắt gấu trúc, nếu ai nhìn bộ dạng hắn bây giờ chắc phải cười phá lên mà thốt rằng: -wow, con gấu trúc hình người. Hắn tên là Hoàng Minh, là một game thủ thực thụ. Hắn mê game, mê sáng tạo, và thật sự là hắn có bộ óc tuyệt vời... -Dây đỏ nữa, gắn chíp vòng ngoài, sắp hoàn thiện rồi, ha ha. Hoàng Minh tự tin, môi hắn nhếch lên nhìn rất tà, vừa cười vừa chăm chú nhẹ nhàng những chi tiết nhỏ còn lại! Nếu mà có nhà khoa học phát minh nào ở đây chắc phải gật gù lắm khi nhìn thấy đồ vật hắn làm! Trong tay hắn lúc này là một chiếc mũ trò chơi, nhìn nó cũng khá bình thường như các loại mũ game khác, thế nhưng không ai biết hắn đã làm ra ý tưởng điên rồ gì ở cái mũ game bình thường này được! Mũ game giả lập, kích hoạt sóng não đưa con người vào một thế giới khác, một thế giới giả lập, được đưa ra sớm nhất vào năm 2027. Sau nhiều năm đã trở thành thế giới thứ 2 của con người trên khắp thế giới! Nổi bật như game phong thần, thiên phạt, hay ranh giới. - chỉ một chút nữa thôi, ta sẽ là người đầu tiên, là người duy nhất phát minh ra trò chơi này, ha ha. Ta sẽ giàu to. Hoàng Minh cười lớn, trong đầu hắn đã diễn rq cái viễn cảnh gia đình hắn được về ở một ngôi nhà đẹp, em gái hắn sẽ được học một trường trung học danh tiếng! Vì ý tưởng này hắn đã cố gắng suốt 4 năm nay, nhất định phải thành công! Hắn đã có ý tưởng từ 4 năm trước, tạo ra thế giới game duy nhất của hắn, chính là hợp lại nhưng bộ truyện mà hắn yêu thích thành game. Một ý tưởng điên rồ, thế nhưng hắn đã cố gắng học hỏi cố gắng sáng tạo và thành quả sắp được hiện ra. Thế giới của hắn do hắn làm chủ... --Hoàn thành!!! Hoàng Minh nhìn chiếc mũ game của hắn mà rơi xuống nước mắt, đây là thành quả của hắn, là tác phẩm ấp ủ bao năm nay, là một sáng tạo điên rồ của cả thế giới... Dường như không thể chờ đợi được, hắn vội vàng chỉnh lại tư thế, nằm xuống giường đội chiếc mũ vào đầu, hắn đâu biết rằng cuộc sống hắn đã bắt đầu sang một ngã rẽ khác. -Link Start! Chiếc mũ phát sáng bắt đầu kích hoạt, Hoàng Minh đã triệt để nhắm mắt đợi tinh thần được dòng điện kích hoạt! Mời các bạn đón đọc Hệ Thống Game Tại Dị Giới của tác giả Tạ Trường Thành.
Hắc Ám Tây Du
《 Tây Du Ký 》 vẻn vẹn kể ra liên quan tới Tây Hành cố sự. Thế nhưng là sự tình thật chỉ có đơn giản như vậy sao Hiện tại, ta cho ngươi biết, Tây Du chỉ là vừa mới bắt đầu, cố sự cũng không có kết thúc. Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không, Trư Ngộ Năng, Sa Ngộ Tịnh, Tiểu Bạch Long. Năm người này con đường, còn có biết tiếp tục đi tới đích. Coi ta quỳ gối phật tiền, hái qua Kim Cô sát na, ta rốt cục nhớ lại, ta đến cùng là ai. Ta là ai Ta là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không. Ta là Yêu tộc đại yêu Tôn Ngộ Không. Ta là, bách chiến bách thắng, Tôn Ngộ Không. *** Khi ta quỳ tại Phật trước, lấy đi kim cô sát na, ta rốt cục nhớ lại, ta rốt cuộc là ai."Hầu tử, ngươi thua, ta lại cho ngươi một lần cơ hội, thế nhưng ngươi vẫn như cũ phủ phục tại ta dưới chân. Năm đó đại náo thiên cung thời điểm ngươi nói ta lừa ngươi, cho lên ta chỉ đè ép ngươi 500 năm. Hiện tại, ngươi không phải là cùng lúc đầu một dạng? Quỳ tại ta dưới chân, như con chó một dạng. A, không, ngươi bây giờ căn bản không như năm đó, ngươi bây giờ liền kim cô bổng đều ném, ha ha ha." "Thì tính sao? Cây gậy không có, ta lão Tôn còn có nắm tay. Ngươi bất quá chính là một cái phân thân mà thôi, ta lão Tôn không sợ. Tính là hiện tại quỳ tại trước mặt ngươi có thể làm gì? Tính là ngươi đè thêm ta lão Tôn 500 năm thì thế nào? Đợi ta chém tam thi, khi đó, chính là ngươi Như Lai hôi phi yên diệt thời điểm. Như Lai, ngươi là giết không chết ta. Ta từ sinh ra lên cũng đã cùng thế giới hòa làm một thể. Trừ phi ngươi phá hủy toàn bộ. Không thì, ta sớm muộn sẽ một gậy đánh đổ ngươi." "Kim Thiền, này liền là ngươi đại đồ đệ Tôn Ngộ Không? Chính là một cái thạch hầu mà thôi, sao dám tại Đại Lôi Âm Tự bực này càn rỡ? Xem ra chuyến này tây hành, cũng không có cho ngươi học thông minh a." Không đợi Kim Thiền Tử nói cái gì, Như Lai tiếng động lớn tiếng phật hiệu lại nói: "Hầu tử a, kỳ thực hiện tại ngươi chỉ có hai con đường có thể đi. Hoặc là chịu ta sắc phong làm Tây Thiên Đấu Chiến Thắng Phật, hơn nữa ta sẽ trả lại ngươi như ý kim cô bổng. Hoặc là, chính là ngươi Hoa Quả Sơn 10 vạn hầu tử hầu tôn tới Tây Thiên. Ta nghĩ, ngươi biết nên làm như thế nào đi." Lửa giận ngập trời, trong nháy mắt liền dập tắt. Đúng vậy, hắn Tôn Ngộ Không không sợ trời không sợ đất, thế nhưng hắn còn có Hoa Quả Sơn, kia 10 vạn hầu tử hầu tôn mặc dù tại sinh tử mỏng câu tính danh thành bất tử bất diệt tồn tại, thế nhưng Như Lai nhưng có thể đi độ hóa bọn họ a. Khiến bọn họ trở thành kia đần độn không biết tự mình Phật môn khôi lỗi còn là làm được. Huống chi, bây giờ Hoa Quả Sơn đã không phải là năm đó Yêu tộc liên quân đại náo thiên cung thời điểm cường thế, những kia có chút bản lãnh Yêu Vương tử tử bị Bồ Tát Thần Tiên thu nhận, Hoa Quả Sơn đã là danh nghĩa. "Ai, A di đà phật." Một tiếng thở dài, tại Kim Thiền Tử trong miệng, dằng dặc quanh quẩn tại toàn bộ Linh Sơn. Mỗi khi Hồng Nhật mới sinh, tại Linh Sơn cao nhất kia ngọn núi đỉnh, luôn sẽ có một thân ảnh, nhìn đầy trời ráng màu lẳng lặng ngây người. Mỗi khi trăng tròn nhô lên cao, tại Linh Sơn cao nhất kia tòa tháp thượng, luôn sẽ có một cái bóng lưng, nhìn xúc tu có thể đụng Minh Nguyệt trầm mặc. Mỗi khi mưa gió gấp tới, tại Linh Sơn nhất tĩnh cái kia góc, luôn sẽ có một thân ảnh, nhìn giàn giụa mưa to nhắm mắt trầm tư. Mỗi khi chúng tăng xướng kinh, mỗi khi dân chúng cầu xin, mỗi khi Như Lai giảng pháp, tổng có một người, chân mày nhẹ cau. Còn có kia từ bị sắc phong sau liền cần cần khẩn khẩn kim thân la hán, tựa hồ tất cả mọi người quên lãng hắn. Phật, Phật, Phật, như thế nào Phật? Phật lại là gì? Là phổ độ thiên hạ chúng sinh sao? Là cứu khổ cứu nạn sao? Là muôn dân hạnh phúc sao? Còn là, vẻn vẹn vì bảo đảm Như Lai phật tổ Chí Tôn địa vị đâu? Không thì, vì sao những thứ kia yêu quái một khi tu luyện thành công, không phải là bị Bồ Tát La Hán thu làm tọa kỵ chính là bị các lộ Thần Tiên thu làm tọa kỵ đâu? Mà những thứ kia không phục, liền đều bị diệt đi! Diệt không xong cũng không nguyện trở thành tọa kỵ, tựa như Tôn Ngộ Không như vậy, thành Phật, làm sứ giả La Hán. Nói chung, thiên đình cũng tốt, Linh Sơn cũng được, bọn họ là không muốn cho phép những thứ kia không ở trong khống chế người tồn tại. Thế nhưng, lần này, bọn họ rốt cục sai rồi, ngươi áp ta 500 năm ta cũng không buồn bực, ví như không có này 500 năm cũng sẽ không khiến ta lão Tôn lột bỏ kia phần hấp tấp cùng tự đại. Lấy vì thiên hạ giữa không ai lại là ta lão Tôn đối thủ, Thiên Cung những thứ kia kinh sợ túi khiến ta càng phát không coi ai ra gì, không biết, cây cao hơn rừng phong tất phá. Như vậy ta, sớm muộn sẽ ăn một đại thiệt. Bất quá, này 500 năm qua, ta ngày nhớ đêm mong, là gì bị áp tại dưới chân núi chính là ta lão Tôn cũng không phải Như Lai, là gì Ngọc đế vẫn là Ngọc đế, ta lão Tôn cũng không phải Tề Thiên Đại Thánh. Nói cho cùng, Tề Thiên Đại Thánh, là một người thất bại, triệt đầu triệt đuôi người thất bại. Không những mình bị áp tại Ngũ Hành Sơn hạ, thậm chí ngay cả kia bầy khỉ hầu tôn đều có lẽ nhất. Cho lên 500 năm sau, ta học xong ẩn nhẫn, ta biết chỉ bằng vào ta một lực lượng của cá nhân, cái gì cũng không làm được. Thiên đình quá lớn. Linh Sơn cũng quá lớn, lớn đến có thể lật tay giữa liền hủy diệt ta. Ngay sau đó ta theo Đường Tăng tây hành lấy kinh nghiệm, ngay sau đó ta giả bộ Pháp lực giảm nhiều, ngay sau đó ta cẩn trọng nhất tâm tây đi. Cách xa vạn dặm, bất quá là một cái té ngã chuyện tình, tính là đi tới đi, cũng bất quá mấy chục năm mà thôi, chỉ cần khiến ta đi ra, những này đều không coi vào đâu. Ta nói, ta không buồn Như Lai áp ta, ta buồn bực chính là, Như Lai lại đang Ngũ Hành Sơn thượng len lén châm ba ngàn Phật Đà, một ngày một đêm niệm kinh, mưu toan độ hóa ta, khiến ta quy y. Quy y? Ta phi. Kỳ thực hiện tại tinh tế hồi tưởng lại, trận này vụng về trò khôi hài, ngay từ đầu liền khắp nơi đều là kẽ hở, chỉ bất quá ta lão Tôn cuối cùng là hậu thế quá ngắn, chính là mấy trăm năm, bất luận tâm cơ còn là mưu kế, đều xa xa không bằng, cho nên mới rơi vào như vậy thê thảm tình trạng. Từ Như Lai cùng ta đánh cuộc thi đấu, trận này âm mưu liền bắt đầu rồi. Đều nói người xuất gia không đánh lời nói dối, nói cách khác người xuất gia không muốn gạt người, thế nhưng thân là Phật chi thủy tổ Như Lai, là làm sao làm? Đầu tiên là cùng ta đánh đố, nói ta như phi không ra hắn lòng bàn tay, chính là ta thua, ta đã đi xuống giới tiếp tục là Yêu, tu luyện lại mấy trăm năm trở lại thảo luận. Thế nhưng kết quả đâu? Ta thừa nhận là ta thua, thế nhưng tại ta chịu thua một khắc kia, Như Lai không làm phân trần liền đưa tay đè xuống, đây là khiến ta hạ giới là Yêu? Đây là khiến ta tiếp tục tu luyện? Kia trở lại nói một chút trận này đánh cuộc đi, phi không ra lòng bàn tay? Nếu là ta lão Tôn dùng hết tất cả khí lực bay đi lại vẫn đang tại hắn lòng bàn tay, kia ta tâm phục khẩu phục không làm hắn nghĩ, thế nhưng Như Lai làm sao làm? Nắm bàn tay biến hóa là chống đỡ thiên thần trụ, lừa gạt ta cho rằng bay đến chân trời lại không thể đi, mới xoay người lại. Lẽ nào đây không phải là lừa gạt sao? Bất quá mà thôi, Tây Thiên này bộ sắc mặt, ta sớm đã biết, Như Lai như vậy, kia đại từ đại bi Quan Thế Âm Bồ Tát, cũng là như vậy! Về sau, không ai lại biết Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không. Có, chỉ là nam mô Đấu Chiến Thắng Phật. Phảng phất, năm đó kia đỗ Thiên Địa thác thiên cự viên, liền này tiêu tán ở tại giữa thiên địa. Năm đó kia thống lĩnh Tam Giới nghìn vạn Yêu tộc đại quân Tề Thiên Đại Thánh, hôm nay thành Như Lai ngồi xuống Phật Đà. Mà oai phong một cỏi Yêu tộc bảy Thánh, hôm nay cũng đi tứ tán, không biết mấy người sống sót. Năm đó len lén đánh xuyên qua Thiên Giới Ngân Hà khiến chiến bại Yêu tộc liên quân chạy trốn Thiên Bồng Nguyên Soái, hôm nay thành một đầu vụng về Trư Yêu, tuy rằng bị Như Lai sắc phong làm Hoan Hỉ Phật. Năm đó là Tề Thiên Đại Thánh mở ra Lăng Tiêu Bảo Điện đại môn Quyển Liêm Đại Tướng, bị Vương mẫu đánh hạ thế gian, mà lại cả đời chỉ có thể làm yêu quái, mà mượn cớ là đánh nát lưu ly chén. Tuy rằng, bị Như Lai phong làm nam mô kim thân la hán, thế nhưng vẫn như cũ không cách nào tách ra Sa Tăng một thân Yêu khí. Tựa hồ, toàn bộ cứ như vậy kết thúc, thế gian lại không gọi là yêu ma. Thế nhưng, ai cũng không biết, con khỉ kia, đã là trảm rớt một thi. Cách Đại Đạo, lại gần một bước. Như Lai gạt ta, dùng Ngũ Hành Sơn áp ta 500 năm. Quan Thế Âm gạt ta, lừa gạt ta mang theo kim cô, hành hạ đến ta lão Tôn sống không bằng chết. Bất quá, ta đều nhịn. Rất nhiều người cũng không biết đi, kia kim cô, nhưng cũng không có đơn giản như vậy a, Quan Thế Âm a Quan Thế Âm, năm đó ngươi còn là từ tuyến đường an toàn người thời điểm, thủ đoạn cũng không có như vậy tàn nhẫn a. Chúng ta hãy nói một chút này kim cô đi. Mọi người đều biết chính là chỉ cần ta sư phụ nhất niệm Khẩn Cô Chú ta liền đau đầu, thế nhưng ai biết ta là gì đau đầu? Bởi vì sư phụ mỗi lần đọc Khẩn Cô Chú thời điểm, kim cô đều sẽ phân hoá ra một luồng Như Lai thần niệm tới thực ta lão Tôn Linh Hải, nỗ lực thôn phệ ta Linh uẩn. Bằng không chính là kim cô, có thể nào làm sao có ta Kim Cương Bất Hoại thân thể? Mời các bạn đón đọc Hắc Ám Tây Du của tác giả Bi Ca Đường Tam Tạng.