Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vạn Cổ Tối Cường Tông

Người nào bị cho là phế vật? Ai là rác rưởi? Muốn trở nên mạnh mẽ thì chỉ cần đi theo bản tọa sẽ có mọi thứ. Thánh tôn? Hoàng đế? Bản tọa thấy chúng tu luyện cũng không dễ dàng, cho nên thu nhận làm đệ tử gác cổng. Thần khí? Pháp bảo? Đệ tử bản tọa mỗi người vài món. Lạnh lùng khó tính? Thân thiện dễ gần? Hoạt bát dễ thương? Trầm tính mê hồn? Trên thế gian gái xinh mỗi người một vẻ, tất cả đều là bản tọa nữ... Đúng, đúng, đều là bản tọa nữ đệ tử! Các đệ tử hãy cùng bản tọa chơi đến banh trời nổ đất cái thế giới này. *** “Người trẻ tuổi, ta nhìn ngươi có xương cốt cứng rắn, sau này ngươi chắc chắn sẽ là thiên tài võ học vạn người mới có một. Ngươi có thể suy nghĩ một chút chuyện gia nhập làm đệ tử Thiết Cốt phái của ta, thành tựu tương lai của ngươi là không thể tưởng tượng được.” Trong núi rừng cảnh sắc động lòng người, Quân Thường Tiếu cười tủm tỉm nói với võ giả trước mặt, phối hợp với khuôn mặt trắng nõn của hắn làm cho người khác cảm giác vô cùng hấp dẫn. Không phải cảm giác, mà thật sự là như thế. Nếu có nữ nhân nhìn thấy hắn, nhất định sẽ nghẹn ngào la hét lên, hoặc là bị mê hoặc ngã trái ngã phải cho mà xem. “Chuyện này… ” Võ giả đầu đội khăn xanh khách khí nói “ Các hạ có thể trước tiên dịch chuyển bàn chân rồi nói chuyện được không?” Hóa ra Quân Thường Tiếu đang dẫm một chân lên một nửa khuôn mặt người ta, đạp xuống thảm cỏ. Mà trên nửa khuôn mặt kia vẫn còn in dấu giày của hắn. Người này bị đánh. Theo như tư thế ngã xuống cùng dấu chân còn đang in ở trên mặt của hắn, quả thực người này bị đánh không nhẹ. Quân Thường Tiếu rút chân lại, có chút áy náy nói ra ”Nhìn người dám đùa bỡn nữ đệ tử hoa nhường nguyệt thẹn của phái ta, bổn tọa nhất thời không nhịn được, thật là rất xin lỗi.” “...” Võ giả khăn xanh im lặng. Hắn đi trên đường vô tình gặp một cái mỹ nữ nên tiến lên nói một hai câu lập tức bị cái gì mà chưởng môn môn phái Thiết Cốt đánh một trận tơi bời, thật sự hắn quá là đen đủi mà. “Bằng hữu.” Quân Thường Tiếu nói ra “Suy nghĩ thật kỹ nha”. Võ giả khăn xanh trả lời yếu ớt “Ta có thể nói không đồng ý sao?” “Có thể chứ.” Quân Thường Tiếu chân thành nói ”Thiết Cốt phái của ta luôn luôn là người sống có đạo đức, tuyệt không ép buộc.” “Thật có lỗi quá.” Võ giả khăn xanh giả vờ đau khổ nói “Ta đã là đệ tử Linh Tuyền tông, không thể trở thành đệ tử quý phái nữa.” Chính mình thật vất vả thông qua khảo hạch của Linh Tuyền tông, đạt được đệ tử ký danh, không thể cứ thế công cóc được. Huống hồ, Thiết Cốt phái? Hắn chưa từng nghe ai nói qua, khẳng định đây là một môn phái rác rưởi, có gia nhập cũng chỉ lãng phí thời gian, lãng phí cuộc đời. “Aiii..” Quân Thường Tiếu lắc đầu, có chút nuối tiếc nói “Bằng hữu và Thiết Cốt phái của ta vô duyên rồi..” Hắn quay đầu nói “Thiên Thiên, tên này vừa rồi ức hiếp ngươi đúng không?” Cách đó không xa, một nữ tử áo trắng đang ngồi yên lặng trên một tảng đá lớn. Nữ tử này da trắng như tuyết,đôi mắt trong veo như khe suối thanh tịnh. Tuy nàng chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi nhưng đã có đủ tất cả điều kiện để trở thành một mỹ nữ. Khuyết điểm duy nhất của nàng chính là độ tuổi. Vì nguyên nhân này, mà nơi cần vểnh lên còn chưa có vểnh lên được a. “Chưởng môn.” Lục Thiên Thiên vuốt nhẹ ống tay áo, thản nhiên nói “Hắn vừa rồi muốn sờ tay ta.” “Ba!” Quân Thường Tiếu lại giẫm chân lên mặt võ giả khăn xanh, ánh mắt lạnh lẽo nói “Ngươi đây là ngại mình sống lâu rồi hả?” Lúc trước vẻ mặt của hắn còn dịu dàng, đột nhiên trở nên đằng đằng sát khí, tốc độ trở mặt tuyệt đối nhanh hơn cả lật tay. Võ giả khăn xanh vội vàng nói “Các hạ, ta ta ta không có!” Hắn thề, vừa rồi chính mình chỉ vừa có ý nghĩ như vậy thôi, nhưng hắn chưa kịp xơi múi gì đã bị đánh một trận rồi. Nhiều nhất thì hắn chỉ mắc tội “có âm mưu quấy rối người khác nhưng không thành công”. Quân Thường Tiếu lạnh lùng nói “Thiên Thiên sẽ không nói dối. Bổn tọa tin tưởng nàng, ngày hôm nay ta phải dạy dỗ ngươi một bài học nhớ đời mới được.” “Binh!” “Binh!” “Binh!” Từng trận gió mát phất phơ thổi tới khuôn mặt đã bầm dập của võ giả khăn xanh. Hắn cảm giác quả thực không hề dễ chịu, bị đánh đến mức xương cốt muốn rã rời thành từng mảnh. “Đồ chó chết!” Võ giả khăn xanh nắm chặt bùn đất, cố gắng ngẩng đầu lên nhìn theo hai bóng lưng đã dần biến mất oán giận nói “Lão tử nhất định sẽ báo thù!” Quân Thường Tiếu. Chưởng môn Thiết Cốt phái. Bất quá Thiết Cốt phái này cũng không vẻ vang gì. Năm đó, một tên võ giả họ Vương có xương cốt cứng rắn, rơi từ vách núi xuống mà không chết, sau đó được người qua đường cứu giúp một bữa cơm. Sau khi hắn khai tông lập phái đặt tên là Thiết Cốt phái. Tôn chỉ của môn phái là: Thiết Cốt Nhân. Ý nghĩa là làm người phải cứng rắn từ xương cốt, làm việc cũng phải cứng rắn như xương cốt. Chưởng môn đời thứ nhất chăm lo quản lý, trong vòng mười năm không ngừng phát triển, Thiết Cốt phái đã có chỗ đứng trong giang hồ, trở thành môn phái hạng cửu lưu, làm mưa làm gió ở Thanh Dương thôn. Nhưng… Người tính không bằng trời tính. Chưởng môn đời thứ nhất đi trên thị trấn trăng hoa vui đùa, bị quan phủ bắt giam vào ngục. Hắn không chịu được uất ức nên quyết định vượt ngục nhưng thất bại, cuối cùng bị đầu lìa khỏi xác. Cả môn phái rơi vào tình trạng như rắn mất đầu, từ đó bắt đầu xuống dốc không phanh. Trên đời không có cái gì gọi là mãi mãi. Sự tồn tại mạnh như Thiết Cốt phái của năm đó cuối cùng kết cục chỉ là đom đóm sớm nở tối tàn mà thôi. Mỗi lần người trong thôn kể lại chuyện chưởng môn Vương của Thiết Cốt phái vượt ngục không thành bị chém đầu, mọi người nghe xong đều ngửa mặt lên trời thở dài, trẻ con ngồi trên ghế nghe kể chuyện đều nước mắt rưng rưng. Thiết Cốt phái mặc dù đã suy tàn nhưng vẫn còn tồn tại. Ba tên đệ tử cuối cùng còn lại cùng nhau vui vẻ ngồi ăn bữa cơm ly biệt, hay còn gọi là “bữa cơm giải thể”. Ý là ăn xong bữa cơm này coi như tông môn giải thể, đường ai nấy đi. Tuy nhiên, ba người ăn xong bữa cơm này, vẫn còn một người lựa chọn ở lại. Sống một mình tại môn phái, ngày đêm chờ đợi, không rời bỏ. Người kia là ai? Chính là chưởng môn đời thứ 2: Quân Thường Tiếu. Chính xác mà nói thì đã từng là Quân Thường Tiếu. Cách đây một tháng, vào một đêm Quân Thường Tiếu thức dậy, đang trên đường tiến về nhà vệ sinh để giải quyết nhu cầu khẩn cấp của người sống. Khi hắn đi qua đại điện thì đột nhiên bảng hiệu môn phái do đã quá cũ kĩ và xập xệ rơi trúng đầu. Một mạng thế là đi chầu diêm vương. May mắn thế nào, Quân Thường Tiếu ở Trái Đất xuyên không đến thế giới này, thành công thay thế thân phận. “Ta còn sống sao?” Ý thức được mình không chết, Quân Thường Tiếu trước tiên thẫn thờ một lát, sau đó tiếp nhận trí nhớ của cơ thể này, hắn mới hiểu được chính mình rất may mắn trở thành người trong hàng tỷ người có cơ hội xuyên không. Thật là tuyệt vời! Tuyệt kỹ công pháp, thần kỹ bí tịch, tất cả các loại thần thông hãy xuất hiện đi. Ta Quân Thường Tiếu đã tới nơi này, lập tức muốn xưng bá thế giới, đánh bại tất cả thiên tài trở thành cường giả chí cao vô thượng. Ông trời không phụ lòng người, hắn giết chết vô số con kiến cùng bóp chết vô số bọ chét về sau, cuối cùng hệ thống cũng hoạt động. “Đinh đinh” “Hệ thống "Môn phái mạnh nhất" chuẩn bị khởi động.” “Đinh” “Hệ thống "Môn phái mạnh nhất" khởi động thành công, hiển thị số liệu trên màn hình phục vụ chủ nhân.” “Hưu!” Âm thanh máy móc bên tai chấm dứt, trước mặt Quân Thường Tiếu hiện lên từng dãy số liệu. Tên môn phái: Thiết Cốt phái Chưởng môn: Quân Thường Tiếu Đẳng cấp môn phái: Cửu lưu. Kiến thiết môn phái: Cấp 1 Thành viên môn phái: 1/100 Điểm cống hiến môn phái: 0/100 Nhiệm vụ chính tuyến: trong vòng một trăm năm biến Thiết Cốt phái trở thành đệ nhất môn phái của Tinh Vẫn đại lục, số lượng đệ tử môn phái đạt mười vạn người. Nếu không thể hoàn thành, chủ nhân lập tức hóa bụi bay về trời. Nhìn thấy nhiệm vụ chính tuyến ở cuối, một cơn lạnh buốt chạy thẳng từ chân tới đỉnh đầu Quân Thường Tiếu. Hắn kiểm tra lại trí nhớ một cách cẩn thận, Quân Thường Tiếu biết được Thiết Cốt phái chỉ có một người là mình, môn phái cũng là đẳng cấp thấp nhất, hắn đi vào nhà bếp lấy dao kề lên trên cổ, do dự một lúc rồi cuối cùng thở dài đem dao bỏ xuống, hắn không làm được tôn chỉ cứng rắn của môn phái. Một cái môn phái cửu lưu. Một cái môn phải chỉ có một người. Trong vòng trăm năm trở thành môn phái số một, đệ tử mười vạn người? Đây là ông trời đang chơi đùa mình, hay là hệ thống đang chơi đùa mình vậy? “Đinh!” Trong cơn tuyệt vọng, bên tai Quân Thường Tiếu bỗng nhiên văng vẳng âm thanh “Chúc mừng chủ nhân mở ra hệ thống. Mời chủ nhân nhận lấy nhẫn không gian.“ “Cái gì nhẫn không gian?” Quân Thường Tiếu phát hiện trên cổ tay phải bỗng dưng có thêm một cái vòng ngọc tinh xảo, phía trên có khắc chữ “Nhẫn không gian” rất nhỏ, hắn nhìn một lúc rồi co giật khóe miệng nói “Ta lần đầu tiên trong đời thấy nhẫn không gian lớn như vậy luôn đó.”   Mời các bạn đón đọc Vạn Cổ Tối Cường Tông của tác giả Giang Hồ Tái Kiến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hồ Sơ Thất Lạc Tập 5: Những Ngày Cuối của Lorien - Pittacus Lore
Trong cuốn sách này, hãy khám phá việc đã thực sự xảy ra trong những ngày cuối cùng của hành tinh xấu số từ chính đôi mắt của Sandor - người sẽ bất đắc dĩ trở thành Cêpan của Số Chín.      Sandor đã phát chán với việc chỉ là một thiếu niên, mệt mỏi khi cứ phải đến trường và nghe lời giáo viên của mình nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ mình. Cậu ta thích phá luật hơn là làm theo chúng. Nhưng trong một lần phá luật, cuộc đời của Sandor đã rẽ sang một hướng khác, và cậu ta bị buộc phải gia nhập Học viện Phòng thủ Lorien.      Sandor chưa bao giờ tin vào cái ý tưởng điên rồ rằng Lorien phải phòng thủ chính mình - Lorien là một hành tinh hòa bình, với không có một kẻ thù rõ ràng nào cả. Nhưng khi bọn Mogadorian bất ngờ tấn công, Sandor biết được rằng mối nguy hiểm thực sự là gì. Giờ Sandor là một trong một toán nhỏ những người Loric còn sống, và số phận của Lorien nằm trong tay họ. Cuốn sách được dịch bởi Green-Octopus​. *** Sau đây là hệ thống series Lorien Legacies đã xuất bản:  1. I Am Number Four (Tôi Là Số Bốn) 2. The Power of Six (Sức Mạnh Của Sáu) 3. The Rise of Nine (Số Chín Lên Ngôi) 4. The Fall of Five (Sự Sa Ngã Của Năm) 5. The Revenge of Seven (Sự Báo Thù Của Bảy) 6. The Fate Of Ten (Số Phận Của Mười) 7. United as One (Quy Tụ Làm Một) - (Final Book) Ngoài 7 tập truyện chính ra còn có 15 quyển phụ cho chúng ta biết thêm về các nhân vật, sự kiện được gọi là Hồ sơ thất lạc (The lost file). Và 15 quyển đó được gộp lại và chia thành 5 bộ với các tên gọi riêng. 1. Di sản (The Legacies) #1 - Di sản của Số Sáu (Six's Legacy) #2 - Di sản của Số Chín (Nine's Legacy) #3 - Những di sản đã mất (The Fallen Legacies) 2. Những bí mật lịch sử (Secrect Histories) #4 - Hành trình tìm kiếm Sam (The Search For Sam) #5 - Những ngày cuối của Lorien (The Last Days Of Lorien) #6 - Những kẻ bị lãng quên (The Forgotten Ones) 3. Kẻ thù giấu mặt (Hidden Enemy) #7 - Di sản của Số Năm (Five's Legacy) #8 - Trở lại Paradise (Return to Paradise) #9 - Sự phản bội của Số Năm (Five's Betrayal) 4. Đồng minh phe nổi loạn (Rebel Allies) #10 - Kẻ chạy trốn (The Fugitive) #11 - Người điều hướng (The Navigator) #12 - Người bảo vệ (The Guard) 5. Giờ G (Zero Hour) #13 - Các biệt năng tái sinh (Legacies Reborn) #14 - Chốt chặn cuối cùng (Last Defend) #15 - Cuộc săn lùng các Garde (The Hunt For The Garde) Mời các bạn đón đọc Hồ Sơ Thất Lạc Tập 5: Những Ngày Cuối của Lorien của tác giả Pittacus Lore.
Tra Thú Hoàn Lương Ký - Mộc Noãn Chi
Một ngày, mỗ tiên quân nhàm chán nên làm một bài thơ ” tiên gia có thú mới trưởng thành, dưỡng tại tiên phủ ai cũng biết. Trời sinh tính tình khó tiến thủ, một khi hoàn lương tại canh quân, ngoái đầu nhìn lại cười si tình, tam giới thần thú không mặt mũi”. Mỗ thú đang nhai xương gà, kinh sợ hỏi ” đứa nhỏ nhà ai lại làm thơ sứt sẹo như thế?”. Một ngày, tới phiên mỗ thú nhàm chán mà làm thơ ” tiên gia có thú mới trưởng thành, dưỡng tại tiên phủ luyện dạng chân. Thiên sinh lệ chất khó tiến thủ, một khi bị quải tại canh quân. Ngoái đầu nhìn lại cười gà nướng, tam giới thần thú ai dám tranh?”. Mỗ tiên quân cười nhếch mép ” thơ hay, vì tác phẩm xuất sắc này, bản tôn quyết định thưởng cho ngươi mười năm không được ăn gà nướng”. *** Ta gọi là Cốc Nhiễm, thực ra ta vốn họ Phó nhưng lúc ta mới được sinh ra, có vị đạo sĩ thọt chân đi vào nhà ta, nói ta đời này sẽ gặp phải tai kiếp, để tránh kiếp nạn, hắn nói phụ thân ta nên giao ta cho hắn, để hắn mang ta vào núi tu đạo. Ta là con trai độc nhất của Phó gia, tu đạo có khác nào là xuất gia, vậy thì hương hỏa sau này của Phó gia sẽ ra sao? Cha mẹ ta suy nghĩ suốt một đêm, cuối cùng không có nhận lời vị đạo sĩ kia. Vị đạo sĩ thọt chân cứ liên tục thở dài làm phụ thân ta cũng chột dạ, vội hỏi xem có cách nào giúp ta hóa giải tai kiếp không, vị đạo sĩ liền nói ta không nên mang họ Phó nữa, đổi sang tên khác cũng xem như là một cách xuất gia, nói xong liền sai người mang bút mực tới, viết xong hai từ “ Cốc Nhiễm” thì vị đạo sĩ cũng biến mất trước mắt mọi người. Vì thế từ đó ta được gọi là Cốc Nhiễm. Ngay từ đầu, phụ thân rất cẩn thận trông chừng ta, sợ ta xảy ra sơ suất, bắt ta ở nhà đọc sách viết chữ, một bước cũng không ra khỏi nhà. Ta cũng vượt qua hai mươi năm bình an, phụ thân cũng dần dần lơi lỏng cảnh giác, lại thêm ta luôn tìm cách năn nỉ, hắn rốt cuộc cũng gật đầu cho ta rời nhà đi thì, tìm kiếm công danh. Thực ra đi thi là giả, du ngoạn mới là mục đích thật sự. Không ngờ, lần đi xa này mới là bắt đầu cho tai kiếp của cuộc đời ta. Trên đường từ kinh thành về nhà, ta gặp phải mưa to trong rừng, đường sá lầy lội làm xe ngựa của ta không cách nào nhúc nhích, trước không nhà, sau không đường, ta vài tên gia nô đành mạo hiểm tìm gốc cây cổ thụ để làm chỗ tránh mưa. Khi đó ta vẫn cho rằng mấy cái cây to sẽ là chỗ chắn mưa tốt nhất. Mưa vẫn rơi, không khí toàn mùi bùn đất ẩm ướt. Màn đêm buông xuống, mưa càng to hơn, nơi chân trời lóe lên những tia chớp chói mắt, gia nô ôm lại thành một đoàn, cả người run lên vì lạnh và sợ, mà t a lại hưng trí bừng bừng chờ xem giông tố. “Ầm vang ——” mấy tiếng sấm vang lên liên tục, tia chớp lóe lên không ngừng, mắt ta bị nước mưa tạt vào làm hơi rát, ngay lúc ta nhắm lại thì một đạo ánh sáng chói mắt bổ nhào về phía chúng ta đang tránh mưa, gia nô la hét, ta còn chưa kịp phản ứng thì tia chớp đã đánh tới. Trốn không thoát, ta chỉ đành hít sâu một hơi, trong đầu nhớ lại chuyện tai kiếp vị đạo sĩ đã nói trước kia, có lẽ chính là lúc này? ... Mời các bạn đón đọc Tra Thú Hoàn Lương Ký của tác giả Mộc Noãn Chi.
Đêm Khoái Lạc - Sherrilyn Kenyon
Sinh ra trong một gia tộc cực kỳ giàu có, Kyrian của xứ Thrace sở hữu nét quyến rũ mê hồn. Nét đẹp của chàng cũng tựa như thanh gươm trong tay chàng, có sức mạnh hủy diệt tất cả. Chàng cai trị lãnh địa bằng lòng quả cảm, sự táo bạo và lòng nhiệt thành. Không một sức mạnh nào trên đời này có thể thiêu cháy bầu nhiệt huyết đang chảy trong cơ thể tráng kiện đó. Sôi nổi, hoang dã và năng động, chàng luôn lao thẳng vào mọi thử thách. Chàng không hề biết sợ hãi, cũng không biết mệt mỏi. Cả thế giới như một món hàu mà chàng sung sướng được thưởng thức đến miếng cuối cùng. Mang trong người sức mạnh của thần chiến tranh Ares, dáng vóc và gương mặt mê hoặc của Adonis, và sự dâm dục của nữ thần tình yêu Aphrodite, chàng dễ dàng chinh phục bất cứ người phụ nữ nào chỉ từ cái nhìn đầu tiên. Tất cả họ đều muốn chàng là của họ, họ thầm mơ màng được sở hữu người chiến binh dũng mãnh nhất trần đời. Và một khi được chàng chạm đến, cảm giác ngây ngất đó chẳng khác nào thiên đường. Nhưng trái tim chàng lại chưa hề đặt vào bất kỳ người phụ nữ nào. Chàng chỉ là người sống trong cảm xúc nhất thời, những khoái cảm tạm bợ và những dục vọng dâng trào trong thoáng chốc. Chàng yêu thích sự hoan lạc, khát khao được hiến dâng và cũng khát khao ban phát. Cũng có vài người phụ nữ tự hào khẳng định họ đã hoàn toàn chiếm hữu chàng trọn cả một đêm và kiêu ngạo khoe khoang với những kẻ luôn thèm khát được một lần chạm vào cơ thể ấy. Chàng là đam mê. Là ham muốn. Là nhục dục, là cuồng say. Mọi người đều cúi đầu tôn trọng và sợ hãi trước chàng – một chiến binh thiên bẩm. Khi Đế Chế La Mã còn thống trị, chàng đã một mình đơn độc chống lại người La Mã tạo nên một bản trường ca về một vị anh hùng. Chiến thắng đó không chỉ mang về vinh quanh và sự giàu có cho cá nhân chàng mà còn cho cả xứ sở của chàng nữa. Kể từ đó, người ta tôn vinh chàng như Người cai trị thế giới. Nhưng rồi một biến cố xảy ra – sự phản bội đáng kinh tởm đã biến chàng trở thành Bạo Chúa của đêm đen. Giữa lằn ranh của Nhân gian và Địa ngục, chàng không phải một con người, cũng không hẳn là dã thú. Như một linh hồn, chàng không thuộc về bất cứ một thế giới nào. Chàng là Cô Độc. Chàng là Tăm Tối. Chàng chỉ là một ảo ảnh trong đêm. Một linh hồn lẻ loi không mệt mỏi. Định mệnh của chàng chính là bảo vệ cho những kẻ căm ghét và sợ hãi những thứ như chàng. Chàng không bao giờ có được sự an nghỉ vĩnh cửu hay giấc ngủ vĩnh hằng trừ khi chàng có thể gặp được một người phụ nữ, một người phụ nữ không bao giờ phản bội chàng. Một người phụ nữ với trái tim thánh thiện, người có thể nhìn thấu bóng đêm đeo đẳng định mệnh chàng và đưa chàng trở về với ánh sáng. *** Các bạn có bao giờ muốn biết cuộc sống bất tử là sao không? Thế nào là những chuyến hành trình trong đêm săn đuổi ma cà rồng làm hại con người? Thế nào là giàu có kếch sù, sức mạnh vô hạn? Cuộc sống của tôi là thế đấy, u ám và đầy rẫy nguy hiểm. Tôi đóng vai người hùng với hàng vạn người, nhưng lại chẳng người nào biết tôi là ai. Và tôi yêu cuộc sống như thế đến từng khoảnh khắc. Có lẽ tôi sẽ chẳng thay đổi cách nghĩ kia cho đến một đêm nọ, khi tôi thức giấc trong tình trạng bị còng tay với cơn ác mộng tồi tệ nhất: một người phụ nữ bảo thủ trên người vận áo sơ mi. Hoặc nếu nói như Amanda thì là mọi cái cúc trên chiếc sơ mi đều kín bưng đến tận cằm. Cô ấy thông minh, quyến rũ, hóm hỉnh và chẳng hề muốn dính líu đến những chuyện tâm linh huyền bí – nói cách khác, đó chính là tôi. Sự say mê tôi dành cho Amanda Deveraux đi ngược lại với mọi quan điểm mà tôi luôn ủng hộ: Ấy là chưa đề cập đến lần cuối cùng tôi rơi vào lưới tình mà cái giá phải trả không những là sinh mệnh, mà còn là cả tâm hồn của tôi. Chưa kể mỗi lần nhìn cô ấy, bản thân tôi lại muốn nỗ lực một lần nữa. Muốn tin vào tình yêu đó và sự thủy chung thực sự tồn tại trên đời. Thậm chí, phiền phức hơn, tôi nhận ra mình đang băn khoăn tự hỏi, liệu có cách nào để người phụ nữ như Amanda có thể yêu một người đàn ông mà những vết sẹo trong những lần đánh nhau đã hằn sâu trên cơ thể, mặt khác, trái tim người đó cũng đã tan nát vì bị phản bội đến nỗi, chính anh ta cũng không dám chắc liệu nó có bao giờ rung động nữa hay không. *** Là tác giả có sách bán chạy nhất trên bảng xếp hạng của tờ New York Times, Sherrilyn Kenyon rất tự hảo với nguồn gốc Cherokee (người bản địa châu Mỹ) pha trộn của mình và cuộc sống với những cuộc phiêu lưu đầy cảm hứng. Hiện bà sống cùng chồng và ba con trai, một đàn thú cưng và một bộ sưu tập kiếm. Trong những lúc rảnh rỗi, bà thường ngồi lì trước máy tính để chơi cùng những người bạn tưởng tượng của mình. Với hơn ba mươi triệu bản sách in đã bán tại hơn một trăm quốc gia, Sherrilyn chắc chắn có rất nhiều bạn bè khắp năm châu. Sách của bà thường chiếm vị trí số một các bảng xếp hạng. Tác giả đặc biệt ăn khách này tiếp tục thống trị các thể loại tiểu thuyết. Hiện tại bà đang theo đuổi các sê-ri: Thợ săn đêm, The League, Chronicles of Nick và Beladors. Từ năm 2004, bà đã đưa hơn 80 đầu tiểu thuyết lên vị trí top ten của tờ New York Times ở mọi thể loại, bao gồm cả truyện tranh. “Ngòi bút của Kenyon đầy sức sống, giàu sức châm biếm, gợi tả và khơi lên trí tưởng tượng đến bất tận.” - Trích tờ Boston Globe Trọn bộ series Thợ săn đêm (Dark Hunter): -  Đêm khoái lạc (Night Pleasures) -  Gặp lại kiếp này (Night Embrace) -  Điệu múa với tử thần (Dance with the Devil) -  Kiss of the night -  Night Play  *** Kyrian ngạc nhiên nhìn dải băng cưới quấn trên tay trái. Anh vẫn không sao tin được mình lại may mắn có được Amanda trong cuộc đời này. Bảy tháng trôi qua kể từ khi Amanda mang anh trở lại với ánh sáng. Bảy tháng tuyệt vời được ở cạnh cô ngày cũng như đêm. Cùng cô chấp nhận, phát triển và khai thác sức mạnh của mình, và giờ thì cô đã mạnh hơn anh rất nhiều. Nhưng với anh chuyện đó không quan trọng. Năng lực Kẻ Săn Đêm còn lại trong người vẫn đủ để anh đảm bảo an toàn cho cô. Và an toàn của cô mới là điều quan trọng nhất. Điều đó và việc mỗi sáng được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt xinh đẹp của cô. Và giờ thì họ chính thức kết hôn. Amanda ôm anh từ phía sau, nép sát vào người anh. “Sao lại ra đây đứng một mình ?” cô hỏi. Anh quay người, nhìn cô trong bộ áo cưới. Áo cưới trắng sữa càng tôn thêm làn da hoàn hảo của cô. Má cô ửng hồng vì phấn khích, ánh trăng như đang tỏa ra trong đôi mắt cô. “Anh chỉ muốn hít thở không khí chút thôi.” Cô mỉm cười, nụ cười đó cùng lúc vừa khiến anh trở nên mềm yếu, vừa khiến anh trở nên mạnh mẽ. “Anh có muốn trốn khỏi bữa tiệc này không ?” Anh bật cười. “Trong đám đông khổng lồ đó chỉ có tám người là bạn anh thôi, còn lại đều là bạn em cả đấy.” “Oh,” cô nhăn mũi nói. “Cũng không sao cả. Mọi chuyện còn có thể tệ hơn nữa mà. Với lại, dì Xenobia của em có thể đã nguyền rủa chúng ta rồi.” Anh khoác tay lên vai cô, khi cô kéo anh quay lại phòng khiêu vũ trong nhà. Dàn nhạc vẫn đang chơi trong khi một trăm năm mươi thành viên của gia tộc Devereaux-Flora vừa nhảy múa, vừa ăn uống vừa huyên thuyên trò chuyện. Miguel, Rosa và Liza đang ngồi với bà chị gái Selean của Amanda, cười đùa về chuyện của Grace và cậu con trai mới sinh. Amanda dẫn anh đến gặp cha mẹ cô, Talon, Nick, Julian và Acheron đi xung quanh anh. Julian chúc mừng anh. “Cô ấy đúng là một quản gia.” Kyrian gật đầu. “Đúng thế đấy.” “Ôi trời,” Talon buồn bã nói. “Tôi sắp sửa nhớ đến những lúc cậu đe dọa, rồi làm phiền tôi vì những trò dớ dẩn. Wulf thì sắp nổi loạn tới nơi vì cậu ấy mất đi một đối thủ truyền kiếp.” Kyrian mỉm cười nhớ lại những tối chuyện trò với các anh em Dark Hunter trên mạng. “Nói Viking không cần lo đâu. Bất thình lình tôi sẽ xuất hiện hù anh ta một trận, và thách đấu với anh ta đó.” Acheron uống một ngụm champaign. “Vậy cậu định làm gì trong phần đời ngắn ngủi còn lại ?” Kyrian nhìn Amanda bế nhóc Niklos ba tuổi và khiêu vũ với thằng bé. Một ngày nào đó, cô cũng sẽ là một bà mẹ tuyệt vời. “Em sẽ sống một cuộc sống thật hạnh phúc.” Nick cho tay vào túi quần. “Vậy là tôi phải tìm một Kẻ Săn Đêm khác để phục vụ rồi…” Cái nhìn của anh chuyển sang Talon đầy ngụ ý. “Quỷ tha ma bắt, đi làm mồi cho cá sấu đi, nhưng đừng có nhìn tôi bằng cái kiểu như thế. Tôi không có đủ kiên nhẫn như Kyrian đâu. Với lại, cabin chỉ đủ chỗ cho tôi và máy vi tính thôi.” ... Mời các bạn đón đọc Đêm Khoái Lạc của tác giả Sherrilyn Kenyon.
Thư Viện Linh Hồn - Ransom Riggs
Từ London đến tận Đồng Ma, khu ổ chuột rùng rợn nhất nước Anh thời Victoria, Jacob cùng đám trẻ băng qua các Vòng Thời Gian khác nhau để tiến tới trận chiến sử thi chống lại xác sống và đội quân hồn rỗng quái dị. Trên đường đi, họ gặp người đàn ông thân phận bí ẩn tên Bentham, thông tin từ ông ta giúp họ vỡ lẽ vì sao Jacob bị đám quái vật săn lùng và thèm khát đến vậy, đồng thời họ nhận ra mối hiểm nguy lớn hơn bao giờ hết họ đang đối mặt… Thư viện Linh Hồn - tập ba đồng thời là tập cuối trong series Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine vẫn đầy rẫy những bức ảnh đen trắng kỳ lạ được thu thập khắp mọi nơi nhưng trông như thể được tạo ra chỉ để minh họa cho câu chuyện, tạo nên một làn sóng ngầm có vai trò quan trọng trong dòng chảy chung của truyện. Các biến cố từ đầu đến cuối đều bí ẩn và gây sửng sốt, không phụ lòng kỳ vọng của độc giả hâm mộ. Phim điện ảnh Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine của đạo diễn lừng danh Tim Burton đã được công chiếu vào​​ cuối năm 2016. "Người hâm mộ sẽ dễ dàng đánh mất mình trong câu chuyện kỳ quái này." - Booklist *** Bộ sách Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine gồm có: Trại Trẻ Đặc Biệt Của Cô Peregrine Thành Phố Hồn Rỗng Thư Viện Linh Hồn *** RANSOM RIGGS là một nhà văn và nhà làm phim, sinh ra ở Maryland và lớn lên ở Florida, Mỹ. Anh học chuyên ngành Văn học Anh tại Cao đẳng Kenyon, và học làm phim tại Đại học Nam California. Riggs đam mê những bức ảnh hoài cổ, và một ngày nọ anh nảy ra ý định viết một câu chuyện xâu chuỗi những nhân vật, tình tiết trong những bức ảnh này lại. Bộ tiểu thuyết Miss Peregrine's home for peculiar children (Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine) chính là thành quả của sự lồng ghép sáng tạo ấy, tiểu thuyết đã đem lại thành công và danh tiếng không ngờ, đưa anh trở thành tác giả sách bán chạy nhất của The New York Times. Phim điện ảnh chuyển thể từ Trại trẻ đặc biệt của cô Peregrine ra mắt vào năm 2016. *** Con quái vật đứng cách xa một đoạn còn chưa tới chiều dài của một chiếc lưỡi, mắt nhìn chằm chằm vào cổ họng chúng tôi, bộ óc teo tóp đầy phự những mường tượng được giết chóc. Không khí nồng nặc sự thèm thuồng của nó với chúng tôi. Hồn rỗng được sinh ra với nỗi thèm khát săn lùng linh hồn của những người đặc biệt, và lúc này đây chúng tôi đang dàn hàng trước mặt nó như một bàn bày các món buffet. Addison chỉ vừa một miếng đớp của nó, can đảm đứng kiên cường dưới chân tôi, đuôi dựng lên cảnh giác; Emma lép vào tôi lấy điểm tựa, vẫn còn choáng váng sau cú va đập nên chẳng thể tạo ra thứ gì đó khá hơn đám lửa que diêm vào buồng điện thoại vỡ tan tành. Cách một đoạn từ nơi xảy ra tình cảnh nghiệt ngã của chúng tôi, ga tàu điện ngầm trông như hiện trường của một vụ đánh bom hộp đêm. Hơi nước từ các đường ống bị vỡ xì ra thành những tấm màn ma quái. Những màn hình cỡ treo lơ lửng rũ xuống từ trên trần. Một biển kính vỡ lan tới tận chỗ đường tàu, chập chờn phản chiếu ánh sáng dưới ánh đỏ nhấp nháy của những bóng đèn báo hiệu khẩn cấp chẳng khác gì một quả cầu kính phản chiếu ánh sáng tại các vũ trường với kích thước rộng đến hàng mẫu Anh. Chúng tôi đã bị dồn vào góc chất, một bên là bức tường chắc chắn, một bên là lớp kính dày cộp kề sát miệng một con vật có bản năng tự nhiên duy nhất là xé chúng tôi ra từng mảnh - ấy thế nhưng nó lại không động đậy gì để siết chặt gọng kìm. Con quái vật có vẻ bị bám rễ xuống sàn, nó lắc lư trên hai chân như đang say hoặc đang mộng du, cái đầu chết chóc rũ xuống, những cái lưỡi của nó như một ổ rắn đã bị tôi thôi miên làm cho ngủ thiếp đi. Chính tôi. Tôi đã làm điều đó - Jacob Potman, một thằng bé vô danh tiểu tốt tới từ một nơi chẳng có chút liên quan nào, Florida. Hiện giờ thì con quái vật không định giết chúng tôi - con vật kinh tởm được gom góp từ bóng tối và ác mộng của những đứa trẻ đang ngủ - vì tôi đã yêu cầu nó không làm thế. Yêu cầu nó bằng những lời không chút chắc chắn, bảo nó gỡ những cái lưỡi đang quấn quanh cổ tôi ra. Lùi lại. Tôi nói thế. "Đứng im. Tôi đã nói thế - bằng thứ ngôn ngữ cấu thành từ những âm tiết tôi biết rằng chưa cái miệng người nào phát ra - và kỳ diệu làm sao nó lại làm theo, đôi mắt vẫn thách thức tôi trong khi cơ thể nó tuân lệnh. Bằng cách nào đó tôi đã thuần phục được cơn ác mộng, đã ếm được bùa chú lên nó. Nhưng những sinh vật đang ngủ rồi sẽ tỉnh dậy và bùa chú rồi sẽ hết tác dụng, nhất là khi bùa chú được ếm một cách vô tình, và bên dưới cái vẻ ngoài điềm tĩnh tôi có thể cảm thấy nó đang lồng lên sôi sục. Addison hích mũi vào cẳng chân tôi. "Nhiều xác sống nữa sẽ tới. Con quái vật này sẽ để chúng ta đi chứ?" "Nói với nó lần nữa đi." Emma nói, giọng cô thều thào mê mụ. "Bảo nó đi đi." Tôi tìm kiếm những từ cần thiết nhưng chúng chẳng chịu ló ra. "Tớ không biết nói thế nào." "Một phút trước cậu còn làm được kia mà." Addison nói. "Nghe cứ như có một con quỷ bên trong cậu vậy." Một phút trước, khi tôi còn chưa biết mình có thể làm được, những từ ngữ ấy đã hiện diện ngay trên đầu lưỡi tôi, chỉ chực chờ để nói được ra. Giờ đây, khi tôi muốn chúng quay trở lại, tình thế lại chẳng khác gì muốn bắt cá bằng tay không. Mỗi khi tôi chộp được một từ, nó lại tuột khỏi nắm tay tôi. ... Mời các bạn đón đọc Thư Viện Linh Hồn của tác giả Ransom Riggs.