Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Harry Potter và Phòng Chứa Bí Mật - J. K. Rowling

SINH NHẬT BUỒN NHỨT Đây không phải là vụ cãi vã đầu tiên nổ ra trong buổi điểm tâm ở nhà số 4 đường Privet Drive. Hồi sáng sớm tinh sương này, ông Vernon Dursley đã bị đánh thức vì một tiếng cú rúc inh tai phát ra từ căn phòng thằng cháu Harry của ông. Ông gầm lên từ phía đầu bàn ăn: “Lần thứ ba trong tuần này rồi đó nghen! Mày mà không kềm được con cú đó thì phải tống nó đi ngay cho tao!” Một lần nữa, Harry lại phải cố gắng giải thích: “Tại nó chán quá đó, dượng. Nó quen bay nhảy bên ngoài. Nếu dượng cho phép cháu thả nó ra đêm nay...” Dượng Vernon nạt một tiếng, trứng chiên văng ra dính cả vào bộ ria mép rậm rạp của dượng: “Bộ tao ngu lắm hả? Tao thừa biết chuyện gì xảy ra nếu thả con cú đó chớ...” Ông ném cho vợ, dì Petunia, một cái nhìn tăm tối. Harry toan cãi lại, nhưng tiếng nói của nó bị một tiếng ợ to và dài của Dudley nhấn chìm: “Con muốn ăn thêm thịt muối chiên.” Dì Petunia hướng đôi mắt mơ màng về phía cậu con đồ sộ: “Còn nhiều trong chảo đó cưng! Hễ có dịp là má phải bồi dưỡng cho con... chớ má không ưa được đồ ăn ở trường...” “Nhảm nhí, anh chưa bao giờ bị đói khi anh còn theo học trường Smeltings.” Dượng Vernon hăng hái ngắt lời vợ, rồi ông quay sang con trai: “Còn đủ cho con ăn no mà, phải không con trai của ba?” Dudley vốn đã to đến nỗi mông của nó bè ra cả hai bên chiếc ghế nhà bếp. Nó nhe răng cười với ba nó rồi quay sang Harry bảo: “Đưa cái chảo!” Harry bực mình: “Anh quên nói hai chữ nhiệm mầu rồi!” Hiệu quả của câu nói đơn giản này đối với tất cả những người còn lại trong gia đình thật không tin được: Dudley há hốc miệng và té từ trên ghế xuống đánh rầm một cái làm rung rinh cả nhà bếp; bà Dursley hét lên một tiếng nhỏ và đưa hai tay bụm miệng mình; còn ông Dursley thì đứng phắt dậy, mạch máu nổi cộm phập phồng hai bên thái dương. Harry vội giải thích: “Ý con muốn nói hai tiếng ‘làm ơn’, chứ con không có ý...” Nhưng dượng đã nổi cơn thịnh nộ, gầm lên, nước miếng phun khắp bàn: “TAO ĐÃ DẠY MÀY CÁI GÌ VỀ VIỆC NÓI HAI TIẾNG ‘NM’ ẤY TRONG NHÀ TAO HẢ?” “Nhưng con...” Dượng đấm xuống bàn một cái, rống lên: “SAO MÀY DÁM LÀM CHO DUDLEY SỢ HẢ?” “Con chỉ...” “TAO CẢNH CÁO MÀY! TAO KHÔNG CHỊU ĐƯỢC BẤT CỨ BIỂU HIỆN BẤT BÌNH THƯỜNG NÀO CỦA MÀY DƯỚI MÁI NHÀ NÀY.” Harry nhìn sững hết gương mặt tím rịm của dượng Vernon đến gương mặt tái mét của dì Petunia. Dì đang cố gắng đỡ Dudley đứng lên. “Dạ... dạ,” Harry nói, “thôi được...” Dượng Vernon ngồi xuống, thở phì phì như con tê giác lên giây thiều, và ngó Harry qua khóe mắt nhỏ sắc lẻm của ông. Kể từ hồi Harry về nhà nghỉ hè, dượng Vernon đã đối xử với nó như một trái bom có thể nổ bất cứ lúc nào, bởi vì Harry không phải là một đứa trẻ bình thường. Nói nào ngay, Harry không thể bình thường như dượng mong muốn được. Harry Potter là một phù thủy - một phù thủy mới toanh vừa học xong năm thứ nhứt ở Hogwarts - học viện Pháp thuật và Ma thuật. Và nếu gia đình Dursley không vui vẻ gì khi phải đón tiếp nó về nghỉ hè ở nhà họ, thì điều đó cũng chẳng thấm gì với nỗi buồn đang gặm nhấm Harry. Nó nhớ trường Hogwarts tha thiết như bị đau bao tử kinh niên. Nó nhớ tòa lâu đài với những hành lang bí mật và những con ma, nhớ những lớp học (mặc dù có lẽ không nhớ lắm bậc thầy Độc Dược Snape.) Nó nhớ bầy cú đưa thư mỗi sáng, nhớ bàn ăn dài trong Đại Sảnh Đường, cái giường ngủ có bốn cọc giăng mùng trong tháp ký túc xá. Nhớ những buổi đến thăm bác Hagrid - người giữ khóa - trong căn chòi của bác cạnh khu Rừng cấm. Và nó đặc biệt nhớ Quidditch, môn thể thao phổ biến nhất trong thế giới phù thủy (có sáu cột gôn cao, bốn trái banh bay, và mười bốn cầu thủ cỡi chổi thần.) Tất cả sách thần chú của Harry, cả cây đũa phép, áo chùng phù thủy, cái vạc, và cây chổi thần thượng hạng Nimbus 2000, đều bị dượng Vernon khóa kỹ trong tủ xép dưới gầm cầu thang ngay cái lúc mà Harry vừa đặt chân trở về. Gia đình Dursley thì bận tâm gì chuyện Harry có thể mất chỗ trong đội Quidditch nhà Gryffindor vì nó không luyện tập gì hết suốt mùa hè? Và nếu Harry trở về trường Hogwarts nhập học mà không làm xong bài tập nào hết thì có ăn nhằm gì đến nhà Dursley? Gia đình Dursley là những người mà giới phù thủy gọi là Muggle (những người không có tới một giọt máu phù thủy trong huyết quản), và theo quan điểm của ông bà Dursley thì có một phù thủy trong nhà là cả một mối nhục sâu sắc nhất. Dượng Vernon còn nhốt cả con cú của Harry, con Hedwig, trong lồng và khóa lại, không cho nó đưa thư cho bất cứ ai trong thế giới phù thủy. Harry không giống ai trong cái gia đình này. Dượng Vernon thì to bè và không có cổ, chỉ có một bộ ria mép đen vĩ đại; dì Petunia thì mặt dài như mặt ngựa, người xương xẩu; Dudley thì tóc vàng, da hồng, và phục phịch. Trong khi Harry thì nhỏ và gầy, đôi mắt xanh lá cây rất sáng và mái tóc đen tuyền luôn luôn rối bù. Nó đeo kính tròn, và trên trán nó có một vết thẹo mỏng hình tia chớp. Chính vết thẹo này đã làm cho Harry trở thành đặc biệt, ngay cả đối với một phù thủy thì đó cũng là một điều rất đặc biệt: vết thẹo đó là dấu chỉ duy nhứt về quá khứ bí ẩn của Harry, về lý do mà Harry được đem bỏ ở thềm nhà Dursley hơn mười một năm trước. Năm vừa lên một, không hiểu bằng cách nào đó, Harry đã sống sót được dưới phù phép của tên phù thủy Hắc ám vĩ đại nhứt của mọi thời đại - Ngài Voldemort - một cái tên mà hầu hết phù thủy vẫn còn sợ hãi khi nhắc đến. Cha mẹ của Harry đã bị Voldemort giết chết, nhưng Harry sống sót với vết thẹo hình tia chớp, và - không ai hiểu tại sao - quyền lực của Voldemort bị tiêu tan ngay khoảnh khắc mà hắn không giết được Harry. Từ đó Harry được dì dượng nuôi lớn. Nó sống với gia đình Dursley trong suốt mười năm, không hề hiểu tại sao cứ gây ra bao nhiêu điều kỳ lạ, mặc dù nó không cố ý; và nó cũng tin vào câu chuyện mà gia đình Dursley đã nói với mình, rằng cái thẹo nó có là trong một tai nạn xe hơi đã làm cho ba má nó chết. Thế rồi, cách đây đúng một năm, trường Hogwarts gởi thư cho Harry, khiến cho toàn bộ câu chuyện này được phơi bày. Rồi Harry theo học ở trường Hogwarts, tại đây, Harry và cái thẹo của mình đã trở thành rất nổi tiếng... Nhưng bây giờ năm học đã qua, nó phải trở về với gia đình Dursley để nghỉ hè, lại bị đối xử như một con chó ghẻ. Gia đình Dursley thậm chí không thèm nhớ hôm nay là sinh nhật thứ mười hai của Harry. Dĩ nhiên Harry cũng chẳng trông mong gì nhiều; họ cũng chưa từng cho nó một món quà thực sự nào, đừng nói chi tới bánh sinh nhật. Nhưng mà hoàn toàn không đếm xỉa gì hết trơn thì... Lúc đó, dượng Vernon tằng hắng lấy giọng một cách long trọng và nói: “Nghe đây, như mọi người đều biết, hôm nay là một ngày rất quan trọng.” Harry ngẩng đầu lên, không dám tin nổi. Dượng Vernon nói: “Đây có lẽ là ngày mà ta đạt được sự thăng tiến lớn nhứt trong nghề nghiệp của ta từ trước tới nay.” Harry ngó trở xuống miếng bánh mì nướng của nó. Thì ra, nó nghĩ một cách cay đắng, dượng Vernon đang nói về cái bữa dạ tiệc ngu xuẩn ấy. Suốt hai tuần nay ông ấy không hề nói đến cái gì khác hơn. Một nhà xây dựng giàu có nào đó cùng bà vợ của ông ta sẽ đến ăn tối, và dượng Vernon - nhà sản xuất máy khoan - hy vọng kiếm được món đơn đặt hàng lớn của ông này. Dượng Vernon nói: “Anh nghĩ chúng ta nên coi lại hết chương trình một lần nữa. Đúng tám giờ tất cả chúng ta nên ở đúng vị trí của mình. Petunia, em sẽ đứng ở...” “... trong phòng khách, chờ đón những vị khách quí đến nhà chúng ta.” Dì Petunia tiếp lời ngay. Dượng Vernon hài lòng: “Tốt, tốt, còn Dudley?” “Con sẽ chờ để mở cửa.” Dudley đáp và nở một nụ cười điệu đàng giả tạo: “Thưa ông bà Mason, cho phép con cất áo khoác của ông bà ạ.” Dì Petunia kêu lên sung sướng: “Họ sẽ mê thằng bé cho coi!” ... Mời các bạn đón đọc Harry Potter và Phòng Chứa Bí Mật của tác giả J. K. Rowling.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Heartless - Hoàng Hậu Cơ - Tình Yêu Không Có Trái Tim - Marissa Meyer
       Từ rất lâu trước khi trở thành nỗi kinh hoàng của Xứ sở Diệu kỳ Wonderland thì cô ấy chỉ là một cô gái trẻ bình thường, muốn được yêu thương.           Catherine là một trong những cô gái được nhiều người mong muốn nhất ở Xứ sở Diệu kỳ, và cũng là cô gái mà vị Vua của những Trái tim ưa thích; nhưng điều mà Catherine có hứng thú lại nằm ở nơi khác. Cô không hề mơ ước được mặc những chiếc váy đẹp nhất, dự những buổi dạ tiệc sang trọng nhất, và tất nhiên, cô chẳng hề mơ ước được kết hôn với vị vua tuy tốt bụng nhưng tính tình lại như trẻ con. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình thuộc về cung điện hào nhoáng hay cuộc sống giàu có. Vốn là một người nướng bánh tài năng, nên tất cả những gì cô muốn lại chỉ là mở được một cửa hàng cùng người bạn thân nhất của mình. Nhưng theo ý mẹ của cô, thì một mục tiêu như vậy là “không thể chấp nhận được” với một cô gái trẻ mà sau này có tiềm năng sẽ trở thành nữ hoàng.           Thế rồi Cath gặp Jest - một anh chàng đẹp trai và bí ẩn. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy bị hấp dẫn thực sự, như bị cuốn vào một vòng xoáy. Vì lo lắng rằng mình sẽ xúc phạm đến nhà vua và làm cho bố mẹ mình nổi giận, nên Cath và Jest đã bước vào một mối quan hệ tình cảm bí mật nhưng mãnh liệt. Cath quyết tâm tự tạo nên số phận của mình và yêu theo cách của mình. Nhưng ở một xứ sở với toàn những điều thần kỳ, điên rồ, quái lạ, thì định mệnh lại có nhiều kế hoạch khác mà chẳng ai lường được! Bởi vì, sứ mệnh của Jest thực ra lại là đánh cắp trái tim của Cath rồi đem về cho Nữ hoàng Trắng… Vậy, liệu Jest có thực sự yêu Cath hay không?           Heartless được coi là cuốn tiểu thuyết kỳ ảo hay nhất của tác giả Marissa Meyer. Trong cuốn sách tràn đầy cảm hứng được viết như một “prequel” của “Alice ở Xứ sở Diệu kỳ”, tác giả Meyer đã khám phá một thế giới tồn tại từ trước khi Alice ngã xuống cái hang thỏ. Tận dụng những khía cạnh hay nhất của “Alice ở Xứ sở Diệu kỳ”, Meyer đã đan kết những yếu tố của bóng tối và của ánh sáng, của định mệnh và của ý chí, của tình yêu và của thù hận vào một câu chuyện không thể quên. Để rồi, cuối cùng, đó là câu chuyện của Nữ hoàng Đỏ - người vốn chỉ là một cô gái trẻ mơ đến tình yêu đích thực và được tự do ở bên người mình yêu như bất kỳ cô gái nào khác, đã biến đổi thành một nữ hoàng quyền lực nhưng điên cuồng, với câu nói cửa miệng: “Chặt đầu nó đi!”.           Cuốn tiểu thuyết độc lập đầu tiên của Marissa Meyer - cuốn sách nhiều tuần nằm trong danh sách bán chạy nhất của Thời báo New York - được tiểu thuyết gia nổi tiếng Gregory Maguire - gọi là “tràn đầy tình yêu”.           Nếu bạn chỉ đọc một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo duy nhất trong năm nay, thì hãy để nó là Heartless. Một cuốn sách nhất-định-phải-có, một lựa chọn chắc-chắn-không-nhầm. *** Tiểu thuyết gia Marissa Meyer sinh ngày 19-2-1984 tại Thành phố Tacoma, bang Washington- Hoa Kỳ. Là Tiểu thuyết gia sinh thuộc cung Song Ngư, cầm tinh con (giáp) chuột (Giáp Tý 1984). Marissa Meyer xếp hạng nổi tiếng thứ 17276 trên thế giới và thứ 67 trong danh sách Tiểu thuyết gia nổi tiếng. Tổng dân số của Hoa Kỳ năm 1984 vào khoảng 235,824,902 người. Nổi tiếng với cô New York Times bán chạy nhất âm lịch Chronicles tiểu thuyết, Meyer xuất bản Cinder, cuốn sách đầu tiên trong loạt bài này, vào năm 2012. Giữa năm 2013 và năm 2015, cô đã viết hơn bốn danh hiệu:. Scarlet, Cress, mùa đông, và công bằng nhất-Levana Story br < > Mỗi cuốn sách âm lịch Chronicles cô được dựa trên một câu chuyện cổ tích khác nhau (Cinder dựa trên cô bé Lọ Lem;. Scarlet trên Little Red Riding Hood, vv). Cô và Lightship tác giả Jane Yolen Chị Emily đều biết đến với công việc của mình trong thể loại người lớn tưởng tượng hư cấu trẻ.   Mời các bạn đón đọc Heartless - Hoàng Hậu Cơ - Tình Yêu Không Có Trái Tim của tác giả Marissa Meyer.
Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích - Mặc Linh
Khi boss trùm biến thành người phụ nữ điên dại, các nhân vật chính xuyên không cùng với trọng sinh đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Một phó bản cực kỳ khó đã mở ra. Nhân vật chính trọng sinh: Hãy để ta chết đi, ta không muốn sống lại! Nhân vật chính xuyên không: Ta muốn về, ta không cần xuyên đến nơi này! Nhân vật chính của tiểu thuyết xuyên qua: Địa ngục kiểu mẫu là đây à? nhân vật phản diện lại có thể thăng thiên, đá kê chân? Đạo diễn, ta nghi ngờ mình đã cầm nhầm kịch bản. Nhân vật ác: Lão tử không làm nữa!  Minh Thù: Tiếp theo. Nam: Thí chủ tu tiên sao? Nên tìm hiểu bảy mươi hai tư thế tu tiên chứ nhỉ? Minh Thù:... Cút! *** Nữ chính Minh Thù trong lúc chạy trốn khỏi đám yêu tinh bị một hệ thống tự xưng Hài Hòa kéo vào không gian, lại cực kỳ không biết xấu hổ dùng mọi lý do thuyết phục cô làm nhiệm vụ. Hài Hòa chính là cái dạng vì giá trị thù hận mà bất chấp tất cả, một bụng đen tối của nó quả thật là bôi đen luôn cả cái tên “Hài Hòa” của nó. So với Nhị Cẩu Tử của chúng ta chính là một trời một vực. *Trích: “ Haha…” Ngươi không thấy có lỗi với cái tên Hài Hòa của ngươi sao? Xúi giục trẫm làm loại chuyện táng tận lương tâm này. Trẫm là loại người cặn bã như vậy sao? [Trước kia tôi đã từng nói qua với ký chủ, cô có thể xem những vị diện này là trò chơi, bọn họ chẳng qua là nhân vật hư cấu thôi.] Ký chủ, người cặn bã cũng không sao mà. *** Trong một số thế giới tiểu thuyết bởi vì nguyên nhân nào đó sẽ xuất hiện một ngụy vai chính vốn không nên có, chính là cái loại xuyên việt trọng sinh cố gắng nghịch tập bản thân. Mà nhiệm vụ của Minh Thù là đi đến các thế giới khác nhau thu hoạch giá trị thù hận của những ngụy vai chính này, sau khi giá trị thù hận đạt đến tiêu chuẩn là có thể thu hoạch hào quang vai chính khién họ trở thành người bình thường, duy trì thế giới tiểu thuyết. Mới đầu nguyên nhân để Minh Thù thỏa hiệp là do có thể được trải nghiệm nhiều cuộc sống khác nhau ( thật chất là được oanh tạc hết đồ ăn vặt của các thế giới khác nhau). Khẩu hiệu của Minh Thù chỉ có một: Đồ ăn vặt tức là chính nghĩa! Bạn có thể động vào cô ấy nhưng không thể động vào đồ ăn vặt của cô ấy. *Trích đoạn: [Hài Hòa] Trình Diễn: Rốt cuộc làm thế nào mới theo đuổi được em? Minh Thù: Đừng có nằm mơ, tôi không thích anh. Trình Diễn: *u oán* Vậy em thích ai? Minh Thù: Đồ ăn vặt. Trình Diễn: Đồ ăn vặt là ai? Có đẹp trai hơn anh không? Lợi hại hơn anh? Hay có tiền hơn anh? Minh Thù: Ăn ngon hơn anh. Trình Diễn: … *** Cũng chính vì đồ ăn vặt mà lần tiên nam chính của chúng ta xuất hiện đã gặp phải “bi kịch”. Nguyên nhân sâu xa là vì lỡ cướp đồ ăn vặt của Minh Thù nên bị cô tẩn cho một trận và từ đó mở ra những chuỗi ngày bị đánh cho đến hoài nghi nhân sinh. Hơn nữa còn trêu chọc khiến cho nam chính tức đến mức OOC (đại khái là phá hủy thiết lập ban đầu của nhân vật về tính cách, hoàn cảnh) Nam chính Ngự Kỳ cũng là nhiệm vụ giả xuyên qua các thế giới. Tuy hơi tự kỷ vì hay tự cho mình là thiên tài nhưng mà Ngự Kỳ quả thật rất giỏi. Chỉ có điều khi đứng trước Minh Thù thì trí thông minh giống như bị offline. Nhiệm vụ của hắn là công lược Boss phản diện - Minh Thù. Nhưng mà không biết “vô tình hay cố ý” mà nhiệm vụ phụ tuyến của Minh Thù lại là thu thập giá trị thù hận của Cửu thiếu (biệt danh của nam chính) Hai con người ở bên nhau chính là tình cảnh: “Ngươi thích ta một chút thì chết à?” “Vậy ngươi hận ta một chút thì chết à?” Liệu còn những chuyện thú vị gì đến với họ, mời mọi người đón đọc. *** Lúc cô đang bị một đám tiểu yêu truy đuổi, đột nhiên bị một hệ thống tự xưng là Hài Hòa Hiệu gì đó kéo vào một không gian tràn đầy mây trắng, bla bla giảng cho cô một đống thứ không thể hiểu được. Nói tóm lại là vì một nguyên do nào đó mà thế giới tiểu thuyết đột nhiên xuất hiện vai chính giả, là những người được hồi sinh xuyên không có ý đồ muốn thay đổi vận mệnh. Nhiệm vụ của cô là đi đến các thế giới khác nhau để thu thập giá trị hận thù của những người này, khi giá trị hận thù của họ đạt tiêu chuẩn sẽ khiến cho những kẻ giả làm vai chính này trở thành người thường, trả lại trạng thái bình thường cho thế giới tiểu thuyết. Nghe thì có vẻ rất cao siêu nhưng có liên quan gì đến cô cơ chứ? [Ký chủ, có tiếp nhận cốt truyện không?] Âm thanh lúc trước lại đột nhiên chậm rãi vang lên, nghe không rõ là nam hay nữ. Minh Thù đưa mắt nhìn xung quanh, âm thanh kia vang lên trong đầu cô, dường như bản thân cô nhận được một kỹ năng rất lợi hại nào đó. Cô tìm một chỗ trống trong phòng rồi ngồi xuống: “Bắt đầu đi.” Cuộc sống đầy sự kích thích sắp bắt đầu rồi. Đây là một quyển tiểu thuyết lấy bối cảnh giới giải trí. Nữ chính giả tên là Ninh Khả Thanh, cô ta được hồi sinh. Kiếp trước Ninh Khả Thanh bước chân vào giới giải trí đã được đại gia bao, đại gia của cô ta có địa vị rất lớn, cũng rất hào phóng với cô ta. Thế nhưng Ninh Khả Thanh lại không thích những ông lớn có tiền có thế, mà lại thích một minh tinh mới nổi tên là Tưởng Tư. Vì Tưởng Tư mà Khả Thanh đắc tội với kim chủ của mình, cuối cùng Tưởng Tư lại đi theo một người khác. Sau khi hồi sinh Ninh Khả Thanh quyết tâm bám lấy kim chủ, từ đó bước vào con đường trả thù dữ dội của mình. Thân thể này của cô tên là Khương Niệm, là chị đại nổi danh tai tiếng trong giới giải trí. Đúng vậy, chính là chị đại tai tiếng. Nhưng bởi vì Ninh Khả Thanh mà toàn bộ nội dung tiểu thuyết đã thay đổi, lệch khỏi quỹ đạo vốn có của nó. Minh Thù tiếp thu xong ký ức, day day thái dương đau nhức vì lượng tin tức quá nhiều, đôi mắt vẫn không ngừng đảo qua đảo lại. Cuộc sống của người khác… Bắt đầu rồi sao? Cốt truyện khá mới mẻ, thú vị, nhưng mà khi nhìn số chương đang tiến hành xong tôi có cảm tưởng không đọc nổi. Hơn năm trăm chương???!!! Tuy vậy, ý tưởng có vẻ không tệ dù tôi chưa đọc đến đoạn nào đắt giá để cốt truyện kiểu này có thể phát triển đắt giá hơn. Chứ, việc cố sống cố chết thay đổi vận mệnh của một nhân vật tiểu thuyết và nữ chính giả rồi nữ chính thật tôi cứ thấy nó ảo tưởng thế nào ấy. Hơn nữa trên đời làm gì có giả với thật, những người được hồi sinh chẳng qua muốn đoạt lấy số phận của mình chả lẽ sai hay sao chứ? Mà dài quá, không biết đọc nổi không.   Mời các bạn đón đọc Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích của tác giả Mặc Linh.
Quỷ Bí Chi Chủ
Trong thuỷ triều của hơi nước và máy móc, ai có thể với tới sự phi phàm? Trong màn sương mù của lịch sử và bóng tối, ai đang thì thầm? Ta tỉnh dậy từ trong sự thần bí, mở mắt nhìn thế giới này. Súng ống, pháo, chiến hạm, phi thuyền, đủ mọi loại máy móc; Ma dược, bói toán, nguyền rủa, người treo ngược, vật phong ấn... Ánh sáng vẫn chiếu rọi như trước, nhưng thần bí vẫn chưa từng rời xa. Đây là truyền thuyết về "Kẻ Khờ". *** Review Thiên Nhai Tử: Điều đầu tiên mà đệ thích ở bộ Bồn Cầu Chi Chủ này chính là lão Mực đã xây dựng ra một thế giới rộng lớn, tuy rằng rộng lớn như vậy nhưng lại kỳ chặt chẽ từ những thế lực cho đến dòng thời gian. Tiếp theo, hệ thống sức mạnh của bộ truyện vô cùng sáng tạo, với 22 con đường thành thần( tạm coi như 22 loại hệ phái tu luyện đi), mỗi hệ phái có 10 cấp rõ ràng, không một hệ phái nào là mạnh hoàn toàn mà khắc chế, bổ sung cho lẫn nhau. Thứ tiếp theo mà đệ thích chính là hệ thống nhân vật của lão Mực, mỗi nhân vật trong bộ truyện đều có một tính cách đặc biệt không nhầm lẫn vào đâu được. Theo hơn 700 chương đệ đọc thì đến giờ vẫn không có nhân vật nào được lão Mực vứt vào để đánh xì dầu câu chương cả. Nói một chút về nhân vật Knein( nhân vật chính) đây là một người vô cùng cẩn thận, thông minh, một con người nhận hậu, sẵn sàng chết để bảo vệ người dân. Main nó còn là một người biết ẩn nhẫn , chứ không như một số anh main có thù cái là ở dù trúc cơ nhưng cũng cố đi giết ông già nguyên anh để rồi được buff một cách vô lý, Knein nó sẽ ẩn nấp đi tu luyện khi nào có đủ sức mạnh mới quay lại báo thù, trứơc lúc đủ mạnh nó coi kẻ thù của nó như là thằng vô hình luôn. Dù có sống trong thế giới “phi phàm giả” một thế giới đầy rẫy vặn vẹo, biến thái nhưng vẫn giữ được bản thân của mình. Nhưng đôi khi em thấy, nhân vật chính cũng là một thằng khá ngu khi không bao giờ vì lợi ích mà hãm hại một người vô tội, dù rằng cái cục lợi nhuận ấy có to như thế nào. Thế giới của bộ truyện được xây dựng với một bối cảnh u ám, nhưng ở trong sự u ám ấy ta lại không bao giờ thấy được sự tuyệt vọng mà vẫn thấy được những hi vọng, vẫn có những con người sẵn sàng bỏ cả tính mạng để bảo vệ nó cho dù đến khi chết cái tên cũng không được lưu lại. Mạch truyện được xây dựng chậm rãi, những bí ẩn được tác giả viết mai phục vào từng chương truyện, từng câu chữ (đọc bộ này đệ toàn phải lật lại mấy chương trước để nhớ lại chi tiết). Thôi thì từ đầu đến giờ toàn khen, giờ đệ chê vài câu cho khách quan. Điểm mà đệ không thích nhất ở bộ truyện này là tên tiếng Anh( với cái điểm 3 tốt nghiệp tiếng Anh của đệ thì cái này khá dễ hiểu), vì điểm này mà một vài người bạn của đệ đã không đọc truyện này. Điểm tiếp theo là main chưa có gấu. Điểm cuối cùng là chưa full -_- - Chốt lại Bồn Cầu Chi Chủ là một bộ truyện có nội dung thú vị, chặt chẽ. Dàn nhân vật đặc sắc. Nói chung là đáng đọc heheeee :beauty: - Chấm điểm: 9,5/10 - P.S: Sao đệ lại gọi tên truyện là Bồn Cầu Chi Chủ thì mọi người cứ đọc đi là sẽ biết  *** Review Lạc Đinh Đang: “Trong cơn thủy triều của máy móc và hơi nước, ai có thể chạm tới phi phàm? Trong màn sương mù của lịch sử và tăm tối, là ai đang thì thầm?” ... Có phải vừa đọc qua đã thấy kích thích không? Mình xin giới thiệu một trong những tác phẩm kinh điển đang dẫn đầu bảng xếp hạng bên Trung - Quỷ Bí Chi Chủ của tác giả Mực Thích Lặn Nước. Đầu tiên phải nói về thể loại này. Tiên hiệp cầu đạo đã không còn gì xa lạ, linh dị kinh hãi cũng chẳng hiếm gặp, Huyền huyễn Tây phương ma pháp đầy trời cũng không ít, nhưng Huyền huyễn Tây phương kết hợp kinh dị bí ẩn lại thực sự đặc biệt. Xưa nay, Huyền huyễn Tây phương mặc nhiên là một thể loại khó viết. Nó khó viết không phải vì sáng tạo nhân vật khó, tạo cốt truyện khó,... khó là khó ở chỗ khó tạo đột phá, khó viết hay. Ai chưa đọc Huyền huyễn Tây phương thì thôi, đọc rồi sẽ bị cuốn theo từng câu chữ. Phải nói Mực Thích Lặn Nước rất thành công trong thể loại này, cũng rất biết thách thức bản thân khi tích hợp cả Huyền huyễn Tây phương và kinh dị bí ẩn. Nhắc đến thể loại Huyền huyễn Tây phương thì đa phần mở đầu là nhân vật xuyên không – vì bản thân sự xuyên không đã tăng thêm yếu tố “huyền huyễn”, dù cho nó chẳng mới mẻ gì. Đây là lần đầu tiên mình đọc tác phẩm của Mực Thích Lặn Nước, thú thực là đi từ buồn chán đến bất ngờ. Buồn chán là mở đầu nhân vật chính Klein xuyên không, dù biết có thể sẽ tạo phục bút cho cảnh sau, nhưng mình đã đọc xuyên không đến nhàm con mắt, thành ra đánh giá ban đầu bình bình. Tiếp đó là khoảng chục chương tới, cảm giác có điểm đột phá, nhưng không hiểu sao dẫn đầu được bảng xếp hạng, đó chỉ đơn giản là quá trình Klein tiếp xúc với lực lượng bí ẩn, từ từ làm quen, gia nhập. Nhưng càng đọc, càng bất ngờ không thể rời mắt. Ngay từ lúc bắt đầu, tác giả đã đặt một bối cảnh vô cùng rộng lớn, rộng từ địa lý, lịch sử, cho tới yếu tố phi phàm rồi con người. Một thế giới xây dựng sống động như thật, tưởng như mở ra vô biên, chỉ có chúng ta chưa biết tới chứ không có chuyện nó không tồn tại. Mình cộng điểm và rất tán thưởng lối viết này. Phải biết là các truyện thể loại Dị giới, từ cành cây ngọn cỏ tới văn minh lịch sử, nhỏ nhặt tới vĩ đại đều do tác giả tạo ra. Có lẽ ít đọc thể loại này nên đây là lần đầu mình thấy một tác giả có lối viết độc đáo đến vậy, miêu tả xa xăm vừa đủ để độc giả tò mò, để họ biết thế giới trong này phân chia rộng lớn thế nào, từ biển cả, đất liền, tới Vùng đất bị Thần bỏ rơi; đồng thời cũng miêu tả đủ gần để thấy từng bước nhân vật chính trưởng thành, khai thác chiều sâu từ từ. Các giáo hội bí ẩn, các danh sách trở thành người phi phàm, những con người bí ẩn,... Tất cả đều từ từ mở ra. Điểm cộng thứ hai là nhân vật chính; cẩn thận, thông minh, không trêu hoa ghẹo nguyệt, không Buff lên trời như bao tác phẩm khác. Nhân vật trung tâm, chuyên đảm nhiệm việc chuyển hướng dẫn dắt tình tiết truyện, không gì tuyệt vời hơn Klein. Lại nói, con người mình rất quái gở, tác phẩm nào càng được đánh giá cao, càng tâng bốc, càng nổi bật thì mình càng tránh đi, vậy nên ban đầu đã tránh Quỷ Bí Chi Chủ như tránh tà. Cuối cùng do vô tình đạp phải bản dịch của bên mình (bachngocsach.com), vâng, là bản Dịch. Mình rất ấn tượng với bản dịch, vì dịch một tác phẩm tiếng Trung chuyển sang tiếng Việt ở bối cảnh phương Tây Trung Cổ như Quỷ Bí Chi Chủ là điều không dễ chút nào. Nhóm dịch đã rất xuất sắc ở phương diện này. Từ lối hành văn, cách dùng từ đến chú giải, rất cẩn thận và có tâm. Mình càng thích hơn thì đọc hết bản dịch, thử chuyển qua bản convert và suýt choáng. Ấy thế mới biết dịch giả chắc tay và tốt đến thế nào. Cuối cùng mình chỉ muốn nói, Huyền huyễn Tây phương rất ít, Huyền huyễn Tây phương hay lại càng ít, với một cực phẩm như Quỷ Bí Chi Chủ, sao chúng ta không thử nhỉ? Thử đọc, trải nghiệm và dịch. Sao lại không? Cứ nghĩ tới việc tham gia hoàn thành dịch một tác phẩm xuất sắc như Quỷ Bí Chi Chủ, để mọi độc giả khi bước vào, ngoài việc chiêm ngưỡng thế giới và tuyến nhân vật tuyệt vời do tác giả tạo ra, còn tấm tắc khen ngợi dịch giả. Lưu danh nhiều năm, công đức vô lượng! *** Đau! Đau quá! Đầu đau quá! Hình ảnh trong giấc mơ đầy những tiếng thì thầm kỳ quái vỡ tan thành những mảnh nhỏ. Chu Minh Thuỵ đang say giấc chỉ thấy đầu đau đớn hệt như bị người ta lấy gậy đánh cho một cái thật mạnh, không, phải là bị một thứ sắc nhọn đâm thẳng vào huyệt Thái Dương rồi sau đó khuấy liên tục. ... Mời các bạn đón đọc Quỷ Bí Chi Chủ của tác giả Mực Thích Lặn Nước.
Vô Thượng Sát Thần - Tà Tâm Vị Mẫn
Cái gì mới là thiên tài? Vô luận bất luận cái gì chiến kỹ, công pháp đều có thể hoàn toàn lĩnh ngộ, cái này liền mới gọi là thiên tài chân chính! Tiêu Phàm mang theo Thần Bí Thạch Đầu trọng sinh đến Chiến Hồn Đại Lục, thức tỉnh kỳ dị chiến hồn huyền huyễn, Nhất Đại Sát Thần, đột nhiên xuất hiện, ai dám tranh phong? Vì hồng nhan, hắn có thể huyết nhuộm thanh thiên, thẳng lên cửu tiêu ôm minh nguyệt. Vì huynh đệ, hắn có thể đồ thi trăm vạn, dám làm cho thiên địa biến hoang tàn! Kết cục nào dành cho siêu phẩm này *** Đám người vừa nghe đến cái tên Tiêu Thiên này đều lộ ra vẻ kính sợ, tự giác tách ra một con đường, chỉ thấy một người nam tử mặc bạch sắc cừu bào đi thẳng tới. Hắn mặt một bộ áo bào màu trắng mày kiếm mắt sáng, mặt như ngọc quan, tư thế hiên ngang, trong tay quạt xếp nhẹ nhàng vũ động càng là làm nổi bật lên khí chất siêu phàm thoát tục! Người tới chính là Tiêu gia đại thiếu gia: Tiêu Thiên, cũng là đệ nhất thiên tài Tiêu gia hiện tại, nắm trong tay Tứ Phẩm Chiến Hồn Truy Phong Lang, hắn hiện tại 18 tuổi đã là cảnh giới Chiến Sĩ hậu kỳ. Trong thế hệ trẻ cùng tuổi bên trong Tiêu Thành cơ hồ không có địch thủ . ... Mời các bạn đón đọc Vô Thượng Sát Thần của tác giả Tà Tâm Vị Mẫn.