Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phản Diện Siêu Cấp

Thế là xuyên việt, Trần Khuynh Địch bỗng trở thành Đạo tử chân truyền của Thuần Dương Cung - một trong thập đại thế lực. Càng vui mừng hơn chính là hắn sở hữu thiên phú dị bẩm, tu vi cao cường khiến bao nhiêu vị muội muội phải ước ao. Nhưng bên cạnh đó, hắn cũng bị ai khi phát hiện chính là một nhân vật phản diện "30 năm Hà Đông, 30 năm Hà Tây, chớ ép thiếu nữ nghèo!" "Ở kiếp trước ngươi đoạt thiên phú của ta, sống lại ở kiếp này, ta muốn ngươi phải nợ máu trả bằng máu!" "Ca ca, lần này ta nhất định sẽ vượt qua ngươi!" Nếu các bạn là fan của thể loại Xuyên Không và Hệ Thống thì không thể bỏ qua Phản Diện Siêu Cấp. Một thanh niên Trần Khuynh Địch vô tình Xuyên Việt trở thành đạo tử Thuần Dương Cung – Một trong mười thánh địa, thân là đạo tử, nghĩa phụ là chưởng giáo, thiên phú, thể chất đều xứng với danh xưng thiên tài trong thiên tài. Nhưng hắn phát hiện ra mình không phải là nhân vật chính a, mà hắn là nhân vật phản diện sẽ chết trong vòng 10 năm tới ! Là người xuyên việt mang trong người một cái Hệ thống mà cái hệ thống này lại hố cha nó. Có thể nói cái hệ thống bựa hơn con ngựa. Đây là một trong những bộ có cái hệ thống cực bựa, có thể nói là một hệ thống không đáng tin cậy chuyên môn rắc tâm lừa ký chủ. Trần Khuynh Địch chỉ muốn an an ổn ổn sống đời nhàn hạ nhưng đời không như là mơ cái hệ thống chuyên gia hố hắn mà nếu nhiệm vụ không hoàn thành thì chỉ có 1 kết quả – XÓA BỎ KÝ CHỦ. Sau bao ngày suy nghĩ hắn đã nghĩ ra một cách để sống sót vừa không bị nhân vật chính giết chết vừa không bị hệ thống xóa bỏ đó chính là ÔM ĐÙI NHÂN VẬT CHÍNH khác. Mang trong mình quyết tâm làm một nhân vật phản diện nhưng thiện lành, niềm tin vào nhân vật chính DƯƠNG XUÂN sẽ giúp hắn sống qua một kiếp nếu phải đối mặt với một nhân vật chính khác TRẦN TIÊM TIÊM. Thăm dò di tích, đánh phó bản nếu có nhân vật chính thì còn lo gì nữa, nhân vật chính ăn thịt còn mình thì húp tí canh, có nhân vật chính kế bên thì hung hiểm củng hóa thành cơ duyên. Trích một đoạn hệ thống: Hệ thống: “Muốn mạnh lên sao, muốn được vạn người kính ngưỡng sau? Câu hỏi này của ký chủ đúng rồi! Chỉ cần tăng thiên phú lên, ngài liền có thể đi được càng xa trên con đường nghịch thiên cải mệnh” Trần Khuynh Địch: “Bớt nói nhảm, làm thế nào?” Hệ thống: “Nạp tiền a! không nạp tiền ngài làm sao mà mạnh lên được?” Cảnh giới: – Hậu Thiên: Sơ Khuy Môn Kính, Tiểu Hữu Sở Thành, Xuất Thần Nhập Hóa, Đăng Phong Tạo Cực – Tiên Thiên: Luyện Tinh Hóa Khí, Luyện Khí Hóa Thần, Luyện Thần Phản Hư, Phản Hư Hợp Đạo. – Võ đạo tông sư – Trên võ đạo tông sư *** Tại đại thế giới Trung Thổ, ở bên ngoài Thuần Dương Cung —— thánh địa võ đạo, đang diễn ra một trận giao phong ngôn ngữ kịch liệt. Trong đó, một bên là thiếu niên mặc áo xanh, trên ống tay áo thêu một con cự long vàng óng, nhìn qua không quá mười sáu, bảy tuổi, còn bên kia thì mặc một bộ áo vải, niên kỷ cũng lớn hơn thiếu niên một chút. Hai người giằng co, người chiếm ưu thế lại là thiếu niên không quá mười sáu, mười bảy tuổi kia. "Trần Khuynh Địch! Rốt cuộc là ngươi mạnh hơn ta ở chỗ nào? !" "Ồ?" Trần Khuynh Địch rất hứng thú nhìn đối phương, mà đối phương thì than thở khóc lóc, tiếp tục lên án: "Ta vào lúc ba tuổi đã tu võ, tám tuổi rèn luyện gân cốt, mười hai tuổi đạt đến Sơ Khuy Môn Kính, mười lăm tuổi đạt đến Tiểu Hữu Sở Thành, hai mươi tuổi đạt đến Xuất Thần Nhập Hóa. Nếu ngươi có tình cảnh như ta, sẽ không có lý do mạnh hơn ta!" Trần Khuynh Địch chớp chớp mắt nói: "Quả thật, với thiên phú của ngươi, cũng coi như là người ưu tú trong đệ tử nội môn. Trong tương lai cũng không phải là không thể trở thành đệ tử chân truyền, nhưng..." Trần Khuynh Địch lớn tiếng nói: "Ta có một người cha tốt." Lời vừa được nói ra, đệ tử nội môn kia lập tức đỏ bừng mặt, thở mạnh nói: "Ta tu luyện khắc khổ từ nhỏ, đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục (*), không biết phải bỏ ra bao nhiêu nỗ lực mới có tu vi và địa vị như bây giờ!" (*) Một câu ngạn ngữ, “tam cửu” và “tam phục” lần lượt là hai thời điểm lạnh và nóng nhất trong năm, bởi vậy nên “đông luyện tam cửu hạ luyện tam phục” ý chỉ người siêng năng thì kể cả vào thời điểm khắc nghiệt nhất cũng không bỏ qua rèn luyện. Trần Khuynh Địch nói: "Ta có một người cha tốt." Đệ tử nội môn gầm thét một tiếng: "Thiên phú võ học của ta hơn ngươi, một lòng suy nghĩ cho tông môn, mấy lần tham gia nhiệm vụ tông môn đều hoàn thành viên mãn!" Trần Khuynh Địch nói: "Ta có một người cha tốt." Đệ tử nội môn lắc lư mấy lần, sự phẫn nộ trong mắt giống như có thể hóa thành hỏa diễm, nói: "Ta hòa ái dễ gần với các sư đệ, tôn kính hữu lễ với các trưởng lão, còn đoạt được quán quân trong trận thi đấu nhỏ hôm qua của tông môn!" Trần Khuynh Địch bình tĩnh nói tiếp: "Ta có một người cha tốt." "Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi!" Đệ tử nội môn phát run như động kinh, dùng tay phải chỉ vào Trần Khuynh Địch, đã cà lăm. "Tông, tông môn có một tên gia hỏa dựa vào lão cha trèo lên cao như ngươi, sẽ ngày càng mục nát..." "Ngươi nói cái gì!" Trần Khuynh Địch lập tức vô cùng giận dữ, chỉ vào con cự long vàng óng trên quần áo của mình nói: "Ngươi hãy chú ý lời nói cho ta. Ta là Đạo Tử chân truyền, một đệ tử nội môn cỏn con như ngươi cũng dám khiêu chiến? Có tin ta phái ngươi đi đến Nam Cương trấn áp Man tộc, gặm khoai tây hàng ngày hay không? !" Đầu tiên, đệ tử nội môn kia bị khí thế của Trần Khuynh Địch dọa cho lui về sau một bước, nhưng nghĩ đến việc mình khắc khổ nỗ lực như thế, kết quả còn không bằng một tên dựa vào lão cha, trong lòng lập tức tức giận, càng ngày càng giận dữ, muốn rút trường kiếm bên hông ra để liều mạng với tên phú nhị đại (*) lớn nhất tông môn này. (*) Phú nhị đại hay còn gọi là "thế hệ siêu giàu thứ hai", cụm từ này dùng để chỉ tầng lớp các cậu ấm cô chiêu được sống cuộc sống xa hoa từ trong trứng nước, hầu như họ đều là con của những chủ tập đoàn, công ty lớn. "Hừ." Trần Khuynh Địch nhíu mày, khí tức khổng lồ chảy ra từ trong thân thể, trực tiếp áp lên người của tên đệ tử nội môn. "A! Luyện Tinh Hóa Khí...ngươi thế mà đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên?" Đệ tử nội môn cảm thấy bất khả tư nghị nói, võ học Hậu Thiên có bốn tiểu cảnh giới, hắn đã đạt đến cảnh giới thứ ba Xuất Thần Nhập Hóa, nhưng tu vi của Trần Khuynh Địch còn vượt xa hắn, thậm chí là đã siêu việt Hậu Thiên, đạt đến cảnh giới Tiên Thiên. Cái cảnh giới này, cho dù là ở trong tông môn cũng chỉ có một số ít đệ tử chân truyền và các trưởng lão đạt được. "Được rồi, bản Đạo Tử cũng không so đo với ngươi, đi xuống đi." Trần Khuynh Địch mỉm cười, sau đó mặc kệ tên đệ tử nội môn không cam lòng, nghênh ngang rời đi. Sau khi đi vào sơn môn nhà mình, Trần Khuynh Địch mới thu hồi nụ cười ở trên mặt, lộ ra vẻ mặt lạnh nhạt văn nhã. Thân là một phần tử xuyên việt, Trần Khuynh Địch may mắn hơn đại bộ phận. Lúc tỉnh lại đã phát hiện ra mình trở thành Đạo Tử chân truyền của một trong thập đại thế lực trong thiên hạ —— Thuần Dương Cung, ở bên trên không chỉ có nghĩa phụ của mình —— cung chủ Thuần Dương Cung, ở phía dưới còn có một nhóm lớn đệ tử làm trợ thủ, ngoài ra còn duy trì quan hệ tốt đẹp với tất cả các trưởng lão, thiên phú của bản thân cũng làm nghĩa phụ vui vẻ, còn trẻ tuổi đã đạt đến cảnh giới Tiên Thiên. Có lẽ đây chính là phú nhị đại a. Vấn đề duy nhất chính là... "Ôi, Khuynh Địch, chuẩn bị thế nào rồi? Lần này ngươi đã đột phá đến cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, còn chủ động đề xuất muốn rời cung lịch luyện... Đúng rồi, nếu lần này ngươi cũng rời cung, thì cũng không ngại trông nom nhóm đệ tử ngoại môn đi ra ngoài lần này, lúc đầu người lĩnh đội chỉ có tu vi Hậu Thiên đỉnh phong, tông môn cũng hơi không yên tâm." Một trung niên nam tử đi tới trước mặt Trần Khuynh Địch, mặc phục sức trưởng lão Thuần Dương Cung, khẽ cười nói. "Ồ?" Trần Khuynh Địch ngẩn ngơ, nhưng lập tức liền phản ứng lại: "Lâm trưởng lão cứ yên tâm đi, Khuynh Địch làm sao có thể khiến cho nghĩa phụ thất vọng, ta sẽ tận lực hỗ trợ." "Ha ha, cũng đúng, đứa bé khi đó, bây giờ đã có tu vi như thế này, đã không cần ta phải quan tâm nữa rồi." Trung niên nam tử bật cười lớn, sau đó chắp tay với Trần Khuynh Địch rồi quay người rời đi. Mà sau khi tiễn đối phương đi, Trần Khuynh Địch cũng khẽ thở dài một tiếng, lấy một quyển trục viết đầy tư liệu từ trong ngực ra, chầm chậm mở ra: "Lạc Viêm Thành, là một toà thành nhỏ ở biên thuỳ Viêm Hán Quốc —— nước thuộc hạ của hoàng triều Đại Càn, xác thực có bốn tiểu gia tộc bất nhập lưu, người mạnh nhất ở trong đó cũng chỉ là cảnh giới Hậu Thiên đỉnh phong." "Gia tộc cần tìm hẳn là Dương gia ở trong bốn gia tộc nhỏ. Trong bốn gia tộc, Dương gia cũng chỉ coi như là đứng hàng trung bình, trong các đệ tử của gia tộc, cũng xác thực có một người tên là Dương Xuân." "Quả nhiên, thật sự là có người này a." Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, sau đó đưa ý thức vào trong cơ thể, rất nhanh liền nhìn thấy tấm bảng đen to lớn giống như bảng đen trong lớp học trước khi xuyên việt. Trên tấm bảng hiện ra mấy hàng chữ lớn màu vàng chói lọi—— "Thời gian còn lại trước khi kí chủ tử vong: Mười năm." Không sai, đây chính là vấn đề duy nhất mà Trần Khuynh Địch gặp phải từ khi xuyên việt cho đến nay. Qua mười năm nữa, hắn sẽ không còn sống nữa. "Cái gì mà hệ thống chứ, lúc đầu ta còn tưởng đây là ngón tay vàng, không ngờ được kết quả lại là bùa đòi mạng..." Mời các bạn đón đọc Phản Diện Siêu Cấp của tác giả Cao Lạnh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tế Điên Hòa Thượng - Khánh Vân Cư Sĩ
Tên eBook: Tế Điên Hòa Thượng (full prc, pdf, epub) Tác giả: Khánh Vân Cư Sĩ Thể loại: Dân gian, Huyền ảo, Văn học phương Đông Nguồn: Nxb Âm nhạc   Người dịch: Đồ Khùng Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Tế Điên Hòa Thượng là tác phẩm văn học dân gian Trung Quốc, thuộc loại huyền huyễn hay, kể lại sự tích một vị thiền sư thuộc phái Dương Kỳ, tông Lâm Tế, sống vào đời Tống (khoảng 1150-1209) tại vùng Chiết Giang, Trung Quốc. Cuộc sống của vị thiền sư này có nhiều điều kỳ bí khác đời và cũng khác với đời sống tu hành của Tăng chúng đương thời. Tính tình ông cuồng phóng, thích rượu, thích thịt, người đời gọi ông là "Tế Điên", nhưng ông lại là người rất "tỉnh", từ bi và ưa giúp đời. Chuyện về cuộc đời của hòa thượng Tế Điên được dân chúng tô đắp thêm nhiều điều kỳ bí, sau được sưu tập, gọt giũa thành tác phẩm "Tế Điên Hoạt Phật" hay còn gọi là truyện "Tế Điên hòa thượng". Mời các bạn đón đọc Tế Điên Hòa Thượng của tác giả Khánh Vân Cư Sĩ.
Thần Ma Thiên Tôn - Cửu Đương Gia
Nhân vật chính là Lý Phong, một bác sĩ chuyên khoa tim mạch bị xuyên việt ngoài ý muốn đến một thế giới khác. Linh hồn của hắn nhập vào xác của Ninh Tiểu Xuyên, cháu ruột của Kiếm Các Hầu thuộc Ngọc Lam Đế Quốc, khi sinh ra mang thai tật không thể tu luyện Huyền Khí Võ Đạo, bị mọi người đặt cho biệt danh là Ninh bệnh lao.   Dựa vào hiểu biết về y học của mình, hắn đã tự chữa khỏi bệnh, bắt đầu tu luyện Huyền Khí Võ Đạo. Tuy nhiên, trong Hầu Phủ lại có người muốn giết hắn vì không muốn hắn trở thành người thừa kế Hầu Phủ, bất đắc dĩ, hắn đành phải ẩn giấu việc mình có thể tu luyện được Huyền Khí Võ Đạo.  Đối mặt với nhiều nan đề không đủ khả năng giải quyết, hắn chỉ có thể tìm ra một lối thoát duy nhất, đó là tăng cường thực lực. Để bảo vệ tính mạng, bảo vệ người thân, giữ trọn lời hứa, trả thù,… Hắn chỉ có thể trở thành kẻ mạnh nhất, tiêu diệt những kẻ là địch ở ngoài sáng hoặc trong bóng tối. Để làm được điều này, hắn chỉ có thể gia nhập… Thiên Đế Học Cung.  Trên chặng đường trở thành cường giả, Ninh Tiểu Xuyên sẽ gặp được những trải nghiệm gì!? Mời các bạn đón đọc Thần Ma Thiên Tôn của tác giả Cửu Đương Gia.
Kiếm Chủng - Thân Vẫn Chỉ Tiêm
Tên eBook: Kiếm Chủng (full prc, pdf, epub) Tác giả: Thân Vẫn Chỉ Tiêm​ Thể loại: Huyền ảo, Tiên hiệp, Văn học phương Đông Dịch giả: quantl Nguồn: bachngocsach.com eBook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu:   Xà thân khai linh Bất cầu thông thiên triệt địa Chích nguyện thoát thử yêu thân Ngưỡng quan tinh nguyệt nạp thanh linh Du tẩu nhân gian thể thiên tâm Tâm trung nhất lũ chấp trứ niệm Du du thiên tái thành đạo kiếm Trảm tẫn vọng niệm!​ Thân Vẫn Chỉ Tiêm là tác giả tiên hiệp bậc nhất của Trung Quốc, truyện của lão theo ta có thể tóm gọn trong mấy câu sau: "Huyền diệu mê ly, kì ảo phiêu bồng, quỷ kế đa đoan, lạnh lùng tàn nhẫn".  Riêng câu cuối là để miêu tả giọng văn của lão, cái lạnh tràn ngập trong mỗi câu mỗi chữ. Không phải trong truyện của lão chỉ có chém giết hay cày cuốc, ngược lại nó thấm đẫm tình người nhưng giọng văn của lão rất lãnh tĩnh, giống như ta nhìn vào mặt hồ phẳng lặng, dưới mặt hồ kia là những cảnh tượng kinh tâm động phách hoặc thê lương đau đớn nhưng bề mặt của nó vẫn lặng thinh không một gợn sóng khiến ta cảm giác dược sự quỷ dị.  Kiếm chủng là tác phẩm đầu tiên của Thân Vẫn Chỉ Tiêm và mới được chấp bút viết tiếp vào thời gian gần đây. Truyện kể về cuộc đời của Kim Tượng Đế một con kim xà khai linh vật lộn để thành "đạo", đây là câu truyện về sự trưởng thành. PS: Các chương ta sẽ để bằng hán việt có dịch nghĩa ở dưới (bởi vì ta có cảm giác rằng nếu dịch ra tiếng việt thì tựa chương sẽ mất đi ý nghĩa. Mời các bạn đón đọc Kiếm Chủng của tác giảThân Vẫn Chỉ Tiêm.
Phương Trượng - Hắc Thổ Mạo Thanh Yên
Ông trời không có mắt, không ngờ rằng đưa một thanh niên 8X đang bừng bừng sức sống như ta xuyên trở về thời cổ đại. Xuyên qua đã đành, lại còn xuyên trở thành hòa thượng. Xuyên thành hòa thượng cũng không nói, lại còn là một phương trượng. Phương trượng đã đành, còn lấy Hệ Thống Phương Trượng để ước thúc ta, bắt luyện Đồng Tử Công đến đại thành, làm cho Thiếu Lâm trở thành thiên hạ đệ nhất đại phái, làm Minh chủ võ lâm… Hệ Thống yêu cầu quá đáng. Ta chỉ là một thanh niên 8X bình thường, e rằng không thể nào gánh vác nổi sự nghiệp vĩ đại như vậy. Nhưng Hệ Thống đáng chết này lại ước thúc, không muốn gánh vác cũng phải gánh vác. Thanh niên 8X ra sức mà rơi lệ, cũng không ai biết tâm nguyện cuối cùng của vị Minh chủ võ lâm này, vị phương trượng trẻ tuổi như Thái sơn Bắc Đẩu này, chính là hoàn tục. *** Truyện xuyên không hot với tình huống hài hước, nhân vật chính là Xuyên Thành, một ngày tình cờ bị ép buộc xuyên không về cổ đại, hóa thành một hòa thượng. Hắn vốn không cam lòng chịu đựng, nhưng chính là không cách nào trốn thoát được khi không thể trở về, lại còn có một hệ thống với vô số nhiệm vụ đang chờ hắn hoàn thành. Không có đường về, Xuyên Thành không còn cách nào khác là ở lại thế giới này, làm một phương trượng ngoan ngoãn tuân theo những gì hệ thống chỉ dạy trở thành một phương trượng mẫu mực. Thế nhưng, dạng hệ thống này càng ngày càng cố tình hố hắn, hắn là một phương trượng lại bắ hắn lên làm minh chủ võ lâm, hướng thiếu lâm tự trở thành thiên hạ đệ nhất phái. Này cái nhiệm vụ đối với một người mới hoàn toàn chẳng có căn cơ võ học như hắn là tổn hao đến mức nào có biết hay không? Thế nhưng phải làm thế nào bây giờ, hắn không muốn gánh vác cũng phải gánh vác. Phương Trượng là một tiểu thuyết hài hước vui vẻ, nội dung thiên về giải trí với những lí thú trong trí lí của nhân vật chính Xuyên Thành khiến bạn đọc không khỏi có những phút giây cười nắc nẻ khi đọc truyện, nhất là khi chứng kiến Xuyên Thành vướng vào những tình huống trớ trêu lại chẳng có cách nào thoát khỏi, buộc phải tuân theo sự sắp đặt vốn có của hệ thống. Mình cảm thấy đây là một truyện rất hay, hành văn của tác giả ổn, mọi người có thể theo dõi truyện tại đây nè! *** Bên này trò chuyện với nhau, đội ngũ của Hoàng đế Triệu Nguyên Khuê cuối cùng đã đi tới trước cửa Thiếu Lâm tự. Triệu Nguyên Khuê từ xa đã nhìn thấy hoàng thúc của mình đứng ở phía trước đội ngũ, vội vàng bước nhanh mấy bước, đi tới trước mặt của Nhất Đăng, khom người thi lễ nói: - Hoàng thúc, hoàng thúc ở nơi này chịu khổ rồi, tiểu điệt ở đây nhận lỗi với hoàng thúc. - A Di Đà Phật. Bệ hạ, lão nạp đã không phải là hoàng thúc của ngươi nữa, hôm nay đứng ở trước mặt người chỉ là phương trượng Nhất Đăng của Thiếu Lâm tự, giữa người và ta không cần phải đa lễ. Triệu Nguyên Khuê ngẩng đầu nhìn lên, nhìn hoàng thúc của mình, trong lòng trăm mối cảm xúc. Không nghĩ đến, không nghĩ đến hai vạn đại quân của mình trong một đêm đã thua một cách hồ đồ, không ngờ là một đám ong vò vẽ đánh bại quân đội, nghe giống như truyện ngàn lẻ một đêm, thế nhưng thật sự đã phát sinh. Không có biện pháp, đã thua bởi người trẻ tuổi công lực cực kỳ cao kia, Triệu Nguyên Khuê vì mạng nhỏ cũng không thể không đến nơi này, tự mình tới tặng biển “Thiên hạ đệ nhất tự” và “Thiên hạ võ công xuất Thiếu Lâm” cho Thiếu Lâm tự. Người trẻ tuổi thần bí kia là ai? Tại sao muốn trợ giúp Thiếu Lâm tự như vậy chứ? Mọi người không biết suy nghĩ trong lòng của vị Hoàng đế này, thế nhưng khi bọn họ nhìn thấy Hoàng đế tự mình viết biển cho Thiếu Lâm tự, bọn họ đã hiểu được, trải qua trận chiến này Thiếu Lâm vô luận là địa vị trong giang hồ hay là địa vị trong thế tục, đều đã vững như Thái Sơn, lãnh tụ quần hùng. --------------------------------------------------------------------------------------- Nắng xuân rực rỡ, ven hồ Hàng Châu du khách qua lại như dệt cửi. Trong một trà lâu, tiên sinh kể chuyện đang văng nước miếng kể chuyện cho mọi người. Kể chuyện là chuyện lưu hành nhất hiện nay, gọi là Thiếu Lâm anh hùng truyện. Nhân vật chính của chuyện chính là Nhất Giới Đại Sư đức cao vọng trọng, tiền nhiệm phương trượng Thiếu Lâm kiêm nhiệm võ lâm Minh chủ. Nhắc tới Nhất Giới Đại Sư quả thật là xuất sắc, vô luận là ở trên giang hồ hay là giới Phật học, hay là ở dân gian đều có uy vọng vô cùng cao quý. Chẳng những tín đồ của Thiếu Lâm trải rộng khắp thiên hạ, bản thân phương trượng Nhất Giới cũng là võ công cao tuyệt, ngay cả Bạch Phát Huyết Ma Đinh Bất Nhị trăm năm trước, cuối cùng cũng thần phục dưới thần uy của phương trượng Nhất Giới, táng thân ở trong núi lửa. Trên Thiên Thủy hồ, núi lớn từ trên trời giáng xuống, mọi người biết đó là kiệt tác của phương trượng Nhất Giới, cũng chỉ có kỳ nhân bậc này có thể cầu thông cùng thần Phật, mới có thể làm ra chuyện lạ không thể tưởng tượng như vậy. Chẳng qua đáng tiếc phương trượng Nhất Giới vì đối phó Đinh Bất Nhị, cuối cùng cùng với Huyết Ma táng thân trong núi lửa, đã trở thành nỗi đau vĩnh viễn trong lòng giang hồ. Mặc dù phương trượng Nhất Giới đã không còn, thế nhưng Thiếu Lâm vẫn còn, hơn nữa uy vọng không giảm chút nào. Rất nhiều người cảm động và nhớ nhung tấm lòng từ bi bác ái thế nhân của phương trượng, không ngại đường xa vạn dặm tới Thiếu Lâm lễ Phật, ngay cả các tăng nhân Thiên Trúc ở Thiên Trúc cũng thường xuyên đến Thiếu Lâm thỉnh kinh. Hơn nữa trận chiến tấn công Thiếu Lâm của triều đình chẳng những không tạo thành chút ảnh hưởng nào đối với Thiếu Lâm, ngược lại càng làm cho uy danh của Thiếu Lâm thêm hiển hách. Hai vạn đại quân trong một đêm bại lui, không nói Thiếu Lâm không bị thương chút nào, ngay cả đương kim Hoàng đế Triệu Nguyên Khuê cũng tự thân tới cửa, tự tay viết hai tấm biển cực lớn “Thiên hạ đệ nhất tự” và “Thiên hạ võ công xuất Thiếu Lâm”, hôm nay đang treo ở trên sơn môn và Đạt Ma đường của Thiếu Lâm. Sự cường thế của Hoàng đế đã nổi danh, thế nhưng lại không có biện pháp gì với Thiếu Lâm. Chuyện này giống như gió cuốn khắp cả nước, gần như người người đều biết uy danh của Thiếu Lâm tự. Hôm nay hương khói của Thiếu Lâm thịnh vượng đến mức không thể tưởng tượng, nghe nói đi Thiếu Lâm dâng hương cần phải lấy số trước, bên này Đoan Ngọ đã lấy số, bên kia xếp hàng có thể sẽ phải xếp đến Trung Thu. Sự nhiệt tình của mọi người đối với Thiếu Lâm, nguồn gốc đều tới từ phương trượng Nhất Giới, trận chiến Thiên Thủy hồ đến nay đã qua hơn một năm rồi, đề tài về phương trượng Nhất Giới vẫn được mọi người nói đến sôi nổi. Ngay cả ở trong trà lâu kể chuyện, mọi người thích nghe nhất cũng là chuyện này. Chuyện xưa của phương trượng Nhất Giới rất nhiều, hiện tại tiên sinh kể chuyện đáng kể, là chuyện khi phương trượng Nhất Giới năm đó ở Hàng Châu Mộ Dung gia, lực đấu Giang Nam Tứ Đại Tài Tử, cứu Mộ Dung Thu Vũ. - Nói tới ngày đó, phương trượng Nhất Giới đối diện với Đường tài tử cuối cùng, thật là kinh thế hãi tục, trước không có ai sau cũng không có ai. Mọi người đều đã biết Đường tài tử, đó là người đứng đầu Tứ Đại Tài Tử của Giang Nam chúng ta, được xưng là đệ nhất kỳ nhân văn chương thiên hạ. Vế đối của hắn tỉ mỉ chuẩn bị không ngờ bị phương trượng Nhất Giới dễ dàng đối lại, lúc ấy đã chấn động toàn trường. Tiên sinh kể chuyện nhìn một vòng phía dưới, hơi có chút đắc ý nói: - Không dối gạt mọi người, lúc ấy lão hủ đang ở trong đám người quan sát, khoảng cách đối diện với phương trượng Nhất Giới tuyệt đối không vượt quá một trượng. Những người nghe phía dưới không khỏi lộ ra vẻ mặt hâm mộ, lão già này thật sự là tốt số, không ngờ tiếp xúc với phương trượng Nhất Giới ở khoảng cách gần như vậy, quả thực là ở sát bên cạnh người. - Hắc hắc, bắt đầu từ ngày đó lão hủ liền chịu sự ảnh hưởng của phương trượng Nhất Giới. Phương trượng Nhất Giới võ công thiên hạ vô địch, lão hủ đứng cách hắn gần một chút, nhờ vậy hôm nay lưng không mỏi, chân không đau, đi bộ cũng có sức. Hắc hắc, ngay cả văn chương cũng tốt hơn, nếu không có thể đứng ở đây kể chuyện cho mọi người được sao. Giữa ánh mắt hâm mộ của đám người phía dưới, một người đặt câu hỏi. - Tiên sinh, kể chuyện cũng đã kể lâu như vậy rồi, ngài có thể nói một chút cho mọi người nghe hay không, người tốt như phương trượng Nhất Giới sau này luân hồi là sẽ làm người, hay là sẽ làm Phật tổ? Tiên sinh kể chuyện giọng điệu đoán trước nói: - Điều này còn phải nói sao, phương trượng Nhất Giới hiện tại khẳng định đã tiến vào thế giới Cực Lạc, thành Phật tổ rồi, sao có thể ở chung một chỗ với phàm nhân chúng ta. Mọi người rốt rít gật đầu, đây cũng là quan điểm phổ biến nhất. - Ta thấy chưa chắc. Một thanh âm đột ngột đã phá vỡ sự hài hòa bên trong phòng, mọi người đều trợn mắt nhìn, người nào lại to gan lớn mật như vậy, dám nói phương trượng Nhất Giới không phải. Bọn họ chỉ thấy một thanh niên áo trắng đang ngồi ở bàn của trà lâu, ở bàn này còn có mấy nữ tử mang khăn che mặt, không thấy rõ diện mục, nhưng từ vóc người dáng vẻ vừa nhìn đã biết không phải là nữ tử bình thường. Thanh niên bạch y kia cũng tuấn tú, tay cầm chiết phiến khẽ lay động, cười híp mắt nhìn tiên sinh kể chuyện kia. Tiên sinh bị cắt lời có chút không vui, nói với thanh niên: - Vậy ngươi cho là thế nào, sau khi phương trượng Nhất Giới tiến vào luân hồi sẽ là gì chứ? - Người, vẫn là người bình thường. Thanh niên áo trắng giọng điệu khẳng định, giống như lời nói của hắn chính là chân lý. - Hừ. Miệng nói không bằng chứng, lời nói của ngươi sẽ không có ai tin tưởng. - Không phải vậy. Thanh niên áo trắng đứng lên, chiết phiến mở ra, đảo mắt nhìn xung quanh một vòng nói: - Các ngươi đều cho rằng phương trượng Nhất Giới sẽ thành Phật, thế nhưng các ngươi đều không biết, nội tâm của hắn là khát vọng cuộc sống tự do tự tại. - Lời này hiểu như thế nào? - Điều này còn không đơn giản sao? Các ngươi có thể suy nghĩ một chút, khi phương trượng Nhất Giới ở Hàng Châu là vì trợ giúp ai? - Là Mộ Dung Thu Vũ. Mọi người rất quen thuộc chuyện của phương trượng Nhất Giới, có người liền trả lời một cách tự nhiên. - Không sai, không chỉ trợ giúp Mộ Dung Thu Vũ, phương trượng Nhất Giới một mình lên Thiên Sơn đoạt lại nữ tử từ trong tay Ma giáo, không phải là Ninh Uyển Quân sao? Mọi người ngây ngẩn rồi, những chuyện này tự nhiên cũng có rất nhiều người biết, thế nhưng mọi người lại đều cố ý tránh nói đến đề tài này, cảm thấy là làm nhục uy danh hiển hách của phương trượng Nhất Giới. Thế nhưng người thanh niên này ngay mặt nói ra những chuyện này, mọi người cũng có chút khó trả lời. - Các ngươi đều suy nghĩ quá cao rồi, theo ta được biết, hồng nhan tri kỷ của phương trượng Nhất Giới cũng không ít, rốt cuộc là người trẻ tuổi mà, rất nhiều chuyện cũng không thể hoàn toàn đoạn tuyệt hồng trần, ta nghĩ điểm này các vị ngồi đây đều biết rõ ràng trong lòng. Mọi người trầm mặc một hồi, vẫn là tiên sinh kể chuyện kia nói: - Ngươi nói đúng là không sai, thế nhưng phương trượng Nhất Giới cũng không có phát sinh chuyện gì với hồng nhan tri kỷ của hắn, cuối cùng hắn vẫn là lựa chọn trung với Phật môn, trung với tín ngưỡng của hắn, trả giá sinh mệnh vì sinh linh thiên hạ. Tinh thần và ý chí đại vô úy như vậy là tấm gương cho người trong thiên hạ, chúng ta đều rất bội phục hắn. - Đúng vậy, đúng vậy, nếu như đổi lại là người khác, có những hồng nhan dung mạo như hoa kia chỉ sợ đã sớm hoàn tục rồi, còn ai làm hòa thượng, phương trượng Nhất Giới đã không làm như vậy. Rất nhiều người bắt đầu mở miệng đồng tình với tiên sinh kể chuyện, dù sao phương trượng Nhất Giới đã là nhân vật chí cao vô thượng trong lòng mọi người, quả thật không muốn nghe đến bất cứ ai nói hắn không tốt. Thanh niên áo trắng cười cười: - Mọi người nói không sai, thế nhưng các ngươi có từng cẩn thận nghĩ tới hay không, nếu như phương trượng Nhất Giới luân hồi chuyển thế còn nhớ được chuyện khi còn sống của mình, như vậy hắn sẽ còn lựa chọn làm hòa thượng không? Sẽ còn để cho những hồng nhan tri kỷ kia đau khổ chờ đợi hắn tóc đen biến thành tóc trắng không? Hắn có thể lựa chọn lần nữa con đường như trước hay không? Nhìn thấy mọi người trầm mặc, thanh niên áo trắng đi tới giữa đám người: - Kiếp trước của hắn đã giao phó cho người trong thiên hạ. Đã dâng hiến cho Phật môn, cho nên đời này, nếu như phương trượng Nhất Giới chuyển thể làm người, như vậy hắn nên sống vì mình một lần, hắn đã làm việc vì thiên hạ này đủ nhiều rồi. Mọi người hồi lâu không nói, cuối cùng vẫn là tiên sinh kể chuyện kia lên tiếng. - Thật ra ngươi nói cũng đúng, nếu như phương trượng Nhất Giới chuyển thế vẫn muốn làm hòa thượng, ta cũng cảm thấy quá không công bằng. - Không sai, phương trượng Nhất Giới là người tốt. Không thể cho hắn kết cục bi thảm nhất, cứ để cho hắn hưởng thụ cuộc sống một chút đi. Có người lúc này tò mò hỏi thanh niên áo trắng: - Vị công tử này, theo ngươi nếu như phương trượng Nhất Giới chuyển thế rồi, hắn sẽ làm những gì đây? Thanh niên áo trắng phất tay, chiết phiến “soạt” một tiếng mở ra, nhẹ nhàng phe phẩy, vô cùng phong độ. - Điều này ư, rất đơn giản, chẳng luyện kim đan chẳng ngồi thiền, chẳng mê buôn bán chẳng canh điền, ngồi rồi lại vẽ non xanh bán, không để nhân gian tạo "nghiệp tiền". Thanh niên áo trắng đọc xong bài thơ này, cười ha ha mấy tiếng, nói với những mỹ nhân ở bàn kia: - Các vị nương tử, cũng đã đến lúc chúng ta nên về nhà rồi. Trăng đã lên rồi, sau hoàng hôn không thể lãng phí thời gian. Không thấy được vẻ mặt của những nữ tử kia, thế nhưng ai nấy đều có chút vẻ thẹn thùng, cả đám chậm rãi đứng lên, đi theo sau lưng thanh niên áo trắng, chậm rãi rời khỏi trà lâu. Mọi người đều không lên tiếng, vừa là đắm chìm trong bài thơ của thanh niên, còn có chính là mọi người thầm nghĩ, vì sao tiểu tử này có diễm phúc như vậy, những nữ tử nhìn qua chính là tuyệt sắc này không ngờ đều là nương tử của hắn, đây là tạo hóa tu mấy đời... --------------------------------------------------- Một chiếc thuyền hoa trôi đi dọc theo dòng sông, trên thuyền một đám nữ tử đang vội vàng nấu cơm. Bên trong khoang thuyền khói đen mù mịt, những nữ tử giống như thiên tiên này đều có bản lĩnh không tầm thường, thế nhưng nấu cơm đa số người đều là tay chân vụng về. - Uyển Quân, ngươi nhanh tới giúp ta một chút. Thịt này quá cứng, mau cầm Long Tuyền kiếm của Nguyên Chân tới chặt nó. - Tiểu Hoàn, mau tới, con cá này thật trơn, ta không bắt được nó, người dùng Cửu Âm Bạch Cốt Trảo bắt, có lẽ có thể bắt được. - An tỷ tỷ, mau dùng Sinh Tử Phù khống chế con vịt kia, ta không muốn sát sinh, sau khi ngươi khống chế được thì để nó tự sát, sau đó ta sẽ cho nó vào nồi. Hai nàng Mộ Dung Thu Vũ, Hứa Tiêm Tiêm xung phong xuống bếp, kết quả làm cho khoang thuyền loạn thành một đám, hai tỷ muội An Như Huyễn, An Như Sương nhìn nhau cười, sóng vai đi vào khoang thuyền, muốn thay công việc của các nàng. Chẳng qua vẫn bị Ninh Uyển Quân và La Thái Y còn có Hoa Tiểu Hoàn cướp trước, dù sao thật ra bọn An Như Huyễn xem như là trưởng bối, vẫn không nên để các nàng xuống bếp. Bên này bận rộn, bên kia trên boong thuyền một mảnh yên lặng. Lý Thanh Hoa đang thỉnh giáo Đông Phương Tình việc thêu may, Đông Phương Tình đang may cho Hoắc Nguyên Chân một chiếc áo lông, kiểu dáng của chiếc áo lông này là Hoắc Nguyên Chân tự mình thiết kế, vô cùng đặc biệt mới mẻ, trên thế giới này cũng chưa từng xuất hiện qua kiểu dáng này. Chẳng qua đồ án chính là Đông Phương Tình thiết kế, là một con hổ, uy phong lẫm lẫm, còn rất đáng yêu Bản lĩnh của Lý Thanh Hoa rất cao, thế nhưng bàn về thêu thùa không ai bì kịp Đông Phương Tình, bản lãnh Tú Hoa châm của nàng là thiên hạ đệ nhất Hoắc Nguyên Chân lại là một thân áo trắng, ngồi ở trước mặt boong thuyền, cầm trong tay một quyển sách xem rất hứng thú. - Nguyên Chân, đỡ ta một chút, ta muốn đi ra ngoài câu cá. Bên trong khoang thuyền truyền ra thanh âm của Nhiễm Đông Dạ, sau khi Hoắc Nguyên Chân nghe được có vẻ không muốn động: - Đông Dạ, võ công của nàng là thiên hạ đệ nhị, còn cần người đỡ sao? Tự mình đi ra là được rồi. - Ta cũng rất muốn, thế nhưng tên tiểu tử này không chịu yên tĩnh, không phải ngươi sợ đụng phải nó sao, nếu ngươi không đau lòng con mình, vậy ta sẽ tự mình đi ra. Nhiễm Đông Dạ vừa nói xong, Hoắc Nguyên Chân nhảy lên như thỏ, ném sách sang một bên: - Tới liền tới liền, nàng cũng thật là, bản thân đã mang bầu còn đi ra làm gì, tới tới tới bảo bối, vi phu tới cõng nàng. Lý Thanh Hoa và Đông Phương Tình nhìn nhau cười, sau khi sư phụ mang thai giống như một đứa trẻ, càng ngày càng làm nũng hơn. Lý Thanh Hoa suy nghĩ một chút, nói với Đông Phương Tình: - Tình nhi, ngươi nói Nguyên Chân lần này chết đi mà sống lại, ta thủy chung cảm giác giống như là đang nằm mơ, Bắc Minh Thần Công kia thật sự thần kỳ như vậy sao? Đông Phương Tình gật đầu một cái: - Có lẽ vậy, sư phụ nói qua môn võ công này có một bản lĩnh vô cùng đặc biệt, chết rồi cũng có thể sống lại, chỉ là không biết gọi là gì, lần này Nguyên Chân có thể sống lại là nhờ môn võ học thần kỳ này. Lý Thanh Hoa liếc mắt nhìn trên mặt đất, hướng về phía Đông Phương Tình nháy nháy mắt: - Tình nhi, quyển sách kia không phải là Bắc Minh Thần Công sao, người cầm lên xem một chút, xem thử bọn họ nói rốt cuộc trang cuối cùng viết võ công gì. Đông Phương Tình vội vàng liếc mắt nhìn vào trong khoang thuyền, thấy Hoắc Nguyên Chân còn chưa đi ra, bèn để kim chỉ trong tay xuống, nhặt bí tịch Bắc Minh Thần Công dưới đất lên. Vội vàng lật tới trang cuối cùng, nhưng chỉ nhìn thấy một trang giấy trắng. Hai người ngơ ngác nhìn nhau, cùng vận hết mục lực, mở Thiên Nhãn ra. Hai người bọn họ đều là cao thủ cảnh giới Ngự, công lực cũng đã khôi phục, dùng thiên nhãn vừa nhìn, chữ viết phía trên lập tức không chỗ ẩn trốn. Hai người đồng thời kinh hãi, bởi vì trên trang cuối cùng của bí tịch Bắc Minh Thần Công rõ ràng viết năm chữ lớn “Bắc Minh Trùng Sinh pháp”. - Trời ơi, thì ra Bắc Minh Thần Công có thể trùng sinh lợi hại như vậy. - Nếu học được môn võ công này, không phải có thể vĩnh viễn bất tử sao? - Còn có thể thanh xuân vĩnh trú. Không thấy Nguyên Chân mấy ngày nay, tối nào cũng..., ôi chao không nói nữa, mắc cỡ chết người. Hai người tò mò nhìn xem, trong lòng cũng có chút động lòng. Ngay vào lúc này, Hoắc Nguyên Chân ôm Nhiễm Đông Dạ đang hoài thai trong bụng từ trong khoang thuyền đi ra, cười hắc hắc nói với hai nàng: - Gần đây vi phu ta đang nghiên cứu một đề tài đỉnh cao, đó chính là làm cho nữ tử cũng có thể tu luyện Bắc Minh Thần Công, cứ như vậy, sau này người nhà chúng ta có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ rồi. Hai người Đông Phương Tình nhìn lén bị phát hiện, đều có chút ngượng ngùng, thẹn thùng để sách xuống, Đông Phương Tình nói: - Sống lâu như vậy làm gì, vậy chẳng phải là thành lão yêu quái. - Ôi, cũng không thể nói như vậy, cuộc sống tương lai tự nhiên có chỗ đặc sắc của tương lai, ta không nói với các nàng nữa. Đợi qua mấy trăm mấy ngàn năm sau, trong kinh thành sẽ cử hành một cuộc thế vận hội thể thao được toàn thế giới chú ý, đến lúc đó chúng ta cùng đi xem lễ khai mạc - Thế vận hội gì, chúng ta cũng chưa từng nghe qua. - Chưa từng nghe qua cũng không quan hệ, tối hôm nay tất cả đến phòng của ta, chúng ta ở cùng một chỗ, mọi người muốn nghe cái gì cũng không cần lén lén lút lút. Hai người nhất thời thẹn thùng đỏ mặt, hoảng hốt tránh né. Nhìn thế tử như hoa trước mắt, ngón trỏ Hoắc Nguyên Chân đại động, bèn ném gánh nặng trong tay qua một bên, muốn xông lên chiếm tiện nghi. Vừa mới ném thứ trong tay đi, đột nhiên lỗ tai đau đớn. Nhiễm Đông Dạ hung tợn kéo lỗ tai của Hoắc Nguyên Chân: - Giỏi cho Hoắc Nguyên Chân người, thậm chí ngay cả con trai ngươi cũng không cần phải không. Nếu không phải ta thân thủ tốt, lần này đã bị người làm ngã rồi. Sau đó nàng nhìn về phía Lý Thanh Hoa và Đông Phương Tình: - Hai xú nha đầu các ngươi, vi sư đã cùng các ngươi chung một phu quân, ta đã mang thai rồi, các ngươi cũng không biết nhường sư phụ một chút, có phải đòi đánh hay không. Nhiễm nữ hiệp thiên hạ vô địch một tay kéo lê tai của trượng phu, vừa phóng về phía hai đệ tử. Lý Thanh Hoa và Đông Phương Tình cười duyên tránh né, trên thuyền hoa nhất thời oanh oanh yến yến, náo nhiệt vô cùng. TRỌN BỘ. Mời các bạn đón đọc Phương Trượng của tác giả Hắc Thổ Mạo Thanh Yên.