Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thành Danh Sau Một Đêm

Tôi đối với tổng giám đốc Hàn Tiềm có một loại tình cảm rất vi diệu. Năm đó, tôi hận không thể dính lên người anh ấy. Mưa mùa hạ, tuyết mùa đông, anh đi họp, tôi ngồi chờ trong xe. Anh đi tới quán ăn đêm, tôi bồi hồi ở cửa. Cho tới khi tôi trở thành tiểu minh tinh, ánh mắt anh cũng không hề liếc nhìn tôi lấy một cái. Anh còn sở hữu một khuôn mặt đẹp trai, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng và khoác trên mình thân phận của kẻ có tiền. Về sau có một ngày, anh nghiêng thân mình nói với tôi: “Thẩm Miên, bài học khi đó còn chưa đủ sao?” Đủ! Đủ! Thật TMD3 quá đủ rồi! Tôi không còn là paparazzi4 theo dõi anh hai năm trước nữa! 【 Lưu ý trước khi đọc 】Không nên ăn uống trong khi đọc tiểu thuyết này. *** Trước đây ngôn tình showbiz không phải thể loại hợp khẩu vị nên dù hơn 10 năm cày truyện mình vẫn sót rất nhiều truyện mảng này, dạo này đọc lại, lại đổi khẩu vị thích ngọt sủng nên mình hay đọc showbiz, đọc những truyện hơi…cũ và có lẽ đã nhiều bạn đọc rồi. "Thành danh sau một đêm" là một truyện như thế. Có thể còn chưa chặt chẽ lắm trong 1 số phân đoạn, nhưng theo mình truyện đọc giải trí rất ổn. Truyện được edit tại nhà Crystalhoang, mình sẽ dẫn link ở cuối bài nhé. A, thật ra mình nghĩ cái tên không có liên quan lắm đến nội dung truyện. Dù truyện có nhắc đến cụm từ "thành danh sau một đêm", nhưng cũng chưa đủ để nó trở thành đề tài xuyên suốt. Motip truyện có vẻ rất thường gặp – nữ minh tinh và tổng tài lạnh lùng bá đạo. Tất nhiên, nếu nội dung truyện không có gì đặc biệt mình đã không quyết định review.  Nữ chính là nữ minh tinh “không có bối cảnh, dựa vào quy tắc ngầm”, là con mồi béo bở của truyền thông với nhiều tai tiếng. Ban đầu lúc chưa làm minh tinh thì có 2 năm làm paparazzi, chuyên môn theo dõi nam chính. Vì thế, nữ chính – nam chính của chúng ta từ ban đầu có mối quan hệ oan gia, sau đó trải qua nhiều chuyện mà dẫn đến yêu nhau. Ban đầu, nữ chính luôn coi việc tóm được bê bối của nam chính, hay bôi xấu nam chính là nhiệm vụ cao cả thiêng liêng của mình. Ví dụ điển hình là đây :v, khi bát quái về nam chính với em gái anh ta, cô rất hứng khởi tiết lộ “Anh em đi họp ba tiếng đồng hồ cũng không hề đi WC một lần. Chị nghi ngờ hệ thống bài tiết nước tiểu của anh em có vấn đề.” =)) ???? ???? “Đối với sự yêu thương nhung nhớ của các nữ minh tinh, kể cả khi người đẹp ngồi trong lòng mà tâm không loạn, có lần còn thản nhiên ăn sò sống. Em ngĩ xem, đáng ra lúc đó khí huyết phải đang trào chứ, hơn nữa anh em cũng còn trẻ, không phải có cái gì thiếu hụt đấy chứ…?” =)) “Đến cùng tôi cũng không dám nói cho Hàn Tiềm biết, tôi còn viết một đoạn tin tức chưa phát hành, từ lý luận đến thực tế phân tích Hàn Tiềm thực ra là gay.” Sự bôi xấu đã thành chấp niệm của cô, đến mức tới tận khi nam chính giúp cô một bàn thua trông thấy, cô mới muốn “tri ân, báo đáp” nam chính bằng cách nghiêm túc nói với anh rằng “Sau này em sẽ không quấy rối hay nói xấu anh nữa.” =)))))  Anh chàng nam chính tổng tài đẹp trai lạnh lùng, ban đầu ngược nữ chính đến phun máu, thậm chí tạo cho cô bóng ma tâm lý, nhưng về sau lại cưng sủng cô đến tận trời. Từ một người làm việc tiêu chuẩn theo kế hoạch, vậy nhưng có thể vì cô mà thay đổi, chống đối lại gia đình và cuộc hôn nhân sắp đặt. Tác giả rất giỏi trong việc tạo nên bất ngờ cho người đọc, giọng văn theo kiểu tự thuật của nữ chính, tính cách nữ chính lại rất “tưng tửng”, nên nhiều suy nghĩ bá đạo của cô ấy có thể làm chúng ta bật cười., cũng cảm thấy nhân vật rất gần gũi, làm chúng ta có thể thấy cô ấy rất giống mình qua những suy nghĩ đó . Thậm chí trong văn án cũng cảnh báo không đọc truyện này lúc ăn uống. =)) . " Áo sơ mi của anh trở nên trong suốt, dính sát vào người, mơ hồ có thể thấy lồng ngực phập phồng, giống như năng lượng đã tích tụ từ lâu sẽ phun trào ngay lập tức. Tha cho tôi đi, tôi lại liên tưởng đến con tinh tinh đen đại boss rồi." ???? ????  Cũng vì giọng văn ngôi kể thứ nhất, nên rất nhiều bí mật không được bật mí ngay từ đầu, mà sẽ được hé lộ dần qua những chương truyện. Liệu câu truyện này còn che dấu điều gì? Tất nhiên, truyện không đơn giản chỉ là chuyện tình giữa nữ minh tinh và chàng tổng tài, vậy vai trò của mỗi nhân vật trong truyện là gì? Họ thực sự là ai? Có những điều gì đã xảy ra giữa họ? A, mình sẽ rất “có tâm” mà spoiler một đoạn cho các bạn, “Chẳng lẽ nói với anh, Hàn thiếu gia, anh còn nhớ rõ người cưỡng bức anh ngày đó là Thẩm Miên sao? Đây quả thực so với “Hoàng thượng, người còn nhớ Hạ Vũ Hà ven hồ Đại Minh không?” còn thấy muốn khóc hơn.” =))) Và mình hi vọng tất cả những điều không ngờ này sẽ được giải đáp khi các bạn tự mình đọc truyện. (đây là điều tiếc nuối của mình khi đọc một bài review khá spoiler trước khi đọc, làm mất cảm xúc bất ngờ trong dụng ý của tác giả, nên mình sẽ không nói rõ ra ở đây ^^).  Bạn editor thực sự rất có tâm, nhưng có lẽ chưa quen hoặc lúc edit truyện này không có kinh nghiệm, nên truyện có vài chỗ edit không mượt lắm, đây là một trong những truyện mà có nhiều đọan mình phải đọc đi đọc lại vài lần để có thể hiểu được, thậm chí có những câu mình nghĩ rằng editor đã diễn giải sai ý của tác giả. Cá nhân mình thấy truyện hay, nhưng edit non nên nhiều đoạn khá khó hiểu, dễ drop nếu k kiên trì. Rất đáng tiếc. Chính mình có đôi lần cũng muốn bỏ giữa chừng. Càng về sau thì edit càng ổn, và phần ngoại truyện edit rất mượt mà. Lúc đọc xong mình lại cảm thấy may mắn vì mình đã kiên trì đi hết, vì nội dung truyện rất hay, có nhiều ý nghĩa triết lý trong đó, nam chính quá tuyệt vời, vì những lý do đó nên dù mình thấy edit còn vấp váp đôi chỗ mình cũng muốn giới thiệu đến các bạn. “Ở trong tình yêu, người với người không có bản chất khác nhau. Có tiền hay không có tiền, cảm giác trong tình yêu đều là một loại. Nó có thể khiến cho một cô gái bình thường trở nên sinh động đặc biệt, đồng thời cũng để cho một cô gái đặc biết, độc lập trở nên bình thường, gần gũi. Đều bình đẳng mà mỹ lệ.” “Đối với rất nhiều chuyện quan trọng, chúng ta luôn muốn tìm một trường hợp chính thức nhất, quang minh chính đại nhất, phù hợp nhất. Mỗi người đều muốn trong thời khắc đẹp đẽ nhất trong sinh mệnh gặp phải sự kiện quan trọng này,với tình yêu cũng thế, với sự nghiệp cũng vậy. Đem bộ quần áo đẹp nhất để lại đến buổi lễ nhận thưởng mới mặc, đem bữa tiệc mừng công để lại đến khi mọi chuyện thành công mới mở, đem bức thư tỏ tình để lại đến khi tâm tình anh ấy tốt mới đưa ra. Nhưng là đến buổi lễ nhận thưởng, bộ quần áo đã không còn vừa với người nữa, có cố mặc cũng không vừa; đến khi thành công, người bạn đã từng kề vai sát cánh đã đi xa; khi tâm tình anh ấy tốt, bên cạnh đã có một cô gái khác.”  Và cũng cảm ơn bạn editor, vì có kinh nghiệm đọc convert nên mình thấy bản convert của truyện này khó hơn mấy truyện khác rất nhiều. Để bạn nào muốn đọc thấy dễ dàng hơn, mình sẽ note lại 1 số chú ý của mình, cũng là điều mình “trăn trở” khi đọc truyện, hi vọng các bạn sẽ đọc dễ hơn, hihi. Đó là, 1. chương 26 và 27 có sự lặp lại nhau, bạn edit giải thích do tác giả viết c27 xong quay lại viết c26 nên bị lặp, khi mình đọc thì rất lúng túng, hic. Các bạn cứ đọc qua đi, đừng đặt nặng lắm 2 chương này, hehe. 2. Giữa chương 29 và 30 của bản edit thiếu 1 chương, cái này các bạn có thể đọc ở convert trên wiki nhé, thứ tự đọc là : edit chương 29 – convert wiki “30.chương 29” – edit chương 30, sau đó đọc tiếp là ok. Các bạn tìm convert wiki thì vào google gõ “một đêm thành danh wiki “ là ra kết quả đầu nhé. 3. Chương 31 thiếu 1 câu ngay đầu chương, đó là “A Quang gần đây rất cao hứng” , vì thiếu câu này nên bắt đầu chương mình không thể hiểu đang nói đến nhân vật nào, vậy là lại đi lội convert , haha. ***   Hàn Tiềm đi công tác ước chừng cũng được hơn một tháng rồi. Tống Minh Thành khuyên tôi, nên thường xuyên kiểm tra, nắm chặt người đàn ông của mình. “Tâm hồn và thân thể, phải dùng hai tay để giữ, hai tay đều phải chắc. Hơn nữa, cô vào thời điểm này, thân thể đã không thể hấp dẫn người khác, đành phải dựa vào chiến thuật tinh thần!” Vẻ mặt anh ta khẩn trương, lắc lắc vai tôi: “Đại Miên, fighting!” Tôi cầm tờ báo giải trí ngáp một cái, mở đôi mắt mệt mỏi nhìn vào gương, cảm giác mặt mình mặc dù gần đây có hơi nhiều thịt một tí, nhưng cũng không phải không còn xinh đẹp, nói đến vóc dáng, ngực to thêm một cỡ, trừ cái bụng có hơi nhô lên một chút, những chỗ khác vẫn rất hoàn hảo. Vẻ mặt Tống Minh Thành vô cùng sốt ruột: “Cô thì biết cái gì! Trong hôn nhân, người đàn ông dễ chệch quỹ đạo ra ngoài vụng trộm nhất không phải cái dớp bảy năm gì đó, mà là thời điểm ngay sau khi vừa kết hôn bà xã lại mang thai! Cô nghĩ mà xem, tân hôn chính là thời điểm tinh lực của người đàn ông đang tràn đầy mạnh mẽ, vốn hy vọng có thể thỏa mãn thân thể hơn hai mươi năm bị cấm dục, thế nhưng bà xã lại mang thai thì phải làm sao bây giờ? Không nhịn được chỉ có thể ra bên ngoài tìm vui chứ còn sao.” Tôi sờ sờ bụng, trở mình: “A, có phải đám đàn ông các anh sau khi chơi đùa liền chơi đến phát sinh tình cảm, lúc này phát hiện ra vợ không bằng bồ, bồ không bằng gái, gái không bằng vụng trộm, ăn lâu thành quen, mà vợ ở nhà sau khi sinh con xong thì sức hấp dẫn ngày càng giảm, đúng không?” Tống Minh Thành gật đầu như đảo tỏi: “Đúng, đúng, Đại Miên, gần đây càng ngày cô càng thông minh. Hơn nữa, cô nghĩ mà xem, bên người Hàn Tiềm có bao nhiêu là phụ nữ muốn đào góc tường nhà cô, muốn tranh giành với cô đấy! Hiện tại cô vẫn chưa lộ bụng, chờ sáu, bảy tháng nữa bụng sẽ to vượt mặt, giống như gà mái ưỡn ngực chuẩn bị đẻ trứng. Nếu đến khi đó Hàn Tiềm ngoại tình, cô muốn khóc cũng không kịp!” Lời này tôi càng không muốn nghe, đành duỗi người tiện tay ném tờ tạp chí giải trí, trang nhất kỳ này chính là scandal quan hệ mờ ám của tôi. Văn hay tranh đẹp, trong ảnh tôi đang nắm tay nam người mẫu người Pháp trong MV nào đó. Anh ta ghé vào tai tôi nói thầm, tư thế vô cùng thân mật. Tống nhị thiếu gia không phải người đàn ông trong “Ba đại biểu” (là tư tưởng quan trọng được Tổng bí thư Giang Trạch Dân đưa ra trong bài phát biểu tháng 11/2012), Hàn Tiềm cũng không phải là những tư tưởng “Tiến lên văn hóa tiên tiến” trong tôi. Tôi cảm thấy tôi là một người có kinh tế độc lập, hơn nữa còn là người phụ nữ có địa vị xã hội của thời đại mới, thực sự không đáng để biến mình thành tinh cầu nhỏ vây xung quanh Hàn Tiềm. Buổi tối sau khi ăn cơm no xong, tôi ra ngoài đi dạo, không lâu sau liền thấy xe Hàn Tiềm tiến đến, dừng bên cạnh tôi. Lúc này tôi mới hoảng hốt nhớ tới anh nhắn tin tối hôm nay sẽ về. “Lên xe.” Anh hạ cửa kính xe xuống, dưới ánh trăng khuôn mặt như phát sáng, Sau khi tôi lên xe, Hàn Tiềm lại không nói chuyện, dễ dàng có thể nhận ra anh không có hứng thú nói chuyện ở trên xe, nhưng cũng không khởi động xe, ngược lại còn tắt máy, rồi rời ghế lái xuống xe. Sau khi anh mở cửa xe bước xuống thì dựa vào cạnh cửa xe, sắc mặt trầm tĩnh, nhất thời tôi không đoán được anh đang nghĩ gì, nghĩ chắc là cảm thấy không gian trong xe quá nhỏ, ra ngoài nói chuyện sẽ thoải mái hơn. Vì vậy tôi dịch cái mông quyết định theo anh ra ngoài nói chuyện, không nghĩ tới vừa rồi khi lên xe không cẩn thận khiến váy bị kẹp vào cửa xe, khi đứng dậy kéo theo âm thanh xé rách mới phát hiện ra. Quả nhiên, váy voan trắng không bền chắc. Hàn Tiềm nhìn thấy lại cười: “Ở trong xe cũng có thể.” Sau đó cúi đầu chui vào xe, nhất thời cảm giác không khí bị áp bách lập tức tăng vọt lên. Tôi ngẩng đầu lên giải thích với Hàn Tiềm: “Váy bị kẹt vào cửa xe, vừa rồi em không chú ý nên kéo rách rồi.” Đồng thời đưa tay chuẩn bị mở cửa xe giải cứu chiếc váy của tôi. “Vậy thì cứ để nó tiếp tục bị kẹp đi!” Lại nghe Hàn Tiềm lành lạnh nói một câu như vậy, sau đó động tác của anh trôi chảy tiện tay khóa luôn cửa xe lại, hành động lưu loát làm liền một mạch như nước chảy mây trôi. Quả nhiên, váy của tôi vẫn còn kẹt chỗ cánh cửa xe, nếu như không kéo rách toàn bộ váy đoán chừng là không lấy ra được. Lần này tôi cảm thấy có chút tức giận. Hàn Tiềm có ý gì? Thời đại này kết hôn chẳng qua là được cấp một tờ giấy chứng nhận, ly hôn cũng chỉ là một thủ tục mà thôi. Anh đi công tác hơn một tháng nay, tôi đã khoan dung như vậy, thậm chí dung túng đến độ không chủ động gọi điện tra khảo, hiện tại anh trở về lại trưng ra bộ dạng này trả lại cho tôi. “Hàn tiên sinh, làm phiền anh mở cửa. Em thấy mệt, phải về nhà.” “Vậy trước tiên anh giúp em lấy váy ra đã nhé. Hàn phu nhân!” Anh không mở khóa cửa ngược lại dùng lực ôm lấy tôi, đem cả người tôi và chiếc váy kéo về phía mình. Tôi trợn tròn mắt, phân nửa chiếc váy voan trắng bị kẹt lại nơi cửa xe, tôi bị mất đà bị kéo ngã vào lòng anh. Tư thế rất xấu hổ. Mời các bạn đón đọc Thành Danh Sau Một Đêm của tác giả Hồng Táo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vợ Boss Là Công Chúa - Hoa Nhị Bảo
Cảnh Y Nhân, vị công chúa 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị. Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này? Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì? Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi? Để anh “lạnh lùng” quan sát đã. *** Thường thì mọi người hay đọc các nhân vật xuyên từ hiện đại về cổ đại thì trong câu chuyện này nữ chính lại từ cổ đại xuyên về hiện đại thì liệu cô có thích nghi được cuộc sống này hay không? Cô đường đường là nàng công chúa tài mạo song toàn tên là Cảnh Y Nhân chỉ mới được 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị. Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này? Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì? Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi? Để anh “lạnh lùng” quan sát đã.   Mời các bạn đón đọc Vợ Boss Là Công Chúa của tác giả Hoa Nhị Bảo.
Vụng Trộm Giấu Không Thể Giấu - Trúc Dĩ
Tựa khác: Thầm Thích Anh Không Giấu Được / Vụng Trộm Yêu Anh “Bởi vì em không biết ở kiếp sau. Còn có thể gặp được anh không? Cho nên kiếp này em mới nỗ lực như vậy. Đem những điều tốt đẹp nhất cho anh.” (*) Gặp lại anh Gia Hứa lần nữa là khi Tang Trĩ đã là cô gái 18 tuổi, đủ trưởng thành để dấu đi những cảm xúc yêu thương sâu đậm dưới tận đáy lòng. Cô có thể mỉm cười nhẹ nhàng với anh, thật lòng muốn xem anh như anh trai mà đối đãi. Bởi vì, Tang Trĩ biết, từ trước đến nay, anh Gia Hứa thật sự thật sự rất tốt với cô, anh đã luôn yêu thương quan tâm và sủng ái cô rất nhiều. Những món quà tặng anh gửi đến vẫn còn đó, những cử chỉ dịu dàng kia vẫn như vậy, những âm thanh từ giọng nói tiếng cười của anh vẫn lưu luyến không thôi…   Thế nhưng, ngược lại bây giờ Đoàn Gia Hứa lại không thể xem Tang Trĩ như là em gái nhỏ nữa rồi. Có lẽ, ở khoảnh khắc rất lâu nhiều năm về trước khi Tang Trĩ gom hết tất cả tiền trong túi của cô lặng lẽ đưa cho anh để anh có thể không cần làm việc mệt nhọc. Hay có lẽ, ở khoảnh khắc cô bỏ vào tay anh những viên kẹo ngọt ngào làm quà tặng. Hay có lẽ, khi nhìn thấy cô với gương mặt đẫm lệ tại sân bay hôm ấy… anh dường như đã động tâm rồi.    Cô bé nhỏ ấy cứ thế ở trong lòng anh, trong tim anh, một giây cũng chưa từng rời đi. Chỉ là, lúc này anh mới nhận ra mà thôi. Vậy thì, Tang Trĩ, trước kia là em thầm thích anh, bây giờ hãy để anh theo đuổi em nhé?   Vì thế, những tháng ngày sau này, sẽ là những chuỗi ngày vô cùng vô cùng ngọt ngào và ấm áp của Đoàn Gia Hứa và Tang Trĩ. Bởi vì, tình cảm của họ chính là hàng triệu mảnh ghép nho nhỏ, nhẹ nhàng xếp lại cùng nhau, tạo thành một bức tranh rực rỡ và xinh đẹp.    ***  "Vụng trộm không thể giấu" là một bộ truyện hay với nội dung đơn giản là quá trình từ thanh xuân đến trưởng thành trong tình yêu của cô bé Tang Trĩ. Truyện chuyên sủng, ngọt ngào và cực kì cảm động rất thích hợp thư giãn thoải mái sau những ngày làm việc mệt mỏi. Trong truyện, mỗi một nhân vật đều được tác giả xây dựng tốt và ấn tượng.    Một nam chính Đoàn Gia Hứa, tưởng cà lơ phất phơ với mọi thứ nhưng kì thực lại rất nghiêm túc, chân thành và ấm áp. Sự yêu thương sủng ái anh dành cho Tang Trĩ có nhiều việc nhìn thì nhỏ nhặt nhưng rất cảm động. Bởi, anh là người tinh tế, bao dung và đặc biệt coi trọng tình cảm.   Nữ chính Tang Trĩ là một cô bé xinh đẹp thông minh và đáng yêu. Cô có thể đôi lúc ương bướng, ngang ngạnh một chút nhưng lại rất nhạy cảm và hiểu chuyện. Đặc biệt, những tình cảm yêu thương sâu đậm cô dành cho nam chính thật sự xúc động. Những phân đoạn nội tâm này, tác giả miêu tả cực kì hay và đi vào lòng người đọc. Dường như, chúng ta cũng đã từng trải qua cảm xúc ấy.    Ngoài tình yêu ra thì các mối quan hệ khác như tình thân, tình bạn… trong truyện cũng được nói đến khá rõ. Một ba Tang Vinh mẹ Lê Bình hết lòng yêu thương sủng ái con gái, một anh trai Tang Diên tuy có lúc độc miệng đáng ghét nhưng luôn chăm sóc, chiều chuộng và bảo vệ em gái mọi lúc mọi nơi.   Tất cả đã tạo nên một câu chuyện nhẹ nhàng, sủng ngọt vui vẻ nhưng không kém phần nội hàm, sâu sắc. Vì thế, mn hãy nhảy hố để có thể bật cười trước những màn cãi nhau đầy muối của anh em nhà họ Tang hay xúc động trước những rung động đầu đời và sự cố gắng nỗ lực để đi đến hạnh phúc của cặp đôi nam nữ chính nhé. Mình đảm bảo mn sẽ k hề thất vọng đâu ạ. Nhiệt liệt đề cử nè.  ____________   (*): Trích bản dịch lời bài hát Chỉ vì quá yêu anh do Đinh Phù Ny thể hiện. (**): Trích lời bài hát Anh đợi em được không? do Mỹ Tâm thể hiện. *** Tang Trĩ nghỉ hè không có việc gì mà làm, trôi qua cực kì thanh nhàn. Có đôi khi sẽ bị bạn bè hẹn đi ra ngoài chơi, còn lại phần lớn thời gian chính là một người ở lại nhà vẽ. Thỉnh thoảng sẽ gặp Đoàn Gia Hứa vài lần Cùng với nàng không giống nhau lắm, Đoàn Gia Hứa bận rộn công việc, mỗi ngày tăng ca đến mười một mười hai điểm, thời gian nghỉ ngơi đều là nói không chủ định như thế gạt ra. Trừ ngẫu nhiên đơn hưu, mỗi ngày cơ bản không có thời gian. Bình thường, Tang Trĩ chỉ có thể thừa dịp giờ cơm đoạn thời gian quá khứ tìm hắn. Nhưng khách quan lên nàng tại tuyên hà, hai người dị địa thời điểm, cũng tốt hơn nhiều Biết lập nghiệp vốn là mệt mỏi, mà lại Đoàn Gia Hứa cũng tại tận khả năng bớt thời gian theo nàng Tang Trĩ cũng không có cảm thấy sinh khí, chỉ cảm thấy thời gian này nhàm chán quá phận Cứ như vậy qua thời gian một tuần Tang Trĩ bắt đầu ở vốn có sự tình bên trên, lại tìm cho mình một ít chuyện làm. Bởi vì tại trên mạng xoát đến một cái video, Tang Trĩ không khỏi đối với nấu cơm thấy hứng thú. Trong nhà nguyên liệu nấu ăn nhiều, nàng cũng không cần đi ra mua, hào hứng tới, trực tiếp đứng lên hướng phòng bếp chạy Đối video, Tang Trĩ án lấy bên trên trình tự, từng bước một nghiêm túc hoàn thành. Nàng cảm thấy mình mỗi một bước thao tác đều phá lệ hoàn mỹ, trừ khi đến nồi, chuẩn bị lật thời điểm. Tang Trĩ làm việc có cái cực lớn nguyên tắc, làm sự tình coi như mất mặt cũng không có quan hệ, chỉ cần không thương tổn đến da thịt của mình một phân một hào là được. Ngày làm việc, trong nhà chỉ có một mình nàng. Cho nên Tang Trĩ lăn qua lăn lại thế nào, cũng không có người biết. Nàng đứng tại chỗ suy tư dưới, đem rửa sạch tay, về đến phòng bên trong. Tang Trĩ lật ra kiện dài tới mắt cá chân dài áo khoác, bộ đến trên thân, sau đó dùng khăn quàng cổ bao lấy cổ. Nghĩ nghĩ, Tang Trĩ lại đeo lên găng tay, khẩu trang, cùng một bộ vô độ đếm được kính mắt, nàng từ trong ngăn kéo xuất ra bịt mắt, che lại cái trán, lúc này mới ra gian phòng. Mới vừa đi tới phòng ăn vị trí, cửa trước chỗ liền truyền đến động tĩnh Tang Trĩ trái tim trùng điệp nhảy dưới, mắt vừa nhấc, liền đối mặt Tang Diên giống nhìn thấy thiểu năng đồng dạng ánh mắt. Nàng có một chút điểm xấu hổ, cứng đờ đứng tại chỗ: "Ca, ngươi tại sao trở lại? *** Đừng ngại yêu thầm mà nghĩ nó ngược, đây là một bộ sủng văn, ngọt ngào, xuyên xuốt là màn vung cẩu lương vào mặt FA chúng ta đấy. Năm mười ba tuổi ấy, Tang Trĩ thầm thích một người đàn ông. Người đàn ông đó lạnh lùng uể oải, ăn nói cà lơ phất phơ, thường hay đến nhà cô, cả một buổi chiều nằm lì trong phòng anh trai cô chơi game. Thỉnh thoảng thấy cô vào đưa hoa quả đồ ăn vặt, anh cũng chỉ thờ ơ ngước mắt lên, cười rất yêu nghiệt: “Cô bé, em sao thế? Sao vừa nhìn thấy anh là đỏ mặt vậy?” ~~Trích đoạn vui (Tâm lượm nhặt)~~ Anh chậm rãi thở hắt ra, gằn từng tiếng hỏi: “Anh già?” Tang Trĩ lại gật đầu: “Anh già.” “…” “Cô bé, em thấy anh già?” Đoàn Gia Hứa nhìn thẳng vào mắt cô, thấy quá hoang đường, không vui nói: “Vậy sao em không gọi anh là chú?” “Ơ”, Tang Trĩ nghĩ nghĩ, cảm thấy rất hợp tình hợp lý, đổi xưng hô ngay lập tức, “Chú.” “…” ~~ Trích đoạn vui 2 (Tâm lượm nhặt) ~~ “Bé Tiểu Tang, anh thấy hơi buồn.” Đoàn Gia Hứa trêu cô, “Em nói vài câu mát tai để anh giải sầu coi?” Tang Trĩ ngờ vực nhìn anh: “Nói gì ạ?” “Em nói…” Đoàn Gia Hứa không cần nghĩ ngợi, “Anh Gia Hứa đẹp trai số 1.” Tang Trĩ: "...." Mời các bạn đón đọc Vụng Trộm Giấu Không Thể Giấu của tác giả Trúc Dĩ.
Độc Bộ Thiên Hạ - Lý Hâm
Văn án: Bánh răng số phận từ từ chuyển động Luân hồi bốn trăm năm… Một lần đó Yêu hận tình thù Chàng có còn ở nơi đó Chờ thiếp như trước đây không? Nữ nhiếp ảnh gia Bộ Du Nhiên đã mất cả cha lẫn mẹ, trong một lần thám hiểm mộ cổ đã ngoài ý muốn xuyên không về bốn trăm năm trước, bước vào thời đại của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, linh hồn nhập vào trên thân thể của đệ nhất mỹ nữ tộc Nữ Chân – Đông Ca. Theo những gì mà lịch sử ghi lại thì: Đông Ca, tên vốn là Diệp Hách Na Lạp Bố Hỉ Á Mã Lạp, hưởng thọ 34 tuổi… Theo truyền thuyết trong dân gian thì: Đông Ca từ khi sinh ra đã được tiên đoán là người mang theo số mệnh “có thể khiến thiên hạ hưng thịnh, cũng có thể khiến thiên hạ diệt vong”, khi 10 tuổi đã khiến cho Nỗ Nhĩ Cáp Xích không ngừng phát động chiến tranh, đã tạo nên truyền thuyết “một cô gái khiến cho tứ quốc diệt vong”, cũng trở thành một trong “thất đại hận” trong cuộc đời của Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Khi một người phụ nữ thần bí của bốn trăm năm trước có được linh hồn của một cô gái hiện đại trong cơ thể, sinh mệnh cùng với tình yêu của nàng sẽ thay đổi như thế nào? Một cô gái hiện đại đột ngột tham gia vào trong dòng chảy lịch sử mà kết cuộc của nó đã được định sẵn, đối mặt với sự sắp xếp của số phận, cô ấy có thể thích ứng được với thân phận mới của mình không? Cô ấy sẽ đối phó thế nào với cảnh những người theo đuổi ào ạt tấn công? Trong quãng đời ngắn ngủi còn lại của mình cô ấy có thể tạo nên một truyền thuyết khác hay không? Xin hãy xem tác phẩm xuyên không kinh điển của Lí Hâm đã được cô ấy dùng bút pháp tinh tế kể lại một câu chuyện tình lãng mạn kinh điển của bốn trăm năm trước. *** Lo lắng bất an quanh quẩn trước hàng rào, tôi đi đi lại lại tại chỗ phải đến nửa tiếng, nhưng vẫn không biết nên đi vào bằng cách nào mới hợp lý. Sau lưng có tiếng bước chân, đúng lúc tôi quay người, chợt đụng vào một người, đôi giày hoa bồn cao gót dẫm lên mu bàn chân của người kia. "Ối giời ơi!". Một tiếng kêu đau vang lên, tôi bị dọa sợ đến mức vội nhảy về phía sau một bước, miệng xin lỗi không ngừng: "Ngại quá! Xin lỗi... Xin lỗi...". Tôi vừa nói vừa lùi về phía sau, xấu hổ đến nỗi mặt nóng như bị lửa đốt. "Chờ một chút!". Bỗng nhiên có tiếng gọi tôi lại, "Ngài là...". Tôi ngẩng đầu, ngạc nhiên khi thấy người đứng trước mặt tôi, đang trách mắng tôi lại là Hỗ Nhĩ Hán, mà người vừa mới lên tiếng gọi tôi lại, là người đứng ở sau lưng anh ta khoảng một thước - tướng lĩnh của Kiến Châu Dương Cổ Lợi. Dương Cổ Lợi, tôi không quá quen biết anh ta, ở Kiến Châu hơn mười năm, chỉ gặp lác đác có vài lần. Nhưng tôi vẫn có ấn tượng sâu sắc với anh ta, bởi vì năm đó lúc tấn công bộ tộc Cáp Đạt, người này đã tự tay bắt lấy Mạnh Cách Bố Lộc, kẻ cuối cùng bỏ lại tôi rồi vội vàng chạy trốn. Nghe nói Dương Cổ Lợi là con trai của Bối lặc Lang Trụ, thủ lĩnh bộ tộc Dã Nhân Nữ Chân Hồn Xuân Khố Nhĩ Khách, từ sau khi về dưới trướng Nỗ Nhĩ Cáp Xích, liên tục lập công, anh ta cũng được coi như một hổ tướng của Kiến Châu, dũng mãnh thiện chiến, được Nỗ Nhĩ Cáp Xích vô cùng coi trọng. Lúc tôi ngây người, Hỗ Nhĩ Hán chớp chớp mắt, dường như cũng nhận ra tôi, chỉ tay vào tôi: "A... A...". Lắp ba lắp bắp "A" một lúc lâu, cuối cùng lại không nói ra được một câu gì. Tôi cười hì hì, nghiêng đầu nhìn anh ta: "A cái gì? Tôi nhớ A Tế Na đầu năm thì sinh, là bé trai hay là bé gái?". "Là... Là bé gái...". Anh ta cười một cách ngốc nghếch, giơ tay lên gãi gãi phía sau đầu, gương mặt tỏ vẻ xấu hổ. "Bố Hỉ Á Mã Lạp Cách cách!". Dương Cổ Lợi vẫn còn tỉnh táo, bước lên phía trước, cúi người chào tôi rồi nói, "Quả nhiên là Cách cách! Cách cách sao lại ở đây? Ngài có biết Bối lặc gia biết Cách cách bị người bắt cóc rồi mất tích, lòng như lửa đốt, gần như lo lắng thành bệnh rồi không?". Khoa trương quá đi! Tôi nhìn anh ta, gương mặt nghiêm túc, nhưng sao có thể nói ra những lời nói quá đến mức buồn cười như thế được chứ nhỉ? Trung thành với chủ tử cũng không cần làm bộ làm tịch đến mức như vậy chứ? "Hôm nay thấy Cách cách bình an, thật là may mắn...". Dương Cổ Lợi dừng lại, nở nụ cười. "Ha ha, nhờ ngài, chúng ta lại có trận lớn để đánh". Hỗ Nhĩ Hán cười vô cùng sung sướng, "Ngài có biết lão ca Diệp Hách của ngài lại đem ngài hứa gả cho Bái Âm Đạt Lễ của Huy Phát không? Ngài nhất định là không biết! Tóm lại, lần này Bái Âm Đạt Lễ nhất định gặp xui xẻo, dám cướp thê tử của Bối lặc gia của chúng ta...". Mời các bạn đón đọc Độc Bộ Thiên Hạ của tác giả Lý Hâm.
Chỉ Là Hoàng Hậu - Vu Tình
Nữ chính Từ Đạt sinh ra trong gia đình mà các thành viên đều muốn cống hiến sức lực cho đất nước Tây Huyền, không ai muốn vào cung làm phi cả. Khi được đại sư coi vận mệnh, Đại tỷ là quan văn, Tam muội làm võ tướng, còn Từ Đạt lấy được bốn chữ “một đời bình thuận”. Đối với người dân Tây Huyền mà nói, bốn chữ đó chính là chỉ một nữ nhân tầm thường, vô dụng. Vì thế, cuộc đời của Từ Đạt trở nên vất vả từ đó… Nam chính Lý Dung Trị là hoàng tử Đại Nguỵ được gửi đến Tây Huyền làm con tin. Hắn là người hiền lành, lễ độ, tốt bụng, nhiều lần giúp Từ Đạt giải vây. Dần dần Từ Đạt và Lý Dung Trị có tình cảm với nhau. Tuy Từ Đạt rất thích tự do, nhưng cuối cùng nàng cũng chọn bỏ tự do để ở lại cùng gánh vác giang sơn với Dung Trị. Dung Trị tuy không đặt Từ Đạt lên trên giang sơn nhưng vẫn quan tâm, lo lắng cho nàng. Dù biết là vậy, nhưng mình vẫn có chút không thích Dung Trị. Có điều vào cuối truyện, nam chính đã nói: Kiếp sau ta chỉ toàn tâm toàn ý yêu nàng, không có thiên hạ nhà họ Lý, chỉ có nàng cùng ta. Phải rồi, kiếp này Từ Đạt hi sinh vì Lý Dung Trị. Hắn làm hoàng đế nên Từ Đạt chỉ đứng thứ hai sau thiên hạ, kiếp sau Dung Trị phải bù lại, lúc đó hai người có thể có hạnh phúc rồi… Truyện cũng khá hay, giọng văn ổn, cốt truyện mặc dù ngắn nhưng vẫn đủ nội dung, có lên có xuống chứ không lê thê nhàm chán. Mặc dù là đoản văn 16 chương nhưng 1 chương của truyện cũng khá dài, tính ra chắc cũng tầm 30 chương. Truyện hơi ngược tâm nữ một chút nhưng những bạn thích truyện sủng vẫn có thể nhảy hố. Truyện này mình đã đọc cách đây một năm, mình cũng cho 4.5 điểm. Bây giờ mình vẫn thấy truyện xứng đáng với số điểm đó. Cho truyện này 4.5/5 điểm. *** Thân là con gái Từ gia, không phải là rường cột của nước Lương thì cũng là mãnh tướng nơi biên cương! Mà cô… Mà cô…mà cô chỉ là một hòn sỏi giữa những viên minh châu chói mắt của Từ gia. Cả đời ôn hòa nhàn thản, chí lớn nghiệp lớn đều không thành… Mọi thứ cứ thế, cuộc đời không có gì đáng giá đánh dấu lại. Vậy thì cô cứ vui vẻ mà đi qua cuộc sống ôn hòa nhàn thản của mình thôi! Chỉ mong tìm an ổn qua ngày, nhưng ngay cả đi đến tiểu quan quán [1] tìm người bầu bạn cũng phải nhặt đồ thừa người khác chọn còn dư… Mà như vậy là khó lắm sao? Kỳ thực, yêu cầu của cô cũng đâu có cao đâu. Chỉ cần dành tình cảm chân thật cho cô, đối xử với cô thật tốt, cho dù là có tàn tật cũng không sao. Cô không tâm cơ, nhưng người ta lại có! Nhìn mà xem, ngay cả một kẻ hầu nho nhỏ cũng muốn đạp cô xuống làm ván cầu kìa… Ai, ngay cả tìm một người bạn thôi mà mỏi mệt như vậy, quả nhiên cô là…ôi ~ Vị công tử ôn nhuận như ngọc, nhã nhặn trước mặt…Quả thực là dạy cho người ta biết thế nào gọi là gió xuân nha! Là bảo bối của Hoàng thất Đại Ngụy phải không? Là cô nhặt được kho báu chưa hoàn chỉnh? [2] Thực cảm động đó… Hức hức, mọi người đều động lòng như vậy, mà không biết ── Thì ra một đêm nước mắt lừa người ấy, chỉ do đam mê của vị Hoàng đế Đại Ngụy này đột nhiên bộc phát mà thôi… [1]: Giống thanh lâu, chỗ này là nơi của nam kỹ, chuyên phục vụ nam sủng =)) [2]: Ý là anh chưa lên ngai vị nên chưa là kho báu hoàn hảo :”> Giới thiệu [Văn án] Không phải chỉ là một vở kịch kẻ hát người diễn thôi sao, mà chẳng còn hơi ấm của nàng nữa? Mấy viên quan mặc trang phục ngoại quốc quỳ khắp phòng không hiểu thế nào, mấy ngày nay đã có chuyện xảy ra ── Tây Huyền Từ Đạt ở Đại Ngụy bị bệnh cấp tính mà chết, đều đã nhập quan mở linh đường. Chỉ cần trời vừa sáng, đội ngũ đưa tang sẽ xuất phát trở về cố hương. Nhưng không biết vì sao nửa hôm nửa đêm, Thái tử Đại Ngụy xuất hiện! Vừa bước vào Tứ phương quán, không đến đại sảnh, mà ngược lại đi thẳng vào sảnh ngoại. [1] Sảnh ngoại…là Linh đường mà! Sứ thần đặc phái Tây Huyền quỳ phục xuống, trộm mắt dò xét. Thái Tử Đông cung Đại Ngụy, người mặc cẩm bào đi lướt qua, quần áo không một chỗ nào nhăn nhúm, ngay cả giày cũng sạch sẽ, chỉ là sắc mặt trắng bệch khác thường, ngay cả tròng mắt dường như cũng hóa thành màu đỏ. “Điện hạ, điều này không hợp lễ…” Hắn nói nhỏ, lại thấy vị Thái tử điện hạ không dừng bước, không khỏi âm thầm khóc òa trong lòng. Rõ ràng sắp đăng cơ Thiên Tử, cái gì cũng chưa tính, nhưng có nghĩ đến bọn đầy tớ này hay không? Nếu xảy ra chuyện gì, hắn chỉ là một quan viên Tây Huyền nho nhỏ ở Đại Ngụy cũng phải đưa đầu ra. “Điện hạ.” Một cô gái duy nhất đứng giữ ở cửa Linh đường cúi thấp người. Ánh mắt hắn từ Linh đường nhìn thoáng qua cô gái kia. Giọng nói khàn khàn: “Từ học sĩ tới thật đúng lúc.” “Cả đời Từ Đạt yên bình mà trôi, trước khi lâm chung có người thân ở bên chăm sóc bầu bạn, khi đi cũng không đau đớn, cũng là phúc khí cuối cùng ông trời ban tặng.” Từ học sĩ từ tốn đáp. “…đây là cuộc đời an ổn của nàng hay sao?” Hắn ngừng một lúc lâu, rồi nói: “Bổn vương có thể nhìn mặt Từ Đạt lần cuối được không?” “Quan tài chưa đóng, điện hạ muốn gặp, tất nhiên là được.” Nói xong, Từ học sĩ – cũng chính là tỷ tỷ của Từ Đạt khẽ nâng những dải khăn trắng lên, đi vào bên trong. Hắn theo sát. Trước mắt là một chiếc quan tài thượng đẳng. Nắp quan tài vẫn chưa đóng. Hắn vừa thấy, trong quan tài quả nhiên là Từ Đạt. Hắn vươn tay, muốn chạm vào Từ Đạt, lại có người nhẹ nhàng giữ chặt cổ tay hắn: “Điện hạ, xá muội trước khi chết vẫn chưa thành hôn, khi chết vẫn giữ tấm thân trong sạch. Tuy nói đây là chuyện không hay ho trong mắt người Tây Huyền, nhưng không thể để nam tử động chạm vào thân thể nữa, xin điện hạ tự trọng.” Hắn không để ý đến, vung tay áo, chạm vào gò má trên gương mặt quen thuộc kia. Hai má hơi hơi lạnh, hơi hơi cứng rắn, giống như một xác chết…Đầu ngón tay hắn chậm rãi di chuyển, ở dưới mũi Từ Đạt. Hô hấp, đã không còn. “…bệnh cấp tính mà chết?” Hắn khàn khàn hỏi. “Hai ngày mắc phong hàn nhưng không tới đại phu khám, không nghĩ bệnh tình lại nặng thêm, đột nhiên mà qua đời.” “Vậy sao…” Ánh mắt hắn không rời khỏi người kia dù chỉ là một chút. Một lát sau, hắn nhẹ giọng hỏi: “Nàng muốn được an táng ở Tây Huyền?” “Đó là di ngôn trước khi lâm chung của muội ấy. Trời hửng sáng sẽ xuất phát, đi cả ngày lẫn đêm.” “Dù có đi ngày đêm, xác chết cũng sẽ hư thối.” Hắn bình thản nói. “Điện hạ không cần quá lo lắng. Giữa những lớp quan tài này là Băng ngọc, đảm bảo trong vòng ba mươi ngày xác chết sẽ không có biến chuyển.” Hắn nghe xong, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía nữ học sĩ trong cung nước Tây Huyền. Một lúc lâu sau, hắn lại mở miệng, giọng nói vẫn khàn đặc. “Ba mươi ngày? Ba mươi ngày đến được biên giới Đại Ngụy sao?” “Con cháu Từ gia đều chôn cất ở Tây Huyền. Nếu xảy ra vấn đề gì sẽ hỏa táng. Có Từ Hồi dẫn đường, Từ Đạt nhất định có thể trở về quê hương.” Từ học sĩ chỉ về một cô gái trong góc sáng, từ đầu đến giờ vẫn không quỳ xuống. Lí Dung Trị nhìn theo. Quả nhiên là muội muội của Từ Đạt – Từ Hồi. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nói: “Từ Trực, Từ Hồi có thể cùng nhau xuất hiện ở Đại Ngụy, thật là ngoài ý muốn của bổn vương. Ngay cả tướng quân dẫn đường cũng vô cùng đúng dịp.” Ánh mắt hắn chuyển xuống nhìn gương mặt của thi thể, cắn răng: “Từ Đạt, sao nàng có thể tuyệt tình như vậy? Ngay cả khi chết đi cũng không chịu ở lại giang sơn của bổn vương hay sao?” Hắn không nhận được câu trả lời. Người nên trả lời hắn đã chết. Người không nên trả lời đã nhất tề quỳ trên mặt đất từ trước, không dám mở lời. “Điện hạ, đã đến giờ phong quan (đóng nắp).” Hắn không nhúc nhích, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen của Từ Đạt. “Điện hạ, đã đến giờ phong quan.” Hắn chậm rãi cúi đầu xuống, hôn lên cánh môi lạnh lẽo đã có phần cứng lại của Từ Đạt. “Điện hạ!” Từ học sĩ khẽ nhíu mày. Hắn đứng thẳng dậy, đang muốn mở miệng, máu tươi trong miệng đột nhiên phun ra. Quan tài dính đầy tia máu đỏ, thậm chí thi thể nằm trong quan tài cũng bị dây dính máu. “Điện hạ! Điện hạ!” Linh đường vốn tĩnh lặng đột nhiên ồn ào hẳn lên. Những quan viên vốn quỳ vội vã gọi Ngự y, có người hô to ngăn cản điện hạ. Mỗi người đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, tay chân luống cuống. Lí Dung Trị không nhìn Từ học sĩ, cũng không nhìn những vị quan trong phòng, vẫn đăm đăm vào thi thể hồng nhan nằm trong quan tài, lớn tiếng quát: “Từ hôm nay trở đi, Tây Huyền Từ Đạt chính là Vương phi của Lí Dung Trị bổn vương. Hôm nay là Thái tử phi, ngày mai chính là Hoàng hậu Đại Ngụy. Ai có bản lĩnh mang Thái Tử phi đi trước mặt bổn vương, ai dám mang nàng rời khỏi giang sơn Đại Ngụy ta?” Tất cả đều há hốc mồm. Trong phòng lặng ngắt. ※ Ai cũng không đoán trước được, một đêm nay, đã khéo xuất hiện một vị khách nhàn nhã tới chơi, ánh mắt ghi lại hết thảy. Thực hoàn hảo, tương lai không khéo hắn có thể nắm được một chức sử quan [3]. Hơn mười năm sau, khi tóc đã bạc trắng, hắn phe phẩy chiếc quạt lông, lòng phiền muộn: Lúc ấy cảm thấy đây là một tình cảm chân thành tha thiết, xúc động lòng người. Sau này ghi chép lại hơn phân nửa cuộc đời ‘bất lương’ của vị Hoàng đế Đại Ngụy kia, thì mới phát hiện, hóa ra ngày đó mình cảm động quá sớm. Đêm ấy, chỉ là đam mê của Hoàng đế Đại Ngụy này bộc phát mà thôi. [1]: 四方馆 – Tứ phương quán. Vào thời Tùy, tứ phương quán là một dịch quán để tiếp đãi sứ giả bốn phương, nên mới có tên gọi này. [2]: Thiên thính – 偏厅. Đại sảnh ở chính giữa, còn thiên thính ở hai bên…nên mình gọi là sảnh ngoại, tức là sảnh bên… [3]: Sử quan – vị quan ghi chép lại lịch sử. Ở Việt Nam có Ngô Sĩ Liên.   Mời các bạn đón đọc Chỉ Là Hoàng Hậu của tác giả Vu Tình.