Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

0852 - Giải Tổng

Đây chỉ là câu chuyện về một gã lưu manh tù tội và một cô gái nhà lành yếu đuối, cùng với tình yêu bình dị nhưng khắc cốt ghi tâm của hai người họ. Lần đầu tiên Lô Nhân gặp Lục Cường là ở sau song sắt nhà tù. Lô Nhân nhận đơn hàng đo may đồng phục cho tù nhân trong trại giam.  Ấn tượng đầu tiên của Lô Nhân về Lục Cường chính là hình xăm con rồng kéo dài từ bả vai đến trước ngực anh, ma mị và hung tàn như chính con người của anh vậy. Lục Cường ở trong ngục giam sáu năm vốn chẳng bao lần gặp được phụ nữ, thấy một cô gái xinh đẹp liền không nhịn được trêu chọc một chút. Vậy mà cô bé kia rõ ràng đã bị anh dọa sợ mất mật vẫn cứng đầu giả vờ bình tĩnh.  Cô ấy ngây thơ, bướng bỉnh, lại dịu dàng trong trẻo, giống như thứ ánh sáng thuần khiết chẳng bao giờ thuộc về thế giới u tối của anh. Vậy mà anh cứ mãi vấn vương phần ánh sáng tốt đẹp ấy. Lần gặp mặt đó, đọng lại trong đầu Lô Nhân chỉ có hình xăm con rồng hung tợn ấy, cùng với dãy số 0852 – mã số áo tù của anh. Lần thứ hai Lục Cường gặp Lô Nhân là ngày anh được phóng thích. Bao nhiêu năm anh lăn lộn ngoài xã hội, rồi lại trải qua sáu năm dài đằng đẵng trong ngục tù, anh đã từng có được quyền lực và tiền bạc và rồi mất đi tất cả, đã từng đi theo băng đảng côn đồ làm việc tàn ác hại người, cũng đã không biết bao nhiêu lần cận kề cái chết. Được một lần nữa làm lại cuộc đời, anh quyết tâm không trở lại con đường lầm lỗi khi xưa. Nhưng một kẻ tù tội như anh, con đường trước mắt là một mảng đen mờ mịt, liệu có tương lai nào dành cho anh? Và rồi dưới màn mưa tầm tã ngày hôm ấy, anh nhìn thấy bóng lưng quen thuộc của cô, chiếc váy cưới trắng tinh trên người cô ướt đẫm, gương mặt cô nhạt nhòa nước mắt. Hôn lễ của Lô Nhân với mối tình sáu năm của cô bị tiểu tam phá vỡ, người tưởng chừng sẽ đi cùng cô cả đời, cuộc tình mà cô dùng tuổi thanh xuân thậm chí cả tương lai của mình để vun vén trong chớp mắt đều rời bỏ cô. Cô điên cuồng tức giận mắng chửi bọn họ, đau đớn bỏ chạy khỏi hôn lễ của chính mình. Lô Nhân không biết rằng bóng lưng yếu đuối mỏng manh và những giọt lệ của cô đều rơi vào tầm mắt của Lục Cường. Người ta nói, gặp nhau lần thứ nhất là tình cờ, lần thứ hai là trùng hợp, lần thứ ba là duyên phận. Dường như số phận đã an bài cho hai người họ ở bên nhau, công việc của Lục Cường sau khi ra tù lại là bảo vệ ở chung cư của Lô Nhân. Một lần nữa chạm mặt, anh cuối cùng cũng xác định được người phụ nữ này chính là người anh muốn bảo vệ chu toàn cả đời. Trải qua một lần bị phản bội, Lô Nhân vốn dĩ chẳng còn tin tưởng vào tình yêu. Đối với một Lục Cường mặt dày vô sỉ luôn theo đuổi cô, cô chẳng thể nào tin tưởng, còn có phần bài xích muốn anh cách xa mình một chút. Cô sợ mình lại một lần nữa rơi vào cạm bẫy của tình yêu, sợ lại một lần nữa chịu tổn thương, cô tìm mọi cách để trốn chạy khỏi anh. Nhưng cuối cùng, trước những đòn tấn công mạnh mẽ của anh, cô nhận ra mình đã chẳng thể nào chống cự được nữa.  “Em là người đầu tiên khiến anh thật sự rung động, hai chúng ta chỉ cần giống như bây giờ, những gì tốt đẹp nhất anh đều giành cho em, như vậy đã đủ chưa?” Lục Cường cũng không biết mình nhìn trúng Lô Nhân ở điểm nào, có lẽ là bởi vì vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô, có lẽ là vì tiếng “ông xã” ngọt ngào của cô mà anh tình cờ nghe được, hoặc có lẽ vì nụ cười dịu dàng của cô giống như ánh sáng chiếu đến con đường đời tối tăm của anh. Anh chậm rãi tiến vào trái tim cô, xoa dịu đi những tổn thương mà cô phải trải qua. Anh sưởi ấm và quan tâm đến cô, trở thành nơi để cô nương tựa vào những phút yếu đuối. Một người đàn ông đã từng hung hăng lăn lộn trong xã hội như vậy, lại có thể dịu dàng chăm sóc cô khi cô đổ bệnh, có thể vì một giọt nước mắt của cô mà đánh mất tất cả sự kiên cường của bản thân. Có lẽ, sự dịu dàng cả đời này của Lục Cường đều dành hết cho Lô Nhân. Nhưng quá khứ của Lục Cường vẫn là bức tường ngăn cách giữa hai người họ. Lô Nhân biết rằng bối cảnh của anh không đơn giản, cô đã quyết định bất chấp miệng đời để sống chung với anh, nhưng lý do anh vào tù vẫn là một ẩn khuất mà anh luôn cố gắng che giấu.  Anh sợ rằng cô sẽ bỏ rời bỏ anh nếu biết được rằng năm đó anh vào tù là vì tội danh h*** dâm. Mặc dù sáu năm tù ấy là anh thay người anh em của mình gánh chịu, nhưng anh không thể nào đặt cược vào chuyện của họ, vì sẽ đánh mất cô. Nhưng bí mật ấy cuối cùng cũng không thể tiếp tục che giấu. Giây phút cô biết được lý do anh vào tù, trái tim cô giống như thắt lại. Cô gào khóc với anh: “Sau này chúng ta có con, người khác nói bố nó là tội phạm h*** dâm, anh làm sao hả? Giải thích thế nào?” Vậy mà cuối cùng, cô vẫn lựa chọn tin tưởng anh, giao phó cả phần đời còn lại cho anh. Anh thô lỗ, hung hãn, anh vô sỉ không biết xấu hổ. Anh không có văn hóa học thức, lý lịch cũng không sạch sẽ. Nhưng cô biết khi ở bên cô, người đàn ông ấy dịu dàng đến mức nào, lo lắng cho cô đến mức nào và cô rằng biết mình đã chẳng có cách nào có thể rời khỏi anh nữa rồi. Tất cả những rào cản giữa họ đã giải quyết xong, tưởng chừng như bọn họ cuối cùng cũng đã có thể hạnh phúc ở bên nhau, nhưng sóng gió lại một lần nữa ập đến. Lô Nhân dịu dàng rạng rỡ của anh, bảo bối mà anh trân quý nhất, lại bởi vì lỗi lầm của anh mà tính mạng của cô bị đẩy đến bờ vực của sự sống và cái chết. Đã từng bao lần vượt qua hiểm nguy, nhưng giây phút ôm thân thể đẫm máu của cô trong vòng tay mình, Lục Cường mới biết được cái gì gọi là sợ hãi.  “Nếu em có thể tỉnh lại, anh hứa rằng sẽ đến tạ ơn Phật Tổ. Ngược lại nếu em chết đi, anh tuyệt đối cũng sẽ không sống một mình, mà sẽ cùng em đi xuống Hoàng Tuyền.” Đến cuối cùng, ai rồi cũng sẽ nhận được kết cục xứng đáng cho những gì mình đã làm. Lục Cường đã trả hết những lỗi lầm mà anh đã gây ra, từ nay, anh và Lô Nhân đã có thể bình thản nắm tay nhau cùng đi đến cuối con đường, cùng xây dựng tổ ấm nhỏ của riêng họ. ---------- Lục Cường và Lô Nhân thật sự không phải là những con người hoàn hảo và thật sự họ cũng không đạt được tiêu chí “sạch” của nam nữ chính ngôn tình. Trước khi gặp Lô Nhân, Lục Cường chỉ là một tên côn đồ vừa được mãn hạn tù, chẳng nghiêm túc với tình yêu, phóng khoáng với tình dục. Trước khi gặp Lục Cường, Lô Nhân chỉ là một cô nàng rụt rè nhát gan sợ phiền phức, luôn sợ hãi lời bàn tán của người khác. Hai người họ gặp nhau ở thời điểm khó khăn nhất trong cuộc sống, họ trở thành điểm tựa của nhau, cùng nhau vun đắp nên một tình yêu thật đẹp đẽ. Lục Cường đã từng lầm đường lạc lối, nhưng tình yêu ấy đã dẫn bước cho anh tiến đến một tương lai tươi sáng hơn. Lô Nhân đã từng yếu đuối nhu nhược, nhưng có lẽ điều dũng cảm nhất cô từng làm chính là yêu một người có quá khứ như Lục Cường. Bọn họ có thể là những con người không hoàn mĩ, nhưng đối với tôi, tình yêu của họ chính là sự hoàn mĩ nhất trên thế gian này. ____________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Niệm Dung Hoa Bìa: #Lệ Tần  Mời các bạn đón đọc 0852 của tác giả Giải Tổng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chân Lý Thuộc Về Tay Ai
Chân Lý có thể là điều mà người khác có thể dùng cả đời để theo đuổi. Có lẽ lúc đặt cho cô cái tên này, ba mẹ cô, hoặc ít nhất là mẹ của cô đã hy vọng như vậy. Bà là một nhà nghiên cứu khoa học, bà muốn con gái của mình cũng sẽ đi theo con đường đầy chân lý như vậy. Đáng tiếc, mục đích thì đúng, nhưng cách làm lại sai rồi. Chính vì sự cưỡng ép của bà, Chân Lý đã phát triển hoàn toàn chệch hướng. Mặc dù trước đó, cô luôn là một đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện. Chân Lý là một cô gái cực kỳ thông mình xinh đẹp, nhưng có lẽ bị gò bó quá lâu, khiến cô bộc phát nổi loạn. 15 tuổi đã vào đại học, nhưng học 8 năm thạc sĩ vẫn chưa thể tốt nghiệp. Cô đã hoàn toàn vùng thoát khỏi quỹ đạo của người mẹ nghiêm khắc. Trí não của người làm khoa học rất tỉnh táo, Chân Lý “ăn chơi sa đoạ" nhưng luôn có điểm dừng, bởi vì điều mà cô cần chỉ là giải toả sự bức bối mà thôi. Trong một lần đến quán bar với mục đích như vậy, Chân Lý gặp được Tuỳ Ngộ.   Lúc đó, Tuỳ Ngộ chính là người đàn ông độc thân kim cương mà ai cũng muốn chiếm làm của riêng. Đẹp xuất sắc, lấp lánh, sắc bén và vô cùng cứng rắn. Chân Lý cũng không ngoại lệ, có một cô bạn thân vô cùng phóng khoáng như Tô Cách Cách luôn đốc thúc bên cạnh, cô chẳng thể nào “đứng đắn" trước “miếng mồi ngon". Nhưng đáng tiếc, ấn tượng của Tuỳ Ngộ lúc ấy chỉ là, cô gái này rất xinh đẹp và quyến rũ, còn có chút ranh mãnh, nhưng cũng chỉ như thế thôi. Người đàn ông như anh, không thiếu phụ nữ. Tuy nhiên, điều mà Tuỳ Ngộ không ngờ tới chính là, anh và cô lại có duyên như vậy. Gặp nhau vài lần là tình cờ, vài lần là cố ý. Nhưng ấn tượng của Tuỳ Ngộ đối với Chân Lý cũng chẳng tốt lên bao nhiêu, cho đến một ngày, Tuỳ Ngộ trở thành người đàn ông đầu tiên của cô. Thật bất ngờ, anh những tưởng rằng, cô gái phóng khoáng như cô, còn thường xuyên bọc bên ngoài một lớp vỏ cao ngạo kiêu kỳ, ắt hẳn sẽ là một tay lão luyện trong chuyện nam nữ. Thế nhưng hoàn toàn ngược lại, cô chỉ là một con thỏ đội lốt cáo mà thôi. Phát hiện được điều này, Tuỳ Ngộ bắt đầu cảm thấy hứng thú. Con người thật sự của cô là như thế nào? Những lời nói dối nửa đùa nửa thật kia là muốn che đậy điều gì? Ánh mắt lơ đãng cô độc kia có nguyên nhân từ đâu? Anh muốn biết tất cả. Hành trình theo đuổi Chân Lý của Tuỳ Ngộ đã bắt đầu như vậy. Có rất nhiều điều mới mẻ đối với cả hai. Tuỳ Ngộ chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình phải bỏ ra nhiều công sức để đạt được tình cảm của một ai đó đến vậy. Còn Chân Lý, tình sử yêu đương của cô chỉ là một trang giấy trắng, kinh nghiệm chỉ là góp nhặt từ người bạn thân không cùng quan điểm sống. Nhưng trái tim vốn có tiếng nói riêng của nó. Mặc dù chênh vênh, nhưng Chân Lý vẫn muốn thử. Thử rồi lại nghiện. Giống như tất cả các cô gái ở lứa tuổi đôi mươi khác, cho dù Chân Lý tỉnh táo và lạnh lùng cỡ nào, khi yêu rồi, trái tim vẫn mỏng manh như vậy thôi. Tuỳ Ngộ ở tuổi ba mươi coi trọng sự nghiệp, mà sự nghiệp của anh lại là ở đất Mỹ xa xôi. Những lần bay đi bay về gấp gáp không đủ thoả mãn sự nhung nhớ của cô gái nhỏ, Chân Lý rơi vào trạng thái lơ lửng không an toàn. Muốn có anh bên cạnh, nhưng lại không muốn bị xem là một cô bạn gái phiền phức, cũng không muốn theo anh sang Mỹ rồi đánh mất giá trị bản thân. Giọt nước tràn ly chính là việc Tuỳ Ngộ vì muốn đưa Chân Lý đi cùng, mới ngăn cản ước mơ mà cô đã kháo khát từ nhỏ. Mẹ cô cũng vậy, mà cả anh cũng vậy. Hậu quả tất yếu, là chia tay trong mệt mỏi và tổn thương. Nhưng cả hai đều quá kiêu ngạo, không ai chịu nhún nhường trước đối phương, mà có lẽ, Tuỳ Ngộ là không có thời gian nhún nhường, còn Chân Lý, là không đủ kiên định để nhún nhường. Hai người đường ai nấy đi. Bảy năm. Trong suốt thời gian đó, cả hai cũng không hề có ý muốn quay lại tìm nhau, cả hai đều có những bước tiến trong cả sự nghiệp lẫn tình cảm. Những tưởng rằng, cuộc sống cứ như vậy trôi qua trong yên bình, nhưng không phải. Họ yên bình là bởi vì không ai từng xuất hiện trong cuộc sống của đối phương, bởi vì sợ hãi, cũng bởi vì muốn che giấu nội tâm thật sự. Vậy thì, sự thật là gì? Chính là, chỉ cần gặp lại nhau, tất thảy đều trở về ban đầu. Xúc cảm của trái tim và những mong muốn thuở ban đầu, tất cả đều nhẹ nhàng tỉnh giấc. Thế nhưng, họ đã không còn là những người trẻ tuổi của 7 năm trước nữa. Chân Lý không còn ham muốn giữ lấy người đàn ông khó nắm bắt như Tuỳ Ngộ nữa, mà anh, hiện tại cũng đã bị ràng buộc bởi những mối quan hệ mới. Chỉ có điều, Chân Lý trước sau vẫn ngây thơ như vậy, cô đã đánh giá thấp năng lực và độ vô sỉ của Tuỳ Ngộ rồi. Tuỳ Ngộ của năm 30 tuổi có lẽ quan tâm nhất là sự nghiệp, nhưng mà Tuỳ Ngộ của năm 40 tuổi lại quan tâm nhất là Chân Lý. Anh không nói với cô, suốt những năm qua, anh không dám nhớ đến cô, chỉ sợ lòng mình lại rối loạn, anh không nói chỉ cần nghe ai đó gọi tên cô trên phố, anh có thể bỏ rơi mối quan hệ còn chưa kịp hình thành của mình, anh cũng không nói, anh muốn bù đắp tất cả những lỗi lầm của ngày xưa. Nhưng anh đã làm vậy, theo cô rong ruổi trong hành trình thiện nguyện khổ cực, ở bên cô trong những lúc cô yếu mềm nhất. Tuỳ Ngộ chờ đợi một cơ hội, Chân Lý chờ đợi bản thân mình gục ngã, lại một lần nữa có thể tin tưởng tình yêu của anh. Tất nhiên, người có tình lại còn có lý thì ắt sẽ về bên nhau. Hành trình tuy có chút phức tạp, nhưng ít ra họ đã thực sự có những giây phút vô cùng vui vẻ. Câu chuyện viết về cuộc sống hào môn, đều là những thành phần tinh anh trong xã hội, có tiền, có quyền, có ý thức xây dựng xã hội. Tuy rằng cách thức yêu đương có hơi phóng khoáng và rối loạn, nhưng giữa Tuỳ Ngộ và Chân Lý vẫn giữ được tình yêu đơn thuần. Rất nhiều người dùng cả đời mình để theo đuổi Chân Lý. Tuỳ Ngộ cũng dùng cả đời mình để theo đuổi Chân Lý. Chân Lý mà mọi người theo đuổi thuộc về khoa học, không thuộc về riêng ai cả. Nhưng Chân Lý mà Tuỳ Ngộ theo đuổi, chỉ thuộc về một mình anh. ____ Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Reng, reng, reng.” Tiếng chuông điện thoại lỗi thời vang lên trong phòng đọc tạp chí của thư viện đại học A. Chân Lý chuyển sang chế độ yên lặng rồi mới cầm điện thoại ra ngoài nghe máy.   “Chân Lý, hôm nay mẹ về nhà ăn cơm tối, con đừng đi đâu đấy.” Giáo sư Lương chỉ dặn dò một câu ngắn gọn liền cúp máy.   Chân Lý vô cùng thông cảm cho giáo sư Lương vì lúc nào cũng phải tranh thủ từng giây từng phút. Cô thậm chí nghi ngờ giữa giáo sư Lương và người cha Hiệu trưởng của cô chỉ làm chuyện ấy đúng một lần trong đời, thế là sinh ra cô rồi thôi. Sở dĩ câu nói “giao hợp không mang mục đích sinh sản thì chẳng khác nào đang lãng phí thời gian” được đặt trong ngoặc kép là bởi vì Chân Lý suy luận ra dựa theo tính cách của giáo sư Lương.   Chân Lý bất đắc dĩ day huyệt thái dương bằng ngón trỏ tay phải, còn tay trái thì nhanh nhẹn bấm điện thoại: “Alo, Cách Cách à, hôm nay giáo sư Lương về nước rồi, tối mình không đi được, các cậu chơi vui vẻ nhé.”   “Chân Cục, đừng nói thế chứ? Xui xẻo vậy à? Khó khăn lắm mới có được thiệp mời 818, thế mà cậu lại không đi được. Mình thấy thương cho cậu lắm đấy, người chị em ạ.” Đầu bên kia điện thoại, Tô Cách Cách cười khúc khích.   Chân Cục là biệt danh của Chân Lý. Tiên sinh Tiền Chung Thư đã từng viết trong quyển “Thành phố bị vây hãm” của mình rằng “Chân lý thì luôn trần trụi”. Còn Chân Lý mà mặc quần mặc áo thì cũng giống như quý cô S, chỉ có thể coi là một phần của chân lý. Thế nên biệt danh Chân Cục của cô đã ra đời như thế đấy. Nhưng quý cô S là vì khoe thân lõa lồ nên mới bị tẩy chay, còn Chân Lý lại không hề ăn mặc “thiếu vải” như vậy.   Chân Lý mặc váy trắng in hoa, mái tóc vừa đen dài vừa mềm mượt đến mức có thể quay quảng cáo dầu gội, chiếc kính cận gọng đen che hơn nửa khuôn mặt, toát lên vẻ thiếu nữ ngây thơ chất phác, trông vừa đơn thuần lại dễ theo đuổi. Tóm lại cô là mẫu con gái mà đám con trai yêu thích nhất.   Lúc cô gọi điện thoại, dáng vẻ “gái quê” không chút sức hút in lên mặt kính cửa sổ sát đất, cô quay đầu đi không muốn nhìn thêm phút nào nữa.   Thình lình một nam sinh vừa chạy từ cầu thang bộ lên, thở hồng hộc, “phanh” gấp ngay bên cạnh cô, vang lên tiếng ma sát giữa đế giày cao su và nền đất.   Chân Lý nói chuyện điện thoại xong thì quay lại chỗ ngồi đằng sau chiếc máy tính đặt gần cửa phòng đọc tạp chí. Có sinh viên mới vào quẹt thẻ ở chiếc máy bên cạnh máy tính, một tiếng “ting” vang lên rồi mà cô mãi vẫn không nghe thấy tiếng bước chân rời đi. Cô dời mắt khỏi điện thoại di động, vừa ngước lên đã thấy cậu nam sinh cao một mét tám hệt như chú nai con bị dọa thất kinh, tức khắc chạy đến kệ sách báo giả vờ tìm tạp chí. Thế nhưng cậu ta lại liên tục liếc mắt về phía cô, bộ dạng trông thật ngốc nghếch. Mời các bạn đón đọc Chân Lý Thuộc Về Tay Ai của tác giả Minh Nguyệt Đang.
Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!
Thể loại: Hiện đại, trinh thám, nam nữ cường, nam chính thiên tài nhưng biến thái, vô cùng biến thái, siêu sạch, siêu sủng, chút sắc, HE Độ dài: 120 chương Tình trạng: Hoàn edit ___________________ Đây chỉ là một câu chuyện đơn giản về tình yêu của một cô nàng pháp y tài giỏi vs anh chàng thiên tài tâm lý học nhưng biến thái - vô cùng biến thái. Họ cùng nhau trải qua và khám phá những vụ án ly kì bí ẩn đến rùng rợn. Nhưng đảm bảo khi đọc truyện sẽ có những phút giây thư giãn cực kỳ hài hước bởi độ cute hột me của nam chính và độ siêu lầy đáng yêu của nữ chính. Nên đừng sợ sẽ nhàm chán hay muốn bỏ cuộc nghen ^^ Nữ chính Hứa Luật là một nữ thanh niên chuyên ngành pháp y với tính cách siêu cường của thời đại mới. Cô thông minh, tài năng, mạnh mẽ và cũng độc miệng cộng "mê zai" lắm lắm. Nói chung, vẻ bề ngoài và bên trong hơi "trật" nhau chút ít. Vì một vụ phá án mà cô bị điều đến thành phố khác. Tại đây, cô chính thức gặp nam chính của chúng ta :) Anh là Đường Tố - một thiên tài bậc thầy trong ngành tâm lý học, chuyên gia về phân tích tội phạm nổi tiếng thế giới. Anh có IQ cực cực kỳ cao nhưng EQ thì hơi lẹt đẹt chút. Tính cách phải nói là quái gỡ, biến thái nhưng đáng yêu vô cùng. Anh còn nuôi 4 con mèo siêu dễ thương nữa chứ.  Cả hai đều không hề hay biết họ đã từng lướt qua nhau trong một quán ăn xa lạ. Khi đó, Hứa Luật và bạn cô chỉ nhìn thấy bóng lưng cao lớn vững chãi của anh, lại có thể "máu sắc nữ" bùng nổ mà muốn lột quần áo anh ra rồi trực tiếp đè lên luôn :v :v Rất may là lúc đó anh không biết những suy nghĩ xấu xa đen tối kia, nếu không anh chẳng ngại mà dùng miệng lưỡi độc địa của mình "giết chết" cô đâu ha :v :v Rồi duyên phận dẫn họ về chung một nhà và biết bao câu chuyện dở khóc dở cười sẽ xảy ra khiến người đọc cười muốn xỉu luôn ạ. Tuy Đường Tố là một thiên tài nhưng thiên tài này lại "nghiện" món cá đến mức "điên cuồng". Thế nên sẽ có tình huống mở tủ lạnh ra toàn cá, rồi khi Hứa Luật đi chợ về bị mấy con mèo giành túi đồ ăn mà cô không thoát được nên đành nhờ anh giúp. Nào ngờ, anh thản nhiên liếc mắt có 1 cái và nói: "Arthur! Đừng quấy" Xong :v :v Hại cô tức muốn điên nên bảo rằng cá này mua cho anh, nếu anh không đem con mèo đi thì đừng mong ăn. Thế là, thiên tài này rất nhanh chóng đứng bật dậy mắng té tát con mèo vô liêm sỉ này rồi ném ngay ra cửa khóa lại kèm câu nói: "Ở ngoài đó hối cải về hành vi của mình đi!!!!" Cạn lời thanh niên cứng :v :v  Thiên tài Đường Tố hết sức thông minh nên cực kỳ khinh bỉ những thành phần cố tỏ ra nguy hiểm xung quanh mình. Mà anh mắng chửi cũng nghệ thuật lắm à nha. Chỉ có một chữ nhẹ nhàng tình cảm thôi à: "SỨA". Bởi vì sứa không có não :v :v Người nghe muốn phun máu mà cũng không biết đáp lại thế nào. Ai bảo người ta IQ cao làm gì. Mắng lại không được lại có thể bị cái miệng độc địa kia làm cho tức chết không đền mạng. Một pháp y tài giỏi vs một thiên tài tâm lý học quả thật là một sự kết hợp hoàn hảo. Họ dần bị cuốn và những vụ án ly kỳ đầy bí ẩn. Mà vụ án nào khi khám phá xong cũng để lại rất nhiều day dứt và những hệ lụy của nó. Càng gần bên nhau, thứ tình cảm mơ hồ chậm rãi biến thành tình yêu vững chắc. Đường Tố - thiên tài EQ = 0 thế nhưng lại thấy trái tim mình lỗi nhịp trước cô gái nhỏ Hứa Luật. Vậy nên khi anh tỏ tình với cô xong và chờ đợi đáp án thì anh rất hối hận. Biết thế cứ trực tiếp muốn cô đồng ý luôn, chứ đợi thế này khó chịu muốn chết :v :v Tình yêu của anh, có thể không hoàn hảo như những người đàn ông khác. Bởi vì anh tuy là một thiên tài nhưng cũng có nhiều khuyết điểm. Nhưng, anh sẽ dùng hết tất cả những gì mình có để chở che và yêu thương cô đến trọn đời.  Công việc của Đường Tố - Hứa Luật đều ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm mà đôi khi nó còn lấy đi tất cả những thứ quý giá của họ. Trong một vụ án khó khăn và phức tạp, bất ngờ Hứa Luật bị cuốn vào. Và cái giá của nó thật quá đáng sợ. Cô suýt chút nữa thì mất mạng và giết cả một người vô cùng quan trọng với mình. Cũng may, Đường Tố đã tìm thấy cô và đưa trở về. Đó dường như là vụ án hay nhất cũng để lại nhiều ấn tượng cùng xúc động cho mình nhiều nhất. Đọc mà tim dường như cũng muốn thót theo nhân vật chính. May là tác giả vẫn còn từ bi ban cho một cái kết HE. Theo như nhiều người thì kết thúc của câu chuyện vẫn chưa hoàn hảo nhưng nó lại hoàn hảo theo một cách rất riêng. Là một pháp y và một nhà tâm lý học phải đối mặt với những tên tội phạm man rợ nguy hiểm nhất thì cái giá phải trả là phải có. Cho nên, việc Hứa Luật vẫn không thể trở lại như xưa là tất nhiên. Nhưng cảm ơn vì ông trời đã để cho Đường Tố bên cạnh cô. Một người đàn ông từng là tảng băng thiên tài lạnh nhạt lại có thể vì cô mà làm tất cả như thế. Để cô có thể mỉm cười mà nói rằng: "Thế giới rộng lớn như vậy! Nhiều người như vậy! Ngay tại thời khắc này, tại căn phòng này... Anh đã ở đây!!!"  Chẳng những Đường Tố siêu siêu yêu thương vợ mà còn chống lưng cho vợ làm chuyện xấu nữa mn ạ. Chả là có một cô nhóc được anh cứu thoát khỏi một vụ án rồi cứ thế bám riết anh không tha. Cô bé ngang nhiên đến trước mặt Hứa Luật bảo cô cần bao nhiêu tiền thì rời đi. Hứa Luật cũng thản nhiên nhận tiền cất đi rồi còn báo cáo với Đường Tố lại chuyện xảy ra. Ai ngờ, thiên tài này vui vẻ bảo cô cứ nhận, xem như tiền bồi thường tổn thương tinh thần :v :v Người ta chỉ là bé con mà vợ chồng nhà này cũng không tha nữa. Hại cô bé khi thấy 2 người kết hôn thì tức giận muốn xì khói. Tiền cũng lấy mà người cũng lấy ???????? Theo mình thấy thì truyện này nam nữ chính đều đáng yêu và dễ thương hết sức. Tuy có nhiều phân đoạn về trinh thám và tâm lý chưa được logic cho lắm nhưng lỗi nhỏ nên có thể bỏ qua. Đọc thưa giãn xả stress ok lắm đấy ạ. Truyện sủng sạch và có sắc nhé. Nên mn nếu thấy hợp thì nhảy ngay đi. Truyện này được edit hoàn rồi, khỏi phải đợi chờ gì hết trơn nữa á ^^ ______________ " ": trích từ truyện #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tháng mười, tiết trời cuối thu ở thành phố Giang vẫn còn nắng gắt. Sau giữa trưa, thời tiết đột ngột thay đổi, gió nổi mây vần, những đám mây đen che kín bầu trời, chẳng bao lâu sau, tiếng sấm chớp ầm ầm, từng hạt mưa lớn như hạt đậu rơi xuống nền đất nóng hổi, khiến người qua đường cũng có thể nghe được âm thanh xèo xèo phát ra khi nước mưa chạm mặt đất. Hứa Luật mới ở hiện trường trở về Cục, đã nghe thấy báo cáo Đội trưởng Tô tìm cô. “Biết rồi!” Cô sửa soạn lại một chút rồi mới đi 'phục lệnh’. Thủ trưởng của là Tô Tử Khiêm, cái tên nghe thật tao nhã, thoạt nhìn có thể thấy là người có diện mạo đoan chính, khiêm tốn, nước da ngăm đen, môi hồng răng trắng. Nhưng tuyệt nhiên đừng để vẻ bề ngoài này của anh ta đánh lừa. Ai ở trong Cục cảnh sát của thành phố Giang nghe nhắc tới cái tên Tô Tử Khiêm thì như tiếng sét bên tai. Từ lúc tốt nghiệp trường cảnh sát cho đến khi gia nhập đội hình sự đã phá không ít vụ án lớn. Nhà họ Hứa và nhà họ Tô cũng xem như là thân quen. Tô Tử Khiêm hơn cô ba tuổi, hai người lớn lên trong đại viện, có thể coi là thanh mai trúc mã, hiện tại hai người lại là đồng nghiệp, cùng công tác trong Cục cảnh sát thành phố Giang. Y theo lời bạn bè của Hứa Luật nói: Hai người này không đến được với nhau, quả thực thật có lỗi với đoạn tình duyên này . Cốc! Cốc! Cốc! “Mời vào.” Giọng nam trầm ổn từ bên trong truyền ra. Hứa Luật đẩy cửa vào. Tô Tử Khiêm hiện tại là Đội trưởng đội cảnh sát hình sự, có phòng làm việc riêng. “Tìm em có việc gì sao?” Hứa Luật ngồi xuống cái ghế ở trước mặt, cách bàn làm việc, nhìn chăm chú người đã từng lớn lên bên cô. Ngày xưa gương mặt tuấn tú, trải qua mấy năm trong đội hình sự, anh lại điểm thêm nét cường tráng và lạnh lùng. Trong Cục cảnh sát có không ít người ngầm gọi Tô Tử Khiêm là ‘Nam Thần’ của Cục cảnh sát, Hứa Luật lần đầu tiên nghe thấy biệt danh này liền hỏi lại ngay: Vậy ‘hoa’ của cục đâu? Hai người quá thân quen, nên Tô Tử Khiêm không vòng vo mà vào thẳng vấn đề: “Hình như đã lâu em chưa được nghỉ ngơi?!” “Không cần thiết.” Hứa Luật không hề suy nghĩ mà từ chối thẳng. Tuy rằng tổ pháp y bây giờ không còn khan hiếm người như những năm sáu mươi, bảy mươi của thế kỷ trước, nhưng cũng không nhiều đến mức tùy tiện cắt bớt một người cũng không ảnh hưởng đến công việc.   Mời các bạn đón đọc Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây! của tác giả Quỷ Miêu Tử.