Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Năm Vị Tổ Sư Tập 1: Hổ - Jeff Stone

Khi ngôi chùa Ẩn Chân của Trung Quốc bị hủy diệt, chỉ có năm vị dũng sư trẻ tuổi sống sót. Mỗi người được đặt tên theo tên một con vật: Hổ, Khỉ, Rắn, Hạc, Rồng, mỗi người là một vị dũng sư trẻ tuổi nhất của môn võ mô phỏng theo bộ thế của con vật đó. Năm người du hành theo năm ngả và bắt đầu thu nhận môn đệ để truyền dạy, không chỉ những kỹ thuật chiến đấu trác tuyệt, mà cả triết lý khoan hòa về đời sống. Tục truyền rằng các môn phái võ thuật ngày nay là do năm nhà sư trẻ này truyền lại, theo truyền thuyết thì họ là...NĂM VỊ TỔ SƯ. *** Chùa Ẩn Chân bị hủy diệt. Mấy quyển bí kíp của chùa bị cướp mất. Các dũng sư của chùa bị giết sạch, ngoại trừ năm nhà sư trẻ nhất. Trước khi qua đời, Đại Sư chùa Ẩn Chân truyền dạy cho năm học trò trẻ nhất của mình mỗi người một môn võ khác nhau, để truy tìm những bí mật trong quá khứ của chúng. Ông dạy rằng, chỉ vào lúc đó, thì chúng mới có thể báo thù cho những huynh đệ đã hi sinh và thu hồi lại mấy quyển bí kíp của ngôi chùa. Hổ, vị tổ sư của môn Hổ quyền, không biết bắt đầu từ đâu! Bị thương và đói, hắn khập khiễng đi qua khu rừng và nghe một tiếng cọp gầm đau đớn. Rồi bản năng trỗi dậy… *** Năm Vị Tổ Sư gồm có: Năm Vị Tổ Sư Tập 1: Hổ Năm Vị Tổ Sư Tập 2: Rắn Năm Vị Tổ Sư Tập 3: Khỉ Năm Vị Tổ Sư Tập 4: Hạc Năm Vị Tổ Sư Tập 5: Rồng *** “Thiệt là ngu xuẩn. Mình phải nằm lại trong cái quỷ này bao lâu nữa đây? Tôi cảm giác mình sắp thành cây cải muối mất rồi.” Từ đáy cái chum đất, Hổ càu nhàu. “Suỵt...!” cậu em Hầu của nó cảnh giác, gã đang nằm đè trên người của nó. “Đại Sư dạy là mình phải giữ thật êm, im ru mới được.” Hổ đáp, “Ta biết Đại Sư dạy gì chứ. Nhưng mình đâu có thể nằm bẹp gí trong này hoài. Ta muốn mình vọt ra ngay. Không núp nữa, đánh đi!” “Bình tĩnh nào, Hổ.” Xà thì thầm, anh ta nằm đè trên Hầu. “Tụi anh cũng nằm queo và khó chịu như em mà. Nhưng mình phải làm theo lời Đại Sư, im lặng và núp thiệt kỹ. Kẻ nội thù không giống bọn người mà chùa Ẩn Chân đối đầu trong cả ngàn năm nay đâu.” Hổ đáp, “Thôi đi, thôi đi. Đừng lên giọng nữa. Càng ngày mấy cha càng nói giống y như là Đại Sư. Ta mặc kệ bọn nào ngoài kia. Giờ đây tụi mình đều là cao thủ rồi. Mình đều vượt qua các kỳ thi. Mình không nên trốn ru rú như một đám con gái. Mình nên...” Hạc gắt lên, “Immmm!” anh ta đang nằm trên Xà. “Hổ, đủ rồi nhé! Em làm cho anh cũng phát bực rồi đó.” Hổ đáp, “Tôi mặc kệ! Nếu anh nghĩ...” Long, ông anh cả trong đám, đang nằm trên cùng, rít lên, “Cả đám im ngay chưa! Hổ, im ngay cái miệng đi, rồi dọn sạch luôn cái đầu. Em phải chế ngự được những ý nghĩ và cảm xúc của mình, nếu không chúng sẽ chế ngự em.” “Em phải chế ngự được những ý nghĩ và cảm xúc của mình, nếu không chúng sẽ chế ngự em.” Hổ nói móc, “Cho tôi xin đi, anh Long. Ngay lúc này mình cần hành động, chứ có cần triết lý lẩm cẩm đâu anh.” Hổ đang mất kiên nhẫn. Nó nghe tiếng ngựa của kẻ địch chạy lên chạy xuống trên những lối đi lát gạch chạy chữ chi trên khu đất chùa. Nó cũng nghe tiếng vũ khí va chạm kêu loảng xoảng và tiếng người la thét bằng thứ âm thanh kinh dị, gần giống như tiếng sấm, ngoại trừ mỗi tiếng bùm đó có kèm theo một tiếng thét đau đớn xé lòng. Đôi tai rất thính của Hổ nhận rõ từng tiếng thét một. Các dũng sư đang gục ngã. Một tiếng gầm nén sâu trong lồng ngực Hổ. Nó không hiểu tại sao bốn người anh em của mình, đang nằm chồng bên trên nó, lại kìm lòng lại thế này. Cũng giống nó, mỗi người thủ đắc một loại võ thuật mô phỏng theo bộ thế của loài thú mà nó phản ánh ra trong cá tính lẫn nhân dáng của mình. Bản tính thật của chúng hoàn toàn tương ứng với môn phái võ thuật mang tên loài vật mà chúng mô phỏng. Chúng sinh ra để chiến đấu. Vậy mà chúng lại nằm im ru. Hổ lại gầm lên. Các anh em của nó không có bề ngoài giống nó, không đi đứng giống nó, không nói năng giống nó, thậm chí không có mùi giống nó. Và chắc chắn là cũng không suy nghĩ giống nó. Nó gọi chúng là “anh em” bởi vì cả đám đều là những nhà sư và sống với nhau trong một ngôi chùa. Trên thực tế, nó và “các anh em” là những đứa trẻ mồ côi. Điều mà Hổ cần là các anh em thật đúng nghĩa. Những người anh em chiến đấu sát sườn bên nhau với nó. Dưới trọng lượng của những người kia, Hổ làu bàu. “Tôi không thể tin là mình sắp...” Long cắt ngang, “Thôi đi nào! Đừng nói nữa! Tất cả chúng ta phải giữ im lặng. Hổ nè, tập trung vào hơi thở đi. Hãy quán tưởng như mấy anh đang làm đây này. Nếu em thấy không quán tưởng được, thì hãy nằm im và thư giãn đi.” Hổ đáp, “Anh nói thì dễ lắm. Anh nằm trên cùng mà. Thử nằm dưới này coi, dưới đáy của một đống người trong vũng nước chèm nhẹp, với hai bàn chân thúi hoắc của thằng Hầu đè lên miệng xem.” Hầu cười khúc khích và ngo ngoe mấy ngón chân. Hổ nổi đóa, “Hầu nè, nếu mi làm lại lần nữa, ta sẽ cắn đứt từng ngón một cho mà coi. Ta thề đó.” Hầu lại khúc khích nhưng giữ yên mấy ngón chân. Hổ tự hỏi, Mình còn phải kẹt trong này bao lâu nữa đây trời? Nó mong cả bọn vọt ra khỏi cái chum này sớm. Nó không chắc có thể kiềm chế bản thân lâu hơn nữa. ... Mời các bạn đón đọc Năm Vị Tổ Sư Tập 1: Hổ của tác giả Jeff Stone.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vô Thượng Thần Đế
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Huyền ảo Vô Thượng Thần Đế của tác giả Oa Ngưu Cuồng Bôn. Hàng vạn hàng nghìn đại thế giới, cường giả như rừng. Nhất đại Tiên Vương Mục Vân, trọng sinh đến một cái phải chịu khi dễ con tư sinh thân lên, thề phải khuấy động phong vân, trở lại đỉnh phong. Bao la thiên vực, ai cùng so tài? Chư thiên vạn giới, ta chủ chìm nổi! *** Tóm tắt Tiểu thuyết "Vô Thượng Thần Đế" của tác giả Oa Ngưu Cuồng Bôn kể về cuộc hành trình tu luyện và chinh phục thiên hạ của Mục Vân, một Tiên Vương trọng sinh. Mục Vân vốn là một Tiên Vương mạnh mẽ, nhưng do bị người khác hãm hại nên đã bị trọng sinh thành một đứa trẻ mồ côi. Tuy nhiên, Mục Vân vẫn không từ bỏ ý chí tu luyện, và quyết tâm trở lại đỉnh cao. Dưới sự dẫn dắt của sư phụ, Mục Vân đã nhanh chóng tiến bộ vượt bậc. Chàng vượt qua nhiều khó khăn thử thách, đánh bại những kẻ mạnh, và dần trở thành một cường giả trong thiên hạ. Mục Vân không chỉ tu luyện võ thuật, mà còn học hỏi về các loại pháp thuật khác nhau. Chàng cũng có được những mối tình sâu đậm với nhiều nữ nhân xinh đẹp. Cuối cùng, Mục Vân đã trở thành Vô Thượng Thần Đế, thống nhất thiên hạ, và trở thành một trong những nhân vật mạnh nhất trong lịch sử. Đánh giá "Vô Thượng Thần Đế" là một tiểu thuyết huyền ảo có cốt truyện hấp dẫn, kịch tính. Tác phẩm có nhiều tình tiết cao trào, gay cấn, khiến người đọc không thể rời mắt. Cốt truyện của tiểu thuyết được xây dựng rất logic, chặt chẽ. Các nhân vật được xây dựng với tính cách rõ ràng, có chiều sâu. Tác phẩm cũng có nhiều thông điệp ý nghĩa, ca ngợi tinh thần kiên cường, vượt qua khó khăn, thử thách để đạt được thành công. Tuy nhiên, tiểu thuyết cũng có một số hạn chế như: Một số tình tiết trong truyện hơi phi logic, thiếu thuyết phục. Một số nhân vật phụ được xây dựng không rõ ràng, không có nhiều đất diễn. Nhìn chung, "Vô Thượng Thần Đế" là một tiểu thuyết huyền ảo đáng đọc, phù hợp với những người yêu thích thể loại này. Một số nhận xét của độc giả "Tiểu thuyết rất hay, cốt truyện hấp dẫn, kịch tính. Nhân vật Mục Vân được xây dựng rất ấn tượng, có ý chí kiên cường, vượt qua khó khăn để đạt được thành công." "Tiểu thuyết có nhiều thông điệp ý nghĩa, giúp người đọc có thêm động lực để vươn lên trong cuộc sống." "Một số tình tiết trong truyện hơi phi logic, thiếu thuyết phục. Tuy nhiên, nhìn chung, tiểu thuyết vẫn rất đáng đọc." Cảnh giới tu luyện: Ba ngàn tiểu thế giới: - Nhục Thân - Linh Huyệt - Thông Thần - Niết Bàn - Tam Chuyển Chi cảnh - Vũ Tiên cảnh - Sinh Tử cảnh Tiên giới: - Nhân Tiên - Địa Tiên - Thiên Tiên - Huyền Tiên - Chân Tiên - Kim Tiên - Đại La Kim Tiên - Tiên Vương - Tiên Đế Thần giới: - Hư Thần - Chân Thần - Địa Thần - Thiên Thần - Thần Quân - Thần Vương - Thần Hoàng - Thần Chủ - Tổ Thần - Hư Thánh - Bán Thánh - Hóa Thánh. Thương Lan giới: - Thánh vị: Thánh Nhân - Đại Thánh - Cổ Thánh - Thánh Vương - Thánh Hoàng - Thánh Đế - Thiên Thánh Đế - Cổ Thánh Đế - Quân vị: Nhân Quân - Địa Quân - Thiên Quân - Quân Vương - Thánh Quân - Đế Quân. - Tôn vị: Chí Tôn - Địa Tôn - Thiên Tôn - Thần Tôn. - Giới vị: Giới Vương - Giới Hoàng - Giới Thánh - Giới Tôn - Giới Thần - Giới Chủ. - Chúa Tể - Nửa bước Hóa Đế - Chuẩn Đế - xưng hào thần (xưng hào đế) - Đại Đạo thần cảnh ( Đạo Trụ - Đạo Đài - Đạo Hải - Đạo Vấn - Đạo Vương...) - Vô Pháp - Vô Thiên - Thần Đế. Danh sách 9 vị nương tử của main: 1, Mạnh Tử Mặc 2, Tần Mộng Dao 3, Diệp Tuyết Kỳ 4, Tiêu Doãn Nhi 5, Vương Tâm Nhã 6, Cửu Nhi 7, Diệu Tiên Ngữ 8, Minh Nguyệt Tâm 9, Bích Thanh Ngọc Mời các bạn mượn đọc sách Vô Thượng Thần Đế của tác giả Oa Ngưu Cuồng Bôn.
Điệu Thấp Làm Hoàng Đế
#HàiHước #VôSỉ #VươngTriềuTranhBá Tam hoàng tử Lý Chính là người tiếp thụ qua chủ nghĩa xã hội giáo dục, cảm thấy có làm hoàng đế hay không cũng không đáng kể. Nhưng hoàng phi chưa về nhà chồng của hắn tựa hồ muốn làm Nữ Đế! Chờ một chút, nàng muốn làm phản… Một ngày nào đó, khi Tần Lâm Quân muốn làm phản thành công, Lý Chính mang theo Vương Tiễn, Lữ Bố, Lý Quảng, Lý Tư, Quách Gia, Từ Thế Tích... Xuất hiện ở trước mặt nàng nói ra: "Hoàng phi, cớ gì mưu phản!" Mời các bạn đón đọc Điệu thấp làm hoàng đế của tác giả Tuỳ Ngộ Giả Người đăng: hatran302
Đệ Nhất Kiếm Thần
Bạn đang đọc truyện Đệ Nhất Kiếm Thần của tác giả Thanh Phong. Diệp Huyên thân là Thế tử được gia tử chọn lựa, tẫn hết trách nhiệm và năng lực của bản thân, đi tranh quyền lợi và tài nguyên tốt nhất cho tộc nhân. Nhưng hắn không thể những tên trưởng lão vong ân bội nghĩa kia lại dám lấy lý do không ra gì kia phế truất hắn, còn đám động đến muội muội và người của hắn. Không tài không đức??? Buồn cười! Là ai đem tài nguyên về cho gia tộc? Thực lực của hắn thế nào, những kẻ kia còn không rõ ư? Tốt lắm! Thiên tuyển nhân ư???? Hắn sẽ cho mọi người thấy, rốt cuộc là hắn mạnh, hay kẻ mà những tên trưởng lão tận lực nâng đỡ thành Thế tử kia mạnh??? *** Thanh Thành, từ đường nhà họ Diệp. "Kính thưa tổ tiên trên cao, Diệp Huyên không tài không đức, phế truất khỏi vị trí Thế tử. Từ giờ trở đi sẽ do Diệp Lang thừa kế”. Một ông lão khoác áo bào đen rì rầm. Phía sau lưng cách ông ta không xa là một thiếu niên với nụ cười nhàn nhạt treo bên khóe môi, chính là Diệp Lang. Hai bên ông ta là tất cả các trưởng lão trong phủ nhà họ Diệp. "Tại sao?!" Bỗng một giọng nói pha chút sợ sệt vang lên. Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi đang đứng trước cửa từ đường. Hai bàn tay nhỏ của cô bé siết chặt lấy góc váy, gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, trông vừa yếu ớt lại còn mang theo vẻ khiếp đảm. Cô bé này chính là Diệp Liên, em ruột của Diệp Huyên. Khi biết tin gia tộc muốn phế truất anh trai, cô bé tuy đang mang bệnh trong người nhưng vẫn không màng tất cả mà chạy đến. Lão già áo đen cau mày: “Diệp Liên, ngươi đang làm gì?" Cô bé khom mình thi lễ với những người trong từ đường, run rẩy đáp: “Thưa Đại trưởng lão, đại ca Diệp Huyên vẫn là Thế tử, vì sao người lại phế huynh ấy?" Đại trưởng lão lạnh lùng trừng cô bé: “Đây là chuyện hệ trọng của gia tộc, ngươi xen mồm vào làm gì? Đi xuống!" Diệp Liên sợ hãi không dám nhìn thẳng vào ông ta nhưng không những không rời đi mà còn bước vào từ đường, lại thi lễ với các trưởng lão đứng hai bên: “Các vị trưởng lão, đại ca của con đang liều mạng tranh giành quyền khai thác mỏ ở Nam Sơn với nhà họ Lý, hiện giờ sống chết không rõ. Vậy mà gia tộc lại muốn phế truất huynh ấy dù không có chứng cứ, thật sự không công bằng”. "Hỗn láo!" Đại trưởng lão cả giận quát lên: “Việc chúng ta phế truất hắn không có chỗ cho con oắt miệng còn hôi sữa như ngươi ý kiến. Người đâu, kéo nó xuống cho ta!" Bỗng, Thế tử vừa nhậm chức - Diệp Lang - bật cười: “Nên phạt ba mươi trượng để cảnh cáo mới phải”. Đại trưởng lão lạnh lùng nói: “Vậy thì phạt ba mươi trượng!" Hai gã thị vệ trong phủ nhanh chóng vọt vào. Diệp Liên siết chặt nắm tay, thốt lên với vẻ căm giận: “Không công bằng! Đại ca con vào sinh ra tử nhiều năm qua vì gia tộc, giờ phút này vẫn liều mạng vì gia tộc! Gia tộc làm như vậy là bất công với huynh ấy!" Một trong hai gã thị vệ vừa liếc mắt thấy Diệp Lang thì biết cơ hội để thể hiện đã tới, bèn cười gằn: “Diệp Lang thiếu gia kế thừa vị trí Thế tử là hy vọng của mọi người, ngươi ồn ào cái gì?" Bàn tay gã vung lên, giáng thật mạnh vào Diệp Liên. Chát! Gò má phải của cô bé sưng tấy lên sau âm thanh lanh lảnh ấy, nhưng cô bé chỉ đưa tay lên bụm lại, tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt. Diệp Lang quan sát gã thị vệ trong chốc lát, chợt cười hỏi: “Ngươi tên gì?" Thị vệ vội vàng hành lễ: “Thuộc hạ Chương Mộc, tham kiến Thế tử”. Diệp Lang gật gù tán thưởng: “Ngươi khá đấy. Ta đây làm Thế tử cần mười cận vệ theo bên mình, ngươi làm một trong số đó đi”. Chương Mộc nghe vậy thì mừng như mở cờ trong bụng, khom lưng thật sâu: “Thuộc hạ nguyện vào nước sôi lửa bỏng vì Thế tử, chết cũng không từ!" Diệp Lang khẽ gật đầu: “Kéo nó xuống đi.   Mời các bạn đón đọc Đệ Nhất Kiếm Thần của tác giả Thanh Phong.