Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người hành khách bí ẩn - Georges Simenon

Tên ebook: Người hành khách bí ẩn Tác giả: Georges Simenon Thể loại: Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Tây   Người dịch:  Đặng Phú - Lê Việt Dũng   Nhà xuất bản: Công An Nhân Dân   Kích thước: 13 x 19 cm   Số trang: 385   Năm xuất bản: 2004   Tạo prc: Hoa quân tử   Ebook:  Đào Tiểu Vũ's eBook -  http://www.dtv-ebook.com Đ ây là một căn bệnh tấn công những tàu thuyền trong tất cả các vùng biển trên thế giới mà nguyên nhân thuộc một lĩnh vực chưa ai biết, được gọi là ngẫu nhiên. Nếu những triệu chứng bước đầu của căn bệnh ấy rõ ràng thì chúng sẽ không thể thoát khỏi cặp mắt của những thuỷ thủ. Tuy nhiên, nó thường bắt đầu bằng những điều hết sức vô cớ, chẳng hạn như: một dây néo đứt văng ra như dây vĩ cầm làm bứt đi cánh tay một thuỷ thủ. Hoặc giả một chàng thủy thủ trẻ xoè ngón tay cái trong lúc gọt vỏ khoai tây và ngày hôm sau “tai hoạ bất ngờ” làm anh ta thét lên. Nếu không do vận hành sai thì làm sao một chiếc canot lại dại dột lao vào sống mũi tàu? Nhưng đó vẫn chưa phải là “cái nhìn xúi quẩy”. Cái nhìn xúi quẩy đòi hỏi hàng loạt những tai nạn. Khi cái loạt xúi quẩy ấy đeo đuổi, người ta dễ dàng nhận thấy những tổn hại mới vào ban đêm hoặc ngày hôm sau. Từ khi nó xuất hiện, mọi việc sẽ ngày càng xấu đi và những người đàn ông, chỉ còn biết nghiến răng mà đếm những trận đòn. Đó là lúc mà cỗ máy đã vận hành ba mươi năm không một lần hỏng hóc, bỗng dở chứng kẹt máy như chiếc cối xay cà phê cũ kỹ. Bất kể những dự báo được xác định là tốt nhất trên những bảng khí tượng và theo kinh nghiệm, nếu đúng, thì trong hai mươi ngày tới vào mùa này, gió không bao giờ xảy ra. Và con sóng đầu tiên ập đến sẽ không cuốn một người vào biển cả! Sẽ có bệnh lỵ nếu không phải dịch hạch! Còn may mắn nếu người ta sẽ không giạt vào mắc cạn ở một bãi cát hoặc khi đi vào cảng, người ta không va phải đê chắn sóng. ○○○ Con tàu Polarlys, neo đậu ở cảng số mười bảy trong một vũng tàu xa xôi nhất và bẩn thỉu nhất ở Hambourg phải nhổ neo dời bến vào ba giờ chiều theo thông báo ở tấm biển móc vào thùng thư tại cầu tàu. Chưa đến hai giờ, thuyền trưởng Petersen đã mơ hồ cảm thấy “cái nhìn xúi quẩy” rình rập. Tuy nhiên đây là một người đàn ông cương nghị, béo lùn, mập mạp. Từ chín giờ sáng, ông bước từng bước dài trên boong giám sát việc bốc hàng lên tàu. Sương mù đặc biệt vàng và xám, chứa đầy bồ hóng, phả ra độ ẩm lạnh giá, đè nặng lên bến cảng và thành phố, người ta chỉ nhìn thấy những chiếc đèn của xe điện, những cửa sổ sáng đèn như giữa đêm. Lúc này là cuối tháng hai. Do lạnh và vì vật lộn trong những đám mây ấy, đã để lại trên mặt và những bàn tay một loại váng băng. Mọi hồi còi đồng loạt rít lên thành một tiếp âm chói tai lấn át tiếng kèn kẹt của những cần trục. Boong tàu Polarlys hầu như vắng vẻ: bốn người đàn ông ở trên khoang trước đang tháo dỡ những chiếc hòm và thùng. Con tàu không có gì nổi tiếng cả. Đây là con tàu chạy hơi nước trọng tải một nghìn tấn, có vẻ tàu đánh bắt cá thu, boong tàu luôn đầy ắp hàng hoá, tàu làm dịch vụ từ Hambourg đến Kirkenes bằng cách đi dọc bờ biển Na Uy để phục vụ giao thông cho những cảng nhỏ. Đây là con tàu hỗn hợp có chỗ cho năm mươi hành khách ghế hạng nhất và cũng ngần ấy hành khách hạng ba. Từ Na Uy, người ta đưa đến nơi nhận những máy móc, hoa quả và thịt muối. Người ta đưa về từ cực Bắc những thùng cá thu cũng như da gấu và dầu hải cẩu. Cho đến Lofoten, khí hậu bình thường. Rồi đột nhiên, người ta rơi vào những miền băng giá và trong đêm dài tới ba tháng. Những sĩ quan là người Na Uy. Những chàng trai tốt biết trước sẽ lấy bao nhiêu thùng ở Công ty Olsen tại Tromsoe và chuyên chở cho ai ở Hambourg những máy công cụ. Ngay buổi sáng ấy, Petersen dứt bỏ chiếc lon cuối cùng của mình chỉ được giữ bằng một sợi chỉ. Công ty bỗng cử ông đi với hàng tràng những lời dặn dò như với sĩ quan thứ ba, một chàng trai Hà Lan mười chín tuổi gầy mảnh như mới mười sáu tuổi! Phải chăng sự xuất hiện của Vriens lúc mười giờ làm cho Petersen đánh hơi thấy cái nhìn xúi quẩy? Anh ta tốt nghiệp trường hàng hải Delfzijl ngay tuần ấy. Hôm qua, anh ta trình diện vẻ xanh xao, xúc động, trong bộ đồng phục đứng đắn, ngơ ngác, đứng nghiêm. — Tuân lệnh, thưa thuyền trưởng! — Này, anh Vriens - Petersen nói với anh ta - tôi không có lệnh cho anh trong lúc này. Anh có thể nghỉ ngơi cho tới ngày mai. Với tư cách là sĩ quan thứ ba, anh lo việc đưa hành khách lên tàu. Vriens đi, buổi tối không trở lại. Vào mười giờ sáng, thuyền trưởng trông thấy anh ta xuống xe taxi, lảo đảo, với nước da xanh xao, mi mắt sưng phồng, cái nhìn sợ sệt. Khi anh ta qua cầu tàu, đúng là anh ta loạng choạng. Petersen xoay lưng lại với anh ta, nghe thấy anh ta chạm gót chào trước khi đi về phía buồng mình. — Anh ta ốm yếu như một con chó! - Một lúc sau người phục vụ nói. - Anh ta yêu cầu tôi cà phê rất đặc. Anh ta nằm duỗi dài, thẳng đơ trên giường hầu như không sao nói được. Người ta để que diêm cháy trước hơi thở của anh ta... Tất nhiên đó không phải là thảm hại! Nhưng khi ta có thói quen sống chung với những sĩ quan của mình, ta không thích nảy sinh một gã trai thuộc loại này, nhất là có một lá thư của quan chức hành chính đến trước, gửi gắm tạo điều kiện dễ dàng cho những bước đầu của anh ta. Ở tuổi mười chín, Petersen chưa tốt nghiệp nhưng ông đã ba lần đi vòng quanh thế giới! ○○○ Ông có thể dự báo trước việc đó. Một loạt “tai họa” sẽ bắt đầu. Trong lúc đi vòng trên con tàu của mình, hai tay đút túi, chiếc tẩu thuốc ở miệng, ông nhìn thấy một gã cao lớn tóc hung đứng tựa lưng vào thành tàu, cuốn một điếu thuốc lá. Người đàn ông đành mập mờ cúi đầu chào ông, tìm diêm trong túi. Rõ ràng là một con chuột ở cảng! Một trong số tên lang thang này ở miền Bắc không giống một tên lang thang nào trên trái đất. Một gã trai dưới bốn mươi tuổi cao lớn, khoẻ mạnh, vẻ đứng đắn mặc dầu bộ râu tám ngày không cạo và đôi má hơi lõm. Gã ở đây như ở nhà gã. Gã rít thuốc từng hơi ngắn, ưỡn ngực dưới chiếc áo hiệu Landwehr cũ mà gã đã thay cúc. — Anh làm gì ở đây? Gã hất cằm chỉ cơ trưởng rõ ràng đang qua cầu. Và người sau giải thích cho thuyền trưởng. — Thủy thủ tiếp than vừa bị sốt rét. Tôi phải để lại hắn trên bờ. Thế là tôi nghĩ đến gã này trên bến cảng, và tôi tuyển dụng gã làm thủy thủ tiếp than vào lò. Gã khỏe mạnh... — Anh ta có giấy tờ không? — Đúng thể thức! Gã ra tù ở Cologne... - Và cơ trưởng cười trong lúc rời đi. “Vậy là hai!" - Petersen làu bàu. Có một kẻ tiếp than vào lò, dù là kẻ mới ra tù đối với ông thế nào cũng mặc vì ông đang cần. Nhưng ông cảm thấy chán ghét gã từ đầu đến chân. Trong lúc đi bách bộ, ông tiếp tục lén quan sát gã. Phần lớn những kẻ lang thang người Đức đều có cái vẻ tự tin này, việc không biết xấu hổ và ngay cả sự hèn mọn này. Thêm nữa, gã này còn có vẻ gì mỉa mai trong cái nhìn. Gã cảm thấy mình bị dò xét. Gã tiếp tục hút thuốc, thỉnh thoảng đá lưỡi thấm ướt giấy thuốc, rồi nhìn khói thuốc phả ra từ miệng gã hoà trộn với sương mù. — Anh tên là gì? — Peter Krull. — Anh đã làm gì để phải vào tù? — Lần cuối cùng tôi không làm gì hết! Đó là sự sai lầm của tư pháp... - Gã nói từ tốn, giọng kéo dài và chính thuyền trưởng bỏ cuộc nói chuyện. Vả lại một dây cáp đứt đúng lúc đó làm cho một chiếc thùng cực lớn bọc kín chiếc máy kéo nông nghiệp lao vụt xuống từ độ cao sáu mét vào đáy khoang. Hành khách đầu tiên lên tàu, Petersen chỉ trông thấy chiếc hòm xanh và chiếc áo khoác màu xám. — Vriens đâu? - Thuyền trưởng hỏi người phục vụ - Tôi mong rằng tôi sẽ không phải lo tới cả việc lên tàu! — Anh ta ở phòng khách trước những cuốn sổ. Đúng thế. Chắc chắn anh ta đau quặn bụng, đầu óc đau đớn nhưng anh ta đang ở vị trí của mình. Anh ta tiếp khách, ghi lại những điều chỉ dẫn trong hộ chiếu của người ấy và chỉ cho người đó một phòng. Hai giờ cuối cùng luôn lộn xộn. Những chiếc xe tải đưa hàng hoá đến chậm. Những chiếc cần trục không thể vận hành nhanh hơn. “Mặc kệ! Ta sẽ bỏ lại ai không lên tàu đúng giờ!" Một sự đe dọa theo truyền thống không làm ai sợ cả. Một nữ hành khách lên tàu, theo sau là một người khuân vác. Cảnh sát thảo luận với Vriens, anh này quên điền một phần vào những bản khai in sẵn. Khi tiếng chuông cảnh báo đầu tiên vang lên, con đường trước mặt con tàu Polarlys thông thoáng. Nhưng khi người ta thả dây chão năm phút sau thì chiếc tàu lớn chở dầu của Anh đang chắn ngang và nó phải thực hiện những thao tác phức tạp. Một chiếc xà lan chạy máy dần dần vững bước tiến lên sát mặt nước chỉ với một thủy thủ tựa vào cần lái và hút tẩu thuốc. Tàu va vào sườn nó. Nửa boong của nó ngập trong nước và thật kỳ diệu là nó có thể tiếp tục chạy giữa những chiếc vỏ đen của các tàu chở hàng dựng lên quanh nó như những bức tường. Trên con sông Elbe là một đám rước. Ba hàng tàu thuỷ đi nối đuôi nhau thành chuỗi trong sương mù ngăn việc phân biệt cái bẫy của tàu trước và những hồi còi dữ dội thi nhau vang lên. Những con tàu chạy nhanh hơn mài miệt vượt lên những chiếc khác. Những thuyền buồm chen lấn nhau và đột nhiên người ta trông thấy cánh buồm mũi của chúng mọc lên cách sống mũi thuyền ít nhất là một sải cáp, khoảng hai trăm mét. — Từ từ... Dừng lại... Lùi lại... Dừng... Từ từ...Một nửa... Dừng... Máy điện báo kêu lách cách và con tàu tiến sang phải sang trái từng đợt trong sương giá. ○○○ Vào bảy giờ, con tàu vẫn ở trên sông và người ta chưa thấy ngọn đèn hiệu ở Cuxhaven báo cho biết đã đến biển. Thuyền trưởng bước xuống từ cầu tàu, để lại thuyền phó cùng với người hoa tiêu ở đó và chuẩn bị cho một việc khổ sai khác: chuẩn bị bữa ăn cho hành khách. Người phục vụ đem theo chiếc cồng đi trong những hành lang, với vẻ năn nỉ, theo kinh nghiệm biết rằng ngày đầu, những hành khách không bao giờ vội vã cả. — Năm suất hả? - Petersen nhận xét. — Một bà và ba ông... Bà đây... Cô ta tiến lên vẻ dễ dãi. Chiếc bót thuốc lá bằng ngọc ở trên môi. Cô ta trang điểm như để ăn tối trên con tàu sang trọng vượt Đại Tây Dương và hầu như khoả thân dưới chiếc áo dài lụa đen. Một con người nhỏ bé lạ lùng, mảnh mai, dễ bị kích động với những cử chỉ lả lơi, bằng những sự khéo léo của thời thượng, tự cho mình là con người nổi bật. Cô ta có mái tóc hoe vàng và cũng óng mượt như tóc một đứa trẻ. Mái tóc được tách ra bằng một đường ngôi giữa, rủ xuống đôi má chỉ với một làn sóng làm nổi bật khuôn mặt bầu dục. Hai đồng tử mắt sẫm màu và để tạo ra sự tương phản mạnh mẽ hơn, lông mi được tô thuốc đen. Miệng mỏng; đôi bầu vú nhô rất cao, rất nhỏ. — Thuyền trưởng? - Cô ta lẩm bẩm với giọng dò hỏi. - Thuyền trưởng Petersen... Ông hầu như không rửa mặt. Mái tóc dày rậm cần phải chải. — Mời bà vui lòng ngồi xuống! Cô ta ngồi với vẻ thong dong, chọn chỗ dễ chịu bên phải thuyền trưởng. Một hành khách khác bước vào, bắt tay Petersen, máy móc thốt lên: — Thời tiết thật tồi tệ!. Đây là Bell Evjen, giám đốc mỏ Kirkenes, hằng năm có chuyến đi Luân Đôn và Berlin và con tàu Polarlys đưa ông đi sớm hơn một tháng. Ông ta thích thú quan sát người phụ nữ trẻ. Một lát sau, một hành khách khác nghiêng mình trước mỗi người, không nói một lời; đây là một gã trai cao lớn đầu cạo trọc, không có lông mi cũng không có lông mày, đeo kính có mắt kính dây đến nỗi đôi mắt anh ta to quá mức. — Hãy dọn ăn đi, anh phục vụ! Sau đó anh gõ cửa hành khách thứ năm... Bởi vì còn một suất ăn chưa có người. Bữa ăn bắt đầu theo mốt Bắc Âu: canh súp nóng mở đầu, tiếp theo là những món nguội, thịt lợn ướp, thức ăn muối, cá hộp, mứt quả và pho mát. — Người ở phòng số mười tám không trả lời. — Hãy nói với sĩ quan thứ ba lo việc đó. Hai lần Petersen trèo lên boong, lo lắng thấy máy đột ngột chạy chậm, vẫn trong tình cảnh sương mù, những tàu chở hàng chạy theo hàng một, những hồi còi inh ỏi, kèn và còi hú. Tại bàn ăn, mọi người yên lặng. Giữa hai món ăn, người phụ nữ trẻ châm một điếu thuốc lá với chiếc bật lửa là một tác phẩm kim hoàn. Petersen cho rằng cô ta là người Đức, cũng như người hành khách đầu cạo trọc. — Chúng tôi sẽ phục vụ các vị cà phê tại phòng hút thuốc! - Cuối cùng ông nói trong lúc đứng lên, theo một công thức mà ông thường nhắc lại từ mười hai năm nay trong mỗi chuyến đi. Ông đang nhồi tẩu thuốc trong hành lang trước buồng mình thì người nữ hành khách qua gần ông và đi vào trong cầu thang thẳng đứng dẫn tới phòng hút thuốc. Trong suốt thời gian cô ta trèo lên, ông nhìn đôi chân cô ta dưới làn lụa đen tạo cảm giác rất thú vị với đôi đầu gối nhỏ nhắn và cả chút ánh da thịt. — Này, ông Vriens hử? Chàng trai liền máy móc đứng theo tư thế của mình. Đôi môi anh ta run lên. Anh đờ người như thể đột nhiên anh rơi vào giữa một thảm kịch. — Không thấy người hành khách ấy. Tuy nhiên hành lý của ông ta còn ở trong buồng ông ta. — Ông ta là ai? — Ernst Ericksen ở Copenhagen. Tôi còn trông thấy ông ta lúc một giờ trước lúc tàu khởi hành! — Người đàn ông mặc áo khoác màu xám với chiếc hòm màu xanh phải không? — Đúng thế! Tôi đã tìm khắp nơi. — Có lẽ ông ta quay lên bờ để mua báo nên lỡ tàu... Vriens và chàng trai đeo kính đã vào buồng họ. Còn lại một mình nữ hành khách ở phòng hút thuốc. Chiếc áo lụa đen xuất hiện trên đầu cầu thang. — Thuyền trưởng... Cô ta tỏ vẻ xúc động, nhưng gắng mỉm cười, hai bàn tay nén giữ nhịp đập của lồng ngực. — Có chuyện gì xảy ra thế? — Tôi không biết... có lẽ tôi sợ. Tôi vừa vào phòng hút thuốc. Tôi thấy bình cà phê ở trên bàn cũng như những chiếc tách và tôi bắt đầu rót cho mình. Đúng lúc ấy, hình như tôi nghe thấy tiếng động đằng sau tôi. Tôi quay lại, trông thấy một người đàn ông mà tôi chưa nhận ra là ai... Tôi tin chắc người đó khiếp sợ bởi vì người đó đứng lên và chạy trốn. — Qua đâu? — Qua cửa này, cửa trông ra boong đi dạo, phải không? — Ông ta mặc áo khoác màu xám phải không? — Xám, vâng. Tôi kêu lên... Tại sao ông ta chạy trốn như vậy? Trong khi cô ta nói, Petersen có cảm giác cô ta nói với Vriens hơn là nói với ông. — Hãy đi xem! - Ông ta ra lệnh cho viên sĩ quan. Người này ngập ngừng rõ rệt, nhất là vào lúc bước qua trước bà khách mà anh ta phải lướt qua để đi ra. — Xin bà hãy bình tâm, thưa bà. Tất cả chuyện này chắc chắn sẽ được lý giải. Cô ta hé cười, bĩu môi làm điệu và nói: — Tôi sẽ ở lại một mình ở phòng hút thuốc ư? — Các bạn bà sẽ sớm lên đây. — Ông không uống cà phê ư, thưa thuyền trưởng? Ông cảm thấy mùi nước hoa của cô ta rất nồng và ông còn cam đoan thấy cả mùi hương của da thịt cô ta toả ra. Một lúc sau trong khi cô ta rót cà phê, ông xoi mói những đường nét của cô ta và khi cô ta quay lại, cô ta thấy mặt ông đỏ lựng, giả vờ bận tâm lôi kéo chiếc cravate của mình. Evjen bước vào. ○○○ Khi Petersen rời phòng hút thuốc rộng lớn chứa được khoảng năm mươi người, thoải mái nhưng tạo cảm giác hơi lạnh vì những đồ gỗ bằng gỗ sồi có màu rất sáng, thì Evjen ngồi ở một góc đang ghi chép những tài liệu buôn bán lấy từ cặp ra. Trong góc đối diện, gã trai đeo kính đọc cuốn Berliner Tagdblau. Ở giữa hai người ấy, người nữ hành khách đã trải lên mặt bàn những quân bài nhỏ và bắt đầu chơi trò phá trận. — Ông vui lòng cho tôi xin tí lửa, được chứ, thưa thuyền trưởng? Ông phải bước lại. Cô ta đưa về phía ông chiếc bót thuốc lá dài, trong lúc cúi xuống không biết làm thế nào mà mắt Petersen nhìn sâu vào chiếc áo ngắn tới chỗ bắt đầu bầu vú. — Cảm ơn... chúng ta tới biển chưa? — Chúng ta đang đến gần Cuxhaven, vâng! Tôi phải lên cầu tàu đây. Nhìn gần, ông nhận thấy như Vriens, cô ta có đôi mi sụp xuống, những nét mệt mỏi của người qua một hay nhiều đêm mất ngủ. Cũng như Vriens, đôi môi cô ta đôi khi bất chợt run lên. Trên cầu tàu, ông gặp viên sĩ quan thứ ba đang tìm ông, nét mặt tiều tuỵ hầu như anh ta đã khóc. — Anh đã tìm thấy ông ta chưa? — Không. Chắc chắn ông ta đang náu mình. Tuy nhiên tôi đã lấy ba người cùng tôi. Nhưng không phải thế... Petersen nhìn anh ta với vẻ hơi tò mò: — Thì sao? — Tôi muốn nói với ông, thưa thuyền trưởng... rằng... rằng tôi hết sức tiếc về... Giọng nói anh ta vỡ ra. Nước mắt dâng lên trong đôi mắt anh ta. — Tôi cam đoan với ông rằng đây là sự ngẫu nhiên.. Tôi chưa bao giờ uống... Đêm nay... tôi không thể giải thích cho ông... Nhưng điều đó làm tôi không thể chịu nổi khi nghĩ rằng ông... — Hết chưa? Mặt anh ta tái nhợt đến nỗi người nói chuyện với anh ta tỏ chút thương hại. — Anh đi ngủ đi! Ngày mai sẽ sao! - Ông nói thêm kém nhẹ nhàng. — Ông nghĩ tôi còn say ư? Tôi xin thề với ông... — Đi đi! Và Petersen, khoác chiếc áo da dê cái, lại gần viên hoa tiêu, trong khi chiếc tàu chở hàng bật đèn xanh lướt theo chiều ngược lại cách có vài mét. — Chưa đến ư? Người đàn ông chỉ bàn tay trái vào màn đêm. — Cuxhaven! - Ông ta làu bàu. Đây là người hoa tiêu ở Elbe, mà dưới đèn tín hiệu của bến này, ông ta phải xuống một chiếc tàu máy nhỏ đang đợi ông ta. Thuyền trưởng mời ông ta rượu trắng truyền thống trong buồng gác trong lúc trao đổi vài câu chuyện bình thường. Ông rót đầy cốc thứ hai thì máy chạy chậm lại, rồi hoàn toàn ngừng hẳn. Người ta sớm nhận ra ánh đèn đom đóm trong sương mù sát mặt nước. Nó hầu như ở xa nhưng chỉ một giây sau, nó chuyển thành chiếc đèn acetylene phân biệt được mọi chi tiết. Lập tức người ta nghe thấy tiếng va chạm vào vỏ tàu, dưới chiếc thang ở cửa tàu. Một cái bắt tay. “Chúc ngủ ngon!" Người phục vụ đã thu dọn gọn gàng phòng ăn. Tại phòng hút thuốc, ba người ngồi cách nhau không quá tám mét, vẫn chưa quen biết nhau mặc dầu Evjen luôn nhìn người đàn bà trẻ. Người hoa tiêu vừa đặt chân xuống tàu đã gọi: — Này! Thuyền trưởng. Có chuyện gì đó cho ông... Ngả người lên tay vịn, Petersen nhìn rõ trong chiếc canot bóng dáng một người đàn ông bất ngờ: một người đàn ông mặc áo choàng, tay cầm một chiếc vali rất to. — Ông muốn nói gì? — Tôi sẽ giải thích cho ông. Người ta phải giúp người đàn ông trèo lên thang. Sau khi lên boong, người này lo lắng nhìn quanh mình. — Cố vấn cảnh sát Von Sternberg! - Ông ta nói - Tôi không thể đi tàu thuỷ tới Hambourg nên tôi phải đi ôtô. Đây là một người đàn ông trạc năm mươi tuổi có bộ râu nhọn và đôi lông mày rậm càng có vẻ lạ lùng với chiếc áo choàng màu mù mờ làm biến dạng bóng dáng ông ta. — Tôi sẽ ăn trong buồng tôi! - Ông ta nói thêm vì con tàu Polarlys lại bắt đầu chạy - Nếu những hành khách hỏi ông... — Tôi có ba hành khách tất cả! — Nếu những hành khách hỏi ông, ông hãy trả lời rằng tôi bị ốm phải nằm tại giường. Ông hãy nói với họ một cái tên khác... Wolt chẳng hạn, Herbert Wolf, thương gia về áo da lông. Tôi sẽ trả tiền chuyến đi. — Ông có công vụ ư? - Petersen hỏi với tâm trạng bực bội tăng lên. - Có người nào trên tàu cần...? — Tôi nói mình là cố vấn cảnh sát khi không phải là thanh tra. — Tuy nhiên... Thuyền trưởng hoàn toàn không phải không biết chức cố vấn cảnh sát ở Đức là một danh vị nổi tiếng mà chức năng không phải là truy đuổi những kẻ bất lương. Nhưng có vấn đề với cảnh sát đủ làm cho ông tỏ vẻ cà khịa. Ông là thuyền trưởng nên ông khẳng định mình là chủ con tàu của mình. — Dẫu sao, ông sẽ làm theo ý ông! - Ông làu bàu - Nếu đó là Ernst Ericksen làm ông quan tâm thì tôi phải nói ngay với ông rằng không bắt được hắn đâu. Mất tích rồi! Hắn ẩn náu có trời mới biết ở đâu, mặc dầu hắn đã mua vé cho chuyến đi và hành lý của hắn còn ở trong buồng hắn. Ông gọi: — Phục vụ viên đâu! Anh hãy đưa ông đây tới một buồng còn trống. Anh sẽ phục vụ ông ấy tại chỗ. Ông Wolf. Rồi quay về phía người đàn ông mặc áo choàng: — Đúng thế, phải không? Ông trực ban vào sáu giờ sáng và lẽ ra ông phải ngủ từ lâu. Ông trở về buồng mình, nằm vào giường, nhưng ông còn chú ý đến những người đi đi lại lại ở hành lang một cách vô ý thức. Vì vậy ông nghe thấy tiếng Evjen và người hành khách trọc đầu vào phòng họ. Qua nửa đêm mà cửa buồng người đàn bà trẻ chưa mở ra. Ông bấm chuông gọi người phục vụ. — Mọi người đã ngủ rồi ư? — Không phải tất cả. Còn người đàn bà... — Cô ta vẫn chơi trò phá trận à? — Xin lỗi! Cô ta dạo chơi trên boong với... — Với ai? — Với ông Vriens. — Anh ta dám cả gan bám riết cô ta ở phòng hút thuốc ư? — Không! Anh ta ở trong buồng mình. Chính cô ta yêu cầu tôi gọi anh ta... Thuyền trưởng nặng nề trở mình trên giường và càu nhàu điều gì đó khó hiểu đối với người phục vụ làm anh này đợi một lúc mới rút lui.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sợi Dây Thừng Nghiệt Ngã
Mười năm trước, cô bé Suzanne, con gái Thượng nghị sĩ Benjamin Lombard đột nhiên mất tích. Mọi nỗ lực tìm kiếm đều trở nên vô vọng. Giờ đây, khi ngài Lombard đứng ra tranh cử tổng thống Mỹ, vụ án năm xưa lại rộ lên. Gibson Vaughn là một tay tin tặc huyền thoại, từng phục vụ trong Thủy quân lục chiến. Anh được một tổ chức bí ẩn mang tên ACG mời tham gia tìm kiếm Suzanne Lombard. Vì coi cô như em gái, nên Gibson không ngần ngại bước vào cuộc điều tra đầy cam go. Ông Duke Vaughn, cha của Gibson, từng là chánh văn phòng và bạn thân của Benjamin Lombard. Do liên quan tới một vụ biển thủ ngân quỹ, cha anh đã treo cổ tự sát, bằng một sợi dây thừng ngắn. Trong cuộc tìm kiếm Suzanne Lombard, những ám ảnh quá khứ trở lại với Gibson, giúp anh lần ra từng mảnh ghép của vụ việc. Trên đường phá án, Gibson và các cộng sự phát hiện những vụ tự sát bí ẩn đồng loạt xảy ra. Liệu chuyện này có liên quan gì tới vụ mất tích? Thật ra thủ phạm là ai? Thông tin tác giả Matthew Fitzsimmons sinh ra ở bang Illinois, Mỹ và lớn lên ở London, Anh. Hiện tại, anh là giáo viên dạy văn học và nhạc kịch ở một trường trung học tại Washington DC. Tiểu thuyết đầu tay Sợi dây thừng nghiệt ngã được Goodreads bình chọn là một trong những tác phẩm hay nhất năm 2015. Các tác phẩm đã xuất bản: Sợi Dây Thừng Nghiệt Ngã Trậm Điểu Giải Thoát ... *** Thang điểm: 7 cho cả cuộc phiêu lưu, 1đ cho phần chú thích kỹ vãi, 1đ cho cái kết nhanh gọn lẹ hợp lý hợp lệ sạch sẽ đẹp đẽ hợp vệ sinh chịu 9đ. Sơ lược nội dung: Cuốn sách kể về: “Cô bé Suzanne, con gái Thượng nghị sĩ Benjamin Lombard đột nhiên mất tích, thời gian tìm kiếm đã trải qua 10 năm. Mọi nỗ lực, khả năng ngày càng bế tắc đi vào ngõ cụt. Lúc này đây, ông Lombard đừng ra tranh cử tổng thống Mỹ, hình ảnh cô bé Suzanne(Suz) mất tích 10 năm trước lại dần hiện ra trước mắt. Gibson Vaughn bị kết án 10 năm do đột nhập vào các máy tính của thượng nghị sĩ, để được toại ngoại qua sự giúp đỡ George Abe và ngài thẩm phán với điều kiện tham gia phục vụ thủy quân Hoa Kỳ….   Hành trình tìm kiếm cô gái Suzanne này của Gibson khá là cam go nha mọi người ơi, câu chuyện tưởng chừng như đơn giản là đi tìm 1 người mất tích 10 năm và thật sự không biết người đó còn sống hay là chết nó phải gọi là như mò kim đáy biển luôn ấy, nhưng vì tình cảm dành cô Suz này của Gibson như em gái nên anh chấp nhận lời đề nghị của ông Abe và nhập team tìm kiếm cùng với 2 người cộng sự làm việc cho ông Abe,và từ đó về sau câu chuyện thực sự gây cấn mới bắt đầu. Đây là truyện trinh thám hiện đại có sử dụng các công việc liên quan đến máy tính để tiến hành điều tra để lần ra kẻ mà được cho là đã bắt cóc Suz 10 năm trước, anh Gibson này hack được nha mọi người, có thể viết ra cả virus để thâm nhập vào máy để tiến hành cho kết quả trả ngược về mà bên đối phương không biết luôn, mình thích sự tận tâm của Bách Việt, các từ ngữ chuyên ngành, các thuật ngữ máy tính từ cơ bản đến phức tạp nhất cũng được chú thích rõ đến mức bạn chỉ cần đọc thôi không phải lo tra google nó là cái méo gì. Từ ngữ trong truyện đọc dễ hiểu, các nhân vật đối thoại với nhau có trọng tâm không nhìn cảnh nhớ trời nhớ đất nhớ tuổi thần tiên mà có nhiều câu đối thoại khá là vui nữa, team lead Gibson là người đàn ông mạnh mẽ, cá tính và quyết liệt, đặc biệt quan tâm người khác kinh khủng khiếp(sau này ảnh phát hiện ra người bị nghi ngờ bắt Suz không phải kẻ gây tội ảnh bảo vệ anh này hơi bị kỹ) , mạch truyện cũng không quá nhanh nhưng đọc rất lẹ không bị sa đà linh tinh như Mo Hayder viết nên đọc một mạch rất dễ dàng. Sau cả một hành trinh tìm kiếm cô em gái thất lạc xém nữa mất mạng vì từ một người truy tìm trở thành một team bị kẻ khác truy tìm để hòng bịt đầu mối cả đám về cái bí mật của quá khứ liên quan đến cô Suz sẽ làm ảnh hưởng đến timeline của hiện tại nên kẻ được thuê đã hòng 77 49 giết cho bằng được mọi manh mối có thể tra ra được, cái twist sợi dây thừng sẽ nằm ở cuối truyện nhé, mọi người đọc sẽ thấy được đó là một trong những nguyên nhân mà “người ấy” bằng mọi giá phải hy sinh tất cả mọi thứ để bảo vệ cho bằng được cái bí mật của quá khứ sẽ làm tiêu tan hiện tại đó là một con người nhẫn tâm và tàn ác. Nói về phần kết: Kết rất easy, dễ chấp nhận, anh tìm ra được bí mật và tìm cách hạ bệ kẻ ác, khi mà kẻ thủ ác sẽ phải chết, rất hợp lý hợp lệ, Gibson giữ được mạng sống, và từ đó về sau anh ám ảnh cọng dây thừng luôn, nên nếu muốn phiêu lưu mạo hiểm, nhưng có thận trọng tính toán, có team đồng hành như cuộc hành trình trong sách của Dan Brown thì đây là tác phẩm đáng để thử ạ. Nguyễn Thành Nam - trangtrinhtham.wordpress.com *** Mở đầu truyện là vụ án mất tích từ 10 năm trước của Suzanne Lombard - con gái 14 tuổi của Thượng nghị sĩ Benjamin Lombard - hiện đã là Phó tổng thống và đang tranh cử chức tổng thống Mỹ, Gibson Vaughn được tuyển chọn vào đội để đi tìm kiếm cô bé đó. Cha của Gibson - Duke Vaughn - từng là Chánh văn phòng của Benjamin, Gibson và Suzanne từng thân thiết nhau từ hồi còn nhỏ và coi nhau như anh em ruột. Thời thơ ấu và thiếu niên tươi đẹp của Gibson chấm dứt khi cha anh bị kết tội biển thủ công quỹ, sau đó ông thắt cổ tự tử. Liệu sau 10 năm, cuộc tìm kiếm Suzanne có thành công? Và thủ phạm đã gây ra các vụ án sẽ là ai? Tội ác gây ra liệu có được tìm được lời giải đáp? Cùng với đó là cái kết sẽ như thế nào với thủ phạm. Với nhịp truyện chậm rãi ban đầu và tăng dần về sau, tác giả đã khiến mình cảm thấy được sự hồi hộp của tiết tấu truyện. Truyện cũng có nhiều yếu tố thể hiện tình của của Gibson dành cho Suzanne nhằm nhấn mạnh lí do vì sao Gibson lại quyết tâm tìm cho ra thủ phạm đã bắt cóc cô ấy. Hình tượng nhân vật Gibson được xây dựng khá hoàn thiện với các trạng thái tình cảm khác nhau từ giận dữ đến thù ghét thủ phạm, từ căm ghét đến yêu thương, hối hận vì đã oán trách người cho của mình. Phần kết với mình khá ấn tượng khi từ đầu mình đã định hướng thủ phạm là một người khác và nguyên nhân dẫn đến vụ mất tích cũng vô cùng lí thú. Bạn hãy thử đọc 1 lần để cảm nhận nhé. *** Sau cuốn này thìmình sẽ cố gắng không đánh giá sách qua bìa nữa,bìa của cuốn này không cuốn hút nhưng nội dung thì khá hấp dẫn. 10 năm sau vụ mất tích của Suzanne Lombard-con gái 14 tuổi của Thượng nghị sĩ Benjamin Lom-bard - hiện đã là Phó tổng thống và đang tranh cử chức tổng thống Mỹ,Gibson được tuyển dụng vào một nhóm truy tìm tung tích Suzanne.Cha của Gibson - Duke Vaughn - từng là Chánh văn phòng của Benjamin,Gibson và Suzanne từng thân thiết nhau như anh em ruột.Thời thơ ấu và thiếu niên tươi đẹp của Gibson chấm dứt khi cha anh bị kết tội biển thủ công quỹ,sau đó ông thắt cổ tự tử.10 năm đã qua,các cơ quan chức năng chuyên nghiệp như cảnh sát và FBI còn không tìm được Suzanne,liệu nhóm người của Gibson có chút hy vọng nào để lật lại quá khứ,tìm ra người mất tích và làm nguôi ngoai đi nỗi nhớ thương đói với những điều tốt đẹp đã không thể quay trở lại lần nữa... "Sợi dây thừng nghiệt ngã" là tiểu thuyết đầu tay của tác giả matthew Fitzsimmons,khiến mình liên tưởng đến "Đứa trẻ thứ 44" của Tom Rob Smith.Điểm giống nhau giữa hai cuốn :chúng đều thuộc thể loại trinh thám hiện đại ,đều là tiểu thuyết đầu tay và Rất hay.Nhịp truyện của Sợi dây thừng nghiệt ngã tuy không quá nhanh nhưng đủ dồn dập lôi cuốn(giống như Người vô tội,Không còn một ái cảu Harry Dolan).Văn phong rõ ràng dễ hiểu,dễ nhớ,tuy thỉnh thoảng mình không nhớ tên nhân vật,chắc vì tình tiết đan xen hơi phức tạp mà trí nhỡ cá vàng của mình kém.Theo mình truyện không có điểm nào vô lý,đén cuối thì mình còn mơ hồ về số phận cảu một nhân vật trong truyện.Kết cuộc tạm chấp nhận được,đọc xong cuốn này mình rút ra một điều: Sách cũng là lấy tư liệu đời thực,bên cạnh Happy Ending còn cá Acceptable Ending,không thể đòi hỏi điều tuyệt đối ở thế giới nơi mà mọi thứ đều tương đối. Nhó không lầm thì đây là lần đầu tiên mình đọc tác phẩm do dịch giả Trần Trọng Hải Minh dịch.Nếu không nhờ chuyển ngữ rất xuất sắc ấy thì có lẽ truyện đã không lôi cuốn đến vậy.Từ lúc bắt đầu tập tành viết review sách thì mình cso thói quen soi lại từng chữ mình viết và mình rất hài lòng với trải nghiệm "Sợi dây thừng nghiệt ngã".Sách đọc cực kỳ mượt,rất ít lỗi chính tả và in ấn.Nói thẳng là mình không phải ctv khên sách để giúp nhà sách bán sách,nhưng biển vẫn muốn khen dòng trinh thám của Bách Việt.Hầu hết các cuốn trinh thám của BV mà mình đọc đều có nội dung kỹ lưỡng,dịch thuật tốt,trình bày đẹp.Đối với mọt sách,sở hữu được những cuốn sách như thế là một niềm vui vô giá! Mời các bạn đón đọc Sợi Dây Thừng Nghiệt Ngã của tác giả Matthew Fitzsimmons & Trần Trọng Hải Minh
Mùi Vàng
James Hadley Chase là một nhà văn người Anh. Trong khi tên khai sinh của anh là René Lodge Brabazon Raymond, ông được biết đến với nhiều bút danh khác nhau, bao gồm James Hadley Chase, James L. Docherty, Raymond Marshall, R. Raymond, và Ambrose Grant. Ông là một trong những nhà văn kinh dị nổi tiếng nhất mọi thời đại. Các tác phẩm của James H. Chase đã được xuất bản tại Việt Nam: Cái Chết Từ Trên Trời Cả Thế Gian Trong Túi Ôi Đàn Bà Cạm Bẫy Gã Hippi Trên Đường (Frank Terrell #5) Thằng Khùng Cạm Bẫy Bản Đồng Ca Chết Người (Frank Terrell #1) Muốn Sống Thì Hãy… Kinh Cầu Hồn Cho Ai Hãy Đặt Nàng Lên Tấm Thảm Hoa Đóa Lan Rừng Nổi Loạn Vụ Giết Người Bí Ẩn Tỉa Dần Hứng Trọn 12 Viên Đam Mê và Thù Hận Tệ Đến Thế Là Cùng Mười Hai Người Hoa Và Một Cô Gái Buổi Hẹn Cuối Cùng Trở Về Từ Cõi Chết Không Nơi Ẩn Nấp Đồng Tiền và Cạm Bẫy Lại Thêm Một Cú Đấm Đặt Nàng Lên Tấm Thảm Hoa Cành Lan Trong Gió Bão Những Xác Chết Chiếc Áo Khoác Ghê Tởm Món Quà Bí Ẩn Âm Mưu Hoàn Hảo Cướp Sòng Bạc Cạm Bẫy Dành Cho Johnny Những Xác Chết Câm Lặng Em Không Thể Sống Cô Đơn Thà Anh Sống Cô Đơn Buổi Hẹn Cuối Cùng Mùi Vàng Phu Nhân Tỉ Phú Giêm Tình Nhân Gã Vệ Sĩ Dấu Vết Kẻ Sát Nhân Trong Bàn Tay Mafia Này Cô Em Vòng Tay Ác Quỷ Thiên Đường của Vũ Nữ Châu Dã Tràng Xe Cát .... *** Mặt trời nhô lên khỏi đỉnh núi, hắt ánh nắng đầu tiên xuống những ngọn cây, rồi đến những mái tháp của tòa lâu đài. Hans von Goltz đi đi lại lại trong một căn phòng mà các cánh cửa sổ đã mở toang. Làn gió nhẹ tươi mát, dễ chịu khẽ thổi qua các ô cửa vào phòng, những tia nắng sớm như mơn man trên những bộ đồ cổ và tấm thảm Ba-tư trải sàn nhà. Bữa ăn của bá tước đã được đặt trên một cái bàn nhỏ. Bao giờ ông cũng coi bữa sáng là quan trọng nhất. Mặc veston xong, ông liền nhấc nắp vung ra, mùi thức ăn xông lên làm ông sảng khoái. Ông ngồi vào bàn để thưởng thức bữa ăn. Ông vừa ăn xong mấy quả trứng thì có tiếng gõ cửa. Bá tước khó chịu nhưng cũng đành cho vào. Sandeuer, người hầu của bá tước, xuất hiện nơi khuôn cửa. - Thưa ngài bá tước, nếu ngài cho phép… Thưa ngài bá tước, tôi xin được bẩm với ngài rằng, có một sợi dây treo lơ lửng từ ban công tầng năm. - Sợi dây à? Thế là thế nào? - Sợi dây này lấy từ những đoạn dây treo mành. Có lẽ, ngài bá tước muốn xem… Von Goltz đứng lên tay cầm cốc rượu ra ban công. Ông nhìn sợi dây một lát rồi quay về phòng. - Anh đã báo cho Silk biết chưa? - Dạ, thưa bá tước, chưa ạ. - Báo cho anh ta biết và bảo anh ta đến chỗ tôi ngay. Sandeuer cúi mình, quay ra. Bá tước cho rằng bữa ăn có thể bị bỏ dở, nên ông nuốt vội mấy miếng để kết thúc. Khi mồm ông còn đang bị căng ra vì thức ăn thì Silk bước vào. Hắn mặc sơ mi đen, quần đen, đi giầy đen. Von Goltz cảm thấy như Thần chết đang đến. Silk đứng lại nơi cửa và lạnh lùng nhìn bá tước bằng một con mắt duy nhất. - Anh đã thấy sợi dây chưa? - Von Goltz hỏi. - Tất nhiên, tôi nhìn thấy nó cách đây nửa tiếng. - Thế là anh nói đúng. Tối qua chúng còn ở đây nhưng sau đó đã té vào rừng. - Có thể. Silk rít một hơi thuốc. - Trời đã sáng lắm rồi, tôi nghĩ, ta nên bắt đầu tìm kiếm. Von Goltz đứng lên. - Như thế là chúng ta không cần mất thời gian để lùng sục trong lâu đài, nếu chúng đang ở trong rừng. - Phải. Silk tuôn khói thuốc qua hai lỗ mũi. Von Goltz mở cửa ra và tóm lấy Sandeuer ngoài hành lang. - Hãy bắt đầu tìm kiếm. Chúng đang ở trong rừng. Tôi nghĩ, không cần thiết phải dài dòng về những việc các anh phải làm. Lôi cổ chúng về đây cho tôi. Sandeuer toan bước đi thì Silk đã đến sau lưng von Goltz. - Khoan đã… - Hắn nắm tay bá tước, lôi ông vào phòng rồi đóng cửa lại - Tôi có một ý nghĩ. Tôi muốn anh cùng đi với đám gia nhân. Von Goltz ngơ ngác nhìn Silk. - Thế là thế nào? Silk đột ngột dúi điếu thuốc vào cái gạt tàn. - Tôi cho rằng chúng vẫn ở trong này. Ta có thể tóm được chúng một cách nhanh nhất nếu ta làm cho chúng tưởng rằng ta đã kéo hết lực lượng vào rừng. - Thế là chúng ở trong này? - Chứ còn sao nữa?- Silk nổi cáu, trả lời - Anh thử nhìn sợi dây xem? Đàn ông thì có thể tụt từ dây xuống, nhưng đàn bà thì khó đấy. Vì ta đặt ở mỗi cầu thang một người canh gác nên cho đến bây giờ chúng vẫn ở đấy. Hơn nữa, ở đấy còn cầu thang nào nữa không? - Không! - Đúng là chúng còn ở đấy. Von Goltz trầm tư, xoa bộ râu cằm. - Nếu vậy, tôi cho người lên tầng năm, tóm lấy chúng. Cần gì phải mất thời gian mà sục vào rừng? Silk cười. - Chúng ta không mất thời gian, nhưng chúng ta cần cẩn trọng. - Tôi chẳng hiểu gì cả. Anh tin rằng chúng ở trên tầng năm thì chúng ta cứ lên mà tóm lấy! - Và sau đó? Họ nhìn nhau. - Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu gì cả - Von Goltz nói. - Trong tay anh có bốn mươi người, và có thể còn hơn, đúng không? - Đúng, ba mươi tám đàn ông và năm mụ đàn bà. Nhưng tôi không thấy có liên quan gì vào việc này? - Tôi muốn toàn bộ số đàn ông vào rừng - Silk nói và châm một điếu thuốc khác - Đàn bà cũng phải biến. Tôi muốn trong lâu đài không có ai cả. - Thế anh định làm gì? - Khử thằng Girland. Còn đứa con gái thì ta giữ lại đến khi họ mang các cuốn phim về. Biết đâu thằng Rosnold nói láo. Ngay khi các cuốn phim nằm trong tay ta, ta có thể cho con bé về chầu trời luôn. - Thế nào? Anh muốn ở đây một mình à? Anh cho thế là hợp lý à? Anh đã biết thằng Girland nguy hiểm lắm cơ mà. Silk cả cười. - Nhưng nó chỉ có hai tay trắng. Tôi hoàn toàn không sợ khi chạm trán với nó. Ngay khi mọi người ra khỏi lâu đài, tôi chỉ cần một vị trí thuận tiện để ẩn nấp. Bây giờ nó cần hai thứ: thức ăn và điện thoại. Nghĩa là nó phải xuống cầu thang, khi đó, tôi đợi nó ở một chỗ khuất. - Có lẽ nên để lại hai, ba người với anh? Silk nhìn bá tước. - Anh có dám bảo đảm với tôi rằng, sau đó, không có ai trong bọn họ bép xép không? Von Goltz hiểu ra. Mời các bạn đón đọc Mùi Vàng của tác giả James Hadley Chase.
Phía Sau Tội Ác
"Cuộc sống lúc tốt đẹp thì rất dễ để hưởng thụ, nhưng giá trị chân thật của một con người lại được đo đếm theo cách người ta hành động khi gặp phải điều bất hạnh trong đời". Trước hôm Hội Trinh Thám tổ chức minigame để thắng cuốn sách mới xuất bản trong loạt sách về Amos Decker, Biển đã bỏ cả ngày tìm hiểu rất kỹ về tác giả David Baldacci, nhờ vậy biết thêm rằng cuốn “Phía sau tội ác” của ông ấy được xuất bản đã rất lâu, giờ trở thành sách cũ hiếm. Với lòng ưa thích nồng nhiệt dành cho truyện của Baldacci, Biển tìm mượn bằng được để đọc. Nhưng sách hay cũng như món ăn ngon, phải dè sẻn, ăn lâu hết để từ từ thấm nhuần cái ngon của nó, nên Biển ngâm cuốn này khá lâu, chờ khi tâm thân không ổn mới lấy ra đọc. “Phía sau tội ác” mở đầu hấp dẫn với cảnh người tù Rufus Harms sau 25 năm bị giam oan uổng trong nhà tù quân đội Fort Jackson thì đã liên hệ với luật sư của mình là Samuel Rider để lén gửi một lá thư đến Tòa án Tối cao Hoa Kỳ. Tiếc thay, xung quanh Rufus Harms có cả mạng lưới kẻ xấu theo dõi, nên khi Michael Fiske – thư ký ở Tòa án Tối cao – tình cờ đọc được lá thư và lái xe vượt cả quãng đường xa đến nhà tù để gặp trực tiếp Rufus, thì đó cũng là chuyến đi cuối cùng trong đời Michael. Sau cái chết không minh bạch của Michael, bạn của anh là Sara Evans – cũng là thư ký Tòa án – cùng với anh trai của Michael là John Fiske và một số người khác thuộc lực lượng hành pháp tiến hành điều tra. Sara và John sớm phát hiện rằng họ đang bị gây rắc rối nghiêm trọng bởi một số kẻ giấu mặt nguy hiểm, và tình hình càng tồi tệ hơn khi viên luật sư Samuel Rider cùng vợ cũng bị sát hại. Sau những cuốn Baldacci mà Biển đã đọc thì Biển thấy cốt truyện của ông thường phức tạp, nhiều tình tiết đan xen, không thiếu bước ngoặt bất ngờ. Nói theo kiểu truyện Tàu thì nhân vật chính thường bị “ngược”, bị đẩy vào tình huống oan uổng, bị kết tội phản bội đồng đội, bị truy nã… Và suốt diễn biến truyện thì họ phải vừa tìm cách chứng minh sự trong sạch của bản thân vừa đối phó bọn xấu, có khi còn phải giải cứu cả một tổ chức hoặc một quốc gia khỏi bị tận diệt. Cuốn nào cốt truyện đơn giản (như cuốn True Blue) thì nhịp truyện lại chậm và buồn ngủ. Vừa đọc đến chương II của “Phía sau tội ác” thì Biển thầm nghĩ cuốn này khá giống truyện của John Grisham, vì bối cảnh là Tòa án Tối cao Hoa Kỳ, nhân vật chính cũng toàn những người làm trong tòa án như chánh án, thẩm phán, luật sư, thư ký cao cấp của thẩm phán… Tuy cũng có nhiều đoạn Biển đọc lướt (nhất là những đoạn hội thoại hơi dài dòng và không hữu ích lắm đối với việc hiểu cốt truyện) nhưng phải công nhận “Phía sau tội ác” không buồn ngủ như một số truyện của John Grisham (xin lỗi người hâm mộ của John Grisham vì Biển nói truyện của ông buồn ngủ). Ý tưởng của truyện có phần mới lạ, lẽ ra sẽ rất bốc nếu Badacci viết ngắn gọn và kịch tính hơn. Tuy vậy, sau khi lược bỏ những đoạn dài dòng không cần thiết, chỉ tập trung vào cốt truyện thì Biển phải tấm tắc thừa nhận rằng đây là một cuốn trinh thám hay, đáng đọc. Nói đến trinh thám pháp lý thì người đọc sẽ lập tức nghĩ truyện có những cảnh cãi nhau trên tòa. “Phía sau tội ác” không có nhiều cảnh cãi nhau trên tòa nhưng vì hầu hết nhân vật làm việc trong ngành luật nên truyện nêu nhiều vấn đề liên quan đến luật pháp Hoa Kỳ. Biển nghĩ thông điệp mà tác giả David Baldacci muốn gửi gắm trong truyện là con người phải biết dùng luật pháp để đối xử công bằng và nhân văn đối với đồng loại, chứ không phải áp dụng luật khắc khe, cứng nhắc để dồn ép hãm hại người khác hoặc khư khư giữ cách làm sai trái của riêng mình. Truyện cũng đưa vào vấn đề phân biệt chủng tộc – màu da, tình thân và xung đột giữa các thành viên trong gia đình, những sự lựa chọn khó khăn để sống đúng với lương tâm của mình… “Phía sau tội ác” không phải một cuốn trinh thám mì ăn liền để đọc giải trí nhẹ nhàng mà phải đọc chậm rãi, nhớ kỹ tên + mối quan hệ giữa các nhân vật để đọc không bị loạn hoặc nhầm. Phần dịch thuật tốt, trình bày còn thô sơ nhưng rõ ràng dễ đọc. *** David Baldacci sinh ra và lớn lên tại Richmond, Virginia. Ông là người gốc Ý. Sau khi tốt nghiệp trường trung học Henrico, ông nhận bằng cử nhân Đại học Virginia Common Wealth và bằng luật của Đại học Virginia, sau đó ông hành nghề luật chín năm ở Washington, DC. Baldacci bắt đầu viết những câu chuyện khi còn là một đứa trẻ, ông sử dụng máy tính xách tay mà mẹ mua cho mình để ghi lại chúng. Ông đã viết hơn hai thập kỷ, chấp bút viết truyện ngắn và kịch bản phim nhưng không thành công lắm. Trong khi hành nghề luật sư, ông đã chuyển sang viết tiểu thuyết, tốn ba năm để viết Absolute Power, được xuất bản năm 1996, và đó là một cuốn bán chạy nhất lúc đó. Ông đã viết 25 cuốn tiểu thuyết best seller cho người lớn cũng như ba cuốn tiểu thuyết cho trẻ em. Baldacci và vợ ông, Michelle, là người đồng sáng lập của Wish You Well Foundation, trong đó hoạt động để chống nạn mù chữ ở Hoa Kỳ. Baldacci cũng đã tham gia National Multiple Sclerosis Society sau khi em gái của mình, tác giả Sharon Baldacci, được chẩn đoán mắc MS. [MS viết tắt của MULTIPLE SCLEROSIS: bệnh xơ cứng rải rác] Baldacci cư trú ở Vienna, Virginia với vợ và hai đứa con của họ. Tiểu thuyết của Baldacci đã được dịch ra hơn 45 thứ tiếng và bán ở hơn 80 quốc gia. Hơn 110 triệu bản của cuốn sách của ông được in trên toàn thế giới. Tác phẩm: Bộ Sưu Tập Tội Ác - David Baldacci Bí mật Núi sát nhân - David Baldacci Hoa Hồng Máu - David Baldacci Sát Thủ Lạnh Lùng - David Baldacci Truy Tìm Sự Thật - David Baldacci Tay Súng Cuối Cùng - David Baldacci Phía Sau Tội Ác ... *** Ở nhà tù này, cửa sắt thường dày tới hàng insơ(Đơn vị đo chiều dài Anh, bằng 2,54 cm - N.D). Khi mới ra lò ở nhà máy, chúng càng nhẵn nhụi bao nhiêu thì bây giờ càng mang trên mình nhiều những vết lõm ngang dọc bấy nhiêu. Dấu vết va đập của mặt người, của đầu gối, cùi tay, răng cùng những vệt máu khô in hằn khắp trên những bề mặt màu xám. Chúng giống như một hệ thống chữ tượng hình riêng của nhà tù, thể hiện nỗi đau đớn, sự sợ hãi và cái chết, tồn tại vĩnh cửu nơi đây, ít nhất cho tới khi những tấm sắt mới được mang tới thay thế. Mỗi cánh cửa đều có một ô vuông mở ra ngang tầm mắt. Trong những ca trực của mình, lính canh tù thường ghé mắt qua cái khoảng trống bé xíu đó rồi rọi đèn sáng chói vào những con vật hình người bên trong. Chẳng hề báo trước, những thanh dùi cui bất cứ lúc nào cũng có thể thình lình nện mạnh, kèm theo không bao giờ thiếu tiếng lách cách của súng lục. Giỏi chịu đựng là những tù nhân già đời, những kẻ dù có chú ý lắng nghe nhưng vẫn tiếp tục giả tảng nhìn xuống nền nhà, trông như đang trầm tư suy ngẫm chẳng về bất cứ điều gì bằng một thái độ bất chấp đầy tế nhị. Lũ "lính mới" vẫn luôn căng thẳng mỗi khi tiếng động hoặc ánh sáng đột ngột ập tới, một số kẻ còn són nước tiểu xuống chiếc quần cotton và đứng đó nhìn dòng nước chầm chậm thấm tới đôi giày bè bè màu đen bên dưới. Nhưng rồi tất cả đều sẽ qua, tất cả đều phải dần quen với tiếng sập mạnh của những ô cửa đáng nguyền rủa, tất cả đều học được cách kìm nén những giọt nước mắt trẻ con cùng những cơn đau quặn ở bụng. Nếu như còn muốn sống sót. Khi đêm xuống, bóng tối bao trùm khắp các xà lim, không quên tạo nên những hình thù kỳ quặc nhảy nhót trên các bức tường. Đêm nay đang có một cơn bão với sấm sét kèm theo mưa lớn trong vùng. Qua những ô cửa sổ nhỏ làm bằng kính plêxi, mỗi tia chớp chói sáng nhào xuống từ bầu trời lại rạch vỡ màn đêm trong xà lim thành muôn vàn mảnh sáng. Đi cùng với mỗi tiếng sấm, trên những bức tường đối diện lại loé lên hình ảnh phản chiếu của mạng dây kim loại nhằng nhịt hình tổ ong giăng kín phía ngoài tất cả các ô cửasổ. Trong cái ánh sáng chập chờn ấy, khuôn mặt một người đàn ông nổi lên trên nền tối như một mũi thuyền đột ngột rẽ đôi bề mặt nước. Không giống tù nhân trong các xà lim khác, anh luôn ngồi một mình, suy ngẫm một mình và không nhìn đến một ai. Các tù nhân khác khiếp sợ anh. Cả lính gác ngục cũng vậy, cho dù họ được trang bị vũ khí tận răng, vì anh là một con người có vẻ ngoài đầy hăm doạ. Khi anh đi qua những tù nhân hung đữ và chai cứng lì lợm nhất, tất cả đều phải nhanh chóng cụp mắt nhìn đi nơi khác. Tên anh là Rufus Harms, nổi danh ở nhà tù quân đội Fort Jackson này như một kẻ huỷ diệt, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào tấn công mình. Harms không bao giờ tấn công trước, nhưng luôn luôn là người kết thúc. Hai mươi lăm năm giam cầm trong tù để lại nhiều dấu ấn trên cơ thể anh. Giống như những vòng tuổi trên thân cây, những vết cào rách trên da, những chỗ gãy xương còn chưa lành hẳn như một cuốn niên giám minh chứng cho thời gian bị cầm tù của Harms nơi đây. Nhưng những tổn thương tồi tệ hơn thế lại chính là những ký ức, suy nghĩ, tình yêu, lòng hận thù, nỗi sợ hãi nằm sâu trong tâm trí. Tất cả đều nhơ nhuốc và thù địch với anh. Mạnh hơn tất cả, ký ức chính là khối u nhọt đau đớn nhất ngày đêm thúc vào từng thớ thịt trong Harms. Mặc dù vậy, đôi cánh tay dài đầy sẹo cùng đôi vai đồ sộ trong cái thân hình to lớn của Harms vẫn chứng tỏ sự tồn tại thực sự của một sức mạnh vững chắc. Ngay chỗ thắt lưng to lớn cũng đã đủ hứa hẹn một năng lượng khác thường trong anh. Harms vẫn như một cây sồi đứng nghiêng một phía, vươn lên mạnh mẽ với những rễ cây mọc chồi lên khỏi mặt đất, bất chấp nhiều cành lá bên trên đã hoặc đang chết. Con người anh là tổng hợp của những đặc tính trái nghịch nhau: một người đàn ông lịch thiệp, biết tôn trọng người khác, biết trung thành với Chúa và một kẻ giết người nhẫn tâm. Cũng vì thế mà lính gác ngục cùng đám tù nhân không dám dính vào Harms và anh vẫn từng bằng lòng với điều đó. Cho tới ngày hôm nay ! Anh trai anh đã mang tới một điều gì đó cho anh. Một gói vàng, một làn sóng hy vọng. Một con đường thoát khỏi nơi này. Một luồng ánh sáng loé lên làm lộ ra cặp mắt đỏ ngầu như đang chảy máu nhưng cũng không che giấu nổi những giọt nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt nặng trĩu và u ám của anh. Harms vuốt phẳng mảnh giấy khi bóng tối bao trùm trở lại, cố gắng không gây ra tiếng động nào vì những tiếng sột soạt sẽ chẳng khác gì lời mời chào lính gác ngục tới dò la tìm kiếm. Trời đã tối được vài giờ. Harms không thể đảo ngược được điều đó nhưng anh cũng đã kịp vừa đọc hết bức thư vừa nuốt lấy từng âm tiết. Mỗi từ ngữ như một cơn ớn lạnh cắt vào da thịt khiến anh phải rùng mình. Huy hiệu của Quân đội Hoa Kỳ in đậm nét ngay góc trên của tờ giấy. Harms quá quen với biểu tượng này vì đó là người chủ, người cai quản trại tù đối với anh đã gần ba mươi năm nay. Mời các bạn đón đọc Phía Sau Tội Ác của tác giả David Baldacci.
Luật Săn Mồi
"Nếu như em có bao giờ gặp phải tình huống cần bắn một ai đó, chỉ cần bóp cò cho đến khi nó ngừng bắn. Quên mọi quy luật về bạo lực quá mức hay mọi thứ khác. Chỉ bóp cò thôi.” Tên sát thủ Chó điên đang khủng bố khắp Thành phố Đôi nhờ hai điều: Điên khùng và vô cùng thông minh. Hắn giết chóc vì khoái cảm, và đặc biệt thích sắp xếp những chướng ngại nhằm đánh lạc hướng cảnh sát Lucas Davenport – một sĩ quan cảnh sát tài năng và là ác mộng kinh hoàng với các tên sát nhân hàng loạt – được mời tham gia điều tra, tên Chó điên bắt đầu có một đối thủ xứng tầm. *** Nhân vật nổi tiếng của John Sandford, Lucas Davenport, là điều tra viên chính của Cục điều tra tội phạm Minnesota. Davenport lần đầu tiên xuất hiện trong Rules of Prey năm 1989. Kể từ đó, Sandford đã viết hơn 20 cuốn tiểu thuyết của Lucas Davenport. Davenport là loại thám tử thích làm việc bên ngoài các quy tắc được thiết lập của lực lượng cảnh sát. Anh ta lái một chiếc Porsche và là một người lăng nhăng. Một số cuốn sách trong bộ này thay thế cho bộ khác của Sandford tập trung vào Hoa Virgil.   *** Tiếp nối “Cuộc thanh trừng mùa đông” Bách Việt tiếp tục gửi đến độc giả đam mê trinh thám một tác phẩm khác trong series “Săn mồi” của tác giả người Mỹ John Sandford. Không còn là những cơn bão tuyết lạnh lẽo, khắc nghiệt ở thị trấn nhỏ miền núi tiểu bang Wisconsin, bối cảnh là Thành phố Đôi, nơi kẻ sát nhân ẩn mình trong vỏ bọc của một công dân lương thiện, môt gã học luật và hiểu rõ Luật. Kẻ bắt đầu cuộc săn của mình với pha cực khoái đầu tiên trong đời khi hành hạ và giết hàng trăm con sóc đất trên đồi cỏ; một tên dị dâm chỉ có hứng với phụ nữ, thèm khát họ, cảm nhận niềm hân hoan khi nhìn họ chết đi. Hắn bị điên. Và hắn là Chó điên – một tên tội phạm điên khùng với những suy nghĩ man rợ, những hành động có tính toán đầy thông minh, những cuộc biểu diễn tội ác được lên kế hoạch như một cuộc chơi đầy kích thích giữa “con mồi” và “kẻ săn mồi” giữa Chó điên và cảnh sát. Hắn đặt cược bằng mạng sống của mình việc cảnh sát không thể tóm hắn, tất nhiên là trước khi hắn bị Lucas Davenport cho vào tầm ngắm – một sĩ quan tài năng, là nỗi ác mộng của các tên sát nhân hàng loạt, một đối thủ xứng tầm với Chó điên. Mỗi một tội ác là một bức tranh nhơ nhớp và ảm đạm, nỗi tuyêt vọng khi giãy giụa giữa sự sống và cái chết, khi tâm hồn và thể xác bị làm nhục của những người phụ nữ xinh đẹp. Niềm khoái cảm của kẻ sát nhân khi giết người và hồi tưởng lại giây phút ánh sáng vụt tắt khỏi đôi mắt nạn nhân, thân thể bị giày xéo thành những hình thù kỳ dị không tưởng tượng nổi của nạn nhân, máu và máu… Cách mà tác giả miêu tả nó chi tiết và trần trụi đến mức đôi khi khiến bản thân người đọc là tôi nhầm ngỡ mình đang theo dõi bộ truyện kinh dị đầy ác mộng, cảm thấy xót xa cho các nạn nhân, một cô gái trẻ 19 tuổi là nhân viên phục vụ, một bà vợ nội trợ, một nhân viên môi giới nhà đất đã ly dị, môt cô sinh viên luật ưu tú,… bất cứ ai đều trở thành Kẻ Được Chọn của tên Chó điên. Bị sát hại bởi một con dao nhà bếp sắc nhọn, một khẩu súng,… Mỗi một nạn nhân đều đi kèm một lời nhắn từ tên sát nhân, đó là Luật của hắn, Luật săn mồi. Với những quy tắc: Không được xuống tay với người quen biết. Không cần có động cơ. Không tuân thủ những khuôn mẫu để nhận biết. Không mang theo vũ khí vừa sử dụng . Không để mình bị phát hiện một cách ngẫu nhiên. Không để lại dấu vết vật lý. Cả câu chuyện là hành trình “săn mồi” của Chó điên – Louis Vullion cũng như là công cuộc truy lùng kẻ sát nhân của sĩ quan Lucas với đầu óc suy luận tài ba, nhưng cũng dính đầy rắc rối bởi sự can thiệp của truyền thông, một cảnh sát quen với việc sẵn sàng nổ súng trong những cuộc truy bắt ma túy và cờ bạc, người viết game sáng tạo ra các trò chơi nhập vai, hiểu rõ hành động tâm lý của tội phạm và có thể nhập vai hoàn hảo vào kẻ đó. Môt bên thứ ba ngoài tội phạm và cảnh sát tham gia vào câu chuyện nữa là cánh báo chí, truyền thông, họ là con dao hai luỡi, vừa gây sức ép tạo thêm rắc rối cho cuộc điều tra, vừa là đòn công kích tâm lý tên Chó điên, khiến hắn dần mất lý trí, lộ sơ hở và lọt bẫy. John Sanford đã thiết kế nên cốt truyện như môt trò chơi săn đuổi đầy kích thích nơi kẻ sát nhân tinh vi với những mánh khóe và suy nghĩ như môt cộng sự điều tra hiện trường, cách xóa dấu vết một cách khôn khéo; phía đối lập là một vị thám tử ranh mãnh, độc đáo. Tất cả tạo nên sức hút của “Luật săn mồi” đây hẳn là môt cuốn truyện có thể làm hài lòng bất cứ một fan trinh thám nào. [Grey] *** Tác giả: John Sandford. Dịch giả: Nguyễn Việt Dũng Thể loại: Trinh thám hiện đại. Mức độ ưa thích: 7/10 Trong TP Minneapolis xuất hiện tên sát nhân hàng loạt biệt danh Chó Điên, hắn tìm và lựa chọn các nạn nhân theo một danh sách “luật săn mồi” do hắn tự đặt ra. Ban đầu, Trung úy Lucas Davenport bị cảnh sát trưởng Quentin Daniel nghi ngờ là thủ phạm, nhưng khi Lucas đã được chứng minh là trong sạch thì chính anh lại được Daniel phân công truy tìm tên sát thủ Chó Điên. Lucas đã vận dụng tài trí + các nguồn lực sẵn có để lao vào cuộc săn tìm tên “thợ săn” đang không ngừng đe dọa tính mạng các con mồi của gã. Quyển truyện “Cuộc thanh trừng mùa đông” của tác giả John Sandford đã đem đến cho Biển ấn tượng đáng kể nên khi cầm cuốn tiếp theo là “Luật săn mồi” trong tay, Biển rất hào hứng lao vào đọc. Sách khổ lớn và dày hơn 500 trang khiến Biển ngạc nhiên thích thú vì lúc đọc thông tin giới thiệu thì không nghĩ là nó to đến vậy. Ngoại trừ phần góp ý về lỗi chính tả mà Biển sẽ viết ở cuối review thì sau 150 trang đầu, phần dịch thuật trở nên ổn hơn nhiều, cách dùng từ và cấu trúc câu cũng dễ đọc hơn đối với độc giả Việt. Tổng thể sách được trình bày đẹp, chữ in to rõ nên dù truyện rất dài nhưng đọc không mệt mắt. Cá nhân Biển thấy bìa sách thiết kế ổn, màu hơi buồn, gợi hơi hướm trinh thám cổ điển dù nội dung có vẻ nửa cổ điển nửa hiện đại. Cốt truyện có tính nhất quán dù có vài chi tiết khá vô lý, đến mức nếu được thì Biển muốn yêu cầu tác giả phải giải thích rõ hơn. Văn phong có đoạn thì rất mượt mà hấp dẫn, lúc thì hơi trúc trắc khó hiểu, cảm giác như tác giả và một người khác thay phiên nhau sáng tác, hay có lẽ do dịch giả chưa chuyển ngữ ổn? Về tính cách nhân vật Lucas Davenport, Biển không nhớ trong quyển “Cuộc thanh trừng mùa đông” thì sao nhưng trong “Luật săn mồi” thì nam nhân này khiến Biển không hề có cảm tình. Lucas khiến Biển nhớ đến nhân vật thanh tra xin-lỗi-không-nhớ-tên trong quyển “Cô gái trong sương mù”, cả hai đều kéo phía truyền thông vào cuộc điều tra, vừa sử dụng vừa lợi dụng truyền thông để khiến hung thủ lộ diện. Là một người đàn ông có ngoại hình và tố chất tốt, có tài sản dư dả và nghề nghiệp ổn định, Lucas Davenport không hề kiềm chế mà lang chạ với nhiều phụ nữ cùng lúc, thậm chí còn khiến một người mang thai. Những phụ nữ đó lại có dính dáng mật thiết đến cuộc điều tra, liệu công việc của cảnh sát có cho phép điều này? Làm một người thừa hành pháp luật, truy tìm tội phạm, duy trì trị an XH nhưng bản thân mình thì phóng túng buông thả, Biển cho rằng sống như vậy thì sẽ gây hại cho chính mình và người khác. Những phụ nữ mà Lucas lang chạ, tự họ cũng chấp nhận và vui vẻ với điều đó. Tuy chỉ là một quyển tiểu thuyết trinh thám mang tính giải trí nhưng những nhân vật như vậy sẽ vô tình bị khắc họa trong tâm trí độc giả. Tuy biết XH có nhiều loại người, biết mình không có tư cách gì phán xét cuộc sống của người khác, biết mình không được quơ đũa cả nắm, nhưng phần lớn những gì được mô tả trong tiểu thuyết trinh thám phương Tây khiến Biển có cảm giác rằng có một số người sống rất hời hợt, buông thả cho bản năng, không hề nghĩ đến những điều cao đẹp, và dường như có nội tâm trống rỗng. Có những tác giả mà Biển đọc hoài không chán như Jeffery Deaver, Lee Child và David Baldacci…, nhưng đối với John Sandford và loạt truyện về Lucas Davenport, sau “Luật săn mồi” thì có lẽ Biển sẽ không tiếp tục theo đuổi series này nữa. Tuy nhiên, những độc giả dễ tính và mong muốn tìm những quyển trinh thám to dày để giải trí thì hoàn toàn có thể đọc sách của John Sandford, ít ra thì những cốt truyện của ông ấy thú vị hơn nhiều so với một số tác phẩm trinh thám cổ điển khác. (Sea, 4-10-2019) Camellia Phoenix - trangtrinhtham.wordpress.com *** #Review_sách #Luật_săn_mồi Tác giả: John Sanford Tên sát thủ Chó điên đang khủng bố khắp thành phố Đôi nhờ hai điều: điên khùng và vô cùng thông minh. Hắn lấy giết chóc làm khoái cảm, và đặc biệt thích sắp xếp những chướng ngại nhằm đánh lạc hướng cảnh sát. Mỗi bước đi của hắn lại thêm một điều khiến hắn tự hào. Nhưng khi đại uý cảnh sát Lucas Davenport – một sĩ quan cảnh sát tài năng và là ác mộng kinh hoàng với các tên sát nhân hàng loạt – được mời điều tra, tên Chó điên bắt đầu có một đối thủ xứng tầm. Liệu Chó điên có bị bắt? Và trước khi bị bắt, hắn còn giết thêm bao nhiêu người nữa? Đây là một cuốn trinh thám thiên về hành động nên ngay từ đầu, tác giả đã vào đề ngay bằng hiện trường vụ án mạng. Càng về sau, nhịp truyện và tình tiết càng thêm gay cấn bởi sự đối đầu, sự lừa dối cũng như những pha ăn miếng trả miếng vô cùng hấp dẫn giữa Lucas và Chó Điên.   John Sanford đã làm rất tốt trong việc miêu tả sự đối đầu và trò chơi mèo vờn chuột giữa bộ đôi nhân vật chính cảnh sát - tội phạm. Suy nghĩ, toan tính cũng như tâm trạng của họ được miêu tả song song qua từng thời điểm. Tính cách nhân vật cũng rất thú vị. Tên hung thủ thông minh cẩn thận nhưng lại thích khoe khoang bằng những lời nhắn tại hiện trường vụ án như để thách thức sự điều tra của bên cảnh sát. Anh cảnh sát Lucas ăn chơi, đua đòi, gái gú, nghiện game nhưng tinh quái không kém với nhiều mánh khoé. Có những lúc, tưởng chừng như Lucas và những người cảnh sát khác đã bắt được Chó điên nhưng đến phút cuối lại để hắn trốn thoát. Ngược lại, Chó điên liên tiếp chọc tức cảnh sát bằng những vụ án ngang ngược, tàn ác ngay trước mũi họ. Một điểm thú vị nhất của cuốn truyện này có lẽ là sự lợi dụng lẫn nhau giữa một bên là cảnh sát và một bên là các nhà đài truyền hình. Hai bên đều lợi dụng lẫn nhau để truy tìm tên sát thủ đó. Không chỉ vậy, các nhà đài cũng thể hiện mặt trái thực dụng tan nhẫn khi tranh đua nhau để đưa ra được những thông tin sốt dẻo mà mặc kệ thông tin đó thật hay không, nạn nhân có ra làm sao, sau khi đưa tin sẽ chịu những hậu quả thế nào mà chỉ quan tâm đến số lượng người theo dõi kênh truyền hình của mình. Ngoại trừ có kha khá lỗi chính tả, nhưng đa số ở phần đầu quyển truyện thì toàn bộ câu chuyện là một vụ án vô cùng hấp dẫn của thể loại serial killer. Và cuốn này có kha khá máu me hoặc cảnh nóng. Mọi người có thể cân nhắc trước khi đọc. Mời các bạn đón đọc Luật Săn Mồi của tác giả John Sandford.