Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Văn Thuyết

Thể loại: Cổ đại, tiên hiệp, ngôn tình. Edit: Yunchan Các cô nương đều tương tư đại sư huynh Mộ Sơ Lương của phái Không Thiền. Vừa tuổi trẻ tài cao, lại còn ôn nhu, nhã nhặn. Thế mà không hiểu sao Vân Khâm cứ cảm giác vị đại sư huynh này chẳng giống như trong lời đồn chút nào, không lẽ đây là đại sư huynh giả?! =__= *** Hệ liệt Mộ Thâm Viện của Hạnh Dao Vị Vãn: 1. Tỏa Hồn (Sở Khinh Tửu - Tô Tiện) 2. Văn Thuyết (Mộ Sơ Lương - Vân Khâm) 3. Vãn Thiền (Minh Khuynh - Yến Hạ) 4. Thu Sát (Quân Linh - Phó Nhiên/ tác giả đã drop) *** Edit: Yunchan  Trên núi tuyết gió lạnh thổi rít qua như dao cắt, một bóng người để lại bước chân nông sâu giữa nền tuyết trắng, chẳng biết qua bao lâu mới ngẩng đầu lên trong vùng hoang dã, nhìn sơn môn cao ngất ngưỡng ở cách đó không xa.  Không Thiền phái.  Vào mười năm trước, đây chính là đầu não của tông môn chính đạo, là danh môn đại phái nhất hô bá ứng, nhưng hôm nay, nó chỉ còn là một vùng ven nằm giữa núi tuyết bị người đời quên lãng.  Thình lình một cơn gió thổi thốc tới, màn tuyết lại vùi lấp tầm mắt một lần nữa, gió tuyết thổi quét qua khiến người nọ phải siết chặt mũ trùm đầu, cắn răng sải bước nhanh hơn, nhắm về hướng đại môn của Không Thiền phái cách đó không xa.  Người đang vượt qua cơn gió tuyết này là một thiếu nữ choàng chiếc áo khoác bằng da cừu trắng muốt, tuổi tầm mười lăm mười sáu, vì gấp gáp mà dáng vẻ vô cùng chật vật, môi tái nhợt và khô nẻ, đôi mắt vô thần nhìn thẳng tới trước, gương mặt vốn đẹp đẽ lộ ra chút tiều tụy, chỉ thả từng bước vô hồn.  Chẳng biết phải mất bao lâu, cái sơn môn dường như mãi mãi cũng không tới được ấy cuối cùng cũng xuất hiện ngay trước mắt.  Nhìn xuyên qua cánh cửa nọ là một bậc đá dài tít tắp, trên đó trải tuyết mỏng, bốn bề vắng lặng như tờ, chẳng có gì khác với con đường vừa mới đi qua.  Không Thiền phái tọa lạc trước mắt chỉ có vài tòa đại điện gác cao trống rỗng đứng sừng sững trên đỉnh núi, khó phát hiện ra chút hơi thở sự sống nào.  Thiếu nữ không khỏi thở dài một tiếng, nàng mệt mỏi ngã ngồi xuống đất, kề hai tay bị đông cứng lên mép hà hơi.  Nàng nhìn chằm chằm vào bậc thang dài không có điểm tận cùng, như đang do dự mình có nên đi tiếp hay không.  Gió tuyết dường như đã bớt đi đôi chút, trên đầu là ánh mặt trời chẳng mấy ấm áp, nhưng dưới nền tuyết trắng ánh mặt trời lại vô cùng chói mắt. Thiếu nữ hơi che mắt lại, đương lúc chần chừ thì chợt nghe cách đó không xa vọng tới một giọng nói: “Lạc đường à?”  Thiếu nữ nghe tiếng thì ngẩn ra, ngẩng phắt đầu lên nhìn về hướng giọng nói, lúc này mới phát hiện đằng sau góc sơn môn là một tiểu cô nương. Cô nương nọ nom chỉ trạc mười hai mười ba tuổi, mặt mũi xinh xắn, phấn điêu ngọc mài. Nàng khoác một chiếc đạo bào rộng lùng nhùng càng làm nổi bật thân hình gầy gò nhỏ nhắn, ôm trong lòng một cây chổi còn cao hơn mình, dựa vào bên cạnh cửa, đôi mắt đen láy trong veo đang nhìn thiếu nữ kia một cách vô cảm.  Thiếu nữ lấy lại phản ứng rất nhanh, khẽ lắc đầu coi như trả lời.  Tiểu cô nương quét sân bèn hỏi tiếp: “Vậy là tới tìm người?”  Lúc này thiếu nữ mới gật đầu.  Tiểu cô nương gật đầu nghiêm túc, rồi ôm cây chổi bước tới trước mặt thiếu nữ, chìa tay ra với nàng.  Thiếu nữ sững sờ giây lát, sau đó mới đưa tay ra cho nàng đỡ mình dậy. Tiểu cô nương đỡ người dậy xong thì quay lưng bước dọc theo bậc thang trước mắt, nói mà không ngoái đầu lại: “Đi theo ta.”  Bề ngoài của nàng nhỏ nhắn đáng yêu, nhưng cách nói chuyện lại vô cùng đứng đắn, khá có phong thái của người từng trải, thiếu nữ nhìn nàng xách cái đạo bào rộng thùng thình sải bước nghiêm trang lên núi mà mọi khổ nhọc đều quên hết, lại mỉm cười tít mắt.  Thiếu nữ vội bước theo, giọng nhẹ nhàng: “Tên của tỷ là Hoa Tình, tới Không Thiền phái để bái sư theo lệnh của cha mẹ.”  Tiểu cô nương đi trước không lên tiếng đáp lại, cứ như đang nghiêm túc đánh nhau với vạt đạo bào không vừa người.  Thấy vậy Hoa Tình lại bước lên hai bước, tới trước mặt tiểu cô nương nọ, cất giọng hỏi tiếp: “Muội tên gì, là đệ tử của Không Thiền phái sao?”  “Ta à?” Tiểu cô nương nghe vậy thì lắc đầu đáp thờ ơ: “Không phải, ta chỉ là đệ tử tạp dịch thôi.”  “Tạp dịch?” Hoa Tình dừng chân lại, có vẻ không tin lắm.  Tiểu cô nương hất cằm về hướng bậc thang trước mắt, sau đó liếc Hoa Tình: “Ừ, toàn bộ đều do ta quét hết.” Nói rồi nàng kéo Hoa Tình qua, lẩm bẩm: “Ta mới quét xong, đừng làm dơ.”  Hoa Tình không ngờ sẽ nhận được câu trả lời thế này, chỉ biết “A” lên ngạc nhiên, sau đó đi đường cũng cẩn thận hơn rất nhiều, không để tuyết ven đường vẩy lên sơn đạo.  Sơn đạo này quá dài, mà tiểu cô nương có vẻ không thích nói chuyện nên không chủ động mở lời, Hoa Tình chỉ còn biết lủi thủi theo sau ngước mắt nhìn theo bóng lưng nàng, hai người đi được hồi lâu, cuối cùng cũng lên tới núi, tới khoảng sân trống mênh mông bên ngoài chính điện của Không Thiền phái.  Ở đây cũng vắng lặng như bên ngoài, tuy lầu cao khá nhiều nhưng chẳng có lấy một bóng người, tiểu cô nương như cũng đã quen với cảnh lạnh lẽo này nên trong giọng nói chẳng chút gợn sóng, chỉ thấp giọng hỏi: “Cô tìm ai?”  “Môn chủ Không Thiền phái, Mai Phương Viễn.”  Tiểu cô nương chỉ về phía đại điện đằng trước, nhướng mày nói: “Cô đi tới đó, tự động sẽ có người dẫn cô đi gặp môn chủ.”  “À.” Hoa Tình gật đầu một cái, hoang mang hỏi: “Muội không đi chung với tỷ sao?”  Tiểu cô nương lắc đầu: “Ta còn việc phải làm.”  Thấy tiểu cô nương nọ sắp đi mất, Hoa Tình phân vân chốc lát, cuối cùng gọi với theo: “Tiểu cô nương, muội tên gì?”  Tiểu cô nương đi được hai bước thì ngoái đầu lại, đáp: “Vân Khâm.”  “Còn nữa, đừng gọi ta là tiểu cô nương, ta với cô không hơn nhau bao nhiêu tuổi đâu.” Vân Khâm sửa lại vạt áo, nói với giọng rất là bất mãn: “Ta mười lăm tuổi rồi.”  Hoa Tình ngây ra giây lát như bị bất ngờ, đến khi muốn đổi lại cách xưng hô thì phát hiện Vân Khâm đã đi khá xa rồi, nàng mỉm cười nhìn theo bóng lưng của Vân Khâm, sau đó mới đi về hướng chính điện mà Vân Khâm chỉ.  *  Trong khi đó, sau khi rời khỏi khu vực chính điện, Vân Khâm ôm cây chổi to về lại chỗ ở của đệ tử.  Chỗ ở của đệ tử nằm ở phía tây của Không Thiền phái, vì trước đây Không Thiền phái có rất đông đệ tử nên nơi này có rất nhiều nhà, được chia thành ba khu trúc tùng mai, mỗi khu đều có chừng trăm căn nhà, nhưng hôm nay Không Thiền phái ít nhân khẩu nên những căn nhà này đều để trống.  Vân Khâm đi tới nơi ở của đệ tử, nhìn vô số khung cửa sổ tối om trống hoác xung quanh, tìm hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được chỗ ở của mình là gian ba mươi bốn chữ tùng.  Nàng đẩy cửa bước vào.  Trong phòng bày biện rất đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, một chiếc bàn và một cái ghế, trên tường treo vài bộ đạo bào sờn cũ, trên bàn đặt cái chai nhỏ cắm một nụ hoa mai trắng chưa nở.  Đóng cửa phòng lại xong, Vân Khâm lập tức cởi chiếc áo khoác không vừa người xuống, vóc dáng nàng gầy gò, làn da trắng trẻo khuất dưới lớp đạo bào trắng, cổ tay mảnh dẻ không giống với người quen làm lụng.  Nàng chọn một bộ đồ treo trên tường để thay vào, lúc này mới như nhớ ra điều gì, đảo mắt tìm trong phòng.  Chỉ lướt qua một cái, nàng đã nhìn thấy thứ quấn vải màu xám tro đặt ngang trên cửa sổ.  Thứ nọ trông như cây gậy, bị lớp vải tối màu bọc kín, không nhìn ra hình dáng của vật bên trong, Vân Khâm lấy vật đó khỏi cửa sổ rồi dựa nó vào góc tường, lẩm bẩm nói: “Hôm nay Không Thiền phái có người mới đến.”  “Có phải ngạc nhiên lắm không, nơi quỷ quái này mà cũng có người tìm tới.” Nàng cụp mắt về lại bàn, ngồi chống cằm, như đang chờ nụ mai trắng trong bình nở: “Người đó nói tới đây bái sư theo lệnh của cha mẹ, vậy là cuối cùng Không Thiền phái cũng có đệ tử mới rồi.”  Nói tới đây, Vân Khâm chợt bật cười, hàng mi mảnh nhướng lên một độ cong xinh xắn: “Thể nào Mai sư bá cũng vui lắm cho coi.”  Trong phòng yên tĩnh, ngoài nàng ra chẳng còn ai khác, nhưng nàng cứ như đang trò chuyện với ai đó: “Ở đây cũng được ba năm rồi, chúng ta cũng sắp phải đi, ngươi nói xem có đúng không?”  Nàng nói xong thì nghiêng đầu nhìn vào góc đặt cây gậy.  Nhưng trong góc trống trơn, chẳng có cây gậy nào cả.  Vân Khâm chẳng kinh ngạc chút nào, hướng mắt về cửa sổ, thấy bên ngoài cửa sổ có một nữ đệ tử Không Thiền phái đang đi ngang qua đây, nhìn thấy Vân Khâm trong phòng nàng ta cũng chỉ gật đầu qua loa, rồi cứ thế đi lướt qua.  Trong Không Thiền phái, tính cả chưởng môn, đệ tử và tạp dịch như nàng thì chưa vượt qua bảy người, trong bảy người này, trừ nàng và Mai sư bá ra thì cũng chỉ có đệ tử mới đi ngang qua đây là nữ.  Vân Khâm mỉm cười với nữ đệ tử nọ xong, đợi cho bóng người đi khuất mới thu nụ cười lại, vội vàng lôi cây gậy đã treo về lại cửa sổ từ lúc nào không hay, đặt cạch xuống bàn nói: “Ngươi thích ngắm Cận Sương sư tỷ lắm hả.”  Cây gậy nằm im trên bàn không rục rịch gì.  “Lần nào giáo huấn thì ngươi cũng giả chết.” Vân Khâm chọt chọt cây gậy, càm ràm: “Ngươi là đồ kiếm lưu manh.” Nàng ngừng lại, nghĩ ngợi một chút rồi bồi thêm: “Chẳng biết ai dạy ngươi ra cái dạng này nữa.”  Vân Khâm nói tới đây thì suy nghĩ lại dần bay xa, hồi lâu sau nàng mới hoàn hồn lại, thấp giọng nói: “Đệ tử mới tới cũng là một tiểu cô nương, cô ấy lớn hơn ta không bao nhiêu, còn rất xinh đẹp, nhìn rõ ràng là một đại gia khuê tú, không hiểu sao lại tới Không Thiền phái này chịu khổ nữa.”  Nàng nói xong thì nhìn một cái, cây gậy kia đã lỉnh khỏi cái bàn, nhưng chẳng mấy chốc Vân Khâm đã tìm thấy nó ở cạnh cửa.  “…” Nàng nhấc cây gậy đó lên, lắc đầu nói: “Không được ra ngoài, cũng không được nhìn cô nương kia, ngươi ngoan ngoãn ở lại đây cho ta.”  Cây gậy bay vọt khỏi tay Vân Khâm như một làn khói, treo mình về tường.  Vân Khâm cười ngất, lúc này mới mở miệng nói: “Ngày mai sẽ mang ngươi đi nhìn cô ấy một chút.”  Trời đã trở tối, những việc Vân Khâm muốn làm cũng đã làm xong cả rồi, ăn qua loa ít thứ xong thì ôm chăn đi ngủ, mãi tới rạng sáng hôm sau.  Vân Khâm bị hàng loạt tiếng động “Lạch cạch” đánh thức, nàng dụi mắt ngồi dậy thì phát hiện cây gậy vốn treo nghiêm chỉnh trên tường bây giờ lại đứng ở trước giường, gõ vào mép giường cộp cộp.  Vân Khâm dụi mắt tóm cây gậy ném vào góc, sau đó ném chăn qua trùm nó lại.  Đợi tới khi thay áo xong Vân Khâm mới đào cây gậy ra khỏi chăn, xốc lại tinh thần nói: “Đi thôi, mang ngươi ra ngoài ngắm thử.”  Nàng bẻ gãy cán gỗ trên cây chổi, rồi lấy cây gây bọc vải tối màu thay vào đó, ngụy trang thành một cây chổi bình thường, xong xuôi mới xách nó ra ngoài. Suốt đường đi không nói gì, chẳng mấy mà Vân Khâm đã tới khoảng sân rộng của Không Thiền phái, khoảng sân bình thường trống hươ trông hoác, hôm nay lại có một người đang múa kiếm.  Không Thiền phái quanh năm phủ tuyết trắng, rét lạnh vô cùng, mà Không Thiên phái ngoài nàng ra thì sáu người còn lại kể cả tông chủ môn chủ đều thà ở trong nội điện trầm tư tu luyện còn hơn là ra ngoài luyện kiếm, người có tinh thần ra ngoài luyện kiếm vào những ngày tuyết rơi thế này cũng chỉ có đệ tử mới mà thôi.  Vân Khâm bước đến gần, quả nhiên thấy người luyện kiếm chính là thiếu nữ tên Hoa Tình mới tới hôm qua.  Hoa Tình có lẽ đã gia nhập Không Thiền phái, thứ nàng mặc là đồng phục trắng của đệ tử Không Thiền phái, múa kiếm một cách linh hoạt kỳ ảo, nhìn thật đẹp, Vân Khâm xách gậy đứng nhìn hồi lâu, cuối cùng Hoa Tình mới dừng tay, ngoái đầu lại mỉm cười với Vân Khâm.  Vân Khâm không ngờ nàng sẽ chú ý tới mình, thấy đối phương chào hỏi cũng đành phải gật nhẹ đầu.  Chẳng qua Vân Khâm không ngờ rằng, cây gậy đó cứ như xem Hoa Tình luyện kiếm tới phát nghiện, ngày hôm sau cũng gõ đầu giường Vân Khâm như phát rồ, mãnh liệt biểu đạt nguyện vọng muốn ra ngoài của mình.  Vì vậy Vân Khâm lại ngụy trang nó thành một cái cán chổi để nhìn người ta luyện kiếm.  Cứ tưởng đâu Hoa Tình là người mới nên mới luyện kiếm sáng giữa trời tuyết, Vân Khâm ngỡ rằng chỉ nhìn thêm vài ngày thì chẳng cần tới nữa, nhưng không ngờ Hoa Tình lại luyện suốt một tháng ròng. Trong thời gian này Vân Khâm cũng rảnh chẳng có việc gì làm, nên chiều ý cây gậy kia tới xem luyện kiếm mỗi ngày, tuy nàng và Hoa Tình không trao đổi với nhau, nhưng luôn nhìn nhau, hoặc mỉm cười hoặc vẫy tay, qua vài lần lui tới cũng bắt đầu quen thuộc.  Nhưng hôm nay, Hoa Tình luyện kiếm xong thì không thu kiếm rồi ra về như trước, mà sau một hồi do dự lại mím môi bước lại gần Vân Khâm.  Vân Khâm không cử động, chỉ nhìn chằm chằm Hoa Tình đang đi về hướng này, không biết nàng muốn làm gì.  Hoa Tình đến gần Vân Khâm rồi mới mỉm cười một tiếng, kéo Vân Khâm tới cạnh bậc thang ngồi, hai người hàn huyên mấy câu nàng mới thử dọ lời: “Ta thấy ngày nào muội cũng tới đây nhìn ta luyện kiếm, có phải thật ra muội… cũng rất muốn tu luyện không?”  “…” Vân Khâm cau mày, không ngờ được Hoa Tình lại nghĩ tới chuyện này.  Hoa Tình thấy Vân Khâm không đáp thì nghĩ rằng mình đoán đúng, bèn nói tiếp: “Ta nghe chưởng môn nói muội ở Không Thiền phái làm tạp dịch ba năm rồi, nếu muội muốn tu luyện thì tại sao không bái nhập Không Thiền phái tu hành?”  Vân Khâm nghe câu hỏi của Hoa Tình mới vỡ lẽ thiếu nữ trước mắt đang muốn nói tới điều gì.  Ánh mắt nàng có một thoáng rối rắm, giọng cũng nhỏ xuống, lắc đầu đáp: “Cô hiểu lầm rồi, ta không muốn tu luyện, cũng không muốn bái nhập Không Thiền phái.”    Mời các bạn đón đọc Văn Thuyết của tác giả Hạnh Dao Vị Vãn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cửu Tinh Bá Thể Quyết [C] - Bình Phàm Ảo Thuật Gia
Tám năm trước, Lôi Đình Cổ Thành một đêm kinh biến, thiếu thành chủ Tần Mệnh áp giải vào Thanh Vân Tông vì bộc, 20 vạn dân chúng đuổi tiến Đại Thanh Sơn làm nô. Tám năm sau, Thối Linh nhập võ, Tu La giác tỉnh, bất khuất thiếu niên nghịch thiên quật khởi. Cho ta một thanh đao, có thể Phá Thương Khung, cho ta một thanh kiếm, có thể chỉ trời cao. Kim Lân há lại vật trong ao, vừa gặp phong vân liền hóa rồng. Làm Tu La tử, Bất Tử Vương, Lôi Đình Chiến Tôn, Cổ Hải Man Hoàng các loại phong hào rơi vào Tần Mệnh trên người, cái này một thân ngông nghênh thiếu niên dẫm lên trời, dẫn đầu một đám bạn thân đỏ nhan, ngạo chiến bát hoang, hoành quét lục hợp, viết lên một khúc xúc động lòng người nhiệt huyết hành khúc. *** "Bằng cái gì để cho ta lui ra? Vũ Tông Các lần chọn lựa này là mặt hướng Thanh Vân Tông tất cả phổ thông đệ tử, đương nhiên bao quát ta Tần Mệnh!" Tần Mệnh đứng tại trên đài cao giằng co lấy trước mặt xinh đẹp lãnh ngạo nữ trưởng lão. Có thể kiên trì của hắn lấy được lại là nữ trưởng lão lạnh lùng ánh mắt, dưới đài thưa thớt cười nhạo âm thanh. "Chớ cho mình tìm khó xử, lui ra." Nữ trưởng lão lần thứ ba lạnh quát. "Ta, Tần Mệnh, tiếp nhận vòng thứ nhất khảo hạch! Sở Hoa trưởng lão, mời?" Tần Mệnh không có để ý tất cả mọi người nhãn quang, không kiêu ngạo không tự ti. "Không biết tốt xấu!" Nữ trưởng lão hừ lạnh, đưa tay ở giữa bàng bạc võ đạo khí tràng bao phủ Tần Mệnh, phảng phất một khối trăm cân đá lớn từ trên trời giáng xuống, trùng điệp đánh vào Tần Mệnh trên người. Tần Mệnh kêu rên, ương ngạnh kháng trụ, không nhúc nhích tí nào đứng tại chính giữa đài cao. Hắn liếc nhìn cách đó không xa hương thai, chỉ cần mình có thể kiên trì thời gian nửa nén hương, liền xem như thông qua vòng thứ nhất khảo hạch, sau đó tham gia tiếp xuống khiêu chiến thi đấu, tranh cử tiến vào Vũ Tông Các ba mươi danh ngạch. Nữ trưởng lão mặt không thay đổi phát lực, thả ra khí tràng tầng tầng điệp gia, một lát sau liền đã tăng tới nặng ba trăm cân lực. Tần Mệnh cắn chặt răng, ngoan cường chống cự, vẫn như cũ không nhúc nhích tí nào. Giờ khắc này, dưới đài cười nhạo dần dần biến thành kinh ngạc, hắn vậy mà kháng trụ rồi hả? Nữ trưởng lão lạnh lùng nhìn lấy Tần Mệnh, thả ra khí tràng càng ngày càng mạnh, phảng phất từng khối đá lớn liên tục rơi đập tại Tần Mệnh trên người. Ba trăm cân? Bốn trăm cân? Năm trăm cân? Sáu trăm cân. . . Tần Mệnh một mực đứng đấy, quật cường khiêng, con mắt thẳng tắp chằm chằm lên trước mặt trưởng lão, nhưng khi nặng tám trăm cân ép bao phủ toàn thân, thân thể của hắn bắt đầu run rẩy, hai mắt bắt đầu phiếm hồng, khóe miệng chảy ra tanh máu đỏ tươi. "Cái gì là mệnh? Cái này liền là của ngươi mệnh." Nữ trưởng lão ánh mắt khinh miệt, chuẩn bị kết thúc cuộc nháo kịch này. Nhưng mà. . . "Mệnh của ta không tới phiên ngươi đến khoa tay múa chân." Một cỗ xích sáng khí lưu từ Tần Mệnh thể nội chấn mở, thổi lên dưới chân cát bụi, hắn hai chân đang rung động, thân thể cũng đang run rẩy, theo khí lưu trùng kích, một mảnh hồ quang điện đột nhiên tại toàn thân tóe lên. "Linh lực hiện ra bên ngoài?" Toàn trường xôn xao, vô số thiếu nam thiếu nữ giật mình che miệng lại. "Linh lực hiện ra bên ngoài, Thối Linh nhập võ, hắn vậy mà đột phá Thối Linh Cảnh?" "Lôi? Hắn linh lực vậy mà có thể ngưng lộ ra thành lôi?" "Hảo tiểu tử, quả nhiên thiên phú kinh người!" Xa xa đệ tử tinh anh nhóm nhao nhao động dung, ánh mắt kinh ngạc, thật bất khả tư nghị! Nhưng nhìn lấy trước mặt quật cường kiên trì Tần Mệnh, hay là tiếc hận lắc đầu. Đây là tội gì? Ngươi rất rõ ràng ngươi không có khả năng thông qua trận này khảo thí, ngươi càng không nên tới tự rước lấy nhục, đây là mệnh, mệnh của ngươi. Dưới đài các thiếu niên thiếu nữ âm thầm lắc đầu, hôm nay khảo nghiệm là mặt hướng toàn tông phổ thông đệ tử tranh cử tiến vào Vũ Tông Các danh ngạch. Nơi nào là Thanh Vân Tông Bảo Địa, bên trong trưng bày lấy đại lượng võ phương pháp, bình thường chỉ hướng đệ tử tinh anh mở ra, nhưng cách mỗi nửa năm gặp mặt hướng phổ thông đệ tử nhóm mở ra một lần, đối bọn hắn mà nói là một trận khó được cơ duyên, hơn nghìn người tranh nhau đi đến tiến. Trân quý như vậy cơ hội, người người đều muốn tranh lấy, làm sao có thể tặng cho ngươi cái tội nhân nhi tử? Cứ việc ngươi rất ưu tú! Ngươi so tuyệt đại đa số người đều ưu tú! Thế nhưng là thì phải làm thế nào đây? Ngươi là tội nhân nhi tử, ngươi là đến chịu khổ, không phải đến rèn luyện. Nữ trưởng lão nhìn lấy Tần Mệnh, trong mắt có tiếc hận, càng nhiều hơn chính là băng lãnh "Một lần cuối cùng hỏi ngươi, từ bỏ sao?" "Không có khả năng! Ta có thể kiên trì nửa nén hương liền có thể thông qua khảo thí! Thông qua khảo thí, ta liền có thể đi vào giai đoạn thứ hai." Tần Mệnh quật cường khiêng nàng thả ra trọng áp, đâm sáng hồ quang điện tại toàn thân tán loạn. Hắn liếc nhìn lôi đài chính giữa hương thai, nhanh, lập tức sẽ đến thời gian. Nhưng mà. . . Nữ trưởng lão hoành nâng tay trái đột nhiên nắm chặt, một cỗ có thể thấy rõ ràng khí lãng phá thể hiện lên, bàng bạc uy áp giống như là toà núi nhỏ đánh vào Tần Mệnh trên người. "Phốc!" Tần Mệnh trong kẽ răng thử ra máu tươi, trùng điệp nằm sấp trên mặt đất, đầy mặt đỏ lên, thân cận nội khí máu bốc lên. "Không thông qua!" Nữ trưởng lão ở trên cao nhìn xuống, tuyên cáo Tần Mệnh vận mệnh. "Ngươi. . ." Tần Mệnh nằm rạp trên mặt đất, kịch liệt thở dốc. Dựa theo khảo thí quy củ, đảm nhiệm giám khảo trưởng lão cần phóng thích khí tràng áp chế người khiêu chiến , bình thường là dùng nàng hai thành tả hữu khí tràng liền có thể, đầy đủ kiểm tra người khiêu chiến tiềm lực cùng nghị lực, người khiêu chiến chỉ cần kiên trì qua nửa nén hương cũng biểu hiện ưu tú coi như thông qua, nhưng vừa vặn trong nháy mắt, nàng tuyệt đối phóng xuất ra bảy tám phần khí tràng. Ngươi một cái Địa Võ Cảnh cường giả, ức hiếp Lăng Nhất cái Linh Võ Cảnh? Võ phương pháp tu đạo chia làm Linh Võ Cảnh, Huyền Võ Cảnh, Địa Võ Cảnh, Thánh Vũ Cảnh, Thiên Vũ Cảnh, Hoàng Vũ Cảnh, Tiên Vũ Cảnh các loại, tại tiến vào Linh Võ Cảnh trước đó cần kinh nghiệm dài dằng dặc Thối Linh, chỉ phải hoàn thành Thối Linh, mới có thể chính thức ngưng tụ Linh Thể, tiến vào Linh Võ Cảnh. Mỗi cái cảnh giới đều có cách biệt một trời, có khó mà vượt qua hồng câu. Đối với bọn hắn những thứ này bất mãn mười lăm tuổi hài tử tới nói, có thể tại Địa Võ Cảnh cường giả hai thành khí tràng trước mặt kiên trì nửa nén hương đã là cực hạn, có thể nữ trưởng lão vậy mà cưỡng ép tập kích, rõ ràng không cho Tần Mệnh bất cứ cơ hội nào. "Cam chịu số phận đi, thứ thuộc về ngươi không nên đoạt, không nên tới địa phương ngươi lại càng không nên tới. Vòng thứ nhất không thông qua, vòng thứ hai khiêu chiến không có ngươi cơ hội, xuống dưới, trở lại ngươi thương khố, làm ngươi nô bộc." Nữ trưởng lão quay người muốn đi mở. Toàn trường đột nhiên vang lên kinh hô, Tần Mệnh vọt người bạo khởi, gắt gao nắm cầm nắm tay phải đánh phía nữ trưởng lão "Vòng thứ hai! Tiếp quyền!" Để cho người ta kinh ngạc là, toàn thân hắn hồ quang điện vậy mà toàn bộ hội tụ đến trên nắm tay, nở rộ cường quang, đây cũng không phải là tân tấn Linh Võ Cảnh giới có thể làm được. Hừ! Nữ trưởng lão thông suốt quay người, cùng Tần Mệnh sượt qua người, dò xét chưởng đánh vào Tần Mệnh phần bụng. Tần Mệnh phun máu bay ngược, trực tiếp rơi xuống dưới đài cao mặt, bành bành bốc lên ba, năm lần mới dừng lại. "Chẳng lẽ là Linh Vũ nhị trọng thiên?" Rất nhiều người đã đoán được Tần Mệnh thực lực, có thể đem linh lực ngưng tụ đến loại trình độ này, tuyệt đối không phải nhất trọng trời có thể cùng làm được. Tiểu tử này đúng là một thiên tài, vậy mà dựa vào tự mình tìm tòi đạt tới loại trình độ này, giờ khắc này bọn hắn thậm chí đang nghĩ, nếu như Tần Mệnh không phải tội nhân nhi tử, nếu như có thể đạt được Thanh Vân Tông nghiêm túc bồi dưỡng, hắn sẽ mạnh bao nhiêu? Đáng tiếc a, sinh sai từ trong bụng mẹ. Tần Mệnh giãy dụa lấy đứng lên, lần nữa phun ra ngụm máu tươi, lung lay sắp đổ, ổ bụng bên trong đau nhức kịch liệt, giống như là có đoàn Liệt Hỏa tại đốt. Đám người chung quanh tản ra, không có người hướng về phía trước nâng, ngược lại có mấy cái quái đản thiếu Niên Biểu tình khoa trương đánh giá Tần Mệnh. "Ai nha nha, Tần Mệnh thiếu thành chủ vừa mới cho chúng ta biểu diễn cái ngã gục? Tới tới tới, mọi người vỗ tay, cái này biểu diễn rất đúng chỗ." "Nhìn đem ngươi cho lợi hại, còn dám đánh lén trưởng lão." "Để ngươi cuồng! Để ngươi ngạo! Đáng đời!" Mời các bạn đón đọc Cửu Tinh Bá Thể Quyết của tác giả Bình Phàm Ảo Thuật Gia.
Tu Thần Ngoại Truyện Tiên Giới Thiên - Phần 3
Chinh tiên đồ, đạp thần khuyết, ta muốn tiêu dao ! Tu tán anh, đúc tiên thể, tuyên vô thượng tiên ngấn ! Tinh không mở, phong thần chiến, thần tiêu thâm xử quy gia lộ ! Ta là Tiêu Hoa, đây là ta tại Tiên Giới di sơn đảo hải, sáng tạo sinh linh, tiêu dao thanh minh, trường sinh bất tử thậm chí tạo hóa càn khôn thành thần chuyện xưa ! Ps: Phần tiếp theo của bộ Tu Thần Ngoại Truyện nổi tiếng, mong mọi người ủng hộ. ***   "Hắn gọi Tiêu chân nhân!" Thường Nguyệt cũng tại một chỗ nói nói, " hắn đã cứu ta, là một không nổi Hổ Giáo! !" "Tiêu chân nhân!" "Tiêu chân nhân! !" Vừa mới bắt đầu vẫn là mấy cái, mười cái tiên binh hô to, bất quá là nửa thời gian cạn chén trà, cơ hồ tất cả tiên binh đều tại gào to. "Tiêu chân nhân, Tiêu chân nhân! !" Tu Thần Ngoại Truyện Tiên Giới Thiên Trailer Đáng tiếc vô tự thủy kính yêu trận là lợi hại như thế, ngàn vạn tiên binh kêu gọi đều không thể nhường Tiêu Hoa nghe được! Tiêu Hoa xông qua tinh vựng cuối cùng tới Hài Quan phụ cận! Cách rất gần, Tiêu Hoa mới thấy được rõ ràng, Hài Quan cấp trên sọ sợ không được với trăm vạn? Mà lại mỗi cái đầu lâu bên trong đều có Huyết Đái kết nối, chính mình mặc dù muốn cầm ra một cái. . . Đều là muôn vàn khó khăn a! "Hài Quan phía dưới chính là là căn cơ, cấm chế nhất định kiên cố, Hài Quan phía trên hài cốt ít một chút , có thể thử một chút. . ." Tiêu Hoa tầm mắt quét qua, lập tức quyết định chủ ý, lần nữa thôi động tiên lực hướng Hài Quan đỉnh bay lên! "Tên tiểu tử này giữ lại không được. . ." Hồ Khất nhìn xem Tiêu Hoa bay lên, lạnh lùng nói, " thủ đoạn của hắn quỷ dị, nếu là thành Chân Tiên, còn đến mức nào!" "Ừm. . ." Thanh Viên nhàn nhạt gật đầu, "Yên tâm, có Ngô Kiêu đâu!" Thanh Viên nói không sai, Tiêu Hoa vừa mới bay cao vạn trượng, một cái tay cầm gậy sắt Cự Viên liền theo Hài Quan Huyết Đái bên trong bay ra! Cự Viên quanh thân hơn trăm Tinh Ngân chớp động chói mắt lục quang, một đôi mắt đỏ bên trong hung ác chi tượng khó tả nói nên lời, không phải là Ngô Kiêu? "Lớn mật nhân tộc!" Ngô Kiêu kêu to một tiếng, trong tay gậy sắt giơ cao lên, gọi nói, " đã tới Hài Quan, liền lưu lại làm Hài Quan một cái đầu lâu đi!" "Ô. . ." Ngô Kiêu gậy sắt đón đầu đánh xuống! Tiêu Hoa mắt thấy Ngô Kiêu quanh thân lục quang, tự nhiên biết hắn đã là lục tinh chi cảnh, có thể so với Chân Tiên, nhưng Tiêu Hoa đã đem sinh tử ném đến sau đầu, làm sao có thể sợ hắn? Nhưng nghe Tiêu Hoa nổi giận gầm lên một tiếng, "Còn không biết người nào làm Hài Quan đâu! Dài, dài, dài! Ăn ta một gậy!" Như Ý bổng đồng dạng giơ cao lên, cùng Ngô Kiêu gậy sắt đánh vào một chỗ! Không tránh không né nhất kích, đánh cho Ngô Kiêu Cự Viên yêu thể như Phong Hỏa luân chuyển động, mà Tiêu Hoa chính mình càng là tại nhất kích phía dưới như thiên thạch rơi xuống vạn trượng! "Hèn hạ!" "Một giới lục tinh yêu tộc làm sao có mặt tập kích chúng ta tộc khí tiên!" Chúng tiên binh đợi đến tâm lập tức nắm chặt lên, dù sao Ngô Kiêu cảnh giới còn tại đó, Tiêu Hoa lúc trước thực lực tuy vượt qua Tụ Nguyên tiên, nhưng so với Chân Tiên vẫn là kém không ít a! "Tiêu chân nhân một gậy này không kém hơn yêu tộc, chưa chắc sẽ bại. . ." "Đúng vậy a, đúng vậy a, cũng chưa chắc. . ." Lại có tiên tướng trong lòng còn có may mắn, "Tiêu chân nhân thủ đoạn lợi hại, nói không chừng. . ." Đáng tiếc, không đợi may mắn suy nghĩ nảy mầm, sớm có tiên binh vội la lên: "Không tốt! Cái kia lục tinh yêu tộc hoá hình!" Tiêu Hoa khí thế thẳng bức Tinh Đấu, Ngô Kiêu làm sao có thể nhường Tiêu Hoa lại nhiều thi triển thủ đoạn? Mắt thấy Tiêu Hoa khí lực không kém chính mình, mà lại Như Ý bổng càng so gậy sắt hung hăng càn quấy, Ngô Kiêu giữa không trung xoay chuyển ở giữa, quanh thân lục quang đại tác, hơn trăm Tinh Ngân phát ra lục quang, hóa thành hơn trăm tinh vựng, mà tinh vựng bên trong, một cái khổng lồ ngôi sao màu xanh lục phát ra "Ong ong" chấn động kêu thanh âm, trực tiếp đánh tới hướng Tiêu Hoa! "Đáng chết!" Liền Tô Mẫn đều mắng nhỏ, hắn cũng biết Tiêu Hoa vô phương ngăn cản! Thế nhưng, vừa mới dừng thân hình Tiêu Hoa, tiên giáp bên trong đột nhiên xuất hiện một cái tử kim sách, này sách thoáng qua tức thì, hóa thành một đoàn màu tím nhạt vầng sáng, quang ảnh kia bên trong, một cái màu vàng nhạt hình người từ trong bên trong bay ra, không phải là Tiêu Hoa Vạn Tiên lục? Tiêu Hoa từ được đến Vạn Tiên lục, suy nghĩ trong lòng đều là như thế nào đem bên trong Chân Tiên thần hồn phóng thích, cho tới bây giờ không nghĩ tới sử dụng, này sống chết trước mắt có thể là Tiêu Hoa lần thứ nhất sử dụng. "Chủ thượng. . ." Màu vàng nhạt hình người chính là một cái tên là bùi trước mây chân tiên, hắn theo Vạn Tiên lục bên trong bay ra cung kính thi lễ nói, " không biết chủ thượng gọi nhỏ chuyện gì?" Tiêu Hoa híp mắt, nhìn xem bốn phía không gian phong bế, tinh hào như kiếm đâm đến, thản nhiên nói: "Cho ngươi mượn thần thông dùng một lát!" "Nhỏ vinh hạnh đã đến!" Bùi trước mây sửng sốt một chút, hắn nhưng cho tới bây giờ không nghĩ tới Tiêu Hoa thế mà sẽ sử dụng thần hồn của mình. "Ô. . ." Tiêu Hoa thôi động Vạn Tiên lục, bùi trước mây hình người kim quang rơi vào Tiêu Hoa trong cơ thể. "Ong ong. . ." Kim quang vào cơ thể, Tiêu Hoa thân hình sinh ra màu tím quang diệu, này quang diệu xoay tròn ở giữa, hóa thành ngàn vạn mảnh vòng xoáy nhỏ, vòng xoáy ở giữa có nhàn nhạt huyết điểm như hoa mai nở rộ! "Ô ô ô. . ." Hài Quan bên trên, huyết sắc như mang bay ra điên cuồng rơi vào Tiêu Hoa trong cơ thể, không phải là bùi trước mây bí thuật hóa huyết sinh tinh? Theo huyết quang rơi vào, Tiêu Hoa tiên khu cực tốc phồng lớn, uy áp cũng liên tục tăng lên, bất quá là trong chớp mắt đã thẳng bức Chân Tiên! "Tốt! ! !" Mặc dù không biết Tiêu Hoa vận dụng cái gì thần thông, nhưng hết thảy tiên binh đều cùng kêu lên gọi tốt. "Diệt cái thằng kia!" Tô Mẫn hai mắt sáng ngời, nhịn không được gầm nhẹ nói. "Tốt một cái Tiêu chân nhân!" Trần Tiến xoa tay nói, " thủ đoạn vô tận, dũng khí khôn cùng!" Thanh Viên sắc mặc nhìn không tốt. Thanh Viên sắc mặt lại khó xem cũng không cách nào ngăn cản Tiêu Hoa thân hình hóa thành ánh chớp, đón lấy Ngô Kiêu! Này một tiên một yêu bất quá là thăm dò một chiêu, lập tức đều xuất ra lợi hại nhất thủ đoạn! "Ầm ầm. . ." Không gian đều bị Ngô Kiêu biến thành ngôi sao màu xanh lục chấn động đến lay động, bên cạnh Hài Quan cũng lắc lư. "Ô. . ." Mắt thấy tới gần, Tiêu Hoa quanh thân màu tím cùng huyết quang nồng đậm như là chiến bào, hắn giơ tay đem mây khói diệt tinh tế ra! Cái này mây khói diệt tinh chính là Văn gia cái kia phất trần lại tế luyện, bây giờ Tiêu Hoa dùng Chân Tiên thực lực thôi động, càng là hung hãn vô cùng. Chỉ thấy Tiêu Hoa quanh thân trước đó cùng huyết quang tức thì ngưng làm hai màu hà tơ rơi vào Tiên khí, mây khói diệt tinh nổi lên sáng tắt hào quang, như là to lớn lưới đánh cá chụp vào cái kia ầm ầm tập rơi ngôi sao màu xanh lục! Vô số màu tím cùng màu vàng kim xen lẫn hào quang trải rộng mấy trăm dặm không gian! Hết thảy tiên nhân đều coi là sẽ có nổ thật to thanh âm vang lên, có thể ra hồ dự liệu của bọn hắn, "Xoạt xoạt xoạt. . ." Nhàn nhạt bóng mờ lóe lên, ngôi sao màu xanh lục vậy mà xuyên thấu qua bóng mờ! Mà lại cái kia mênh mông màu xanh lá đem tử kim hào quang đánh cho yên diệt! Chớ nói chi là Tiêu Hoa thân hình tại màu xanh lá trùng kích phía dưới, quanh thân quang diệu yên diệt, hướng phía Hài Quan phía dưới rơi xuống! "Chuyện gì xảy ra?" Một đám tiên binh tâm lần nữa nắm chặt. Bất quá là mấy tức, cái kia hoàn chỉnh ngôi sao màu xanh lục đột nhiên tản ra, hóa thành ngàn vạn tinh thạch, sau đó "Oanh! Oanh! ! Oanh! ! !" Tất cả tinh thạch cũng bắt đầu nổ tung, này nổ tung thanh âm như thế gian ăn tết lúc pháo, đem tiên binh vui sướng nhóm lửa! "Không thể tưởng tượng nổi a, một. . . Một cái khí tiên, vậy mà đem lục tinh yêu tộc diệt sát!" "Đáng tiếc. . ." Càng có tiên binh thở dài, "Tiêu chân nhân cùng cái kia yêu tộc đồng quy vu tận!" "Ta tình nguyện Tiêu chân nhân sống sót. . ." "Nhanh, mau nhìn. . ." Một cái tiên binh kinh hỉ nói, " Tiêu chân nhân, còn sống!" "Hắn. . . Hắn đang bay lên. . ." "Ông trời ơi, hắn. . . Hắn còn muốn hướng Hài Quan đỉnh bay a!" Nhưng gặp, Tiêu Hoa như cùng một cái quật cường con kiến, nói là bay động, không nếu nói là là nhúc nhích, chậm rãi hướng phía Hài Quan phía trên ngoan cường bay lên! "Chỉ cần một cái đầu lâu!" "Ta. . . Chỉ cần một cái đầu lâu. . ." Tín niệm chống đỡ lấy Tiêu Hoa, khiến cho hắn từng chút một bay lên Hài Quan đỉnh! Thời gian tựa hồ đứng im, hết thảy tiên binh đều nhìn chằm chằm Tiêu Hoa bóng lưng, cái kia ánh bạc mặc dù mỏng manh như đom đóm, nhưng bóng lưng lại là vĩ ngạn! "Thanh Viên. . ." Hồ Khất nhắc nhở lần nữa. Thanh Viên hơi hơi đưa tay, tựa hồ có chút chần chờ. . . Mà lúc này, "Oanh. . ." Hài Quan đỉnh, một đoàn huyết quang như lôi đình tập rơi. Huyết quang này thực sự quá nhanh, Tiêu Hoa liền tránh né suy nghĩ đều chưa từng sinh ra, lôi đình đã đánh vào hắn trên đỉnh đầu! Huyết quang chui vào Tiêu Hoa trên đỉnh đầu, đầu của hắn máu thịt như nước hòa tan, lộ ra bạch cốt! "Đây là cái gì thủ đoạn?" Một đám tiên binh kinh hãi! "Thanh Viên ra tay rồi!" Tô Mẫn quanh thân sinh ra mãnh liệt ánh bạc, thân hình phóng lên tận trời, gọi nói, " ta cũng ra tay!" "Ta đi cứu Tiêu tiên phong. . ." Trần Tiến thân hình cũng bay ra, trong miệng nói ra. "Nguyên thần của các ngươi muốn lưu ở chỗ này sao?" Đột nhiên, một cái băng lãnh thanh âm tại Trần Tiến cùng Tô Mẫn trong tai vang lên. Trần Tiến cùng Tô Mẫn không ngạc nhiên chút nào, đồng thời nói ra: "Mặc dù lưu ở chỗ này lại như thế nào?" "Các ngươi là không quan trọng. . ." Cái kia băng lãnh thanh âm còn nói nói, " này mấy ngàn vạn tiên binh đâu?" "Ngươi. . ." Tô Mẫn có chút thở gấp, "Ngươi dám xuống tay với bọn họ?" Thanh âm không có trả lời, chỉ nói nói: "Thanh Viên không có động thủ, tiểu gia hỏa kia còn chưa có chết. . ." "Rầm rầm rầm. . ." Nói cách khác ở giữa, Hài Quan đỉnh liên tục có huyết quang lôi đình hạ xuống! "Xoạt" một đạo mạch máu rơi vào Tiêu Hoa cánh tay trái, cánh tay trái lập thành bạch cốt. "Xoạt" một tia chớp rơi vào Tiêu Hoa cánh tay phải, cánh tay phải lập thành bạch cốt! Thế nhưng, Tiêu Hoa vẫn như cũ là cắn chặt hàm răng, làm việc nghĩa không chùn bước bay cao! Một cái đầu lâu, Hắn chỉ cần đoạt đi một cái đầu lâu! "Trở về, khiến cho hắn trở về!" Tô Mẫn hốc mắt có chút ẩm ướt, vội vàng hô nói, " đến nơi đây, mặc dù một cái đầu lâu đều không giành được, chúng ta cũng là thắng!" "Trở về. . ." "Trở về! !" Trần Tiến theo lời truyền lệnh, chúng tiên binh cùng kêu lên hò hét. Tiêu Hoa tựa hồ là nghe được, hắn có chút không hiểu quay đầu, cái kia chỉ có bạch cốt đầu thoạt nhìn quỷ dị, nhưng hết thảy tiên binh đều nhìn ra Tiêu Hoa kiên quyết! Bởi vì Tiêu Hoa bay cao thân hình không có một tia đình trệ! "Oanh. . ." Huyết sắc lôi đình qua đi, Tiêu Hoa bên phải gần phân nửa tiên khu thành bạch cốt! "Rầm rầm rầm. . ." Tiêu Hoa bay cao gần trăm dặm, có mười đạo lôi đình đánh xuống, hết thảy máu thịt đều ở trong sấm sét yên diệt! Chỉ còn lại có một bộ bạch cốt, mà trên đám xương trắng còn có huyết sắc lôi đình quanh quẩn. Mặc dù biết tiên khu yên diệt không đủ để muốn Tiêu Hoa mệnh, nhưng hết thảy tiên binh tiên tướng cũng nhịn không được rưng rưng! "Đáng chết!" Thanh Viên cuối cùng kìm nén không được, thân hình của hắn động, một cái bàn tay lớn chụp về phía Tiêu Hoa đồng thời, gầm nhẹ nói, " tuyệt đối không thể để cho hắn đến Hài Quan đỉnh!" "Ba. . ." Thanh Viên một chưởng liền đem Tiêu Hoa đánh rớt ngàn trượng, bạch cốt không thành hình người. Thanh Viên hơi kinh ngạc, hắn không hiểu vì sao chính mình một chưởng không có nắm Tiêu Hoa bạch cốt đánh cho nát bấy, bất quá cũng chỉ hắn lần nữa đưa tay trước, "Đánh. . ." Trần Tiến thanh âm vang lên, chợt liền gặp được, một vệt kim quang theo trong miệng hắn bắn ra, đánh về phía Thanh Viên. Nhưng Trần Tiến vẫn là xa, hắn kim quang còn chưa từng chạm đến Mậu tuất thủy kính rìa, Thanh Viên tay đã đánh vào Tiêu Hoa lộn xộn rơi trên đám xương trắng. . .   Mời các bạn đón đọc Tu Thần Ngoại Truyện Tiên Giới Thiên - Phần 3 của tác giả Tiểu Đoạn Thám Hoa.
Thôn Thiên Ký
Viêm Hoàng Cổ Vực, hạo hãn vô biên, vô tận trong năm tháng sinh ra rất nhiều Thái Cổ Tiên Yêu, xé rách thiên địa, siêu thoát Tam Giới Ngũ Hành. Càng có vạn vật Thần Linh, trời sinh Thần thể, xuyên toa hư không, nghịch loạn Âm Dương, không gì không làm được. Hiện nay là Tiên Đạo thịnh thế, vạn pháp thông thiên, chúng sinh tu đạo, yêu nghiệt hoành hành! Đông Ngô thái tử Ngô Dục, trong tuyệt cảnh được phía đông tuyệt thế Chiến Tiên chi y bát, từ đó hoành không xuất thế, nghịch thiên quật khởi. Hàng tỉ người đời trong lòng, hắn là phổ độ chúng sinh Đế Tiên! Đầy trời Tiên Phật trong mắt, hắn là thôn phệ thiên địa Yêu Ma! *** Viết xong một chương này, 《 Thôn Thiên Ký》 liền triệt để đã xong.  Nếu như chưa có xem Phong Tử sách cũ《 Long Huyết Chiến Thần》, khả năng liền sẽ không cuối cùng xuất hiện cái kia cá nhân là ai, đó là Long huyết nhân vật chính.  Quyển sách này không phải đặc biệt dài, tổng cộng550 vạn tự, đổi mới không tính chậm, đã viết không đến hai năm thời gian.  Câu chuyện so sánh nguyên vẹn, xa hơn sau khuếch trương thế giới đã không có ý nghĩa, nên ghi câu chuyện đã viết xong.  Khiến cho nó ở chỗ này chấm dứt.  Ta là ghi huyền huyễn xuất thân, Long huyết thành tích thật tốt quá, ta nghĩ ghi một chút không giống nhau.  Cho nên, đã viết tiên hiệp câu chuyện.  Quyển sách này là của ta một cái nếm thử, có lẽ có rất nhiều không hoàn thiện địa phương, mời đại gia thứ lỗi.  Gần nhất hai quyển sách đều tại ghi, cho nên so sánh mệt mỏi, đến nay cuối cùng kết thúc, ta cũng nhẹ nhàng thở ra, có thể chuyên tâm ghi《 Thánh Long Đồ Đằng》.  Tại viết sách trên đường, ta cũng một mực ở tiến bộ, đi tăng lên chính mình, đem kinh nghiệm tổng kết tại tác phẩm mới bên trên.  Thôn Thiên Ký có không ít so Long huyết tốt địa phương, hi vọng mới Thánh Long Đồ Đằng, có thể rất tốt.  Những năm này, ta cũng đi qua không ít đường quanh co, thử một chút mới thứ đồ vật, đến hôm nay, ta xác thực không phải vừa bắt đầu viết sách khi đó, có thể điên cuồng bạo càng Phong Tử.  Tâm là có, chính là thể lực theo không kịp.  Bất quá, sách mới trước mắt mới chỉ, vẫn là mỗi ngày4 chương, ngẫu nhiên còn có bạo càng, mấy tháng này rất mệt a, bất quá ta thích thú.  Viết sách, đối ta thì là vui vẻ sự tình.  Thôn Thiên Ký cùng Long Huyết Chiến Thần, bởi vì cùng một cái nhân vật phản diện mà liên tiếp cùng một chỗ, cộng đồng cấu thành Phong Tử Thế Giới Quan.  Đối với Long câu chuyện, ta còn không có ghi đủ, cho nên Thánh Long Đồ Đằng xuất hiện.  Nó là Long Huyết Chiến Thần tỷ muội quyển sách, nhưng sẽ không là Long Huyết Chiến Thần.  Bởi vì, ta không giống nhau, tác phẩm cũng không giống nhau.  Lúc tuổi còn trẻ, am hiểu kích tình sảng khoái, hiện tại lại nguyện ý đem nhân vật ghi được càng mảnh trí, càng đầy đặn, cự tuyệt thủy cùng nhân vật vẻ mặt hóa.  Ngô Dục câu chuyện, là ta đối Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không tưởng tượng, ta ưa thích Trung Quốc văn hóa, ưa thích Long, ưa thích cái này thần lời nói trong truyền thuyết, khắc ở chúng ta người Châu Á thực chất bên trong nhân vật.  Từng nam hài, đều có một cái Tôn Ngộ Không mộng. Cho nên ta để cho Ngô Dục kế thừa hắn cái này mộng, trong cái thế giới này đi về phía trước.  Mỗi cá nhân đều nên có đánh vỡ thông thường tinh thần, đừng làm cho khuôn sáo đã hạn chế chúng ta tưởng tượng lực, người còn sống cả đời, hay là muốn tiêu sái một chút.  Có lẽ, đây là ta truy tìm chính là Tề Thiên tinh thần.  Quan hệ tới loại tinh thần truy tìm, Thôn Thiên Ký lý đã viết xong.  Tương lai sách của ta lý, còn có thể có nghịch phản, có phá hư thông thường, có nhiệt huyết, có kịch đấu.  Lộ còn có thể dài, ta hội không ngừng tiến bộ, ta khát vọng có thể viết ra tác phẩm hay hơn, đến hồi quỹ đại gia, đây là ta tánh mạng ý nghĩa.  Tại đây, cảm tạ tất cả chứng kiến Thôn Thiên Ký, ưa thích qua bên trong nhân vật các độc giả!  Tại đây, cảm tạ tất cả ủng hộ qua ta, cho ta cổ vũ các huynh đệ tỷ muội!  Tại đây, càng thêm cảm tạ, theo Long huyết bắt đầu, liền ưa thích tác phẩm của ta các bằng hữu!  Sáng tác lộ, có các ngươi làm bạn, là ta lớn nhất vinh hạnh.  Không biết nên như thế nào hồi báo, ta chỉ có thể lại dùng tâm một chút, đem Thánh Long Đồ Đằng viết xong.  Chúng ta, tại‘ Thánh Long Đồ Đằng’ gặp.  Long Thần cùng Ngô Dục, đang tìm kiếm lấy vĩnh hằng tiến lên chi lộ, kế tiếp, lại nhìn chúng ta Khương Tự Tại giật mình người nghe nói mạo hiểm câu chuyện.  Đến quyển sách này, ta càng thành thục, lúc này đây, ta hi vọng ghi chính là một quyển từ đầu tới đuôi đều vô cùng tinh trí tác phẩm.  Mà không phải phía trước tốt, đằng sau dài dòng.  Trước mắt mỗi ngày đổi mới 4 chương, ngẫu nhiên bạo càng10 chương, đổi mới có thể cam đoan.  Mới hành trình, cùng một chỗ kề vai sát cánh đi về phía trước a.  Ta yêu sáng tác, cảm ơn các vị.  Phong Thanh Dương, vẫn là Phong Tử...    Mời các bạn đón đọc Thôn Thiên Ký của tác giả Phong Thanh Dương.