Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mật Thám Phong Vân (Thần Long)

Mật Thám Phong Vân viết về thời Tống, và không có Đại Việt. Tuy là tác phẩm đầu tay, nhưng mình đầu tư rất công phu, đặc biệt về tính logic và sự hài hòa, sự thật và sáng tạo, "thiên y vô phùng".

Huynh đệ thích xuyên không đúng không? Thế giới cũ thật chán, chả hoành tráng gì cả, nếu có xuyên không cho ta làm lại thật tốt. Nhưng mười kẻ xuyên, chỉ một sống sót mà viết thành truyện thôi, chín tên còn lại chết chỗ nào rồi. Bởi vậy xuyên không cũng mệt mỏi lắm.

Huynh đệ thích võ công đúng không? Thiên hạ võ công vô vàn phức tạp, khắc chế lẫn nhau, con người bản thể có giới hạn, dễ gì thành đệ nhất đây? Tu luyện được võ công cái thế rút cục để làm gì? Hay là vừa kịp phun ra hai chữ "đại thành" thì già yếu tắt thở?

Huynh đệ thích giàu có đúng không? Tiền tài của người khác dễ gì kiếm vào tay nha. Người người xung quanh ai cũng chằm chằm vào tiền như ta cả, không cẩn thận chính ta thành công cụ của họ lúc nào không biết nha.

Huynh đệ thích quyền lực đúng không? Đâu phải ai sinh ra cũng đã đứng trên đầu người khác? Xuất phát thấp thì phải bò từ từ lên nha. Có lúc cúi người, có lúc ưỡn ngực, có lúc hào sảng, có lúc âm mưu. Tìm mua: Mật Thám Phong Vân TiKi Lazada Shopee

Huynh đệ thích mỹ nữ đúng không? Mỹ nữ trong thiên hạ nhiều thì đúng rồi, nhưng càng mỹ càng khó cầu nha. Mỗi người đều có phong cách, có suy nghĩ. Có đem về được, chỉ cần người thứ hai đã mệt rồi, nói gì nhiều hơn. Nữ nhân cũng có thể đi thu mỹ nam vậy.

Nếu cùng suy nghĩ như tại hạ, vậy xin mời cùng Lăng Phong du ngoạn.

Nhận xét của bạn đọc:

Chắc bạn muốn đọc loại truyện nvc vô đối, đánh nhau k bao giờ thua, luôn bày mưu tính kế đối với người khác còn bị người khác tính kế thì biết trước phản gank liền, gặp gái nào hốt gái đó...

Mình thấy bộ này viết rất mới lạ, tư tưởng thực dụng giống đời thường, mỗi nhân vật đều có lập trường riêng: huynh đệ kết nghĩa cũng có thể nghĩ xấu và phản bội nhau, mỹ nhân có ấn tượng tốt với nvc nhưng không có nghĩa là yêu, mà yêu cũng không phải sống chết theo bằng được mà có thể lấy thằng khác.

Ngoài ra, đây là truyện có bố cục rộng và tiết tấu chậm chứ không phải như mấy truyện tiên hiệp TQ đọc đến đâu biết đến đó, nvc cùi bắp xong nhặt đc cái mẹ gì đó mà lên lever ầm ầm, đánh từ nhân giới xong bay vào tiên giới rồi lại lên thần giới, trên đường giết biết bao nhiêu thằng cướp được đủ loại đồ, gái gú gặp bé nào hốt bé đó (trung bình mỗi truyện chục con).

Nói chung mình ủng hộ tác giả viết tiếp bộ truyện, không thành công cũng thành nhân.truyenhixx.info

Truyện này mình thấy viết rất hay, hài hước, bố cục rộng lớn, nhiều nhân vật, mỗi người đều có tính cách riêng, có bí mật thân phận ẩn dấu cần hé mở sau từng chương.

Main viết rất tốt, từ đầu truyện là mình đã thích vì tác giả viết rất rõ, anh main chỉ là 1 thằng trọng sinh bình thường, chơi game thì được chứ có đụng đao kiếm bao giờ, nên đánh nhau thì ko lại ai, gặp chém giết thì sợ. Văn ko có, cầm kỳ thi họa cũng ko, vì thời hiện đại ai lại đi học cầm kỳ thi họa (trừ mấy thằng học nhạc, họa sỹ, mà trọng sinh có ai làm mấy nghề đấy đâu, thế mà cầm kỳ thi họa vẫn cứ bá đạo) nên main lúc đầu mới đi làm thuê làm mướn. Hoàn toàn logic.

Về phần gái gú thì mình thấy cũng hay, gái trong truyện đặc biệt nhiều, đặc biệt toàn gái đẹp, mà lại toàn thích anh main. Nhưng thích và theo lại là 2 cái khác nhau. Gái truyện này mỗi người đều có số phận, có hoàn cảnh riêng. Nên thích main nhưng ko thể theo được. 1 người thì số phải theo Nhị hoàng tử, 1 người thì lại là tỷ tỷ, phải gả cho Từ Nguyên, 1 người mắt thì quá đầu, phải về gả cho công tôn quý tộc.. và còn nhiều nữa. Đâu phải cứ mang mác main là gái thiên hạ cứ phải "chung thân" giữ tiết cho anh? Cái này cũng hoàn toàn logic.

1 phần nữa mình thấy cũng khá hay đó là nội tâm nhân vật, truyện này miêu tả nhân vật mỗi người đều có toan tính riêng. Anh em kết nghĩa cũng có toan tính lẫn nhau, có lục đục ko hoàn toàn đoàn kết. Rất hay, hầu hết (nếu ko phải tất cả) truyện cứ là anh em kết nghĩa là thằng anh làm gì thằng em liều chết làm theo, thằng em làm gì thằng anh bảo kê lo hết, ai đụng huynh đệ tao tao chém chết cả dòng họ nhà nó. Đâu có dễ vậy? Nói dễ làm khó. Tự nhiên đâu ra mấy thằng bu lại xưng huynh tạo đệ là phải bán cả mạng cho nó? Đời chứ chẳng phải phim Hàn Quốc hay võ hiệp kỳ tình. Đây là truyện "lịch sử - quân sự". Còn nhiều nữa nhưng trên chỉ là 1 phần nhỏ.truyenyy.com

Nói chung mình thấy truyện này rất hay, viết tốt, có hài hước giống truyện của tác giả Phong Lăng, có sự chân thật trong miêu tả, ko YY quá đáng như Nguyệt Quan. Khuyết điểm mà mình thấy đó là viết chưa đủ sâu, vì nhân vật nhiều nên đôi khi miêu tả chưa kỹ từng nhân vật, 1 số quá hời hợt cho qua. Nhưng dù sao vẫn hay, đáng đọc. Nhưng sao viết chậm thế ra lẹ nào.

Hiện mình chỉ đọc mấy chương đầu thôi. Thật lòng thì đây không phải thể loại ưa thích của mình. Nhân vật chính thì “máu lửa” quá, đôi khi thấy hắn “giang hồ” với “trần tục” đến mức mình toát cả mồ hồi (cứ gái rồi lại gái...). Một màn dạo đầu như thế, cá nhân mình thì không có cảm tình cho lắm: ( Đặt sở thích cá nhân sang một bên thì mình nghĩ tác giả tương đối có nội lực. Điểm mình thích trong truyện của bạn là lời thoại rất rất sinh động. Hai là sự hài hước có duyên. Một chương mà có thể khiến mình cười vui vẻ đến mấy lần: ) Ba là truyện đọc có vẻ bông lơn đùa giỡn nhưng càng đọc càng thấy cái “tình” trong đó, các nhân vật cũng có nét riêng khá rõ ràng.

Còn điểm mình thấy hơi tiếc khi mình đọc truyện này là: đôi khi bạn hơi “phung phí” văn. Có chỗ kể quá nhiều, lại hơi khô khan theo kiểu liệt kê, làm mình có cảm giác cái gì cũng lồ lộ ra đó, mình bắt đầu đọc nhanh, đọc lướt. Mà hễ đã bắt đầu đọc lướt thì bắt đầu quên cảm thụ: ( Lối kể chuyện của bạn rất thẳng thắn và thành thật. Nhưng trong chuyện viết lách mình nghĩ cái gì cũng bày ra hết không hẳn là thượng sách. Ngoài ra, mình thấy cách mở đầu truyện của bạn không gây được ấn tượng tốt. Lúc mới đọc, mình nghĩ truyện này viết có vẻ hơi sơ sài, chắc không được đầu tư kĩ (thật có lỗi với tác giả quá...). Đọc tiếp nữa thì dần thấy mình đánh giá hơi vội vàng. Mong là không có đọc giả nào khác bỏ lỡ truyện này vì lầm tưởng giống như mình.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Mật Thám Phong Vân PDF của tác giả Thần Long nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Thủy Hử
Thủy Hử Thủy Hử – Thị Nại Am Thủy Hử (nghĩa đen là “bến nước”) là một trong Tứ đại danh tác của văn học cổ điển Trung Quốc. Đây là pho tiểu thuyết được ưa thích và lưu truyền rộng rãi trong lịch sử, khắc họa thành công hình tượng những anh hùng hảo hán võ nghệ cao cường, giàu lòng vị tha, xả thân vì nghĩa. Cốt truyện là sự hình thành và những chiến tích của cuộc khởi nghĩa nông dân chống triều đình nhà Tống, do Tống Giang lãnh đạo. Thủy hử phản ánh thực trạng trong xã hội phong kiến muôn đời: “quan bức thì dân phản”. Và thời thế đó đã tất yếu đã sinh ra những “Anh hùng thời loạn” – những người có khả năng dựng ngọn cờ “Thế thiên hành đạo” để quy tụ lực lượng quần chúng lao khổ nhất tề đứng lên chống cường quyền áp bức, đó chính là 108 Anh hùng Lương Sơn Bạc. Bên cạnh việc xây dựng rất thành công hàng loạt nhân vật anh hùng hảo hán, Thủy Hử hấp dẫn người đọc còn ở cách kể chuyện gần gũi với truyện kể dân gian. Thủy Hử giữ được tính sống động của nhân vật trong ngôn ngữ gần gũi với đời sống hằng ngày, trong lối hành văn ít trang sức tô điểm.” Xem thêm: Tam Quốc @ Diễn Nghĩa Tây Du Ký Hiệp Khách Hành Ở nước ta, bản dịch của Á Nam Trần Tuấn Khải được nhiều người yêu thích bởi văn phong hàn lâm, trau chuốt. Á Nam Trần Tuấn Khải đã dịch từ bản Thủy Hử gồm 70 hồi chính truyện, 140 câu đề mục do Kim Thánh Thán – một nhà phê bình nổi tiếng đời Thanh soạn lại. Đây là bản Thủy Hử phổ biến nhất, giữ được tinh hoa cốt truyện, văn chương được gọt dũa, nhuận sắc. Thư viện Ebook Sách Mới mời bạn đón đọc. Đừng quên đăng ký email để nhận sách hay mỗi tuần.
Buồn Làm Sao Buông
Buồn Làm Sao Buông Buồn Làm Sao Buông – Anh Khang Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều – là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình? Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi. Đọc thêm: Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ! Thiên thần sa ngã Hồng Lâu Mộng Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm. Ký ức sở dĩ không thể mất mát là bởi chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm, những ngày đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so với con đường còn dài trước mắt. Vì lẽ đó mà những lần đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn để lại trong lòng những xốn xang, bần thần và khắc sâu hơn cả. Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên… nghiễm nhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới… Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!
Những Cuộc Phiêu Lưu Của Tom Shawyer
Những Cuộc Phiêu Lưu Của Tom Shawyer Những Cuộc Phiêu Lưu Của Tom Shawyer – Mark Twain Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer là tiểu thuyết nổi tiếng của Mark Twain viết về cuốc sống của một chú bé sống tại một ngôi làng nghèo bên sông Mississippi. Với bản tính hiếu động, Tom Sawyer không lúc nào chịu yên. Chú quậy phá đủ trò tai quái từ trốn học, lừa bạn bè sơn hàng rào, cầm đầu lũ trẻ đánh nhau cho đến chữa mụn cóc ngoài nghĩa trang, “đính hôn” với cô bạn Becky, hay ra đảo sống đời cướp biển. Thế nhưng, cũng trong những chuyến phiêu lưu ấy, Tom và bạn bè đã khám phá ra một vụ giết người, phá tan âm mưu của toán cướp, cứu được Becky, tìm thấy kho báu và trở thành anh hùng của thị trấn. Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer tắm trong một không khí hoạt náo, tươi vui và lấp lánh những màu sắc rực rỡ của trẻ em. Tài kể chuyện của Mark Twain khiến người đọc vừa bị cuốn hút, vừa lo âu đồng thời liên tục bật cười trước những tình huống kịch tính liên tiếp. Đọc thêm: 80 Ngày Vòng Quanh Thế Giới Đảo Giấu Vàng Mật Mã Da Vinci Tác giả còn lồng vào những đoạn văn châm biếm xã hội vô cùng hài hước và sâu sắc. Trên hết, ông miêu tả xuất sắc tính cách, tâm lý, hành động của một Tom Sawyer thông minh, nghịch ngợm nhưng dũng cảm và có một tấm lòng nhân hậu, giàu tình nghĩa. Từ khi ra đời cho đến nay, Tom Sawyer đã trở thành người bạn thân thiết của các thế hệ trẻ em trên khắp thế giới. Tác phẩm này cũng nhiều lần được chuyển thể thành phim và hoạt hình tại nhiều quốc gia.
Suối nguồn
Suối Nguồn (The Fountainhead) Suối Nguồn – Ayn Rand Suối Nguồn đứng đầu bảng xếp hạng những tiểu thuyết hay nhất thế kỷ 20 do độc giả bình chọn, được dịch ra nhiều thứ tiếng và liên tục được tái bản hàng năm. Tính đến nay, Suối nguồn đã bán được trên 6 triệu bản trên toàn thế giới. Câu chuyện không là dòng chảy êm đềm như tên gọi, mà là một hành trình dài của tâm tưởng, của những cuộc đấu tranh giữa dòng đời khắc nghiệt để kiếm tìm và chứng minh một chân lý sống. Nhân vật chính là Howard Roark – một kiến trúc sư vào đời không có tấm bằng đại học. Anh đã bị đuổi ra khỏi trường kiến trúc chỉ vì không đồng ý thay thế chân lý bằng ý kiến của số đông người. Trong khi cuộc sống đầy rẫy những toan tính, đua chen và con người luôn phải biết cúi đầu để có thể tồn tại thì Roark lại đi ngược với dòng chảy đó. Đọc thêm: Đồi gió hú Không Gia Đình Giết Con Chim Nhại Những tòa nhà của Howard Roark xây dựng luôn khiến người ta phải tìm đến ngắm nghía, cho dù sau đó bật ra những tiếng dè bỉu, chê bai. Suy nghĩ tồn tại trong số đông người thì không thể gọi là lập dị, vì thế chẳng ai dám tách ra khỏi cái số đông ấy để đến bên cạnh Howard Roark. Người ta hả hê khi lật đổ được Roark, nhưng lại hằn học khi không thể phủ nhận rằng Roark là một thiên tài. Bao nhiêu kiểu thiết kế của Roark đều bị coi là lập dị, “không thể chấp nhận” và bị cười cợt, phê phán một cách không thương tiếc. Số đông người lại một lần nữa đánh gục tất cả những sáng tạo của Roark.