Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhất Ngôn Thông Thiên - Hắc Huyền

Trời có chín tầng, đất có bát hoang. Ta muốn tranh hùng thất giới, không cầu lục đạo nương thân, ta từng đoạt người ngũ cốc, cũng từng hành hiệp Tứ Hải, tam sinh tình tận, hai đời vì là tiên, chỉ nguyện một lời Thông Thiên! *** Đây là truyện mới của Hắc Huyền, Ai là độc giả của Trọng Sinh Tiêu Dao Đạo thì mời xem nhé. Mình thì mình khá là thích lão Hắc Huyền này, theo cảm nhận của mình thì có đủ cái võ và cái tình, cũng có phần hài hước, logic vừa phải. *** Lâm Sơn Trấn, biên thùy Phổ Quốc, tiếp giáp với dãy núi Vạn Hằng cao ngút tầng mây, heo hút không người, chỉ có bách thú và những rặng núi trải dài vô biên, ngăn đôi Nam Bắc hai quốc gia, cũng thành công phân tách được cả hai thiên tượng đông hạ. Lâm Sơn Trấn được xây dựng tại phía Nam dãy núi, khí hậu quanh năm ôn hòa như xuân. Nơi này không có mùa đông, cách vài ngày còn có sương sớm tràn ra từ trong dãy núi, tựa như sâu bên trong sơn mạch vô biên là nơi cư ngụ lý tưởng của các bậc thần tiên. Vào sáng sớm, sương mù lại phủ kín khắp đường mòn ngoài trấn, chim chóc líu ríu liên hồi trên ngọn cây. Dù cho cuối con đường mòn kia xuất hiện một bóng người cũng không ngăn được khúc ca chào buổi sáng đầy hào hứng của bọn chúng. Trong cái nắng sớm đó, một tiểu đạo sĩ với tướng mạo chất phác, mặt mày lại có chút thanh tú, chừng mười bốn mười lăm tuổi, đang tung tẩy quang gánh trên vai từ đằng xa đi tới. Hai đầu quang gánh còn treo lủng lẳng hai thùng nước trong vắt. Thùng nước đầy tràn. Do vậy mà bước chân tiểu đạo sĩ có vững vàng đến mấy, cũng vì đường núi gập ghềnh xóc nảy mà nước trong thùng tràn ra không ít. Từng giọt nước trong vắt rơi vãi xuống hai bên đường mòn, phản chiếu dưới ánh mặt trời tạo thành giọt ánh sáng lấp lánh đủ màu sắc. Sáng sớm tĩnh lặng, đường núi không người, tựa như một bức họa đồ về phong cảnh quê hương yên bình. Phần cuối bức họa này là một đạo quán sát rìa của thị trấn, có tên là Thừa Vân. “Tiểu đạo sĩ, ngày nào cũng gánh đầy nước như vậy không mệt sao?” Một nông hộ đốn củi vào sáng sớm ở ngoài trấn cười ha hả nói. Tiểu đạo sĩ mỉm cười lắc đầu, không mệt. “Tiểu đạo sĩ, nước tràn hết xuống đường rồi, ngươi về đến đạo quán chỉ còn nửa thùng nước. Không thấy phiền lòng sao?” Bà lão bán điểm tâm sáng bên đường hảo tâm nhắc nhở. Bà cũng nhớ đã từng nói mấy lời này vài năm nay rồi, thế nhưng tiểu đạo sĩ vẫn cứ mỉm cười lắc đầu như trước, không phiền lòng. “Tiểu đạo sĩ, ngày nào ngươi cũng vãi nước qua con đường này một lượt, ngươi không cảm thấy con đường này vậy mà còn sạch sẽ hơn Minh Thúy Lâu chúng ta hay sao?” Trên Minh Thúy Lâu, tiểu tỳ phải dậy sớm hơn chủ nhân mình ghé qua cửa sổ nhìn. Tiểu đạo sĩ ngây ngốc gánh nước chính là niềm vui duy nhất của đám hạ nhân các nàng. Tiểu đạo sĩ vẫn cứ mỉm cười lắc đầu, không cảm thấy vậy. “Gánh cả thùng đầy nước, vậy mà còn không được tới nửa thùng. Ngay cả ta là loại chưa từng gánh nước qua cũng không thế. Từ Ngôn, ngươi là heo sao?” Đứa con thứ hai nhà Trương đại hộ đang bê lấy một tô cơm thịt, ngồi ngay cửa ra vào, vừa ăn vừa cười. Cả người to béo ngồi chật khít cả lối đi. Tiểu đạo sĩ được gọi là Từ Ngôn kia vẫn mỉm cười như trước, lần này không lắc đầu mà gật gật. Phải a, ta chính là heo… Thừa Vân quan nhìn qua không lớn, chỉ có hai đạo sĩ một già một trẻ. Khách hành hương cũng không nhiều, lại chỉ chủ yếu cầu phúc mà không bố thí. Cũng may dịp Tết đến, mấy nhà giàu có sẽ lưu lại vài đồng nên nhờ vậy mà hai đạo sĩ được no bụng. Nhưng cũng chỉ là no bụng. Tiểu đạo sĩ gánh nước về tới Thừa Vân Quan, xuôi theo con đường mòn cạnh đại điện đi thẳng ra vườn rau phía sau. Vườn rau xanh tươi mơn mởn. Nhìn từng mầm non mới nhú ra, Từ Ngôn không kìm được vui vẻ. Hắn đang chuẩn bị đem hai thùng nước đổ vào vạc lớn thì không ngờ thùng nước lại trơn trượt tuột khỏi tay, rớt qua một bên. Roạt! Từ Ngôn không kịp nghĩ ngợi nhiều, vội lật tay hất lấy thùng nước bị tuột tay, sắp đổ ra ngoài vạc chuyển hướng về phía vườn rau. Dù lượng nước rơi vãi không đồng đều nhưng vậy cũng không tính là bỏ phí mất một thùng nước. Khò khè, khò khè. Gần nửa thùng nước rơi xuống vườn rau, còn phần nhiều là đổ xuống chuồng heo bên cạnh vườn. Trong chuồng, một con heo đen nhỏ toàn thân sũng nước, thế nhưng nó không sợ mà ngược lại còn khò khè líu ríu kêu lên đầy sung sướng. Trận nước lạnh này như một trận tắm rửa khiến nó đầy thống khoái. "Khò khè, khò khè!" Tiểu đạo sĩ ngồi xổm xuống ngoài chuồng heo, phát ra tiếng kêu tương tự con heo đen nhỏ này, vừa bắt chước tiếng heo kêu vừa cười ngây ngốc. Đạo quán nghèo khó làm sao mua nổi heo. Cho nên heo này không phải là heo nhà mà là một con heo rừng nhỏ Từ Ngôn nhặt được trong núi khi hắn được khoảng mười tuổi, rồi mang về đạo quán nuôi dưỡng. Nuôi một hơi bốn năm năm nay, heo rừng cũng trở thành heo nhà rồi, thậm chí còn được đặt cho cái tên là Tiểu Hắc. Thế nhưng nuôi nấng thế nào đi nữa thì đầu heo này vẫn không lớn lên chút nào, mấy năm trời nhưng cân nặng cũng chỉ xấp xỉ mãi chừng mười cân. “Từ Ngôn, ngươi vừa đi gánh nước về sao?” Lão đạo sĩ cao tuổi đi từ mé bên kia bước đến, nhìn qua thùng còn lại hơn một nửa nước bên trong rồi nhìn tiểu đạo sĩ đang ngồi ngoài chuồng nói chuyện với heo, lắc đầu nói. “Đứa nhỏ nhanh nhẹn hoạt bát này, học ai không học, lại học heo làm gì. Ngươi không thấy mệt sao?” “Không mệt a sư phụ, rơi rớt có vài cân nước mà thôi, coi như là quét phố đi.” Tiểu đạo sĩ rất nghiêm túc nói: “Không phải người từng nói qua heo sống còn tiêu dao hơn so với người sao. Bởi vì heo không có đầu óc, cho nên hàng ngày trôi qua đều rất vui vẻ, cho dù trước mắt là dao mổ cũng vẫn ăn uống được ngon lành, vẫn ngủ được say sưa.” "Thế nhưng mà ngươi có đầu óc." Lão đạo sĩ giận dữ. “Ta sẽ cố hết sức đem đầu óc giấu kín đi.” Tiểu đạo sĩ cười hì hì đáp. “Một khi heo đủ lớn, thì nhất định sẽ bị đồ tể giết mổ.” Giọng nói của lão đạo sĩ lại trở về bình thản. “Người thì cũng sẽ chết già, chết bệnh, chết đói. Rốt cuộc cũng không phải bị địa phủ bắt đi sao?” Nói xong, Từ Ngôn đưa tay qua chấn song chuồng vỗ vỗ lấy đầu heo Tiểu Hắc, nói tiếp: “Hơn nữa, chúng ta sẽ không ăn thịt Tiểu Hắc.” Dường như dưới góc nhìn của Từ Ngôn thì vận mệnh của người và heo cũng không khác nhau là mấy. Có chăng chỉ là heo không có phiền não, còn người, lại rất nhiều phiền não. “Đứa nhỏ ngốc! Vi sư kêu ngươi học heo vô lo, chứ có kêu ngươi học ở heo ngu si đần độn đâu!” Lão đạo sĩ tức giận vớ lấy đòn gánh làm bộ muốn đánh, còn tiểu đạo sĩ thì đã nhanh chân cười cười chạy ra xa. Ném đòn gánh đi, lão đạo sĩ nhìn theo bóng lưng tiểu đạo sĩ, đôi mắt đục ngầu hiện lên vẻ khổ sở, lắc lắc đầu lẩm bẩm: “Mấy thứ không sạch sẽ người khác không nhìn ra thì ngươi lại một mực nhìn rõ ràng, hài tử số khổ…” Sống nương tựa vào nhau đã mười mấy năm, lão đạo sĩ biết rõ lý do Từ Ngôn luôn thân thiết với con heo Tiểu Hắc trong chuồng, cũng thừa biết vì sao hắn luôn biểu hiện ra vẻ đần độn như heo. Vì chỉ có đầu heo Tiểu Hắc mới có thể ở trước mấy thứ không sạch sẽ kia mà vẫn vét sạch đồ ăn trong máng một cách ngon lành, cũng vẫn có thể trước mặt mấy thứ không sạch sẽ đó mà thản nhiên nằm ngủ ngáy o o … Sự nhạy cảm của động vật, cường đại hơn con người nhiều lắm. Một vài thứ con người không nhìn thấy nhưng động vật lại có thể dễ dàng phát giác ra. Ngoại trừ con heo Tiểu Hắc, toàn bộ đám súc vật, hoặc cả chim chóc sâu bọ…khi nhìn thấy bóng đen không thuộc về dương gian xuất hiện đều chọn cách tránh xa. Lão đạo sĩ ho khan, sau nửa ngày mới ngừng được. Lão cười khổ một tiếng rồi múc lấy một ca nước trong, tưới lên vườn rau. Ở đó, là những mầm non xanh mơn mởn, sinh cơ bừng bừng. Một con bọ cánh cứng ngốc nghếch vừa mới đáp xuống chiếc lá xanh, bị nước xối ướt đẫm nhưng vẫn chẳng chịu nhúc nhích. Ngốc đến mức khiến người khác phải xem thường, thậm chí vài con kiến nhỏ còn bò lên bò xuống trên người cũng không khiến nó động đậy chút nào. Mãi đến khi có một con kiến rất lớn đầy uy phong đang chuẩn bị đạp lên người con bọ để bước lên chiếc lá xanh ấy. Con bọ ngốc mới tránh cái gọng kìm trên miệng con kiến, một ngụm gắt gao cắn chặt lấy nó. Lão đạo sĩ nhìn thấy rõ ràng cả một quá trình săn mồi của bọ cánh cứng, không khỏi ho khan lên vài tiếng rồi bật cười: “Là một đầu heo cũng được. Có vài con heo, lại ăn thịt hổ đấy…” Lão đạo sĩ tên là Từ Đạo Viễn, mười lăm năm trước lão nhặt được một đứa cô nhi. Đứa trẻ lúc đó mới sinh nhưng lại không quấy khóc mà chỉ y y nha nha như đang nói gì đó, nên lão mới đặt tên là Từ Ngôn. Thân thể Từ Đạo Viễn hết sức yếu ớt, lại có bệnh cũ quấn thân, chỉ có vết chai trên lòng bàn tay biểu thị việc quanh năm cầm kiếm mới cho thấy lão không phải là phàm phu. Mười mấy năm qua, cho dù lão chưa bao giờ hiển lộ bất cứ tài nghệ võ học gì, thế nhưng lại chỉ dạy Từ Ngôn luyện ra được một món Phi thạch có thể nói là tuyệt diệu công phu. Từ Ngôn ném ra cục đá, có thể so được với thiện xạ. Tường rào đạo quán không cao, lúc này chợt xuất hiện mấy cái đầu của đám trẻ thò qua hô lớn: “Từ Ngôn, đi kiếm vài món dân dã a. Đám thỏ trên Lão Phần Sơn chắc là rất béo tốt rồi!” Vắt vẻo trên tường là đám trẻ nhỏ ở mấy nhà cùng khổ trong sơn trấn, quanh năm suốt tháng không có nổi vài bữa thịt ăn. Cho nên đánh bắt được vài món dân dã chính là niềm vui thú duy nhất của đám trẻ nhà nghèo này. Nếu có thể bắt được vài con thỏ rừng hoặc gà rừng nọ kia thì mấy đứa nhỏ có thêm một bữa cải thiện, đương nhiên cũng không thiếu mấy đứa nhỏ con nhà giàu ưa náo nhiệt tham gia vào. “Được!” Từ Ngôn đáp lời, quay về phòng cầm theo một cái xẻng nhỏ, tiện tay cầm theo cái bánh nướng trên bếp bỏ vào ngực áo. Sau đó chạy ra khỏi Thừa Vân quan, trên tay còn cầm thêm một sợi dây đỏ. Đám nhỏ đang chờ bên ngoài, thấy Từ Ngôn đi ra không khỏi hưng phấn hô hào một tiếng. Cả bọn xấp ngửa chạy thẳng ra ngoài trấn, chỉ cần có Từ Ngôn thì bọn nó chắc chắn có thu hoạch rồi. Cái bổn sự phi thạch bắt thỏ, ngoại trừ Từ Ngôn thì không ai làm được đấy. Mấy đứa trẻ con nhà nghèo trong trấn lên núi đánh bắt món ăn dân dã cũng chỉ là tiện đường mà thôi, còn việc chính của bọn nó vẫn là đốn củi. Đừng nhìn vẻ ngoài nhỏ nhắn, nhưng trên eo mỗi đứa đều có sợi thừng quấn quanh. Vài đứa còn đeo theo một con dao chặt củi mòn vẹt sau lưng, coi như không bắt được thỏ rừng thì cả đám cũng vẫn nhặt đủ một bó củi đem về. Những đứa trẻ khác đã chạy xa rồi. Bước chân Từ Ngôn cũng chậm dần lại, rồi cuối cùng đứng lại bên ngoài cách Thừa Vân Quan hơn mười trượng. Mặt trời đã lên cao, trời xanh trong vắt không gợn mây, nhìn qua chỉ thấy là một mặt trời rực rỡ giữa không trung, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Ngôn lại hiện lên một vệt đen. Hắn hít một hơi thật sâu, tựa như vừa quyết định xong một chuyện đầy khó khăn. Từ Ngôn chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía cửa ra vào của đạo quán, đôi mày thanh tú nhăn lại. Sau đó đôi chân nhanh chóng ra sức đuổi theo đám trẻ nhỏ đang chạy ra khỏi sơn trấn. Mười lăm tuổi, chính là độ tuổi hồn nhiên ngây ngô của một thiếu niên. Không thiếu niên nào trong độ tuổi này có thể thu liễm được bản tâm mình. Từ Ngôn là tên khờ ngốc đần độn như heo trong mắt người khác thế nhưng lại là một thiếu niên cổ quái thông minh tuyệt đỉnh trong mắt lão đạo sĩ, khắp thiên hạ cũng không có được người thứ hai. Không ai nguyện ý giả làm một đầu heo, hơn nữa lại đã kéo dài một hơi tới sáu bảy năm trời. Ngoại trừ lão đạo sĩ, càng không kẻ nào biết được nỗi khổ tâm của Từ Ngôn. Bởi vì chỉ khi bản thân là một đầu heo, thì Từ Ngôn mới có thể lờ đi những cảnh tượng biến hóa kì lạ mà người khác không nhìn thấy được. Từ nhỏ, hắn đã nhìn thấy được một vài thứ đồ vật cổ quái kì lạ. Chẳng hạn như Linh tinh nhảy nhót trong khu rừng này, như quái điểu bay lượn trong đám mây đen, như nữ nhân phiêu đãng trong những ngày gió rét tuyết bay đầy trời, hay chẳng hạn như là…quỷ! Ngay khi Từ Ngôn ngừng chân bên ngoài đạo quán. Người khác chỉ nhìn thấy được hai bên cửa lớn trống hoắc, thế nhưng trong mắt Từ Ngôn lại xuất hiện thêm hai cái bóng dáng, đầu đội mũ dài, một đen một trắng. Mặc dù không nhìn rõ diện mạo của hai bóng người ấy nhưng Từ Ngôn có thể dễ dàng khẳng định ra thân phận của bọn họ. Quỷ sai, Hắc Bạch Vô Thường! ... Mời các bạn đón đọc Nhất Ngôn Thông Thiên của tác giả Hắc Huyền.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bách Luyện Thành Tiên
    Lâm Hiên - một Phàm Nhân theo đúng nghĩa của nó, không có linh căn. Phàm Nhân này sẽ phải chịu những sự dè bỉu gì của người khác, để có thể đặt chân lên tu tiên lộ và phải cố gắng ra sao. Một huyễn cảnh mà các bậc trưởng bối trong Môn nghĩ đến còn sởn gai ốc, vậy mà Lâm Hiên cắn răng bước vào, dục hỏa thiêu thân, băng đao tước thịt, địa ngục diêm la - tất cả đang hành hạ Lâm Hiên, đang tôi luyện hắn, tôi luyện một Phàm Nhân đúng nghĩa. Rất nhiều lời bàn rằng tác phẩm này giống như Phàm Nhân Tu Tiên , điều này không hẳn! Là người biên dịch bộ truyện này, tại hạ khẳng định nó đậm thêm cả chất kiếm hiệp. Không hẳn chỉ là tu luyện, không hẳn chỉ là cơ duyên, bên trong còn ẩn chứa rất nhiều tình tiết ái hận tình thù, nhân quả đan xen.   Ebook Bách Luyện Thành Tiên - Huyễn Vũ   Tu tiên là để cầu trường sinh, nhưng trường sinh rồi đã đủ chưa? Hay chỉ là sự tra tấn dài đằng đẵng của tuế nguyệt? Xin được bắt đầu từ Phiêu Vân Cốc. *** Tóm tắt Bách Luyện Thành Tiên là một bộ truyện tiên hiệp được sáng tác bởi tác giả Huyễn Vũ. Truyện kể về hành trình tu tiên của Lâm Hiên, một phàm nhân không có linh căn. Lâm Hiên đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, gian khổ để có thể bước chân lên con đường tu tiên. Review Ưu điểm Truyện có nội dung hấp dẫn, lôi cuốn. Nhân vật chính Lâm Hiên được xây dựng rất tốt, có cá tính, có nghị lực và có mục tiêu rõ ràng. Truyện có nhiều tình tiết bất ngờ, kịch tính. Truyện có nhiều bài học sâu sắc về cuộc sống và đạo lý làm người. Nhược điểm Truyện có một số tình tiết phi logic, thiếu thuyết phục. Truyện có phần hơi dài dòng, lê thê ở một số đoạn. Kết luận Bách Luyện Thành Tiên là một bộ truyện tiên hiệp đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật chính được xây dựng tốt và có nhiều bài học sâu sắc. Tuy nhiên, truyện cũng có một số nhược điểm cần được khắc phục. Đánh giá chung Bách Luyện Thành Tiên là một bộ truyện tiên hiệp có nội dung hấp dẫn, lôi cuốn. Truyện kể về hành trình tu tiên của Lâm Hiên, một phàm nhân không có linh căn. Lâm Hiên đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, gian khổ để có thể bước chân lên con đường tu tiên. Truyện có nhiều tình tiết bất ngờ, kịch tính và có nhiều bài học sâu sắc về cuộc sống và đạo lý làm người. Dưới đây là một số điểm nổi bật của truyện: Nội dung hấp dẫn, lôi cuốn: Truyện có nội dung rất hấp dẫn, lôi cuốn, khiến người đọc không thể rời mắt. Truyện kể về hành trình tu tiên của Lâm Hiên, một phàm nhân không có linh căn. Lâm Hiên đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, gian khổ để có thể bước chân lên con đường tu tiên. Những khó khăn, gian khổ mà Lâm Hiên phải đối mặt đã khiến cho câu chuyện trở nên hấp dẫn và kịch tính hơn. Nhân vật chính được xây dựng tốt: Nhân vật chính Lâm Hiên được xây dựng rất tốt, có cá tính, có nghị lực và có mục tiêu rõ ràng. Lâm Hiên là một người thông minh, kiên cường và có ý chí cầu tiến. Anh luôn cố gắng hết mình để đạt được mục tiêu của mình. Sự kiên trì và nỗ lực của Lâm Hiên đã khiến cho nhân vật này trở nên rất đáng yêu và đáng ngưỡng mộ. Truyện có nhiều tình tiết bất ngờ, kịch tính: Truyện có nhiều tình tiết bất ngờ, kịch tính, khiến người đọc không thể đoán trước được diễn biến của câu chuyện. Những tình tiết này đã khiến cho câu chuyện trở nên hấp dẫn và lôi cuốn hơn. Truyện có nhiều bài học sâu sắc: Truyện có nhiều bài học sâu sắc về cuộc sống và đạo lý làm người. Những bài học này đã khiến cho truyện trở nên ý nghĩa và giá trị hơn. Tuy nhiên, truyện cũng có một số nhược điểm cần được khắc phục. Cụ thể, truyện có một số tình tiết phi logic, thiếu thuyết phục. Ngoài ra, truyện cũng có phần hơi dài dòng, lê thê ở một số đoạn. Nhìn chung, Bách Luyện Thành Tiên là một bộ truyện tiên hiệp đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật chính được xây dựng tốt và có nhiều bài học sâu sắc.
Triệu Hoán Thần Binh
Tên eBook: Triệu Hoán Thần Binh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Hạ Nhật Dịch Lãnh Thể loại: Huyền ảo, Tiên hiệp, Văn học Phương Đông   Nguồn: vipvandan.vn   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Triệu Hoán Thần Binh Giới thiệu: So với Châu Linh Cửu Biến - tải eBook và Đại Đạo Độc Hành - tải eBook thì Triệu Hoán Thần Binh được đánh giá là tác phẩm có lối dẫn truyện hay, khiến nhiều bạn đọc say mê với lối hành văn tinh tế của Hạ Nhật Dịch Lãnh.   ***  Nam nhân cầm thanh loan đao nhìn trường thương bị hủy ở trên tay hắn rơi xuống, khí tức anh hùng lập tức chấn động, lại xông qua chém giết. Vu Nhai cảm thấy bất đắc dĩ. Thế giới chết tiệt này, không có Huyền Binh bản mạng nhập thể chính là thấp hơn người một phần. Kẻ nắm giữ Huyền Binh chính là quý tộc. Huyền khí trong tay bọn họ, trăm phần trăm truyền chính là Huyền Binh huyền khí bản mạng nhập thể. Trừ khi chất liệu vũ khí của ngươi vô cùng tốt, còn không, gần như chỉ vừa va chạm sẽ lập tức vỡ nát. Hắn chỉ là một tiểu binh thủ thành nho nhỏ, có thể được phân phối vũ khí chất liệu tốt sao? Nói thừa! Nhìn thấy thanh loan đao kia đâm tới, từ huyền khí phía trên thanh loan đao có thể phán đoán được, người này hẳn là cao hơn so với mình mấy đẳng cấp. Hắn lại có Huyền Binh, hẳn là bối cảnh không nhỏ. Chất lượng Huyền Binh của hắn chí ít phải đạt được tam giai. Vậy phải làm sao?   ***  Mời bạn đọc khám phá về thế giới tiên hiệp với nhân vật Vu Nhai. So với những vị anh hùng quả cảm thì Vu Nhai quả thực là nhân vật tài sắc vẹn toàn, dù không hơn thắng thua nhưng những kẻ tiểu nhân vẫn khiến các anh hùng phải ái ngại. *** Tóm tắt Triệu Hoán Thần Binh là một bộ truyện tiên hiệp của tác giả Hạ Nhật Dịch Lãnh. Truyện kể về hành trình của Vu Nhai, một tiểu binh thủ thành, trong việc tu luyện và trở thành một cường giả. Vu Nhai vốn là một người bình thường, nhưng sau khi trọng sinh, hắn đã có được khả năng Triệu Hoán Thần Binh. Khả năng này cho phép hắn triệu hồi ra những vũ khí thần binh từ thế giới khác. Nhờ có khả năng này, Vu Nhai đã nhanh chóng trở thành một cường giả. Hắn đã chiến đấu với nhiều kẻ thù, tiêu diệt nhiều thế lực tà ác và bảo vệ cho người dân. Review Triệu Hoán Thần Binh là một bộ truyện có lối dẫn truyện hay, khiến nhiều bạn đọc say mê. Lối hành văn của tác giả Hạ Nhật Dịch Lãnh rất tinh tế, mang lại cho người đọc cảm giác chân thực và hấp dẫn. Bộ truyện cũng có nhiều tình tiết hài hước, khiến người đọc có những giây phút thư giãn. Bên cạnh đó, bộ truyện cũng có những tình tiết gay cấn, khiến người đọc không thể rời mắt. Đánh giá Triệu Hoán Thần Binh là một bộ truyện tiên hiệp đáng đọc. Bộ truyện có nội dung hấp dẫn, lối hành văn tinh tế và nhiều tình tiết hài hước. Dưới đây là một số điểm cộng của bộ truyện: Lối dẫn truyện hay, lôi cuốn Lối hành văn tinh tế Nhiều tình tiết hài hước Nội dung hấp dẫn Tuy nhiên, bộ truyện cũng có một số điểm trừ như: Một số tình tiết hơi phi logic Nhân vật nữ chưa được khai thác nhiều Nhìn chung, Triệu Hoán Thần Binh là một bộ truyện đáng đọc cho những ai yêu thích thể loại tiên hiệp.
eBook Bút vẽ Giang sơn, Mực tô Xã tắc full prc, pdf, epub [Tiên hiệp]
Tên eBook: Bút vẽ Giang sơn, Mực tô Xã tắc (full prc, pdf, epub) Tác giả: KhanhHan18 Thể loại: Huyền ảo, Tiên hiệp, Xuyên không, Văn học Việt Nam   Nguồn: tangthuvien.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook -  http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Bút vẽ Giang sơn, Mực tô Xã tắc Giới Thiệu: Một sinh viên Việt Nam, kế thừa truyền thống văn hóa cha ông để lại, tiếp thu những cái tinh túy nhất trong nền thư pháp Việt đã từng một thời vang bóng, nhưng lại sống trong thời kỳ đất nước đổi mới,đang mờ mịt về tương lai không biết chọn con đường đời nào để bước đi. Trong một lần đi chùa vãng cảnh, may mắn gặp được kỳ ngộ nghìn năm, xuyên việt đến một thế giới vừa giống như Việt Nam trong lịch sử, vừa mang đậm sắc màu thần thoại của dân tộc Việt Nam. Trong thế giới này, con người ai cũng có thể tu luyện, không chỉ võ công, mà tu luyện thư pháp cũng có thể chiến đấu. Trong thế giới này, một chàng trai tự mình tiến nhập, vượt qua những gian khổ hiểm nguy, kề vai sát cánh cùng người mình yêu quý, lần theo dấu tích lịch sử, tìm lại bí mật đã bị tháng năm chôn vùi. Trong thế giới này, nhân sinh của một cậu sinh viên đã hoàn toàn thay đổi. Liệu cậu sinh viên này sẽ làm thế nào để hòa nhập vào thế giới kì lạ nhưng cũng quen thuộc này ? Mời các bạn đón đọc Bút vẽ Giang sơn, Mực tô Xã tắc của tác giả KhanhHan18.
Tuyệt Phẩm Tiên Y
Tên eBook: Tuyệt Phẩm Tiên Y (prc, pdf, epub) Tác giả: Âm Dương Lưu Lãng Thể loại: Đô thị, Huyền ảo, Trọng sinh, Văn học phương Đông   Dịch: Dương Trúc    Nguồn: metruyen.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Tuyệt Phẩm Tiên Y Giới thiệu: Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Tuyệt Phẩm Tiên Y của tác giả Âm Dương Lưu Lãng. Tuyệt Phẩm Tiên Y là một tác phẩm mang màu sắc thần bí, bí ẩn cùng nhiều chi tiết độc đáo, gay cấn giúp độc giả trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau khi khám phá từng chi tiết của truyện. Tuyệt Phẩm Tiên Y nói về một chàng thanh niên Giang Nguyên có tài năng hơn người bị lừa gạt, bị hại chết, thế nhưng cậu ta đã sống lại và sinh sống ở trong khu vực nội thành. Trở lại với cuộc sống cậu thay đổi 180 độ, không chuyện ác nào mà không làm, từ việc nhỏ cho đến việc lớn. Không phải rồng ở sông, không biết kiềm chế sự kiêu ngạo của mình. Tuyệt Phẩm Tiên Y đạt được lượt view rất cao ở Trung Quốc. *** Tóm tắt Giang Nguyên là một chàng thanh niên có tài năng hơn người, từ nhỏ đã được người thầy là một cao nhân tiên môn truyền thụ võ thuật và y thuật. Tuy nhiên, Giang Nguyên là một người kiêu ngạo, coi thường người khác, nên đã bị một kẻ gian trá lừa gạt, bị hại chết. Sau khi chết, Giang Nguyên được một vị tiên ông thu nhận, truyền thụ cho hắn những bí quyết tu tiên. Giang Nguyên được sống lại và sinh sống ở trong khu vực nội thành. Trở lại với cuộc sống, Giang Nguyên đã thay đổi 180 độ, trở thành một người hoàn toàn khác. Hắn không còn kiêu ngạo, mà trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, không chuyện ác nào mà không làm, từ việc nhỏ cho đến việc lớn. Giang Nguyên bắt đầu gây dựng thế lực của mình, từ một kẻ vô danh trở thành một nhân vật có tiếng tăm trong giới giang hồ. Hắn cũng bắt đầu tìm hiểu về cái chết của mình và kẻ đã hại hắn. Review Tuyệt Phẩm Tiên Y là một tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật chính Giang Nguyên được xây dựng rất thành công. Hắn là một người có tài năng, nhưng lại kiêu ngạo, tàn nhẫn. Sự thay đổi của Giang Nguyên sau khi sống lại là một điểm nhấn của truyện. Tác phẩm có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động, mang lại cho người đọc cảm giác mãn nhãn. Ngoài ra, tác phẩm còn đề cao những giá trị nhân văn như lòng dũng cảm, ý chí kiên cường, tinh thần thượng võ, khát vọng công lý, chính nghĩa. Điểm cộng của truyện Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, có nhiều tình tiết bất ngờ. Nhân vật được xây dựng rất thành công, có cá tính riêng biệt. Hành động gay cấn, hấp dẫn, các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động. Đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp. Điểm trừ của truyện Đôi khi có những tình tiết hơi phi lý, khó tin. Một số đoạn văn có thể bị trùng lặp. Nhìn chung, Tuyệt Phẩm Tiên Y là một tiểu thuyết tiên hiệp đáng đọc, mang đến cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Dưới đây là một số nhận xét của độc giả về tác phẩm: "Truyện rất hay, lôi cuốn, hấp dẫn. Nhân vật Giang Nguyên được xây dựng rất thành công, là một nhân vật có cá tính riêng biệt." "Truyện có nhiều tình tiết hành động gay cấn, hấp dẫn. Các trận chiến được miêu tả chân thực, sống động." "Tác phẩm đề cao những giá trị nhân văn cao đẹp, mang đến cho người đọc những suy ngẫm sâu sắc." *** - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Ầm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người bệnh... Chỉ mong Tổ sư gia phù hộ cho cháu trai đệ tử được bình yên vô sự... Dứt lời, ông lão gầy gõ cầm hương cung kính vái lạy tượng thần phía trước, sau đó cắm hương lên trên bát hương. Lúc này lại một tia chớp lóe lên bên ngoài, sau đó chiếc đèn nhỏ trên đỉnh đầu lóe lên rồi yên ắng dập tắt, chỉ còn lại đầu bó hương trong bát hương là lóe lên ánh sáng đỏ yếu ớt. - Điện lại quá tải rồi... Nhìn căn phòng đột nhiên tối om, ông lão khẽ thở dài, sau đó xoay người, chậm rãi đi về phía phòng bên. Ngay sau khi tia sét kia hiện lên, trong phòng đột nhiên sáng ngời. Một tia sét tiếp theo lóe lên, có thể thấy mơ hồ trên ban thờ là một bức tượng ông lão mặc quần áo thời xưa, trông cực kỳ cổ kính. Ông lão đi trở về phòng mình, ngồi trên giường, vẻ mặt đau buồn, lại tới gần cửa sổ, nhìn xuyên qua màn mưa, nương theo tia chớp thỉnh thoảng lóe lên, ngóng về gian phòng nhỏ đối diện, lẩm bẩm: - Tiểu Nguyên... Tiểu Nguyên của ông, rốt cục cháu đi đâu hả... Sao cháu lại có thể bỏ ông lại một mình chứ... Lúc đầu ông không nên cho cháu đi du lịch, không nên để cháu đi... Ông lão dựa nhẹ vào khung cửa sổ, giọt lệ lăn trên khóe mắt. Nước mắt đục ngầu chậm rãi nhỏ xuống trên mép cửa sổ, hòa với nước mưa lạnh như băng, sau đó biến mất. Đang lúc đôi mắt ông lão đẫm lệ, đột nhiên một tia sét lại xẹt qua bầu trời, mang theo tiếng sấm ầm ầm, liên miên không dứt trên khoảng không. Cảm thụ được uy thế của trời đất, thân thể ông lão run lên, sau đó hai tay run rẩy đóng cánh cửa sổ lại. Đột nhiên khuôn mặt ông sững lại, nhìn về phía căn phòng nhỏ của cháu trai mình phía đối diện, mặt lộ vẻ kinh ngạc. Đột nhiên đôi tay ông lão run rẩy, sau đó xoay người bước nhanh về hướng cửa phòng. Ông lão bước nhanh xuyên qua hành lang, sau đó tới căn phòng nhỏ bên trái, nhìn vào cửa căn phòng tối om, đôi mắt trợn tròn. Bởi ông chứng kiến bên trong cánh cửa phòng lúc này lại hiện lên từng luồng ánh sáng màu trắng nhạt, hoàn toàn giống với ánh sáng trắng mà ông nhìn thấy lúc còn ở trong phòng đối diện, chẳng qua giờ đứng ở đây nhìn rõ ràng hơn nhiều mà thôi. - Tiểu... Tiểu Nguyên? Tiểu Nguyên... Là cháu sao? Giọng ông lão run rẩy, hỏi vọng vào trong phòng. - Tiểu Nguyên... Tiểu Nguyên, cháu ở bên trong sao? Thấy bên trong phòng vẫn lặng yên không chút tiếng động, ngoài ánh sáng trắng lờ mờ lộ ra từ cửa phòng, dường như trong phòng không có ai cả vậy. Trái tim ông lão hơi hồi hộp. Ông đã sống tới sáu bảy mươi năm rồi, có chuyện gì là chưa gặp qua. Nhưng ông nghĩ mãi cũng không hiểu là chuyện gì xảy ra trước mắt. Nhớ tới cháu trai bảo bối kia của mình, ông lão cắn răng nhìn về phía cửa phòng, đang định đẩy ra thì lại thấy ánh sáng trắng vốn đang lóe lên yếu ớt đã biến mất hoàn toàn. Lập tức, trong lòng ông cảm thấy căng thẳng. Không biết đã xảy ra biến cố gì, ông đưa tay đẩy mạnh cửa phòng, nín thở ngó đầu nhìn vào bên trong. Nương theo tia chớp bên ngoài, liếc mắt vào nhìn một cái, hai mắt ông lại trợn tròn lần nữa. Chỉ thấy trên chiếc giường đã ba năm không có người nằm giờ giường như lại có thêm một người. - Tiểu Nguyên? Tiểu Nguyên! Lại một tia chớp hiện lên ngoài cửa sổ. Nương theo ánh sáng trong nháy mắt đó, ông lão mở to hai mắt, nhìn bóng người trên giường, sau khi sửng sốt liền run giọng đi tới. Nhào tới bên giường, ông lão rưng rưng kích động nhìn thân hình xa lạ mà hết sức quen thuộc đang nằm trên giường kia, đúng là đứa bé trong ấn tượng của mình, rõ ràng trông đã trưởng thành hơn không ít. Rốt cục ông không nhịn nổi nghẹn ngào nữa. Thiếu niên lẳng lặng nằm trên giường, lúc này dường như không nghe được tiếng gọi của ông, chỉ nằm yên như vậy. Nếu không phải không xác nhận hô hấp của hắn vẫn còn thì đã bị dọa chết khiếp rồi... Ông lão hơi lo lắng lau nước mắt nơi khóe mắt, sau đó đưa tay bắt mạch cho thiếu niên. Sau khi xác nhận hắn hẳn chỉ đang ngủ say, lúc này ông mới yên tâm hơn, run rẩy lấy một tấm chăn lên đắp cho hắn, lại vô cùng cẩm thận lấy một bộ quần áo sạch sẽ vẫn cất cẩn thận trong tủ ra, đặt nhẹ lên đầu giường hắn. - Tiểu Nguyên... Ông vẫn giữ nguyên quần áo của cháu... Chờ cháu về mặc đây... Đợi cháu tỉnh dậy thì tự mặc vào nhé... Đặt quần áo xuống xong, ông lão liền chạy ngay tới trước tượng thờ tổ sư của mình, nước mắt lưng tròng, vái lạy thành kính mấy cái: - Tạ ơn tổ sư gia thương xót... Tạ ơn tổ sư gia... Vái lạy xong, ông lão lại chạy về phòng, mang cái ghế sang ngồi ngóng nhìn cháu trai đang ngủ say cả mình, sợ đột nhiên cháu mình lại biến mất không thấy đâu nữa. Hai tròng mắt thiếu niên đang ngủ say không ngừng rung động. Có vài hình ảnh đang lặp đi lặp lại trong đầu hắn... - Giang Nguyên... Chạy... Chạy mau, mau nó đi... Chúng tôi cản phía sau... - Đội trưởng... Không, tôi không thể đi ... Tôi không thể đi một mình... - Khốn nạn... Chạy mau... Chẳng lẽ cậu đã quên rồi. Cậu còn phải về nhà. Cậu còn phải về gặp ông nội... Cậu đã cố gắng rất nhiều vì chúng tôi rồi. Lúc đầu... Lúc đầu đáng lẽ tôi không nên lôi kéo cậu làm bác sĩ quân y cho chúng ta. Hiện tại tôi ra lệnh cho cậu, mang nó trở về. Đừng có chết chung với chúng tôi! - Nhớ kỹ... Sau khi mang nó trở về, không được nhắc tới điều gì, cũng không được điều tra gì hết... Chúng tôi vào sinh ra tử, lần này cũng chỉ bởi thứ này mà thua trong tay người ta. Nhất định nó rất quan trọng, tuyệt đối không được để nó rơi vào tay những người này... - Cậu nhất định phải trở về... - Đoàng đoàng... Thiếu niên lật đật chạy trốn về một hướng, sau đó tiện tay bắn về phía sau hai phát súng, ôm vết thương ở bụng đang không ngừng chảy máu, lao thẳng vào bên trong một đám bụi gai rậm rạp... - Xin lỗi... Đội trưởng... Tôi không thể mang nó rời đi... Nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng dày đặc tới gần, thiếu niên một mình đã tránh né quân địch mười mấy giờ thở hổn hển, cười khổ, tiện tay vứt khẩu súng lục đã hết đạn, sau đó nhìn cái hộp hợp kim nhỏ trong tay mình, trong ánh mắt tuyệt vọng lại lộ ra một tia tò mò. Sau đó hắn bấm khẽ mật mã mà đội trưởng đã nói với mình trước đó. Chỉ nghe một tiếng tạch vang lên, chiếc hộp nhỏ dẫn tới cuộc chiến giữa mười bảy mười tám đội quân tinh nhuệ và lính đánh thuê trong ba năm được mở ra. Nhìn món đồ bên trong hộp, trong nháy mắt thiếu niên mở to hai mắt, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc và quái dị. Bởi lẽ hắn thấy bên trong hộp là một cái bình thủy tinh bịt kín chừng ba mươi cm. Trong bình đó chứa một thứ trông như là một con màu nhỏ màu đỏ đang ngủ say. Nhìn con mèo, thiếu niên ngẩn ra, chẳng qua sau hai giây ngắn ngủi liền khôi phục tinh thần, sau đó khẽ cười khổ một tiếng. Hắn không thể nào ngờ nổi nhiều người tranh đoạt lâu như vậy lại vì một con mèo nhỏ quái lạ thế này. Thiếu niên lắc đầu chậm rãi, tay cầm lấy quả lựu đạn cuối cùng trên thắt lưng, kéo nhẹ một cái, sau đó bắt đầu giơ cao lưu đạn, đặt vào bên trong cái hộp, quay đầu nhìn về phía Đông, lẩm bẩm: - Ông nội... Cháu xin lỗi... Cháu bất hiếu... - Ầm.... Trong nháy mắt khi cả thế giới chỉ còn là ánh sáng mạnh, đôi mi thiếu niên dường như chậm rãi động đậy, sau đó từ từ mở ra.... - Đây là đâu? Nhìn nóc phòng dường như vô cùng quen thuộc, trong mắt thiếu niên hiện lên một tia ngơ ngác, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn xung quanh. Từ từ, cảnh vật trong căn phòng hơi tối hiện ra trước mắt. Những hình ảnh quen thuộc từ sâu trong trí nhớ bỗng ùa về. - Tôi... Về nhà rồi? Mình... Về nhà rồi? Thiếu niên run rẩy suy nghĩ, rốt cục con ngươi lúc này mới chú ý tới ông lão đang nằm bên giường mình. Mặc dù mái tóc hoa râm kia đã hoàn toàn khác với mái tóc đen trong ấn tượng của mình nhưng hắn vẫn nhận ra đây chính là ông nội mà mình luôn mong nhớ. - Ông nội... Trong lòng thiếu niên rung động, mắt ướt lệ. Hắn hiểu rõ, mấy năm ngắn ngủi, ông lão này biến thành tóc hoa râm tất nhiên là bởi vì mình. Hơi nhắm mắt lại, hít sâu hai hơi, mặc dù hắn không hiểu tại sao rõ ràng mình đã bị lựu đạn nổ chết lại đột nhiên vượt qua ngàn cây số, trở về trong ngôi nhà mình ngày nhớ đêm mong nhưng cho dù là thế nào, đây cũng là chuyện khiến hắn cực kỳ hưng phấn. Cẩn thận bỏ chăn ra, thiếu niên mới phát hiện ra không ngờ mình không mặc quần áo, lập tức sửng sốt, lại phát hiện ra vết thương do súng bắn ở bụng và bắp đùi phải của mình đã không còn. Mà hai vết thương cũ trên ngực phải và vai trái cũng hoàn toàn biến mất. Thậm chí nhìn kỹ còn thấy da thịt trơn nhẵn mịn màng hẳn, giống như chưa từng bị thương bao giờ vậy. Kinh ngạc rồi cẩn thận kiểm tra toàn thân một hồi, lúc này thiếu niên mới xác nhận, rất nhiều vết sẹo đại biểu cho chiến tích lưu lại mấy năm lưu lạc bên ngoài kia giờ đã không còn cái nào. Ngay cả vết sẹo tiêm phòng thủy đậu trên cánh tay ngày bé giờ cũng biến mất không thấy đâu nữa. Đang lúc hắn nghi hoặc, lại phát hiện ra vị trí vốn là sẹo thủy đậu giờ phút này có một hình xăm màu đỏ lớn bằng quả trứng gà đang ẩn hiện trong bóng tối. Mà hình dáng của hình xăm này lại giống như một con mèo nhỏ cuộn mình, chẳng qua cái đuôi kia có vẻ... Hơi to... - Đây là cái gì? Mời các bạn đón đọc Tuyệt Phẩm Tiên Y của tác giả Âm Dương Lưu Lãng.