Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kính Vạn Hoa Chết Chóc

Mới đầu khác thường, là trong nhà miêu không cho ôm. Lâm Thu Thạch phát hiện chung quanh hết thảy đều bắt đầu trở nên tràn ngập không phối hợp cảm. Sau đó một ngày nào đó, đương hắn đẩy ra trong nhà môn, lại phát hiện quen thuộc hàng hiên biến thành thật dài hành lang. Hành lang hai đầu, là mười hai phiến giống nhau như đúc cửa sắt. Chuyện xưa bởi vậy bắt đầu. Nguyễn Nam Chúc đối Lâm Thu Thạch nói, đương ngươi chăm chú nhìn vực sâu khi, vực sâu cũng đang nhìn chăm chú ngươi. Lâm Thu Thạch nghe xong lâm vào trầm tư, sau đó đối với vực sâu kéo xuống dây kéo quần... Nguyễn Nam Chúc: "... Ngươi đem quần cho ta hảo hảo mặc vào!" Không quậy sẽ chết bệnh kiều công X cùng nhau quậy trầm ổn thụ, sữa đông hai tầng tổ hợp, thần quái phong cách thăng cấp lưu. *** [Review] Kính vạn hoa chết chóc – Tây Tử Tự 30/01/2019 / HƯƠNGHÓMHỈNH 24 Votes Huhu truyện hay vcl, hay quá trời hay luôn, truyện hay nhất mình đọc trong thời gian gần đây. Lọt ngay vô top yêu thích, nhưng mà ko đọc lại đâu ạ, sợ vãi ra, cũng là cái bộ đam kinh dị nhất t từng đọc nữa. Ai yếu tim nhát gan nên xem ở chốn đông người vào ban ngày. Dành mấy buổi tối cày nên sợ quá trời, bí kíp chống sợ ma cho bà con là bật bài nhạc nào sôi động bốc bốc một tí, vừa nghe vừa đọc cho đỡ sợ. Với Tấn Giang hiện nay thì t cũng hiểu vì sao truyện lại có tích phân khủng bố như vậy. Oa oa oa phục tác giả quá, thấy tác giả bảo lúc viết bộ này đã gặp ác mộng nhiều lần, phải dậy hít mèo mới vượt qua được :)))) Trước cũng đọc mấy bộ của Tây Tử Tự, nhưng đều bỏ giữa chừng, bộ này thì theo hết ko bỏ chi tiết nào, dù nó kinh vị vãi đái. Nội dung nó đại khái là thế này, Lâm Thu Thạch – anh thụ của chúng ta, một bữa nọ bỗng dưng thấy 12 cánh cửa trong hành lang, anh mở một trong các cánh cửa đó ra và đi tới một thế giới xa lạ, phải cùng những người trong đó vượt qua thử thách, trốn tránh sự đuổi giết của quái vật để tìm ra chìa khóa và mở cánh cửa trở lại thế giới thực. Những người tiến vào cánh cửa đều là những người sắp chết, vượt qua cửa sẽ giúp họ kéo dài mạng sống, nhưng chưa ai từng đi hết 12 cánh cửa. Ở đó thụ gặp công, đồng hành cùng công và sau đó gia nhập tổ chức Hắc Diệu Thạch. Nói thật thì mình thấy thà chết luôn bên ngoài nó còn sướng hơn trăm lần đi vào cửa, vào cửa bị quái vật giết, vừa sợ vừa đau. Ra được thì được sống thêm, nhưng phải sống với nỗi sợ hãi, phải liên tiếp vào cửa, thương tích đầy mình, đối mặt với quái vật, đù má nhưng kiểu xuyên không vào 1001 bộ phim kinh dị vậy. Thôi cứ thả cho đời nó trôi đi đâu thì trôi, chết ở thực tại còn đỡ hơn bị ma nữ/quái thú/slenderman/quỷ không đầu/…. giết. Rất ưng công với thụ luôn, đủ manly, đủ thông minh, đủ lý trí và cũng đủ… bình thường. Nhân vật tam quan chính, ko hắc hóa vặn vẹo blah bloh, ko dị năng hay IQ vô cực như Conan. Thụ mang đến cho mình cảm giác giống như Ngô Tà ấy, vừa tỉnh táo vừa trầm ổn, trong sự thành thục cũng có điểm ngây thơ, né thính thần sầu, thần kinh thô như cục đá, hiền mà lại còn thích mèo nữa chứ, mị là con người đơn giản, ai thích mèo là mị có thiện cảm với người đóa ^3^ Thụ trưởng thành theo thời gian, càng lúc càng lợi hại, mình cũng đến là phục những nhân vật trong truyện ạ, dù ko có bàn tay vàng nhưng họ vẫn vượt qua được hiểm nguy, nhờ lý trí, may mắn và (theo mình) nhờ một phần ko nhỏ vào cái sự không sợ ma. Thề là sợ vcl, ban đầu thấy còn đỡ, về sau hãi ơi là hãi, kiểu mở cái tủ thấy xác trẻ sơ sinh, liếc cửa sổ thấy đôi mắt ngó mình, ngủ dậy thấy dưới giường đầy dấu tay máu, nhìn lên trần nhà thấy con ma bám trên đó,…. chết ngất tại chỗ luôn chứ chả cần động dao. Công là Nguyễn Nam Chúc, mỹ công niên hạ, đại lão kinh nghiệm đầy mình, dẫn dắt thụ qua những cánh cửa, bao bọc thụ nhưng vẫn để thụ tự trưởng thành. Anh thả thính nhiệt cmn tình nhưng toàn bị xếp vô friendzone, tội anh. Ko cuồng soái khốc bá duệ, bá đạo tổng tài or đại boss bàn tay kim cương, anh cũng phải trầy trật qua cửa, cũng bị ám ảnh tâm lý, bị trọng thương, phải trải qua hàng trăm cánh cửa mới tích lũy được kỹ năng và kinh nghiệm. Ngoài cửa thì hình tượng với mọi người là boss tận tụy, cao lãnh, chỉ thể hiện sự quan tâm đặc biệt với thụ, nhưng ko có nghĩa là ảnh ko màng đến người khác nhé. Vẫn giúp đỡ mọi người trong tổ chức, quan tâm tiền bối hậu bối, có ơn báo ơn có oán báo oán. Trong cửa thì nhây và gian manh, cũng dê (ngầm) nữa ???? Tình cảm được tác giả diễn tả tốt, ko máu chó cẩu huyết gì, những thời khắc sinh tử bên nhau đã khiến hai người ý thức rõ ràng được sự quan trọng của đối phương, lúc đầu có hi sinh mình vì người kia, rồi sau đó đều hiểu rằng hai người thiếu một thì người còn lại sống cũng chẳng có ý nghĩa gì, nên họ hứa với nhau rằng, sẽ ko miễn cưỡng bắt người kia phải sống mà ko có mình. Có một đoạn mình thích nhất truyện, ko phải cảnh đao to búa lớn gì đâu, nó là hành động bình thường thôi nhưng khiến mình thấy ngọt ngào lắm lắm. Lúc ấy mọi người ko thể ăn đồ ăn mà cánh cửa cung cấp, nhóm của công thụ có mang ít đồ trong người, phải nhịn đói, buổi tối chị đồng đội kia đi ngủ, công lén leo lên giường thụ, chia cho thụ một phần sô cô la. “Sô cô la chỉ có một miếng, hắn sẽ chia một nửa đưa cho Lâm Thu Thạch, nửa còn lại giấu đi, ngày mai lại đưa cho Lâm Thu Thạch.” Hành động nho nhỏ thôi nhưng thể hiện sự yêu thương quá đỗi ấy, ko chia hai nửa mỗi người một nửa, chỉ bảo mình có rồi, lẳng lặng cho thụ hết ❤ Truyện viết chắc tay, ko hề bị xuống chút nào, mỗi cánh cửa đều có đặc sắc riêng, ban đầu đọc thấy khá loạn và có sạn, nhưng về sau nhờ phục bút cũng giải thích được. Ko đến mức rối não rối trí quá, IQ thấp như mềnh cũng hiểu được ok, vì ban đầu đa phần là đi cửa cấp thấp để kiếm manh mối và rèn luyện, với nhân vật chính thì có thể qua được, nhưng ko có nghĩa là ko nguy hiểm, ko trầy trật, ko đáng sợ, nhiều lần suýt mất mạng ấy chứ. Mình thì sợ mấy chuyện ma đô thị hơn là chuyện ma tâm linh, vì nó gần với cuộc sống của mình hơn á, hãi vcl hãi. Sợ nhất là cánh cửa của Người đàn bà trong mưa, xem bức tranh xong thấy ghê quá luôn ấy, ám cmn ảnh, hiểu sao nó lại là tranh bị ma ám rồi. Ngủ tầng trên, một mình t một tầng, đêm mắc mà ko dám xuống nhà đi xả :v IQ các nhân vật vẫn online, có pháo hôi nhưng hợp lý và (quả thực là) phim kinh dị nào chả có pháo hôi. Điểm mình thích là ko khí giữa những người qua cửa đều khá hòa bình, bởi vì ko thể giết người công khai trong cửa, và có người mở cửa rồi thì người khác cũng vào được, nên ko có mấy màn giết chóc đồng loại, mưu ma chước quỷ hại nhau đau hết đầu, thật luôn, đấu với mấy con ma đã tã lắm rồi, hơi đâu đi đấu với người nữa. Tổ chức Hắc Diệu Thạch như một gia đình nhỏ ấy, ấm áp chan hòa quá cơ ^^ Còn có 2 boss Hạt Dẻ (mèo) và Bánh Gối (cún), còn gì tuyệt hơn. Tất nhiên cũng có điểm mình ko thích, đầu tiên là tác giả giết mấy nhân vật mình quý, huhuhu tui phải đọc bao nhiêu chap truyện sợ vãi linh hồn để gây dựng cảm tình với người ta đó, sao bà nỡ giết!! Cái chết nó đến quá đột ngột luôn ấy, làm ngỡ ngàng hụt hẫng và cũng tiếc nữa. Quái vật trong các cánh cửa thừa sức tiễn nvc lên trời, vì điều kiện tử vong quá khó xác định ở thời điểm ban đầu, mình nghĩ là nhờ may mắn nhiều nên mới ko chết, chứ ko là đi tong mấy bận rồi. Thiết lập thế giới trong cửa đôi khi cũng hơi lỏng lẻo, có lỗ hổng, nhưng ko sao, đọc vẫn tuyệt. Thế giới nào cũng cân não, đáng sợ và cua khét, chị em đọc truyện nhớ mũ nón đầy đủ ko cua té dập cmn đầu. Còn đôi ba chỗ nghi vấn, ví dụ vì sao người đồng hành với thụ lại dễ ngủ sâu như vậy? Thấy đến cuối vẫn ko nói??? Và cái to đùng nhất là cú plot twist cuối truyện, nó cũng là một cái kết hợp đấy, nhưng mình lại ko thích như vậy, vì tự dưng khiến mọi chuyện rối thêm một cách hời hợt. Mình muốn công cũng qua cửa như thụ, hai người sống bình thường bên nhau, vậy thôi. Dù làm vậy đến cuối thì bí ẩn về cánh cửa vẫn chưa giải đáp hết, nhưng với mình thì đó là một cái kết trọn vẹn và dễ hiểu. Sao bỗng dưng lại lòi ra thân phận công như vậy? Whyyyy? Đã đắp nặn nên một con người bình thường thì để họ bình thường luôn ko được sao, làm vậy lại tạo ra một nùi câu đố nữa…. Đấy là ý kiến của mình thôi, chứ cái kết mình ko ghét, cũng ko thấy nó có chỗ nào, ờm, khó chấp nhận. Tuy nhiên, sự hình thành nên cánh cửa vẫn chưa có lời giải đáp, tại sao chúng lại tồn tại, sức mạnh nào tạo nên chúng, chúng có tồn tại mãi mãi không? Tại sao bao người mà công lại ấn tượng sâu sắc với thụ? Mình thấy lượng người qua cửa cũng kha khá nhiều đấy chứ, hẳn một cộng đồng nhỏ, nên khả năng người bên ngoài biết đến nó cũng ko phải thấp đâu. Huhu đọc đến phiên ngoại hai anh em Trình Nhất Tạ và Trình Thiên Lý cảm động lắm luôn ấy, dù đất diễn ko nhiều nhưng đều khắc sâu vào lòng mình, nhất là người anh trai Nhất Tạ, à mình cũng thích cả người anh trai Trác Phi Tuyền nữa. Sẵn sàng làm tất cả vì em, bao bọc bảo vệ em, người em Trình Thiên Lý dù ngốc nghếch, ngây thơ nhưng ko làm người ta ghét, ngược lại còn là một điểm sáng trong câu chuyện u tối. Rồi cả cô diễn viên Đàm Tào Tào nữa, rất dễ thương dễ mến, đã mong có thể đọc về cô ấy nhiều hơn, haiz….. Một câu chuyện tuyệt vời, tác giả thật là tài quá, viết được câu chuyện cỡ này thì gặp ác mộng cũng dễ hiểu thôi. Dù rất hay nhưng xin lỗi gan t bé, nhát lắm ko dám đọc lại đâu ạ. ĐỀ CỬ NHA MỌI NGƯỜI!!! ĐÓN TẾT VUI VẺ NHA!!! *** Cảm nhận: Bộ truyện này rất hay, là một trong những bộ có nội dung cực kì lạ đối với tôi. Trong truyện, 12 cánh cửa sẽ dẫn đến những thế giới khác nhau, mỗi người sẽ nhập vai vào một nhân vật, hoàn thành nội dung của thế giới đó và tìm ra chiếc chìa khóa dẫn đến lối thoát. Có thể tạm cho rằng đó là một trò chơi tàn sát, bởi lẽ chẳng ai biết được ẩn tình bên trong như thế nào. Trong thời gian "trải nghiệm", nếu có người trùng khớp với các yêu cầu thế giới đặt ra sẽ phải chết. Cái chết trong cánh cửa đồng nghĩa với tử vong ngoài đời thực, vì vậy, sinh mạng con người tựa hồ rất mong manh. Ngay cả nhân vật và độc giả cũng phải dò dẫm từng bước để tìm đến đáp án cuối cùng đằng sau 12 cánh cửa kia. Xét về độ kinh dị, bộ này lại là một trong số những bộ khiến cho tôi sợ hãi thật sự. Nỗi sợ hãi và sự khinh khủng đó bắt nguồn từ những sinh vật không thể phân rõ người hay quỷ, những cố sự u ám đến lạnh người, chưa kể, đó còn là sự hoang mang thấp thỏm khi lưỡi hái tử thần lững lờ đặt trên cổ, là sự bí bách bức con người ta phát điên. Truyện còn khai thác góc tối đằng sau của con người, mạng mình mình lo, thân mình mình giữ, tử vong ngay trước mắt, còn có thể bận tâm đến ai? Tuy nhiên, truyện không quá mức khủng bố tinh thần mà vẫn còn những yếu tố thả lỏng rất hợp lý. Điểm sáng của truyện này chính là nằm ở tính cách công thụ. Anh công nhây bựa là người tạo tiếng cười cho mạch truyện, tính cách của ảnh vô sỉ đến cạn lời. Cá nhân tôi đánh giá rất cao tính cách của anh thụ, ảnh hiểu rõ mọi đạo lý, ảnh cũng biết có nhiều chuyện không phải do bản thân mình quyết định nên ảnh cực kì lý trí, gặp chuyện không chạy loạn mà bình tĩnh phân tích, cũng phân biệt đươc lúc nào có thể cứu người lúc nào nên bỏ mặc. Ưng hơn nữa là ảnh ý thức được bản thân mình không mạnh nên lựa chọn hoàn toàn tin tưởng vào kẻ già đời là anh công, chưa từng tự thân dây vào rắc rối như một số truyện khác. Bản edit đến chương 26, hai nhân vật chính vừa trải qua chỉ có 2 cánh cửa nên mọi thứ vẫn còn rất mơ hồ. Tuy nhiên do tôi đã lỡ sa hố nên tôi chắc chắn sẽ đu đến cùng. Truyện hay, tình tiết hợp tình hợp lý, cách giải quyết nhanh gọn dứt khoát, tuyến nhân vật đầy đủ và đa dạng, cách khai thác đề tài kinh dị mới mẻ, đây thật sự là một đam rất đáng đọc. Mấy cô nhảy hố chung với tôi đi, sẵn tiện qua bên nhà comment ủng hộ editor nữa cho mấy cổ có động lực nha. Edit khá là tốt. .Jeanne. *** Review | Kính vạn hoa chết chóc – Tây Tử Tự 10 THÁNG TƯ, 2021 / DU CA Tên sách: Kính vạn hoa chết chóc (Tử vong vạn hoa đồng) Tác giả: Tây Tử Tự Truyện này đã được Nxb Cẩm Phong mua bản quyền xuất bản gồm 4 tập. Theo mình đây là một quyển sách hay và khá trọn vẹn. Mặc dù cái kết vẫn khiến độc giả có nhiều ý kiến trái chiều. Vì sao lại gây ra nhiều ý kiến như vậy mình sẽ nói qua ở phần sau. Nguyễn Nam Chúc – Lâm Thu Thạch, ai là ngước bước vào cánh cửa? Đầu tiên phải nói là tác giả có lối viết vô cùng mạch lạc, kết nối câu chuyện logic. Bối cảnh diễn ra trong thế giới kỳ ảo nhưng lại mang đến cho người đọc một cảm giác rất thực. Vấn đề giữa sống và chết cũng như giá trị của con người được lồng ghép vào từng câu chuyện kinh dị hết sức tự nhiên. Tác giả sử dụng khá nhiều truyền thuyết kinh dị có thực nhưng lại mang đến một cảm giác khá tươi mới. Mỗi câu chuyện lại như bóc trần một bản chất của con người. Những kẻ hóa thành ma quỷ kia có khi thực tế bị những người xung quanh dồn ép vào đường chết. Mình nghĩ đến câu chuyện trong cánh cửa cấp 4 nhưng là lần vào cửa thứ 9 của Lâm Thu Thạch. Nữ chủ nhân họ Vu hóa thành quỷ bắt những đứa trẻ con đi hiến tế cho thần sông. Nhưng bắt đầu từ chuỗi bi kịch kia lại chính từ những con người trong ngôi làng ấy, đã nhẫn tâm đem con trai bà ta đi hiến tế. Đau thương biến thành thù hận. Đau thương đáp trả bằng đau thương và kinh hoàng. Có thể có những con người còn độc ác hơn cả ma quỷ. Dàn ma quỷ trong truyện Thứ hai là nói về nhân vật. Tác giả xây dựng một câu chuyện dài, cùng với số lượng nhân vật khá nhiều nhưng nhân vật nào cũng tạo được dấu ấn riêng, vô cùng sống động và đặc sắc. Không những nhân vật là con người mà nhân vật là ma quỷ cũng làm người đọc ấn tượng. Càng đọc về sau có lúc còn cảm thấy một số ma quỷ còn rất đáng yêu, tốt bụng nữa cơ, nhất là trong cánh cửa cấp 11 của Lâm Thu Thạch. Những ma quỷ như Tá Tử, Tương Nữ, hay Từ Cẩn trong cánh cửa trước có thể rất kinh dị, nhưng sang cửa 11 thì lại lộ ra những tính cách rất con người mang đên nhiều cảm thông cho độc giả. Về phần con người thì phải nói thật phần lớn nhân vật nào cũng rất dễ mến. Ai cũng có số lượng đất diễn vừa đủ, khi biến mất hoặc chết đi đều ít nhiều đã tạo một điểm nhấn nhất định trong lòng người đọc dù chỉ là thoáng qua hay đã theo sát các nhân vật chính. Anh chàng Lê Đông Nguyên ban đầu cứ nghĩ rằng xấu xa nhưng khi ra khỏi cánh cửa lại thành một chàng trai rất đáng yêu, cả cái cách theo đuổi Chúc Manh cũng quá ư là dễ thương. Chính vì một Lê Đông Nguyên như vậy nên khi thất bại ở cánh cửa lại khiến người đọc luyến tiếc. Tất nhiên khi nói đến nhân vật thì không thể không nói đến hai nhân vật chính. Lâm Thu Thạch và Nguyễn Nam Chúc. Phải nói là hai nhân vật được tác giả thiết kế tính cách khá mới lạ. Lâm Thu Thạch là một người an tĩnh, biết tiến biết lùi trong các vấn đề, hỏi những lúc cần hỏi, dù có tò mò đến mấy thì một khi người đối diện tỏ vẻ không muốn nói thì cũng sẽ không gắng sức tìm hiểu. Không cần phải là Nam Chúc, mình nghĩ một con người như vậy luôn tạo sự thoải mái cho những người xung quanh. Cứ ngỡ Lâm Thu Thạch là một hiền lành nhưng không phải, dù lần đầu vào cửa Lâm Thu Thạch đã có tố chất tâm lý cực tốt, lúc cần bạo lực cũng ra tay một cách không khoan nhượng. Nhưng nhìn chung từ đầu đến cuối Lâm Thu Thạch vẫn thể hiện là một người cực kỳ trầm ổn, chỉ duy nhất một lần Thu Thạch thể hiện cơn điên cuồng của bản thân là trong cánh cửa cấp 10. Một con người ôn hòa như vậy thế mà một khi điên lên thì bất chấp mọi điều. Nếu Nam Chúc chết đi thì Thu Thạch sẵn sàng cho mọi người chết cùng. Ban đầu mình cứ nghĩ Lâm Thu Thạch ở thế yếu và phụ thuộc trong mối quan hệ này nhưng những cánh cửa cuối lại quá ngạc nhiên về sự mạnh mẽ đáng kinh ngạc thậm chí còn hơn cả Nguyễn Nam chúc. Thực ra càng về cuối truyện mình lại luôn cảm thấy Lâm Thu Thạch lại giống một chàng trai vô cùng mạnh mẽ, trầm ổn không giống một anh chàng đơn giản, thuần khiết như ban đầu tưởng tượng. Đến những chương cuối cùng khi sự thật được hé mở thì ta càng thấy tính cách của Lâm Thu Thạch được xây dựng rất ổn định và đầy tính logic. Còn Nguyễn Nam Chúc nhân vật này được xây dựng bởi sự chồng lấn tính cách. Ngoài cửa một tính mà trong cửa một tính. Thế nhưng càng về cuối mình lại càng cảm giác Nguyễn Nam Chúc thậm chí còn có lúc nhân hậu hơn cả Lâm Thu Thạch. Nguyễn Nam Chúc thích giả gái, thích đóng kịch, có vẻ đẹp vô cùng rực rỡ thực sự tạo ấn tượng không chỉ với nhân vật trong truyện mà còn với cả độc giả. Dù mạnh mẽ, thông minh, quyết liệt nhưng Nguyễn Nam chúc lại gây cho mình cảm giác muốn bao bọc che chở. Nguyễn Nam Chúc một nhân vật vô cùng đặc sắc và khác biệt. Thứ ba, mình sẽ nói về đến cái kết. Có thể còn nhiều ý kiến nhưng với mình đây là một cái kết đẹp. Tất cả các nhân vật đều có một điểm dừng vừa đủ. Dù là người chết hay người còn sống đều đã chọn cho bản thân một lựa chọn phù hợp với hoàn cảnh. Có thể có nhiều người luyến tiếc về cái chết của Trình Thiên Lý nhưng việc lựa chọn của Trình Nhất Tạ ở cửa số 11 dường như giúp những trái tim tổn thương được sưởi ấm. Thậm chí cả Lê Đông Nguyên hay Đàm Tảo Tảo. Mình thích hai nhân vật này và cảm thấy rất đáng tiếc về cái chết của họ. Nhưng chính cánh cửa 11 đã là một cái kết đẹp mà tác giả yêu thương tất cả các nhân vật xây dựng lên. Còn về Nguyễn Nam Chúc và Lâm Thu Thạch. Tác giả muốn tạo một cú Plot twist ấn tượng, có thể nói gần như tất cả các độc giả đều bất ngờ về cái kết này. Cái kết này có thể giải thích cũng như củng cố một số vấn đề xuyên suốt câu chuyện. Đơn cử chính là tính cách của Lâm Thu Thạch. Rõ ràng đây là cánh cửa thứ 12 của Lâm Thu Thạch và với vai trò là thủ lĩnh của Hắc Diệu Thạch thì việc anh có bản lĩnh, sự trầm ổn, và mạnh mẽ là điều hiển nhiên. Tuy nhiên, ấn tượng thì ấn tượng nhưng lại chưa tạo được độ mượt mà cần thiết cho tổng thể câu chuyện. khiến cho nhiều người đọc cảm giác bị mông lung ở những chương sau. Mình sẽ đi sâu chi tiết giải thích nguyên nhân về việc này. Nguyên nhân chính cho việc này theo mình chưa hẳn là nằm ở việc nội dung của cái kết mà chính là tính cách của Nguyễn Nam Chúc. Ban đầu tính cách của Nguyễn Nam Chúc đã có sự chồng lấn nhưng vẫn tạo mức độ ổn định và đặc biệt người đọc có thể cảm nhận ở Nguyễn Nam Chúc chính là năng lực, thông minh, mạnh mẽ và quyết đoán. Tuy nhiên, từ sau khi ra khỏi cửa thứ 12, tức là khi cửa thứ 12 thành người, thì tính cách của Nguyễn Nam Chúc bị chông chênh. Có thể tác giả muốn xây dựng tính cách của Nguyễn Nam Chúc trở về như lúc ở trong cánh cửa, đó mới là tính cách thực của anh, còn tính cách ở phía ngoài cánh cửa là Nguyễn Nam chúc học theo tính cách của Lâm Thu Thạch. Dù vậy, bởi vì toàn bộ câu chuyện trải dài đến tận 140 chương đã mặc định, khắc họa một tính cách cho Nguyễn Nam Chúc, giờ đây bị tác giả phá bỏ hết. Mình vẫn nghĩ một Nam Chúc đáng yêu thường chỉ khi mặc đồ nữ là hợp lý nhất. Chính sự đỗ vỡ tính cách tạo nên sự đột ngột đối với độc giả, và sự thiếu bám sát tính cách của nhân vật. Đặt bên cạnh một Lâm Thu Thạch cực kỳ ổn định từ đầu đến cuối truyện thì Nguyễn Nam Chúc bị vênh ra hẳn, khiến người đọc đang yêu mến cặp đôi này bị hẫng hụt. Cứ có cảm giác, Lâm Thu Thạch đang yêu người khác chứ không phải là Nguyễn nam Chúc. Cả những mối quan hệ giữa những người xung quanh cũng chính vì sự mông lung như vậy mà trở nên khó nắm bắt. Lần này hai thế giới bị chồng lấn, thế giới thực trước đây của Lâm Thu Thạch và thế giới do cánh cửa thứ 12 tạo ra. Tác giả xây dựng cho Lâm Thu Thạch vì Nguyễn Nam Chúc mà phá vỡ đi thế giới thực trước kia của anh, mà sống lại với thế giới mà Nguyễn Nam Chúc đã tạo ra. Nhưng thế nào là thực, thế nào là ảo? Việc để sức mạnh của cánh cửa thứ 12, tức là Nguyễn Nam Chúc chồng vào thế giới thực khiến người đọc một lần nữa khó hiểu. Chính sự mông lung, khó nắm bắt của tính cách nhân vật và bối cảnh sự kiện dẫn đến nhiều ý kiến trái chiều dành cho cái kết của truyện. Thôi dù sao hai nhân vật chính còn sống hạnh phúc bên nhau cũng đã là một cái kết đẹp mà tác giả muốn mang đến. Mời các bạn đón đọc Kính Vạn Hoa Chết Chóc của tác giả Tây Tử Tự.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tân Nương Là Nữ Quỷ
Những câu truyện ma về thế giới tâm linh là đề tài được các tác giả khai thác ở nhiều góc độ khác nhau. Thế giới ma quỷ luôn có điều gì đó thu hút người đọc một cách lạ kỳ,đặc biệt là câu chuyện về những Tân Nương Là Nữ Quỷ mà tác giả Độc Hành Nhân giới thiệu dưới đây. Giới thiệu nội dung truyện: Lúc tôi 5 tuổi, có một bà đồng đã từng nói với tôi rằng: "Cô bé này chỉ có một nửa linh hồn, một nữa còn lại đã bị thất lạc. Trước khi về được nhà chồng, nhất định phải cẩn thận. Nếu không...e là nửa linh hồn này cũng bị người ta lấy mất!" Ảnh hậu Ninh Phồn Di với tính tình vô cùng đắc tội người khác, cô ngoài người bạn trai là bác sĩ pháp y ra thì còn lại chính là khối tài sản kếch xù. Sau khi cãi nhau với người cha và mẹ kế ở Pháp, cô bèn chi ra một đống tiền mua lại một căn nhà hoài cổ tứ hợp viện ở thành phố Trùng Khánh. Trên chuyến bay lúc nửa đêm quay về Trung Quốc, cô nằm mơ nghe thấy một giọng nói kì quái, sau đó ở viện pháp y gặp một chiếc băng cát xét cũ phát bài hát kỳ quặc. Sau khi dọn về căn nhà tứ hợp viện đó, một loạt những chuyện ma quái xảy ra. Lúc đã không còn chịu đựng nổi nữa, cô quyết định đào sâu quá khứ, vén lên tấm màn rùng rợn, sự thật vì bộ giá y kia. *** “Tôi đồng ý!” Ba chữ ấy thốt ra khỏi miệng tôi trong sự tan nát cõi lòng. Lai sinh, tôi được sống trong nhung lụa, có tiền có quyền. Vì vậy mà tôi đâu thể mặc cho họ chết đi. Tình yêu ư? Trái tim tôi vỡ tan rồi. Liệu Cảnh Dã kiếp này có còn giúp tôi lai sinh ở kiếp sau hay không. Hay anh ấy từ đây sống trong cô độc một mình mãi mãi, khép mình trong tội lỗi và bi thương. Cô ta cất một tràng cười đắc thắng rồi nói: “Ta không thể chiếm giữ thân xác của ngươi lâu được. Nếu ngươi muốn cứu gia đình mình, hãy phối hợp với ta.” Cô ta ném xuống cho tôi một tấm da người có khắc chữ, tôi đọc nó mà lệ rơi nhoè cả mắt. Tôi cắn môi, cắn đếm mức chảy máu, máu tanh hoà quyện với nước mưa chảy vào trong miệng tôi. Sau khi được cô ta thả ra, tôi đưa ba người họ về lại khách sạn. Họ đều mệt nhoài ngủ li bì, còn riêng tôi trải qua một đêm thức trắng. Thời hạn đã đến, 9 giờ sáng hôm sau tôi cùng cô ta đến căn hộ của Cảnh Dã. Anh ấy cũng giống như đã một đêm không ngủ rồi, anh ấy phờ phạt như người bệnh nặng. Không biết anh ấy có biết được điều gì không, chỉ là trông thấy tôi, anh ấy vươn tay quàng qua cổ tôi giữ lại, sau đó phủ lên môi tôi một nụ hôn. Nụ hôn ấy rất nhẹ nhàng, nó không giống như là hôn, mà chỉ là một sự hỏi thăm. Tôi nghe một giọt lệ ấm nóng rơi xuống vươn trên môi mình, là nước mắt của Cảnh Dã, tại sao anh ấy lại khóc? Tôi lấy con dao trong túi quần ra, run rẩy đâm anh ấy một cái. Cảnh Dã dừng lại, anh không hoảng loạn, không bất ngờ mà chỉ từ tốn thả tôi ra. Anh ấy không nhìn vết đâm dưới bụng mà chỉ lẳng lặng nhìn tôi, trong đôi mắt ấy chứa đầy buồn thương, oán giận. “Cảnh Dã, xin lỗi anh!” Tôi không nói thành lời, chỉ nghèn nghẹn câu ấy trong cổ họng. Con dao đó là cô ta đưa cho tôi, nó được làm bằng xương con quái vật nào đó. Theo lời cô ta, nó không hề gì với Cảnh Dã, chỉ là hút mất chút pháp lực của anh mà thôi. Cô ta xuất hiện, trong cái hình dạng đàng hoàn và rõ ràng. Cảnh Dã đảo mắt nhìn cô ta, không rõ là vui hay buồn. Cô ta nhìn tôi rồi nhìn Cảnh Dã, đắc ý nói: “Thanh Phù, linh hồn yếu đuối phản bội ngươi rồi. Cô ta vì gia đình mình mà bán đứng ngươi, đâm ngươi một dao theo ý của ta. Ngươi biết con dao đó là gì mà, phải không?” Tôi run rẩy nhìn Cảnh Dã, lông mày anh ấy hơi nhếch lên, điều đó chứng tỏ con dao đó không hề tầm thường. Tôi bị cô ta lừa rồi, thì ra tôi vẫn là ngu ngốc như vậy. Cô ta lại tiếp tục nói: “Nhưng ta có thuốc giải, nếu như ngươi đâm cô ta, ta sẽ đưa thuốc giải cho ngươi. Nếu không, lần này ngươi không xong rồi.” Cảnh Dã rút con dao trong bụng ra, dần dần đưa lên ngang ngực. Tôi nuốt khan, câu nói của cô ta đêm qua vang vọng lại trong đầu tôi: “Khi Thanh Phù đâm con dao đó vào tim ngươi, sẽ là lúc đoá hoa bỉ ngạn trên vai ngươi và ta hợp lại hoàn chỉnh. Khi ấy, linh hồn ngươi sẽ tan biến. Và ta sẽ chiếm giữ thân xác của ngươi, từ đây thay ngươi sống tiếp một đời bất tử.” Nước mắt tôi không ngừng tuôn trào, khoảnh khắc trước giây phút chia ly tử biệt này mới thê lương làm sao. Cảnh Dã vẻ mặt lạnh tanh giơ con dao lên, vẻ mặt này tôi đã nhìn thấy qua ở đâu rồi. Là lúc moi tim tế thần thú Trá Dũ, đúng rồi, anh ấy lại muốn hy sinh sao? “Nửa hồn vương vấn nơi mồ lạnh Nửa hồn thanh thản bước luân hồi!” Đó là câu nói duy nhất mà Cảnh Dã nói khi đâm dao vào ngực mình. Tôi gào thét tên anh, nhào tới giành lấy con dao trong vô vọng và đã quá muộn. Bởi vì Cảnh Dã đã đâm vào ngực anh ấy rồi. Cảnh Dã khụy xuống đất, máu thấm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng. Tôi cuống quýt ấn vào chỗ dao đâm để ngăn không cho máu chảy, vừa khóc: “Sao anh lại làm như thế. Tại sao chứ?” Cảnh Dã vươn tay âu yếm sờ lên má tôi, anh nở một nụ cười: “Di Di ngốc! Anh đã từng nói với em rồi. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, hãy nói với anh, đừng sợ. Cho dù hiện tại Tử Thần có đến đòi mạng, anh cũng sẽ chết thay em.” “Không được, anh không thể chết. Người đáng chết là em, là em này.” Tôi ôm lấy Cảnh Dã, sau đó quay đầu nhìn cô ta. Vẻ mặt cô ta vẫn thất vọng như vậy, giống như lần đó cô ta điều khiển thần thú Trá Dũ vậy. Không đúng, cô ta giống như đang tuyệt vọng vậy. Lúc này nên ngoài có người đẩy cửa đi vào, là bà đồng. Nhìn thấy Cảnh Dã nằm dưới vũng máu, bà ta thoáng chút kinh ngạc rồi chằm chằm nhìn cô ta. Đem trong túi xách ra một tờ giấy cũ kĩ, bà đồng nói: “Bắc Cung Phồn Di, ngươi hết thời gian rồi. Bọn họ ở dưới đã chuẩn bị bắt ngươi đi, nên ngươi mới làm tới nước này phải không? Nếu như chiếm được thân xác ấy, ngươi đường hoàng là con người rồi.” Bà đồng nhìn tôi và Cảnh Dã rồi nói tiếp: “Rất tiếc, ngươi lại thua rồi. Ngươi chưa bao giờ thắng được Thanh Phù.” Cô ta ra sức lắc đầu, giống như không chấp nhận nổi sự thật. Bất chợt cô ta dừng lại rồi nhìn ra cửa, bên ngoài có một người lăn xe lăn đi vào. Người đó mặc bộ Tăng y, đầu không còn tóc, là một người xuất gia. Tôi vừa kịp nhìn thấy mặt người đó, người đó đã vội lăn xe trở ra. Tôi không nhìn nhầm, đó chính là Phàn Vĩ, cậu ấy đã xuất gia rồi. Bóng Tăng vừa khuất, cô ta đã vội vã chạy theo. Bà đồng đi đến xem vết thương cho Cảnh Dã, sau đó cho anh ấy uống loại thuốc gì đó. Bởi vì không phải là loại vết thương bình thường, nếu đã uống được thuốc giải sẽ lành lại trong chớp mắt. Bà đồng nói với Cảnh Dã đã sắp xếp xong rồi, mặc dù tôi không hiểu gì nhưng cũng không muốn hỏi nữa. Hai người đó cứ mất tích như thế đến ba ngày sau mới xuất hiện. Câu chuyện đại khái là sau lần tai nạn đó, Phàn Vĩ đã nhìn rõ kiếp trước, cuối cùng xuống tóc quy y. Ba ngày giải nói, ân oán giữa hai bọn họ đã có thể hoá giải. Cô ta đồng ý để cho Phàn Vĩ giúp đỡ lai sinh, nhưng cô ta bị dính lời nguyền, nếu như chưa xuất giá thì không thể siêu sinh. Nhưng ai sẽ cưới một con quỷ? Chỉ có thể là Cảnh Dã mà thôi. Thời gian không còn nhiều nữa, bà đồng đã tìm được một bộ áo cưới gần giống cái áo của cô ta. Chọn đại một ngày làm lễ bái đường. Nhà cũng đã cháy rồi, vì vậy bốn ngày sau, trước mặt vài người thân thích, làm một lễ cưới đơn giản. Bà đồng tìm được một nơi bày tiệc nhỏ trong núi. Tôi cũng đồng ý cho cô ta mượn xác một ngày. Truyền thông đưa tin ảnh hậu Ninh Phồn Di kết hôn với bạn trai pháp y tại một lễ đường nhỏ trong núi. Bạn bè trong giới đều không được mời đến dự, nghe nói gia thế của cô dâu rất lớn, không muốn để lộ ra ngoài. Thực chất không ai biết rằng cô dâu không phải tôi, mà cô dâu là một nữ quỷ. Lễ thành hôn, bọn họ đều chỉ bái thiên địa sơn thần. Đêm ấy, cô ta viết một bức thư để lại cho tôi rồi giao trả thân xác. Trong thư, cô ta nói với tôi, cô ta đã để lại nửa linh hồn còn lại cho tôi, chỉ có ý niệm của cô ta về dưới chịu tội. Từ đây, tôi đã có một linh hồn nguyên vẹn, tôi đã có thể sống như một người bình thường. Bà đồng nhìn về núi rừng, nở một nụ cười nhẹ nhõm nói với tôi: “Cô ấy đi rồi, Quỷ Sai đã đưa ý niệm của cô ấy đi rồi. Cô ấy đi rất thanh thản.” Một tháng sau, ba chúng tôi đến chùa gặp Phàn Vĩ, cậu ấy không nói nhiều nữa, nhìn cậu ấy rất thanh thản. Lúc ra đến cổng chùa, đột nhiên bà đồng quay đầu lại rồi mỉm cười. Tôi hỏi bà cười vì cái gì, bà ấy nói: “Quỷ nhi, nó cũng được đi rồi. Vừa nãy nó đến bái tạ cô.” Tôi cũng cười, kể từ khi đó tôi đã là một người bình thường, không còn nhìn thấy mấy thứ đó nữa. Nghe Cảnh Dã nói, Kha Vĩnh Trạch vỡ trận đang bị truy nã rồi. Vừa ra khỏi cổng chùa, bà đồng nói với Cảnh Dã: “Thanh Phù, cuối cùng ngươi cũng được mãn nguyện rồi. Sống cho tốt nhé, vĩnh biệt.” “Bà đồng, bà phải đi rồi sao?” Tôi hỏi, bà đồng lại cười nói: “Ta đương nhiên phải đi, sống hơn năm trăm năm rồi, còn tham gì nữa.” “Bà rốt cuộc là ai?” “Ta là một bà đồng ương dở sống cùng thời với Thanh Phù, hắn là một pháp sư tài giỏi, có khả năng thấy trước tương lai. Năm xưa hắn thấy ngày hôm nay, nên khi ngươi tiến vào vòng luân hồi chuyển thế hắn đã độ cho ta một pháp thuật, để ta đi theo bảo vệ ngươi. Hắn đã nghịch thiên không ít lần, nhưng cũng làm không ít việc thiện. Tuy nhiên bị trời đánh lần đó hắn triệt để phế rồi, lai sinh lần này cũng không tệ, tuy rằng mồ côi cha mẹ, nhưng kết giao toàn người tốt. Cuộc sống cũng rất thoải mái.” Người tốt? Tôi chợt nghĩ đến Kha Vĩnh Trạch mà sầu. Cảnh Dã trợn mắt nhìn bà đồng nói: “Đi đi, cố gắng cho tốt. Kiếp sau gặp lại.” “Vĩnh viễn cũng đừng gặp lại, ta không còn nợ ngươi gì nữa rồi.” Bà đồng gắt gỏng, Cảnh Dã bật cười rồi gật đầu, sau đó bà một thân cô độc bước đi. Cảnh Dã nắm lấy tay tôi, cả hai dạo bước trên con đường đầy hoa cải nở. Từ đây, tôi đã có thể sống bình thường, với một linh hồn hoàn chỉnh. Nửa năm sau, truyền thông đưa tin ảnh hậu Ninh Phồn Di sau khi kết hôn đã rời khỏi giới giải trí, cùng chồng về Pháp kế nghiệp gia đình. Chương trình giải trí xàm xí buổi sáng phát trên tivi, người giúp việc bận rộn lau chùi. Mẹ kế tôi đang nấu ăn trong bếp, Vị Ương lăn xăn vì trễ việc ở công ty đến buồn cười. Tôi đứng ngoài ban công nhìn cây xanh hoa lá nở rộ bạt ngàn xung quanh toà lâu đài. Bố tôi ngồi trước sân đọc sách, thi thoảng có cấp dưới ra vào báo cáo sổ sách. Cảnh Dã trở về từ viện pháp y, anh ấy đến bên cạnh tôi nhìn nắng sớm. Đây là khung cảnh tôi mơ ước ngần ấy năm, cuối cùng cũng thành hiện thực. Mẹ kế đã nấu xong bữa sáng, người giúp việc ra sân mời bố tôi. Đây cũng là một trong những bữa sáng thường lệ trong suốt nửa năm nay. Mọi người ở trên bàn ăn nói cười rôm rả, bố tôi luôn hỏi han Cảnh Dã về công việc mà ông ấy giới thiệu ở viện pháp y thế nào. Mời các bạn đón đọc Tân Nương Là Nữ Quỷ của tác giả Độc Hành Nhân.
Tân Nương Của Quỷ
Tôi càng lớn lại càng cảm thấy cuộc sống trở nên khỏ khăn hơn. Tới độ tuổi này rồi tôi mãi vẫn còn cô đơn chiếc bóng. Không phải tôi không tìm được người yêu nhưng không hiểu sao những người đàn ông từng thân cận với tôi đều gặp phải chuyện không may. Mẹ tôi vì bức thiết muốn tôi lập gia đình, nên tháng cô hồn năm nay mẹ tôi lại muốn tôi cùng với một con quỷ... *** Câu nói của hắn làm tôi suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Tôi nuốt nước miếng, suýt chút nữa nói: "Không phải anh “không được” sao" nhưng những lời này đã bị tôi nuốt xuống trong bụng, uyển chuyển nói: "Em nghe lời anh, nếu anh muốn thì chúng ta liền làm như vậy đi." ​Cố Nam Phong nghe xong cảm thấy rất vui vẻ, muốn tiếp tục nữa. ​Mẹ kiếp, bình thường đều là tôi làm những chuyện không đứng đắn vwois hắn, nhưng bây giờ hắn thật sự muốn động vào tôi rồi, tôi ngược lại cảm thấy rất khẩn trương. Đầu óc tôi co lại, bật thốt ra một câu: "Không phải anh “không được” sao?" ​"Không được?" Cố Nam Phong nhìn tôi với vẻ mặt thâm trầm đến cực điểm: "Em tốt nhất nên đem những lời vừa rồi nói rõ ràng lại cho ta nghe." ​Thì ra cho dù là nam nhân ôn nhu cỡ nào cũng sẽ không chịu được nữ nhân nó hắn “không được”. ​Tôi lắp bắp nói: "Sau khi hai ta ở cạnh nhau, không phải anh vẫn luôn không động chạm vào em sao?" ​Tôi chỉ nói một câu kia, sắc mặt hắn đã càng ngày càng trở nên khó coi, tôi nhanh chóng giải thích "Kỳ thật em cũng không quá chú trọng chuyện này, cho dù anh “không được” thì cũng không sao đâu, ưm..." ​Cố Nam Phong đột nhiên cúi đầu xuống chặn miệng tôi lại. Hắn tra tấn tôi đến khi tôi sắp không thở nổi hắn mới chịu bỏ tôi ra, hắn ghé vào tai tôi, buồn bã nói: "Trước kia ta không động vào em, là vì ta chưa đoạt lại được chân thân của mình, ta không thể làm như vậy, hơn nữa lúc ấy thực lực của ta còn chưa khôi phục, không bảo vệ được em, nhưng bây giờ thì khác..." ​Hắn nói hết câu đã muốn tiếp tục nữa, tôi ngăn hắn lại, nói: " Vậy hiện giờ anh đã đoạt lại được chân thân của mình rồi à?" ​Tôi hỏi cái gì Cố Nam Phong cũng ậm ừ một tiếng. Cuối cùng chũng tôi cũng chính thức trở thành vợ chồng. ​Mấy ngày ở cùng Cố Nam Phong tôi cảm thấy rất vui vẻ, hắn nói hắn đã phát hiện ra người áo đen kia là ai và hắn cũng đã giúp tôi diệt trừ hắn rồi. ​Tôi tò mò hỏi: “Hắn ta là ai?” ​“Hắn ta là Lý Húc Dương.” ​Nghe được câu này tôi thấy rất bất ngờ. Tôi và hắn ta quen biết cũng chưa lâu, tại sao hắn ta lại muốn giết tôi? ​Cố Nam Phong giải thích: “Hắn là người tu đạo, hắn ta biết được tương lai em sẽ là người giết hắn nên hắn muốn giết em trước để diệt trừ hậu họa.” ​“Vậy còn Tạ Linh Linh và mấy người kia?” ​“Ta đã giúp bọn họ siêu thoát rồi.” ​Tôi mỉm cười, nằm gọn trong lòng hắn. Tôi cảm thấy cho dù trời có sập xuống cũng sẽ có hắn bảo vệ tôi. Có hắn ở bên cạnh thật tốt. ​Nhưng rồi bỗng một đêm, Cố Nam Phong bỗng lặng lẽ rời đi, tôi không biết là hắn đi đâu như có lẽ hắn khống muốn để tôi biết nên tôi liền nhắm mắt giả bộ ngủ. Nhắc tới cũng kỳ, Cố Nam Phong vừa rời đi, tôi liền đột nhiên nghe thấy tiếng cửa chính mở. ​Chờ đến khi thân ảnh của Cố Nam Phong mất hút, tôi mới ngồi dậy, khoác thêm một cái áo rồi đi theo hắn. Tôi trốn ở một góc, lặng lẽ nhìn xuống dưới tầng. Một cô gái mặc váy dài màu đỏ đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi. ​Trái tim tôi đập thình thịch, tôi nhanh chóng rụt đầu về bởi vì lúc tôi nhìn thấy cô ấy, cô ấy cũng đang nhìn về phía tôi, tôi không biết cô ấy đã phát hiện ra tôi chưa như tôi thấy ánh mắt của cô ấy trông rất đáng sợ. ​Cố Nam Phong đưa lưng về phái tôi, hắn đang nói chuyện với cô ấy. ​"Cao Nguyệt, sao ngươi lại đột nhiên xuất hiện ở đây?" ​Tôi thấy thanh âm của Cố Nam Phong có chút tức giận, tôi không biết hắn giận cái gì. Dù sao từ trước tới nay tôi chưa từng thấy hắn nói chuyện với ai lạnh lùng đến vậy. ​Thì ra người này là phu nhân Minh giới tên là Cao Nguyệt, trong lòng tôi suy nghĩ không biết quan hệ giữa bọn họ là thế nào, tôi chợt nghe thấy Cao Nguyệt nói: "Cao Nguyệt? Trước kia ngươi không có gọi ta như vậy? Sao? Mười năm không gặp ngươi liền quên ta rồi ư?" ​Sau đó tôi nghe thấy tiếng nói lạnh băng của Cố Nam Phong: "Phong phu nhân, thỉnh ngươi tự trọng." ​Tôi có chút tò mò, lén lút thò đầu ra nhìn bọn họ, tôi thấy sắc mặt Cao Nguyệt ửng hồng, cô ấy cúi đầu không biết đang nghĩ đến chuyện gì. ​Cố Nam Phong lạnh lùng nói: "Không có chuyện gì thì đừng đến quấy rầy chúng ta." ​Nói xong câu đó, hắn liền quay người muốn rời đi. ​"Ngươi đi đi, vĩnh viễn đừng trở về, giống như lúc ngươi vứt bỏ ta vậy!" ​Cao Nguyệt ngẩng đầu nhìn về phía Cố Nam Phong, nước mắt nhanh chóng chảy xuống hai gò má trắng nõn, chẳng mấy chốc cả khuôn mặt cô ấy đã bị che phủ bởi nước mắt. ​Tôi bị lời nói của cô ấy làm cho khiếp sợ, thật lâu sau vẫn chưa khôi phục lại được tinh thần, rốt cuộc thì giwuax cô ấy và Cố Nam Phong đã có chuyện gì? Sao Cao Nguyệt lại nói Cố Nam Phong vứt bỏ cô ấy? Tôi biết Cố Nam Phong không phải là người như vậy! ​Cố Nam Phong thở dài: "Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, chúng ta phải sống vì tương lai." ​Nói xong hắn muốn đi lên lầu. Lúc này tôi mới lấy lại tinh thần, nhanh chóng trốn vào phòng. Rồi tôi chợt thấy Cao Nguyệt vọt lên, ôm Cố Nam Phong từ phía sau, cô ấy áp mặt vào lưng Cố Nam Phong khóc nấc lên, trong miệng còn nói mấy lời gì đó. ​Cố Nam Phong đứng đấy bất động, thở dài, hắn cạy tay Cao Nguyệt ra, xoay người lại rồi cúi đầu nói gì đó với cô ấy. ​Lúc này tôi chẳng còn tâm tư muốn nghe bọn họ thì thầm nói cái gì, tôi chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây. Bởi vì Cố Nam Phong không phản bác lời nói của Cao Nguyệt, thậm chí có thể nói hắn chấp nhận cô ấy..., chẳng lẽ hắn thật sự đã bỏ rơi cô ấy sao? ​Tôi không tin Cố Nam Phong lại là người bạc tình phụ nghĩa như vậy, nhưng tôi càng tin vào hai mắt của mình hơn. Tôi lo lắng Cố Nam Phong sẽ phát hiện ra tôi nên tôi liền nhanh chóng trở về phòng. ​Đại khái là khoảng tầm ba phút sau, tôi nghe thấy trong phòng có tiếng mở cửa, tôi liền biết Cố Nam Phong vào phòng, tôi nhanh chóng giả bộ như đang ngủ. Không biết lúc tôi đi, Cố Nam Phong đã khuyên Cao Nguyệt như thế nào để cô ấy rời đi. ​Cố Nam Phong tới, hắn nhẹ nhàng vuốt má tôi, thở dài: "Kỳ thật giữa ta và cô ấy không giống với những gì em nghĩ đâu." ​Nghe hắn nói như vậy, tôi liền biết hắn đã phát hiện ra tôi. Tôi không gải vờ nữa mà dứt khoát ngồi dậy, hỏi: "Vậy giữa hai người đã có chuyện gì?" ​Nói xong, trong lòng tôi lại có chút khó chịu, nước mắt không nhịn được mà chảy xuống. ​Cố Nam Phong ngược lại còn nở nụ cười: "Được rồi, ta vẫn nên đem hết mọi chuyện kể cho em nghe." ​Tôi quên cả khóc, chờ Cố Nam Phong giải thích. Thì ra hắn, Phong Cương và Cao Nguyệt lớn lên bên nhau từ nhỏ. Quan hệ giữa mấy người bọn họ vốn rất tốt, nhưng về sau không biết có chuyện gì, Phong Cương muốn làm Quỷ Vương nên đã hại cả nhà ta. Vốn dĩ cha ta muốn ta lấy Cao Nguyệt, nhưng sau khi Phong Cương cướp được ngôi vị Quỷ Vương thì Cao Nguyệt liền gả cho hắn. ​Tôi suy đoán: "Có phải là Phong Cương thích Cao Nguyệt, nhưng Cao Nguyệt lại thích anh? Có phải bọn họ vì yêu mà sinh hận không?" ​Cố Nam Phong cười lắc đầu: "Ta không biết." ​Tuy hắn nói cho tôi biết chuyện này, nhưng có một việc tôi vẫn không hiểu, nên tôi liền hỏi: "Vậy chuyện Cao Nguyệt nói anh bỏ rơi cô ấy là sao? Có phải là trước kia hai người từng có hôn ước nên đã đã hứa hẹn gì với nhau rồi đúng không?" ​Tôi rất nghiêm túc hỏi hắn, nhưng Cố Nam Phong lại cười nói: "Em suy nghĩ nhiều quá. Chúng ta chỉ là thanh mai trúc mã, sau đó đôi khi cũng bị người khác trêu chọc, nhưng kỳ thật ta không có ý đấy. Với lại lúc ấy ta cũng không thích em nên cha ta muốn ta lấy cô ấy thì ta cũng không phản đối. Sau đó xảy ra chuyện, vấn đề này ta cũng nói rồi, cô ấy đã kết hôn." ​"Nếu hiện giờ cô ấy không kết hôn..., có phải là anh sẽ lấy cô ấy không?" ​Nghĩ đến khả năng này tôi liền cảm thấy rất khó chịu. ​Cố Nam Phong cười nói: "Em muốn nghe anh nói thật hay nói dối?" ​"Đương nhiên là nói thật rồi." ​"Được, nếu là nói thật thì ta cũng sẽ không lấy cô ấy. Bởi vì ta muốn báo thù cho cha ta, nên ta chẳng muốn quan tâm đến chuyện nữ nhi tình trường." ​Nói chuyện cùng Cố Nam Phong lâu như vậy, chúng tôi mới nằm ngủ, cứ như vậy, hai ngày trôi qua. Cố Nam Phong nói hắn có chuyện phải rời đi, Hạ Dương cũng đi cùng với hắn. ​ ​Cố Nam Phong chưa đi được bao lâu thì ngay trong đêm đó. Tôi lại một lần nữa gặp Cao Nguyệt. ​Nhìn thấy bộ dáng thù địch của tôi, Cao Nguyệt nở nụ cười: "Ngươi đừng sợ, ta sẽ không động thủ với một người nhỏ yếu như ngươi, ta chỉ muốn hỏi ngươi mấy câu thôi." ​"Ngươi muốn hỏi cái gì?" Tôi khẩn trương nhìn chằm chằm vào cô ấy​ ​"Ngươi thích Cố Nam Phong sao?" ​Cô ấy đang nói nhảm à? Nếu như tôi không thích hắn thì sao tôi lại cam tâm tình nguyện ở cùng với quỷ chứ? ​Tôi không chút do dự nói: "Đương nhiên là ta thích hắn rồi." ​Nghe tôi nói như vậy, Cao Nguyệt lại nở nụ cười: "Ngươi đã bao giờ nghĩ tới chuyện hắn là quỷ, hơn nữa còn là con trai của Quỷ vương, hắn có thể sống mãi, không chết không già, nhưng ngươi lại chỉ là một con người yếu đuối, nhỏ bé." ​"Ngươi muốn nói cái gì?" ​Tôi không tin cô ấy có ý tốt muốn nói cho tôi biết, chẳng là cô ấy muốn tôi rời xa Cố Nam Phong thôi. ​"Dĩ nhiên là ta muốn ngươi rời xa Cố Nam Phong, ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi." ​Tôi cười nói, "Vậy thì ta cũng khuyên ngươi một câu, bây giờ người đã là vợ người khác rồi, cho dù ta không thể ở bên Cố Nam Phong mãi mãi nhưng chỉ sợ ngươi còn không so được với ta ý." ​Có lẽ Cao Nguyệt không ngờ tôi lại phản bác như vậy, cô ấy tức giận nói: "Nhiều người như vậy, ngươi nghĩ tại sao Cố Nam Phong lại chọn ở bên ngươi?" ​"Tại sao?" ​Cao Nguyệt cười lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa, tôi còn muốn hỏi cô ấy nhưng chớp mắt cô ấy đã biến mất. ​Cao Nguyệt đi rồi nhưng tôi lại ưu sầu không ngủ được. Cao Nguyệt sẽ không vô duyên vô cớ mà nói như vậy, lời của cô ấy nhất định là có nguyên do. ​Mấy ngày sau, Cố Nam Phong trở về, hắn nói Cao Nguyệt đã thiết kế để cô ấy và Phong Cương tan thành mây khói. ​"Trước khi đi, Cao Nguyệt đã nói với ta rồi." Cố Nam phong kiên định nói: "Bất luận em có biến thành bộ dạng gì, ta vẫn sẽ thích em. Hơn nữa, sau khi em chết cũng là quỷ rồi, chẳng phải chúng ta có thể vĩnh viễn ở cạnh nhau sao?" ​Nói xong hắn sờ lên đầu tôi, cười sủng nịnh. ​"Thế nhưng cho dù là vậy, anh cũng vẫn là một con quỷ đẹp trai, còn em thì đã trở thành một bà quỷ già khọm rồi." ​Cố Nam Phong lấy từ trong người ra một vật tròn tròn phát sáng: "Lúc đó, ta có thể dùng đến sức mạnh của Quỷ Vương, biến em trở nên trẻ mãi không già." Mời các bạn đón đọc Tân Nương Của Quỷ của tác giả Nhan Uyển Huyên.
Hồn Ma Trinh Nữ
Trí tưởng tượng là nguồn cảm hứng vô tận cho cuộc sống con người. Nếu như không có trí tưởng tượng, thì ngày nay nhân loại đã không có những sản phẩm văn hoá độc đáo… Truyện ma quỉ, thần linh, tiên bụt cũng xuất phát từ trí tưởng tượng kỳ diệu ấy. Nó thể hiện khát vọng của con người trước cuộc sống, trước cuộc đấu tranh với thiên nhiên khắc nghiệt để tồn tại… Trước khi có chữ viết, đã có rất nhiều câu chuyện truyền kỳ, ma quái xuất hiện, được lưu truyền từ đời này qua đời khác. Sau này, sử sách đã ghi chép lại, trở thành những áng văn bất tuyệt. *** Truyện Kinh Dị Chọn Lọc:  Hồn Ma Báo Mộng Nghiệp Chướng Sợi Dây Thừng Người Chết Người Đàn Bà Của Bóng Đêm Bến Đò Biệt Ly Vết Xăm Ma Ma Tình Một Xác Hai Hồn Linh Hồn Trong Ngọn Nến Trò Chơi Ma Quái Tình Người Kiếp Rắn Trở Về Từ Kiếp Sói Chuyến Xe Cuối Cùng Đồng Xu Nhuốm Máu Bức Tranh Chết Chóc Chiếc Áo Khoác Trên Mộ Tiếng Khóc Trên Mộ Gốc Cây Mặt Quỷ Bóng Người Trên Biển Vắng ... Mời các bạn đón đọc Hồn Ma Trinh Nữ của tác giả Thạch Bất Hoại.
Đồng Xu Nhuốm Máu
Tác giả Thạch Bất Hoại đã giới thiệu với bạn đọc yêu thích thể loại truyện ma một truyện khá đặc sắc, vẫn là không khí ghê rợn thường thấy, vẫn là những chi tiết làm người ta phải nghẹt thở mỗi khi chạm vào, có những bí mật, những lời nguyền và cả những ám ảnh, truyện Đồng Xu Nhuốm Máu sẽ dẫn dắt bạn vào một thế giới đầy kì bí, ma mị như vậy rồi ta sẽ chạm mặt ít nhất một lần trong đời, rồi sẽ qua và rồi sẽ có chút nghi hoặc hay hoảng hốt không yên. *** Truyện Kinh Dị Chọn Lọc:  Hồn Ma Báo Mộng Nghiệp Chướng Sợi Dây Thừng Người Chết Người Đàn Bà Của Bóng Đêm Bến Đò Biệt Ly Vết Xăm Ma Ma Tình Một Xác Hai Hồn Linh Hồn Trong Ngọn Nến Trò Chơi Ma Quái Tình Người Kiếp Rắn Trở Về Từ Kiếp Sói Chuyến Xe Cuối Cùng Đồng Xu Nhuốm Máu Bức Tranh Chết Chóc Chiếc Áo Khoác Trên Mộ Tiếng Khóc Trên Mộ Gốc Cây Mặt Quỷ Bóng Người Trên Biển Vắng ... *** Tỉ ôm đầu lảo đảo chạy vào con hẻm sâu hun hút. Hắn cứ cắm đầu cắm cổ mà chạy như bị ma đuổi phía sau lưng, chạy không cần định hướng. Vừa chạy vừa thở hồng hộc. Một đám đàn bà, trẻ con đang ngồi túm tụm bên đường nói cười rôm rả, thấy bộ dạng điên cuồng của hắn chạy tới, tất cả đều dạt ra nhường đường cho Tỉ, không ai dại gì lại đi dây vào một đứa đang có vấn đề. Người dân ở đó cũng không biết Tỉ là ai, nhưng nhìn thoáng qua cũng đoán được đó là một kẻ thuộc thành phần bất hảo, không phải người lương thiện đàng hoàng! Tỉ cóc cần biết mọi người nghĩ sao về hắn. Hắn chỉ muốn trốn thoát, trốn thoát điều gì thì ngay cả bản thân hắn cũng không biết! Hắn chỉ biết hắn cần phải chạy thật xa, phải làm một cái gì đó để xua tan những cảm xúc dữ dội đang trào ứ trong hắn. Con hẻm ngoằn ngoèo uốn khúc như một con rắn khổng lồ cuối cùng đâm ra một bãi rác lớn. Nơi đó người ta vứt tất cả những thứ rác rưởi và chất thải của cả cái thị xã này. Mùi xú uế nồng nặc bốc lên làm Tỉ bất giác muốn nôn ọe. Hắn giựt lùi muốn quay trở lại, nhưng không biết ma quỉ xui khiến gì tự nhiên hắn lại xăm xăm tiến về phía cuối bãi rác chỗ có những chiếc ống cống bằng xi măng đang nằm lăn lóc chờ ngày các cơ quan chức năng đưa chúng về đúng vị trí. Ở phía đó ngược chiều gió, đồng thời cũng phía cuối của bãi nên hầu như chỉ toàn là rác cũ, lâu năm, mùi hôi thối cũng không nồng nặc như ở chỗ lúc nãy. Tỉ bước chậm lại, hai tay buông thõng xuôi theo người một cách chán chường, mệt mỏi. Trong lòng Tỉ giờ đây ngổn ngang biết bao nỗi lo âu sợ hãi. Tỉ đã thua đến đồng bạc cuối cùng! Không những thế, cả giấy tờ nhà đất Tỉ cũng thế chấp mất rồi, cộng thêm tờ giấy nợ một trăm triệu kia nữa... Biết làm sao bây giờ? Chỉ còn mỗi một cách là chết đi mà thôi! Nhưng nếu Tỉ chết đi thì mẹ và vợ con Tỉ sẽ sống sao đây? Căn nhà nhỏ và mảnh đất bé xíu mà lâu nay vợ Tỉ vẫn chăn nuôi và trồng mấy liếp rau liếp cải ấy sẽ bị chủ nợ xiết đi, mẹ và vợ con Tỉ sẽ phải lang thang đầu đường xó chợ, không chốn nương thân... Nhưng nếu Tỉ không chết thì sao? Nhà đất vẫn bị xiết, đồng thời chắc chắn sẽ bị truy tố ra tòa vì số nợ một trăm triệu có giấy tờ cam kết hẳn hoi kia. Chết! Chết! Đúng rồi, chỉ có cái chết mới có thể giúp được Tỉ trong lúc này... Nhưng làm sao Tỉ đành lòng... Mẹ Tỉ già rồi cứ nay yếu mai đau, vợ Tỉ lại sắp đến ngày sinh nở. Trời ơi... tại sao ông trời lại đẩy con vào đường cùng thế này? Ông trời ơi, ông không thương con thì xin ông hãy thương lấy mẹ và vợ con của con. Mẹ con đã khổ cả đời vì cha con rồi. Còn vợ con, từ ngày về làm vợ con, cô ấy chưa một ngày được thảnh thơi vui sướng. Nhưng cô ấy chưa khi nào hờn trách gì con mà vẫn vui vẻ chịu đựng, san sẻ cùng con những thiếu thốn, khó khăn... Con không có lỗi... chính vì con thương mẹ và vợ con con, con muốn họ được sống sung sướng hơn, vì vậy con mới... và bây giờ con ra nông nỗi thế này đây... hu hu hu... Không nhấc chân lên nổi nữa, Tỉ ngồi thụp xuống, lưng tựa vào một ống cống và khóc ngất lên từng hồi như có điều oan ức đớn đau lắm vậy. Công bằng mà nói, Tỉ không phải là đứa bỏ đi. Hắn là một đứa con hiếu thảo, là một người chồng biết yêu thương vợ. Nhưng có lẽ tại số phận của hắn, tại cái kiếp người của hắn đã được đặt để vào khuôn khổ nghèo hèn nên mặc dù hắn rất siêng năng làm lụng mà vẫn không khá lên được! Từ lúc hơn mười tuổi hắn đã biết bưng thúng bánh đi dài theo các con hẻm, cất tiếng rao lanh lảnh để giúp mẹ kiếm tiền lo bừa ăn hàng ngày cho bốn miệng ăn: ba mẹ, hắn và đứa em gái út. Ba hắn là một gã đàn ông nát rượu. Không ngày nào ông không uống, mà không phải chỉ uống sương sương, nhâm nhi vui bạn vui bè... Ba hắn uống như hũ chìm, uống đến say khướt quên trời, quên đất. Hôm nào mẹ hắn không có tiền lo rượu cho ba hắn thì chắc chắn hôm đó bà sẽ bị một trận đòn nhừ tử đến nỗi cười cũng không chịu được, hoặc là chính mẹ hắn hoặc là hắn chạy tới quán bà Tư ở đầu đường mua chịu rượu và một ít cá khô về làm mồi cho hắn thì mới có thể yên thân được. Nhưng những hôm có rượu, có mồi thì cũng đau dễ được yên thân. Ba hắn khi đã uống say thường đem những chuyện bực mình từ năm xửa năm xưa ra dày vò mẹ hắn. Nếu mẹ hắn nín nhịn không cãi lại thì ba hắn bảo mẹ hắn coi thường: - Tao không đáng mặt nói chuyện với mày sao? Còn nếu mẹ hắn không nín nhịn được, có lời đôi co qua lại thì lập tức ba hắn hùng hổ: - À... à, cái con này hỗn! Mày dám ăn nói tay đôi với chồng mày à? Tao phải dạy ày một trận mày mới hiểu được câu "phu xướng phụ tùy"! Những ngày thơ ấu của Tỉ là những ngày thấm đẫm nước mắt khổ đau của người mẹ gầy gò khốn khổ. Có lần Tỉ hỏi: - Sao mẹ không bỏ phứt ổng đi, con thấy ba mẹ thằng Tam cũng bỏ nhau có, có sao đâu? Không có cha như thằng Tam coi bộ còn sướng hơn... Mẹ Tỉ khóc òa lên rồi ôm hắn vào lòng nói nhỏ: - Con không được nói vậy! Mẹ con mình mang ơn ông ấy, dù khổ hơn nữa mẹ cũng không thể nào bỏ ông ấy được, mẹ phải đền ơn ông ấy... - Ơn gì hở mẹ? Tỉ ngây thơ hỏi nhưng mẹ hắn lại gạt đi: - Con còn nhỏ, con chưa hiểu, chưa biết được đâu. Hiện nay, con chỉ biết nghe lời mẹ là đủ rồi! Dù ba con có thế nào đi nữa con vẫn phải thương yêu và kính trọng ông ấy, con không được quyền nói xấu ông ấy, nghe không? Bởi vì... với mẹ con mình, ông ấy là người đàn ông tốt nhất trên đời! Tỉ rất hậm hực khi nghe mẹ nói thế, nhưng vốn là một đứa ngoan, biết nghe lời nên Tỉ cũng không dám hỏi nhiều. Nó miễn cưỡng yêu thương, miễn cưỡng kính trọng người đàn ông luôn hành hạ mẹ nó. Với Tỉ và em gái thì đỡ hơn, ông ấy hầu như không hề làm khó hai anh em Tỉ. Đồ nhậu có món gì ngon, thấy anh em Tỉ đi ngang ông đều ngoắt lại: - Ê... ê! Hai đứa bây vô đây ăn với tao nè... cái này ngon lắm nghe... ăn đi, ăn đi au lớn để mẹ mày nhờ... Hầu như ông luôn luôn lặp lại câu đó mỗi khi gọi anh em Tỉ vào ăn cùng. Ông cũng chưa hề đánh Tỉ dù chỉ là một roi phết nhẹ trên mông hay một bạt tai khi tức giận. Tuy nhiên ông cũng chưa bao giờ tỏ ra yêu thương, quyến luyến Tỉ. Với em gái Tỉ thì khác. Có những lúc ông ôm con bé vào lòng, vuốt tóc vuốt tay nó rồi cười khà khà đầy mãn nguyện: - Con gái rượu của tao! Con gái vàng gái ngọc đây mà... Không ít lần Tỉ thấy thắc mắc trong lòng, bởi vì hắn thấy ở những nhà khác, người cha thường tự hào về con trai của mình hơn. Mẹ Tỉ đã phải chịu đựng một người chồng như vậy hết năm này qua năm khác. Cho đến một ngày, ba Tỉ nhậu say về ngang qua cây cầu nhỏ, do sơ sẩy thế nào mà rơi tòm xuống dưới không ai hay, mãi đến sáng hôm sau đi tìm khắp nơi không thấy, chỉ nghe một người bạn nhậu bảo: - Chiều hôm qua anh ấy có tới đây uống rượu với tôi nhưng đã về lúc chập tối! Mẹ Tỉ hoảng lên, mếu máo kêu khóc, mọi người đổ xô đi tìm thì mới phát hiện xác ông vướng dưới đám lục bình ớ khúc sông gần đó. Sau đám tang ba, cuộc sống của mẹ con Tỉ dễ thở hơn rất nhiều, nhưng Tỉ vẫn không hiểu sao mẹ Tỉ cũng vẫn không vui mà mặt mày cứ u sầu ủ dột. Rồi một hôm, Tỉ được nghe mẹ kể cho nghe về bí mật đời mình, về lý do tại sao bao nhiêu năm qua mẹ Tỉ vẫn một lòng yêu thương ba Tỉ dù đã bị ông hành hạ không thương tiếc những khi say rượu. Ngày đó, mẹ Tỉ là một cô gái quê nghèo khổ trôi dạt lên Sài Gòn tìm kế sinh nhai. Vừa chân ướt chân ráo lên nơi thành thị, cô đã lọt ngay vào tầm ngắm của một tên sở khanh. Hắn tìm mọi cách để ve vãn, dụ dỗ cô, và hắn đã làm được điều đó không mấy khó khăn đối với một cô gái thật thà và cứ tưởng xung quanh mình ai cũng thật thà như thế! Hắn hứa hẹn đủ điều, nhưng đến lúc cô gái báo tin mình đã mang thai thì hắn cao chạy xa bay không một lời từ giã. Một mình thân gái nơi xứ lạ quê người, không người thân, không tiền bạc, cô làm sao tồn tại được? Còn trở về quê thì cô biết ăn nói sao đây về cái bào thai đang lớn dần từng ngày trong bụng? Khổ đau, tuyệt vọng, một đêm mưa gió đầy trời, cô gái đã tìm tới bên sông vắng để quyên sinh. Nhưng bất ngờ, cũng trong đêm đó có một chàng trai lang thang đi dưới trời mưa trên đường vắng, tình cờ phát hiện cô gái định hủy mình. Chàng trai đã kịp thời cứu cô thoát chết và nghe cô kể về hoàn cảnh của mình. Xót thương cho thân phận người con gái bơ vơ nơi đất lạ, người con trai đã đứng ra nhận lấy trách nhiệm về mình. Ngay sáng hôm sau, anh dắt cô gái về quê thưa chuyện với gia đình rằng: - Con đã lỡ làm cho con gái người ta bụng mang dạ chửa, ba mẹ thương con, thương cháu nội mà đừng trách phạt chúng con, cho phép chúng con được thành vợ thành chồng ... Ai nấy ngớ người la trước cái tin hệ trọng của cậu con trai cả, nhưng sau đó cả nhà cũng mừng vui không kém vì sắp có cháu nội để bế bồng. Thế là việc cưới xin được tiến hành ngay sau đó, tuy đơn sơ giản dị nhưng đã cứu vớt được cuộc đời của cô gái và cả đứa bé chỉ mới là bào thai. Rồi khi đứa bé chào đời, người cha vẫn làm tròn bổn phận, không một chút đối xử phân biệt hay hà khắc nào với nó. Lắm lúc nó nghịch phá nhưng chưa bao giờ người cha vung roi đánh con lấy một lần. Chính điều đó làm cho người mẹ cảm động và nguyện với lòng mình, suốt đời này kiếp này mẹ con cô sẽ làm tất cả để đền đáp ân tình của người đàn ông đó. Nghe mẹ kể lại chuyện đời mình, Tỉ vô cùng hối hận vì đã có những lúc cảm thấy ghét cha, thù cha, và cả đến khi ông ấy chết, tuy Tỉ cũng buồn đau, cũng thương đấy, nhưng đâu đó bên cạnh vẫn là cảm giác được giải thoát, không phải giải thoát cho bản thân mình, mà là giải thoát cho người mẹ mà Tỉ luôn yêu thương, kính trọng. Tỉ giúp mẹ làm đủ thứ việc để kiếm tiền nuôi em. Từ bán bánh bán khoai, đến gánh nước, khiêng hàng,... thứ gì Tỉ cũng làm, miễn kiếm được ít tiền đem về ẹ. Mẹ Tỉ nhiều năm lao lực nên sức khỏe sa sút rất nhanh, bà không còn làm được những việc nặng nhọc nữa, chỉ quanh quẩn ở nhà lo cơm nước vá, may cho anh em Tỉ, đã vậy bà cứ nay đau mai yếu quặt quẹo rất thương tâm. Những đồng tiền ít ỏi Tỉ kiếm được nếu chỉ để lo cho ba miệng ăn không thôi thì còn tạm đủ, chứ thêm khoản thuốc thang ẹ thì Tỉ không sao lo nổi. Thế nên cuộc sống của ba mẹ con vẫn cứ đắp đổi qua ngày. Năm hai mươi tuổi, trong một lần đi theo một ông thầu xây dựng làm một công trình lớn tận Bình Dương, Tỉ tình cờ quen Lan, một cô gái nhỏ hơn Tỉ hai tuổi, hiện đang làm công ở một lò gốm gần nơi công trình Tỉ đang thi công. Sau khi tìm hiểu, Tỉ biết được hoàn cảnh của Lan cũng bi đát không kém gì mình. Lan mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cô sống với vợ chồng người chú và thường xuyên bị bạc đãi. Lan phải làm việc và giữ em quần quật suốt ngày không được nghỉ tay, vậy mà vẫn bị chú thím chửi là "thứ đồ ăn hại", là "tội báo oan gia". Lớn lên một chút, Lan được thím giới thiệu vào làm ở đây, lương mỗi tháng đều bị thím ứng trước gần hết, chỉ chừa lại cho Lan một số ít ỏi, không đủ để cô ăn xôi mỗi sáng đi làm. Nhưng dẫu sao Lan vẫn thích đi làm hơn. Đi làm thế này vừa có bạn bè để trò chuyện, có những giây phút lặng lẽ một mình để thả cho tâm hồn thiếu nữ mười tám tuổi được bay bổng với những ước mơ, và đi làm thế này thì đỡ phải nghe những câu mắng chửi nặng nề vô lý... Chuyện không có tiền trong người với Lan cũng đã trở nên quen thuộc rồi, bình thường rồi nên cô cũng không cảm thấy buồn hay phẫn uất gì cả. Tỉ và Lan quen nhau không lâu thì cả hai đã thật sự cảm mến và thương yêu nhau vô hạn. Nhưng chuyện cưới xin đối với Tỉ lại là một vấn đề nan giải. Ngày mẹ Tỉ lặn lội lên Bình Dương tìm đến thưa chuyện với chú thím Lan, bà trở về nhà với vẻ mặt ỉu xìu buồn tủi... Chú thím Lan luôn miệng nói hai người đã nuôi dưỡng Lan từ hồi còn bé nên coi cô như con gái ruột của mình, giờ gả cô đi lấy chồng, họ không đòi hỏi gì nhiều, nhưng bắt buộc phía nhà trai phải lo đầy đủ các lễ vật và cả nữ trang cho cô dâu, tiền đưa cho nhà gái... Chỉ một trong những yêu cầu đó thôi cũng đủ làm mẹ con Tỉ xính vính rồi, có đâu tới nữ trang, lễ lộc... Mời các bạn đón đọc Đồng Xu Nhuốm Máu của tác giả Thạch Bất Hoại.